Dám kháng chỉ? Chém! - Chương 12 - Phần 1

Chương 12: Vì nhân dân phục vụ

Nữ giớiNữ tắc giáo dục chúng ta:
Sau khi xuất giá, tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe lời phu quân, bằng không hậu
quả sẽ rất nghiêm trọng.

Hiện tại ta vô cùng hổ thẹn vì mình đã chép uổng công vô ích
nhiều Nữ giới, Nữ tắc đến vậy, còn không hiểu nổi bản chất của
hôn nhân. Hôn nhân xưa nay không có chuyện chung sống hòa bình, không phải bên
đông áp đảo bên tây thì là bên tây áp đảo bên đông. Làm dân chủ mặc dù có thể
thuận theo ý dân, nhưng nếu đi theo hướng chuyên quyền, chỉ cần người lãnh đạo
anh minh thì không hẳn không có lối thoát.

Trong cung, Hoàng đế bệ hạ nói một là một, độc tài chuyên
chính, kể cả ta nhảy lên đấu khẩu với hắn, e rằng cũng phải chịu thua. Kinh
nghiệm lịch sử mách cho chúng ta biết, nếu phía sau việc duy tân cải cách không
có sức mạnh của đao thương súng đạn chống đỡ và bảo vệ, khả năng bị đẩy ra ngọ
môn chặt đầu là rất lớn.

Ta là tiểu nhân tham sống sợ chết, hiểu rõ rằng mình thế yếu
lực mỏng, bỗng chột dạ, từng bước tiến vào đại sảnh, ánh mắt thê lương liếc
nhìn đằng sau lần cuối. Điền Bỉnh Thanh nhịn cười lướt vèo qua cửa, thoắt cái
đã không thấy đâu.

Phượng Triều Văn mắt nhìn chằm chằm, quan sát ta từng bước
tiến đến, lạnh lùng nói: “Hoàng hậu to gan, chưa được sự cho phép của trẫm đã
chuồn ra khỏi cung!”

Từ khi mang thai, ta bị hắn quản thúc trong Trùng Hoa điện,
bình thường tới Ngự hoa viên đều phải được Hoàng đế bệ hạ phê chuẩn đi cùng,
hôm nay xuất cung do tình thế cấp bách, còn chưa kịp báo hắn chuẩn bị.

Bộ dạng này của hắn, quả là giống với một con hổ đang ung
dung giương móng vuốt sáng lóa trước mặt ta.

Ta lúng túng giải thích: “Thiếp đang vì nhân dân phục vụ
mà…”

Gia quyến của Hoàng tướng quân giờ đã là thần dân bách tính
Đại Tề.

Hắn không hài lòng với câu trả lời của ta: “Trẫm không biết
quan lại trong kinh thành là bọn ăn không ngồi rồi chẳng chịu làm việc đấy!”

Cũng phải, “vì nhân dân phục vụ” quá chung chung, Đại Tề có
đến trăm vạn người dân lao động, nếu phục vụ từng người một thì mệt chết ta à?

Ta tiến lên một bước, cười khan: “Không phải thiếp đang vì
huynh đệ phục vụ, dù đao xuyên mạn sườn vẫn không từ nan đó sao…”

Tô Nhân và Triệu Dũng chính là huynh đệ của ta.

Mắt hắn hơi nheo lại, nhìn vào xương sườn ta: “Đao nào?”

Ta bức xúc! Xưa nay trong kịch bản đều thích cường điệu hóa
những khó khăn mà nhân vật anh hùng phải đối mặt, nội dung càng gay cấn, người
xem càng hưng phấn. Ta nói thế chính vì ta chú ý đến hứng thú của Hoàng đế bệ
hạ còn gì?

Bàn tay hắn xoa xoa dưới xương sườn ta, chậm rãi thở dài:
“Đến khi nào Hoàng hậu mới biết lo lắng cho Hoàng nhi trong bụng, không tùy
tiện chạy khỏi cung đây?”

