Cổ tích - Chương 25 - 26 (Hết)

Chương 25

Trương Lai từ chỗ
Tú Hà về, sắc mặt không tốt lắm.

“Sao thế?”

“Hài tử nhỏ như
gà con vậy, ngay cả khóc cũng không có sức, như thể không lớn được vậy.”

Có lẽ là bị bệnh
gì rồi, “Đưa đại phu đến xem sao, dù sao chúng ta cũng không thạo y thuật.”

Chàng khẽ gật
đầu, lại hơi do dự nói: “Hài tử này… chưa đủ tháng… nàng biết đấy, hôm đó ta
uống say… không nhớ được gì hết… Con của chúng ta là nàng mang thai từ lúc còn
ở biên thành… hài tử này hôm nay đã sinh rồi… có lẽ không phải là của ta…”

Ta líu lưỡi,
không ngờ tính toán cho hài tử một lượt, lại sinh ra kết quả này… Ta thật sự
không có ý định để Tú Hà gánh trên lưng tội danh này, “Có lẽ là sinh non mà?
Thiếp nghe nói có vài phụ nữ mang thai không cẩn thận, chưa đủ chín tháng đã
sinh rồi.”

Chàng lắc đầu,
“Ta đã hỏi bà đỡ với ma ma rồi, nàng ta không bị kinh hãi gì, cũng không đụng
hay ngã vào đâu, đứa nhỏ này chưa đủ tháng đã sinh rồi…”

Chuyện Hoàng đế
giao cho, các bà ấy khẳng định không thể nói là cho uống thuốc thúc sinh, cho
nên nhất định nói là sinh bình thường. Ta tốt nhất không cố tình tìm thêm lý do
nữa, không lại quấn cả bản thân mình vào.

Dù có là nam nhân
trung thực, rộng lượng, nhưng cũng không chịu được khi trên đầu phải mang nón
xanh (ý chỉ là vợ đi ngoại tình). Hơn
nữa, Tú Hà đã từng muốn làm thiếp của Lý Thái phó, Trương Lai chuyện này cũng
biết, tình ngay lý gian, khó tránh khỏi thấy nghi ngờ.

Không nạp thiếp
là một việc, nhưng có hài tử lại là chuyện khác, Trương Lai không thể không suy
nghĩ.

Ta nghĩ một lát,
thở dài, “Thôi bỏ đi, coi như là vì Tam đại gia, dù sao chúng ta cũng chẳng mấy
khi gặp họ, cũng may chỉ sinh nữ hài nhi, không quan hệ đến chuyện nối dõi tông
đường. Chuyện này tốt nhất không nên truy cứu nữa, mọi người đều là thân thích,
nếu cứ làm cố lúc gặp mặt cũng khó xử. Nếu hài tử không nuôi lớn được thì thôi,
còn nuôi lớn rồi thì thêm một phần đồ cưới thôi mà. Chúng ta cũng chẳng có việc
gì.”

Trương Lai rầu rĩ
gật đầu, cúi người ôm lấy ta, để mặt chạm vào cổ ta.

Ta thở dài, “Vấn
đề này lúc trước xử lý không tốt. Nếu đã là thân thích, cũng nên chăm chút việc
cưới gả cho người ta, cho dù là lấy dân chúng bình dân, vợ chồng ân ân ái ái
sống cuộc sống thật tốt. Hiện giờ nàng ta tuổi còn trẻ mà đã phải ở riêng một
chỗ chịu khổ, nhà chúng ta cung cấp cuộc sống cho nàng ta cũng bị liên luỵ.
Đúng là hại người không nhẹ tay mà.”

“Chuyện như vậy…
cũng tại muội muội ta… Haizzzz…”

Ta vòng tay ôm
lấy cổ chàng, “Những chuyện phiền lòng đừng nghĩ nữa, trong nhà có ba cục cưng
còn không kịp chăm sóc kia kìa. Hai con trai của chàng vừa ăn no, đã nằm ngủ
rồi, mau đến xem đi này.”

