Lãnh quân dạ thiếp (Tập 3) - Chương 05
Chap 5
Thân thể của Hữu Hi được bạch y nam nhân nâng lên chậm rãi
cách xa mặt đất, nàng cúi đầu nhìn khung cảnh, chỉ thấy Lăng Khiếu Dương ngẩng
đầu nhìn nàng.
Trong mắt hắn có sự đau khổ, không nỡ, còn có chút cảm giác
an ủi, trên mặt đầy máu tươi, bên môi cũng ứa máu.
Nhìn nàng rời đi, cuối cùng chút động lực chống đỡ thân thể
dậy cũng mất đi, té xuống đất, không còn cảm giác gì nữa.
Hữu Hi nhìn thấy mũi tên cắm trên lưng hắn, trái tim thắt
lại đau đớn, hắn đã chết rồi sao? Hữu Hi lại nghĩ tới bản thân được bạch y nam tử
mang đi rời xa khỏi cảnh chém giết, thoát khỏi loạn dân che chở nàng rời đi.
Lăng Khiếu Dương cũng dần mất hút trong tầm mắt, cảm giác
trong lòng nàng lúc này nói không nên lời.
Cánh tay ôm ngay hông càng siết chặt, thoát khỏi trọng lực
kéo xuống, sau khi rời khỏi hoàng cung đến chỗ bí mật mới dừng lại.
Hữu Hi nhìn chằm chằm bạch y nam nhân đang ôm mình, cảm giác
quen thuộc này khiến nàng muốn tự tay tháo khăn che mặt của hắn ra. Hắn bắt lấy
tay nàng, giữ lại trong lòng bàn tay hắn, ngăn cản nàng.
Lông ngực của hắn, khí tức của hắn, ngay cả cảm giác trong
lòng bàn tay hắn đều quen thuộc. Trong lòng Hữu Hi chăm mối ngổn ngang, chua
xót đau đớn thi nhau xuất hiện, trong mắt ngấn lệ, muốn gọi cái tên mà trong
lòng đã vang lên ngàn vạn lần thì bên tay lại truyền đến tiếng gọi cung kính ầm
ĩ: “Môn chủ”
Hữu Hi quay đầu nhìn lại, đã thấy từ trong bóng tối có hai
bóng người đi tới, là hai nữ tử mặc y phục đen.
Cái gì? Môn chủ?
Bạch y nam nhân ôm lấy nàng đi về phía hai nữ tử, chỉ gật
đầu nhưng không nói gì hết, cuối cùng nhìn thật sâu vào mắt Hữu Hi, buông lỏng
nàng ra, rồi phi thân rời đi.
Không!! Hữu Hi muốn dùng tay giữ hắn lại, nhưng ngay cả vạt
áo cũng không nắm được, hắn cứ như vậy mà đi, ngay cả một câu nói với nàng cũng
chẳng có.
Hắn là Bắc Thiên mà nàng yêu sao? Đúng không? Hữu Hi
nhìn xung quanh trong lòng tự hỏi.
“Theo chúng ta đi”- Một nữ tử khá cao so với người
còn lại mở miệng hỏi.
Hữu Hi trong lòng khí chịu, nhìn hai nữ tử hoàn toàn xa lạ,
nàng cương ngạnh hỏi: “Các ngươi là ai?”
Nữ tử khác lo lắng nói: “Nơi này không nên nói nhiều,
trước tiên rời đi đã?”
“Lên xe đi”- Nữ tử có vóc người khá cao đã hành động
ngay, ôm lấy Hữu Hi kéo tay nàng dừng lại bên trước xe ngựa.
Ba người lên xe, ngồi ở trước xe là một nam nhân có hàng râu
mép rất dài, vội vàng quất roi dục ngựa rời đi kéo xe chạy mau, trong lúc đó
Hữu Hi vẫn còn mê man.
Nhìn bên trong xe là hai nữ tử xa lạ, nàng nhịn được hỏi: “Người
vừa rồi cứu ta là ai, sao hai người lại gọi hắn là môn chủ, các ngươi là ai?”