Giọng than thở trách thầm này dịu dàng quá, hệt như con hổ
bị thương đã thu lại bộ móng sắc, thậm chí còn để lộ chiếc bụng của mình ra,
chỉ mong bạn tiến đến vuốt ve nó.

Ta thành khẩn nhìn hắn: “Thật ra…đứa trẻ trong bụng thiếp
biết đâu là tiểu công chúa?”

Lúc này hắn giận thật rồi, sải bước đi tới, một bóng người u
ám che phủ trên đầu ta, mắt phượng nhìn ta hăm dọa: “Tiểu công chúa thì có thể
chạy bừa ra ngoài hả?”

Giai cấp thống trị thích nhất chiêu dọa nạt nhân dân, bởi sự
mềm mỏng trong chốc lát không thể đổi lại lòng cảm thông của nhân dân, nên lập
tức rút đại đao sáng loáng chuẩn bị đàn áp bằng bạo lực.

Phượng Triều Văn là thủ lĩnh của giai cấp thống trị, là điển
hình của kẻ dùng bạo lực trấn áp. Trong cơn giận dữ, hắn thò tay véo mũi ta rõ
mạnh, lẩm bẩm chất vấn bên tai ta: “Nàng không biết mình đang mang thai chắc?
Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì biết làm thế nào?”

Mấy tháng nay, ai cũng coi ta như đồ sứ cống phẩm, lúc nào
cũng phải cầm khẽ đặt nhẹ, sợ gặp chuyện gì bất trắc. Ta rất chiều ý bệ hạ, dù
không đau cũng kêu ầm lên: “Đau…đau…nhẹ chút…”

Ngoài cửa bỗng “rầm” một tiếng, kèm theo giọng nói hoảng hốt
của Điền Bỉnh Thanh: “Bệ hạ bớt giận! Cẩn thận sức khỏe của nương nương…bệ hạ
bớt giận ạ!”

Ta khó khăn quay đầu nhìn thử, Điền Bỉnh Thanh quỳ trước cửa
không ngừng dập đầu, miệng chỉ mải hét “Bệ hạ bớt giận!” Hắn tranh thủ lúc khấu
đầu ngẩng lên nhìn thử, lập tức nhìn trân trối, nghẹn họng nói không ra lời.

Tay của bệ hạ vẫn đang véo mũi ta…

Chúng ta giữ nguyên tư thế quái dị nhìn nhau, nhưng lại
khiến Điền Bỉnh Thanh đỏ bừng mặt, bộ dạng như thể mình đã làm mất hứng, hành
lễ cũng không xong, vèo một cái đã trốn ra sau cửa.

Ta và Phượng Triều Văn bắt gặp ánh mắt nhau, không nhịn nổi,
cười ha ha, hắn thuận thế bỏ tay xuống.

Cười vui xong, hắn nghiêm mặt giáo huấn ta: “Đừng tưởng
không sao, về cung nàng bị phạt cấm túc, ngoan ngoãn dưỡng thai trên long
sàng!”

Ta bi phẫn trừng mắt nhìn hắn.

Hắn kế thừa mánh khóe kiên quyết dùng để quản lý ta năm xưa
của cha, ta hễ không nghe lời là lại cấm túc. Cả hai vừa độc tài vừa chuyên
chế, nhưng cha còn cấm túc ta trong một gian phòng, Hoàng đế bệ hạ độc ác hơn
nhiều, phạm vi cấm túc chỉ trong một cái giường.

Ta kéo tay hắn van nài bằng mọi cách, khóc lóc kêu gào không
chịu. Mắt phượng của hắn khẽ nheo lại, lạnh lùng ném ra một câu: “Nếu còn làm
ồn, thì phạt cấm túc thêm cả phạt chépNữ tắc.”

Kiểu trừng phạt này quá tàn ác vô nhân đạo, gây nên hậu quả
trực tiếp là khi bác Đồng xếp thức ăn lên bàn xong, ta chẳng thấy ngon miệng,
chỉ và qua vài miếng rồi buông đũa.

