Tân hôn phòng - Chương 04 phần 1
Chương 4: Phấn đấu mua nhà
Trước kia Tiểu Lạc vô cùng tâm đắc câu nói:
“Tiền chỉ là phù du, hết rồi thì lại kiếm”. Nhưng bây giờ phương châm của cô đã
đổi thành: “Tiền là để mua nhà, một xu cũng không được thiếu”.
Trình Hạo nói với mẹ rằng anh sẽ đưa bà lên
Bắc Kinh sống cùng nhưng bà không đồng ý. Bà đưa ra ba lý do để thuyết phục
anh: Thứ nhất, tiền thuê nhà ở Bắc Kinh quá đắt, bà không muốn tạo thêm gánh nặng
cho con trai. Thứ hai, con trai bà và Tiểu Lạc vẫn chưa làm đám cưới, nếu bà
qua ở cùng thì không hợp lý cho lắm. Thứ ba, bà nghe không hiểu tiếng phổ
thông, chỉ biết nói tiếng địa phương, nếu đến Bắc Kinh rồi hàng ngày hai đứa đi
làm, chỉ có mỗi bà ở nhà thì buồn lắm.
Cuối cùng, Trình Hạo cũng không lay chuyển
được quyết định của mẹ, đành phải nghe theo sự sắp xếp của chị gái Trình San, tức
là thuê cho mẹ một căn phòng ở gần nhà chị để mẹ tạm thời đến đó sống cho qua
giai đoạn khó khăn.
Sau việc này, Trình Hạo càng quyết tâm mua
nhà hơn nữa. Trước đây, anh chỉ nghĩ rằng mình phải mua nhà vì sức ép của Tiểu
Lạc và mẹ vợ tương lai, bây giờ đối với anh việc mua nhà không chỉ để sau này kết
hôn nữa mà còn vì phụng dưỡng mẹ già. Động lực này càng thôi thúc anh phải
nhanh chóng mua nhà. Anh muốn mang lại một ngôi nhà, một gia đình êm ấm cho những
người anh yêu thương, anh không muốn họ phải dựa dẫm vào người khác để sống.
Đây chính là ý nghĩ duy nhất của anh lúc này vì người mà anh dành tình yêu
thương nhất chính là mẹ và Tiểu Lạc.
***
Với Tiểu Lạc, việc mẹ chồng tương lai tạm
thời không đến ở cùng khiến cô như mở cờ trong bụng, bởi cô luôn cho rằng mẹ chồng
và nàng dâu khó có thể sống được cùng nhau. Mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng dâu
dường như diễn ra hàng ngày trong cuộc sống đời thường và có thể tìm thấy dễ
dàng trong những cuốn tiểu thuyết. Có thể nói, quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng
phức tạp như chuyện tình yêu nam nữ, luôn là vấn đề nóng bỏng của mọi thời đại.
Nhưng khi nói với Trình Hạo, Tiểu Lạc lại
làm ra vẻ rất tiếc nuối: “Trời ơi, tiếc quá đi mất! Em cứ hy vọng mẹ anh sẽ lên
đây sống cùng với chúng ta, để “con dâu hiền thảo” này có thể gặp mẹ chồng
tương lai, có thể sống cùng mẹ trước khi chính thức làm con dâu, như thế sau
này chúng mình lấy nhau rồi em với mẹ cũng dễ sống với nhau hơn.”
“Vậy thì chúng ta cùng cố gắng để sớm mua
được nhà nhé! Anh nghĩ mẹ anh không muốn lên đây ở cùng chúng ta chủ yếu là vì
mẹ sợ tiền thuê phòng ở đây quá đắt. Nếu chúng ta thuê hai phòng riêng thì tiền
thuê một tháng đã là hai nghìn ba trăm tệ rồi. Bây giờ nếu mình vẫn cho người
khác thuê một phòng thì mỗi tháng chỉ phải nộp một nghìn hai trăm tệ.”
“Anh ngốc thế! Sao anh không nói mỗi tháng
chúng ta chỉ mất năm trăm tệ tiền thuê nhà, nếu mẹ anh đến thì cũng chỉ mất
thêm một trăm tệ. Như vậy chắc chắn là mẹ anh sẽ lên đây ở cùng chúng ta mà
thôi.” Tiểu Lạc tỏ vẻ như đang cố tìm giải pháp nhưng cô biết rằng việc mẹ chồng
tương lai không đến ở cùng đã chắc như đinh đóng cột, cô có nói thế, nói nữa
cũng không có tác dụng nữa rồi.
