Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ - Ngoại truyện (phần 1)

Ngoại truyện: Nguyện
vọng năm mới của Khai Phong phủ

“Một lượng… hai lượng…”.

“… năm lượng… tám lượng…”.

“… chín lượng… mười lượng…”.

“Một văn… mười văn… mười một văn… mười, mười hai văn…
mười ba văn…”.

“Mười ba văn… mười ba văn… Aaaaa, vì sao lại là mười ba
văn… số mười ba đen đủi, đây là điềm xấu rồi!!!”.

Trong Tam ban viện của Khai Phong phủ, một tiếng kêu
thảm thiết vang lên, vọng tới tận mây xanh, chấn động nóc nhà làm cho tuyết
đọng rơi xuống đầu Trịnh Tiểu Liễu đang đẩy cửa vào. Chỉ thấy thân hình người
ngoài cửa lắc một cái, chân bước nhanh như gió, thuần thục tránh “đại họa rớt
xuống đầu” rồi lách vào cửa, phủi tuyết trên người xuống, sau đó oán giận nói
với người trong phòng:

“… Kim Kiền, từ ngày Mười lăm tháng Chạp nhận bổng lộc
đến giờ, cậu đã đếm suốt sáu ngày rồi… Haizz, cho dù cậu có đếm mười ngày nửa
tháng nữa, thì hai lượng mười ba văn tiền lương bổng cũng không nhiều thêm nửa
văn đâu, cậu hà tất phải như vậy chứ?”.

Chỉ thấy người trong phòng, thân hình gầy nhỏ, hai tay
ôm ngực, ngồi chồm hỗm một cách bất nhã trên ghế gỗ, nhìn chằm chằm vào toàn bộ
lương bổng sắp thành hàng ngay ngắn trên bàn, dẩu môi lẩm bẩm:

“Sự khác biệt ngàn năm giữa tôi và đám cổ nhân các anh
không thể vượt qua, chẳng cách nào khai thông được”, ngưng một chút, lại vò đầu
nói, “Chẳng lẽ là đếm nhầm rồi? Phải đếm lại lần nữa mới được… Một lượng… hai
lượng…”.

“Haizz…”, Trịnh Tiểu Liễu nhìn người trước mặt, lắc
lắc đầu vẻ bất dắc dĩ, không nói tiếp nữa.

Từ khi nhận được lương bổng bảy ngày trước, Kim Kiền
liền đem toàn bộ bổng lộc cất giữ gần một năm nay ra, bày thành hàng ngay ngắn
trên bàn suốt bảy ngày bảy đêm, lo đếm quên ăn quên ngủ, đêm không an giấc, hai
mắt đỏ kè, da mặt nhăn nhúm, miệng toàn những lý do phủ nhận để đếm lại:

Đầu tiên đại loại là “Ít thế này, sao lại ít thế
này…”.

Sau thì kiểu như “Vào sinh ra tử, người trước ngã
xuống kẻ sau kế tục, thế này thì lỗ to rồi, lỗ to rồi…”.

Tiếp đó thì là cái gì mà “Chọn có, nhất định phải chọn
có…”.

(Tốt bụng phiên dịch: Đó chính là “nhảy việc”).

Cuối cùng hôm qua lại đổi thành “Mười ba, số mười ba
đen đủi… không may mắn” như thế đấy…

Không những thế còn bất kể ngày đêm, bất kể giờ giấc,
lần nào đến cuối cùng cũng kêu lên thảm thiết… Chưa được mấy ngày, trong Tam
ban viện đã truyền tai nhau rằng “Kim bổ khoái bị trúng tà”, “Phòng đó có ma
làm loạn”, “Kim bổ khoái dốc sức kịch chiến quần ma trong mơ”… rất nhiều cách
nói, tam sao thất bản, còn hay hơn cả mấy người kể truyện, một văn tiền hai
đoạn, trong Ngõa Tứ ở đầu đường.

“Aaaa, mười ba văn, quả nhiên là mười ba văn, không
may mắn, rất không may mắn aaaaa…”.

Tiếng kêu thảm thiết lại vang lên lần nữa.