Hoàng đế bệ hạ cũng chẳng muốn ăn, gẩy đũa mấy cái, trông
thấy bộ dạng mất tinh thần của ta, hắn than thở: “Vốn dĩ định đưa nàng lên phố
dạo chơi…” Trước ánh mắt tha thiết của ta, hắn gắp một cọng rau xanh nhét vào
miệng, nhai kĩ nuốt chậm, không nói một lời.

Ta đành cố gắng lấp đầy đồ ăn vào bụng mình.

Phượng Triều Văn bị ta mè nheo nhõng nhẽo, bám riết không
rời, cuối cùng đành đồng ý đưa ta lên phố dạo chơi một phen. Chỉ là lúc hắn
xuất cung còn đang mặc triều phục, ta lại mặc y phục trong cung, không thích
hợp lên phố, còn Tiểu Hoàng thấp hơn hắn nhiều. Cuối cùng đành sai Điền Bỉnh
Thanh cấp tốc vào cung mang quần áo thay đổi đến đây, đồng thời triệu Yến Bình
đến hộ giá.

Ta không phản đối vế trước, nhưng vế sau thực khiến ta thấy
khó hiểu.

Hai phu thê ta cùng lên phố dạo chơi, gọi thêm một người
chẳng liên quan đến…

Trước ánh mắt dò hỏi của ta, Hoàng đế bệ hạ ung dung bình
thản, thong thả đáp: “Còn nhớ năm ấy, trẫm đi sứ sang Đại Trần với tư cách Thái
tử… Chẹp chẹp, sự ân cần của Hoàng hậu với Yến tướng quân…”

Ta: “…”

Bệ hạ hẹp hòi quá rồi đó? Chuyện bé như con kiến thế này mà
vẫn còn nhớ.

Chắc do ánh mắt ta nhất thời không cẩn thận để lộ lời ẩn
giấu trong lòng, Phượng Triều Văn mệt mỏi tựa người về phía sau, ngón tay thon
dài khẽ gõ lên mặt bàn: “Trẫm nhớ chứ, hôm nay lúc xuất cung, còn có mấy bản
tấu khẩn cấp trình lên mà trẫm chưa kịp phê, vì việc riêng mà phụ đất nước,
chuyện này…”

Ta thầm trách mình dễ bị kích động, vội bợ đỡ Hoàng đế bệ
hạ, nào là làm việc nghỉ ngơi phải kết hợp, bảo trọng long an, có vậy mới quốc
thái dân an… Nói tóm lại, hôm nay xuất cung dạo chơi, một là có lợi cho long
thể, hai là có lợi cho dân sinh, có đến trăm cái lợi mà chẳng có đến một cái
hại…

Có lẽ hằng ngày hắn đã nghe quá nhiều những lời kiểu này,
càng về sau sắc mặt càng tệ, cuối cùng không tài nào nhịn nổi, gương mặt anh
tuấn sa sầm lại, thầm oán hận hỏi ta: “Muốn Hoàng hậu nói một câu ‘phu quân à,
chàng vất vả rồi’ mà khó đến vậy sao?”

Mặt ta lập tức nóng bừng như thiêu như đốt… chàng chàng
thiếp thiếp, tình cảm mặn nồng gì kia, miêu tả ra thì rất đẹp đẽ, nhưng nói ra
thì đúng là mất hay, mất hay…

Hoàng đế bệ hạ không vừa lòng, đương nhiên hành trình sẽ bị
trì hoãn.

Còn ta kiên trì cho rằng, bất luận là ta dành cho bệ hạ tình
cảm sâu đậm, hay là bệ hạ quan tâm chăm sóc cho ta, bản chất của tình cảm vẫn
không thay đổi, dù chẳng phải lời lẽ văn hoa cũng vẫn đủ sức diễn tả hết điều
này.

Hoàng đế bệ hạ khịt mũi khinh thường, ngự phê tám chữ:
“Miệng thì láu cá, gan thì bé tẹo!”

Lúc ra khỏi An phủ đã là xế chiều.

Hai người chúng ta nắm tay cùng đi, Yến Bình cách sau tám
bước, tản bộ trên đường phố kinh thành.

