Dám kháng chỉ? Chém! - Chương 07 - Phần 1

Chương 7: Con đường sống chung với thượng cấp

Trời xanh chứng giám! Khi đó con tưởng rằng Phượng
Triều Văn chính là thượng cấp của mình.

Những việc như bưng trà, rót nước, đấm lưng cho
thượng cấp, kỳ thực đều nên làm mà?

Nhưng, ngủ trên cùng một chiếc giường với thượng
cấp… Chuyện này dù thế nào cũng có chút quái lạ!

Buổi tối hôm ta mới tỉnh dậy, hắn ngồi trước bàn
xem báo cáo tình hình chiến sự suốt nửa đêm. Ta ngủ trên giường
chẳng biết trời đất gì, mơ thấy một vùng hoang vắng, đầu đau nhức
hết sức chân thực, chân thực đến nỗi ta khó mà chịu đựng nổi. Trong
mơ ta cũng kêu gào thảm thiết, dường như không biết trốn đi đâu, đương
lúc do dự nhìn quanh thì bị người ta ra sức lắc cho tỉnh dậy: “An
Dật… An Dật… Tỉnh mau… Đầu lại đau rồi à?”

Ta chớp chớp mắt, cả người mệt mỏi, toàn thân ướt
sũng như vớt từ trong nước ra. Phượng Triều Văn mắt hằn tia máu ở
ngay trước mặt, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng ta.

Ầy, thượng cấp đây thật xứng với danh xưng, không
những quan tâm cơm áo cho thuộc hạ, mà còn chú ý đến cả sức khỏe
tâm lý.

Ta mơ hồ hồi tưởng, không nhớ nổi mảnh ghép vụn vặt
trong mơ, chỉ ghi nhớ cảm giác đau đầu đến khắc cốt ghi tâm kia một
cách sâu sắc. Ta xoa đầu mình, cảm thấy choáng váng, nhắm nghiền mắt
lau mồ hôi trên trán: “Ta mơ thấy đầu mình đau lắm… đau lắm, đau khủng
khiếp…”

Hắn mặc nguyên quần áo lên giường nằm cạnh ta, vươn
cánh tay dài ôm ta vào lòng, bàn tay lớn nhẹ nhàng xoa đầu. Ta cảm
giác tư thế này vừa lạ lùng vừa thoải mái, vòng tay hắn vô cùng ấm
áp, khiến người ta không muốn rời xa. Ta dựa vào lòng hắn, lẩm bẩm
một câu: “Chẳng trách mọi người lại hết lòng trung thành với bệ hạ,
thì ra nếu bị ốm sẽ được nằm chung giường với điện hạ.”

Ta nghe thấy trong giọng nói của hắn thoáng ý cười,
hắn nói nửa thật nửa giả: “An tiểu lang, có phải nàng thấy rất vinh
hạnh khi được chung giường với bản vương?”

“Nếu không phải vì sợ làm lỡ mất chuyện hôn sự của
điện hạ, thuộc hạ hận không thể ngày ngày đau ốm, đêm đêm chung
giường với điện hạ ấy chứ!” Trời cao có mắt, khi đó ta thật sự đã
quen làm nam nhân rồi.

Phượng Triều Văn kéo dài giọng, nhẹ nhàng nói bên
tai ta: “An tiểu lang, nàng nhất định phải nhớ lời mình nói đấy
nhé…”

… Hai hôm sau ta liền nuốt lời.

Hắn quyết đấu, giành lấy Tuy thành của Đại Trần.
Nghe nói quân Đại Trần khá vô dụng, có lẽ do nguyên soái của họ tuổi
già bất tài, lại có tướng sĩ lâm trận chùn chân. Yến nguyên soái
dẫn theo con trai triển khai binh mã đánh một trận với Phượng Triều
Văn và Vũ Khác cũng đành ôm hận bại trận.

Điền Bỉnh Thanh chỉ vào cha con họ Yến ở đối diện,
than thở: “Trung thần tướng tài của Đại Trần chẳng còn là bao.”