Xem ra nhất định là tuyết đọng trên mái nhà lại rơi
xuống nhiều rồi đây, phải sớm quét dọn sạch thôi, tránh cho lại giống như mấy
ngày trước, cửa bên ngoài bị che lấp hết cả.

Nhưng vừa mới đẩy cửa ra, Trịnh Tiểu Liễu liền sửng
sốt, đôi mắt báo nhất thời trợn tròn, bất giác kinh ngạc kêu lên: “Bốn… bốn vị
đại nhân, sao… sao lại…”.

Chỉ thấy bên ngoài cửa bốn người đứng chỉnh tề, tất cả
đều vận quan phục Lục phẩm hiệu úy, thắt lưng đeo Khoát diệp trường đao, vốn cả
đoàn phải phong độ uy vũ kinh người… nhưng, trên đầu bốn người là bốn cục
tuyết, đang từ từ trượt xuống thái dương, lăn qua sống mũi.

Mà Vương Triều, Vương hiệu úy, cánh tay cứng ngắc đang
giơ lên trong không trung, dáng vẻ như chuẩn bị gõ cửa.

Năm người cứ thế đứng ở cửa nhìn nhau hồi lâu, sau
cùng vẫn là Trịnh Tiểu Liễu hoàn hồn lại trước tiên, quăng cái chổi trong tay
đi, cúi đầu ôm quyền nói: “Bốn… bốn vị đại nhân, không… không biết có… có gì
giao phó?”.

Bốn vị Hiệu úy đại nhân bên ngoài không hổ là cộng sự
nhiều năm, tâm linh tương thông, vô cùng ăn ý với nhau. Bốn người thừa dịp
Trịnh Tiểu Liễu cúi đầu, dùng tốc độ nhanh nhất mà mắt thường khó theo kịp,
phủi tuyết trên đầu xuống, đi vào phòng, khép chặt cửa lại, động tác nhanh gọn
dứt khoát, đều tăm tắp.

Đến khi bốn người an ổn đứng vững, Vương Triều lúc này
mới rành rọt nói: “Trịnh bổ khoái không cần câu nệ, bốn người chúng ta chỉ là
có việc muốn bàn bạc với Kim bổ khoái”.

Lời còn chưa dứt thì đã thấy người vốn đang ngồi chồm
hỗm trên ghế “viu” một cái nhảy xuống lao vào phòng trong, về phần bổng lộc sắp
thành hàng ngay ngắn trên bàn đã sớm trống trơn, không còn gì.

“Ai da, bốn vị đại nhân đại giá quang lâm, thật là vẻ
vang cho cái Tam ban viện nhỏ bé của kẻ hèn này, ha ha ha ha…”.

Một tiếng cười cao vút truyền đến, chỉ thấy Kim Kiền
khuôn mặt tràn ngập ý cười, thong thả đi từ phòng trong ra, ôm quyền thi lễ,
phong thái nhàn nhã, như thể người vừa mới từ ghế xông vào phòng trong chẳng có
chút liên hệ gì với mình.

Bốn vị Hiệu úy cũng đồng thời gật đầu đáp lễ nói: “Kim
bổ khoái nặng lời rồi…”.

“Ha ha ha… đâu có, đâu có, bốn vị hạ mình tới đây,
thực quá vinh hạnh, thuộc hạ gánh vác không nổi… ha ha…”.

“Kim bổ khoái vì sao lại nói những lời này, chúng ta
chẳng qua chỉ là cuối năm đến thăm bằng hữu, đâu dám nhận hạ mình tới chứ…”.

“Ha ha, khách khí quá, thuộc hạ không gánh vác nổi…”.

“Kim bổ khoái khách khí rồi…”.

Trịnh Tiểu Liễu ở bên mở to mắt nhìn năm người bọn họ
đứng thẳng tắp trong phòng, vừa ôm quyền, vừa thi lễ, tuy năm người khuôn mặt
tràn ngập ý cười, nhưng không biết vì sao cậu lại cảm thấy sống lưng lạnh toát,
không khỏi rùng mình một cái, vội vàng cầm lấy cái chổi vừa bị mình vứt xuống
tông cửa mà chạy, nói: “Tôi… tôi đi quét tuyết đọng…”.

