Vân Trung Ca - Quyển 3 - Chương 14 phần 2A
[14.2]
“Tiểu thư!”
“Không được đi! Lăng ca ca! Không
được đi!” Vân Ca đau đớn gọi. Nhưng thân hình hắn đã nhanh chóng đi xa, biến
mất, trong đáy lòng nàng tiếng gọi có nhiều bao nhiêu cũng đều hóa thành hư vô.
Nàng không hề mở mắt, chỉ vô cùng
mệt mỏi hỏi: “Có chuyện gì?”
Giọng nói của nha hoàn mang theo
run rẩy, giống như bị tiếng gọi bi thương của Vân Ca dọa: “Lão gia phái người
tới đón tiểu thư hồi phủ thăm nhà, nói có gia yến, muốn tiểu thư trở về đoàn
viên.”
“Ta biết rồi.”
Nha hoàn kiên trì hỏi: “Vậy nô tỳ
giúp tiểu thư thu dọn hành lý?”
Vân Ca vẫn ngây người nhắm mắt ngồi
đó, không hề có ý định di chuyển. Nha hoàn nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, cô gia đã
đồng ý, nếu người muốn đi, bất cứ khi nào xe ngựa cũng có thể khởi hành.”
Vân Ca đột nhiên hỏi: “Nếu một
người, trước kia lúc nào nhìn ngươi, ánh mắt cũng đều thấy ấm áp, cũng đều thấy
vui vẻ, nhưng đột nhiên có một ngày, người đó nhìn ngươi lúc nào cũng tràn ngập
bi thương, ngươi nói đây là vì sao?”
Nha hoàn tập trung suy nghĩ một
lát, ngập ngừng nói: “Đại khái là do nô tỳ làm sai một chuyện, làm cho người đó
không vui.”
Vân Ca lẩm bẩm nói: “Ta không có
sai! Chàng hẳn là hiểu được.”
Một giọng nói đột nhiên vang lên:
“Có lẽ hắn không vui, chỉ là bởi vì trong lòng nàng không vui. Hắn khổ sở, chỉ
là bởi vì trong lòng nàng khổ sở, hắn cảm thấy là nàng làm sai, chỉ là bởi vì ở
chỗ sâu trong đáy lòng nàng đã sớm nhận định chính mình đã sai rồi.”
Vân Ca đột nhiên mở mắt, Mạnh Giác
đứng trước song cửa sổ, mặt không chút biểu cảm đang nhìn nàng. Có lẽ là do
chuyện của Hoắc Quang, nên hắn đi cùng nha hoàn, nhưng chỉ đứng ở ngoài phòng
không nói gì.
Khóe môi hắn khẽ nhếch, dường như
rất hờ hững, đôi mắt đen như mực đang nhìn chăm chú vào nàng có bi thương vô
hạn, nhưng sao lại giống hệt như ánh mắt Lăng ca ca vừa rồi nhìn nàng, trong
lòng Vân Ca đột nhiên run lên, nàng bỗng nhiên đứng dậy, tiện tay cầm áo choàng
gần đó rồi đi ra ngoài, nha hoàn vội vàng cẩn thận hầu hạ Vân Ca xuất môn.
Khi tới Hoắc phủ, Hoắc Quang lại tự
mình nghênh đón ở bên ngoài. Đối diện với hậu đãi của Hoắc Quang, Vân Ca thản
nhiên hành lễ vấn an, dưới vẻ khách khí là lạnh nhạt xa cách. Nha đầu đứng bên
đều cảm thấy quẫn bách bất an, nhưng Hoắc Quang chỉ cười giống như không hề
cách trở gì.
Bởi vì Vân Ca tới, không khí trong
yến tiệc đột nhiên trở nên yên tĩnh. Hoắc Quang cười lệnh Hoắc Vũ mời rượu các
trưởng bối, mọi người vội thức thời cười lên, mang hết khó xử che giấu ở trong
tiệc rượu, dưới khua đũa chạm chén.
Hoắc Quang thấy Vân Ca không mang
theo hành lý, biết nàng nhất định chỉ ngồi một lát rồi lại đi. Ông ta vội tìm
cớ, rời khỏi chỗ ngồi, dẫn theo Vân Ca bước thong thả đi tới hướng thư phòng.
