Cổ tích - Chương 19 - 20
Chương 19
Edit Phi Ân
Beta Thanh Mai
Thiên lao tối tăm ẩm ướt, đầy mùi dầu mỡ cùng ôi thối, làm
ta cảm thấy như bước xuống địa ngục. Ngay lúc này ta lại đang suy nghĩ rất
lung, nghĩ tới ý đồ của Hoàng đế, nghĩ tới chuyện Cố gia rốt cuộc là mồi nhử
Hoàng đế tạo ra cho ta hay là thủ đoạn đấu trí, nghĩ tới chốc lát nữa gặp Cố
Thiếu gia thì nên nói gì. . . . . . Nhưng cái gì ta cũng chẳng nghĩ ra, đầu óc
trống rỗng. Trên thực tế, ta đang ở trong trạng thái ngẩn người không bất động.
Kiến trúc thiên lao rất độc đáo, để tiện cho cai ngục canh
giữ phạm nhân, nên chỗ đứng của ta có thể nhìn rõ ràng tình trạng toàn thiên
lao, nhưng người ngồi trong thiên lao chỉ nhìn thấy ta là một bóng đen. Cố
thiếu gia không bị nhốt chung với mẫu thân phụ thân hắn, như vậy cũng tốt, ta cũng
không muốn gặp lại họ.
“Cố Huyền chủ, xin người nhanh lên, Hoàng thượng còn đang
chờ người” , thái giám dẫn ta tới nói rất khách khí.
Ta gật đầu với hắn, đi tới trước cửa phòng giam của Cố thiếu
gia, đứng cách một hàng song sắt nhìn người ngồi trong phòng giam.
“. . . . . . Nam
Phong?” , hắn nhìn ta nói dè dặt.
Ta gật đầu, tiếp
tục trầm mặc nhìn hắn. Hắn rất chật vật, nhưng ánh mắt vẫn không thay đổi, vẫn
là ánh mắt mười năm trước. Tuy là một thiếu gia ăn chơi, tham hoa háo sắc không
thể gánh vác việc lớn, nhưng thật sự là một con người đơn thuần. Xem ra mười
năm nay hắn chẳng thay đổi mấy, không học được âm mưu cùng sự tàn nhẫn của phụ
thân hắn, tâm hồn không bị nhuộm đến vẩn đục, hắn như vậy ta mới không thấy hối
hận khi tới gặp hắn.
“Mười năm nay
nàng đi đâu? Cuộc sống có tốt không?”, hắn vội vàng đi tới, cách song sắt nhìn
ta thật cẩn thận.
Ta mỉm cười,
“Mười năm nay ta ở Tây Vực, làm việc cho Hoàng đế, cuộc sống khá tốt.”
“Vậy sao lần này
nàng trở lại Kinh thành? Chẳng lẽ bản án Cố gia còn làm nàng bị liên luỵ?”
Nhìn vẻ mặt Hoàng
đế, liên luỵ chắc không phải. Nhưng Hoàng đế gọi ta trở về, rốt cuộc có ý gì ta
cũng không nắm được. Hơi do dự nói: “Ta cũng không biết. Là Hoàng đế gọi ta
quay về, hôm nay mới đến Kinh thành, tin tức ở Tây Vực không linh thông, ta vẫn
chưa biết rõ sự tình mọi chuyện.”
“Nói đơn giản là
chuyện phụ thân nhận hối lộ, nàng không biết rõ sự tình cũng tốt. Biết càng ít
sẽ càng không bị liên luỵ. Hai năm nay Quý phi nương nương càng ngàng càng bị
thất sủng, Cố gia không còn được thánh thượng coi trọng nữa, ta cũng khuyên phụ
thân nên bớt làm chuyện xấu đi một chút, nhưng ông không nghe, vẫn một lòng một
dạ nghĩ tới chuyện đưa mỹ nhân vào cung. Có kết cục ngày hôm nay, ta đã sớm
lường trước rồi. Chỉ có điều không ngờ Hoàng thượng xử trí lại kiên quyết tuyệt
tình đến thế, không niệm một chút tình xưa nào.”
Ta thở dài, không
biết phải nói gì.
“Mười năm trước
ta nghe được ít tin đồn, Hoàng thượng đối với nàng hình như. . . . . . Sau đó
nghe nói nàng cùng Trương Lai kia cùng bỏ trốn. Lần này gọi nàng về, chẳng lẽ
muốn dùng chuyện Cố gia để ép nàng?”
