Thái hậu mười lăm tuổi - Cuốn 2 - Chương 54

Chương 54: Ghen tuông bộc phát

"Vô Song? Vô Song? Vô Song Vô Song Vô Song Vô Song Vô Song…"

Hệt như gọi con chó nhỏ hay con mèo, Xuân Yến
cất cao giọng gọi từ Hoàng cung cho tới Phượng cung, thậm chí nàng còn xông thẳng
vào nội điện, ánh mắt giống như ra-đa lướt qua mọi ngõỏ ngách, nhưng vẫn không tìm
được người, lúc này nàng mới hướng về phía Phượng Dật đang ngồi yên lặng trên
long kỷ, hỏi: "Hoàng thượng,
Vô song có ở đây không?"

Phượng Dật ngẩng đầu nhìn nàng một cái, để bút
lông xuống, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh: "Không có ở đây."

"Vậy hôm nay người có gặp nàng
không?" Xuân Yến lại hỏi.

"Không có." Phượng Dật điềm nhiên lắc
đầu.

" Thật không?" XuânYến hoài nghi
nhìn hắn. Cả hoàng cung này, ngoại trừ bên cạnh hắn, nha đầu kia còn có thể trốn
ở nơi nào chứ?

"Không phải sau khi lâm triều người đã
truyền nàng qua bên ấy sao? Bây giờ, nàng phải ở bên cạnh mẫu hậu mới đúng, sao
người lại đến hỏi nhi thần chứ?" Phượng Dật nhìn nàng, hỏi vặn lại.

Xuân Yến dậm chân, nắm chặt tay, giận dỗi nói: "Nàng chạy mất!
Ai gia quay sang Lục Ngọc, Thu Dung dặn dò vài việc, không ngờ vừa xoay đầu lại, đã không thấy
nàng đâu!"

"Không thấy ư?" Phượng Dật chau
mày,"hay
là do đứng quá lâu nên nàng tìm một chỗ nghỉ ngơi. Người cũng biết Vô Song quen
được nuông chiều, không chịu được mệt nhọc."

"Đương nhiên ta biết!" Xuân Yến kiên
quyết: "Thế nhưng ai gia đã cho người lục soát kỹ càng khắp Hoàng cung, cả
tấm thảm cũng giở lên tìm, đừng nói người, ngay cả một mảnh y phục của nàng
cũng không tìm được!"

Giở cả tấm thảm là sao? Phượng Dật rất muốn hỏi.
Đột nhiên, ống quần của hắn bị kéo hai cái, nhưng hắn vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh
đá bàn tay quấy phá hai cái gọi là đáp lễ, vừa nhìn về phía Xuân Yến, thản
nhiên nói: "Mẫu hậu, thật sự nhi thần không biết Vô Song đang ở đâu. Mấy ngày
qua, nàng luôn ở bên cạnh mẫu hậu, mỗi ngày nhi thần và nàng chỉ có thể thấy mặt
nhau một, hai lần, điều này mẫu hậu cũng biết rõ mà."

Biết thì biết, nhưng mà…" Nếu như không có ở
đây, nha đầu kia có thể trốn đi đâu chứ?" Xuân Yến phiền muộn.

"Hay là còn có nơi tìm chưa kỹ!" Phượng
Dật bâng quơ đáp, "Hoàng cung rộng lớn, có thể Vô Song đi lạc, nàng là người có chừng mực,
sẽ không chạy đi lung tung đâu."

Nói cũng đúng.

Nhưng mà... Xuân Yến chợt kinh ngạc, ánh mắt
quét tới quét lui trên mặt Phượng Dật… tại sao hôm nay nàng cảm thấy tên tiểu tử này có
điểm quái lạ? Không đúng, là càng quái lạ hơn xưa.

Mà thôi, không phải gần đây hắn đều kỳ lạ sao?
Có thể là do ngày càng quái lạ hơn thôi. Nàng nên sớm làm quen đi là hơn.

