Tôi là Êri - Phần II - Chương 04
Ngôi nhà lớn
Khoảng thời gian tôi và anh
chồng người Nhật Bản buộc phải mỗi người một nơi ấy khiến cho chúng tôi dần xa
cách và đó cũng là nguyên nhân khiến chồng tôi vướng vào người phụ nữ khác, cô
ta cũng là người Nhật Bản. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng mong cho thời gian
một năm trôi đi thật nhanh vì tôi rất muốn đi tìm gặp chồng. Tôi không quan tâm
đến việc anh có người khác, lúc đó chỉ cần có thể quay lại sống cùng nhau là đủ
rồi.
Và rồi một năm cũng đã sắp
trôi qua. Chỉ còn bốn ngày nữa tôi sẽ được trở lại Nhật Bản. Dù tôi không chắc
chồng tôi có vui mừng chào đón tôi trở lại với anh hay không, nhưng tôi vẫn chuẩn
bị tâm lý trước rằng nếu anh không chào đón tôi nữa, tôi sẽ tìm một công việc
khác để làm, không bán dâm nữa.
Bốn ngày dần trôi qua, tôi bận
rộn chuẩn bị đi Nhật Bản, không ngờ số phận lại lần nữa đùa cợt với tôi, một việc
xảy đến khiến tôi phải ngồi tù tại Thái Lan ba năm bốn tháng. Bắt đầu là sự bất
lương của một người, sau đó là sự tiếp tay của nhiều bộ phận công quyền trong
quá trình tố tụng đã khiến đời tôi bước sang những trang tăm tối.
Sau khi tòa tuyên án, chị gái
tôi an ủi và hứa sẽ làm đơn kháng cáo cho tôi.
Tôi bị giam trong phòng giam
của một đốn cảnh sát bảy ngày. Sau đó họ mới đưa chúng tôi lên xe tù có bọc
lưới sắt chuyển tới nhà tù.
Vừa đến nhà tù đã gặp ngay
màn thị uy của giám thị, chúng tôi còn chưa thay sang quần áo tù nhân đã bị
họ quát mắng, sai bảo.
Và tôi đã hiểu ra nhà tù Thái
Lan không giống như nhà tù Nhật Bản. Trước khi đưa chúng tôi vào phòng giam,
giám thị kiểm tra rất kỹ lưỡng. Khi giám thị lệnh cho mọi người cởi áo ngực,
tôi bắt đầu cảm thấy lạ, tự hỏi tại sao phải cởi áo và tôi còn nghe thấy một
nhóm tù nhân thì thầm với nhau: “Hôm nay nó có móc không thế?", càng nghe
tôi càng thấy tò mò, không biết là chuyện gì.
Giám thị lần nữa nhắc lại lệnh
cởi áo. Cho đến lúc đó, tôi vẫn chưa hết thắc mắc, liền quay lại xem những người
bên cạnh thì thấy họ cởi hết đồ lót, chỉ quấn một mảnh vải đến ngực đứng đợi.
Thậm chí chúng tôi phải lên nằm lên một cái giá, xoạc chân cho họ móc vào trong
âm đạo để chắc chắn rằng chúng tôi không lén giấu gì trái phép. Rồi cũng vừa đến
lượt tôi phải lên nằm trên cái giá xoạc chân đó, họ khiến tôi đau ứa nước mắt.
Các giám thị kiểm tra hết lượt rồi mới đưa chúng tôi về phòng giam.
Ngày đầu tiên sống trong tù,
tôi không thể diễn tả chính xác cảm giác lúc đó được. Chỉ biết rằng nhìn thấy
cánh cửa nhà tù vừa to vừa cao tôi đã muốn ngất đi.