Ta nhìn nam tử thiếu niên bên cạnh lão soái trước
mặt, chỉ thấy rất quen, nghĩ mãi vẫn không nhớ ra, cuối cùng không
nén được liền tán thưởng: “Thiếu niên này quả thực tuấn tú vô
cùng!”

Điền Bỉnh Thanh khiếp sợ nhìn ta: “Ngươi nhớ ra rồi
ư?”

Ta thản nhiên nhìn lại: “Nhớ ra cái gì? Lẽ nào hắn
là kẻ thù giết cha của ta?”

Điền Bỉnh Thanh: “…”

Hắn cứng họng như vậy, chẳng lẽ là do ta đã nói
trúng tim đen?

Lúc Phượng Triều Văn về doanh trại, hắn thoắt cái
đã bẩm báo lời này với Phượng Triều Văn.

Phượng Triều Văn dẫn một đống đại phu đến vọng, văn,
vấn, thiết ta [1], cuối cùng ai cũng lúng túng, “Trong
não An tướng quân có tụ huyết, nếu muốn nhớ ra mọi chuyện, e phải
đợi đến khi tụ huyết tan hết.”

[1] Vọng, văn, vấn, thiết hay còn gọi “tứ chấn”,
là bốn phương pháp chữa bệnh của Đông y, tạm dịch là: nhìn, nghe,
hỏi, sờ.

Sau khi đám người ra ngoài, ta hưng phấn kéo Phượng
Triều Văn: “Điện hạ, nói vậy xem ra ta là một tướng quân? Không biết
ta đã lập được công lao gì?” Bằng không sao có thể khiến Thái tử một
nước hết mực yêu mến?

Hồi đó ta còn chưa từng nghĩ đến chuyện, kẻ được ưu
đãi ngoài đại thần vất vả lập công lớn ra, còn có tù binh thân phận
cao quý.

Phượng Triều Văn cười mà như không, quan sát ta một
lượt từ trên xuống dưới: “Bộ dạng nàng ngốc nghếch thế này, sao mà
lập nổi công lao?”

Ta ra sức trừng mắt nhìn hắn, hắn vươn tay vuốt ve
gương mặt ta, cười xấu xa: “Nàng thực sự muốn biết thân phận của
mình?”

Ta gật gật đầu, bức thiết nhìn hắn chăm chú.

Hắn khó xử nhìn ta, hình như vất vả lắm mới mở
miệng: “Thật ra nàng chỉ là con gái của một viên quan Đại Tề hàng
lục phẩm, từ nhỏ đã si mê ta điên cuồng, thề phải trợ giúp ta nơi sa
trường nên theo ta suốt chặng đường. Ta cảm kích trước tấm lòng của
nàng, mặc dù thấy nàng hơi ngố ngố, hơi ngốc ngốc, cũng đành miễn
cưỡng thu nạp.”

Ta bị dọa đến đờ đẫn, lùi hẳn một bước về sau,
lúc này nhìn thấy Điền Bỉnh Thanh ở bên cạnh run bần bật như lá cây
trong gió. Trông hắn quái dị đến đáng thương, lẽ nào do bị những
hành vi kinh dị ta gây ra trước kia làm cho sợ hãi quá độ?

Ta cảm thấy, người cha làm quan lục phẩm và người
mẹ chưa từng gặp mặt kia của ta thật kì quặc… Sao lại có thể sinh ra
đứa con gái quái dị như ta đây chứ?

Hành vi ngu ngốc khiến người đời phải khiếp sợ này
thật quá hãi hùng!

Chuyện si mê nam tử chỉ cần để trong lòng tự gặm
nhấm là được rồi mà, đem phơi bày trước bàn dân thiên hạ đúng là
quá khó xử, quá xấu hổ!