Cứ đi nơi khác tìm Vô Song! Nàng lắc đầu, xoay
người rời đi, cũng không có nhìn Phượng Dật, chỉ để lại một câu nói: "Nếu như gặp
Vô song, hãy nhớ đưa nàng tới Hoàng cung. Nói với nàng rằng ai gia đã chuẩn bị
đồ đầy đủ rồi."

Cái gì vậy? Phượng Dật muốn hỏi nhưng cũng
ráng nén lại.

"Nhi thần đã biết." Hắn lễ phép nói,
nhưng cán bút nắm trong tay suýt nữa bị hắn siết gãy.

Tiếng bước chân đã xa, Phượng Dật đẩy ghế đứng
lên, nhìn xuống người đang cuộn tròn trốn dưới kỷ án, hờ hững nói: "Thái hậu đi
rồi, ngươi có thể ra ngoài."

"Đi thật rồi chứ?" Người ở phía dưới
dùng cả tay chân bò ra, vươn cổ liếc nhìn ra cửa, đúng là không thấy bóng dáng
của Xuân Yến, mới thở dài một hơi, đặt mông ngồi xuống đất.

Lúc này, tóc của nàng đã rối bù, trên y phục
màu xanh nhạt có không ít bụi bặm, hơn nữa dáng ngồi không hề có ý tứ, bộ dạng
tao nhã dịu dàng trước kia đã biến mất.

Phượng Dật không quá cảm thông nhìn nàng, buồn
cười hỏi: "Có cần phải sợ sệt như vậy không? Thái hậu đâu phải là con cọp ăn
thịt người, có thể làm gì ngươi chứ?"

"Người không phải ta, đương nhiên sẽ nói
vậy!" Người nọ lườm hắn một cái, tức giận nói: "Nàng là nữ nhân táo
bạo nhất, da mặt dày nhất mà ta từng thấy, có thể khiến người khác dở khóc dở
cười! Bây giờ ta chỉ sợ trốn không kịp thôi!"

Thần sắc và giọng điệu như thế, chẳng có mảy
may dịu dàng thùy mị nào, không hề giống với lúc gặp gỡ Xuân Yến, cả giọng nói
cũng trở nên trầm đục, không êm dịu như tiếng nói của các cô nương khác. Nếu bỏ
qua vẻ ngoài xinh đẹp, nhắm mắt lại cảm nhận, sẽ phát hiện người này giống một nam
nhân hơn.

"Ta sớm đã nói cho ngươi biết, Thái hậu
không giống với các cô nương khác. Là ngươi nói như vậy mới thú vị, còn nói
khoác mà chẳng biết ngượng là trên đời này không có kẻ nào mà ngươi không đối
phó nổi. Hiện tại thì sao? Chưa đến ba ngày, ngươi đã chịu thua rồi." Phượng Dật giễu cợt,
nhớ lại lúc nãy nàng giống như bị quỷ đuổi, chạy ào vào Phượng cung, chỉ thốt
lên một câu "Hoàng thượng, cho ta mượn nơi đó một lát!" sau đó liền
chui xuống dưới kỷ án, có kéo cũng không ra. Tiếp theo đó thì Xuân Yến xuất hiện.

Không nghĩ cũng biết người hắn muốn trốn là
ai.

Không ngờ, chỉ mới ba ngày ngắn ngủi, vậy mà
có người bị nàng làm cho thảm hại còn hơn cả hắn. Nghĩ như vậy, bỗng dưng một cảm
giác thích thú dâng lên trong lòng.

Xong! Chẳng lẽ bị nữ nhân kia áp bức quá lâu,
tâm lý của hắn cũng trở nên không bình thường ư?

Phượng Dật lắc đầu lia lịa, ở trong lòng thuyết
phục bản thân: Hành vi như thế là không đúng. Thế nhưng, khi khóe mắt nhìn thấy
người đang ngồi trên mặt đất, nhớ lại bộ dạng hoảng sợ lúc nãy, tim hắn không
khỏi đập nhanh hai nhịp, sảng khoái vô cùng.

