Nhóc Nicolas - Những chuyện chưa kể (Tập 3) - Chương 3 - Phần 8 - 9

Đống cát

KHI CHÚNG TÔI XUỐNG SÂN RA CHƠI,
chúng tôi nhìn thấy ở góc sân trường có một đống cát to tướng.

“Cái đống cát này là thế nào đấy ạ,
thưa thầy?” thằng Geoffroy hỏi thầy Nước Lèo, thầy giám thị của chúng tôi,
nhưng đó không phải là tên thật của thầy, để rồi hôm nào tôi kể cho các bạn tại
sao người ta lại gọi thầy ấy như vậy.

“Đống cát này là do các công nhân
họ chuyển đến, thầy Nước Lèo trả lời. Họ có công việc sắp phải làm trong xưởng
giặt.”

“Bọn em có được chơi trên đống cát
không ạ, thưa thầy? Có được không ạ? thằng Rufus hỏi.

Thầy Nước Lèo suy nghĩ, thầy gãi
mũi, và rồi thầy nói: “Được, nhưng phải ngoan đấy. Và đừng quên là tôi phải
chịu trách nhiệm về đống cát này.”

Chúng tôi thích ơi là thích và
chúng tôi chạy ngay về phía đống cát. Ngay cả thằng Agnan cũng chạy tới chỗ
chúng tôi: Agnan là cái thằng đứng đầu lớp và là cục cưng của cô giáo, và nói
chung, vào giờ ra chơi, nó không chơi cùng với chúng tôi, nó ôn bài.

“Bọn mình sẽ xây một cái lâu đài,
thằng Joachim nói, tao xây lâu đài hơi bị kinh khủng. Hồi đi nghỉ hè ở bãi
biển, có cả một cuộc thi và tao đã hoàn toàn có thể giật giải nếu tao muốn.
Thật đấy.”

“Mày làm bọn tao phát bực mình với
những cái lâu đài của mày, thằng Maixent nói, chỉ có đào hố mới là hay thôi.
Bọn mình sẽ đào một cái hố to, to đùng, như cái mà hè năm ngoái bố tao đã ngã
vào ấy.”

“Không, thằng Eudes nói, bọn mình
sẽ làm một con đường, có cả các đường hầm, và cả lũ sẽ chơi ô tô. Thế mới là
hết sảy.”

“Tại sao bọn mình không làm bánh
cát?” Tôi hỏi.

“Thế mày sẽ làm bánh cát bằng cái
gì hả, thằng đần?” thằng Eudes hỏi tôi.

Và tôi phải lùi lại rất nhanh, bởi
vì thằng Eudes rất khoẻ và nó rất thích đấm vào mũi bọn bạn, và tôi cũng hơi là
bạn của thằng Eudes. Nhưng vừa mới lùi lại, tôi đã đụng phải Alceste, và khi
mình đụng vào Alceste, thì y rằng luôn có cái gì đó ăn được rơi xuống, lần này
cũng không sai: cái bánh mì quết của nó đã rơi xuống cát đúng vào cái mặt có
bơ.

“Thế là toi đặc, thằng Alceste kêu
lên, hoan hô!”

Và nó đẩy tôi một phát, bởi vì với
những cái bánh mì quết của Alceste thì đừng có mà đùa, nhất là những cái có
quết bơ.

“Thôi bọn mày, thằng Geoffroy nói,
nếu bọn mình lại bắt đầu cãi nhau và gây lộn, thầy Nước Lèo sẽ cấm chúng mình
chơi trên đống cát. Và xét cho cùng, đống cát này to tướng đủ cho cả bọn!”

Cái thằng nói có lý, Geoffroy ấy,
thế là thằng Alceste đi ra góc đống cát để dỗi và để lau bơ khỏi cái bánh quết
bằng tay áo.

Thằng Maixent và thằng Geoffroy đã
bắt đầu đào một cái hố, đào bằng tay, nhanh, rất nhanh, trong khi thằng Joachim
và thằng Rufus bắt đầu xây lâu đài của bọn nó.

“Bọn mình sẽ làm một cái tường bao
quanh, với cả có tháp ở mỗi góc, và một cái nhà ở giữa cho mọi người trong lâu
đài ở, mày đã rõ chửa?” thằng Joachim giải thích với thằng Rufus.

Thằng Clotaire và thằng Eudes là
đường với các đường hầm, còn tôi, tôi cố làm các bánh cát bằng chiếc giày ở
chân phải, làm như vậy không được suôn sẻ lắm, còn thằng Agnan, nó nhìn chúng
tôi. Thật là khoái kinh.