Ta cảm thấy hổ thẹn vô cùng vì chức quan “An tướng
quân” này của mình, vốn tưởng rằng ta có được nó do liều mạng quyết
tử nơi sa trường, nào ngờ lại là nhờ dùng sắc đẹp mê hoặc.

Phượng Triều Văn lặng lẽ nhìn, mắt phượng chứa chan
tình cảm, cứ như bị rung động trước tình cảm nồng nàn của ta, hắn
tiến lên một bước, vươn tay ôm ta vào lòng. Ta hoài nghi, liệu có phải
mình có khả năng làm cảm động đến kẻ lòng dạ sắt đá như vậy chăng.
Nghiêng đầu nghĩ ngợi, ta thanh minh cho bản thân: “Thật ra chuyện này
cũng không thể trách ta. Thái tử điện hạ có vẻ ngoài đẹp đẽ đến
thế, nếu không xảo ngôn, không ức hiếp người khác thì rất dễ khiến
nữ tử không biết rõ tình hình si mê điên cuồng. Quả nhiên ‘Yêu nhau
thì dễ, sống chung thì khó’, mấy ngày nay ở cùng điện hạ, ta cảm
thấy có lẽ mình nên dọn ra khỏi trướng soái, tìm nơi khác ngủ thì
hơn.”

Yêu thầm một người là thứ tình cảm thật dễ tan vỡ.

Bây giờ ta đang ở trên đống tàn dư đổ nát sau khi
tình yêu thầm kín kia vỡ vụn, do dự nhìn quanh, ta quyết định… có lẽ
không cần yêu thầm nữa!

Hắn nghiêm mặt nhìn, hình như định thu lại chức quan
của ta. Ta rụt cổ, mặc dù không hài lòng lắm về nguyên do có được
địa vị này, nhưng lại không nỡ rời bỏ bổng lộc được hưởng từ chức
quan ấy. Nghĩ từ nay về sau còn phải dựa dẫm vào vinh hoa phú quý
của hắn, đắc tội với thượng cấp chính là tự gây khó dễ cho cái
đầu và cái hầu bao giắt lưng của mình. Trên nguyên tắc bảo vệ cái
đầu và cái hầu bao, ta vẫn nên tươi cười lấy lòng thượng cấp.

“Đó là vì ta sợ quấy rầy điện hạ nghỉ ngơi, ảnh
hưởng đến quyết sách của điện hạ thì không ổn mà.”

Hắn liếc nhìn ta: “Nàng cảm thấy mình đẹp tới mức
đủ để nhiễu loạn tinh thần của bản vương, ảnh hưởng đến quyết sách
của bản vương ư?” Ta sờ thử mặt mình, ta không hề tin tưởng về dung
mạo của bản thân, liền xấu hổ cúi thấp đầu vì đánh giá mình quá
cao… Không phải mình cứ bảo mình xinh đẹp là xong, còn phải đợi
người khác thừa nhận mới được.

Phượng Triều Văn xoa xoa đầu ta hệt như xoa đầu chiến
mã: “Bản vương còn nhớ, hai ngày trước An tiểu lang đã nguyện đêm đêm
chung giường với bản vương, sao mới có hai ngày đã đổi ý rồi?”

… Có một thượng cấp trí nhớ quá minh mẫn, kỳ thực
cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.

Từ khi ta đóng quân trong trướng soái của Phượng
Triều Văn đã gặp phải vô số ánh nhìn.

Trong đó, nổi bật nhất là ánh nhìn của Vũ Khác
tướng quân.

Ánh mắt hắn mỗi lần nhìn ta như chỉ muốn chém ta
thành nghìn mảnh. Ta nghe nói hắn sử dụng đôi chùy Tử Kim hình bát
giác, dũng mãnh hơn người, đến Thái tử điện hạ còn phải xem trọng
hắn vài phần.

Thật ra ta hiểu rất rõ tâm trạng này của hắn.

Phái bù nhìn và phái thực lực luôn cạnh tranh quyết
liệt, không ai nhường ai.