Ta khẽ cười, “Hậu
cung của Hoàng thượng giai nhân vô số, ta đã là bông hoa tàn rồi, còn ai muốn
còn ai nhớ thương chứ.”
“Ai nói thế? Nàng
không phải thế”, hắn đưa tay khẽ chạm lên mặt ta, không làm gì khác, ta cũng
không né tránh, “Lúc còn nhỏ nàng giúp ta đánh nhau ta chưa phát hiện ra, nhưng
mà về sau biết nàng là nữ nhân, ta chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng được.
Những nữ nhân giảo hoạt, độc ác, hai mặt ta đã gặp nhiều rồi, nữ nhân đầy dã
tâm cũng gặp không ít, nhưng nữ nhân thông minh, nội tâm thanh bạch như nàng,
lại rất hiếm có. Nếu là một người khác, học cầm kỳ thư họa vất vả suốt mấy năm,
sao lại nguyện ý gả cho một thôn dân thô lỗ chứ? Nếu đổi lại là một người khác,
một là rơi vào chỗ dầu sôi lửa bỏng, hai là được sủng ái, ai lại chẳng nhanh
chóng ôm chặt lấy đùi Hoàng đế? Nếu đổi lại là một người khác, ai lại đến gặp
ta ở thời điểm này?”
“Chúng ta cùng
nhau lớn lên, ngay cả đọc sách viết chữ cũng là huynh dạy ta, những tình cảm
này ta không thể quên được.”
Hắn thở dài, nhìn
ta nở nụ cười, nụ cười này làm ta thấy chua xót.
“Ta không biết
còn có thể đến thăm huynh lần nữa không”, việc này còn phải xem ý Hoàng đế,
“Huynh có gì muốn ta làm, cứ nói đi.”
Hắn do dự một
lát, “Hôm bị đưa vào thiên lao, tiểu nữ nhi (con gái nhỏ) của ta vừa ra đời.
Nếu Hoàng đế không có ý định để bản án liên luỵ đến nàng, nếu nàng có khả năng.
. . . . .”
“Ta hiểu rồi”, ta
gật đầu.
“Phải nhìn rõ
tình huống rồi hẵng quyết định, nếu Hoàng đế có ý liên luỵ đến nàng, thì nàng
không cần phải quan tâm đến chuyện Cố gia nữa. Mười năm nay chúng ta không hề
liên lạc, nàng chỉ cần khăng khăng như thế, không ai có thể ép nàng làm gì hết.
Cho dù có liên luỵ đến nàng, nếu nàng phải trả giá quá lớn, thì bỏ trốn đi”,
hắn thở dài, tiếp tục nói: “Không cần đến gặp ta nữa, một lần là đủ rồi, thêm
lần nữa nàng sẽ không dễ ăn nói. Mười năm nay, ta luôn quan sát tính tình của
Hoàng đế, hắn độc đoán mạnh mẽ đầy quyền lực, không chấp nhận sự cự tuyệt cùng
phản đối, càng không chấp nhận thất bại, những gì muốn nhất định sẽ đạt được.
Ta không biết mười năm trước hắn sao lại thả nàng đi, nhưng mà lần này, nàng
phải thật cẩn thận. Trên đời này có rất nhiều thủ đoạn làm người ta sống không
bằng chết, nếu nàng không thể thay đổi được, thì cứ chấp nhận chịu thua đi. Để
có thể sống sót, chịu thua cũng chẳng sao hết. Nếu không phải đã sớm nhận ra
Hoàng đế không diệt trừ Cố gia chúng ta sẽ không bỏ qua, thì ta cũng chịu thua
rồi”, hắn mỉm cười, “Nàng đi đi, ở đây lâu cũng chẳng tốt lành gì.”
Ta yên lặng nhìn
hắn một lúc lâu, khẽ gật đầu, vừa xoay người nước mắt đã rơi xuống.
Trầm mặc đi theo
tiểu thái giám vào Hoàng cung, vừa mới bước vào cung một thái giám đã vội vàng
đến tuyên chỉ, nói ngày mai Hoàng đế mới có thời gian tiếp kiến ta, hôm nay để
ta ngủ lại trong Hoàng cung.
