Quán cà phê XY - Ông chủ và kiến trúc sư - Phần 1
Ông chủ và kiến trúc sư
A
Xe của kiến trúc sư phải đem đi bảo dưỡng rồi, vì thế anh
quyết định ngồi xe buýt đi làm.
Nhưng đến lúc lên trên xe rồi, lật hết túi này đến túi nọ
mới phát hiện trên người, trừ các loại thẻ ngân hàng thì chẳng có đồng tiền nào
cả, anh bắt đầu nghĩ đây có phải là một sự lựa chọn sai lầm không.
Mà lúc này, xe đã bắt đầu chạy.
Bởi vậy, anh cũng chẳng còn cách nào.
Kiến trúc sư nghĩ thế, nên đành dày mặt nhìn bác lái xe: Xin
lỗi, hình như tôi không mang tiền.
Toàn bộ những người có mặt trên xe đều dùng ánh mắt kỳ quái
nhìn kiến trúc sư, chắc họ trước nay chưa từng thấy ai ăn mặc bảnh bao như thế
mà đến một đồng cũng không có, cuối cùng còn trâng tráo không biết ngượng mà
bày ra bộ dạng “Ta đây chính là muốn đi xe chùa đấy”.
Bác lái xe nhìn anh một cái: Lần này bỏ qua. Anh bạn trẻ,
phải biết tự trọng chứ.
Kiến trúc sư thật buồn bực.
Anh vốn định đợi đến trạm sau thì xuống xe cho rồi, mà lời
nói của bác lái xe lại như muốn nói là anh cố ý làm vậy không bằng. Kiến trúc
sư muốn mở miệng giải thích lại thấy làm như thế có vẻ “có tật giật mình” quá,
nhất thời chỉ có thể đứng im giả như không nghe thấy gì.
Ánh mắt những người trên xe nhìn anh đã chuyển từ kỳ quái
sang khinh thường: Bộ dạng thật vô liêm sỉ, da mặt dày thật đấy.
Keng.
Chỉ thấy một đồng xu rơi vào hộp đựng tiền, sau đó là một
giọng nói ấm áp vang lên: Bác tài, để tôi trả tiền hộ anh ấy cho.
B
Thật ra lần ở trên xe buýt đó không phải là lần đầu tiên ông
chủ nhìn thấy kiến trúc sư.
Ông chủ có quán cà phê gần một tòa nhà văn phòng cao cấp,
thường xuyên phải đưa đồ uống vào trong khu văn phòng đó.
Có một lần đến đưa cà phê, ông chỉ nhìn thấy một bức ảnh
trên tường của công ty kiến trúc nọ: Một người đàn ông cao lớn tuấn tú, một tay
ôm bó hoa, một tay cầm giải thưởng, nhìn qua chắc là nhận được giải gì đó.
Theo lý mà nói, nhận được giải thưởng là một việc đáng mừng,
thế nhưng cái người kia nhìn lại rất bình thản, trên mặt chẳng hề có nét cười.
Cô gái gọi cà phê bảo, đó là tổng giám đốc của công ty cô.
Ông chủ có ấn tượng sâu sắc với bức ảnh đó, bởi vậy lúc lên
xe vừa liếc một cái đã nhận ra anh ta.
Đương nhiên, chấp nhận bỏ ra một đồng giúp anh ta, thực ra
cũng chỉ để có lý do mà đường đường chính chính nhét vào tay anh ta một xấp
phiếu ưu đãi thôi.
Ông chủ cũng chẳng hy vọng vị tổng giám đốc này vì muốn cảm
ơn mình mà ngày ngày đến quán cà phê tiêu tiền. Ông chủ thực ra chỉ cho rằng,
loại người như anh ta chắc sẽ tiện tay đưa chỗ phiếu giảm giá này cho cấp dưới.
Đó mới là mục đích chính.
Không sai, ông chủ chính là loại người cực kỳ yêu tiền.
Ông chủ thường xuyên nhét phiếu ưu đãi của quán cà phê bên
người là để bất cứ lúc nào cũng có thể cho đi vài cái, phát triển kinh doanh.
Ông chủ sơn quán cà phê màu đỏ cam, là vì người đoán mệnh
trên cầu vượt nói màu này sẽ đem tiền tài đến.
Sách ông chủ thích nhất là “Dạy bạn trở thành chuyên gia
quản lý tài sản”, “Kiếm tiền dễ dàng như thế đấy!” và “Năm mươi bí quyết mở
tiệm”.
Ông chủ mua chậu hoa trang trí quán cà phê là để tiết kiệm
tiền. Chỉ mua loại cây vạn niên thanh có giá thành rẻ nhất, sau đó chiết cành
từ đó ra, trồng vào các bình, các chậu khác...
...