Hắn hận ta dùng thân hình, khuôn mặt và ánh mắt mê
đắm làm rung động Thái tử điện hạ, từng bước tiến vào ở trong
trướng soái người, còn mình thì liều sống liều chết, công sức bỏ ra
vất vả hơn ta nhiều. Vậy mà đến nay vẫn ở trong một chiếc lều nhỏ,
thành ra ánh mắt hắn mỗi lần chạm mặt ta đều cực kỳ khó coi.

Hồi đó ta từng nghĩ vậy á.

Nhưng nay nhớ lại, ta có phần thông cảm với Vũ Khác
tướng quân.

Ta nghĩ hắn quả thật muốn đập ta một nhát chết
tươi. Vì ta mà trận chiến mai phục bằng hỏa công đã dựng sẵn biến
thành trận chiến trong Hoàng Hà cốc chật hẹp, Đại Tề đương nhiên
phải chịu hao binh tổn tướng… Hắn hận ta âu cũng là lẽ thường.

Nhưng Phượng Triều Văn nhất quyết không cho hắn cơ hội
này, ta cũng phòng bị rất tốt, luôn cảnh giác cao độ trước ánh mắt
căm thù của hắn, lúc được đi lại xung quanh, ta như biến thành cái
đuôi của Phượng Triều Văn, cả ngày theo hắn đi ra đi vào.

Phượng Triều Văn dĩ nhiên vô cùng hài lòng về sự
biết điều của ta, mấy lần nghị sự cùng Vũ Khác, thản nhiên xoa đầu
ta trước mặt hắn.

Vẻ mặt bi phẫn của Vũ Khác lọt vào mắt ta, trông
hắn hệt như vợ cả bị cướp mất chồng.

Ta rất thích thú vẻ mặt của Vũ Khác tướng quân,
bởi vì… nó vặn vẹo khó coi đến nỗi khiến người ta thầm bật cười.

Có khi ta đương lúc hắn và Phượng Triều Văn quân thần
hòa hợp, nghị sự bận rộn, bưng trà từ gian sau đi lên trước, ân cần
đưa đến trước mặt Phượng Triều Văn: “Điện hạ, trong trà này có thêm
mật hoa táo, người nghị sự vất vả, chắc cũng khô họng rồi, uống
cốc trà cho nhuận giọng nào.”

Vũ Khác tướng quân mặt mày âm u, ta thấy hắn nuốt
miếng nước bọt, nhìn chằm chằm cốc trà thêm mật hoa táo của Phượng
Triều Văn một cách thèm muốn, rồi lại nhìn ta bằng ánh mắt lên án
kịch liệt.

Có điều ánh mắt và sự lên án kia chẳng tổn thương
đến thịt, chẳng chặt đứt nổi xương, xưa nay ta luôn xem nhẹ thứ chẳng
đáng để ý tới.

Ta ra phía sau múc một gáo nước lạnh đưa cho Vũ
Khác, hắn trừng mắt, không cam tâm nhìn ta…

Tóm lại như sau: Phải nịnh bợ thượng cấp, có thể
nịnh bợ thì nịnh bợ, không thể nịnh bợ thì phải tạo ra hoàn cảnh
mà nịnh bợ. Còn với đồng sự, hợp thì chơi không hợp thì phắn, gặp
cơ hội thì ức hiếp một chút điều chỉnh tâm trạng cũng không tồi… Dù
sao Vũ Khác cũng chẳng lo nổi cho cái hầu bao của ta.

Mùa thu này ta sống rất thoải mái trong doanh trại,
Điền Bỉnh Thanh thấu hiểu lòng người, cơm ăn áo mặc đều có người
chuẩn bị. Thái tử điện hạ đúng là thân con lừa, chỉ cần thể hiện
thành ý và cung kính hắn đầy đủ, kỳ thực cũng dễ chung sống. Còn
cả Vũ Khác tướng quân làm tăng thêm hương vị cho cuộc sống của ta.
Ngoài việc nửa đêm thường xuyên bị ác mộng quấy rầy, ngủ mơ cũng bị
Phượng Triều Văn lắc cho tỉnh, không tài nào mộng mị đến sáng, thì
ngày tháng trôi qua khá thoải mái.