Bên trong hàng rào cao to và
dày chắc, chỉ có duy nhất một tòa nhà hai tầng được xây kiểu trường học mà
thôi, đó là nhà ở của tất cả tù nhân. Ngoài ra tôi còn thấy có thêm một
tòa nhà hai tầng khác được dùng làm nhà xưởng để tù nhân học nghề. Tất cả các
tù nhân đều phải học việc và thành nghề trước khi ra tù. Tiếp theo là khu nhà bếp
lớn, tất cả đồ ở đó cái gì cũng rất to, từ nồi cho đến chảo đều to y như nồi nấu
cỗ trong chùa vậy. Ở chính giữa nhà tù là một cái sân to, có bể nước làm từ bê
tông, bên cạnh sân là khu phơi quần áo. Tường bao cao ngất, ba người nối nhau vẫn
chưa cao bằng, còn có cả sắt nhọn cuốn dây điện nữa, nghĩa là ở đây bạn đừng
nghĩ đến chuyện trốn tù, ngay cả đào đường hầm cũng có khi gặp dây điện chôn ngầm.
Tôi buồn bã tự hỏi “Thế là
mình phải vào sống, ăn, ngủ ở đây rồi sao?”. Nhưng mặt khác vẫn hy vọng “Anh
em, họ hàng của mình sẽ không để mình phải rơi vào chốn địa ngục này!”. Chắc chắn
họ sẽ giúp tôi kháng cáo bởi phạm nhân được kháng cáo trong vòng một tháng. Tôi
tin chắc gia đình sẽ không bỏ rơi tôi, sẽ tìm cách bảo lãnh cho tôi.
Chúng tôi đi vào trong, các
tù nhân cũ đang ngồi làm việc ở tầng trên của tòa nhà thò đầu ra nhìn chúng tôi
và xì xào to nhỏ: “Ơ!... Có người mới đến kìa, hôm nay có người mới đến!”.
Tù nhân nhập trại hôm đó,
ngoài tôi còn có bốn, năm người khác. Mỗi người có một dáng vẻ khác nhau, người
thì khóc sướt mướt, người thì mặt mày ủ rũ, còn tôi vì đã từng ngồi tù tại Nhật
Bản rồi nên thấy thắc mắc “Không biết nhà tù Thái Lan thì sẽ ra sao?” nhiều
hơn.
Tôi được rất nhiều ánh mắt
dõi theo, họ tò mò hỏi nhau: “Con bé này án gì vậy?”, bởi hôm đó nhìn tôi khá bắt
mắt, tự tôi cũng cảm thấy mình xinh đẹp, duyên dáng đến mức thành lạ đối với bọn
họ. Tóc tôi nhuộm xanh đỏ, quần áo rất mốt, giày cao gót theo đúng gout của người
Thái Lan thời đó, cộng thêm khi ấy tôi mới hai lăm tuổi, đang độ rực rỡ.
Chúng tôi đi vào buồng
giam cùng lúc tù nhân hết giờ lao động nên vô cùng hỗn loạn và lộn xộn. Người
ta kéo nhau đến xem tù nhân mới. Có nhiều người hỏi tôi phạm tội gì.
Trong đó có ba người theo sát
tôi nhất, quan tâm tôi một cách đặc biệt. Bọn họ tên là Kích, Đươn và
Nói. Cả ba người đều đến nói chuyện với tôi nhưng người tên Kích xem ra nói nhiều,
biết nhiều nhất nhóm và có vẻ quan tâm đặc biệt đến tôi nhất nên bắt đầu hỏi
này hỏi nọ. Hỏi câu gì cũng cứ nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt, giống y hệt
trẻ con vậy. Kích hỏi tôi làm gì mà bị vào tù, tôi trả lời: "Bỏ thuốc
mê cướp tài sản", cô ta liền hỏi tiếp: "Ui... cô làm nghề gì? Hay
là..." rồi Kích ngừng giữa chừng, không nói thêm gì. Tôi liền nói với Kích
rằng tôi không làm gì cả, chỉ có chồng là người Nhật thế thôi.