Ta vẫn được sắp
xếp ngủ lại viện mười năm trước, bài trí ở đây không thay đổi chút nào, thậm
chí cả mũi tên cùng bếp nướng vẫn còn. Ngay cả cung tên của ta cũng bị đem vào
đây. Dường như đã để đây lâu lắm rồi.
Phẫn uất hay buồn
bã? Ta đã không còn dùng cung tên để phát tiết cảm xúc trong lòng như mười năm
trước nữa. Kinh nghiệm của mười năm nay, làm ta tiến bộ rất nhiều, một chút cảm
xúc, đã có thể thản nhiên nuốt xuống rồi.
Tắm khoảng một
canh giờ, ăn một bữa rất thịnh soạn, ta đi nằm nghỉ luôn. Đi đường nhiều ngày,
mỏi mệt đến không chịu nổi, gần như vừa nằm xuống đã ngủ ngay.
Ngày hôm sau ta
vừa đọc sách vừa đợi Hoàng thượng triệu kiến, đến chạng vạng tối, một thái giám
ôm một hài nhi (trẻ sơ sinh) đến, sau đó một đám vú em cũng tới theo.
Ta nhíu mày nói:
“Đây là?”
“Bệ hạ nói người
vừa nhìn sẽ biết là chuyện gì. Bệ hạ hôm nay có rất nhiều việc, sửa lại thành
sáng ngày mai sẽ tiếp kiến người.”
Nói như vậy, đây
là bé gái kia? Ta đưa tay nhận lấy hài tử, xoay người vào phòng, cẩn thận nhìn bé.
Đúng thật là một bé gái, tay chân nho nhỏ, hẳn là sinh ra chưa được bao lâu,
ngủ rất say. Ta đưa tay nhẹ nhàng luồn vào trong lòng bàn tay nho nhỏ, trong
lòng thấy thật ấm áp.
Trong bọc hài nhi
còn kẹp một mảnh giấy Hoàng đế viết cho ta, chữ viết này ta đã nhìn mười năm
nay rồi. Trên tờ giấy viết đứa bé này không liên hệ gì tới Cố gia, yêu cầu ta
từ nay về sau vĩnh viễn không nói tới thân thế đứa bé này. Nhưng mà cho phép
đứa nhỏ cũng mang họ Cố, ban tên Cố Nhược Lan.
Ta thở dài, Cố
Nhược Lan à. Đốt tờ giấy, đi ra ngoài sắp xếp các vú em đứng đợi bên ngoài, sau
đó quay về phòng tự mình chăm sóc đứa bé.
Mùi vị âm mưu
càng lúc càng nồng, ta sao có thể không phòng bị. Lúc trước khi thấy đứa bé
này, ta còn có thể bỏ mặc. Nhưng ôm bé rồi, lại không buông tay được. Bất luận
xảy ra chuyện gì, ta cũng chỉ có thể tiếp tục kiên trì nhận lấy thôi.
Ngày thứ ba,
Hoàng đế đã đến. Không quanh co lòng vòng, lập tức đưa ra điều kiện: “Trẫm muốn
nàng quản lý một tổ chức tình báo, giống với tổ chức ở Biên thành kia, có phân
tích, chỉnh lý lại, thu xếp tin tức, sau đó báo cho trẫm. Nhưng mà đối tượng
giám thị không còn là ngoại tộc nữa, mà là chư hầu cùng ngoại thích và các quan
lại.”
Điều kiện này
cũng không tính là khó, nhưng ta vẫn thấy nghi hoặc, “Tại sao phải là ta làm? Bệ
hạ tuy phong ta là Huyền hầu, nhưng bất luận là chư hầu hay quan lại, ta đều
không có giao tình với bọn họ. Chẳng lẽ dùng thân phận nữ nhân của ta để kết
giao với phu nhân của bọn họ rồi lấy tin tức tình báo, ở phương diện này ta
cũng không có thiên phú.”
“Trẫm coi trọng
nàng chính là vì điểm này. Cố gia có quan hệ với nàng đã bị xử lý, Lý gia nàng
cũng không yêu thích. Bởi vậy nàng sẽ công bằng. Hơn nữa ai cũng không ngờ
được, chuyện như vậy trẫm sẽ giao cho nàng làm. Về phần tình báo nàng không cần
phải lo lắng, khắp nơi đều có nhân thủ trẫm sắp xếp vào, nàng chỉ cần thuận
theo ý trẫm mở một tửu lâu, một chỗ vẽ thư hoạ, rồi mua một gánh hát. Làm những
thứ đó trở thành lớn nhất tốt nhất toàn Kinh thành, đám quan lại quyền quý tự
nhiên sẽ đổ xô tới, đến khi thời cơ chín muồi, thì tạo dựng y hệt ở những địa
phương khác của Thiên triều. Liên kết tình báo ở các địa phương này, trẫm sẽ
sắp xếp người giúp nàng.”