Đến khi Phượng Triều Văn đánh bại năm châu, ba mươi
huyện của Đại Trần, đánh thẳng vào kinh đô, mùa đông đã lặng lẽ
đến. Ta sờ lên má mình, không biết nó bỗng chốc trở nên phúng phính
từ khi nào, rất mong đợi Phượng Triều Văn đưa ta về triều đón năm
mới.

Nghe nói kinh đô Đại Trần ngày Tết náo nhiệt lắm.

Kí ức của ta là một khoảng không trắng xóa, xem như
cái Tết lần này sẽ là cái Tết đầu tiên, vậy nên ta vô cùng mong
đợi.

Cái giá lạnh của đất Tề nằm ngoài sức tưởng tượng
của ta.

Không biết do thân thể có vấn đề, hay não có vấn đề
mà ta vừa đặt chân lên đất Tề đã mong mình hóa thành cầm thú, toàn
thân đều mọc lớp lông dày rậm rạp để chống chọi với giá lạnh.

Chỉ tiếc nguyện vọng này quá xa xỉ, ngay cả ông
trời cũng không thể đáp ứng ta, ta đành đặt mình vào trong hầm đá
là nước Đại Tề này tiếp tục chịu đóng băng.

Thái tử điện hạ Phượng Triều Văn lại khác, chắc vì
bản chất hắn chính là một con cầm thú hung hãn, cho nên sự biến đổi
bên ngoài chẳng ảnh hưởng bao nhiêu. Cho dù hắn không có lông thú dày
dặn, khoác áo dài đi trong tuyết vẫn cứ oai hùng như cây tùng cây
bách, chẳng hề run rẩy, thực khiến người ta phải tán thưởng.

Ta nghĩ hoài không hiểu tại sao lại như vậy nên toàn
tìm cơ hội thích hợp động chạm da thịt hắn. Ví dụ lúc bưng trà đưa
nước, ta theo đà kề sát tay hắn một chút, cảm nhận thấy sự ấm áp
hoàn toàn khác so với chân tay lạnh buốt của mình, trong lòng ta hơi
thất vọng… Ăn cùng một loại cơm, uống cùng một loại nước, mặc cùng
một loại quần áo, tại sao nhiệt độ cơ thể lại khác biệt đến thế?

Phượng Triều Văn bị ta dí lạnh một hồi, đầu óc đang
vùi trong đống tấu chương liền ngẩng dậy, thuận mắt chăm chú nhìn lên
người ta, rồi lại vội vàng vùi đầu vào tấu chương. Nhưng một tiếng
sau, Điền Bỉnh Thanh đến thu dọn đống văn thư hắn xem xong, hắn bèn
thờ ơ sai bảo: “Mang lò sưởi tay đến đây.”

Điền Bỉnh Thanh méo mặt đứng ngoài xe ngựa, hơi rụt
cổ không chịu nhúc nhích.

Ta liếc nhìn trời đông tuyết phủ hoang vu ngàn dặm
bên ngoài, đội cận vệ của Thái tử đang gấp rút lên đường, bất chấp
gió tuyết. Ta cũng nghĩ yêu cầu này hơi gây khó dễ cho người khác,
vội thể hiện rằng mình rất nóng, hoàn toàn không cần đến mấy thứ
như lò sưởi.

Phượng Triều Văn ngẩng đầu liếc nhìn ta, rồi lại
cúi đầu tiếp tục bận rộn.

Điền Bỉnh Thanh vẻ mặt cảm kích, ôm một chồng tấu
chương dày cộp ra phía sau gọi người đem đi.

Nhưng ngày hôm sau, ta vừa tỉnh dậy đã lập tức hối
hận vì quyết định nóng vội ấy của mình.