Rầm!

Cửa đóng lại, trong phòng nhất thời chìm trong yên
lặng.

Kim Kiền vẫn treo nụ cười trên mặt như cũ, nhưng nếu
nhìn kỹ, không khó để phát hiện ra khóe miệng nàng hơi giật giật.

Tứ đại Hiệu úy khuôn mặt tươi cười, nhưng tám con mắt
lại liếc đi liếc lại không ngừng.

“Bốn vị đại nhân mời ngồi…”.

“Kim bổ khoái cũng ngồi đi…”.

Năm người cùng ngồi quanh bàn, tất cả đều trầm mặc
không nói.

Chỉ thấy Vương Triều, Mã Hán, Trương Long, Triệu Hổ
bốn người, vẻ mặt ngượng ngùng, đưa mắt nhìn nhau, muốn nói gì đó nhưng lại
thôi.

Kim Kiền tim đập mạnh, mồ hôi lạnh rịn ra, cũng không
tiện mở miệng tiễn khách, chỉ đành tuân theo phương châm tác chiến “địch bất
động, ta cũng bất động”, chăm chú nhìn bốn người họ.

Lát sau, cuối cùng vẫn là Trương Long cá tính hấp tấp,
nóng nảy, thẳng người lên mở miệng nói: “Kim Kiền, chúng ta là cộng sự với nhau
cũng gần một năm rồi, đều là người nhà cả, huynh đệ chúng ta trước giờ cũng
không xem cậu là người ngoài, Trương Long tôi tính tình nóng nảy, nói chuyện
không thích vòng vo, tôi cứ nói thẳng thế này… Kim Kiền, cậu thấy đấy năm hết
Tết đến rồi…”.

“Trương đại ca…”, tiếng kêu này của Kim Kiền, có thể
sánh với ba giọng nam cao trứ danh của thế giới[1], làm bốn người đối diện kinh
hoàng ngẩn ra ngay tại chỗ.

[1] Ba giọng nam cao nổi tiếng của thế giới chính là:
Domingo, Carreras, Pavarotti.

Chỉ thấy Kim Kiền vỗ mạnh hai tay lên bàn một cái, cất
giọng thảm thiết vang trời dậy đất: “Bốn vị đại ca ơi, xin hãy thương xót, tiểu
đệ từ nhỏ đã bơ vơ không nơi nương tựa, mệnh Sát cô tinh[2], lục thân[3] không
nhận, ngũ súc[4] chẳng
bằng, nay tận tâm tận lực, đi sớm về khuya, vào sinh ra tử, mạng treo sợi chỉ,
vất vả lắm mới kiếm được mấy văn tiền sống tạm qua ngày này. Không phải tiểu đệ
nhẫn tâm, mấy vị đại ca gặp khó khăn, tiểu đệ cũng sầu não cùng, đau thấu tâm
can, chỉ là tiểu đệ tấm lòng có dư mà lực không đủ, thực sự lực bất tòng
tâmmmmm…”.

[2] Mệnh sát cô tinh: Chính là bị Thiên sát cô tinh
chiếu mạng. Theo dân gian lưu truyền, người bị Thiên sát cô tinh chiếu mạng gặp
nhiều bất hạnh, cả đời cô độc, luôn mang xui xẻo đến cho mọi người xung quanh.

[3] Lục thân chính là sáu mối quan hệ trong gia đình,
bao gồm: cha, mẹ, anh, em, vợ, con.

[4] Ngũ súc tức là năm loại gia súc bao gồm: trâu, dê,
lợn, gà, chó.

Nói rồi, hai mắt rưng rưng đẫm lệ, khóc rống lên không
ngừng.

Bốn người đối diện đưa mắt nhìn nhau, hồi lâu sau mới
phản ứng lại.

“Kim… Kim Kiền, cậu… cậu nói gì thế?”, Triệu Hổ ngập
ngừng hỏi.