“Nhưng chị gái anh đã nói rõ với mẹ tiền
thuê nhà của chúng ta rồi, cho dù anh có muốn nói dối cũng không được. Thật ra,
chị rất tốt với anh và mẹ, nếu không phải vì anh rể bỏ mặc vợ con suốt ngày đi
đánh bạc làm cho gia đình tan nát thì chị sẽ không bao giờ để mẹ phải chuyển ra
ngoài sống một mình đâu. Cũng may là chỗ mẹ anh thuê phòng lại gần nhà chị nên
chị ấy có thể thỉnh thoảng ghé qua chăm sóc mẹ. Giờ nghĩ lại mới thấy, anh là
con trai duy nhất trong nhà nhưng lại chưa làm được gì nhiều cho gia đình. Lúc
bố anh mất, anh vẫn còn đang đi học, một tay chị lo liệu ma chay cho bố. Sau
đó, anh tốt nghiệp ra trường rồi chuyển đến Bắc Kinh, ở quê lại thêm chuyện khoản
nợ ngày trước của bố chưa trả được khiến chủ nợ đòi kiện mà anh lại chẳng quen
biết ai làm ông nọ bà kia, cuối cùng lại là chị ấy lo giải quyết tất cả mọi
chuyện. Bây giờ khó khăn lắm công việc của anh mới ổn định, điều anh có thể làm
được là giảm bớt gánh nặng cho chị, mang lại một mái ấm cho em và mẹ. Anh là
con trai, phải làm trụ cột vững chắc, gánh vác nhiều hơn cho gia đình. Tiểu Lạc,
em yêu anh nên phải chịu nhiều thiệt thòi rồi. Anh sẽ cố gắng hết sức để em và
mẹ có thể sống trong ngôi nhà của chính mình.” Trình Hạo nắm lấy bàn tay Tiểu Lạc,
xúc động nói.
Tiểu Lạc nghĩ: “Có gì đâu, “thuyền theo
lái, gái theo chồng”. Nếu em lấy anh thì sẽ là người nhà họ Trình rồi.”
“Đúng rồi, chúng ta hãy lập quỹ chung đi, tức
là mình sẽ gửi số tiền tiết kiệm được mỗi tháng bây giờ vào chung một tài khoản
ngân hàng. Cơ quan của chúng ta hiện tài đều chưa có trợ cấp nên đành dựa vào
quỹ chung của chúng ta thôi.” Tiểu Lạc muốn gom tất cả tiền vào một chỗ để có
thể nhanh chóng tích đủ khoản tiền mua nhà.
“Được, như vậy chúng ta có thể hạn chế chi
tiêu những thứ không cần thiết. Tiết kiệm chi tiêu có thể tích góp được một khoản
tiền.” Trình Hạo lập tức đồng ý cả hai tay.
Kế hoạch mua nhà lớn lao của hai người bắt
đầu khởi động, có điều sau khi tính toán toàn bộ số tiền của quỹ chung, họ chỉ
có thể dùng câu nói như thế này để tự động viên mình: “Đường xa đằng đẵng mênh
mông, tôi đây đi khắp ngóng trông kiếm tìm.”
***
“Bạn yêu, hãy giúp tớ viết mấy trang nhé!
Bây giờ thời gian gấp lắm rồi.” Tiểu Lạc sáng sớm đến công ty, vừa mở nick QQ
đã nhận được tin nhắn offline của Đặng Giai. Đặng Giai hiện đang làm biên tập
viên cho tạp chí Phụ nữ ở Thâm Quyến.
“Viết bài gì? Có được nhuận bút không?” Bây
giờ, vì muốn kiếm tiền nên câu nào của Tiểu Lạc cũng liên quan đến tiền.
“Chính là bài viết về tình yêu, sở trường
nhất của cậu đấy. Cậu chỉ cần viết khoảng ba nghìn đến bốn nghìn chữ thôi. Tớ sẽ
trả ba trăm tệ một nghìn chữ.”
Hồi còn học đại học, Tiểu Lạc đã được đăng
rất nhiều bài về tình yêu nên đương nhiên cô sẽ được Đặng Giai chọn lựa đầu
tiên để làm người viết thay cô ấy.
“Nhuận bút không thấp đâu nha, sao bây giờ
cậu mới cho tớ cơ hội kiếm tiền tốt như thế?” Tiểu Lạc tỏ vẻ tiếc nuối hỏi lại.
“Sau khi đến đây làm, người mà tớ nghĩ đến
đầu tiên để mời viết bài chính là cậu. Tớ không muốn để vụ làm ăn béo bở này
cho người ngoài. Nhưng mà lần trước cậu nói mới đi làm, muốn chuyên tâm làm việc,
còn nói cái gì mà cá với chân gấu không thể cùng lúc có được. Công việc là chân
gấu, viết tiểu thuyết là cá. Để kiếm được chân gấu thì cậu sẽ không chọn ăn cá,
cũng chính là không muốn nhận lời viết bài cho tạp chí nào nữa. Điều đó có
nghĩa là cậu đã từ chối lời mời của tớ rồi còn gì.”
