Lãnh quân dạ thiếp (Tập 3) - Chương 21
Chap 21
Hữu Hi nhìn biển hoa trước mắt, trong lòng dấy lên những mâu
thuẫn chua xót, vì sao lại khó chịu như thế, trong mắt có vật gì đó muốn chảy
xuống.
Những hoa này, cả kia nữa đều do nàng chiết, nhưng mà…
Sao nó lại ở đây?
“Ngươi là ai,
tại sao đi theo ta?”
Nam nhân bên
người phẫn nộ quát một tiếng, kiếm dài càng kề sát cổ, bức Hữu Hi quay đầu lại
nhìn.
Dáng người quen
thuộc, gương mặt quen thuộc là Cao Mạc, thị vệ của Lăng Khiếu Dương. Dung nhan
của nàng lúc này chắc Cao Mạc không nhận ra, nhưng nàng nhận ra hắn.
“Nói, nếu
không ta giết ngươi”- Cao
Mạc nhìn gương mặt xa lạ của Hữu Hi, lạnh giọng uy hiếp
Hữu Hi run rẩy
hỏi ngược lại: “Hoa đó…”- Ánh mắt nhìn vào đóa hoa hồng tựa
lửa.
“Ngươi”—Cao Mạc nghi hoặc đánh giá Hữu Hi, nhưng
nhìn không ra nữ nhân trước mắt mình đã gặp ở đâu, chỉ có giọng nói rất quen.
Gương mặt kia
thật xa lạ, nàng ta sao lại đi theo mình, có ý đồ gì, ánh mắt Cao Mạc ngưng
trọng, kiếm sắc cứa vào da thịt Hữu Hi:“Nói, ngươi là ai, tại sao đi theo
ta? Không nói đừng trách ta ra tay độc ác”
Hữu Hi đau đớn
nhíu mày, do dự một chút, tay đặt trên mặt kéo ra, một chiếc mặt nạ rơi xuống
tay, để lộ ra dung nhan xinh đẹp của nàng.
“Lãnh Dạ Hủy?”- Cao Mạc ngẩn ra, cau mày, kiếm trong
tay cũng vội vàng dời đi. “Ngươi sao lại ở đây?”
“Lăng Khiếu
Dương đâu?”- Hữu Hi không
đáp, hỏi ngược lại.
Cao Mạc hừ lạnh
một tiếng: “Vương gia sống chết, ngươi sẽ quan tâm sao?”
“Hắn?”
“Vương gia tốt
lắm, không cần ngươi lo, ngươi tự lo lắng cho bản thân là tốt rồi”- Cao Mạc tức giận nói, xoay người
sang chỗ khác.
Hữu Hi ngơ ngác
nhìn biển hoa, chậm rãi đi về trước vài bước, đắm mình trong biển hoa, nếu như
nàng đoán không sai, số hoa nàng bán được để lấy ngân lượng đi tìm người nhà
Hoàng Bắc Thiên là đây
“Là hắn mua
hoa của ta sao?”- Hữu Hi
thì thào nói, ánh mắt che kín.
Cao Mạc không
nhịn được đáp: “Phải, là vương gia mua, ngươi cho rằng hoa của ngươi đáng
giá sao, là vương gia lén phái người mua hoa của ngươi, để ngươi có tiền gom
góp, đi tìm người nhà của người trong lòng ngươi”- Hắn cũng không hiểu, vì
một người phụ nữ, vương gia cần gì phải quan tâm kỹ càng như thế, nhiều nữ nhân
như thế, chính là nữ nhân này không biết tốt xấu hết lần này đến lần khác đánh
mất đi tất cả, nữ nhân đó còn yêu nam nhân khác, biết rõ không có kết quả,
nhưng lại ngu ngốc đi làm chuyện vô nghĩa như thế.
“Yên tâm, ta
nhất định đem nàng về bên hắn, nhất định đi qua được ngọn núi này”- Lăng Khiếu Dương bình tĩnh nói, lời nói
của hắn lại vang lên bên tai Hữu Hi.
Hữu Hi trong lòng
chua xót, nàng sớm phải nghĩ ra, số hoa nàng có thể bán được giá tốt như vậy là
vì sao, nàng đáng ra phải nghĩ tới. Nhưng, lúc đó nàng chỉ một lòng muốn rời
khỏi nơi này, đi tìm kiếm người nhà Hoàng Bắc Thiên, nàng làm gì có thời gian
suy nghĩ sâu xa đến mức đó.