Kim Kiền gạt lệ, đột nhiên thẳng người lên, đôi mắt
nhỏ mở to, ánh mắt nghiêm túc, nói: “Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, bổng lộc
quyết không thể mắt đi! Bốn vị đại nhân, hôm nay thuộc hạ lòng đã hạ quyết tâm,
tuyệt đối không cúi đầu trước cường quyền ác thế, bốn vị đại nhân nếu cứ nhất
quyết muốn mượn từ chỗ thuộc hạ nửa văn tiền, thì đừng trách tiểu nhân trở mặt
vô tình, ân đoạn nghĩa tuyệt!”, ngưng một chút, bỗng mếu máo khóc lóc nói:
“Thuộc hạ một nghèo, hai trắng tay, không cách nào giúp đỡ được các vị đại
nhânnnnn…”.

……….

……

“Khụ khụ, Kim bổ khoái, chúng ta lúc nào nói muốn mượn
tiền Kim bổ khoái?”.

Vương Triều quả nhiên không hổ là người đứng đầu tứ
đại Hiệu úy, tuy rằng khuôn mặt dúm dó co giật, nhưng vẫn có thể duy trì được
ba phần trấn tĩnh như trước.

Kim Kiền nheo đôi mắt nhỏ, lại gạt lệ nghẹn ngào nói:
“Thế mà còn không rõ sao?! Hôm nay là ngày Hai mươi sáu tháng Chạp, năm hết Tết
đến rồi, lúc này gõ cửa nhà thăm viếng, không phải đòi nợ thì là mượn tiền,
thuộc hạ tự vấn mình, bản thân chưa từng nợ tiền ai bao giờ, cho nên nhất định
là lý do sau… Bốn vị đại nhân sau khi vào phòng, lại nhìn nhau không nói, vẻ
mặt ngượng ngùng, ánh mắt đưa đi đưa lại, chính là dấu hiệu của việc đi mượn
tiền… Lại thêm những lời vừa rồi của Trương đại nhân, trước thì xưng huynh gọi
đệ, lôi ra quan hệ, thân thân mật mật, sau lại đề cập đến việc năm hết Tết đến,
thuộc hạ suy đoán mấy vị đại nhân tới đây vay tiền thuộc hạ, có gì không đúng
chứ… hu hu…”.

Nói rồi ôm đầu khóc rống lên không ngừng.

Bốn người đối diện nhất thời mây đen vần vũ trên đầu.

“Kim… Kim bổ khoái, trước tiên cậu hãy ngừng khóc đã,
bốn người chúng tôi không phải đến đây mượn tiền, chỉ là có chuyện muốn nhờ
vả”, cuối cùng vẫn là Mã Hán tính khí tốt, hòa hoãn cất tiếng trấn an Kim Kiền,
cố vớt vát chút thể diện vừa bị chà đạp.

“Không mượn tiền?! Có chuyện muốn nhờ vả?!”.

Kim Kiền nghe vậy, ngẩng phắt đầu lên, hai tay gạt lệ,
đôi mắt nhỏ dài hiện ra sáng ngời, rực rỡ lấp lánh, nhìn thẳng vào bốn người
đối diện quét mắt một vòng, đột nhiên mặt lộ ra vẻ khó xử, nói: “Bốn vị đại
nhân có chuyện giao phó, thuộc hạ dù phải vào nơi nước sôi lửa bỏng cũng không
chối từ, chỉ là… mấy vị đại nhân cũng biết, thuộc hạ còn phải ăn Tết, năm cùng
tháng tận đến nơi rồi, thuộc hạ vẫn chưa sắm sửa, không biết mấy vị đại nhân
muốn thuộc hạ giúp gì trong mấy ngày này, vạn nhất bỏ lỡ mấy ngày sắm tết, giá
cả hàng hóa lại tăng cao, mà túi tiền thuộc hạ lại có hạn…”.

Nói được một nửa, Kim Kiền lại ngước mắt lên nhìn mấy
người họ, đôi con ngươi long lanh đẫm nước, khuôn mặt mang ba phần buồn bã, bảy
phần mong đợi.

Bốn người đối diện không khỏi rùng mình cùng lúc.

“Ai da, Kim Kiền, cậu hà tất phải như vậy! Bốn huynh đệ
chúng tôi nếu đã đến nhờ cậu giúp đỡ, tất sẽ không đi tay không”, Trương Long
vỗ ngực, cao giọng nói, “Nếu việc đó mà thành, bốn huynh đệ chúng tôi mỗi người
sẽ tặng cậu mười lạng bạc trắng để giúp cậu ăn Tết!”.