Ông ta vừa đi, vừa chỉ những cảnh vật chung quanh: “Có nhìn thấy căn phòng phía
bên trái kia không? Trước kia là nơi ở của chủ nhân, cha và mẹ cháu đã ở tại
chỗ đó.”
“Bãi cỏ bên kia trước kia là một
sân xúc cúc*, cha cháu rất thích xúc cúc, thường gọi người đến phủ chơi xúc
cúc, nhưng cũng đừng xem thường cái sân nhỏ không chút bắt mắt này, năm đó
những nhân vật phong lưu đều đến nơi này chơi cả, có Vương gia, có tướng quân,
có Hầu gia, Vệ Thái tử điện hạ cũng tới chơi vài lần, nhưng mà cha cháu cũng
mặc kệ bọn họ là Vương hay là Hầu, có mấy cái mũi mấy cái mắt, chân cũng không
hề lưu tình, đám người kia thường thường bị cha cháu đá tới tè ra quần.”
*Xúc cúc: là môn đá bóng thời cổ ở
Trung Quốc, quả bóng tròn được làm bằng da thuộc, bên trong có nhồi lông. Tương
truyền đây là môn thể thao do Hoàng Đế phát minh để rèn luyện cho binh sĩ.
Trước mắt Hoắc Quang hiện lên cảnh
tượng của năm đó, trong giọng nói chậm rãi của một thiếu niên có chút thô lỗ
sảng khoái, đuôi lông mày lại có vài phần nhướn lên.
Vẻ lạnh lùng trên người Vân Ca
không tự giác đã phai nhạt đi vài phần, theo hướng chỉ của Hoắc Quang, cẩn thận
nhìn mỗi một chỗ, dường như muốn nhìn xuyên thấu thời gian, nhìn thấy người
phong lưu lỗi lạc năm đó.
“Thư phòng này là nơi năm đó cha
cháu làm việc nghị sự, bố cục đại khái không thay đổi, chỉ thay đổi bày biện gì
đó thôi. Bên kia trước kia có đặt một cái sa bàn*thật lớn, cha cháu thường chơi
đánh trận với mẹ cháu trên đó, còn đánh bạc, nhưng rốt cuộc là ai thua ai
thắng, thì ta vẫn luôn không biết rõ được, hình như là cha cháu đã thua mất cả
phủ đệ.”
*Sa bàn: bản đồ dùng trong quân sự
thời xưa.
“Chơi đánh trận? Cùng mẹ cháu?”
Hoắc Quang cười: “Đúng vậy! Cha
cháu chuyện gì cũng không giấu mẹ cháu, kể cả khi huynh ấy cùng các tướng quân
thương nghị đại sự xuất binh, mẹ cháu cũng có thể tùy ý ra vào. Trong thư phòng
này còn có một gian phòng ở được làm riêng cho mẹ cháu dùng, hiện tại ta dùng
để cất thư tịch.”
Đột nhiên lúc này Vân Ca cảm thấy
thư phòng này vô hạn thân thiết, nàng đưa tay sờ vào từng cây cột trong phòng,
giống như còn có thể cảm nhận được tiếng cười của cha mẹ. Khóe miệng của nàng
không nhịn được khẽ nhếch lên, nở nụ cười, mỏi mệt vẫn mang theo bên người đều
phai nhạt, trong lòng nàng mơ mơ hồ hồ xuất hiện một ý niệm, nàng nên rời khỏi
Trường An! Lăng ca ca khẳng định đã sớm muốn rời đi! Ý niệm này một khi đã hiện
lên, càng lúc lại càng rõ ràng, quanh quẩn ở trong đầu không biến mất, Vân Ca
đặt nhẹ tay lên vách tường nghĩ rằng, vậy ngày mai sẽ đi!
Hoắc Quang mỉm cười nhìn nàng,
trong mắt có vô hạn trống trải: “Cuộc đời của đại ca thật là tốt so với rất
nhiều người khác, ở triều đình có thể kiến công lập nghiệp, tên tuổi vang danh
sử sách, ở giang hồ có thể tung hoành thiên địa, cười nhìn muôn dân trăm họ, có
thê tử cùng sinh cùng tử, còn có Diệu nhi và con gái giống như cháu vậy, ta
nghĩ cuộc đời này của đại ca nhất định không còn gì hối tiếc!”