Chuyện này nói ra có hơi mất mặt.

Trên đường về nước, ta ngồi cùng một xe ngựa với
Phượng Triều Văn, sáng tối bên nhau, chuyện này vốn chẳng có gì, nửa
năm nay ta ngủ chung giường với hắn vẫn bình an vô sự. Nhưng sáng sớm
hôm đó tỉnh dậy, đối diện với mảng da thịt trần trụi ngay trước
mặt, ta lập tức đờ đẫn.

Cơ thể ta được bao bọc bởi một vòng tay mạnh mẽ,
mang theo hơi thở ấm áp chưa từng xuất hiện suốt nhiều ngày nay. Đêm
qua ta ngủ rất ngon, cũng không bị ác mộng ghé thăm, nhưng ta thà ngủ
mơ thấy ác mộng còn hơn tỉnh dậy rồi lại phải đối mặt với hiện
thực khiếp đảm này.

Ta run rẩy, khẽ di chuyển nửa khuôn mặt của mình đang
dán chặt lên lồng ngực kia, thấy vết nước miếng trên đó mà ta khóc
không ra nước mắt… Ta lén ngửa đầu nhìn, phía trên là đôi mắt phượng
sáng ngời, không biết có phải do mới tỉnh ngủ hay không, giọng nói
của Phượng Triều Văn hơi biếng nhác: “Tỉnh rồi à?”

Ta bị hắn dọa sợ chết khiếp, giật thót tim, hoảng
hốt đáp: “Chưa tỉnh! Nhất định là lại gặp ác mộng rồi!” Trên đầu
là bộ mặt hắc ám như muốn giết người của Phượng Triều Văn, ta chui
tọt vào chăn, không chịu ló ra nữa.

Phượng Triều Văn không nói nhiều, tung chăn ra rồi gọi
Điền Bỉnh Thanh đến thu dọn, giúp hắn rửa mặt súc miệng.

Ta nhìn theo bóng dáng cao lớn của Phượng Triều Văn,
trong xe ngựa sức ép lại càng rõ rệt, chỉ thấy chút không khí trong
lồng ngực dần dần cạn kiệt, không chịu được, ta bật ra một câu:
“Điện hạ, hay là đêm nay ta sang ngủ trong xe ngựa của Điền Bỉnh
Thanh?”

Điền Bỉnh Thanh đang vừa hầu hạ Phượng Triều Văn,
vừa tranh thủ lúc rảnh rỗi quay đầu nháy mắt ra hiệu với ta đang rúc
trong chăn, nghe thấy lời này liền run lẩy bẩy, vội lắc đầu cự tuyệt:
“Xe ngựa ta chật rồi… ngồi kín rồi…” Nói xong, hắn nhanh chóng nhảy
xuống xe.

… Hôm qua ta không nên tốt bụng ngăn cản, bắt hắn xông
pha gió tuyết hoang vu tìm lò sưởi về mới đúng!

Không lâu sau, khi chuyện này lặp lại nhiều lần, ta
cũng quen ngủ khò trước khi run vì lạnh, trong mơ ta dựa sát vào nơi
ấm áp, sáng tinh mơ tỉnh dậy thản nhiên lau chùi vết nước bọt dính
trên lồng ngực Phượng Triều Văn, mỉm cười chào hỏi: “Điện hạ, buổi
sáng tốt lành!” Ta buộc phải thừa nhận: Dựa dẫm vào một lồng ngực
rắn rỏi ấm áp, đó chắc chắn là cách sưởi ấm tốt nhất.

Nghe nói nữ tử Đại Tề kết hôn sớm, như ta từng này
tuổi còn chưa kết hôn đều thuộc loại quái dị.

Ta nghĩ, chắc cũng do đất Tề lạnh lẽo, nữ tử trải
qua mùa rét thật cách khó khăn, buộc phải tìm một khuôn ngực rắn
rỏi ấm áp để sống qua đông tàn giá buốt đây.