Thôi được, hắn thừa nhận, bản thân học thói xấu
nhưng hắn cũng vui vẻ chấp nhận.

"Đúng vậy, với tư cách một nữ nhân, ta nhận thua." Người nọ nói dứt
khoát, trên mặt không thấy một chút ngượng ngùng.

Vừa nói nàng vừa ngồi dậy, nhưng làn váy vướng
víu gây trở ngại, nàng không chút do dự xé bỏ.

"Nhưng sự thật ngươi không phải nữ nhân,
mà là một nam nhân." Phượng Dật nói, trong lòng âm thầm bổ sung thêm: một nam nhân giả
trang thành nữ nhân từ nhỏ, còn muốn giống nữ nhân hơn cả nữ nhân.

"Đúng vậy, người không nói, ta cũng quên
mình là một nam nhân!" Người nọ lẩm bẩm, quắc mắt nói: "Đều là do Thái
hậu bức bách ta."

Hắn đứng dậy ưỡn ngực, để lộ ra một bộ ngực
cao ngất đầy kiêu ngạo. Tiếp đó hắn tháo vạt áo, thò tay vào lấy ra hai... hai
quả táo đỏ thẫm!

Nếu nhìn kỹ lại, bộ ngực của hắn đã lép xẹp, bằng
phẳng đến nỗi có thể làm bãi đáp máy bay.

Nếu như những kẻ mê mẩn nàng biết được bộ ngực
hoàn mỹ mà bọn họ thèm chảy nước bọt, thế mà lại do hai quả táo tạo thành, chẳng
biết bọn họ có tức giận giẫm nát quả táo không?

Để quả táo sang một bên, hắn xổ tung mái tóc
ra, chậm rãi chải lại, chỉ dùng một sợi dây buộc gọn, tiếp đó cầm lấy khăn tay
thấm ướt, lau đi son phấn trên mặt, tháo đai lưng, cởi ra bộ y phục màu xanh nhạt.
Thì chợt trông thấy một thiếu niên tuấn tú phi phàm trong y phục trắng toát.

Không nói một lời, nhìn toàn bộ quá trình tẩy
trang của hắn, cho đến khi làm xong, Phượng Dật mới trêu chọc: "Ngươi lộ mặt
thật lúc này, không sợ Thái hậu gầm rú tìm tới đây, nếu phát hiện ra sẽ trị
ngươi tội khi quân ư?"

"Tìm tới cũng tốt!" Thiếu niên cầm
hai quả táo lên, cho Phượng Dật một quả, chà chà quả còn lại, cắn ăn ngon lành.
Nghênh ngang đi qua ghế ngồi xuống, không hề lo lắng nói: "Hôm nay dù thế nào
ta cũng bị nàng phát hiện ra thân phận, ta cũng chẳng muốn giả trang nữa."

Phượng Dật vẫn chưa hiểu lời của hắn: "Là ý
gì?"

Để quả táo trong tay xuống, thiếu niên quay đầu
lại nói: "Người cho rằng tại sao ta lại vội vã chạy đến nhờ vả chứ?"

Phượng Dật cũng rất muốn biết. Nhưng sự việc xảy
ra quá nhanh, hắn chưa kịp hỏi.

"Tại sao?" Rốt cục cũng tìm được thời
điểm thích hợp.

"Thái hậu bảo lát nữa ta cùng người tắm." Vẻ mặt hắn không
chút biểu cảm. Cái gì tắm bằng cánh hoa. Xuân Yến bảo gọi… tên là… chống lão hóa? Phải cởi
hết y phục ngâm mình trong nước nóng, nghe nói có thể làm đẹp da.

Hả? Phượng Dật sửng sốt.

Tắm... tắm? Một nam một nữ? Tắm chung ư?