Sở thích lớn nhất của ông chủ là tiết kiệm tiền. Câu nói yêu
thích nhất chính là: Kiếm tiền không tích cực, đầu óc có vấn đề.
Có điều, ông chủ rốt cuộc cũng chỉ có thể miễn cưỡng xếp vào
hạng ông chủ nhỏ mà thôi.
Ông chủ là người rất khó tính. Máy làm cà phê, hạt cà phê,
các loại vật dụng và nguyên liệu làm cà phê, thậm chí ngay cả chất lượng của
cốc thủy tinh bình thường, ông chủ đều muốn phải là loại tốt nhất. Lại công
thêm tiền thuê cửa hàng.
Bởi vậy, so với người có tiền thật sự, ông chủ quả là còn
cách rất xa.
Cũng có lúc ông chủ đột nhiên nhớ lại cái vị tổng giám đốc
nhìn thấy ở công ty kiến trúc kia, anh ta nhìn có vẻ vừa có tiền vừa có tiếng,
thật khiến người khác hâm mộ. Thế nhưng, sao anh ta chẳng cười lấy một cái nhỉ?
Ngày thứ tư sau lần gặp gỡ vô tình với vị kiến trúc sư kia,
chín giờ tối, ông chủ nhận được một cuộc điện thoại gọi đưa hàng: Phòng làm
việc trong công ty kiến trúc Hán Thiên ở tầng ba, khu B tòa nhà văn phòng Đông
Ngân, gọi một phần thức ăn nhanh.
Ông chủ: “...Không có vấn đề”.
Quán cà phê chín giờ tối đổi sang bán đồ ăn nhanh chắc? Bị
điên hả?
Nhưng sở dĩ ông chủ được gọi là ông chủ, chính là bởi vì ông
chủ chưa bao giờ bỏ lỡ bất cứ cơ hội kiếm tiền nào.
“A lô, Giang Nam Xuân đúng không? Một phần cơm hộp. Loại hai
mươi tệ là được rồi. Quán cà phê XY, được rồi, nhanh lên đấy”.
Hai mươi phút sau, ông chủ tay cầm hộp cơm, mặt cười tươi
roi rói đi đến trước mặt kiến trúc sư:
“Chào anh, đồ ăn nhanh của anh, tất cả ba mươi tệ”.
C
Thật ra kiến trúc sư cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy
ông chủ.
Kiến trúc sư thích yên tĩnh, phòng làm việc của anh nằm ở
góc trong cùng của văn phòng công ty. Có những lúc làm việc mệt mỏi, anh sẽ ra
ngoài cửa sổ ngắm phong cảnh. Tiệm cà phê của ông chủ cũng là một phong cảnh
trong tầm ngắm của kiến trúc sư.
Màu chủ đạo của quán cà phê là màu đỏ cam, quán không lớn,
chốc chốc lại có người ra ra vào vào. Trước cửa tiệm có rất nhiều loại thực
vật, còn treo một cái bình thủy tinh trong suốt lên trên, bên trong trồng mấy
cành vạn niên thanh, có những cành mọc dài quá, còn rủ cả xuống dưới. Sân trước
của quán này bày mấy cái bàn cà phê đơn giản, xếp cùng hai cái ghế và một cái
dù to che nắng bên trên.
Thỉnh thoảng cũng nhìn thấy có người từ trong quán ra tưới
nước cho đám cây cối bên ngoài. Kiến trúc sư đoán đó chắc là ông chủ rồi. Bởi
vì cậu ta tưới nước xong còn hay ngồi trên ghế, nhàn rỗi đọc sách nữa.
Quán cà phê hình như đóng cửa rất muộn. Nghĩ cũng đúng, xung
quanh khu vực này toàn là những người đi làm bận rộn suốt trong các tòa nhà văn
phòng, dăm bữa nửa tháng lại phải tăng ca, chuyện làm ăn phát đạt là chuyện
đương nhiên.
Có những hôm kiến trúc sư bận đến tận tảng sáng, đi qua vẫn
thấy trong quán còn ánh đèn, lúc đó anh thường nhịn không được mà nghĩ: Hay
mình đi vào đó mua cốc cà phê nhỉ?
Có điều, kiến trúc sư trước nay không uống cà phê bao giờ.
Bởi thế tuy bụng nghĩ vậy, nhưng anh cũng chưa bao giờ vào quán cà phê lần nào.
Sau đó chính là một ngày, kiến trúc sư vô tình gặp ông chủ
trên xe buýt.
Kiến trúc sư thật ảo não.