Lúc này, Tiểu Lạc mới sực nhớ ra đúng là có
chuyện đó. Hóa ra cô đã không quý trọng cơ hội kiếm tiền mà để tuột mất cơ hội
quý giá “gần hoa thì được thơm lây”. Ôi chao, tớ thật tiếc vì lúc đầu đã nói
như vậy đấy Đặng Giai à!
“Vậy sau này tớ sẽ viết nhiều bài giúp cậu
nhé. Bài viết về tình yêu đó khi nào cậu cần?”
“Tốt nhất là sáng sớm mai cậu đưa cho tớ,
còn muộn nhất là đến hai giờ chiều mai.”
“Gần đây tớ chỉ toàn viết bài về giới giải
trí và các ngôi sao thôi, cũng lâu rồi không viết về tình yêu, cậu cần gấp như
vậy tớ e rằng viết sẽ hơi miễn cưỡng. Mà sao lại cần gấp như thế? Châm chước
cho tớ hai ngày được không?”
“Không được đâu, vì lần này cũng hơi đặc biệt.
Vốn dĩ chỗ tớ cũng đã có bài viết của một cao thủ được duyệt qua ba lần rồi.
Nhưng do cao thủ đó vừa viết bài ra đã gửi đi khắp các báo, bài viết của cô ấy
đã được đăng lên tạp chí khác từ tháng trước rồi, vì thế bên tớ phải hủy bỏ.
Nhưng bây giờ tớ lại không có bài viết nào thay thế nên chỉ có thể nhờ cậu giúp
đỡ thôi. Trước đây, hồi còn đi học cậu viết nhanh thế cơ mà! Tớ còn nhớ cậu từng
đạt kỷ lúc một ngày viết hai bài dài bốn nghìn chữ đấy thôi.”
“Trời đất, anh hùng ai lại cứ nhắc mãi thời
oanh liệt ấy. Đã lâu rồi tớ không viết, sợ viết không quen tay nữa. Để tớ thử cố
hết sức xem có được không nhé.”
“Không thử mà phải làm thật luôn. Nếu không
tớ sẽ bị thất nghiệp ngay đấy. Cao thủ viết bài của bọn tớ không phải lần đầu
tiên có tình trạng vừa soạn ra đã gửi đi các báo như thế. Trước đây, tớ không
phát hiện ra nhưng bây giờ bị Chủ biên mới đến để ý tới rồi. Người mới lên nhậm
chức lúc nào mà chẳng muốn thị uy để thể hiện bản thân mình, ai mà biết được liệu
cô ta có bới tung ra để tìm hiểu cho rõ ngọn ngành không nữa?” Đặng Giai vừa
chat vừa gửi một biểu tượng mếu máo bi thương trông rất buồn cười.
“Được rồi, được rồi, tớ đồng ý với cậu. Tối
nay về tớ sẽ viết.” Vì sự nghiệp của bạn và vì sự nghiệp mua nhà cưới của mình,
Tiểu Lạc đã hạ quyết tâm, cho dù có làm việc ngoài khả năng của mình thì cũng
phải làm cho bằng được.
***
Để tìm cảm hứng viết bài về chủ đề tình
yêu, vừa đi làm về, Tiểu Lạc liền lục tung giá sách và hòm tủ lên để tìm tạp
chí. Nhưng cô thấy rất nhiều tình tiết trong những câu chuyện tình yêu này đều
đi theo mô típ quen thuộc, ngôn từ lại quá đơn giản khiến cô cảm thấy rất vô vị.
Cuối cùng, cô liền quyết định thu dọn đống
tạp chí lại, mở máy tính lên, chép miệng rồi làm theo ý mình.
Viết cái gì đây? Viết cái gì đây? Tiểu Lạc
vắt óc cũng không thể nghĩ ra ý tưởng nào cả.
Đúng lúc đó điện thoại của cô đổ chuông, là
tin nhắn của Thẩm Lộ Dao gửi đến: “Tiểu Lạc, anh ấy đã tỏ tình với mình rồi.
Anh ấy muốn mình làm bạn gái anh ấy, mình có nên nhận lời không?”
Được anh chàng tuyệt vời như thế tỏ tình
còn do dự cái gì chứ? Tiểu Lạc “nghiến răng nghiến lợi” nhắn tin trả lời: “Tiến
độ nhanh hay chậm cậu tự quyết định, thắng lợi thuộc về cậu rồi!”
“Tuân chỉ!” Thẩm Lộ Dao nhắn lại.
