Thái hậu mười lăm tuổi - Cuốn 2 - Chương 60 + 61 + 62 + 64
Chương 60: Cái ôm bất ngờ
“Hoàng thượng, nhanh lên, nhanh lên! Đã nói với người đến tám trăm lần
là đi sớm một chút, người còn lề mề đến tận bây giờ. Giờ thì đấu võ chắc chắn
là đã xong rồi!”
Một tay lôi tay kéo ống tay áo Phượng Dật, miệng
Lý Ti Thần càu nhàu cằn nhằn không ngớt nhưng vẫn cắm cổ chạy như điên. Hoàng
thượng đáng thương gian nan lật đật chạy theo không kịp, vẫn cố thở hổn hển giải
thích với gã thần tử mới mắng mình:
“Biết
làm sao được, trẫm phải gặp Thái hậu xong mới có thể đi. Ả mà biết ta tự xuất cung, không biết sẽ dùng lăng
trì hay tùng xẻo để xử trẫm! Lần trước bất đắc dĩ ta phải nhận với ả là đã tự
tiện xuất cung để dẫn về Vô Song, ngươi không nhìn mặt ả lúc đó thì không biết!”
“Thái
hậu, Thái hậu. Người sợ Thái hậu đến sắp tè ra quần rồi.” – Lý Ti Thần rất khoái
chí chọc ngoáy vào nỗi đau của Phượng Dật. Hoàng thượng tôn nghiêm chỉ liếc hắn
một cái: “Người không biết sợ sao?”
“…” Lý Ti Thần im re không
dám nói chỉ cắm cổ chạy, nửa ngày mới không tình không nguyện nhổ ra một chữ: “Sợ!”
Đắc ý cái gì chứ? Hai người bọn họ bên tám lạng
bên nửa cân, hắn có tư cách gì mà cười? Phượng Dật trừng mắt nhìn Ti Thần. Chạy
thêm mấy bước nữa đã có thể thấy bóng người tụ tập ven hồ nhìn cái gì đó, hai
người mới thôi đấu khẩu, thong thả tiêu sái đi tới.
Một làn gió mát rượi mang theo hơi nước trong
trẻo thổi tới, mang cả tiếng đàn du dương đưa vào tai.
“Hoàng
thượng, người nghe, có người đang đàn!” Lý Ti Thần hưng phấn reo với Phượng Dật.
Hắn chỉ mỉm cười gật đầu, thản nhiên: “Khúc nhạc
chậm rãi thong thả điềm nhiên, ủy quyển lưu sướng, vô cùng hợp cảnh, làm cho
người nghe cảm thấy sảng khoái dễ chịu. Chắc chắn người đang đàn kĩ nghệ rất giỏi!
“Có
điều…” Nghiêng tai nghe một chút,
hắn nhíu mày – Nghe âm luật không ổn định, cảm xúc không hề tĩnh, người này có
tâm sự gì chăng? Còn đang thần người thẩm âm, một tiếng không thể gọi là tiếng
đàn lanh lảnh xé gió xé tai mà đến, như Thạch Phá Thiên Kinh làm hắn bị sốc nặng.
“Cái
gì thế? Là ai vậy? Dọa người à?”
Vỗ vỗ ngực xoa xoa
tai, Phượng Dật bất mãn tức giận.
Còn chưa định thần lại được, lại là một âm
thanh khác xé gió lao đến, nhưng lại là một tràng tuyệt khúc kích động lòng người,
chạm tới tận tim.
Phu thuyền bất giác ngưng tay chèo, để mặc con
thuyền bồng bềnh trên mặt nước. Hội thi thơ cạnh đó cũng dừng tiếng thơ, hội
thi võ bên kia cũng ngưng quyền cước. Tiết công tử tạm rời đối thủ, Hàn công tử
cũng thôi tiếng đàn. Tất cả đều im lặng đến thở cũng không dám thở mạnh, lắng
nghe tiếng đàn lạ, dần dần đã lạc vào bể âm thanh lúc nào không hay. Ven hồ vốn
ồn ào náo nhiệt bỗng chìm trong tĩnh lặng khôn cùng, giữa đất trời bao la chỉ
còn tiếng đàn khi thưa khi trào thấm đẫm vào lòng người.