Nữ tử vóc dáng cao ôm quyền nói: “Ta gọi là Miêu
Hồng, nàng là muội muội của ta, Miêu Thanh, người vừa rồi cứu ngươi là môn chủ
của bọn ta”
“Môn chủ?”- Vậy không phải là Hoàng Bắc Thiên sao,
tại sao lại trở thành môn chủ, chỉ ba tháng không gặp, nàng không còn biết gì
hết hắn, cảm giác này thật đáng. Hai người yêu nhau thân mật gần gũi biết bao
chỉ qua một thời gian liền trở nên xa lạ, Hữu Hi lại cảm thấy nghi ngờ, nàng
yêu Hoàng Bắc Thiên sao?
Chân hắn khỏe lại rồi sao? Các đại phu đều nói hắn không thể
đi được, vậy mà lúc ở trước mặt nàng, lại là một người võ công cao cường, thân
thủ rất cao, là một nam nhân khỏe mạnh hoàn hảo.
Thật là Bắc Thiên
sao? Lòng nàng loạn cả lên, do dự muốn hỏi tên của môn chủ, nhưng lại nghĩ, nếu
thật là Bắc Thiên, hắn phải giả chết mà trốn đi, nay xuất hiện nhất định không
dùng tên trước kia.
“Đa tạ các
ngươi cứu ta, chúng ta đi đâu đây”- Hữu Hi không thích loại cảm giác này, hoàn toàn không biết gì cả, không
nắm được mọi thứ trong tay.
Đối với Hữu Hi,
muội muội Miêu Thanh tựa hồ không kiên nhẫn, tức giận trả lời: “Chúng
ta tìm nơi an toàn để ở, ngươi yên tâm đi không có chuyện gì đâu!”
Hữu Hi cảm nhận
được Miêu Thanh hơi bực mình, lập tức cũng không hỏi nữa, mọi thứ tất cả mọi
thứ đều chờ cho đến khi gặp được bạch y nam nhân thì hơn.
Xe ngựa chạy đi
rất lâu, đến khi hừng đông mới dừng lại, Hữu Hi biết, nơi mà các nàng muốn tới
rồi. Miêu gia tỷ muội xuống xe trước, Hữu Hi theo sau, lúc này mới chú tâm là
mình đang đứng trong một viện nhỏ trang trí rất đơn giản. Ở phía bên ngoài
vách tường cửa có treo cung tên, đao săn thú, cả tấm da thú, Hữu Hi cảm giác
như mình đang đứng nơi thợ săn ở.
“Vào đi”- Miêu Hồng đối với Hữu Hi hòa thuận, lộ
ra nụ cười tươi sáng, còn có thể nhìn thấy hai lúm đồng tiền nhợt nhạt bên
má.
Hữu Hi cười lấy
lệ, đi về phòng, nhưng cảm giác say sẩm kéo đến.
“Ah, ngươi làm
sao vậy?”- Miêu Hồng kịp
thời đỡ lấy thân thể Hữu Hi, vội vàng dìu nàng vào trong phòng, đặt Hữu Hi lên
giường, rồi giữ lấy cổ tay Hữu Hi xem mạch. “Chắc ngươi đói bụng rồi,
nghỉ ngơi đi, ta kêu Miêu Thanh làm đồ ăn cho ngươi”
“Cám ơn”
“Nằm xuống
nghỉ ngơi đi, lát ta sẽ kêu”- Miêu Hồng nói xong, xoay người rời đi.
Hữu Hi nằm trên
giường nhưng đầu lại quay cuồng hình ảnh Lăng Khiếu Dương bị thương, đôi
mắt đen của hắn, cả bạch y nam nhân mà nàng cho rằng là Hoàng Bắc Thiên. Nhưng
cảm giác quen thuộc đó lại nói đó chính là Hoàng Bắc Thiên, nhưng hắn không nói
với nàng câu nào, chỉ dùng hai mắt nhìn nàng, ẩn chứa trong đó rất nhiều lời
muốn nói. Có lẽ, hắn vội vàng đi làm việc, nhiều người đang chém giết như vậy,
hắn lại ở chỗ này nói chuyện nữ nhi tình trường quả thật không phải.
