Tôi là Êri - Phần II - Chương 01

Phần II: Chu du trong tù

Suýt chết trong khi làm nhiệm vụ

Đời tôi, sợ nhất là bị đánh…

Vì đó là nỗi ám ảnh hằn sâu
trong ký ức tôi từ khi còn bé. Tôi thường bị mẹ đánh mỗi khi bà giận dữ hay bực
tức một điều gì đó. Đôi khi, mẹ đang buồn phiền vì chuyện của bố thì tôi lại vô
tình gây chuyện khiến cho tâm trạng của mẹ càng tồi tệ hơn, mẹ đánh tôi không
nương tay đến mức tôi phải chắp tay cúi lạy bà mới ngừng.

Nhưng như thế vẫn chưa là gì
so với anh trai tôi, anh ấy đánh tôi một cách điên dại. Thậm chí nếu tôi phản
kháng, tôi sẽ càng bị đánh điên cuồng hơn. Điều đó khiến tôi không dám nghĩ đến
chuyện chống lại vì tôi đã biết trước nếu làm thế mọi chuyện sẽ càng tệ hơn. Từ
đó về sau, mỗi khi bị ai đánh tôi luôn nhẫn nhịn chịu đựng cho đến khi người ta
tự động dừng lại.

Nhiều lúc tôi cũng không hiểu
tại sao tôi lại hay bị người ta đánh đập như vậy, phải chăng đó là quả báo từ
những kiếp trước?...

Ngay cả khi ở Nhật Bản, dù
coi tôi như con, ông Nakayama cũng có lần đánh tôi đến thừa sống thiếu chết.
Lúc đó tôi cũng chỉ biết đứng đó chịu trận, không dám chống lại.

Nhưng đáng sợ nhất là bị
khách đánh. Trong khách sạn có rất ít cơ hội chạy thoát hay được người khác cứu,
cho nên tôi đã suýt chết mấy lần khi đi khách.

Trong đó phải kể đến lần ở
Hàn Quốc tôi gặp phải một khách bạo dâm. Hắn hành hạ tôi và bạn tôi giống
như là muốn giết người vậy. Tôi nghĩ nếu không có bạn cùng đi thì chắc tôi
đã bị gã Hàn Quốc đó giết chết rồi.

Sau đó là lần năm người chúng
tôi cùng nhau chạy trốn khỏi bọn Yakuza tại Nhật.

Một lần khác, ở Nhật, sau khi
ngã giá xong xuôi tôi và khách dẫn nhau vào khách sạn. Vừa bước vào phòng, tên
khách cởi áo luôn, trông thấy hình xăm trên người hắn ta tôi mới biết hắn
là Yakuza. Tôi bắt đầu lo lắng, Yakuza hầu hết tính tình
nóng nảy và xuống tay tàn ác. Ở vị trí con mồi tôi chỉ biết chấp nhận và
chịu đựng mà thôi bởi dây vào bọn Yakuza này chỉ có đường chết.

Quả nhiên, không cần chờ lâu,
hắn đã bộc lộ bản tính thô bạo, vũ phu với tôi. Hắn đánh tôi mỗi lúc một tàn bạo
hơn. Tôi gào thét mong có ai đó tới giúp, đồng thời chạy đi mở cửa phòng. Chính
lúc đó tôi nhận ra phòng này được khóa tự động, nghĩa là trả tiền
xong mới mở được cửa. Tôi đã nghĩ: “Lần này mình chết chắc rồi”.

Tên Yakuza cứ xông
vào đánh tôi không ngừng, chính trong khoảnh khắc đó, lần đầu tiên trong
cuộc đời, tôi nghĩ mình phải chống lại, chống lại... Nhưng càng chống trả tôi
càng bị hắn đánh nhiều hơn, chẳng mấy chốc tôi đã kiệt sức. Tôi đành xin
thua để ngừng chiến.