Ngẩn ngơ mê đắm, khúc nhạc kết thúc lúc nào
không hay, để lại ven hồ chỉ còn lại một sự tĩnh lặng đến lạ kỳ.
Mãi một hồi sau, xa xa có tiếng vỗ tay hoan
hô, như làn sóng lan tỏa, nháy mắt khắp nơi vang dậy trời tiếng vỗ tay reo hò.
Hai người Phượng Dật cũng dần dần tìm lại được
hồn vía.
Hít thật sâu mấy hơi, Lý Ti Thần vỗ ngực, kích
động: “Mẹ ơi, quá lợi hại! Không biết người chơi đàn là ai? Bội phục Bội phục!”
Phượng Dật lại im lặng đăm chiêu nhìn về phía
hoa thuyền, chậm rãi nói: “Thương kính có lực, trịch địa có thanh (?) so với
những bản đàn đều đều như nước chảy rất tương phản. Hơn nữa lại nhằm đúng lúc
đàn kia đang khảy để đàn. Cố ý khiêu khích đây mà.” Ngừng một chút, hắn lại tiếp:
“Nhưng không thể
không nói, khúc đàn tráng lệ hào hùng, làm cho nhiệt huyết người nghe cũng sôi
trào, so ra, người chơi đàn mới thật là anh hùng, hùng tâm hoài thiên hạ. Nếu
có hắn bên cạnh, nhất định sẽ giúp ta bình định giang sơn thiên thu vạn đại.”
“Nói
rất đúng!” Lý
Ti Thần tán thành. “Như chúng ta là người vô
tâm nghe thấy còn sôi sùng sục, nói gì đến bậc trung nhân!”
“Qua
đó xem thế nào! Người đó là ai? Trẫm phải gặp hắn. Cho dù dùng bất cứ biện pháp
gì cũng phải đem hắn về bên cạnh.” Nói một lời như đinh đóng cột, Phượng Dật quả quyết cất bước tiến về
phía thuyền hoa.
“Hoàng
thượng. Từ từ. Thần cũng muốn đi!” Ti Thần kêu oai oái chạy theo sau.
Mới đi được vài bước, một cơn gió màu vàng đã
lao tới.
“Hoàng
thượng, cẩn thận!” Lý Ti Thần kêu to, nhưng đã quá muộn. Một sắc vàng thơm dịu dàng đúng
lúc hắn kêu lên thì rơi mạnh vào lồng ngực Phượng Dật. Theo phản xạ hắn trụ
chân vòng tay giữ lấy eo người đẹp, ôm lấy nàng, hai người lảo đảo về sau mấy
bước mới đứng vững.
Làn hương nhàn nhạt e ấp làm cho thần trí hắn
lơ lửng mất vài giây.
“A.
thực xin lỗi. Xin lỗi. Ngươi không sao chứ? Ta không làm đau ngươi chứ?” Dừng lại được rồi, cô
nương mới lao đầu vào ngực hắn mới vội vàng vừa hỏi vừa chui ra khỏi lòng cái
phanh bất ngờ, hé ra khuôn mặt xinh đẹp.
Trái Đất như ngừng quay.
Đôi mắt sáng ngời của cô nương chăm chú nhìn
khuôn mặt anh tuấn của Phượng Dật, tròn to kinh ngạc. Mãi sau mới có thể há được
miệng, nhưng lại cứng ngắc, đôi môi anh đào há hốc tròn vo không thể khép lại.
Phượng Dật cũng diễn ra một vẻ mặt đến chết
cũng không thể tin trước dung nhan trước mặt. Kinh ngạc cứng người. Hai tay vẫn
giữ nguyên vòng ôm đóng thành băng.
Cô nương áo lam đằng sau cùng Lý Ti Thần thấy
cảnh hai người trân trân nhìn nhau không chớp mắt, im im không nói gì.
Trên bãi cỏ, chim nhỏ ca hát, gió xuân thổi
mát, mặt trời ấm áp.
“Đây
này. Các nàng ở đây!” Đột nhiên từ sau lưng tiếng Vô Song lanh lảnh lao tới.