Không biết tại sao, trong lòng chợt dâng lên cảm
giác bị phản bội, hắn bất giác siết chặt hai nắm tay.

"Hơn nữa, điều làm cho ta sởn gai ốc
chính là nàng còn nói: lúc tắm hai người phải xoa bóp lẫn nhau, để thúc đẩy… cái gì… máu huyết lưu thông đều!"
Thiếu niên vừa nói, sắc mặt vừa chuyển sang trắng bệch.

Xoa bóp lẫn nhau... Trời ơi! Lúc nghe tới bốn
chữ này, chân của hắn suýt mềm nhũn!

Cũng may lúc đó Lục Ngọc có việc bẩm báo,
không nắm chặt cơ hội chạy trốn thì còn phải đợi tới lúc nào? Tuy là nam nhân,
nhưng hắn cũng phải giữ thân trong sạch.

Thế nên hắn nhanh chóng chuồn ra ngoài, chạy
thẳng đến chỗ Phượng Dật.

Xoa bóp...

Trong đầu Phượng Dật dường như vỡ tung, mặt
mày choáng váng.

Thiếu niên tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Người cho
là tại sao hai ngày vừa qua sáng sớm tinh mơ ta đều bị nàng kéo đi, đến khuya mới
được cho về, hơn nữa mỗi lần trở về, cái gì cũng không muốn nói, chỉ muốn ngã
xuống giường ngủ thẳng tới chiều hôm sau?"

Ánh mắt Phượng Dật càng thêm hoảng loạn.

"Ta mệt muốn cắn răng! Giả làm nữ nhân ở
bên cạnh nàng càng mệt hơn. Trước giờ không ngờ lại có nữ nhân còn ghê gớm hơn
cả nam nhân! Ta không dám nói đã duyệt qua vô số nam nhân, nhưng dù sao cũng gặp
qua không ít người. Thế nhưng có mấy ai dám ngang nhiên động tay động chân với
ta? Nhưng mà nàng dám!Tay của ta, mặt của ta, lưng của ta, còn có nơi nào không
bị nàng sờ qua? Thậm chí cả đùi cũng bị nàng chạm phải nhiều thứ! Nếu không phải
ta thận trọng thì hai quả táo này cũng bị nàng móc ra rồi!"

Vừa nói vừa cắn quả táo rôm rốp cho hả giận, tựa
như đó chính là da thịt của Xuân Yến.

... Tâm tư của Phượng Dật vẫn còn chìm trong kinh hãi.

"Người nói xem, sao ta có thể không trốn
đi chứ? Nếu tiếp tục ở bên cạnh nàng, lập tức sẽ bị lột hết, ném vào bồn tắm!"
Nhanh chóng giải quyết xong quả táo trong tay, vứt lõi qua cửa sổ, hắn tức giận
nói: "Đến
lúc đó, e rằng trong sạch của ta khó giữ được."

Nghe hắn nói cả buổi, Phượng Dật mới từ từ
hoàn hồn, nắm lấy một từ then chốt, ánh mắt âm u, trầm giọng hỏi: "Ngươi bảo bị
Thái hậu sờ mặt?"

"Đúng, không chỉ một lần. Hơn nữa tay của
nàng không hề ở yên, ta muốn tránh cũng tránh không kịp. Thật nguy hiểm!"
Hắn hồi tưởng lại, cả người phát run.

"Sờ mặt của ngươi?"

"Còn có tay, lưng, bắp đùi, có một lần
suýt nữa nàng đã xốc váy của ta! Nếu ta thật sự là một cô nương, dù đối phương
là một nữ nhân, cũng nhất định bắt nàng chịu trách nhiệm! Nào có chuyện nữ nhân
sờ soạng nữ nhân chứ!" Còn sờ khắp người như thế. Cho dù để nghiên cứu làn
da của hắn cũng không nên làm vậy!