“Mỗi người mười lượng?!”, Kim Kiền thiếu chút nữa thì
nhảy phắt lên bàn.

Bốn người đối diện đồng thời gật đầu.

Hả?

Hở!

Hơ~~

Kim Kiền nheo nheo mắt, âm thầm đánh giá bốn người đối
diện, cố gắng đè nén tiếng kêu hưng phấn trong lòng, nghĩ bụng: Bốn người này
tuy không thể sánh được với Công Tôn Trúc Tử gian xảo, nhưng hợp lại một chỗ
cũng tuyệt đối là phần tử của gia tộc tinh anh, hôm nay lại nguyện ý ra giá cao
để mời mình xuất sơn, nhất định trong đó có gì mờ ám, không hợp lẽ thường, mình
vẫn nên hỏi kỹ, tránh bị mấy người này hãm hại thì hơn.

Nghĩ đến đây, Kim Kiền lại tỉ mỉ đánh giá sắc mặt mấy
người đối diện hồi lâu mới thận trọng ôm quyền nói: “Thuộc hạ cả gan, xin hỏi
bốn vị đại nhân rốt cuộc là muốn thuộc hạ làm chuyện gì?”.

Những lời này vừa nói ra, thì thấy bốn người đối diện
gương mặt đều lộ vẻ ngượng ngùng, sắc diện hơi đỏ ửng, mới nhìn qua thực có vài
phần giống với biểu hiện của nàng dâu nhỏ.

Chậc chậc…

Kim Kiền thấy thế, bất giác mạch máu dưới da khẽ giật
giật, trong lòng cũng sáng tỏ vài phần.

Hồi lâu, Vương Triều, dưới ánh mắt ra hiệu của ba
người còn lại, mới mở miệng nhỏ giọng nói: “Bốn huynh đệ chúng tôi chỉ muốn
cùng Triển đại nhân ăn một bữa cơm tất niên…”.

Một giọt mồ hôi lạnh từ trên thái dương Kim Kiền lăn
xuống.

“Chỉ có như thế?!”, Kim Kiền có chút khó tin nói.

Ngồi cùng Tiểu Miêu ăn một bữa cơm tất niên mà có giá
tới bốn mươi lượng bạc trắng?! Ít ra cũng phải là ký tên, viết đôi câu đối, ôm
một cái, hôn một cái chẳng hạn chứ?

Bốn người cũng gật đầu, quyết đoán nói: “Chỉ có như
thế!”.

“Trước xin hãy đưa một nửa tiền đặt cọc!”.

“Được”, hai mươi lượng bạc lập tức được đặt lên bàn.

“Thành giao!”, Kim Kiền vồ lấy bạc, vỗ bàn nghiêm túc
nói.

Hôm nay là ngày Hai mươi bảy tháng Chạp, ngoài cửa
Đông, phố phường sầm uất, ẩm thực tinh tế, vải vóc quần áo rực rỡ muôn màu,
vàng bạc trân châu, các loại hàng hóa, bày la liệt chật ních hai bên đường,
chúng bách tính trong thành Biện Lương nô nức kéo nhau đến các cửa hàng sắm
Tết, trong thành có thể nói toàn là đầu người lố nhố, chen vai thích cánh, đông
nghịt nửa bước cũng khó đi.

Nhưng trong cảnh đông đúc như vậy lại có một bóng áo
đỏ đen lách đi rất nhanh trong đám người, thân hình lúc ẩn lúc hiện, hệt như đi
giữa nơi quang đãng.

Đột nhiên, chỉ thấy người này tung mình một cái, thân
hình lao vút đi trong không trung, đạp thẳng vào lưng một gã đang ra sức chen
lấn, vạch đám đông mà chạy về phía trước.

Bịch!

Gã đó bị đạp ngã nhào xuống đất, con gà mái già trong
tay cũng bị người kia đoạt lấy.