Trong đầu Hữu Hi
lần lượt hồi tưởng lại, nhớ đến đôi mắt đen của Hoàng Bắc Thiên, nàng không
khỏi hỏi: “Hắn ở đâu”
“Ở đâu thì
sao, Vương gia sẽ không gặp ngươi”- Cao Mạc nói chưa hết ý thì rời đi, rồi lại dừng lại, quay đầu nhìn Hữu
Hi:“Vương gia quả thật có nợ ngươi, đã từng tổn thương ngươi, hành vi của
hắn khiến ngươi hận hắn, tức giận hắn, nhưng mà dù cho là bao nhiêu thương tổn,
ta cảm giác, hắn đã trả hết cho ngươi”
“Mang ta đi
gặp hắn được không?”-
Trong lòng nàng vẫn hoài nghi một việc khiến cho nàng bất an, mỗi lần nhớ tới
thần sắc trong đôi mắt Hoàng Bắc Thiên, nàng lại run rẩy, chỉ muốn chứng thật
một việc, nhưng lại sợ, cứ như vậy canh cánh trong lòng…
Nghĩ tới Lăng
Khiếu Dương, hắn cảm giác Hữu Hi xứng đáng biết tất cả. Thật là được Lăng Khiếu
Dương hạ lệnh đến nơi này lấy ít hoa trong mắt hắn chẳng còn gì ngoài thứ vô
ích này, nhưng không ngờ lại gặp Hữu Hi.
Cao Mạc do dự rồi
nói: “Được, ta mang ngươi đi gặp Vương gia”
Hữu Hi nghe Cao
Mạc đồng ý trái tim không kiềm được run lên, không biết bản thân đang sợ hãi
cái gì, hai tay siết chặt đan vào nhau.
Hữu Hi đi theo
Cao Mạc tới thành nam có một khoảnh viện nhỏ, nơi này rất xa chốn đô thị phồn
hoa, rất u tĩnh. Cao Mạc đẩy cửa đi vào, Hữu Hi đi theo, nơi này không giống
với vương phủ cao quý, nó đơn giản tựa như căn nhà dân bình thường
Trong phòng tối
đen, không có chút ánh sáng, đi tới trước cửa, Cao Mạc vốn định bẩm báo một
tiếng, cuối cùng thoáng nghĩ nhìn Hữu Hi nói: “Ngươi tự mình vào đi,
vương gia ở bên trong”
Bước chân Hữu Hi
có chút do dự, trì trệ rất lâu mới nghe tới giọng Lăng Khiếu Dương truyền đến.
“Đã mang đồ về
rồi sao?”
Cao Mạc không có
trả lời, ý bảo Hữu Hi đi vào, Hữu Hi hít một hơi thật sâu, đẩy cửa ra nhấc chân
đi vào.
Bước chân trì
hoãn, do dự, từng bước tới gần cánh cửa bên trong nội thất, trái tim rối loạn.
Lăng Khiếu Dương
ngồi trên giường bên trong nội thất, sau khi nghe tiếng bước chân, trái tim
cẳng thẳng cả lên, thân hình cao lớn đứng bật dậy.
Hữu Hi vừa bước
vào nội thất, hắn đã lạnh lùng đặt câu hỏi:“Nàng tới làm gì”- Trong lòng
cũng không kinh ngạc nàng sao lại xuất hiện ở nơi này.
Hữu Hi đứng trong
góc tối, cố gắng tìm kiếm ánh mắt Lăng Khiếu Dương, nhưng trong bóng tối, nàng
chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh mông lung của hắn
“Tại sao không
thắp đèn, ta giúp ngươi vậy”- Hữu Hi vừa nói vừa làm, tìm kiếm cây nến.
Bất thình lình
bóng Lăng Khiếu Dương vội vàng kéo tới, giữ lấy thắt lưng nàng: “Tại sao lại
tới tìm ta? Có phải nghĩ thông rồi không, muốn trở lại bên cạnh ta”
Cách nói chuyện
của hắn luôn bộc trực như vậy, như cố ý làm người khác tức giận, nhưng Hữu Hi
lại bình tĩnh đến lạ thường, trong bong tối tìm kiếm mắt hắn, nhưng lại nhận ra
nàng không thể tìm thấy đôi mắt thuộc về hắn nữa, trong lòng bối rối bất an,
nàng nâng tay muốn chạm vào đôi mắt kia, nhưng lại bị Lăng Khiếu Dương giữ
chặt, ngăn cản hành động của nàng.