Cô gái trong lòng Phượng Dật bỗng giật mình
quay lại thấy một đám người đang rầm rập đuổi đến, sắc mặt đại biến rụt nhanh
hai tay đẩy mạnh Phượng Dật không chút phòng bị, quay lại kéo tay cô gái áo
lam: “Hoa
Hoa. Chạy!”
Dứt lời, lại lao đầu cắm cổ chạy như điên, còn
nhanh hơn lúc trước.
Bị đẩy phũ phàng, Phượng Dật lảo đảo bước về
phía sau, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô gái vụt chạy khỏi vòng tay mình, tà váy
dài thướt tha sau lưng như con bướm chập chờn nhỏ dần nhỏ dần, tâm trí vẫn còn
vương vấn phảng phất mùi hương nhẹ nhàng tự nhiên… “Oa. Hai tiểu cô nương xinh
đẹp!” Hồn vía đang lơ lửng mới quay lại với thân, Lý Ti Thần quay sang tấm tắc
tán thưởng.
Chát! Đầu hắn bị đập một cái đánh gọn.
Phượng Dật quay lại nhăn mặt khó chịu trừng mắt
nhìn hắn, trầm giọng: “Cái gì mà tiểu cô nương?
Người thật là kém!”
“Kém?” Ti Thần sờ sờ đầu khó hiểu
nhìn về phía hai cánh bướm xa xa. Đầu lóe lên một tia sáng “khai phá”, dường
như vừa nhận ra cái gì nhưng cũng không rõ lắm là cái gì, kỳ quái hỏi: “Hm… Cô nương áo vàng kia
nhìn cũng rất quen mắt. Không biết đã gặp ở đâu?”
“Hừ
hừ” Phường Dật
nhếch môi cười hai tiếng lạnh như dao: “Còn
chưa nhận ra sao? Vậy để trẫm nhắc cho ngươi, người còn nhớ lần trước tiến
cung, là ai đã làm cho ngươi rã rời, thiếu chút nữa thì về nhà chứ?”
“A!” Lý Ti Thần nhảy dựng
lên, chỉ vào bóng váy vàng thướt tha
“Th…Th…Th…Th…Th…Thái
hậu!”
Chương 61: Ứng viên Hoàng phi
Vô Song, Vương Đạc cùng Lâm Văn dẫn theo sau
là một đại đội rầm rập đuổi theo khí thế tung trời, chạy qua trước hai cái mặt
thộn của Lý Ti Thần và Phượng Dật. Tỷ muội Xuân Yến đã biến mất dạng.
“Vi
thần tham kiến Hoàng thượng!”
“Tiểu
nữ tham kiến Hoàng thượng!”
Ba người mặc dù hùng tâm tráng trí chỉ muốn đuổi
theo hai cô gái kia, nhưng cũng vẫn kịp nhận ra mặt vua, quỳ xuống dập đầu hô lớn.
Hành động và lời nói của bọn họ làm cho đại đội
phía sau choáng. Một giây tĩnh lặng – mặc xác hai cô gái kia, lúc này họ chỉ để
tâm đến người thanh niên trẻ tuổi đẹp trai được kêu là Hoàng thượng trước mặt.
Họ chưa gặp Hoàng thượng, nhưng ba người kia
thì có, và ở đây cũng chỉ có bọn họ đã gặp qua. Bọn họ đều nói là Hoàng thượng.
Lại nghĩ đến Đương kim Thánh Thượng đúng là rất trẻ. Vậy thì đúng là Hoàng thượng!
Cả đám cũng vội vàng quỳ sụp xuống khản giọng: “Tham kiến Hoàng thượng!”
Hình như có thần giao cách cảm, ngàn miệng
cùng đồng thanh mà gào, dọa cho lũ chim sợ hết hồn bay tán loạn không dám quay
đầu lại.
Phượng Dật cũng bị chấn đến ong tai, nhưng rất
nhanh tìm lại hồn vía suýt bay theo lũ chim, sửa lại bộ mặt nhàn nhạt điềm
nhiên, cao ngạo liếc nhìn một đám đầu trước mặt, cao giọng:
“Miễn
lễ!”
Đám người lại loạt soạt đứng lên.