Ở Đại Tề, ngự uyển mát mẻ, trắng xóa một màu,
đẹp thì đẹp thật, chỉ là lạnh quá đỗi.

Ta sống tại tẩm cung Thái tử của Phượng Triều Văn,
không được ra ngoài nửa bước. Sau khi hắn về nước, có rất nhiều
chuyện phải giải quyết, thường thì nửa đêm mới có thể nhìn thấy
bóng dáng.

May thay những món ăn mà nhà bếp lớn trong đông cung
làm ra rất hợp khẩu vị ta, vừa cay vừa tươi, khiến ta mơ hồ cảm thấy
trước kia hình như mình vẫn thường xuyên ăn món thế này, cũng coi như
tìm lại chút dư vị quen thuộc.

Điền Bỉnh Thanh mấy lần dỗ ta ra ngoài đi lại vận
động, đều bị ta viện cớ cự tuyệt. Mãi đến khi có lần Vũ Khác tới
gặp Phượng Triều Văn, được nước ra sức thể hiện sở trường châm biếm
cười nhạo ta. Ta lại vô cùng hứng thú miệng lưỡi sắc bén của hắn,
lẽ nào ăn cơm mấy hôm ở tửu lâu ngoài cung thật sự có thể khiến một
người cù lần biến thành mồm mép sắc sảo ư?

Mới có mấy hôm mà!

Vũ Khác đã từ một thanh niên lạnh lùng, mặt mày âm
u nơi sa trường biến thành một thanh niên phẫn uất, ngôn từ sắc bén
rồi?

Điền Bỉnh Thanh tỏ ý vô cùng sẵn lòng đi với ta ra
ngoài cung tìm hiểu xem sao, nhưng ta cảm giác là do hắn thèm ăn thì
có…

Lúc hai người chúng ta ngồi tại tửu lâu ngoài cung,
gọi một bàn đầy món để ăn cho đã đời thì đại sảnh dưới lầu đang
rất hỗn loạn. Vũ Khác mặc chiếc áo choàng thư sinh đã giặt đến nỗi
bạc phếch, khẩu chiến với đám nho gia, bàn chuyện mang lại phúc lợi cho
bách tính thiên hạ.

… Ầy, hễ là chuyện bôn tẩu mang lý tưởng cao đẹp
giải phóng toàn nhân loại, luôn khiến người khác mến phục vô điều
kiện.

Đám thư sinh kia phản đối kịch liệt sự tàn bạo của
chiến tranh cùng việc thảo phạt liên miên hao người tốn của. Ta chợt
nghĩ, có lẽ Phượng Triều Văn xuất binh đánh Đại Trần cũng không được
hoan nghênh.

Vũ Khác dốc sức phơi bày chuyện kích động nông dân
tạo phản và thống nhất thiên hạ, chuyện bách tính không thể tiếp
tục chịu đựng nỗi khổ lưu lạc bởi chiến tranh mà vì đại nghĩa diệt
thân. Đến cả tiểu nhị của tửu lâu cũng nghe chăm chú, hai mắt sáng
quắc, hận không thể vứt ngay giẻ lau đi giải phóng bách tính Đại Trần
đang sống trong lầm than khổ cực dưới ách thống trị của bạo quân.

Tuy ta không quen biết vị Hoàng đế Đại Trần kia, nhưng
ta rất thông cảm với hắn.

Chiêu này của Phượng Triều Văn thật nham hiểm.

Sức ép dư luận đôi khi không thể lường trước, chỉ
dựa vào mấy nho sinh nghèo thì sao có thể ngăn chặn bước đường chiến
tranh?

Trong vòng mấy chục năm nay, các quốc gia giao chiến
liên miên, chẳng có lấy một phút yên ổn, không chỉ riêng bách tính
một nước phải chịu đựng nỗi khổ lưu lạc. Bách tính đã không còn
khăng khăng bám trụ quê cha đất tổ mà lang thang khắp nơi, tìm kiếm
mảnh đất yên ổn để dừng chân.