“Ồ”, Trương Lai
bước lại gần, trên mặt có sự vui mừng, tiến lại giường gỗ nhỏ cạnh giường lớn,
cẩn thận nhìn hai con trai của chàng. Ta đã ôm đến đây, tất nhiên sẽ không để
bên trọng bên khinh, đều tự mình chăm lo. Có lẽ phải lớn hơn chút nữa, sữa
không đủ nuôi, thì mới cần đến hai vú em.

Đến mùa hè năm
sau, ta trải một tấm thảm lông cừu lên mặt đất, đặt ba đứa trẻ ngồi lên đó, để
chúng nó tự mình bò rồi lăn. Cho rèn luyện cánh tay với bắp chân, ta ngồi bên
cạnh xem sổ sách, ngược lại mấy vú em ma ma đứng cạnh thì căng thẳng nhìn ngó,
chỉ sợ bọn chúng bò ra khỏi phạm vi thảm lông cừu.

Tiểu Thanh vội
vàng chạy đến, nói nhỏ bên tai ta: “Nhị tiểu thư không qua khỏi.”

Bé gái kia đã cố
gắng được gần một năm, ta đã mời rất nhiều đại phu đến xem, hài tử bé tẹo đã
uống rất nhiều thuốc, mà vẫn không giữ được sao?

Thật ra ta cũng
chẳng hy vọng nhiều, bởi vậy nên không dám đến nhìn đứa bé kia, chỉ sợ mình
tương lai không chấp nhận được kết quả. Là con người, đành phải nghe theo mệnh
trời mà thôi.

Có lẽ nguyên nhân
không thực sự có quan hệ huyết thống, nên Tú Hà không hề thân thiết với đứa bé
kia. Toàn bộ để vú em với ma ma chăm sóc, mỗi ngày ta cho người đến hỏi thăm
tình hình đứa bé, tuy rằng không biết đó là con cái nhà ai, nhưng ta đã tận sức
rồi.

Ta thở dài, theo
phong tục ở đây, hài tử chưa đầy bảy tuổi xem như chết non, không cần long
trọng hạ táng, “Đi báo cho lão gia đi, sau đó đi làm một hòm gỗ, cho người chôn
xuống cẩn thận.”

“Dạ, nô tỳ lập
tức đi ngay.”

“Tú Hà di nương
thế nào rồi?”

Tiểu Thanh bĩu
môi, “Hiện giờ đang kêu trời trách đất đấy. Nàng ta sao không làm sớm đi? Nếu
luyến tiếc, trước kia sao không thấy nàng ta yêu thương Nhị tiểu thư.”

Ta lắc đầu,
“Ngươi đi đi.”

Tiểu Ninh tuy
sinh non, mà hiện giờ lại cực kỳ khoẻ mạnh, chỉ hơi gầy một chút. Dù là hài tử
mình mang thai, dụng tâm hay không dụng tâm, thì cũng không thể giống nhau hoàn
toàn.

Mà Tú Hà kia, mãi
lúc sau mới thôi kêu gào.

Thật ra ta nên
cảm kích Tú Hà là một nữ nhân ngu xuẩn, nếu là người có chút tâm kế, thì có thể
dùng thân phận hậu nhân của ân nhân để cầm chân Trương Lai. Còn sau khi mất hài
tử, thì giả bộ nhu nhược đáng thương, cũng có thể tạo không ít phiền toái cho
ta.

Nam nhân hả, luôn
không tránh được sinh ra sự đồng tình thương cảm với những nữ nhân nhu nhược
đáng thương, so sánh thì, càng những nữ nhân tài giỏi cùng nhanh lẹ thì lại
càng kiêng kị bất mãn.

Ta hả, cho tới
giờ vẫn không tin tình cảm giữa nam nữ không cần phải giữ gìn bảo vệ cũng có
thể thiên trường địa cửu, mặc kệ là bắt đầu ông trời tác hợp thế nào, hoặc về
sau mọi người nâng đỡ trải qua bao nhiêu cực khổ ra sao, đã lập bao nhiêu lời
thế đi nữa.

Tính cách con
người, tâm tư con người, vốn là chuyện phức tạp nhất trên đời.

Chỉ cần là người,
thì nhất định có nhược điểm.