“Ê! thằng Joachim kêu lên, đừng có
hất cát từ cái hố bẩn thỉu của chúng mày lên lâu đài của tao!”

“Phải, thằng Rufus nói, chúng mày
thích thì cứ đào hố, nhưng cứ để nguyên cát đấy!”

“Lâu đài? Lâu đài nào? thằng
Geoffroy nói, bọn mày bảo đấy là lâu đài hả? Bọn mày làm tao phì cười, người ta
tưởng đâu là món nghiền chứ.”

“Lâu đài của tao còn đẹp hơn cái hố
của chúng mày,” thằng Rufus nói.

“Đây là lâu đài của mày từ khi nào
thế? thằng Joachim hỏi nó. Tao mới là đứa nghĩ ra cái ý xây lâu đài, tao mới là
đứa hẳn đã đoạt giải ở bãi biển, nếu tao muốn. Mày ấy à, mày ở đây chỉ để phụ
tao, có thế thôi.” Thế là thằng Rufus đá một phát thật mạnh vào cái lâu đài.

“Đã thế cho cái món nghiền của mày
biết tay tao!” Nó nói, và thằng Geoffroy phá lên cười, thế là thằng Joachim rất
tức và nó bắt đầu đùn cát vào trong cái lỗ mà Maixent và Geoffroy đã đào, và
thằng Agnan kêu lên: “Dừng lại! Dừng lại! Kính của tao rơi xuống hố rồi!” Nhưng
chẳng đứa nào để ý đến nó.

Thằng Geoffroy bắt đầu cho Joachim
mấy cái tát, thằng này lại cho nó mấy cái đá, trong khi đó thằng Maixent lại
bắt đầu đào hố, được trợ giúp bởi thằng Agnan đang muốn tìm lại kính, còn thằng
Rufus thì vừa dồn rất nhiều cát vừa nói:

“Tao sẽ làm một cái lâu đài cực kỳ,
chỗ nào cũng có đầy tháp, rồi chúng mày xem!”

“Đem cái lâu đài của mày ra chỗ
khác! thằng Eudes nói. Mày không thấy là nó ở trên đường của tao à?”

“Tao cóc cần cái đường của mày,”
thằng Rufus nói.

Thế là thằng Eudes vốc cát đầy hai
tay, và nó ném cả vào mặt thằng Rufus.

“Nicolas! thằng Clotaire kêu lên,
với mấy cái bánh của mày, mày đã àm sụp cái hầm của tao. Mày muốn ăn tát hử?”

Và tôi táng một cú ra trò lên đầu
thằng Clotaire với cái giày phải của tôi, dĩ nhiên là chỉ có cái giày không,
chứ không có chân. Thế rồi, bọn lớp lớn đến. Lúc nào cũng thế; cứ mỗi lần chúng
tôi chơi bời vui vẻ với nhau là bọn lớp lớn lại đến làm chúng tôi bực mình.

“Ê, bọn nhóc, một trong số bọn lớn
nói, chúng mày đang làm gì ở đây thế?”

“Ồ lại có cả một đống cát!” một đứa
lớn khác nói.

“Kinh, một đứa lớn nói, sẽ vui phết
đấy, bọn mình lấy cát đem vào lớp và cho Bibi một vố đi?”

Bibi chính là thầy Préfleury, thầy
giáo dạy địa của bọn nó.

“Phải, một đứa khác nói, ý hay đấy,
Bob! Thôi nào bọn nhóc, bọn mày biến đi.”

“Còn lâu, thằng Eudes nói, bọn tao
ở đây trước bọn mày. Đống cát này là của bọn tao, chính thầy Nước Lèo dẫn bọn
tao đến. Nếu bọn mày thích có một đống cát, chúng mày cứ việc đi mà tìm một
đống khác.”

“Mày muốn đét vào mông hả, chíp
hôi? thằng lớn hỏi, và Eudes đã đá cho nó một phát rất mạnh vào chân, và thằng
lớn đưa hai tay ôm lấy chân và nó vừa nhảy lò cò vừa khóc.

“Đừng động vào lâu đài của tao,
đừng động vào lâu đài của tao!” thằng Joachim kêu lên, nó vừa mới bắt đầu xây
lâu đài lại và quả thật cái đó trông giống như một món nghiền.

Còn tôi, tôi tin rằng nó hẳn không
thể nào đoạt được giải ở bãi biển. Kể cả là nó muốn.