“Nàng muốn làm
gì vậy?”- Lăng Khiếu
Dương tà tứ cười.“Muốn yêu thương nhung nhớ ta sao?”
“Đôi mắt của
ngươi...”- Tại sao, nàng
không thể thấy ánh sáng trong mắt hắn, nàng nhớ rất rõ trước kia dù trong đêm
tối, nàng cũng vẫn thấy đôi mắt sáng rực của hắn, càng trong tối càng rực sáng,
nhưng hôm nay lại tối đen, chẳng lẽ đã mất đi, Hữu Hi đáy lòng lạnh lẽo, run
rẩy.
“Bắt đầu từ
khi nào nàng hứng thú với đôi mắt của ta vậy?”- Giọng nói của Lăng Khiếu Dương lạnh lùng đầy
khiêu khích, đem Hữu Hi đặt lên mặt bàn gần đó. “Nếu đối với hai mắt ta hứng
thú như vậy, không bằng chúng ta cùng làm chuyện ta cảm thấy hứng thú nhất”- Vừa
nói hắn vừa dùng hạ thể xấu xa chạm vào nàng, bàn tay không có hảo ý di chuyển
trước ngực.
Hành vi của Lăng
Khiếu Dương làm cho Hữu Hi vừa giận vừa xấu hổ, hoài nghi bất an trong chớp mắt
bị hành động của hắn đả kích tan thành mây khói, nàng bối rối khước từ Lăng
Khiếu Dương, dĩ nhiên lại dễ dàng đẩy được hắn ra.
Hữu Hi đứng thẳng
người, thối lui ra cửa, hồi hộp nói: “Nếu ngươi không sao, ta cáo từ trước”- Nói
xong Hữu Hi hoảng hốt bỏ đi.
Thân Hình cao lớn
của Lăng Khiếu Dương như mất đi sức lực, hai tay chống xuống bàn, đầu cúi thấp,
không biết đang suy nghĩ gì.
Lúc này trong đầu
Hữu Hi lóe lên, ánh mắt của Hoàng Bắc Thiên sau khi hồi phục không còn giống
như trước nữa. Trái tim Hữu Hi nhảy lên, nàng cảm giác được đó là ánh mắt của Lăng
Khiếu Dương, cho nên trong lòng hoài nghi, lo lắng bất an.
Ngày hôm qua
tưởng rằng có thể chứng thật mọi thứ, nhưng hành động thô lỗ của hắn lại làm
nàng chạy trối chết.
Nghi vấn vẫn lưu
lại trong lòng, nếu như thật sự hắn đem đôi mắt mình cho Hoàng Bắc Thiên, nhưng
ngày hôm đó trong tối đen, hắn vẫn có thể tìm chính xác vị trí của nàng, hơn
nữa nàng chưa từng mở miệng nói câu nào, chỉ đứng đó hắn liền biết là nàng, trừ
khi hắn thấy được nàng, dựa vào bóng người mà biết nàng.
Xem ra là tự nàng
đa tâm lo lắng, chắc chắn không phải là đôi mắt của hắn, không phải, nhưng mà
trong tâm vẫn cảm thấy phiền nhiễu. Hữu Hi không còn dũng khí đi điều tra, hòa
hồng, hoa hồng, một thứ gì đó chiếu rọi vào đầu nàng.
Trong hoàng cung
cũng không truyền ra tin tức gì, nàng lo lắng cho Hoàng Bắc Thiên không biết
hắn thành công hay thất bại. Nàng vẫn như trước mang mặt nạ mà sống. Trong lòng
rất sốt ruột, thời gian không biết từ lúc nào đã trôi qua 20 ngày.
Trong đêm yên tĩnh
một mình, không khí nặng nề, hình như báo trước sẽ có mưa to, Hữu Hi mở cửa sổ
ra để không khí tràn vào nhưng vẫn thấy buồn bực khó chịu…
Cuối cùng trên
bầu trời vang lên tiếng nổ, tia chớp cắt ngang bầu trời đêm, mắt đất trong nháy
mắt sáng như ban ngày rồi lãi tối đen, Hữu Hi vội vàng đóng cửa sổ lại, lui về
giường.