Tôi kiếm cớ hoãn binh, nói với
hắn: “Tôi khát nước, tôi muốn uống nước lạnh”. Bởi tủ lạnh cũng dùng hệ thống tự
động, phải đút tiền xu vào thì cửa tủ lạnh mới mở được nên hắn phải mở cho tôi.
Ngay khi cửa tủ lạnh mở ra, tôi thấy chai Coke Buddy nhỏ và tròn, tôi chợt nghĩ
“Thời cơ đến rồi…”. Nghĩ vậy, tôi đưa tay vào cầm lấy cái chai, lúc đó hắn cũng
đang cúi xuống tìm nước uống. Vừa nắm được trai Coke trong tay, tôi liền quay lại,
đập liên tục nhiều phát vào đầu hắn.

Nhưng chai không vỡ và đầu hắn
cũng không sao. Ôi!... Thế là hắn kéo tóc tôi đứt ra từng nắm, nằm gọn trong
bàn tay hắn cùng với da đầu. Tôi chỉ biết chắp tay lạy sống hắn, trận đánh được
tạm dừng trong phút chốc, máu từ đầu tôi không ngừng chảy ra. Hắn cũng giật
mình khi nhìn thấy. Tôi xin thuốc giảm đau, hắn lắc đầu ý không có, tôi gợi ý:
“Gọi cho khách sạn xin được không? Sau đó muốn làm gì tôi thì làm, tôi sẽ không
chống cự nữa. Không phải sợ tôi sẽ nghĩ cách chạy trốn nữa đâu”. Sau đó, tôi cứ
ở đó ra sức kêu gào một lúc lâu.

Rồi hắn cũng nhấc điện thoại
gọi cho nhân viên khách sạn để hỏi thuốc giảm đau, có điều nhân viên nói phải đợi
vì họ đang rất bận. Và cũng không có nhân viên phục vụ mang thuốc đến tận
phòng, nếu muốn phải tự xuống mà lấy. Cho đến khi tôi xin hắn gọi lại lần nữa,
nhân viên mới đến mở khóa phòng và chờ trước cửa để đưa thuốc. Tận dụng thời cơ
đó, tôi nhanh chóng lao ra khỏi phòng cho dù trên người khi đó không có lấy một
mảnh vài che thân. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ nghĩ được điều duy nhất là phải
trốn khỏi đây. Người mang thuốc đến thấy tôi cầu xin giúp đỡ, anh ta hỏi tôi sự
tình rồi đi vào phòng dùng “ngôn ngữ” của bọn Yakuza mắng tên Yakuza đã
đánh tôi, điều này khiến tôi biết ngay rằng hắn ta cũng là Yakuza. Hắn vô
cùng tức giận khi thấy tôi bị đánh trong phòng. Tôi nghe thấy
hắn chửi rủa tên kia: "Mày có biết là… nếu có người chết trong khách sạn của tao...
khách sạn của tao sẽ bị đóng cửa ngay lập tức không hả?”. Sau đó, hắn liền
xông vào đấm đá tên đã đánh tôi đến khi gã đó mềm nhũn mới chịu dừng. “Bây giờ
thì mày cũng bị đập, cảm giác thế nào, vui chứ?”! – Tôi thầm hả hê.

Sau đó tôi liếc sang cái
ví tiền của hắn để trên đầu giường, tôi mở ví khoắng sạch tiền trong
đó không chừa lại một tờ nào. "Đây là hình phạt vì mày đã đánh tao! Rồi
đến ngày mai có thể mày còn bị đánh thêm một lần nữa vì tội không có
tiền thanh toán tiền phòng, đáng đời mày lắm. Mày cũng nên tận hưởng điều đó
cho công bằng chứ". Tôi còn nghĩ hắn cũng sẽ không có tiền vé
đi Osaka nữa vì tôi đã nghe hắn kể rằng ngày mai hắn phải ngồi tàu về
nhà hắn ở Osaka.