“Nào, bọn mày, tống cổ chúng nó đi!”
một đứa lớn kêu lên.

Thế là, chuyện trở nên kinh khủng,
bởi vì tất cả lũ bắt đầu vừa ẩu đả vừa ném cát tung toé vào mặt nhau.

“Chừa tôi ra, chừa tôi ra! thằng
Agnan kêu lên. Tôi tìm kính xong rồi tôi đi thôi.

Nhưng tôi tin rằng đứa hung dữ hơn
tất cả, chính là thằng Alceste, bởi vì cái bánh quết mà nó vừa mới lau xong đã
lại rơi xuống cát, vẫn ở mặt có bơ. Tôi chưa bao giờ thấy thằng Alceste như
vậy: người nó đỏ lừ và nó cắn luôn chân một thằng lớn đang tát thằng Clotaire,
thằng này thì ném cát vào mắt thằng lớn kia, trong khi một thằng lớn khác ném
cái giày bên chân phải của tôi ra xa tít ngoài đống cát.

Chúng tôi đang chơi vui kinh lên
được thì thầy Nước Lèo chạy tới.

“Thế này là thế nào hả? thầy ta kêu
lên. Dừng lại ngay lập tức! Tất cả xếp hàng mau! Ra khỏi đống cát! Các cậu
không biết xấu hổ à? Tôi đã bảo các cậu là tôi chịu trách nhiệm về đống cát này
rồi cơ mà! Hãy nhìn kỹ vào mắt tôi đây, tất cả các cậu! Các cậu sẽ bị phạt!
Nào! Vào hàng!”

Vậy là, chúng tôi thấy rõ không nên
giở trò gì nữa và cả lũ chúng tôi ra khỏi đống cát để xếp thành hàng.

Bởi vì thầy Nước Lèo rất không hài
lòng! Đúng thế, đâu cũng thấy cát là cát: trên sân trường, trong túi chúng tôi,
trong giày chúng tôi và trên mặt chúng tôi. Chỗ duy nhất không còn cát nữa,
chính là chỗ đống cát.

Đi dã ngoại

HÔM NAY, CHÚNG TÔI SẼ THA HỒ VUI.
Chúng tôi sẽ đi dã ngoại cùng ông và bà Blédurt. Ông Blédurt là hàng xóm của
chúng tôi: ông ấy rất thích chọc ghẹo bố và bố với ông ấy thường xuyên ẩu đả để
làm trò. Bà Blédurt chính là vợ ông Blédurt; bà ấy rất tốt bụng và bà ấy giứp
mẹ tách bố với ông Blédurt ra.

Chính ông Blédurt hôm qua đã sang
gặp chúng tôi trong vườn, nơi tôi đang tưới cỏ còn bố thì bảo tôi phải làm thế
nào. Khi ông Blédurt đến, bố chẳng hề đứng dậy từ cái ghế gập; bố hỏi:
“Anh còn muốn cái gì nữa thế?”, và ông Blédurt trả lời bố: “Ngày mai chúng ta
sẽ đi dã ngoại chứ?” Tôi ấy à, tôi thấy đấy là một ý rất hay và tôi vừa vỗ tay
vừa kêu lên: “Phải rồi! Phải rồi!” Bởi vì tôi không bỏ cái vòi tưới xuống, tôi
đã làm ướt bố và ông Blédurt.

“Bắt đầu hay đấy nhỉ, bố nói; còn
với anh, Blédurt à, có đến góc phố tôi cũng chẳng đi; phí phạm cả một ngày để
làm gì?”

“An chả cần phải đi, ông Blédurt
nói; tôi dẫn cô vợ bất hạnh và đứa con xanh xao của anh đi cũng được.”

Bố nói: “Ồ! Thế à?” và ông Blédurt
trả lời: “Phải”. Thế là, bọn họ người nọ lại đẩy người kia, như họ thường vẫn
làm, rồi mẹ và bà Blédurt đã đến. Vì tất cả mọi người đều ở đó, chúng tôi đã
quyết định rằng đi dã ngoại đúng là một ý rất hay. Còn bố, bố hơi dỗi một tí,
nhưng cái đó cũng không kéo dài, bởi vì tôi biết rằng bố thích đi dã ngoại lắm.
Cuối cùng, bố nói: “Thôi được, đồng ý” và tôi, tôi lại vỗ tay nữa và mẹ bảo tôi
bỏ cái vòi nước xuống rồi mẹ càu nhàu rằng tóc của mẹ uốn thế là hỏng.