Lúc này, ánh mắt Phượng Dật đã vô cùng tối
tăm, cả sắc mặt cũng âm u đáng sợ.

"Nhưng mà," thiếu niên ngẩng đầu, vẻ mặt rạng rỡ, "Nói đi cũng phải nói lại,
nàng cũng là cô nương thẳng thắn nhất mà ta từng gặp, nghĩ gì nói nấy, muốn làm
gì thì làm, không hề câu nệ. Một cô nương như vậy, ta cảm thấy không thích hợp
sống trong hoàng cung. Nàng còn trẻ như vậy, phải ở thâm cung thủ tiết suốt đời
thì thật đáng tiếc."

Nói tới đây hắn chợt mỉm cười, nháy mắt mấy
cái với Phượng Dật: "Chi bằng như vậy đi, chờ người đoạt lại quyền lực, tặng nàng cho
ta thì thật tốt. Ta sẽ dẫn theo nàng du sơn ngoạn thủy, cam đoan sẽ không để
nàng xuất hiện trước mặt người nữa, như vậy cũng sẽ không làm tổn hại lợi ích của
người."

Tim Phượng Dật bỗng chùng xuống, chậm rãi ngoảnh
đầu lại, nhìn hắn chằm chằm, khàn giọng hỏi: "Ngươi muốn nàng?"

"Đúng vậy." Thiếu niên gật đầu vui vẻ.

"Không phải ngươi ghét nàng ư?"

"Ai nói ta ghét nàng?" Thiếu niên trợn
to mắt,thẳng thắn nói: "Chẳng qua ta cảm thấy, thân là một đại nam nhân,
thế mà lại bị một nữ nhân ăn đậu hũ trắng trợn như vậy, có chút khó chịu thôi."

"Thế nhưng," hắn nhìn Phượng Dật chớp chớp mắt, "Người không cảm thấy, nàng
và ta rất giống nhau sao?"

Phượng Dật trừng mắt:, "Giống chỗ nào chứ?"

"Tính cách!" Hắn nói vô cùng sảng
khoái.,
"Chúng ta đều là người không thích bị trói buộc, nghĩ gì liền làm nấy, mặc
kệ người khác nghĩ thế nào." Hắn gật gù: "Có lẽ bọn ta nên thành một đôi, chắc chắn sẽ rất hợp nhau."

Phượng Dật im lặng, nhưng ánh mắt sắc bén như
muốn khoét mấy lỗ thủng trên người của thiếu niên kia.

Tên kia vẫn còn chìm đắm trong mộng đẹp, lại
nói: "
Hoàng thượng, hay là tối nay ta cứ tắm cùng nàng. Thuận tiện xem hết thân thể,
vậy nàng phải trở thành người của ta, muốn trốn cũng trốn không thoát. Người thấy
ý kiến này có hay không?"

"Ý kiến hay, đích thật là ý kiến
hay." Phượng Dật cười lạnh, "Nhưng mà, trẫm còn ý hay hơn nữa!"

"Ý gì, ý gì? Nói nghe xem!" Thiếu
niên nhảy dựng lên, tới gần hắn, không biết sống chết nói.

Phượng Dật nheo mắt, khinh bỉ nhìn kẻ sắp chết
đến nơi mà không biết, lớn tiếng quát: "Người đâu, mau đưa Vô Song cô nương xuất
cung cho trẫm! Đi ngay lập tức! Một khắc cũng không trì hoãn!"

Hả? Thiếu niên không hiểu, trợn tròn hai mắt.

Có chuyện gì vậy? Không phải đang nói rất hay
ư? Tại sao sự việc lại đột nhiên thành ra thế này?

Tiểu Thạch Tử và một nhóm thị vệ vội tiến vào,
đang định mang người đi, chợt Phượng Dật liếc mắt nhìn hắn từ đầu đến chân,
nói: "Khoan đã! Hãy hoán đổi y phục nữ nhân cho hắn!"

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.