Khi ngồi tù, tôi vẫn
dùng tên cũ là Kunlanut và họ của Chin-ya chồng tôi là Usumi. Trong tù, người
ta đều gọi tên thật của nhau chứ không gọi theo nickname, thế nên cả giám
thị coi tù và các tù nhân khác đều gọi tôi là Usumi. Có thể bởi đó là một cái
tên khá khác lạ nên mọi người cũng quen miệng gọi theo.
Tôi đoán rằng cả ba người đó
tuổi cũng mới vào khoảng mười tám, mười chín, không quá hai mươi. Tôi mới nghĩ
trẻ như vậy không đáng phải ngồi tù nên hỏi lại bọn họ: “Còn các cô vào tù vì tội
gì?”, bọn họ trả lời tôi là án "xe cộ". Mới nghe, tôi ngạc nhiên
không hiểu, tội danh gì mà lạ thế? Kích liền giải thích
cho tôi, cả ba người bọn họ bị vào tù vì cướp giật. Kích giật dây
chuyền, Đươn lái xe máy đợi sẵn để tẩu thoát còn Nói mặc dù không trực tiếp
tham gia nhưng lại cho hai người kia mượn xe máy để thực hiện hành vi phạm tội
nên cũng bị vào tù cùng. Thường thì nếu phạm tội một mình đã bị ngồi tù mấy năm
rồi, đằng này cả ba người cùng là đồng phạm nên thời gian ngồi tù nhiều hơn phạm
tội một người.
Kích có vẻ là người hướng dẫn,
giúp đỡ tù nhân mới vào là tôi sốt sắng nhất. Cô mang váy áo cho tôi mượn, rồi
cả xà bông, kem đánh răng nữa bởi tôi không chuẩn bị gì cả. Đâu phải là đi cắm
trại hay là đi chơi xa mà biết phải chuẩn bị những gì. Khi đã vào tù, tất cả tù
nhân phải mặc áo tù. Vấn đề là bắt buộc phải mặc nhưng không phải được phát miễn
phí, phải tự tìm lấy để mặc. Nếu muốn có đồ mới thì phải mua, lúc đó giá khoảng
ba trăm năm mươi bạt. Nếu không có tiền thì tự đi kiếm những bộ quần áo cũ của
tù nhân đã hết hạn tù để lại. Về phần tôi may mắn vì được Kích mang quần áo đến
cho mượn, không phải đi loanh quanh tìm đồ để mặc nữa. Tôi là tù nhân mới qua
tòa án sơ thẩm nên mặc bộ màu nâu, còn ai đã qua tòa phúc thẩm thì phải mặc bộ
màu xanh, mặc bộ này cho thấy đã hết hy vọng kháng cáo.
Ngày đầu tiên ở tù, tôi lóng
ngóng không biết phải làm thế nào, chỉ biết đứng xem họ làm. Tù nhân rất đông,
tận mấy trăm người nên trật tự rất kém, thường xuyên tranh nhau chỗ ăn, chỗ ngủ,
rất hỗn loạn. Nó khiến tôi vốn đã không hiểu rồi, giờ lại càng lơ mơ nữa nên
ngày đầu tiên tôi không tắm, không thay quần áo.
Rồi cũng đến lúc đi ăn cơm.
Nhà ăn kê đầy bàn ghế. Mỗi bàn ngồi được mười người, mỗi bên năm người, ngồi
đối diện với nhau. Cả cơm và thức ăn đều được cho vào khay. Bữa cơm tù đầu
tiên của tôi có món canh cá khô chua cay nhưng không hề ngửi thấy mùi tanh
của cá một chút nào, ngược lại còn có mùi thiu hỏng, thậm chí có cả dòi nổi lềnh
phềnh trên bát canh. Cơm là cơm đỏ lẫn cả dòi, cả thóc, tôi không nuôi nổi. Các
tù nhân bên cạnh thấy tôi không ăn được bèn cho tôi biết ở đây cũng có cơm
trắng và canh ngon, nếu có tiền thì mua mà ăn, không phải ăn cơm đỏ. Tôi mang
theo được một ít tiền nên có thể mua cơm trắng ăn trong nhiều ngày.