Anh vẫn luôn nghĩ đến một ngày nào đó, anh tiến vào quán cà
phê, đứng trước quầy hàng, sau đó ông chủ ngẩng đầu lên hỏi: “Quý khách muốn
dùng gì?”; hoặc là có thể hai người gặp nhau trong thang máy của tòa nhà văn
phòng nơi anh làm việc, trên tay ông chủ đang cầm mấy cốc cà phê, đến lúc đó
nhất định anh sẽ nói một câu: “Cà phê thơm quá!”.
Tóm lại, dù thế nào cũng không phải là gặp mặt trong tình
huống khó xử như thế này.
Thậm chí đến câu “Cảm ơn”, kiến trúc sư cũng quên không nói,
chỉ có thể ngây ra nhìn ông chủ mỉm cười nhét vào tay mình một tập phiếu giảm
giá mà thôi.
D
Kiến trúc sư nhìn suất cơm trước mặt. Anh chắc là bận đến
phát điên rồi nên mới gọi điện đến quán cà phê đặt một phần thức ăn nhanh. Mà
không ngờ ông chủ cũng mang đến thật.
Ông chủ đợi cả nửa ngày, thấy kiến trúc sư chẳng có phản ứng
gì, nụ cười trên mặt có phần cứng ngắc:
Tổng cộng... ba mươi tệ.
Lúc này kiến trúc sư rốt cuộc cũng có phản ứng, rút tiền
trong ngăn kéo đưa cho ông chủ.
Ông chủ nhận tiền xong liền vô cùng vui vẻ, quay người chuẩn
bị rời đi.
Kiến trúc sư đột nhiên đứng bật dậy, trông bộ dạng có vẻ
hoảng loạn, còn bất cẩn làm đổ cốc nước trên bàn. Nước trong cốc nhỏ tí tách
từng giọt xuống đất. Ông chủ kinh ngạc nhìn kiến trúc sư: “Anh sao thế?”
Kiến trúc sư im lặng một lúc, cuối cùng mới lắc đầu: “Không
có gì”.
Mấy ngày tiếp theo, cứ đến chín giờ tối là kiến trúc sư lại
gọi điện đến quán cà phê kêu một suất cơm.
Mà cơ hội kiếm tiền đã dâng đến tận cửa như thế, không lấy
cũng uổng, vì thế ông chủ vẫn cứ theo lệ cũ mà làm.
Hôm nay, như mọi khi, đưa cơm đến, lấy tiền xong ông chủ
đang chuẩn bị rời đi thì bị kiến trúc sư gọi lại:
“Cậu... có thể tặng tôi mấy cây vạn niên thanh không?”
“Vạn niên thanh?”
Câu trồng trước quán cậu chính là vạn niên thanh, bởi vì
loại này vừa rẻ vừa dễ trồng. Ông chủ nghi hoặc liếc một vòng đánh giá phòng
làm việc của kiến trúc sư, thấy bày không ít những bồn hoa giá cả thuộc hàng xa
xỉ phẩm.
Cậu vẫn nghe nói người có tiền ăn sơn hào hải vị mãi cũng
chán, đôi lúc lại muốn thưởng thức cháo trắng dưa cải, nhẽ nào đến trồng cây
cũng thế? Có điều ông chủ vẫn cười đáp: “Được thôi, ngày mai tôi đem đến cho
anh”.
Có điều, “ngày mai” đã là cuối tuần, công ty của kiến trúc
sư không làm việc, mà bản thân kiến trúc sư cũng phải đi công tác ở tỉnh khác
đến tận thứ Ba tuần sau đó mới trở lại.
Sáng đến làm, vừa mở cửa văn phòng làm việc đã thấy trên bàn
mình đặt một gốc cây vạn niên thanh be bé, được nuôi trong cốc giấy dùng một
lần. Kiến trúc sư đứng ngay cửa phòng, mím chặt môi.
Thư ký thấy vậy tưởng sếp tổng không hài lòng, vội nói:
“Tổng giám đốc Kỷ, hôm qua có một người đàn ông nhờ tôi chuyển cho anh. Vừa
đúng lúc phó tổng giám đốc Dương mở cửa phòng anh lấy tài liệu nên tôi mới
tranh thủ để luôn trên đó. Hay để tôi tìm một cái bình thủy tinh trồng nó vào
nhé?”.
Kiến trúc sư lắc đầu: “Không cần đâu”.
Qua một lúc sau, anh lại nói: “Thế này rất đẹp”.
Thư ký thấy thế, lại chuyển cho anh một túi giấy nhỏ: “Đây
cũng là đồ mà vị khách đó nhờ tôi chuyển cho anh”.
Kiến trúc sư nhìn một cái: Là một tập phiếu ưu đãi còn dày
hơn lần trước!
E
Ông chủ đứng sau quầy thu ngân tính toán số tiền kiếm được
hôm nay, tiếp đó lại nhìn lên đồng hồ, đã đến chín giờ tối rồi.