“Muốn ăn trộm gà trước mắt ta hả, hừ hừ, người còn
thiếu cả trăm năm công lực nữa!”, định thần nhìn kỹ, chỉ thấy người nọ đạp lên
lưng gã kia, thân vận trang phục sai dịch đỏ đen xen lẫn, đó chính là quan phục
của nha dịch Khai Phong phủ, sai dịch này tuy thân hình gầy nhỏ nhưng cả người
đầy nộ khí, sắc mặt giận dữ, khiến cho thân hình mỏng manh lúc này có thể sánh
với những vị kim cang cao tám thước.

“Kim… Kim Kiền, cậu chạy nhanh quá…”.

Một sai dịch khác phía sau hớt hải vạch đám đông đi
ra, nhận lấy con gà mái trong tay Kim Kiền thở hổn hển nói.

“Ai da, là tiểu sai dịch của Khai Phong phủ đây mà,
hôm nay bắt được mấy tên trộm vặt rồi?”.

Một tiểu thương bán vải vóc đứng sau lưng tên trộm gà
thân thiện hỏi Kim Kiền.

Kim Kiền hai tay chống nạnh, thở dồn hai cái, nhíu mày
nói: “Bắt được mấy tên trộm vặt? Không nhớ rõ lắm…”.

Trịnh Tiểu Liễu đứng bên, khuôn mặt tràn ngập vẻ tự
hào nói: “Hôm nay chúng tôi đã bắt được mười tám tên trộm vặt rồi!”.

“Tốt quá, tốt quá, hai vị sai dịch, quả nhiên là thiếu
niên anh hùng!”, chưởng quầy trân châu cũng chen vào tán thưởng.

Dân chúng cùng tiểu thương xung quanh cũng phụ họa tiếp
lời.

Trong một thoáng, con phố vốn rất náo nhiệt này lại
càng trở nên sôi sục hơn.

“Chư vị khách khí rồi. Đây là bổn phận nên làm của sai
dịch Khai Phong phủ”.

Kim Kiền ôm quyền đáp, nhưng đôi mày nhíu chặt chưa
từng giãn ra dù chỉ nửa phân, đoạn tóm lấy tên trộm gà ở dưới đất lên, quẳng
cho Trịnh Tiểu Liễu phía sau nói: “Về phủ!”.

Nói rồi chắp tay thi lễ, sau đó xoay người đi về phía
Khai Phong phủ.

Trịnh Tiểu Liễu không dám trễ nãi, một tay xách con gà
mái già, một tay túm lấy cổ áo tên tiểu tặc, nhanh nhẹn đi theo sau Kim Kiền.

Các tiểu thương bách tính xung quanh cũng bất giác dạt
ra tạo thành một con đường cho hai người bọn họ đi, để lại sau lưng những tiếng
xì xào bàn tán không ngừng của đám bách tính thích xem náo nhiệt.

“Vị tiểu sai dịch này khinh công thật lợi hại, mỗi lần
xem cậu ta bắt trộm đều chỉ thấy vút một cái, sau đó tên trộm đã bị tóm gọn…”.

“Đúng đó, đúng đó, đặc biệt là mấy ngày nay, dường như
ngày nào cũng có thể thấy cậu tiểu sai dịch này ở trên đường”.

“Đừng thấy cậu tiểu sai dịch này tuổi còn nhỏ mà khinh
thường, công phu trên người tuyệt đối không tầm thường, tiểu tặc mà rơi vào tay
cậu ta, tuyệt không chiếm được nửa phần lợi thế”.

“Đúng như vậy đấy! Năm nào cứ đến gần Tết, là bọn tiểu
tặc lại đặc biệt hoành hành, cũng phải có người như cậu ấy để trị bọn chúng
chứ”.

Dân chúng phía sau xì xầm bàn tán, Kim Kiền và Trịnh
Tiểu Liễu câu nào cũng nghe rõ, nhưng tâm tình của hai người lại khác nhau một
trời một vực.

Trịnh Tiểu Liễu tất nhiên là tự hào vạn phần rồi, chỉ
hận không thể giơ cao con gà mái già trong tay lên để biểu thị vinh quang.