Vô Song bước lên trước, ngó ngó nghía nghía đằng
sau Phượng Dật, nhưng chỉ thấy hàng liễu dịu dàng yểu điệu, hoa thơm cỏ lạ tươi
cười hớn hở, chẳng có đến nửa cái bóng người.
Nghĩ nghĩ một lúc, lại nhìn Phượng Dật, ngắc
nga ngắc ngứ nửa muốn nói nửa thôi:
“Hoàng
thượng, vừa rồi người có gặp… gặp…” Trước mặt hàng ngàn người thế này dám nói danh xưng Thái hậu sai? Cũng
không thể gọi tên. Chỉ biết đánh mắt nhíu mày ra dấu.
Vương Đạc ở bên cạnh nóng ruột, hỏi thẳng
luôn: “Hoàng
thượng, vừa rồi có hai vị cô nương chạy qua đây, ngài có thấy không?”
“Thấy.” Hắn thản nhiên. Lại còn
lao vào lòng hắn, hai người còn bất thần ngắm nhau không chớp mắt nữa kìa. Nếu
các ngươi không tới, có lẽ bọn họ vẫn ôm nhau mà nhìn như thế không biết đến
bao giờ.
“Ngài
có biết các nàng chạy đi đâu không?” Vương Đạc vội vội vàng vàng truy vấn.
“Chạy
tới bên kia.”
Lý Ti Thần vươn ngón tay trỏ trỏ về phía xa. Vương Đạc rướn người nhìn theo, chỉ
thấy một góc trời lộng gió, thất vọng thở dài. Xem bộ dáng cắm cổ chạy trốn chết
của các nàng khi nãy, lại mất một lúc trì hoãn, khẳng định là đã chạy xa rồi,
đuổi không kịp nữa.
“Aizzz…
Đáng tiếc!” Nén không nổi ông thở dài
lắc đầu.
“Các
nàng làm sao vậy? Làm cái gì mà để một đám các người hò nhau đuổi không tha?” Sắc mặt hốt hoảng của
Xuân Yến khi nãy lại mơ hồ hiện lên trong đầu, Lý Ti Thần rất tò mò muốn biết Thái
hậu tôn nghiêm rảnh rỗi ở trong cung buồn chán, lại đến đây bày ra trò gì để
cho bọn họ đuổi cho chạy đến kêu cha gọi mẹ thế này.
“Ai!” Vương Đạc vuốt mấy sợi
râu, cảm khái trả lời: “Hai tỷ muội này, dung mạo
đều tú lệ. Nhưng cá tính lại khác nhau, tỷ tỷ đoan trang nhàn nhã, cử chỉ thanh
tao duyên dáng; muội muội tinh nghịch hoạt bát, thân thủ lợi hại nhanh nhẹn.
Hai người một động một tĩnh, một văn một võ, nhận hết mọi ưu điểm thế gian. Nếu
biết hai nàng là tiểu thư nhà ai, tương lai có thể nạp vào cung, hẳn là đại
phúc cho Phường Hoàng triều chúng ta.
“Muội
muội hơi lỗ mãng, không biết kiềm chế, không thích hợp làm mẫu nghi, nhưng tỷ tỷ
lại khác, có thể hy vọng.” Lam Văn đột nhiên lạnh lùng tiến tới góp ý.
Vương Đạc ngẫm nghĩ một lúc, gật đầu: “Vậy thì
tỷ tỷ! Theo như tiếng đàn của nàng có thể nhận ra cô nương này tâm ý cao sâu, hẳn
có thể làm mẫu nghi thiên hạ. Nếu ở cạnh Hoàng thượng, có thể trở thành một vị
Hoàng Phi có tài có đức!
Tỷ tỷ? Tim Phượng Dật nhảy nhói một cái, hỏi lại:
“Các người muốn nói, chính là cô nương áo vàng?”
“Vâng.” Vương Đạc Lâm Văn đều gật
đầu.
“Vừa
rồi là nàng đàn tỳ bà?” Phượng Dật lại hỏi. Hỏi một câu này, tim hắn nhảy rộn lên, cố gắng nén
xuống cảm giác hưng phấn kích động.