Ta ở lâu trong cung, bây giờ được sống giữa thành thị náo
nhiệt, bên tai là tiếng rao hàng, trước mắt là vô vàn hàng hóa rực rỡ đủ loại,
thực chẳng khác gì kẻ sống trên cung trăng lạnh giá được quay về nhân gian,
bỗng thấy không khí thoáng đãng, tinh thần khoan khoái, thậm chí mùi hương
trong tửu lâu cách đây mấy con phố cũng có thể ngửi thấy, làm ta thèm nhỏ dãi.

Đại Trần chú trọng lễ giáo, giới hạn giữa nam nữ rất nghiêm,
giữa phố hiếm khi nhìn thấy nam nữ nắm tay nhau cùng đi. Nhưng Đại Tề thuộc
phương Bắc, phong tục khác biệt, người dân cởi mở phóng khoáng. Sauk hi chiếm
Đại Trần, không đến ba năm, đi tới đâu cũng nhìn thấy nam nữ trẻ tuổi tay nắm
tay, cảnh vật cũ nhưng đã thay màu sắc mới.

Trước ánh mắt van nài của ta, rốt cuộc Hoàng đế bệ hạ đã
không còn đeo bộ mặt keo kiệt quá đáng như khi ở trước mặt thần tử nữa, buộc
lòng phải đưa ta và Yến Bình vào tửu lâu dùng bữa.

Kể ra, sự việc lần này thực khiến người ta xúc động, ví như
Hoàng đế bệ hạ nâng chén rượu trên bàn nói với Yến Bình: “Khoảng bốn năm trước,
trẫm, ái khanh và Hoàng hậu từng chuyện trò vui vẻ tại tửu lâu này, cảnh xuân
tươi đẹp đã qua, chuyện cũ cũng đã trôi vào dĩ vãng, vậy mà cứ như mới đó
thôi!”

Vẫn không gian ấy, vẫn con người ấy, chẳng trách bệ hạ nói
ra những lời này, đến ta cũng cảm giác mọi chuyện cứ như một giấc mộng.

Ngoài kia trời đất thay đổi, ngay Hoàng đế cũng đã thay hai
lần, vậy mà tửu lâu này chẳng khác khi xưa, vẫn đèn đuốc sáng rực, làm ăn hưng
thịnh, đứng vững không đổ, ông chủ nơi này đúng là một người buôn bán giỏi
giang.

Yến Bình nâng chén: “Thần kính bệ hạ và nương nương một
chén!” rồi ngửa cổ uống cạn.

Có lẽ hắn lâu rồi không ngồi cùng bàn ăn với Hoàng đế bệ hạ
nên thận trọng hơn nhiều. Ta cảm thấy bầu không khí lạnh lẽo, đáng ra phải sôi
nổi chứ nhỉ. Thế là ta bèn nâng chén rượu, đang định kiếm vài câu chữ chúc
rượu, chợt bị Hoàng đế bệ hạ giật lấy chén: “Hoàng hậu đã có thai, không nên uống
rượu, trẫm uống giùm nàng!”

Ta nhìn chén trà được tạm thời thay vào trong tay mình, cụt
hứng liền cúi đầu ăn thức ăn.

Mang thai là con đường chia cắt sông núi, rượu ngon bên kia,
ta ở bên này…

Vua tôi hai người hắn rất nhanh đã thay đổi chủ đề, thảo luận
triều chính. Nếu mang ngự án tới đây, ta tin chắc Hoàng đế bệ hạ sẽ coi nơi này
như Ngự thư phòng, nếu có cả tấu sớ, e rằng hắn sẽ làm việc ngay lập tức.

... Đây chính là điểm đáng thương khi lấy phải kẻ cuồng công
việc. Hắn ngoài việc chốc chốc gắp mấy miếng thức ăn cho ta theo thói quen ra,
thì chắc đã quên hẳn sự tồn tại của ta rồi.

Ta vùi đầu ăn một mạch, trong lòng lạc lõng khó nói thành
lời. Nữ nhân chốn hậu cung không phải tình địch của ta, việc chính trị của
Hoàng đế bệ hạ mới là tình địch của ta.