Từ tin nhắn của Lộ Dao, trong đầu Tiểu Lạc
bỗng nảy ra ý tưởng rất hay cho một câu chuyện tình yêu. Cô quyết định sẽ viết
bài theo câu chuyện “lên giường chóng vánh và tình yêu sét đánh” của Lộ Dao và
Vương Vũ Thành.
“Thật xin lỗi cô bạn của tôi, cuối cùng
mình cũng đành phải “bán bạn cầu vinh”. Mình phải đem bán câu chuyện tình yêu của
cậu lấy tiền thôi.” Tiểu Lạc thầm nhủ trong lòng và bắt đầu gõ lách cách trên
bàn phím.
***
“Tiểu Lạc, một mình làm đầu bếp rất buồn
chán, mau lại đây giúp anh rửa rau đi!” Trình Hạo gọi vọng từ trong bếp ra.
“Nữ thần Muses[1] đến nhà rồi,
em đang viết như có thần mách bảo ấy. Em phải viết một bài văn bốn nghìn chữ để
kiếm tiền. Ba trăm tệ một nghìn chữ, khi em viết xong sẽ được lĩnh một nghìn
hai trăm tệ, gần bằng nửa tháng lương của em đấy.” Tiểu Lạc nói mà không ngẩng
đầu lên, tay lướt nhanh như múa trên bàn phím. Chữ hiện lên màn hình máy tính
càng nhiều bao nhiêu, cô càng hài lòng bấy nhiêu. Cô cảm thấy từng con chữ trên
máy tính như biến thành một tờ tiền Nhân dân tệ đáng yêu.
[1] Nữ thần nghệ thuật. Theo thần thoại Hy
Lạp, chín cô con gái của thần Zeus được gọi là chín nàng thơ, chín nữ thần nghệ
thuật. Từ đó xuất hiện cụm từ Nine Muses để chỉ chín vị nữ thần này.
“Được, được, đại văn hào của anh, em cứ viết
tiếp đi! Hôm nay anh đã chuẩn bị cho em món canh cá nấu củ cải mà em thích nhất
đây, chắc chắn món này sẽ giúp em viết văn tốt hơn. Lát nữa, em nhớ ra ăn cơm
là được rồi.” Bây giờ tích tiền mua nhà là mục tiêu lớn nhất của Trình Hạo và
Tiểu Lạc nên anh sẽ không cản trở con đường phát tài của cô. Nếu cản trở con đường
phát tài của cô chính là anh đã cắt đứt con đường sau này của mình.
“Em vẫn có thời gian để ăn mà, anh cứ yên
tâm!” Tiểu Lạc vẫn tiếp tục cần mẫn gõ bàn phím.
“Tiểu Lạc, hôm nay em thù hằn gì với cái
bàn phím mà gõ mạnh thế?” Trình Hạo đứng trong bếp nhưng vẫn nghe rõ mồn một tiếng
gõ bàn phím của cô.
“Anh không thấy âm thanh này nghe rất vui
tai sao? Giống như tiền đang đến đấy, anh có thấy thế không?” Tiểu Lạc tỏ vẻ vô
cùng hài lòng.
“…” Thôi rồi, Tiểu Lạc đúng là đang mờ mắt
vì tiền mất rồi, ngay cả gõ bàn phím cô cũng liên tưởng đến tiền.
***
Nhưng tốc độ kiếm tiền của cô cũng không thể
nhanh bằng tốc độ tăng giá nhà. Mới hôm nào cô vẫn đang tính sắp kiếm đủ khoản
tiền đặt cọc để mua nhà rồi, thế mà bây giờ giá nhà cứ tăng lên vùn vụt khiến
cho Tiểu Lạc và Trình Hạo vô cùng sốt ruột.
Để có thể tích được nhiều tiền hơn, Tiểu Lạc
đành phải làm thêm bằng nghề cũ. Trong thời gian rảnh rỗi, cô tranh thủ viết
bài cho những tạp chí lớn khác. Trình Hạo cũng tìm kiếm thêm nhiều việc để làm
hơn. Nhưng giá nhà và giá cả mọi thứ đều tăng lên, lãi suất gửi tiền quỹ chung
tại ngân hàng lại ít ỏi và với tình hình lạm phát như thế này, đồng tiền sẽ
càng ngày càng mất giá. Trình Hạo nghĩ đi nghĩ lại rồi bàn bạc với Tiểu Lạc xem
có nên rút một khoản tiền gửi ở ngân hàng ra để mua cổ phiếu hay không, anh muốn
làm cho tiền sinh sôi nảy nở, giống như hòn tuyết càng lăn sẽ càng lớn.