Vân Ca nhìn thấy hai bên tóc mai
của ông ấy đã hoa râm, mỉm cười thê lương, lần đầu tiên nàng nhận thấy ông ấy
đã già, nhìn qua già hơn mười tuổi so với tuổi thực, giống như mỏi mệt mang
trên bờ vai bất cứ lúc nào cũng có thể làm ông ấy ngã quỵ. Tuy rằng trong lòng
có căm ghét, nhưng miệng cũng không chịu khống chế nói: “Thanh danh của thúc
thúc cũng như triều dâng sóng dậy, phụ tá bốn đời… ba đời đế vương, vài lần
ngăn cơn sóng dữ, biến một Hán triều trong hiểm cảnh thành an ổn thái bình như
ngày hôm nay, thúc thúc cũng sẽ lưu danh sử sách.”
Hoắc Quang bảo Vân Ca ngồi, ông ta
tự mình rót trà cho Vân Ca, Vân Ca chỉ thản nhiên nói tiếng cám ơn.
“Ta nghĩ đại ca cũng không để ý lưu
danh hay không lưu danh sử sách, huynh ấy chỉ đi làm chuyện chính mình muốn
làm, người khác đánh giá như thế nào là chuyện của người khác, ta thì lại không
giống như huynh ấy, ta rất để ý người đời đánh giá ta như thế nào, ta đúng là
hy vọng có thể lưu danh sử sách, nhưng đó cũng không phải chuyện mà ta quan tâm
nhất, người người đều cho rằng Hoắc Quang quan tâm nhất là quyền thế, kỳ thật
đó cũng không phải là thứ ta quan tâm nhất.”
Vân Ca có chút kinh ngạc: “Vậy đó
là thứ gì?”
“Ta muốn biên cương không còn chiến
tranh nữa! Ta muốn tứ di thần phục! Ta muốn hét lớn thái bình ổn định không phải
dùng huyết lệ*của những nữ tử đó để đổi lấy! Đây mới là điều ta thực sự muốn!”
Hoắc Quang cười lạnh đứng lên, cao giọng nói: “Quyền thế thì có gì mà hấp dẫn?
Chẳng qua là do con đường để thực hiện hết thảy những thứ này đều phải đi qua!
Không có quyền thế, ta sẽ không có năng lực làm những chuyện ta muốn làm! Chỉ
có quyền thế đỉnh cao mới có thể làm cho ta đề bạt những nhân tài không theo
khuôn mẫu trước giờ, mới có thể giảm nhẹ lao dịch, hạ thấp thuế má, để ruộng
tốt không bị bỏ hoang, mới có thể làm cho quốc thái dân an, tích trữ tiền của,
mới có thể tu sửa binh khí, đúc được kiếm sắc, triều ta mới có thể có một ngày
sánh được với vạn quân thiết kỵ, thắng được Hung Nô, Khương tộc!”
*Qua
hôn nhân chính trị, tựa như công chúa Giải Ưu.
Tuy rằng Hoắc Quang thân mặc trường
bào, ngồi ở trước bàn, nhưng khí thế ông ta nói chuyện lại giống như thân mặc
áo giáp, ngồi trên lưng ngựa, chỉ cần kiếm sắc rút ra khỏi vỏ, chỉ thẳng lên
trời, vó ngựa có thể phi tới giẫm lên quân địch. Nhưng chỉ ngay sau đó một
khắc, ông ta lại lập tức ý thức được, ông ta có được quyền khuynh thiên hạ tới
bao nhiêu, hao tâm tổn trí tổ chức tới bao nhiêu, cũng chỉ là một thần tử,
người có khả năng lệnh hướng cho mũi kiếm đâm tới, gót sắt của ngựa đạp tới
vĩnh viễn không phải là ông ta! Trước kia không phải, hiện tại cũng không phải,
tương lai cũng sẽ không thể xảy ra! Hùng tâm tráng chí trong mắt của ông ta dần
dần đều hóa thành bi thương bất đắc dĩ, ông ta cười giễu nói: “‘Nếu thái bình
là do tướng quân gây dựng nên, hà cớ gì hồng nhan lại phải đau khổ tới biên
cương?’, nam nhi Đại Hán đều phải không còn chút thể diện nào mới đúng!”