Sau đó, bố và ông Blédurt bắt đầu
tranh cãi về vấn đề ô tô. Ông Blédurt muốn rằng tất cả chsung tôi sẽ đi bằng
cái ô tô của ông ấy vốn dĩ thoải mái hơn cái của bố. Bố trả lời rằng cái ô tô
của ông Blédurt là một đống sắt vụn han gỉ và rằng chỉ với hai mươi cây số một
giờ nó đã không thể bám nổi đường, và rằng nó cũng chả đi nổi đến hai mươi cây
số một giờ bởi vì nó đã hỏng từ trước rồi. Ông Blédurt trả lời bố rằng bố lái
như một kẻ chân tay cục mịch, và bố bảo rằng ông ấy sẽ biết chân tay cục mịch
là thế nào ngay tức khắc, và mẹ với bà Blédurt nói rằng chúng tôi sẽ đi hai ô
tô và tất cả mọi người đều rất hài lòng.

Mẹ và bà Blédurt cùng nhất trí về
những thứ mà họ sẽ làm để ăn, còn bố và ông Blédurt đã quyết định rằng chúng
tôi sẽ thức dậy lúc năm giờ sáng và rằng chúng tôi sẽ khởi hành lúc sáu giờ.
Còn tôi, tôi nói với họ rằng tôi thấy như thế dù sao vẫn hơi sớm, nhưng bố đã
trợn tròn mắt lên với tôi và bố bảo tôi rằng người lớn nói chuyện thì đừng có
nói leo. Và rồi ông bà Blédurt quay trở về nhà họ để chuẩn bị cho sáng mai.

Trong lúc mẹ ở trong bếp làm hàng đống
và hàng đống trứng luộc và xăng đuých, thì tôi chạy vào phòng tôi và lên tầng
trên cùng để tìm những thứ tôi sẽ cần. Tôi bắt đầu bằng cách lấy hai quả bóng
đá, quả tốt và quả bị bục để tôi tập. Tôi cũng lấy ba quả bóng tennis cũ, nhỡ
đâu lại cần. Ở trong tủ, tôi tìm thấy cái thuyền buồm mà lâu lắm rồi tôi không
chơi, bởi vì nó không còn buồm, nhưng hẳn là tôi sẽ thu xếp được. Dưới gầm
giường, tôi tìm thấy cái xẻng và cái xô để làm bánh cát bằng bùn, ở bờ sông chỗ
chúng tôi đi không có cát, nhưng bùn còn thích hơn bởi vì có giun ở trong. Tôi
dùng xẻng khều rơi hết cả các thứ trên tủ xuống để xem có gì hay không. Có ba
cái ô tô nhỏ và một chiếc xe cam nhông có đuôi lật: để chở giun thì quá tốt.
Tôi còn mang theo bộ cờ đam, để nếu trời mưa thì chúng tôi có thể chơi ở trong
xe ô tô.

Vì mẹ không thích tôi làm cho phòng
tôi bừa bộn, tôi dùng xẻng đẩy tất cả những gì không cần vào dưới gầm tủ và gầm
giường. Thật không chê vào đâu được; mẹ sẽ hài lòng.

Tôi đã phải mất nhiều chuyến để
mang tất cả những thứ đó xuống phòng khách, và sau đó, tôi đã phải trèo lên tận
tầng trên cùng để tìm cái xe đạp có một bánh bị méo, nhưng mà bố sẽ sửa ngon.
Bố đã hứa với tôi thế khi bó làm méo cái bánh trong lúc làm tò trên cái xe đạp
của tôi để chọc cười ông Blédurt vào tuần trước, và ông Blédurt không hề cười,
trừ lúc bố bị ngã, nhưng có mỗi cái bánh xe là lãnh đủ.

Tôi vào phòng khách cùng cái xe
đạp, vừa đúng lúc mẹ từ trong bếp ra và đang đi vào. Mẹ nhìn các thứ đồ đạc của
tôi, mẹ trợn tròn cả hai mắt và mẹ gào lên hỏi tôi rằng cái đống lộn xộn này là
thế nào và rằng tôi có mang ngay chúng lên để cái nào vào chỗ cái ấy không, nếu
không mẹ sẽ vứt tất cả vào thùng rác. Tôi giải thích rằng tôi cần tất cả các
thứ này để đi dã ngoại, thế là mẹ nói: “À bố con đến kia rồi, để xem bố con nói
gì!” Nhưng khi bố bước vào, mẹ lại ngừng nói và mẹ lại cứ há hốc mồm ra. Cần
phải nói rằng chúng tôi gần như chẳng nhìn thấy bố ở trong đống cước câu tôm,
ba cái cần câu, các chai cao su, vợt tennis, một cái mủng tướng để đựng cá, máy
ảnh và hai cái ghế gập.