Ta suy nghĩ trong
chốc lát, công việc này tuy rườm rà, nhưng không khó. Hơn nữa chỉ cần ta còn
hữu dụng với Hoàng đế, cả nhà chúng ta sẽ được an toàn. Hơn nữa cũng không có
cửa để ta từ chối.
“Được, ta đồng
ý.”
Hoàng đế hài lòng
cười, “Ngày mai nàng xuất cung thôi, trẫm sẽ hạ chỉ nói rõ, vì trẫm thương tiếc
Thập công chúa vừa sinh ra đã mất mẫu thân, nên để làm con thừa tự (theo họ)
của nàng, từ nay về sau nàng không cần phải lo lắng đến thân phận đứa bé này
nữa.”
“Tạ ơn Hoàng
thượng”, ta quỳ xuống tạ ơn.
Chương 20
Edit Phi Ân
Beta Thanh Mai
Ôm hài tử, dẫn theo đám bà vú Hoàng đế ban thưởng, rời khỏi
cửa cung. Những gia nhân tâm phúc đã chuẩn bị sẵn xe ngựa chờ ta ở cửa cung
rồi.
“Lão gia đã hồi phủ chưa?”
“Thưa phu nhân, vẫn chưa. Thuộc hạ ngày nào cũng đến phủ Lý
Thái phó tìm lão gia, nhưng đều bị Lý phu nhân ngăn lại, chưa gặp lần nào. Vì
không có chỉ thị của phu nhân, thuộc hạ không dám tự ý xông vào.”
Khinh người quá đáng.
Ôm hài tử bước lên xe ngựa, “Đến phủ Lý Thái phó.”
Vừa đi đường vừa hỏi: “Lý Thái phó thật sự lấy một vị Huyền
chủ làm bình thê.”
“Dạ đúng, tám ngày trước đã thành thân. Vị Huyền chủ kia
nghe nói từ nhỏ đã có bệnh, mỗi ngày đều phải uống thuốc, không thể sống lâu.
Lúc xuất giá ngự y cũng nói nàng ấy sống không quá một năm nữa, vì mong về sau
có thể danh chính ngôn thuận nhập mộ xây từ đường (đền thờ cúng cho người chết). Cũng vì nàng ấy bệnh triền miên, rất
khó mang thai, mà thân phận lại cao quý, khó tìm được đám hỏi tốt. Thân thể sắp
không trụ được nữa, đành phải khuất thân (bản
thân chịu thua thiệt) gả cho người ta làm bình thê.”
Thì ra là thế. Nếu nữ nhân không xuất giá, thì sau khi chết
đi không thể nhập mộ gia tộc nhà mẹ đẻ, chỉ có thể chôn cất nơi hoang vu. Vợ
chồng Lý Thái phó thủ đoạn thật cao, đã được lợi rồi, còn gọi Trương Lai về
Kinh thành “làm chủ” cho muội muội.
Có lẽ Hoàng đế cũng góp tay vào? Hắn hiện giờ là lão bản (ông chủ) của ta, ta chẳng thể so đo
được.
Nhưng mà ba ngày này Trương Lai ở trong Lý phủ chắc chắn gặp
sự cố, nếu không vì sao không cho hạ nhân đến gặp hắn? Trương Lai đối phó với
người ngoài có thể coi là khôn khéo, nhưng đối với người trong nhà thì hoàn toàn
không có sự phòng bị. Nhất là muội muội hắn nâng niu trong lòng.
Ta không dám nghĩ sâu hơn, vợ chồng Lý Thái phó mấy ngày nay
đã tính kế gì với hắn… Quá sơ suất, vừa đến Kinh thành Trương Lai đã vội vã đi
gặp muội muội hắn, mà ta không kịp chuẩn bị gì cả đã bị triệu vào cung. . .