Trước nay, Tiểu Lạc vẫn cho rằng việc mua cổ
phiếu không thực tế lắm lại còn rất nguy hiểm, chỉ có gửi tiền định kỳ là an
toàn nhất. Trình Hạo nói cô suy nghĩ lạc hậu quá, bây giờ là cơ hội rất tốt,
chơi cổ phiếu chỉ có lãi mà không có lỗ, sau đó anh đưa ra những ví dụ thực tế
rồi giảng giải cho cô hiểu. Vì muốn nâng cao kiến thức về đầu tư quản lý tài sản
cho cô, Trình Hạo còn lôi cả sách dạy cách quản lý cho cô xem. Trong sách có đoạn
viết: “Bạn muốn tích tiền ư? Có hai cách cho bạn. Cách thứ nhất, kiếm thật nhiều
tiền, sau đó cố gắng tích góp tiếp. Cách thứ hai là tìm cách để tiền sinh sôi nảy
nở.”
“Chúng ta sẽ chia nhau ra làm: em theo cách
thứ nhất, tức là viết thật nhiều bài kiếm nhiều tiền, sau đó gửi vào ngân hàng
tích lũy dần. Còn anh sẽ làm theo cách thứ hai, mang tiền mà em vất vả kiếm được
đem đầu tư, làm cho chỗ tiền đó ngày càng đẻ ra nhiều tiền hơn.” Trình Hạo phân
tích.
“Hả? Anh dựa vào đâu mà bắt em phải một
mình làm theo cách thứ nhất chứ? Anh cũng có thể làm theo cách thứ nhất như em
mà.” Đối với Tiểu Lạc thì tích tiền theo cách thứ hai có vẻ không an toàn, chỉ
có cách thứ nhất là thực tế hơn cả. Ai nói con trai làm việc giống con gái thì
không được chứ? Xưa nay, Trình Hạo đều muốn lười biếng mà.
“Tất nhiên anh cũng sẽ tích tiền theo cách
thứ nhất, chỉ có điều anh sẽ tập trung vào cách thứ hai nhiều hơn. Em hãy tập
trung hết sức vào cách thứ nhất bởi vì em giỏi giang nên chỉ cần chịu khó làm vất
vả một chút là được. Anh thì không may mắn nên không gặp được nữ thần Muses.
Bây giờ em được nữ thần may mắn đó phù trợ rồi nên đương nhiên phải nắm lấy cơ
hội mà kiếm thật nhiều tiền. Em viết một chữ đã được ba hào rồi, viết nhiều một
chút không phải cũng được đó sao?”
Tiểu Lạc nghĩ, hóa ra anh ấy cho mình là
cái máy in tiền à? Có phải bài nào cũng được duyệt và có phải tạp chí nào cũng
trả phí ba trăm tệ một nghìn chữ cho mỗi bài đâu cơ chứ.
“Em viết bài, còn anh sẽ làm mọi việc trong
nhà. Anh biết là làm theo cách thứ nhất mất rất nhiều thời gian và đòi hỏi phải
lao động trí óc. Do đó, việc nhà em không phải bận tâm, mọi việc lao động chân
tay cứ để đó cho anh.” Kể từ giây phút đó, Trình Hạo đồng thời cũng không nói
câu: “Làm việc nhà là tập thể dục, nếu em muốn giảm béo thì phải chăm làm việc
nhà.”
Câu này nghe mới mê hoặc làm sao, mặc dù
hàng ngày Tiểu Lạc không phải nấu nướng, rửa bát nhưng mà những việc lặt vặt
như giặt giũ, lau nhà, lau dọn bàn ghế đều do cô làm. Bây giờ đối với Tiểu Lạc,
thời gian là vàng bạc, cô không muốn lãng phí thời gian để làm những việc lặt vặt
trong nhà nữa.
Cuối cùng, sau khi cô can dự vào thì Trình
Hạo đành phải làm một phương án quản lý tài sản tương đối bảo thủ, đó là “xử
lý” tám mươi nghìn tệ tiền tiết kiệm được như sau: Lấy năm mươi nghìn tệ để đầu
tư vào cổ phiếu, hai mươi nghìn tệ dùng để mua bảo hiểm, còn lại mười nghìn tệ
làm vốn lưu động. Ngoài ra họ sẽ mở thêm một tài khoản “gửi nhỏ lẻ, rút cả cục”,
mỗi tháng sẽ gửi định kỳ vào tài khoản đó hai nghìn năm trăm tệ. Trong đó,
Trình Hạo sẽ gửi một nghìn năm trăm tệ, còn Tiểu Lạc gửi một nghìn tệ. Số tiền
này không cần biết có thể sinh lãi được bao nhiêu, chủ yếu tài khoản này chỉ là
để cất tiền mà thôi. Trong cuộc sống mọi thứ đều cần phải tiết kiệm, kiếm được
bao nhiêu phải gửi ngay vào ngân hàng. Mục đích là sau một năm, toàn bộ số tiền
tích góp được phải đạt một trăm sáu mươi nghìn tệ, lúc đó sẽ là thời điểm rút
ra để mua nhà. Như thế, khoản tiền đặt cọc mua nhà sẽ không còn xa vời nữa vì bạn
bè đều hứa sẽ giúp họ một tay.