Ăn xong là ngủ. Khi ngủ không
bắt buộc phải mặc quần áo tù, muốn mặc gì cũng được, tự chọn màu, chọn
kiểu theo ý muốn. Thường thì có màu xanh hoặc xanh da trời, hình Đôrêmon, hình gấu
Pooh hay đủ các loại hình khác.
Tôi là người mới nên chỉ ngồi
xem những người cũ làm gì thôi. Tôi nghe thấy tiếng chuông mà lúc đó
là khoảng sáu giờ tối, các nhóm tù nhân ngồi quây quần im lặng, rồi đồng thanh
đọc bài kinh gì đó. Lúc đầu, tôi cũng không biết là họ đọc kinh gì. Hỏi mọi người
mới biết đó là kinh Jinapanjara Gatha[1], họ giải thích phải
thuộc lòng bài kinh nay vì mỗi khi có tù nhân được giảm án bắt buộc
phải đọc. Ngày đầu tiên mới vào tôi chưa thuộc đành cho qua, hôm nay coi như là
chỉ xem trước. Sau khi tụng kinh Jinapanjara Gatha, họ lại đọc tiếp bài kinh gì
đó mà tôi không thể nhớ được, rồi họ còn nói rằng thế vẫn chưa hết.
Sri Lanka
Đọc kinh xong tù nhân ngồi
thành từng cặp để giãi bày tâm sự, nói chuyện với nhau xem ngày mai nên làm những
gì, những ai chưa bị định tội thì bàn bạc với nhau như thế nào thì tốt, thôi
thì này nọ kia khác đủ mọi thứ chuyện. Họ cũng kéo nhau tới hỏi tiểu sử của
tôi, rằng tôi vào tù vì tội danh gì. Tôi cũng thuật lại quá trình khiến tôi vào
tù cho họ nghe.
Mọi người đã vào chỗ ngủ xong
xuôi cả, tôi vẫn không thể nào nhắm mắt được. Đêm đó, gối không có, còn cái
chăn mà họ đưa cho là tài sản để lại từ một phạm nhân nào đó mà tôi không quen
biết, có điều là cái chăn bốc mùi quá. Tôi phải giặt sạch trước thì mới dùng tiếp
được. Tôi gối đầu lên tay, không ngủ được tôi ngồi dậy thấy xung quanh tù nhân
nằm chen lấn nhau mà ngủ. Tôi thấy nơi này chẳng khác gì địa ngục. Tôi bắt đầu
lo lắng, nếu chị tôi kháng cáo không được thì chẳng phải tôi sẽ phải ở đây hơn
ba năm sao. Tôi cũng bắt đầu chuẩn bị tâm lý từng chút một bởi đã có rất nhiều
người kháng cáo không thành công, cũng đành phải cam chịu ngồi tù mà thôi. Đêm
đó, tôi khóc thầm một mình. Bốn, năm giờ sáng, mệt quá tôi mới thiếp đi được một
lát thì năm rưỡi đã thấy tiếng còi báo thức. Tất cả chúng tôi phải trở dậy.
Tòa nhà đó có khoảng hơn mười
phòng giam, mỗi phòng khoảng ba, bốn mươi tù nhân.
Tôi thấy cũng chẳng khác gì
so với trường học, mỗi phòng giam giống như một lớp học, chỉ khác là không có
bàn ghế mà thôi.