Phải chăng chỉ khi bàn về việc nước, ta mới có thể thu hút
sự chú ý của hắn?

“Bệ hạ, Yên Vương phủ nuôi dưỡng ít nhất hai ngàn tư binh,
chuyện này chẳng hay người xử lý ra sao?”

“Cái gì?”

“Hai ngàn?”

Hai người họ cuối cùng đã chịu quay đầu nhìn ta, nhưng vẻ
mặt có phần căng thẳng như đụng kẻ địch mạnh.

Ta được họ chú ý, hài lòng thỏa dạ cúi đầu ăn tiếp, bị Hoàng
đế bệ hạ chặn đũa, “Nàng vừa nói... nàng chắc chắn Yên Vương phủ nuôi dưỡng ít
nhất hai ngàn tư binh?”

Hắn kề sát ta, mắt phượng sâu thẳm, tuy vẫn điềm tĩnh ung
dung, nhưng ta cảm giác được sự lo lắng của hắn.

Ta lúng túng: “Chuyện này... bệ hạ không biết sao? Thiếp đã
sai Vũ Khác đi xử lý rồi...” Song hiện tại Vũ Khác vẫn chưa quay về...

Giọng của Yến Bình có chút nặng nề: “Nương nương, Vũ tướng quân
mang theo bao nhiêu người?”

Ta nghiêng đầu nghĩ ngợi, mấy người này hộ tống ta xuất
cung, “Chắc khoảng... một hai trăm người thì phải?”

Một hai trăm người đối đầu với hai ngàn người... lấy một
chọi hai mươi... Vũ Khác tướng quân trước nay dũng mãnh vô song, vốn mang danh
chiến thần, có lẽ vẫn có thể ứng phó được nhỉ?

“Bệ hạ, Vũ tướng quân sẽ không xảy ra chuyện chứ?” Hiếm khi
thấy Yến Bình dễ bị kích động như lúc này.

Vũ Khác cưỡi ngựa đi, từ đây đến thôn trang ngoại ô kinh
thành chắc phải đi về hai lần rồi, nhưng vẫn chưa có tin tức gì của hắn...

... Lẽ nào chiến cuộc quá đỗi quyết liệt?

Không kịp suy nghĩ, đã nghe thấy tiếng huyên náo dưới lầu,
một giọng nói hùng hồn vang lên: “Đứng lại! Tội phạm hành thích!...” Nghe giống
như quan binh đang bắt trộm cướp, có điều tiếng động lớn như vậy, khác nào đánh
động bọn chúng.

Quan binh bây giờ càng ngày càng không chịu trau dồi chuyên
môn, chưa bàn đến chuyện xử án nhiễu dân, còn thích phô trương thanh thế.

Ta có phần khiển trách liếc nhìn Hoàng đế bệ hạ, đứng dậy
định mở cửa sổ sát đường ra xem thử. Nhưng trong khoảnh khắc mở cửa sổ, ánh
sáng sắc bén xuyên qua cửa sổ tới ngay trước mắt ta, lưỡi dao lạnh ngắt kề sát
cổ ta, ngay sau đó định cắt xuống. Ta nhanh chóng quay ngoắt người như một con
diều hâu, tiện một chân giẫm lên bàn ăn, chỉ nghe thấy tiếng đồ sứ đổ vỡ hàng
loạt, một đôi tay rắn chắc ôm chặt eo ta, bảo vệ ta thật kỹ sau lưng hắn...

Từ sau khi quen biết Phượng Triều Văn, ta luôn nghĩ rằng
không có gì hắn không làm được.

Một nam nhân dũng mãnh như vậy, trên chiến trường thuận buồm
xuôi gió, trong đấu tranh chính trị cũng chưa từng ở thế bất lợi, lại có tướng
mạo anh tuấn, trên tình trường đến nay dường như cũng luôn như ý muốn, xem ra
quả đúng là sủng nhi của ông trời.