“Vâng
vâng.” Vô
Song kích động gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
“Lão
phu chưa từng nghe khúc tỳ bà nào hùng tráng đến thế! Cũng không biết trên đời
này còn cô nương nào có thể nhờ tiếng tỳ bà mà làm trào dâng nhiệt huyết, chấn
động lòng người đến vậy không! Vương Đạc cũng dâng lên một cảm giác hưng phấn khó hiểu,
khen hết lời cứ như đang khen con gái: “Nữ
tử như vậy, chỉ có làm bạn tại bên người Hoàng thượng mới có thể dụng hết tài
năng. Nếu bị tùy tiện gả cho người ta, quả thật rất đáng tiếc!”
“Khụ
Khụ!” Nghe tới
đây Lý Ti Thần sặc cả nước bọt, ho suýt chết.
Đem nạp Thái hậu cho Hoàng thượng làm phi tần?
Ý kiến này, rất… khủng bố!
“Đúng
rồi, Vô Song, vị cô nương kia không phải người quen của ngươi sao? Nói cho ta nhanh,
các nàng là tiểu thư nhà nào? Để Hoàng thượng mau chóng hạ chỉ triệu nàng vào
cung. Cô nương như vậy nếu chậm chân để thiên hạ nẫng mất thì tiếc lắm!” Vương Đạc sực nhớ ra,
xoay người vội vã giục giã Vô Song.
“Hả?
A… Ơ… Khóe miệng nàng giật giật ấp úng nói dối quanh. “Thật ra… Thật ra…Chúng ta… Cũng không quen thân lắm…”
“Nhưng
ít nhất ngươi cũng biết các nàng là tiểu thư nhà ai chứ?” Lâm Văn vốn lúc nào cũng
trầm trầm lạnh lùng cũng phát sốt ruột.
Vô Song bị dọa đến sốc nặng!
“A…” Nàng ứ cổ, nghĩ mãi cũng
không biết nên miêu tả thân phận Nam Cung Xuân Yến thế nào cho ổn. Nàng đúng là
đại tiểu thư nhà đại hộ, nhưng… đã lấy chồng được bốn năm, lại còn ba năm được Hoàng
thượng gọi là “Mẫu hậu”, trước kia còn hành Hoàng thượng đến chết đi sống lại.
Làm Hoàng phi? Đùa! Người nào nghĩ ra được ý kiến này quả là thiên tài!
“Ngươi
nói nhanh xem nào!” Vương Đạc vội lắm rồi.
“Làm phi tần của Hoàng
thượng, chuyện quá tốt, ngươi còn do dự lo lắng gì nữa? Chẳng lẽ vị tiểu thư ấy
đã đính hôn?”
“Không
phải đính hôn!” Nàng lẩm bẩm.
Vậy được. Vậy quá tốt rồi… Họ thở phào.
Nhưng lời tiếp theo của Vô Song đã dìm chết họ
xuống đáy vực.
“Hai vị tiểu thư ấy đã thành thân được mấy năm
rồi!” Chính xác là một người chồng chết ba năm, một người chồng đâu không biết.
“A?” Vương Đạc như sét đánh
bên tai, cả người bất động như thái sơn, Lâm Văn cũng hít một hơi lạnh ngỡ
ngàng.
Được một cô nương như thế, lại đã sớm theo chồng!
Thật là đáng tiếc!
Nãy giờ Phượng Dật chỉ đứng im nghe, trong đầu
vẫn còn suy nghĩ. Nạp làm phi cho hắn? Tim nhảy một cái. Ý kiến này… xem chừng
cũng được… Nắm tay lại, bàn tay dường như vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại, lồng
ngực hắn dường như vẫn còn hơi ấm thơm tho. Không tự chủ được hắn lại nhớ lại lần
đó mình bị cưỡng ôm, vạt áo nàng mở rộng bày ra một mảnh sơn loan tuyết trắng
phập phồng…
Hắn thở mạnh, hơi thở dồn dập.
“Hoàng
thượng, tỷ thí đã định ra tam giáp, vi thần đã sai người bao toàn bộ một tửu
lâu bên cạnh. Thỉnh Hoàng thượng di giá, thần còn có chuyện quan trọng muốn
bàn.”