Trong phòng giam cũng có nhà
vệ sinh và phòng khách giống như chung cư nhưng không có cửa che chắn
thành các phòng mà là một phòng chung rộng. Chỉ có duy nhất một bức tường cao
khoảng tám mươi centimet che phía trước nhà vệ sinh, đi ra khỏi bức tường chắn
phía trước đó thì có thể thấy hết tất cả. Do đo, dù ai đi nặng hay đi nhẹ thì cả
mùi và tiếng động cứ phải gọi là rõ mồn một. Điện sáng cả đêm để giám thị
đi kiểm tra.
Phòng giam tôi ở toàn là tù
nhân mới, chưa nhận quyết định chính thức của tòa án, lúc đó có khoảng
bốn, năm mươi người, còn những người đã tuyên án chính thức sẽ bị chuyển vào
các phòng giam danh cho tù nhân chia theo tội danh.
Sáng ngày thứ hai trong tù,
sáu giờ tôi vội ra khỏi phòng ngủ đã gặp ngay Kích đang đứng đợi trước cửa
phòng giam cùng với kem đánh răng. Còn bàn chải đánh răng Kích bảo tôi phải tự
đi mua.
Hôm đó, Kích hỏi tôi chuyện
này, chuyện kia với vẻ rất quan tâm. Cô ta hỏi: "Trước khi vào trại giam
cô có hút thuốc lá không?". Tôi trả lời: “Hút chứ! Cô có thuốc lá
bán hả?”. Kích liền bảo: “Nếu cô muốn hút thì để tôi nhờ người mua
cho. Một bao năm trăm bạt”. Tôi hỏi: "Sao mà đắt vậy? Thế có thuốc Marlboro
không? (bởi tôi chỉ hút được đúng loại thuốc Marlboro thôi)”.
Kích trả lời loại nào cũng có, đưa tiền trước rồi cô ta mua cho. Tôi đưa cho
Kích năm trăm bạt, Kích hẹn: "Ngày mai gặp nhau buổi tối, phía sau
tòa này, khi đã ăn tối xong". Tôi gật đầu dù bụng nghĩ chắc gì cô ta đã giữ
lời.
Vừa đúng năm giờ chiều, tôi đến
đợi Kích theo như đã hẹn trước. Lúc đó có rất nhiều người muốn nói chuyện với
tôi vì tôi mới vào và có tiền. Lát sau, Kích và một người nữa đi tới gặp tôi.
Tôi thấy Kích gọi người phụ nữ đi cùng là “bà”, có nghĩa là to hơn cả mẹ rồi!
Cô ta xăm hình con rồng ở chân rất to, sau lưng xăm hình con hổ cũng to như thế.
Nó khiến tôi lo lắng. Rồi cô ta đưa cho tôi một điếu thuốc được cuốn bằng giấy
báo, tôi hỏi: “Cái gì thế này?... Tôi không hút loại này đâu! Tôi không biết
hút, mùi nó hôi hôi thế nào ấy… Sợ lắm!”. Cô ta đốp lại ngay: “Mày đừng có mà
nhiều chuyện. Tao bảo hút thì mày phải hút, không giám thị đến thì chết cả lũ.
Hút luôn bây giờ đi”. Tôi nói với cô ta: “Tôi bảo mua thuốc Marlboro… Tại sao lại
đưa cái thứ thuốc gì cho tôi thế này?”. Tôi biết lúc đó giá một túi thuốc sợi
kiểu này bên ngoài chỉ có hai bạt, thế mà bà cô này lại lấy của tôi tận năm
trăm bạt, lại còn chỉ cho tôi hút mỗi một hơi mà thôi! Cô ta trả lời: “Nếu mày
muốn hút Marlboro thì bảo bố mày mua cho mày hút nhé, nhân tiện mua hộ tao một
cây luôn nhé!”. Cuối cùng tôi cũng phải hút loại thuốc lá đó, nếu không có thể
bị đập cho bẹp đầu cũng nên.