Tiểu Lạc xem qua phương án này xong liền mơ
màng tưởng tượng ra ngay viễn cảnh có được ngôi nhà riêng đến nỗi khi Trình Hạo
muốn hỏi xem cô có ý kiến gì với phương án này không, anh phải gọi cô hai tiếng
mới lôi cô trở về hiện thực được.
Tiểu Lạc nói: “Vậy cứ làm theo kế hoạch của
anh đi. Nhưng em phải nhấn mạnh với anh điều này, số tiền vốn năm mươi nghìn tệ
đầu tư vào cổ phiếu anh phải cẩn thận đừng để lỗ vốn đấy.”
“Bà xã, em yên tâm, anh còn đang hy vọng
năm mươi nghìn tệ tiền vốn này sẽ sớm thực hiện được giấc mơ mua nhà của chúng
ta đấy. Anh tuyệt đối sẽ không để lỗ vốn đâu.” Trình Hạo lén nhìn Tiểu Lạc, thấy
cô có vẻ đồng ý liền vỗ ngực bảo đảm.
Sau khi kết hôn, Tiểu Lạc vốn định làm “Bộ
trưởng” Bộ Quản lý tài sản gia đình, bây giờ vì thiếu kiến thức về quản lý tài
sản nên vẫn chưa lên chức đã bị pass rồi. Thật là đáng buồn,
thời buổi này không cập nhật kiến thức thường xuyên sẽ bị đào thải ngay! Mạnh
thắng yếu thua không chỉ là quy luật của giới tự nhiên mà còn là quy định cơ bản
trong gia đình để tìm ra người có khả năng làm chủ.
Tiểu Lạc đặt tiêu đề cho câu chuyện tình
yêu của Thẩm Lộ Dao và Lương Vũ Thành là: Tình yêu nóng bỏng. Đặng
Giai đọc xong bài viết của Tiểu Lạc thì tâng bốc ngay bằng mấy tính từ có liên
quan đến “tốt”: “Viết tốt quá! Tốt quá rồi! Tốt thật!” Nhưng Tiểu Lạc không hài
lòng cho lắm với tiêu đề, cô nói với Đặng Giai: “Tiêu đề nghe giật tít nhưng
không lãng mạn ngọt ngào lắm.” Cuối cùng, tiêu đề được Đặng Giai đổi
thành Tình yêu như đường mật và nhanh chóng được đăng trên tạp
chí của tháng.
Tiểu Lạc cảm thấy tiêu đề của Đặng Giai
không phù hợp với nội dung tư tưởng của tác phẩm, thà đặt tên là Tình
yêu như tia chớp còn chính xác hơn. Thẩm Lộ Dao và Lương Vũ Thành chớp
cái là quen nhau, chớp cái là lên giường, chớp cái lại yêu nhau, không phải là
tình yêu như tia chớp sao?
Ngoài những công việc thường ngày, Tiểu Lạc
giờ đây còn trở thành quân sư tình yêu của Thẩm Lộ Dao. Bất cứ khi nào Lộ Dao
cũng có thể hỏi ý kiến của Tiểu Lạc mà Tiểu Lạc cũng được lợi. Thứ nhất, cô có
thể giúp xúc tiến tình yêu của họ trở thành một mối nhân duyên đẹp, cũng coi
như là làm người tốt việc tốt. Thứ hai, cô sẽ dùng những chi tiết khi Lộ Dao với
Lương Vũ Thành sống với nhau để viết thành một cuốn tiểu thuyết đi rao bán, coi
như tăng thêm thu nhập cho gia đình để chuẩn bị mua nhà. Việc lợi cả đôi đường
như thế này tội gì mà không làm chứ?
***
Sau khi Thẩm Lộ Dao nhận lời yêu Lương Vũ
Thành thì trên cổ cô có thêm một chiếc vòng lóng lánh, rất tinh tế và lộng lẫy,
khiến cho bao ánh mắt đều đổ dồn vào đó. Mặt trước của dây chuyền còn được gắn
kim cương, chứng tỏ người tặng phải là một tay hào phóng, vung tiền không tiếc.
Thật là lãng mạn! Có tiền thì mới có thể
lãng mạn được. Tiểu Lạc nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ Lộ Dao thì ngưỡng mộ
thèm thường đến mức suýt chảy nước miếng.