Đối với Trương
Lai mà nói, ân nghĩa cùng trách nhiệm, yêu lao động cùng sự bần hàn cũng có thể
trở thành nhược điểm của chàng. Nếu thật sự có người có ý lợi dụng, chàng chỉ
cần quay đầu lại nhìn ta, những thứ lúc trước cho là ưu điểm, những thứ nghĩ là
bao dung, mà đều có khả năng biến thành khuyết điểm. Không thể sinh con, không
cho chàng nạp thiếp là ghen tị, có thể chém giết đánh nhau như nam nhân – không
dịu dàng, chuyện nhà phần lớn là ta làm chủ – tổn thương lòng tự trọng nam nhân
của chàng, bài xích muội muội cùng muội phu của chàng – lòng dạ hẹp hòi,… .

Lúc không còn
tình cảm hoặc đã cảm thấy phiền chán, thì làm bất cứ điều gì cũng thành sai.

Có lẽ đối với Tú
Hà mà nói, thân phận cùng tướng mạo của Trương Lai, căn bản không đáng làm đối
tượng để nàng ta tranh đoạt. Nhưng đối với ta, những thứ thuộc về ta thì ta sẽ
dùng hết sức để giữ lấy. Nam nhân của ta, chỉ có thể là của ta, tốt hay không
tốt thì vẫn là của ta. Thậm chí dù phải liên luỵ đến hài tử giữa chàng và Tú
Hà, ta cũng phải cướp đoạt lại.

Tình cảm giữa ta
và Trương Lai nếu nói là yêu, không bằng nói là sau khi làm bạn bên nhau mười
năm, trong lòng ta đã định vị một khái niệm chàng là người của ta. Chàng đã là
người của ta, vậy thì những vấn đề trong mắt người khác đã không còn là vấn đề
gì nữa. Có ai sẽ vì tướng mạo, dáng người người thân mình không đẹp, không được
tài giỏi mà xem thường, mà nói họ không xứng làm người thân của mình chứ?

Có lẽ dù cho Tú
Hà là một nữ nhân thông minh, Trương Lai cũng sẽ không bị lừa gạt. Nhưng mọi
thứ ta đều luôn nghĩ theo chiều hướng xấu nhất, bởi vì trải qua bao nhiêu cực
khổ, ta tuyệt đối không cho phép chính mình phải bị rơi vào tình trạng đó.

Cũng bởi vì thế,
mặc kệ trước đây Hoàng đến đối xử với ta tốt đến mức nào, hiện giờ thân thiết
rộng lượng đến đâu, ta cũng sẽ động tâm với người nam nhân đứng trên đỉnh cao
quyền thế này. Bởi vì ngay từ lúc ban đầu, Hoàng đế căn bản không có khả năng
chỉ thuộc về ta.

Nếu lúc trước
chưa phát sinh nhiều chuyện như vậy, mà ta gả cho Cố thiếu gia làm thiếp. ta
cũng sẽ không chỉ làm một nữ nhân trong hậu viện của hắn. Hoặc là trốn khỏi Cố
gia, làm một cánh chim tự do trên bầu trời. Nếu ta có tình cảm với hắn, ta cũng
sẽ không làm một người lương thiện, mà sẽ thẳng tay tranh đấu, để đứng bên cạnh
hắn, đến khi trong lòng hắn chỉ có một mình ta mới thôi, cho đến khi hắn hoàn
toàn thuộc về ta.

Quyền thế, danh
lợi ta hoàn toàn không đặt vào mắt, nhưng ta cũng không muốn đạm bạc với chính
mình. Những thứ mình muốn hoặc đã thuộc về mình, sẽ cố chấp giữ lấy. Cho dù có
phải phá huỷ cũng không để cho người khác lấy đi.

Uống một ngụm
trà, che dấu đi sự tính toán trong mắt, nhìn thoáng qua ba tiểu hài tử đáng yêu
trước mặt, tiếp tục cúi đầu kiểm tra sổ sách.

Kinh doanh của
trà lâu đã đi vào quỹ đạo.

Gánh hát cũng đã
mua xong rồi, ta viết được đại cương, tìm một văn nhân tài hoa viết lại thành
một vở kịch mới, gánh hát cũng đang tập luyện.