Vân Ca rốt cuộc cũng hiểu được vì
sao thời điểm ông ta nghe tin Ô Tôn binh bại lại kinh hoàng như vậy, bệnh nặng
không rời giường được tới mấy tháng, ông ta cũng không phải là giả bệnh để giáo
huấn Lưu Tuân, làm cho Lưu Tuân hiểu được chính lệnh muốn thi hành được thì
không thể không có ông ta, mà là thật sự bị sự tức giận do Lưu Tuân cố chấp tự
cho là đúng quật ngã. Ông ta cả đời cẩn thận thận trọng, lại bị hủy bởi Lưu
Tuân chỉ trong một buổi chiều, lúc đó đau xót thế nào cũng không có người ngoài
nào có khả năng tưởng tượng, đã nắm được ngọn nguồn, nàng bắt đầu cảm thấy rằng
người này đúng thật là thúc thúc của nàng, trên người ông ấy và phụ thân đúng
là cùng chảy một dòng máu.
Hoắc Quang nhận thấy là bản thân
mình thất thố, cảm xúc trong mắt lập tức bị thu hồi, lại biến thành quyền thần
trấn tĩnh ung dung như trước, mọi sự trong lòng đều có định trước*: “Những lời
này cũng đã gần ba mươi năm chưa từng nói với người khác, không biết tại sao
lúc này lại đột nhiên…cho nên cháu đừng chê cười!”
*Nguyên văn là thành ngữ “Hung hữu
thành trúc”, xuất phát từ điển cố của họa sĩ đời Tống, trước khi vẽ cây trúc,
trong lòng đã có phác thảo sẵn trước.
Vân Ca lấy chén trà đã nguội của
ông ấy, rồi rót một chén trà nóng, hai tay dâng lên cho ông ấy: “Thân thể thúc
thúc khỏe mạnh, tay còn nắm đại quyền, còn có rất nhiều thời gian có thể hoàn
thành tâm nguyện. Tuy rằng hoàng thượng có chút cố chấp, nhưng cũng không phải
quân vương không hiểu rõ đạo lý. Theo cháu thấy, hắn đối với tiên đế Lưu Triệt
vừa hận lại vừa tôn kính, chỉ sợ hắn vẫn luôn giấu một tâm tư, muốn hoàn thành
tâm nguyện mà Vũ Đế Lưu Triệt vẫn chưa hoàn thành…Biên cương yên ổn, tứ di thần
phục, một phương diện là hùng tâm tráng chí của chính mình, về phương diện khác
cũng là muốn thấy Lưu Triệt ở dưới Cửu Tuyền tức giận. Cháu nghĩ chỉ cần quân
thần đồng tâm, nguyện vọng của thúc thúc nhất định có thể thực hiện.”
Hoắc Quang nhận chén trà nóng,
nhưng lại không uống, vội vàng hỏi: “Lời cháu nói là sự thật? Bộ dáng hoàng
thượng vẫn biểu hiện ra ngoài so với lời cháu nói thì không phù hợp, hắn vẫn
luôn tỏ ra không hề quan tâm tới Tây Vực, Hung Nô, tựa hồ chỉ cần quan lại
thanh minh, nhân dân có cuộc sống bình yên là được rồi. Văn Đế, Cảnh Đế tuy
rằng hàng năm đều quy phục, tiến cống Hung Nô, đưa tặng công chúa, nhưng cuộc
sống của bách tính bình dân kỳ thật lại tốt hơn so với thời Vũ Đế, ta vẫn cho
rằng hoàng thượng dự định làm một hoàng đế noi theo Văn Cảnh nhị đế.”
Vân Ca nói: “Thúc thúc thông minh
một đời, nhưng bởi vì rất để ý tới việc này, ngược lại lại thành hồ đồ, hoàng
thượng nhất định là nhìn thấu thúc thúc quan tâm tới, cho nên hắn sẽ không quan
tâm. Thúc thúc càng muốn đánh, hắn sẽ càng có biểu hiện không muốn đánh. Lợi
dụng sự quan tâm của thúc thúc, bức thúc thúc phải thoái nhượng đối với những
chuyện khác.”
Hoắc Quang ngây người suy nghĩ, hồi
tưởng lại từng chuyện từ sau khi Lưu Phất Lăng băng hà. Sau một hồi lâu, mới vô
cùng đau đớn thở dài: “Không nghĩ tới Hoắc Quang ta hơn nửa đời người sử dụng
ngôn từ để bức người khác làm theo kế sách của mình, cuối cùng lại bị một đứa
nhóc đùa bỡn trong lòng bàn tay.”