Tôi vội nhặt quần áo và quấn khăn
tắm đi xuống phía dưới mới thay vì sợ lúc tôi thay quần áo tên khách sẽ kịp
phát hiện ra chuyện mất tiền. Tôi cũng không rõ tên Yakuza mang thuốc đến
này là chủ khách sạn hay chỉ là nhân viên nữa. Hắn đến hỏi tôi có bị nặng lắm
không? Có được thanh toán tiền không? Tôi bảo hắn tôi không được thanh toán
nhưng tôi thoát chết ra khỏi nơi đó là tốt rồi. Tôi đếm số tiền lấy trong ví
ra, được mười tờ. Thế vẫn còn quá ít so với việc hắn đã
đánh tôi gần chết. Mười tờ này chỉ có giá trị hơn hai nghìn bạt mà thôi.

Đã rất nhiều lần tôi ngồi nhớ
lại những chuyện nguy hiểm đã qua, rồi luôn tự hỏi bản thân rằng khi nào thì
chuyện này mới kết thúc? Khi nào tôi mới có thể thoát khỏi cái nghề này? Tôi tự
hỏi tại sao tôi lại ra nông nỗi này, chẳng lẽ không còn lối thoát nữa sao? Mà nếu
thoát ra được thì tôi sẽ làm gì đây? Tôi sẽ có thể làm được những gì đây? Càng
nghĩ càng bối rối. Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ chính sự bối rối này khiến cho những
người như tôi không ai có thể thoát khỏi nghề này được. Kể cả có thoát được rồi
thì không bao lâu cũng sẽ quay lại. Nó giống như là nghề này bị nguyền rủa. Nói
đơn giản là sự việc này nếu ai chưa từng trải qua, người đó sẽ không thể nào hiểu
được.

Quả báo cứ lặp đi lặp lại với
tôi mà không hề có dấu hiệu kết thúc vì chừng nào tôi còn quanh quẩn với cái
nghề này thì đồng nghĩa với việc sẽ có những sự việc bất ngờ xảy ra hàng ngày.
Nếu không bị đánh đập thì cũng bị khách quỵt tiền, quỵt tiền thôi vẫn chưa đủ họ
thậm chí còn lấy trộm tiền của tôi nữa. Hôm nào phải tiếp khách qua đêm, nếu tôi
vô tình ngủ thiếp đi mà khi tỉnh dậy lại có cảm giác đang ngủ một mình, mở mắt
ra thấy khách đã đi rồi, tôi không cần phải chạy đi tìm ví tiền cũng biết là đã
bị cướp hết rồi.

Làm nghề này nếu đen đủi còn
có thể bị hiếp dâm tập thể, phải chịu những việc mà người ta không làm với con
người, vô cùng cay đắng. Nghe chuyện này rất nhiều người sẽ hỏi tại sao chúng
tôi lại cam chịu như thế? Tại sao không bỏ nghề. Một số khác sẽ cho là đáng đời
lũ chúng tôi, tự làm thì tự chịu.

Về chuyện khách quỵt tiền,
cũng có rất nhiều kiểu khác nhau. Bản thân tôi cũng đã trải qua chuyện này tại
Nhật. Ngày hôm đó, thỏa thuận giá cả xong xuôi, tôi ngồi xe với hắn tới khách sạn.
Đến khi tôi hoàn thành nhiệm vụ, khách mới bảo không có tiền nhưng sẽ đi đến
nhà bạn mượn tiền trả tôi. Tôi cũng vui lòng làm theo lời hắn, dù thực ra khi
đi khách phải lấy tiền của khách trước rồi mới làm việc. Tôi thì luôn nghĩ
rằng lấy tiền của khách trước hay sau không phải là vấn đề... vấn đề là ở
"đạo đức" của khách. Kể cả có lấy tiền dịch vụ trước, tôi cũng có thể
bị khách giở trò đòi lại ngay sau đó. Với một số khách, nếu như ta đòi thu tiền
trước thì chẳng khác nào khinh thường họ không có tiền trả, họ sẽ bỏ đi và mình
sẽ bị mất khách. Do vậy lựa chọn duy nhất là mạo hiểm với số phận thôi.