Có điều tối nay tại tửu lâu, khi ta đứng sau lưng hắn, chứng
kiến hành vi ám sát kinh hồn khiếp vía ngay trước mắt, cuối cùng đã hiểu người
xưa nói quả không sai...

“Trời trao trọng trách cho người, trao cả khổ nạn rèn tâm
tánh người...”[1]

[1] Tác giả viết dựa trên câu nói của Mạnh Tử, nguyên văn
trong truyện là “...”, âm Hán Việt là “Thiên tương giáng đại nhiệm vu tư nhân
dã, tất tiên lao kì cân cốt”. Đại ý: Trời trao trách nhiệm lớn cho người xứng
đáng, trước hết phải khiến họ mệt mỏi tâm trí, gân cốt rã rời, chịu đựng
gian khổ để tu luyện bản thân, xong mới có thể vững vàng để thực hiện trọng
trách kia.

Ngay cả ông trời cũng biết gần đây Hoàng đế bệ hạ ở trong
cung rảnh rỗi đến nỗi sắp mốc lên rồi, nên giờ mới quăng mấy tên thích khách ra
để hắn được rèn luyện gân cốt.

Kẻ tài giỏi như bọn thích khách, tuy mỗi lần xuất hiện chắc
chắn là có ý đồ xấu xa, gian ác khó lường. Nhưng trên con đường trưởng thành
của Hoàng đế bệ hạ từ khi là đông cung Thái tử cho đến lúc leo lên ngai vàng
làm Hoàng đế Đại Tề, bọn chúng thường xuyên xuất hiện chẳng những giúp hắn nâng
cao kĩ năng đối phó với âm mưu ám sát, mà còn giúp hắn luyện thành công vẻ
quyết đoán điềm tĩnh cho dù núi Thái Sơn có đổ sụp ngay trước mắt.

Thấy hắn rút nhuyễn kiếm ra từ thắt lưng, thản nhiên một
chọi hai, ta biết hắn đã quá quen thuộc với việc này rồi. Nhìn sang Yến Bình,
dù cũng là tướng quân trên lưng ngựa, nhưng chung quy vì sống quá lâu dưới
khung trời hòa bình của Đại Trần, lúc nhìn thấy hắc y nhân đột ngột xuất hiện,
vẫn khó tránh khỏi để lộ vẻ mặt kinh hoàng. May mà hắn vốn xuất thân võ tướng,
lần này xuất hành phụ trách hộ giá nên mang sẵn kiếm bên người. Hắn một cước đá
văng chiếc bàn, vua tôi hai người chọi bốn thích khách, trong chốc lát bát đĩa
máu me cùng tung tóe, đao kiếm xẹt qua xác thịt, cảnh tượng hết sức tàn nhẫn.

... Nếu như, không phải hắc y nhân cứ nhảy vào ùm ùm không
ngừng từ cửa sổ, hẳn Phượng Triều Văn và Yến Bình đã có thể chiếm thế thượng
phong.

Quan binh dưới lầu ồn ào náo động. Trên này đang đấu rất
hăng say, cửa phòng bỗng “rầm” một tiếng rồi đổ rạp, bụi bay mù mịt, quan binh
tay cầm đại đao xông vào.

Quan binh tiến đến, trên người mặc trang phục binh lính bảo
vệ Kinh kỳ, ai cũng cao to tráng kiện. Nam tử cao lớn dẫn đầu chỉ vào bọn ta
đang bị ngợp giữa vòng vây, to giọng gào thét: “Chính là ba tên giặc này ám sát
Trịnh Vương, khiến tính mệnh của Trịnh Vương gặp nguy hiểm. Người đâu, lập tức
lôi xuống, nếu dám chống cự, giết ngay tại chỗ!”

Đám quan binh này đều mắc bệnh về mắt rồi hay sao ấy nhỉ?
Không nhìn thấy bọn hắc y nhân trước mặt à?

Lạ lùng hơn là, Hoàng đế bệ hạ lại thành thích khách!