Về phần tửu lâu,
đã trang hoàng hoàn tất, chỉ chờ hai ngày nữa ta điều đầu bếp tìm ở phía Tây
đến Kinh thành là được. Năm trước đã cho người tìm được cây Hu-bơ-lông (cây bông bia), đã cho gieo trồng khoảng
lớn trong trang viên, chỉ cần tìm người nấu ủ thành bia, có thể tạo nên đặc sắc
cho tửu lâu.

Khang Việt cũng
không tự tay điều khiển tình báo, hắn tổng quản những chỗ này, lúc cần thiết sẽ
ra mặt xã giao, bởi vì ta không tiện xuất đầu lộ diện. Ba chỗ này có đủ chưởng
quầy, chủ quản kinh doanh cùng tình báo, bọn họ truyền tin tình báo lại cho ta,
ta kiểm tra lại một lượt. Nhưng kinh doanh chung quy là do Khang Việt quản lý,
bởi vậy Khang Việt cũng có thể chỉ huy quản lý bọn họ. Hoàng đế thiếp lập ra
thế chân vạc, chế ước lẫn nhau, không ai được độc quyền.

Một lát sau, Tiểu
Thanh tới báo lại: “Lão gia đã biết, không nói gì cả. Chỉ nói để tuỳ người xử
lý. Mọi chuyện nô tỳ đã làm xong rồi.”

Ta gật đầu.

“Khang đại nhân
tới, dâng trà ở phòng khách hay là…?”

“Đưa tới đây đi.”

“Dạ.”

Khang Việt cười
gì gì đi tới, không chào hỏi gì với ta, trước tiên ngồi xuống thảm, ôm lần lượt
từng bảo bối của ta.

Ta lườm hắn một
cái, “Thích hài tử, thì nhanh lấy vợ sinh con đi.”

“Làm gì có chuyện
dễ dàng như thế. Người ta vừa ý thì thấy ta chướng mắt. Người vừa ý ta thì ta
lại thấy chướng mắt.”

Ta cười lạnh một
tiếng, không thèm để ý tới hắn nữa. Nhưng lại biết hắn có một đoạn tình cảm bị
tổn thương, đối phương là con gái nhà cao quý nhà cao cửa rộng, bọn họ quen
nhau như thế nào ta không biết, mà sau một lần say rượu hắn kể cho ta với
Trương Lai nghe. Nhưng tiếc là nhà người ta ngại gia thế nhà hắn quá thấp,
không kết giao hôn nhân được. Người này hoá ra cũng là phần tử trí thức chính
trực, hình như từ đó về sau, lại biến thành người suốt ngày cười cợt không chút
cố kị, hắn đã thay đổi rất nhiều.

Con người mà, nào
có ai chưa từng trải qua đau khổ để trưởng thành chứ?

Đùa hài tử một
lát, hắn ngồi xuống ghế cạnh ta, tự mình rót trà, mở miệng: “Phụ thân Liễu
nương nương trong cung, thấy vừa mắt sức kiếm tiền của trà lâu chúng ta. Cứng
rắn cướp lấy không thành, hôm nay lại cho du côn lưu manh tới quấy rồi. Làm sao
giờ?”

Ta cười nói: “Đã
sớm nghĩ đến chuyện này. Ngươi cho người đi nói, đó là sản nghiệp của ta, là đồ
cưới Hoàng thượng ban cho Thập công chúa. Khuyên hắn bỏ tâm tư không nên có kia
đi. Sau đó bẩm báo chuyện này cho bệ hạ, nếu bệ hạ muốn xử lý hắn, thì để Ngự
sử vạch tội hắn. Nếu không muốn xử lý hắn, tất nhiên là cảnh cáo miệng với Liễu
nương nương, hoặc cải trang vi hành bất ngờ đến trà lâu là được.”

“Được, ta lập tức
đi làm.”

Ta gật đầu, “Buổi
tối ngươi tới dùng cơm đi. Hai ngày nay tướng công với lão cha ta nhắc tới
ngươi hoài.”

“Được”, hắn cười
hì hì rời đi.