Quay lại chuyện gã khách của
tôi, hắn lái xe chở tôi đi khá xa và loanh quanh, tôi chột dạ... sao nhà bạn hắn
ở xa thế? Suốt cả quãng đường đi lên núi cũng không thấy có ngôi nhà nào cả.
Tôi hỏi hắn: "Sao quãng đường này lại hoang vắng thế?". Hắn an ủi tôi
không phải sợ, bạn hắn là ông chủ của resort trên đỉnh núi này. Khi
xe dừng lại, tôi nhận thấy chỗ đó đúng là resort như hắn bảo thật,
đèn bật sáng trưng rọi về phía trước khiến tôi nghĩ thầm: “Hắn không nói dối
mình!". Phía trước resort có rất nhiều tủ bán đồ uống tự động, hắn
nói muốn uống cà phê và bảo tôi đi mua cho hắn một lon cà phê, còn hắn sẽ đi
tìm bạn. Khi tôi vừa mới bước xuống xe, hắn liền rồ ga bỏ chạy ngay trước mặt
tôi.

Lúc đó, tôi vừa chạy theo vừa gào thét
gọi hắn hết hơi nhưng hắn vẫn không chịu dừng xe, tôi phải chạy trở lại địa
điểm cũ bởi trời rất tối và tôi cũng thấy rất sợ. Tôi đi vào trong resort xem
có ai ở đó không? Nhưng kệ cho tôi gọi to đến mức nào cũng không thấy bất kỳ ai
đi ra cả. Lúc để ý quang cảnh bên trong resort thì tôi mới biết rằng
nơi đây đã bị bỏ hoang, tôi sợ, vừa chạy vừa hét: “Cứu tôi với!” nhưng xung
quanh tôi là sự im lặng và bóng đêm bao trùm.

Giữa lúc chạy, tôi nhận thấy
có ánh đèn xe chiếu phía cuối đường. Tâm trạng tôi vui lên được một chút, trong
đầu thầm nghĩ chắc hắn thấy thương hại nên quay lại đón mình đây mà. Nhưng hóa
ra là xe của cảnh sát đi tuần tra. Cảnh sát hỏi tôi lên trên đây bằng cách nào?
Tôi trả lời rằng bị khách mang lên thả ở đây. Và cảnh sát có vẻ cũng biết tôi
không phải là người đầu tiên bị như thế này. Nhưng ngay sau đó tôi thấy giật
mình, tôi đang ở với cảnh sát, họ sẽ đuổi tôi về Thái Lan là cái chắc. Nghĩ vậy,
tôi cố gắng khóc lóc cầu xin cảnh sát thả tôi, tôi bảo với họ rằng tôi vẫn chưa
muốn về Thái Lan, tôi kể rất nhiều chuyện để họ thấy tôi đáng thương, tôi vừa
khóc vừa kể nhà tôi nghèo khổ thế này thế kia, đi làm lâu thế mà vẫn chưa đủ tiền
mua nhà cho bố mẹ, cầu xin họ rủ lòng thương. Cuối cùng thì họ cũng thả tôi thật
vì người Nhật vốn thương người.

Sáng ngày hôm sau, tôi vẫn tiếp
tục đi khách như thường lệ thì có một cô bạn người Thái đi đến dặn tôi: “Nỉnh,
mày phải cẩn thận bọn khách biến thái đấy nhé, bọn nó thích đem phụ nữ đi bỏ lại
ở tít trên đỉnh núi đấy, có nhiều người bị rồi”. Tôi quay lại hỏi nó: “Thật à?
Thế mày bi dính đòn lần nào chưa?”. Bạn tôi trả lời: “Tao chưa bị lần nào nhưng
lúc nào cũng phải cảnh giác”. Tôi tiếp lời: “Cảm ơn bạn quý nhé. Nhưng giờ mày
mới nói thì quá muộn mất rồi. Vì tao vừa mới bị tối qua thôi, và bây giờ tao
đang tìm nó đây. Tao sẽ cho bọn bảo kê đập nó nát như tương luôn!”.

Nhưng những chuyện trên chưa
phải là tất cả… mọi chuyện chưa dừng lại ở đó… vẫn còn nhiều “nguy hiểm” rình rập
tôi. Tất cả cũng chỉ vì tôi là gái bán dâm. Và không chỉ riêng mình tôi mới gặp
những sự cố kiểu này, một số người bạn của tôi còn gặp nhiều việc tồi tệ hơn cả
tôi nữa. Nhưng chúng tôi không thể kêu đau kể khổ với bất kỳ cơ quan, tổ chức
nào được bởi chúng tôi bị dán mác là hành nghề phạm pháp, xã hội không công nhận.