Nghĩ tới lại lo
lắng đến sự an toàn của hắn, Hữu Hi hoàn toàn ngủ không được, đầu óc trống
rỗng. Không biết bao lâu, Miêu Hồng bưng thức ăn tới, vẻ mặt thiện lương, mang
theo chút nghĩa khí của nữ tử giang hồ, nhưng lại luôn vui vẻ động lòng người,
khi cười để lộ má lúm đồng tiền.
Hữu Hi ăn cơm,
bụng cũng không khó chịu nữa, liền hỏi Miêu Hồng khi nào bạch y nam nhân tới.
Miêu Hồng nói với
nàng, môn chủ còn nhiều chuyện chưa giải quyết, không thể gặp ngay được.
Hữu Hi lại không
kiềm được thất vọng, đau lòng, chờ đợi, chờ bóng dáng quen thuộc ấy lại xuất
hiện trước mắt nàng, nàng phải chờ. Căn phòng ở nơi hẻo lánh, phía sau là ngọn
núi cao, chung quanh cũng chẳng có nhà nào.
Hữu Hi ở đây chờ,
chờ người mình yêu xuất hiện, nhưng đã hơn mười ngày cũng không gặp được
người đó. Trừ Miêu Thanh và Miêu Hồng, còn có nam nhân đánh xe, chắc cũng gần
bốn mươi tuổi, cao lớn phóng khoáng, mỗi ngày đi săn bắt thú cải thiện cuộc
sống, tên của hắn rất đặc biệt, Khiêu Sơn Báo.
Hữu Hi lo lắng
đợi Hoàng Bắc Thiên xuất hiện, nhưng vẫn không thể đợi được, đôi lúc nàng suy
nghĩ, có phải Hoàng Bắc Thiên đã ghét nàng, không muốn gặp nàng. Tại sao, tại
sao, hắn không đến gặp nàng, sinh tử tương phùng, gặp lại, vội vã biệt ly, đổi
lấy một trái tim chờ đợi mòn mỏi.
Nhiều lần hỏi
Miêu Hồng chừng nào môn chủ tới, bọn họ chỉ nói, môn chủ đang giải quyết chuyện
bên ngoài. Hắn ngay cả một chút cũng không quan tâm đến tâm trạng nàng sao? Hữu
Hi không nhịn được nữa, trái tim kịch liệt nổi dậy, nàng đi ra sân chính đứng
trước mặt sơn báo đang luyện công hỏi, lạnh lùng nó: “Báo tử, ta muốn
phiền ngươi một việc”
Sơn Báo ngừng
luyện công, nhìn Hữu Hi, tay lai mồ hôi, cười hỏi: “Chuyện gì?”
Hữu Hi nhìn thẳng
hai mắt Sơn Báo, giọng nói bình thản: “Vậy ngươi nói ta biết, môn chủ của
ngươi bận chuyện gì?”
Sơn Báo cười thô
kệch, uyển chuyển nói: “Môn chủ công việc bận rộn, cái này rất khó nói”
“Được”- Trái tim Hữu Hi cảm thấy khó chịu. “Nếu
như hắn bận không thể tới gặp ta, vậy dẫn ta đi gặp hắn”
Sơn Báo làm khó
nói: “Xin lỗi, ta không thể mang ngươi đi”
“Không thể”- Hữu Hi cười khổ. “Vậy ngươi
chuyển lời với môn chủ, ta chỉ cho hắn thời gian tới ngày mai, nếu như hắn
không tới, ta sẽ bỏ đi, không cần thương lượng”
Hữu Hi nói xong
quay về phòng, trái tim buồn bã tự hỏi mọi chuyện thế này là vì sao, sao lại
thế!