Dù bây giờ nàng
đã hai mươi tuổi nhưng vẫn như cũ sợ sét đánh, mưa to tầm tã rơi xuống, xóa đi
nguồn nhiệt nóng, không khí bắt đầu lạnh lên. Gió nổi lên, rất to, là đại
phong, bên ngoài có vẻ rất dữ tợn, Hữu Hi sợ hãi bọc chăn mền chui xuống dưới
giường. Nghe tiếng mưa rơi, nghe tiếng gió rít, nàng dần dần chìm vào giấc ngủ,
đêm nay thật là một đêm kinh khủng.
Trời đã sáng, Hữu
Hi bị cảm giác lạnh lẽo chiếm cứ từ từ tỉnh dậy, mở mắt buồn ngủ, dần dần tỉnh
táo lại, cúi đầu phát hiện trên mặt sàn đầy nước, ngay cả chăn của nàng cũng bị
ẩm. A chắc là bị dột, nước chảy tới giường rồi, Hữu Hi vội vàng từ dưới chui
ra.
Nàng thay quần áo
sạch sẽ, rửa mặt, sau đó dịch dung, trong gương đồng xuất hiện mặt người khác.
Sau khi dọn dẹp xong, lúc chuẩn bị đi mua bánh bao ăn, nghe bên ngoài có tiếng
hô hào.
Nàng cau mày,
không kiềm được chạy ra ngoài, đi tới phố thị, nhưng con đường ngày thường náo
nhiệt đông đúc bây giờ đóng cửa im ỉm, những quán hàng ở trên đường cũng biến
mất, rất nhiều nhà để thẻ nghỉ ngơi đóng cửa, tạm thời không buôn bán
Xảy ra gì vậy,
không khí nặng nề như vậy, ven đường nhiều người vẻ mặt trong rất trầm trọng
không biết đang thảo luận gì.
Hữu Hi lễ phép đi
tới bên cạnh một người phụ nữ: “Đại tỷ, xảy ra chuyện gì vậy, đường phố hôm
nay sao lại tiêu điều thế kia?”
Người phụ nữ liếc
mắt nhìn Hữu Hi hạ giọng nói: “Ngươi vẫn chưa biết sao, đêm qua, hoàng
thượng bị ám sát, nghe nói chém đứt đầu, ai nha, cũng không biết ai to gan như
thế, hoàng đế băng hà, cả quốc để tang, không thể buôn bán được, trách không
được hôm qua, sấm sét như thế, cuồng phong bạo vũ, ra là báo hiệu hoàng đế chết
a”
Trống ngực Hữu Hi
ngày càng gia tốc, không biết nên vui hay khẩn trương, lòng của nàng cất lên
tiếng nói đắc chí
Hoàng đế đã chết?
Bắc Thiên thành
công rồi?
Bắc Thiên báo thù
được rồi?
Hắn? Hắn an toàn rồi sao?
“Vậy… hung thủ bắt được không?” Hữu Hi kiềm chế
kích động, run rẩy hỏi
“Vẫn chưa. bây giờ cả thành đều bị phong bế, muốn bắt
được thích khách”- Người phụ nữ nói xong thì một đội quan binh đi qua, lục
soát gì đó.
Không bắt được, thật tốt quá, Hữu Hi thiếu chút nữa nhảy
dựng lên, tay gắt gao ấn nơi ngực, đi về chỗ nàng ở. Lời ước hẹn của hai người
có thể thực hiện rồi, Hữu Hi càng hy vọng lớn lao, nàng muốn đến nơi hẹn chờ
Bắc Thiên, chờ hắn.
Hắn nói hắn sẽ đi ngựa trắng tay cầm hoa hồng đến gặp nàng,
Hữu Hi trong lòng nghĩ tới liền kích động, bước chân vội vàng hơn. Vốn định đi
tới nơi hẹn sớm một chút, nhưng sau khi suy nghĩ Hữu Hi quyết định nên chờ tin
Hoàng Bắc Thiên
Cứ đợi ba bốn ngày sau, không hề có tin Hoàng Bắc Thiên bị
bắt, hoàng đế chết trong đêm, sáng sớm mới phát hiện, cho nên Hữu Hi đoán Hoàng
Bắc Thiên nhân lúc đêm tối đã chạy thoát.
Đợi vài ngày sau, Hữu Hi một khắc cũng không muốn ở lại, vội
vàng thu nhập đồ đạc rời khỏi thành.