Ngay cả ông chủ của tửu lâu cũng kéo tay áo lau nước
mắt, nhớ nhung sâu sắc cơ nghiệp và dinh thự của tổ tiên nơi đất Hàn,
nghe nói Thái tử điện hạ đã bình định đất Hàn nên ông đang định bỏ
việc về quê lo liệu sản nghiệp tổ tiên.

Có lẽ “thiên hạ quy thuận” là như thế nhỉ?

Ta nghĩ, có lẽ thời khắc vị Hoàng đế Đại Trần kia
thoái vị vong quốc cũng không còn xa nữa.

Dịp Tết này, Phượng Triều Văn hầu như toàn ở trong
Hoàng cung, hắn từng muốn dẫn ta theo, nhưng bị ta nghiêm khắc cự
tuyệt: “Điện hạ, hiện tại hạ thần đang tự kiểm điểm hành vi phóng
đãng trước đây, nên ở đông cung tu tâm dưỡng tính.”

Thật ra ta cảm thấy, tay nghề của đầu bếp đông cung
khá hợp khẩu vị mình, lạ nước lạ cái, chịu đựng những ánh mắt
khó hiểu, không những không làm hỏng khẩu vị của ta mà còn khiến ta
hứng thú dào dạt, quả thực hại bất cập lợi.

Điều đáng tiếc duy nhất chính là sau khi hắn đi, ta
lại phải ngủ một mình trên chiếc giường lớn. Mặc dù có thị nữ
ngày đêm hầu hạ bên cạnh, ngộ nhỡ gặp ác mộng thì cũng có người
lắc cho tỉnh dậy, tránh làm ta chìm trong ác mộng quá lâu, nhưng sống
lưng ta vẫn lạnh buốt.

Thiếu đi lồng ngực rắn rỏi ấm áp, đông này có hơi
buồn một chút.

Khóe môi hắn hơi cong lên, căn dặn người hầu trong cung
chuẩn bị vài chiếc Ngân Huân Cầu[2], xong xuôi mới đến Hoàng
cung dự tiệc tối.

[2] Ngân Huân Cầu là một loại lư hương bằng bạc,
được đúc thành hình cầu rỗng, hương liệu dùng để đốt được đặt bên
trong, cho dù quả cầu có chuyển động như thế nào, hương liệu hoặc
tinh dầu trong quả cầu đều giữ được cân bằng không bị nghiêng đổ.

Điền Bỉnh Thanh cùng ta ăn bữa cơm tất niên, đứng
dưới mái hiên ngắm pháo hoa bắn xa tít phía hoàng cung, rồi đem mấy
chiếc băng đăng[3] tới đốt trong sân. Ta đi qua đi lại như
con thoi giữa những chiếc đèn, bỗng thấy mơ hồ.

[3] Băng đăng hay còn gọi “Đèn băng” là nghệ thuật
điêu khắc trên băng, khi trưng bày có kết hợp với thắp đèn, tạo nên
vẻ đẹp lung linh kì ảo.

Ta không tìm ra nổi chút cảm giác quen thuộc nào từ
khung cảnh như thế!

Ta khẳng định mình từng sống trong giàu sang, vì ta
chưa từng thấy lạ lẫm với những món mình ăn, những vật mình dùng.
Nhưng thứ sáng lấp lánh đẹp như mơ trước mắt kia, ta hoàn toàn chưa
bao giờ nhìn thấy.

Điền Bỉnh Thanh ở bên cạnh ta chỉ vào cặp đèn Song
Ngư gần đó, cười hi hi kể cách chế tác. Ta ngẩn ngơ nhìn hắn, giọng
nói lanh lảnh của tiểu thái giám loáng thoáng bên tai, giây phút đó
ta dường như lạc vào cơn mê, âm thanh lướt qua rất nhanh, ta còn chưa
kịp nghe đã bị ai đó gọi: “Tiểu lang đang đợi ta sao?”

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3