Một lát sau,
Trương Lai đem tới ba cái trống lúc lắc chàng mới làm cho ba đứa nhỏ chơi, sau
đó gối đầu lên đùi ta, mặt vùi trong ngực ta. Ta xoa trán chàng, không nói gì
mà vẫn trấn an được chàng. Trong nhà dù sao cũng có hài tử mới mất, cho dù
chàng không coi đứa bé kia là cốt nhục ruột thịt của mình, nhưng chuyện này
cũng làm tâm chàng rầu rĩ.

“Đứa bé đã không
còn, chúng ta đưa Tú Hà đến trang đi. Chờ qua vài năm chuyện phai nhạt đi, tìm
cho nàng ta một nhà khá giả, gả cho người ta làm vợ kế, cũng được sống vui vẻ
qua ngày.”

Ta nghĩ ngợi,
“Cũng được, chỉ sợ nàng ấy ở đó không quen lại gầy đi, những người đang hầu hạ
chăm sóc nàng ấy hiện giờ, đều phái đến thôn trang hầu hạ. Cứ nói với người
ngoài là thân thích chúng ta nhận về, dù sao lúc trước cũng không làm tục chải
tóc cho nàng ấy”, dù cho có quay về thôn trang, ta cũng không thể cho nàng tự
do hoàn toàn. Nếu không an phận, thực sự làm chuyện quá đáng, thì thanh danh
chúng ta sẽ bị bôi nhọ. Chờ qua vài năm, nếu nàng ấy có thể sống an phận, thì
ta sẽ tìm cho nàng ấy một nhà tốt.

“Vẫn là nàng nghĩ
chu đáo”, một năm nay chàng chung quy vẫn vì chuyện đứa bé kia cùng Tú Hà mà
phiền muộn trong lòng, hôm nay có thể bỏ ra xa xa, dường như chàng mới nhẹ thở
phào.

“Vừa rồi Khang
Việt tới, buổi tối sẽ tới tìm chàng uống rượu.”

“Được”, rốt cuộc
Trương Lai cũng lộ ra khuôn mặt tươi cười.

Ta cúi đầu hôn
nhẹ lên khuôn mặt chàng, nam nhân của ta, còn là phụ thân của ba hài tử. Kiếp
này của thiếp, đã quá viên mãn rồi.

《 Kết thúc 》

Chương 26

Chớp mắt bảy tám
năm đã trôi qua.

Đối với cả nhà
chúng ta thì thời gian trôi qua thật bình lặng.

Toàn bộ mạng lưới
tình báo đã mở rộng ra, quyền lợi của ta tuy lớn, nhưng chưa bao giờ làm việc
thiên tư. Lời thề trung với Hoàng đế từ trước, cũng không phải là tuỳ tiện nói
ra. Hắn đã bảo vệ cả nhà ta bình an, ta lại nghiêm túc làm việc hắn giao không
chút tư tâm.

Xử lý tin tình
báo, cũng vì bắt đầu làm từ lúc còn ở tiêu cục, cứ tuần tự tiến hành theo thói
quen, cho nên cũng không khó. Những lúc xử lý tin tình báo, ta cứ như dụng cụ
soi xét vậy, phân tích sửa sang lại tập hợp, rồi báo cáo. Mà những người,
chuyện, vật được viết trong tình báo đều không can hệ đến ta.

Cho nên tin tình
báo Lý Thái phó sau khi say rượu nói lời bất kính với Hoàng đế qua tay ta, cũng
không làm ta thấy rung động gì hết.

Nhưng lúc Lý Thái
phó bị giáng chức hồi hương, dường như Trương Lai đã tiêu trừ khúc mắc với bọn
họ. Nhưng mà đối với ta, bọn họ đã đánh mất chữ tín, ta sẽ không coi bọn họ là
người thân nữa.

Sau khi đưa Tú Hà
đến trang viên, thì cắt giảm phí tổn cuộc sống nàng ấy. Cũng không phải ta tiếc
mấy lượng bạc kia, chỉ là muốn nàng ấy tương lai có thể an phận đi lập gia
đình, không thể quá dung túng nàng ấy nữa. Nếu cuộc sống tiêu xài không tiết
kiệm, tương lai nàng ấy gả vào nhà dân chúng bình dân, sao có thể bình thản
sinh sống. Hai năm gần đây, nàng ta rốt cuộc cũng an phận, dường như đã chấp
nhận số mệnh, năm trước ta đã chuẩn bị cho nàng ấy một phần đồ cưới, gả nàng ấy
cho một hộ nông dân cũng coi như có của làm vợ kế.