Lúc tới cửa thành quả nhiên nhìn thấy lính gác cổng rất cẩn
thận, điều tra mỗi một người đi qua. Nàng cố gắng trấn tĩnh lại, lúc này không
ai nhận ra nàng, nàng sợ cái gì, đi tới cửa, nàng bị ngăn lại.
Thị vệ cản nàng xem xét vài lần, hỏi nàng vài vấn đề bình
thường, như là muốn đi đâu, đi làm gì, nó gọi là gì. Hữu Hi cũng nhất nhất trả
lời, một điểm sơ hở cũng không có, nhất là tướng mạo của nàng, bảo người ta nhớ
mười lần cũng không nhớ được.
Sau Hữu Hi bị vặn hỏi nàng bình yên rời khỏi thành, trái tim
tự do bay nhảy, đêm hoàng đế chết, sáng mới phát hiện, Hữu Hi tin Hoàng Bắc
Thiên từ ban đêm đã ra khỏi thành
Nàng mua ngựa ở một thôn ngoại thành, đi đến nới ước hẹn của
hai người, Bắc Thiên, ta tới đây.
Trải qua vài ngày đi đường, Hữu Hi cuối cùng cũng tới nơi
hẹn, trước cửa sơn động hai người từng thề non hẹn biển.
Nơi này phong cảnh thanh thuần, xung quanh yên tĩnh, nàng
vẫn không thấy Hoàng Bắc Thiên. Không sao, nàng chờ, có lẽ hắn có việc cần giải
quyết, có thể sự tình nghiêm trọng hắn cần thời gian thoát thân.
Chỉ cần hắn không có việc gì là tốt rồi.
Đem con ngựa để lại trong sơn thôn, trái tim Hữu Hi lắng
đọng xuống, không sao, nàng tin tưởng, Bắc Thiên sẽ đến. Cùng nhau thực hiện
ước hẹn của hai người, nàng sẽ chờ, chờ hắn cưỡi con ngựa trắng đến đón nàng
Nhưng mà, Hữu Hi không ngờ, thẳng đến vài ngày sau đó, Hoàng
Bắc Thiên vẫn không xuất hiện. Hữu Hi bắt đầu lo lắng, hắn không cách nào
thoát thân... hay hắn vẫn một lòng truy cầu quyền lực.
Hữu Hi trở nên nôn nóng bất an, mỗi ngày đợi từ sáng sớm đến
lúc mặt trời xuống núi, nàng cứ si ngốc chờ đợi, nhưng Bắc Thiên chưa tới.
Vài ngày sau, từ lòng tràn đầy hy vọng dần dần chậm rãi lạnh
lại, nhìn về phía chân trời, lòng Hữu Hi đầy mất mát.
Hắn có phải sẽ không tới.
“Hữu Hi”
Đứng trước sơn động thật lâu, Hữu Hi xoay người tính đi vào
trong thì ngoài xa truyền đến giọng nói nàng chờ mong, nàng lòng đầy kích động
xoay người lại. Nàng thấy được người mà nàng đã chờ đợi rất lâu.
“Ta nghĩ chàng không tới”- Nàng cười, nước mắt hòa
nước mắt, bởi vì chờ đợi chịu sự dày vò, bởi vì vẻ mặt ôn nhu của Hoàng Bắc
Thiên trước mắt, bởi vì đóa hồng đỏ rực hắn cầm trong tay.
Hắn đi lên, đem hoa hồng đặt vào tay Hữu Hi, giữ lấy thắt
lưng nàng: “Ngốc ạ, ta sao lại không tới”
Hữu Hi gắt gao ôm lấy hắn: “Chúng ta cuối cùng cũng
có thể buông tay cùng nhau ở một chỗ, thật sự, ngày này, ta chờ lâu lắm rồi,
lâu lắm...”
“Hữu Hi”- Hoàng Bắc Thiên chần chờ gọi một tiếng,
muốn nói ra suy nghĩ của mình nhưng không thể mở miệng.
Ánh mắt mông lung Hữu Hi nhìn thấy sau Bắc Thiên có tới bốn
người, lệ của nàng vào rơi xuống vội khô héo, phảng phất như bị kích động, nàng
hung hăng đẩy Hoàng Bắc Thiên ra, gấp gáp lui về sau..
“Chàng đây là ý gì?”- Trong mắt Hữu Hi là sự phẫn nộ
khó hiểu, còn có nỗi đau thật sâu.