“Ừ.” Vẫn còn thất thần mơ
xuân mộng, Hoàng thượng chỉ ậm ừ, lúc sau mới hít một hơi, lấy lại vẻ điềm
nhiên: “Được rồi!”
Chương 63: Họa vô đơn chí
Tóc!
Một giọt nước trong vắt thơm mát mùi lá trà
lăn lăn trên mái tóc dài của thanh niên áo trắng, dừng lại một chút, nhẹ nhàng
lọt vào tai.
Tửu quán đương khi náo náo nhiệt nhiệt bỗng chốc
trở nên tĩnh lặng đáng sợ, ánh mắt mọi người đều hướng về phía này.
Bạch Vô Thường đáng thương tức đến nghẹn họng
đứng như hóa đá, Hắc Vô Thường bằng hữu ở bên cạnh mày rậm nhướn cao, mắt chữ O
mồm chữ A, Hoa Hoa nhất thời không biết làm thế nào, thần tình sợ hãi, cùng
không nói được gì. Chỉ có Xuân Yến bình tĩnh, lập tức đứng lên giật lấy cái
khăn trên vai tiểu nhị gần đó, dồn sức mà chùi chùi lau lau lung tung tới tấp
trên mặt công tử đáng thương, mồm miệng liến thoắng:
“Công
tử, xin lỗi, thực xin lỗi. Tiểu muội nhất thời bất ngờ quá. Bị các người dọa
cho giật mình mới gây ra như vậy. Thỉnh ngươi ngàn vạn lần tha thứ!”
Đơn giản chỉ một câu đem đổ hết trách nhiệm
lên đầu bọn họ. Mặc kệ ngươi nói thế nào, đây là tại ngươi. Muốn trách thì trách bằng
hữu của ngươi đi!
Mặt Hắc Vô Thường lại càng cứng ngắc như cục sắt,
vung tay, giữ lấy cái khăn ố ố đen đen đang âu yếm ôm ấp chà xát lên mặt bạn
mình, trầm giọng:
“Cô
nương, đây là cái giẻ lau bàn!”
“A!
Thực xin lỗi. Thực xin lỗi!” Xuân Yến cả kinh giật mình rụt tay lùi lại, miệng lại không ngớt giải
thích, trong lòng thầm mắng: “Hừ! Săm soi kỹ thế làm gì không biết! Bản cô nương ta dùng giẻ lau mặt
cho ngươi đã là vinh dự cho ngươi lắm rồi!”
Lúc này, từ trên thân mình trắng nõn đẹp trai
tuấn lãng của Hàn gia nhị công tử bốc lên mùi trà mùi thức ăn mắm muối đậm đặc,
muốn khủng bố lỗ mũi người ta. Người ngồi ở mấy bàn xung quanh không biết là ngửi
thấy mùi thật hay là do ảo giác tâm lý, đều bịt mũi chạy xa, càng xa càng tốt!
Lúc này thì mặt Bạch Vô Thường sắp thành Xám
Vô Thường rồi, xám xịt nặng trịch rất khó coi, trên trán đã nổi gân xanh, nghiến
răng nghiến lợi nắm thật chặt hai bàn tay, không biết là muốn đánh Nam Cung
Xuân Hoa hay Nam Cung Xuân Yến. Mà cũng có thể là cả hai!
Xuân Yến cười hì hì cầu hòa, cẩn thận nói:
“Công
tử, tỷ muội chúng ta quả thật vô tình. Không cố ý chút nào, ngươi nam tử hán đại
trượng phu, đại nhân đại đức, sẽ không trách tôi chứ?”
Lại đơn giản một câu, dồn hắn vào ngõ cụt. Có
thể hiểu câu nói đó thế này: Ngươi mà dám trách tội chúng ta, thì có thể nói
ngươi không phải đàn ông!
Hắn có thể nói gì chứ!
“Không!
Đi!” Khuôn mặt trắng nõn nà của
Hàn nhị công tử phong lưu tiêu sái, nhàn nhã tài hoa đỏ bừng bừng như muốn đốt
cháy cả hai tỷ muội trước mặt thành tro, lại phải cố mà nén xuống, hít thật sâu
ép bẹp lửa giận mới rít ra được hai tiếng cụt lủn.
“Thật
tốt quá!”