Vì vậy, chúng tôi buộc phải
luôn nhắc nhở bản thân cẩn thận. Đôi lúc thoát, đôi khi không nhưng vẫn phải cố
hết sức. Mỗi lần nghe thấy tai nạn của bạn nghề, tôi lại đặt giả thiết mình ở
tình huống ấy để nghĩ cách vì biết đâu một ngày nào đó tôi cũng sẽ gặp phải sự
việc như vậy. Quả không sai, dù tôi đã cố gắng cẩn thận nhưng cuối cùng thì việc
đó cũng xảy ra với tôi cho bằng được.

Chuyện xảy ra khi tôi đi làm
việc ở Bahrain. Khi ở đó, tôi cố gắng chọn khách không phải là người Bahrain, Ả
Rập Xê Út hoặc tất cả những ai là người Ả Rập. Tôi chỉ đi với khách Tây mà thôi
bởi họ ít có vấn đề hoặc không khó tính lắm so với khách các nước khác.
Cho dù tôi không thể chọn nghề nghiệp tốt hơn nhưng tôi cũng có quyền được
chọn những người khách tốt nhất cho mình. Đừng nghĩ chỉ cần mang tiền cho tôi
là tôi đồng ý.

Hôm đó, có một người khách
Tây lân la làm quen và mời tôi uống nước. Theo tôi đánh giá, anh ta khá ổn,
nhưng trông anh ta giống người Pháp lai. Khi thỏa thuận xong giá, ngồi lên chiếc
BMW mui trần tôi càng chắc rằng không có vấn đề gì, anh ta chắc hẳn
là trí thức.

Tôi được đưa tới chỗ ở của
anh ta, một chung cư cao cấp, có đến tận ba, bốn phòng ngủ. "Chắc chắn
là hắn không ở một mình…”, tôi nghĩ. Cùng lúc thấy anh ta đi tới từng
phòng. Thế là thêm ba người!

Thấy thế, tôi nghĩ “Hôm nay
mình tiêu chắc rồi! Lần này bị hiếp tập thể là cái chắc”. Bọn chúng nói với
nhau bằng một thứ ngôn ngữ nghe là biết không phải tiếng Anh. Phải rồi! Bọn
chúng là người Italy. Mặc dù không hiểu chúng nói gì nhưng tôi nhận biết được
thông qua cách phát âm và ngữ điệu. Nhưng nếu hỏi bọn chúng dã man hay không,
tôi cũng không biết phải nhận định thế nào. Tôi cố gắng tỉnh táo chuẩn bị tâm
lý chiến đấu với hổ mà lúc này bốn con hổ ấy đang sắp sửa lao vào con mồi chính
là tôi đây. Tôi phải quỳ gối cầu xin bọn họ đừng đánh đập, hành hạ thân thể tôi,
tôi vui lòng phục vụ lần lượt tất cả. Chỉ xin cho tôi có thể sống sót thoát khỏi
nơi đây cũng đủ rồi. Cuối cùng may mắn sao bọn chúng cũng đồng ý với tôi.

Rồi tôi cũng thoát được khỏi
bốn tên khốn nạn đó. Nhưng thay vì oán hận hoặc tìm cách quay lại trả thù thì
tôi lại nghĩ phải cảm ơn chúng vì đã không đánh đập, không hiếp tôi kiểu man rợ
giống như các bạn tôi từng trải qua và quan trọng là bọn chúng không giết tôi rồi
quăng xác đến một chỗ nào đó. Thế này cũng đã được coi là có phúc lắm rồi.
Không ai mong muốn chuyện xấu xảy ra với chính mình nhưng một khi đã lựa chọn
làm cái nghề này, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng chịu đựng vô vàn nhưng việc tồi tệ,
chỉ xin nó đừng lặp lại mãi để không phải đau đớn thêm mà thôi.

Báo cáo nội dung xấu