“Này, bao nhiêu lãng mạn yêu thương đều tập
trung hết vào cậu rồi. Mình thật sự rất muốn biết mặt “bạch mã hoàng tử” của cậu
đấy.” Tiểu Lạc vốn không phải là cô gái dễ dàng bị khuất phục trước đồng tiền
nhưng bây giờ vì muốn mua nhà nên cô cũng dần dần cúi đầu trước tiền tài.
“Có cơ hội mình sẽ giới thiệu để hai người
làm quen.” Thẩm Lộ Dao tươi cười đáp, có gì hạnh phúc hơn khi một người con gái
tìm được người đàn ông yêu thương mình chứ?
“Bây giờ cậu sống một mình hay sống cùng với
anh ta rồi?” Tiểu Lạc hỏi.
“Tạm thời mình vẫn sống một mình nhưng có
lúc anh ấy đón mình qua bên đó ngủ cùng.” Thẩm Lộ Dao đỏ bừng mặt đáp.
“Mình thấy cậu không chỉ hạnh phúc mà là
đang rất hạnh phúc đấy! Hi hi.” Tiểu Lạc cười có chút lạ thường.
“Lâm Tiểu Lạc, cậu thật tinh quái!”
“Tinh quái là đặc trưng nghề nghiệp cần phải
có của mình, cảm ơn cậu quá khen!” Tiểu Lạc tự hào nói không hề ngại ngùng.
“Cậu cứ tinh quái cũng được nhưng mà đừng
có đem chuyện của mình và Vũ Thành viết thành truyện rồi đăng trên tạp chí của
cậu đấy.” Mặc dù anh đã tỏ tình với cô, thậm chí còn tặng thêm món quà không nhỏ
nhưng cô vẫn cảm thấy yêu một anh chàng quá xuất sắc và đẹp trai như Lương Vũ
Thành hơi thiếu cảm giác an toàn. Cũng có thể do cô vừa bị thất tình nên vẫn
còn chút hoài nghi về sự bền vững của tình yêu. Nói chung, cô không mong muốn
có những chuyện nhỏ nhặt xảy ra trước khi kết hôn làm ảnh hưởng đến tình cảm của
cô và anh. Đến tận bây giờ tình yêu của họ vẫn được giữ kín như bưng, như thể họ
là đôi tình nhân dưới lòng đất vật. Cô không nói với bạn bè trong giới giải trí,
cũng chẳng thông báo với Trợ lý của công ty.
“Đương nhiên rồi, mình tuyệt đối không bán
đứng bạn bè đâu. Tuy nhiên, để chuẩn bị một món quà đặc biệt cho cậu, mình đã
viết một bài dựa vào câu chuyện tình yêu của hai người.” Vừa nói Tiểu Lạc vừa
đưa cho Thẩm Lộ Dao xem cuốn tập san định kỳ trong đó có bài Tình yêu
như đường mật.
“Hả?” Lộ Dao ngạc nhiên suýt chút nữa không
thốt nên lời. Tiểu Lạc thay đổi cũng nhanh thật, vừa mới nói “tuyệt đối sẽ
không bán đứng bạn bè” xong lại nói đã viết câu chuyện của họ rồi, thế này là
thế nào?
Thẩm Lộ Dao nhận cuốn tạp chí, mở trang
báo Tình yêu như đường mật nhìn qua một lượt rồi hỏi: “Tiểu Lạc,
có đúng là cậu viết không? Cậu viết chuyện bọn mình thật lãng mạn, lại rất ngọt
ngào nữa, đọc lên thấy tràn đầy hạnh phúc.”
Giờ đến lượt Tiểu Lạc đỏ mặt. Đặng Giai là
biên tập mà cũng chỉ dùng ba từ “tốt” để hình dung bài viết của Tiểu Lạc, còn
nguyên mẫu ngoài đời của tác phẩm lại dùng những từ ngữ rất cảm động như “lãng
mạn”, “ngọt ngào”, “hạnh phúc” để hình dung tác phẩm của cô. Tiểu Lạc thấy rất
kinh ngạc vì mọi người lại yêu thích tác phẩm của mình đến như vậy. Xem ra ngày
mà cô Đông Sơn quật khởi không còn xa nữa.
Hai nhân vật chính trong truyện đã được
thay tên đổi họ, một số tình tiết cũng được thay đổi để mang tính nghệ thuật
hơn và đặc biệt nhân vật nữ chính cũng không phải là một ngôi sao nhỏ mà đã đổi
thành một trí thức nơi đô thị nên cũng chẳng có ai đoán ra được nhân vật nữ
chính lại là Thẩm Lộ Dao. Vì thế, Lộ Dao rất khâm phục sự tinh tế và khéo léo của
Tiểu Lạc.