Đến Lý phủ, Lý phu nhân dẫn theo một thiếu nữ mười sáu ăn
mặc như cô nương thôn quê, mà không thấy bóng dáng Lý Thái phó và Trương Lai
đâu. Việc đã đến nước này, nghe xem các nàng ấy nói gì. Liếc mắt nhìn hai
người, ta yên lặng ngồi xuống, bà vú ôm hài tử cùng các nha hoàn đứng đằng sau
ta. Ta nâng chén trà nhấp một ngụm, buông tầm mắt xuống, chờ các nàng mở miệng.
“Tẩu tử (Chị dâu),
hài tử này là . . . . . ?”
“Thập công chúa của đương kim bệ hạ, sau này sẽ là con ta”,
ta thản nhiên mở miệng nói.
“Công chúa?”, nàng ta dường như càng hoảng sợ, “Tẩu tử phúc
khí thật tốt.”
Nuôi công chúa cũng coi như là phúc khí? Ta đúng là chưa
nghe thấy kiến giải thế này bao giờ. Không tiếp lời nàng ta. Thật ra mấy ngày ở
trong cung tâm tư cực kỳ mệt mỏi, hơn nữa phải trơ mắt nhìn cố nhân (bạn cũ) sắp sửa bị xử tử, trong lòng
cũng không mấy dễ chịu. Đối với Lý gia tuy không có tình cảm gì, nhưng bọn họ
dù sao cũng là người thân của Trương Lai. Ta vạn lần không ngờ, đến đây mà cũng
phải nói chuyện như đang đàm phán buôn bán. Hơn nữa người đàn bà chanh chua còn
không phân rõ phải trái hơn cả Hoàng đế.
Ta thoải mái nghe nàng ta độc thoại, “Tú Hà là cháu gái của
Tam đại gia (bác) trong thôn muội,
năm trước Tam đại gia qua đời, nàng ấy đến Kinh thành nương tựa chỗ muội, là
một cô nương thanh bạch.”
“Lúc muội rời khỏi thôn, nàng ấy mới chỉ là một tiểu ny tử (cô bé) năm sáu tuổi, vừa chớp mắt đã
đến mười sáu rồi.”
“Tẩu tử tẩu cùng ca ca gần đây vợ chồng ân ái, ca ca là một
người yêu cố hương, vì tẩu mà đã ở lại biên cương đến mười năm.”
“Muội cũng biết tẩu tử hiền lành tài giỏi, không phải là nữ
nhân tầm thường, nhưng bổn phận của nữ nhân không phải là nối dõi tông đường,
giúp chồng dạy con sao? Trương gia đến đời chúng ta chỉ còn lại mỗi ca là nam
đinh (con trai), nếu bị chặt đứt
hương hoả tại đây, sau này huynh muội chúng ta sao dám đi gặp tổ tông đây.”
“Nam nhân ba vợ bốn nàng hầu cũng là chuyện bình thường, dù
nói thế nào, thiếp có nhiều cũng không bằng được chính thất, tẩu thấy có đúng
không?”
“Tú Hà nàng ấy không phải là loại nữ nhân được nuông chiều
từ bé, có thể chịu được cực khổ, con người cũng trung thực. Hơn nữa muội đã tìm
người xem tướng mạo rồi, nàng ấy rất mắn đẻ.”
“Tú Hà đã cùng ca ca viên phòng (xxoo) rồi, tương lai nếu có
thể có thêm con cháu, tẩu cũng có thêm người dưỡng lão tống chung (chăm sóc trước khi lâm chung) không
phải sao?”
Viên phòng?
Ta quay đầu nhìn người theo hầu sau lưng, hắn lập tức lui ra
khỏi phòng khách.
Vẻ mặt toàn gia này đúng là làm ta thấy buồn nôn, “Xin hỏi
Lý phu nhân dùng thủ đoạn bỉ ổi gì mới bắt được bọn họ viên phòng? Rượu? Hay là
dược?”
“Ngươi…”, Lý phu nhân nhìn ta gầm lên một tiếng, nhưng cũng
không phản bác ý ta.
“Lợi dụng tình cảm cùng sự tín nhiệm của người thân để đạt
được mục đích, đúng là không bằng cầm thú”, ta tiếp tục chậm rãi mở miệng.
Lý phu nhân phẫn nộ ném vỡ chén trà trong tay, trợn mắt nhìn
ta, dường như chỉ một khắc sau là xông đến bóp cổ ta.
Ngay tại thời khắc gươm kiếm sẵn sàng này, Trương Lai vừa
hay được người hầu vừa rồi đưa đến. Người hầu kia nhìn ta làm mấy động tác bí
mật ý nói: Trương Lai không biết ta đến, chuyện viên phòng là thật.