Nếu lúc này không phải ta đang vô cùng minh mẫn, chắc chắn
sẽ tưởng chuyện này là một giấc mơ hoang đường. Thiên hạ Đại Tề vừa mới bắt đầu
hưng thịnh, sao đã xuất hiện lũ quan binh không đáng tin cậy như thế. Bọn chúng
xử án thô bạo phiền nhiễu bách tính tạm chưa nói đến, lại dám đổi trắng thay
đen, xem mạng người như cỏ rác, chỉ hươu bảo ngựa, vu oan giá họa...

Còn nữa, vu lên đầu ai thì không vu, cứ phải nhằm trúng đầu
Hoàng đế bệ hạ là thế nào?

Hoàng đế bệ hạ giữ nguyên nét mặt, giao đấu với hắc y nhân
hết sức kịch liệt nhưng lại giả điếc làm ngơ trước những lời lẽ của quan binh.
Trái lại, Yến Bình không nhịn nổi, múa đường kiếm, nộ khí bừng bừng: “To gan!
Bệ hạ ở đây, các ngươi lại dám xuống tay tàn nhẫn, không sợ tru di cửu tộc sao?
Thống lĩnh của các người đâu? Còn không mau gọi hắn ra đây tham kiến bệ hạ!”

Kẻ dẫn đầu lũ quan binh kia tay cầm dao chỉ vào bọn ta đầy
thách thức: “Hoàng hậu nương nương mang thai, bệ hạ còn mải ở trong cung, sao
có thể xuất hiện giữa đường phố này được? Tên giặc trơ tráo, còn dám giảo biện!
Người đâu, còn không mau giết ngay ba tên tội phạm mạo danh này?”

Ta đứng sau lưng hai người họ, không nén nổi, cười khẩy: “Vị
quan gia này, mắt ngài tốt thật đấy, nên mời Thái y trong cung đến khám thử xem
sao. Châm vài mũi xong, không biết chừng ngài lại có thể nhìn rõ vị trước mặt
đây là ai!”

Tên sai nha cười vang: “Quả là một phu nhân mồm mép lợi hại,
chẳng lẽ ngươi chính là Hoàng hậu nương nương đang mang long thai đó sao?” Nói
xong, bọn chúng đã ập thẳng tới.

... Tại hạ chính là Hoàng hậu nương nương đang mang long
thai trong hậu cung kia, chỉ tiếc hắn không chịu tin thôi.

Ta vô cùng lấy làm tiếc, trong lãnh thổ Đại Tề, e rằng tội
phạm truy nã đều có gương mặt giống hệt Hoàng đế bệ hạ. Hoàng đế bệ hạ lớn lên
ở trong cung nên chẳng ai biết mặt, nếu không đâu bị bao vây nơi này, quả thực
nên phổ biến rộng khắp chân dung của bệ hạ giống như tội phạm bị truy nã vậy.

Tóm lại, màn ám sát ngày hôm nay từ đầu tới cuối đều hết sức
hoang đường. Hoàng đế bệ hạ bị nhận nhầm thành thích khách, còn bọn thích khách
mặc đồ đen đang thật sự hành thích ngay trước mặt và lũ quan binh kết hợp thành
đồng minh công thủ, thi nhau xông đến, bất phân đôi bên, ra sức tấn công Hoàng
đế bệ hạ cùng Yến Bình.

Tuy hai người họ từng trải qua hàng trăm trận chiến, nhưng
vẫn khó chống lại cách đánh liều lĩnh của hai toán người. Tên này vừa ngã
xuống, tên khác đã xông lên. Yến Bình một mình đánh không lại, bị chúng đâm một
kiếm dưới sườn. Hắn ngã về phía sau, xô mạnh lên vai ta, may mà ta luôn ôm bụng
bằng hai tay nên không hề bị va vào bụng.

Hoàng đế bệ hạ chú ý liếc nhìn đằng sau, có vẻ bực tức: “Yến
tướng quân, hình như đầu ngươi đặt sai vị trí thì phải?” Nhưng trước mặt, bốn
thanh kiếm lập tức lao tới, hắn không rảnh để băn khoăn, lại quay người tiếp
tục giao chiến với địch.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3