“Món quà này mình rất thích. Trước đây,
mình đã đọc rất nhiều tiểu thuyết và chẳng bao giờ nghĩ chuyện của mình cũng có
thể viết thành tiểu thuyết như thế này. Tiểu Lạc, cậu có thể xem xét theo đuổi
sự nghiệp này để trở thành một nhà văn được đấy. Văn của cậu rất tự nhiên, giản
dị, lại không mất đi sự hồi hộp và ấm áp.” Bài viết này đã để lại trong lòng Thẩm
Lộ Dao nhiều cảm xúc nên cô cứ ôm cuốn tạp chí mãi.
Nhà văn? Cái nghề này đối với Tiểu Lạc thật
vô cùng cao quý. Sau khi được đăng một bài hồi còn học cấp ba thì cô cũng hy vọng
mình có thể trở thành một nhà văn. Nhưng lúc đó bố mẹ cô chỉ tôn sùng câu nói:
“Học giỏi Toán – Lý – Hóa, đi khắp thiên hạ cũng không sợ gì.” Bố mẹ cô cho rằng,
những người theo nghiệp văn sẽ không có tương lai, không những bị người ta coi
thường mà còn nghèo rớt mồng tơi nên lý tưởng cao đẹp của Tiểu Lạc nhanh chóng
bị bóp chết ngay từ trong trứng nước. Lên đại học, mặc dù Tiểu Lạc cũng được
đăng nhiều bài viết nhưng cô chỉ coi đó là những thứ mà cô yêu thích và được viết
trong những lúc rảnh rỗi, chứ không có ý định coi viết lách là cái nghiệp của
mình. Nhưng khi Thẩm Lộ Dao nhắc đến chuyện này thì lý tưởng trở thành nhà văn
của cô lại bắt đầu rục rịch.
“Sao mà cậu nói giống nhà phê bình thế!
Mình thấy với trình độ này của cậu thì có thể mở một chuyên mục Ngôi
sao trên tạp chí của mình rồi. Dù là ngôi sao thì cũng chẳng có mấy
người có tài ăn nói đâu.” Tiểu Lạc nói.
“Ha ha, bọn mình đừng có đứng đây mà khen
ngợi nhau nữa. Mình khẳng định là mình sẽ không trở thành nhà văn đâu, chém gió
mấy câu thì còn được chứ bảo mình viết thì làm sao bằng cậu. Hơn nữa…” Thẩm Lộ
Dao ngừng lại một chút. “… Nếu mình và anh ấy có thể “tu thành chính quả” đi đến
hôn nhân thì có khả năng sau khi kết hôn mình sẽ nghỉ làm để chuyên tâm chăm chồng
chăm con.”
“Không phải chứ? Cậu “có” rồi à?” Tiểu Lạc
mở tròn mắt kinh ngạc.
“Vẫn chưa có. Nhưng Lương Vũ Thành muốn sau
khi về sống cùng anh ấy thì mình sẽ là người phụ nữ của gia đình.” Thẩm Lộ Dao
có vẻ ngậm ngùi.
“Được làm người phụ nữ của gia đình là điều
hạnh phúc biết bao! Không phải làm việc, lại được ở trong nhà cao cửa rộng,
trong nhà ít nhất cũng có vài ôsin giúp việc, việc nhà cũng không phải làm nữa.
Ban ngày thì nằm ở nhà tắm nắng, buổi tối thì đợi chồng đi làm về rồi cùng nhau
ăn cơm tối. Nghĩ như vậy thôi đã thấy hạnh phúc lắm rồi.” Tiểu Lạc ngây người
ra mơ mộng. Làm người phụ nữ của gia đình là lý tưởng của Tiểu Lạc, nói chính
xác một chút thì làm nhà văn mới là lý tưởng cuối cùng của cô. Hàng ngày cô sẽ
không cần phải tất bật đi làm, chỉ cần ngồi ở nhà, muốn viết thì viết, không muốn
viết thì xem sách hoặc đi ngủ.
“Nhưng mà sống trong gia đình của Vũ Thành
sẽ có cảm giác rất áp lực. Người ta thường nói bước vào gia đình quyền quý như
rơi vào đại dương sâu thẳm.” Tiểu Lạc cảm thấy dường như Lộ Dao không biết cô
có thể đảm nhiệm được vai trò mới, làm người “phụ nữ của gia đình” này không.
“Cũng không chắc đâu. Không phải cậu đã biết
rất nhiều ngôi sao được gả về gia đình quyền thế sao. Như thế họ sẽ không phải
lo lắng gì về sau nữa. Thoải mái đi cô bạn yêu quý ơi! Mình muốn được gả cho
gia đình quyền quý mà không có cơ hội đây này.”
***