Hàng năm Hoàng đế
đều cho ta một phần tiền lãi làm thù lao, hiện giờ cả nước có hơn mười cửa
tiệm, lợi nhuận nhiều không cần xét. Số tiền này ta dùng để mua ruộng đồng, mua
thứ thiết thực cũng làm ta an tâm hơn.

Bọn nhỏ cũng lớn
dần lên, ta đã xây xong chuồng ngựa ở trong trang viên, nuôi mấy con ngựa. Hài
tử của ta, ít nhất cũng phải biết cưỡi ngựa bắn tên mới được.

Lan Lan, Tiểu
Bình đều cưỡi một con ngựa con, hôm nay đã cưỡi rất thuần thục, không cần có
người chạy theo nữa. Chỉ có Tiểu Ninh thân thể yếu hơn, ta ôm trước ngực, cùng
cưỡi một con ngựa lớn.

Lan Lan thúc ngựa
đến bên cạnh ta, làm nũng: “Mẹ, mẹ, đưa cho Lan Lan bảo cung sơn hồng của mẹ có
được không?”

Tiểu Bình cũng
giục ngựa đến bên còn lại, bĩu môi nói: “Tỷ tỷ chơi xấu, không phải đã nói rồi
sao, ai có thể kéo được cái cung kia trước, thì cũng sẽ là của người đó.”

Tiểu Ninh nằm
trong ngực ta cười không ngừng, bé không thích tập võ, cũng không thích đọc
sách, mà rất thân thiết với Khang Việt, thích xem sổ sách tính toán, kinh
thương. Ta nghĩ chờ bé trưởng thành, cho bé mấy ngàn lượng bạc, cho bé tự mình
đi lưu lạc.

Ta cười nói: “Lan
Lan nếu thích thật sự, mẹ sẽ cho người làm vài thanh giống như đúc cho các con,
nhưng mà lực kéo cung sẽ cần ít lực hơn.”

Lan Lan mừng rỡ
gật đầu.

Tiểu Bình ngẩng
đầu: “Con không thích. Con muốn cung của mẹ cơ, tương lai con nhất định sẽ kéo
được”, bé rất thích tập võ, một lòng muốn làm tướng quân.

Hoàng đế rất hay
cải trang đến trang viên nhà ta, Tiểu Bình lại rất hợp lòng hắn, dường như còn
yêu thương hơn cả các Hoàng tử. Thỉnh thoảng còn ban thưởng gì đó, tuổi còn
nhỏ, mà năm trước đã được Hoàng đế đưa theo đến khu săn bắn, năm nay còn muốn
cùng bé đi cùng xa giá (xe vua),
nguyện vọng làm tướng quân của bé có lẽ là có hi vọng đạt được.

Lan Lan không
thèm để ý, “Bình đệ đệ, Ninh đệ đệ, hai đệ cho mẹ xem hầu bao tỷ tỷ làm cho hai
đứa đi?”

Thảo nào cảm thấy
hầu bao hai bé này thấy lạ mắt, ta cầm hầu bao của Tiểu Ninh lên, làm cũng khá
đẹp, khen ngợi xong Lan Lan nói: “Hôm nào, làm cho cả ông ngoại cha với mẹ mỗi
người một cái nữa.”

“Vậy Lan Lan cũng
làm hầu bao cho nương nữa.”

“Vâng.”

“Lan Lan còn
thích bộ khôi giáp xinh đẹp kia của mẹ chứ.”

Tiểu Bình, Tiểu
Ninh lè lưỡi với Lan Lan, “Tỷ tỷ lại chơi xấu.”

Ta cười nói: “Chờ
đến lúc Lan Lan có thể mặc được khôi giáp, sẽ cho Lan Lan được chứ.”

———oOo———

Thực
hiện bởi

nhóm
Biên tập viên Gác Sách:

Mai –
Hải Băng – nangmualachuyencuatroi

(Tìm
- Chỉnh sửa - Đăng)

Báo cáo nội dung xấu