Xuân Yến hân hoan ủng hộ, nắm tay áo Hoa Hoa dạy dỗ: “Muội muội, còn không tới
cám ơn công tử? Công tử không trách ngươi đâu!”
“Cám
ơn!” Hoa Hoa
trừng hai mắt nhìn hắn, thề chết không cam lòng.
Được rồi! Coi như mọi chuyện đã giải quyết
xong! Hoàn hảo!
Hai người ngồi xuống, lại tiếp tục ung dung
thưởng trà, bỏ mặc xác hai vị công tử nổi danh văn - võ đứng chết trân một
bên.
“Xin
hỏi, cô nương, chúng ta có thể cùng ngồi bàn này được không? Ngươi xem, trong
này đông quá!” Một lúc sau, tiếng của Hắc Vô Thường mới lúng túng vang lên, xem chừng
khá xấu hổ.
“Trong
này hết bàn, các ngươi không biết đi chỗ khác à?” – Hoa Hoa không khách khí ném thẳng một câu.
“Hoa
Hoa!” Xuân Yến
giữ tay nàng, lắc đầu.
Nàng ấm ức hừ một tiếng, nhưng cũng đành im.
Hắc Vô Thường đẩy đẩy huých huých một lúc, Bạch
Vô Thường mới nhắm mắt định thần hít một hơi thật sâu, chắp tay nói với các
nàng:
“Cô
nương, lần trước là ta sai, không nên nói năng bậy bạ với cô. Mong cô nương độ
lượng!”
“Hừ.
Không thành ý!” Hoa Hoa vẫn cố chấp vung một câu, lại tiếp tục nhâm nhi chén trà.
Xuân Yến cũng không thèm quan tâm, cười:
“Không
sao. Cũng đã qua rồi. Không phải chúng ta cũng đã hồi báo rồi sao?” Còn không chỉ một lần!
Hai công tử nghe vậy cả ngươi cứng đờ!
Giương mắt nhìn bốn phía, quả là đầy người, đại
bộ phận đều là người tham gia tranh võ luận văn khi nãy, Xuân Yến vỗ vỗ cái
bàn:
“Huề
nhau rồi thì mời ngồi thôi! Xuất môn ra ngoài, tất cả đều là bằng hữu, không cần
so đo quá mức!”
… Thực ra, đã rất so đo với các ngươi đó!
“Tạ!” Hắc y nam tử nhìn nàng bằng
một ánh mắt tán thưởng, ngồi xuống. Bạch công tử sau đó cũng chậm chậm rơi mông
xuống ghế mà ngồi. Áo đen ngồi bên phải Xuân Yến, áo trắng ngồi phía trái Hoa
Hoa.
Tiểu nhị đem đồ ăn tới, Xuân Yến gắp cho mỗi
người một bát, lại rót đầy hai chén rượu, hơi mất tự nhiên:
“Đây
là tỷ muội chúng ta theo khẩu vị của mình mà gọi, hai vị nếu không thích, xin cứ
tự nhiên!”
“Không
sao! Cô nương cẩn thận quá!” Hắc y nam tử cười nói. Có điều, mấy đĩa thức ăn nho nhỏ trên bàn không
đủ để cho hai đại nam nhân bọn họ nhét kẽ răng.
“Đúng
rồi, chúng ta vẫn chưa biết phương danh của cô nương đây!” Hắc Vô Thường liếc mắt bằng
hữu, mở lời
trước.
“Không
biết cô nương có thể nói cho tại hạ?”
Xuân Yến cười nhẹ nhàng:
“Tiểu
nữ họ Hạ, tên Hiểu Yến, đây là tỷ muội kết nghĩa của ta, Chu Tiểu Hoa.”
“Thì
ra là Hạ cô nương cùng Chu cô nương.” Hắc y nam tử tự giới thiệu: “Tại hạ họ Tiết, tên chỉ một chữ Từ. Là…”
“Con
trai của Cửu môn Đề đốc thống lĩnh quân tuần bộ Tiết Phóng.” Nàng thuận miệng tiếp lời,
lại chỉ vào Bạch Vô Thường:
“Còn đây là con trai
thứ hai của Hàn Lâm chưởng viện học sĩ Hàn Vũ, Hàn Phi Vũ.