Trương Lai nhìn ta trên mặt có sự áy náy, xấu hổ, rồi nhìn
thấy vẻ mặt của Lý phu nhân, thì phẫn nộ quát: “Ngươi còn muốn làm gì nữa?
Ngươi hại ta còn lo hại chưa đủ sao? Bây giờ còn giương nanh múa vuốt với tẩu
tử ngươi? Trong lòng ngươi còn coi
ta là ca ca nữa không?”
“Muội sao lại hại
ca? Tất cả việc muội làm đều vì muốn tốt cho ca, suy nghĩ cho chuyện nối dõi
tông đường Trương gia”, Lý phu nhân gân cổ lên cãi, cứ như bị chịu oan ức nhiều
lắm, rồi bắt đầu nức nở.
Trương Lai không
để ý tới nàng ta nữa, chỉ căng thẳng nhìn ta. Đúng vậy, mười năm trước hắn sẽ
ấp úng tranh luận với muội muội, cố gắng giải thích ý nguyện của mình. Nhưng
qua mười năm hắn đã trưởng thành rất nhiều, hắn đã hiểu ra, có những việc,
những con người chỉ nói là không có tác dụng.
Tình yêu của ta
với Trương Lai chưa đến mức quá sâu đậm, cực nóng bỏng làm người ta choáng váng
đầu óc. Nếu mười năm trước gặp phải chuyện này, lúc đó tình cảm của ta với
Trương Lai không có bao nhiêu, cùng lắm chỉ là tìm một người sống cùng thôi,
lúc đó ta có lẽ sẽ vì ghét bỏ thân thể Trương Lai bị người khác chạm qua, hoặc
ghét bỏ Trương Lai có một đám thân thích bỉ ổi như vậy, mà dứt khoát rời bỏ
hắn. Dù sao nam nhân có đủ hai chân cũng đầy đường.
Nhưng trải qua
mười năm đồng cam cộng khổ, rất nhiều lần cùng sinh cùng tử, sớm tối có nhau,
cùng nhau chín chắn trưởng thành. Ta không biết những chuyện đó có ý nghĩa gì
với hắn, nhưng đối ta mà nói, hắn đã trở thành máu thịt trên người ta, nếu cắt
đi có lẽ sẽ không chết, nhưng tất nhiên sẽ đau đến tận tim gan.
Huống hồ đã cùng
nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, ta sao có thể vì một tính toán sau lưng, mà
buông bàn tay đang nắm chặt tay hắn chứ.
Trương Lai đứng
trước mặt ta, sốt ruột nhìn ta. Lòng ta có chút chua xót, đưa tay nắm chặt tay
hắn, “Lúc tỉnh táo chàng tự nguyện cùng nữ nhân kia viên phòng sao?”
Hắn lắc đầu, “Ta
sẽ không đụng đến bất kỳ nữ nhân nào ngoài nàng.”
“Xảy ra chuyện
như vậy, tại sao không trở về nhà?”
“Ta không dám gặp
nàng, ta không biết phải nói như thế nào với nàng. . .”
“Chàng đã không
tự nguyện, ta sẽ không trách chàng. Chàng đã từng đáp ứng ta không nạp thiếp,
nhưng dù sao cũng đã cùng nàng kia có da thịt chi thân (quan hệ), sau này có ý định sắp xếp gì cho nàng ấy?”
Nghe thấy ta nói
không trách hắn, hắn mới nhẹ thở phào. Chợt liếc nhìn Tú Hà ánh mắt phức tạp,
“Tam đại gia từng có ân với huynh muội ta, ta lại cùng nàng ấy. . . Sau này
chăm sóc cuộc sống cả đời cho nàng ấy vậy, nhưng ta không nạp thiếp”, hắn nắm
tay ta lặp lại lần nữa như cam đoan.
Ta nghĩ ngợi, khẽ
gật đầu. Trương Lai mới hoàn toàn yên tâm, ngồi xuống bên cạnh ta.
“Tú Hà”, ta nhìn
cô bé kia, tuy ăn mặc như một cô nương thôn quê, nhưng mặt mày thanh tú, cũng
là một tiểu mỹ nhân.
“Dạ”, nàng ấy lo
lắng đứng lên.
“Vừa rồi những
lời Lý phu nhân cùng phu quân ta nói ngươi đều nghe rõ ràng chứ?”