Khi tôi vừa hít được một hơi
thì đã say và ngã xuống đất. Vừa khi đó giám thị ập đến, tù nhân gọi nhau:
“Giám thị đến đấy!” rồi bọn chúng khoảng mười người chia nhau chạy thoát hết,
còn lại mình tôi say thuốc nằm đấy. Giám thị liền hỏi tôi: “Cô ra đây ngồi làm
gì? Hút cá sấu hả?”. Tôi ngạc nhiên: “Cá sấu là cái gì ạ?”. Chỉ có thế thôi,
giám thị nhà tù bèn “À!” lên một tiếng vẻ đã nhận ra tôi vừa mới đến nên chắc
không biết “cá sấu”. Rồi họ vội đi tuần tiếp, còn tôi thoát thân. Thật ra, “cá
sấu” là thuốc lá sợi mà tù nhân giấu mang vào trong tù, đó là tiếng lóng tù
nhân dùng để nói chuyện với nhau nhằm qua mặt các giám thị nhưng cuối cùng họ vẫn
biết.
Đến sáng ngày tiếp theo, cả
bà già kia và Kích cùng đi đâu mất nên tôi coi như bị cướp mất năm trăm bạt.
Tôi mang theo khoảng hơn ba
nghìn, gần bốn nghìn bạt, nhưng bị tù nhân cùng phòng vay mua bột giặt mất ba
trăm, thêm năm trăm bị Kích và nhóm của cô ta lừa lấy nên tôi còn lại khoảng gần
ba nghìn bạt thôi. Số tiền còn lại đó tôi dùng để mua cơm và canh mỗi ngày ba bữa,
gộp lại một ngày tiêu mất khoảng bảy, tám mươi bạt cộng thêm khoản mua xà bông,
kem đánh răng hoặc bánh kẹo. Thời gian đầu tôi chi tiêu hơi hoang vì nghĩ số tiền
mang theo dùng được tầm một tháng, sau đó tôi sẽ được bảo lãnh ra. Tôi tin như
thế nên tự an ủi bản thân "Thôi cứ cho là mình đi cắm trại một tháng
đi!". Một tháng đó, tôi sống trong niềm hy vọng dạt dào và vẫn chưa chấp
nhận bản thân đã là tù nhân. Bởi trong vòng ba mươi ngày ấy, tôi vẫn còn cơ hội
để kháng cáo. Tôi tin chị Chiếp sẽ kháng cáo giúp tôi.
Tôi bắt đầu có nhiều bạn
hơn có lẽ bởi trông tôi có vẻ là người có tiền, nhưng tiền tiêu mãi cũng dần
hết đi. Sau hơn hai mươi ngày tôi hết nhẵn tiền. Khi không còn tiền mua cơm trắng
nữa tôi quyết nhịn cơm vì nghĩ sắp tròn một tháng rồi, chắc chắn chị gái
tôi sẽ tới thăm và mang tiền cho tôi. Chịu đựng một chút thôi! Hai ngày trôi
qua, nhưng mãi không thấy bóng dáng ai đến thăm tôi cả. Đến ngày thứ ba, tôi
đói quá đành ăn cơm đỏ miễn phí của nhà nước. Thôi thì phải bảo toàn tính mạng
trước đã.
Bao ngày qua tôi đã cố gắng
không ăn cơm đỏ và nghĩ dù thế nào đi nữa cũng không cho vào mồn cái thứ cơm
đó, nhưng hôm nay tôi đã không còn lựa chọn nào nữa rồi.
Tôi xuống nhà ăn, ngồi nhìn
bát cơm đỏ để trước mặt một lúc rồi quyết tâm: “Ăn! Dù sao cũng phải ăn!”. Tôi
nhớ rất rõ bữa ăn hôm đó có canh gà, dai vô cùng, mọi người ở đó gọi là “Canh
gà bị bỏ bùa”, răng nhai mãi không nát, muốn nhè ra nhưng buộc phải nuốt vì
đói. Cơm đỏ vừa cứng vừa có thêm dòi.