Hai vị công tử kinh ngạc đồng thanh:
“Cô
nương biết chúng ta?”
“Phượng
Hoàng thành đại danh đỉnh đỉnh văn võ tài tử, danh hào vang xa như vậy, sao lại
không biết?” “Nàng vẫn tươi cười, hôm
nay mới biết, lại cứ nói như đúng rồi, mặt không thèm ửng hồng.
Hừ, đỉnh đỉnh đại danh? Hắn nổi danh thì sao?
Gọi là đại danh, nhưng là miệng mọi người một đồn trăm, không chừng là quá nửa
phô trương.
“Tránh
ra tránh ra!” Bên ngoài đột nhiên có tiếng
người kêu to.
Ai nha? Kêu to như vậy!
Mọi người trong tửu quán tò mò nhìn ra ngoài
thăm dò, thì thấy một gã sai vặt đi trước mở đường, một đội hộ tống hùng hậu
vây bên ngoài, bọn người Phượng Dật đi trong, chậm rãi tiến lại gần,
Không được! Xuân Yến cùng Hoa Hoa nhìn nhau
căng thẳng.
Muốn chạy trốn. Nhưng đã quá muộn! Gã sai vặt
dẫn đường đã đi thẳng đến cửa, chưởng quầy và tiểu nhị cúi đầu cười cầu tài
nghênh đón.
Thừa dịp mọi người đều chú ý vào hắn, Xuân Yến
và Hoa Hoa không hẹn cùng cúi người chúi vào lòng hai nam nhân bên cạnh.
“Cô
nương…” Hai vị
công tử bị hành động lớn mật của hai nàng dọa suýt nhảy dựng lên.
“Suỵt!” Xuân Yến nghiêng đầu ra
dấu muốn bảo họ đừng có lên tiếng, thấp giọng nhờ vả:
“Cho
chúng ta trốn nhờ một chút. Làm ơn đi!”
Hai vị công tử khó hiểu liếc nhìn nhau, lặng lẽ
gật đầu, coi như đáp ứng.
Chốc lát, tiếng chân mấy người kia đã xa, tiếng
tiểu nhị tiếp đón lanh lảnh cũng nhỏ dần, Xuân Yến mới ngẩng đầu, nhỏ giọng hỏi:
“Bọn
họ lên lầu rồi chứ?”
Hắc Vô Thường gật đầu.
Cuối cùng cũng thoát! Thật tốt quá. Xuân Yến
nhanh ngồi thẳng dậy vỗ vỗ ngực, lay lay Hoa Hoa vẫn đang chúi vào lòng Bạch Vô
Thường, kéo:
“Hoa
Hoa, ổn rồi. Bọn họ đi rồi!”
“Đi
rồi hả?” Hoa
Hoa thò đầu ngoái ngoái nhìn quanh.
“Yên
tâm đi! Tiếp tục thôi. Trước mắt họ sẽ không ra ngay đâu!”
“Vậy
được. Bọn họ đột nhiên xuất hiện, khéo dọa người ta sợ chết luôn!” Hoa Hoa rõ ràng vừa trải
qua một cú sốc tinh thần, vội vàng uống một ly trà định thần.
Hắc Bạch Vô Thường khó hiểu nhìn các nàng,
không hiểu hai cô nương này vì sao mà bị dọa sợ hết hồn như thế.
“Cô
nương, các người…”
“A!” Xuân Yến lúc này mới nhớ
ra hai ân nhân cứu mạng, cười thật tươi: “Ngượng
quá! Lúc nãy đã đắc tội! Tỷ muội chúng ta có chút hiểu lầm nhỏ với bọn họ, lúc
này không tiện gặp lại.”
“Ra
vậy!” Hắc Vô
Thường hơi hiểu, lại nói: “Lúc đó thấy vẻ hoảng hốt
bối rối của hai cô muốn bỏ chạy cho nhanh. Chắc hẳn là có chuyện gì đó.”
“Đúng
vậy đúng vậy!” Xuân Yến gật gù, nhưng không nói thêm lời nào.
Biết các nàng không muốn nói, Hắc y nam tử
cũng không tiện hỏi nhiều, cúi đầu uống trà.