Còn Kim Kiền thì càng nghe lông mày càng nhíu chặt,
cho đến khi áp giải tên trộm tống vào đại lao Khai Phong phủ, đầu lông mày đã
vặn xoắn thành mười tám nếp.

“Ai da, là Kim bổ khoái và Trịnh bổ khoái, lại bắt
được tiểu tặc à…”.

Vừa vào đại lao của Khai Phong phủ thì bỗng nghe có
giọng nói sang sảng hô to lên.

Chỉ thấy một sai dịch thân hình hơi béo, tuổi hơn năm
mươi, râu tóc điểm sương bước lên chào hỏi hai người Kim, Trịnh. Đó chính là
Mạnh Nhạc, lao đầu của đại lao Khai Phong phủ.

Mạnh lao đầu vừa thấy Kim Kiền và Trịnh Tiểu Liễu liền
nở nụ cười, gương mặt đầy những nếp nhăn, vội vàng sai ngục tốt đem tên trộm gà
trong tay Trịnh Tiểu Liễu nhốt vào phòng giam, rồi thuận tay nhấc bút lông lên
ghi vào sổ nói:

“Kim Kiền, Trịnh Tiểu Liễu, ngày Hai mươi bảy tháng
Chạp, bắt được tổng cộng mười tám tên tiểu tặc”.

Ghi chép xong liền ngẩng lên nhìn hai người, Mạnh lao
đầu lại cười nói: “Chưa đầy hai ngày mà hai người đã bắt được gần bốn mươi tên
trộm, thật sự đúng là Trường Giang lớp lớp sóng sau xô sóng trước. Xem ra
ta đã già rồi!”.

Trịnh Tiểu Liễu nghe vậy, nhất thời có chút ngượng
ngùng, gãi gãi đầu nói: “Mạnh lao, ông đùa rồi, chúng tôi còn phải học hỏi
nhiều!”.

“Ha ha, tốt tốt tốt, học hỏi, học hỏi. Chỉ sợ ta không
có gì để dạy nữa rồi”.

Kim Kiền lại nhíu mày trầm tư, hồi lâu sau mới chậm
rãi nói: “Mạnh lao, hôm nay Triển đại nhân bắt được mấy phạm nhân tống vào
lao?”.

Mạnh lao đầu nghe vậy không khỏi sửng sốt, đánh giá
Kim Kiền hồi lâu, rồi cười nói: “Ai da, Kim bổ khoái, tuy cậu và Trịnh bổ khoái
công trạng không nhỏ, nhưng so với Triển đại nhân thì còn kém xa. Tính đến hôm
nay, Triển đại nhân đã bắt được gần một trăm tên trộm lớn nhỏ rồi”.

Kim Kiền tiếp tục nhíu mày: “Mấy hôm nay trong ngục
tổng cộng có bao nhiêu tên trộm bị bắt đưa vào?”.

Mạnh lao đầu nghĩ một chút rồi nói: “Tính sơ sơ thì
cũng gần hai trăm tên…”.

“Ngày thường cũng có nhiều tên trộm lớn nhỏ như vậy bị
bắt vào sao?”.

“Cái này…”, Mạnh lao đầu cũng không khỏi nhíu mày nói,
“ngày thường không đến mức như vậy… Kể ra cũng thật lạ, hàng năm cứ đến giáp
Tết là bọn trộm vặt lại đặc biệt tăng lên, hơn nữa đa số đều là phạm vào những
tội nhỏ ăn cắp vặt, không cần phải thăng đường thẩm vấn, chỉ cần giam lại năm
ba ngày coi như trừng phạt sơ là được. Có điều số lượng bọn tiểu tặc đông quá,
tuy không quá mức nhiễu nhương, nhưng nếu cứ bỏ mặc không quản thì e sẽ ảnh
hưởng đến tình hình trị an của kinh thành. Haizz, cứ đến gần Tết, bổ khoái nha
dịch xin nghỉ phép tăng nhiều, e rằng năm nay lại phải phiền Triển đại nhân,
chỉ mong năm nay bọn tiểu tặc bớt đi gây rối vài phần, nếu không Triển đại nhân
lại phải bận rộn, đến cả bữa cơm tất niên cũng không ăn được…”.

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3