Tôi cắn răng nuốt miếng cơm đầu
tiên bỗng nước mắt từ đâu rơi lã chã vào đĩa cơm, nó cho tôi biết rằng ngày hôm
đó tôi ăn cơm đỏ, tôi đã là tù nhân. Nhiều tù nhân khác từng bảo tôi, khi ăn
cơm đỏ nước mắt sẽ chảy ra, khi đó tôi thầm nghĩ làm gì đến mức ấy. Nhưng đến
hôm nay, khi tôi ăn bữa cơm đỏ đầu tiên nước mắt tôi đã rơi giống như họ từng
nói. Tôi đã thấu hiểu cảm giác của khoảng khắc biết mình trở thành tù nhân là
như thế đấy.
Sau bữa cơm đó, Kích tới an ủi
tôi: “Usumi ăn đi. Tôi cũng ăn mà”. Rồi cô ta tiếp tục: “Usumi lại đây, tôi múc
canh gà cho mà ăn”. Kích được như vậy vì cô ta làm việc tại nhà bếp, có nhiệm vụ
xúc cơm và thức ăn cho các tù nhân nên thường lén xúc đồ ăn ngon để ăn riêng.
Tôi liền nói với Kích: “Kích! Tao không ăn được đâu, nó dai quá!”. Tôi vừa nói
vừa khóc, nước mắt chảy ròng ròng. Kích an ủi: “Usumi ăn đi. Cậu biết không, ăn
vào mới có sức. Cái thứ cơm đỏ này có nhiều công dụng lắm. Người ngoài không có
mà ăn đâu”. Kích thấy tôi khóc mãi nên càng cố an ủi: “Ăn đi mà, rồi sẽ quen
thôi, lúc đầu Kích cũng thế”.
Rồi Kích cứ loanh quanh
bên tôi như thế, đặc biệt là chuyện rủ rê tôi hút thuốc lá sợi được coi là
công việc thường xuyên của cô ta.
Được một tháng mười ngày thì
chị Chiếp đến thăm tôi, đồng thời báo tin nhà tôi không lo được tiền bảo lãnh.
Tôi như thấy sét đánh ngang tai, thêm lần nữa tôi gào khóc thảm thiết, tôi thấy
mình đã hết cơ hội được tự do.
Chị gái tôi mang cho tôi một
nghìn bạt nhưng tôi cũng không dùng số tiền đó để mua cơm trắng như trước bởi
đã bắt đầu quen với việc ăn cơm đỏ rồi. Tôi cất tiền để mua đồ dùng cần thiết
phòng khi không có ai tiếp tế, tôi vẫn có thể mua đồ dùng thiết yếu như xà
bông, bột giặt, kem đánh răng, dầu gội đầu, băng vệ sinh...
Chị tôi cố gắng giải thích
cho tôi rằng bố bệnh nặng, đã bị liệt, mẹ phải túc trực chăm sóc bố. Hai
người lại ở nhờ nhà họ hàng ở ngoại tỉnh nên không thể đến thăm
tôi được. Anh trai tôi làm việc không có ngày nghỉ, bản thân chị Chiếp cũng sẽ
ít đến thăm hơn vì không có nhiều tiền, chị gái thứ ba thì bận chăm sóc cả bố
và mẹ, thêm nữa chị ấy cũng không bình thường giống như người khác.
Gia đình tôi, mọi người đều
có vấn đề, giống như một gia đình bất hạnh, bị nguyền rủa. Từ đó, tôi cũng
sẵn sàng nhận quả báo tiếp theo. Tôi chỉ xin chị gái dù thế nào cũng đừng vứt bỏ
tôi, nếu không đến thăm thường xuyên được thì cũng cố đến thăm tôi mỗi
tháng một lần, chỉ cần mua cho tôi băng vệ sinh thôi cũng được. Tôi rất sợ bị bỏ
quên ở đây, tách biệt với thế giới ngoài kia.