Sơn Báo đứng
trong sân, cau mày nghĩ ngợi, cuối cùng rút đao lại hướng về phía phòng tỷ muội
Miêu Hồng gọi: “Ta đi đây một chuyến, nơi này các ngươi quản giáo cho
kĩ”
“Muội biết rồi
Báo tử ca!”- Miêu Thanh từ
trong phòng đi ra, giọng nói giòn giã đáp, sau đó quay vào phòng.
Sơn Báo rời đi.
Trong viện trở
nên yên tĩnh, chỉ có gió núi thổi qua, thổi đến mức lạnh run. Đêm lặng lẽ kéo
tới, Hữu Hi trong bụng đầy tâm sự ngổn ngang không ngủ được, trong đầu là hình
ảnh bạch y nam nhân chính là Hoàng Bắc Thiên.
Môn chủ chính là
Hoàng Bắc Thiên, Hoàng Bắc Thiên chính là môn chủ, nhưng hắn không gặp nàng,
Hữu Hi trong lòng thầm ai oán, đau đớn nhiều hơn.
Đang tự dày vò
bản thân thì bên ngoài truyền tới tiếng bước chân, lòng nàng liền trở nên
căng thẳng ngồi bật dậy nhìn về phía cửa.
Trong lòng cảm
giác được điều gì đó, có lẽ là cảm giác chờ mong làm nàng điên, ngay cả mang
giầy cũng bỏ qua vội vàng chạy tới cửa, tay lục đục mở chốt.
Ngoài cửa là bóng
nam nhân đứng lặng yên, ánh trăng chiếu xiên vào người hắn, vừa mông lung lại
vừa chói mắt.
Đúng rất chói
mắt, sự xuất hiện của hắn vô cùng chói mắt, nỗi đau trong ngực nàng ngày càng
bành trướng, lòng chua xót, hai mắt đầu tận lực kiềm chế không rơi lệ.
Là hắn, là hắn,
là Hoàng Bắc Thiên, dù hình ảnh mông lung, nhưng nàng cảm thấy rất rõ. Tay nàng
xoa nhẹ mặt hắn, động tác cẩn thận, sợ tất cả chỉ là ảo giác.
Nhưng là thật,
cảm giác ấm áp, còn có vết sẹo mờ trên mặt, cũng nói cho nàng biết nam nhân
trước mắt chính là Hoàng Bắc Thiên.
Nhưng tại sao
không chịu gặp nàng, tại sao hắn ngay cả một chút cũng không khát khao muốn gặp
nàng.
Đau lòng muốn vỡ ra,
nhưng hắn còn sống, niềm vui lại phủ lên nàng. Nghĩ tới nỗi đau phải chịu vì
tưởng hắn đã chết, nghĩ tới hắn trốn tránh nàng hơn mười ngày không gặp, nghĩ
đến hắn che dấu mọi thứ, tất cả oán hận, nhớ nhung, đau khổ đều bộ phát. Tay
Hữu Hi đánh vào mặt Hoàng Bắc Thiên, phát ra tiếng giòn vang, vừa khóc vừa la:
“Tại sao, tại
sao không chịu gặp ta, tại sao!”
Hai tay Hoàng Bắc
Thiên dùng sức đem nàng ôm chặt vào ngực, mang theo cảm giác xin lỗi, đau lòng,
lồng ngực của hắn cũng nhớ nhung cảm giác được ôm nàng, ôm người con gái mà hắn
yêu.
Hữu Hi khóc nức
nở, tay ôm lấy Hoàng Bắc Thiên, ôm lấy nam nhân nàng yêu, nước mắt từng giọt
rơi xuống tựa như rơi vào lòng hắn thiêu đốt trái tim hắn.
Tay Hoàng Bắc
Thiên ôm lấy Hữu Hi siết chặt, như muốn đem thân thể nàng nhập sát vào người
hắn, trở thành máu xương của hắn.