Mẹ vừa quay trở vào trong bếp vừa
giơ hai tay lên trần nhà. Bố nhìn mẹ đi và bố hỏi tôi: “Mẹ con bị làm sao vậy?”
Rồi bố đặt các thứ của bố xuống cạnh các thứ của tôi trên thảm phòng khách; cần
phải nói rằng đúng là một đống kinh ra phết.

Chúng tôi đi ngủ rất chi là sớm,
bởi vì bố đã báo trước rằng năm giờ đã phải dậy, dứt khoát không sai và rằng
nếu ai mà không sẵn sàng thì mặc kệ, người ấy sẽ không đi dã ngoại nữa.

Tôi ấy à, tôi ngủ rất ít, bởi vì
tôi rất sốt ruột để đi dã ngoại, và cũng bởi vì sau khi bố nói thế với tôi, tôi
sợ bị lỡ không đi được. Khi tôi nghe thấy cái đồng hồ trong phòng ăn reo năm
giờ, tôi tức tốc trở dậy và tôi chạy vào phòng bố mẹ. “Con sẵn sàng rồi!”, tôi
kêu lên.

Bố ấy à, bố giật nảy một phát cực
kỳ ở ngay trên giường. Bố nhỏm dậy và bố hỏi bằng một giọng rất kỳ: “Ai? Đâu?
Tại sao? Cháy à?” Thế rồi bố trợn tròn hai mắt và bố nhìn tôi qua mớ tóc đang
xoã xuống mặt bố và tôi giải thích với bố rằng đã đến năm giờ rồi và rằng chúng
tôi có thể khởi hành. Còn bố, bố lại để đầu bố rơi xuống gối, bố lại nhắm mắt
và bố nói: “Tẹo nữa, còn năm phút nữa, vẫn còn thời gian, có vội gì đâu,” và bố
lại bắt đầu ngủ. Tôi ấy à, tôi lay bố luôn, tôi không muốn bố bị lỡ chuyến đi!
Như thế sẽ rất khó xử, bởi vì chính bố lái xe. Tôi bật điện lên, và mẹ đã
thức dậy, mẹ bảo tôi rằng tôi cần phải đi đánh răng rửa mặt đi, rằng tôi không
phải lo, rằng mẹ sẽ lo việc giục bố.

Khi bố đánh xe ra khỏi ga ra, ông
Blédurt cũng vừa cho xe ông ấy ra xong. Cả hai người đều có vẻ không được khoẻ
khoắn lắm. Họ không cười và mí mắt họ đều sụp xuống. Mẹ và bà Blédurt thấy thế
bèn bắt đầu tự thân chất đồ lên hai cái xe. Điều đó khiến bố với ông Blédurt
tỉnh hẳn. “Cẩn thận, bố kêu lên, mấy cái cần câu của anh! Em làm gẫy cả bây
giờ! Thế không được! Nó sẽ rơi mất!” Ở bên cạnh, ông Blédurt bảo bà Blédurt
rằng bà ấy sắp sửa làm xước ô tô đến nơi với khẩu súng săn, và rằng bà ấy sẽ
làm méo cốp xe. “Việc đàn ông đàn bà chớ có động vào, bố nói, bọn họ sẽ làm
hỏng sạch ngay khi họ lại gần một cái ô tô!” “Phải rồi!” ông Blédurt nói, lần
này thì đã đồng ý với bố.

Cuối cùng, chúng tôi leo lên xe.

“Tôi đi trước, ông Blédurt kêu lên,
tôi còn dẫn đường.”

“Không đời nào, bố nói, tôi không
muốn cứ phải theo đuôi mãi cái máy của anh, rồi ngửi cái thứ dầu rẻ tiền mà anh
vẫn đổ!”

“A! Thật thế hử?” ông Blédurt kêu
lên.

“Thật!” bố trả lời.

Thật tiếc là chúng tôi đã không thể
nào đi được cái chuyến dã ngoại trứ danh ấy, bởi vì khi xuất phát cùng một lúc
cả hai xe, bố và ông Blédurt đã đâm sầm vào nhau và việc sửa ô tô sẽ phải mất
cả tuần lễ.

Báo cáo nội dung xấu