“Vâng”
“Nếu ngươi nguyện
ý vào phủ, ta sẽ chăm lo cuộc sống sau này của ngươi”, ta liếc nhìn nàng ấy,
“Nhưng mà từ nay về sau ngươi cũng không có tự do, phải tuân thủ những quy củ
trong phủ ta, ngươi sống cũng được chết cũng được, đều phải ở trong phủ. Nếu
ngươi không muốn vào phủ, ta sẽ chuẩn bị một phần đồ cưới, tự ngươi chọn một
nam nhân tâm đầu ý hợp rồi gả đi. Ngươi lựa chọn thế nào?”
Nàng ấy nhìn ta,
lại nhìn Lý phu nhân, cuối cùng nhìn xuống đất, do dự, “Ta. . .”
“Có gì muốn nói
cứ nói.”
“Lý phu nhân. . .
đã cho ta uống thuốc, nói nhất định có thể mang hài tử.”
Ta nghĩ ngợi,
“Vậy trước tiên theo ta hồi phủ. Nếu quả thực mang thai, thì cứ an tâm sinh hạ
hài tử”, ta ra hiệu bảo một nha hoàn đến đỡ nàng ấy, “Bây giờ đi thôi, đồ trong
phủ này không cần mang theo gì hết, ta sẽ chuẩn bị đồ mới cho ngươi”, sau đó ta
quay đầu nhìn Trương Lai : “Chúng ta về nhà đi.”
Hắn gật đầu,
“Được, về nhà.”
Hai người chúng
ta lên một xe ngựa, lúc này ta mới chính thức thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng tuy
oán trách hắn chủ quan, nhưng cũng thật sự không đành lòng trách cứ hắn. Mười
năm nay ở Tây Vực sinh tử đã nhìn nhiều, những người kết giao đều là người
khoáng đạt, hắn lại không có chủ ý thế, nên ta cũng không để trong lòng.
Hắn đưa tay ôm
ta, để đầu ta đặt lên vai hắn, “Tiểu Khê, ta thực sự xin lỗi nàng.”
Ta ôm lấy thắt
lưng hắn, khẽ nói: “Vợ chồng Lý thái phó đã tính kế vợ chồng chúng ta hai lần
rồi. Ta có thể nhịn lần một lần hai, nhưng không thể có lần thứ ba.”
Hắn trầm mặc
không nói gì.
Ta nhìn vào mắt
hắn, chậm rãi nói: “Ta sẽ không ngăn chàng qua lại với muội muội chàng, nhưng
từ nay về sau ta sẽ không coi họ là thân thích nữa, cũng sẽ không quản chuyện
nhà bọn họ.”
Nếu còn tính kế
lần thứ ba, ta sẽ coi bọn họ là kẻ địch, giống như những đạo tặc trên thảo
nguyên, mạnh tay trả thù. Đến lúc đó ta sẽ không quản bọn họ là muội muội em rể
Trương Lai nữa, nhất định phải để cho bọn họ thân bại danh liệt.
Hắn đưa tay chạm
lên mặt ta, “Tiểu Khê hận bọn họ như vậy?”
“Chưa đến mức
hận, chỉ là bọn họ làm ta buồn nôn. Lúc ăn cơm bên cạnh chàng có một đống giòi
bọ, chàng không muốn cách xa bọn chúng sao?”
“Vậy thì chúng ra
rời khỏi Kinh thành đi. Chỉ cần rời đi, sẽ không nhìn thấy nữa, lòng cũng không
phiền bực.”
“Trễ mất rồi,
Hoàng đế đã để cho người khác tiếp nhận tiêu cục, để chúng ta lưu lại Kinh
thành làm việc cho hắn. Chúng ta không có lựa chọn nào khác.”
“Vậy nàng nói
phải làm sao bây giờ?”
Ta nở nụ cười,
“Không làm thế nào hết. Ta tất nhiên không qua lại với bọn họ, nhưng mà chàng
bị kẹp ở giữa sẽ thấy khó xử. Nhưng có một điều, chàng phải cảnh giác với bọn
họ, tránh tương lại lại nhận thêm người thứ ba, thứ tư vào phủ. Vô duyên vô cớ
hại những cô nương trong sạch.”
Hắn thở dài, ôm
chặt ta hơn, “Bọn họ. . . lòng người thay đổi rồi.”