Người ở công ty kiến trúc hôm qua nói tổng giám đốc của họ
hôm nay sẽ về, tức là tối nay mình lại sắp phải qua đó đưa cơm rồi?
Có điều người kia lại chẳng hề gọi điện đến.
Ông chủ do dự liệu có nên gọi điện đặt trước luôn không, lát
đỡ mất công đợi lâu. Dù sao nếu vị tổng giám đốc đó không cần thì bản thân cũng
có thể giải quyết mà.
Đang nghĩ thế thì nghe thấy tiếng cửa quán cà phê mở ra. Ông
chủ còn chẳng thèm ngẩng đầu lên: “Chào quý khách, xin hỏi quý khách muốn dùng
gì?”.
Một tờ phiếu ưu đãi xuất hiện trước mắt ông chủ, cậu lập tức
ngẩng đầu lên.
Kiến trúc sư nghĩ: Cuối cùng cũng có một khởi đầu được một
tý rồi.
F
Từ ngày hôm đó, kiến trúc sư thường xuyên đến quán cà phê
của ông chủ. Thường thì anh sẽ gọi một cốc cà phê, sau đó ngồi ở góc trong cùng
của quán đọc sách.
Lúc đầu ông chủ cũng không để ý. Những nhân viên công chức
bận rộn trong mấy tòa nhà văn phòng quanh đây ít nhiều cũng có vài người hơi
lập dị, ông chủ cũng chẳng phải lần đầu tiên gặp phải.
Nhưng sự xuất hiện của kiến trúc sư lặp đi lặp lại nhiều lần
rồi, ông chủ phát hiện, hóa ra kiến trúc sư không thích cà phê. Mocha, latte,
cappuchino,... mỗi lần ông chủ hỏi kiến trúc sư muốn dùng loại nào, anh cũng
chỉ đáp một câu: “Gì cũng được”. Thế nhưng bất cứ loại nào, đến cuối cùng cũng
chỉ thấy kiến trúc sư uống hai hớp, để lại hơn nửa cốc.
Rõ ràng là không thích, tại sao lại muốn gọi?
Thế là, lúc kiến trúc sư lần nữa bước vào quán, ông chủ cuối
cùng cũng không nhịn được mà mở miệng hỏi: “Lại một cốc cà phê?”, ý là: Hay là
đổi loại khác đi.
Nhưng kiến trúc sư lại chỉ gật đầu, sau đó tự mình đi đến vị
trí quen thuộc ngồi xuống.
Đã là ý muốn của khách hàng, ông chủ cũng không hỏi gì thêm
nữa. Cậu tùy tiện lấy hạt cà phê từ một trong mấy cái bình trên quầy, chuẩn bị
cho vào máy pha cà phê, mắt lại vô tình liếc đến chỗ kiến trúc sư đang ngồi.
Anh ta đang rất chăm chú xem một quyển sách ảnh.
Thần thái bình tĩnh điềm đạm hệt như bức ảnh trên tường ngày
ấy ông chủ nhìn thấy.
Cậu không nhịn được nhìn thêm lần nữa, sau đó đặt đồ trong
tay xuống.
G
Kiến trúc sư thấy bản thân mình dạo này thật kỳ quái. Lúc
trước đi ngang qua quán cà phê này, anh thường nghĩ nơi này đông khách như vậy,
bên trong không biết có phải có gì đặc biệt không.
Đến lúc bản thân tiến vào rồi mới phát hiện, thực ra nơi này
cũng giống như những quán cà phê khác, rất bình thường mà thôi: cũng yên tĩnh
như thế, cũng mở một loại nhạc nhẹ nhàng, cũng thoang thoảng hương cà phê nhàn
nhạt như thế.
Rõ ràng chẳng có gì đặc biệt, thế nhưng hết lần này đến lần
khác kiến trúc sư vẫn thấy bản thân bước vào cái quán cà phê bình thường đó.
Dường như anh rất thích nơi này thì phải, thích đến nỗi ngay cả khi bản thân
mình không thích cà phê mà lần nào cũng gọi một cốc. Rốt cuộc là tại sao?
Tay kiến trúc sư lật sách, đầu lại không ngừng suy nghĩ vấn
đề này.
Mãi một lúc sau, khi cuối cùng anh cũng nhớ ra mình phải
uống thứ gì đó, nâng cốc lên, người lập tức ngẩn ra.
Cốc nước ông chủ đưa cho anh, không phải cà phê, là trà.
Có lẽ đã đặt trước mặt anh một lúc rồi, lá trà trong cốc đã
nở ra không ít, màu xanh của lá sắp tràn cả ra ngoài cốc đến nơi.
Kiến trúc sư nhìn cốc trà trước mắt, vẻ mặt vừa ngạc nhiên
lại vừa có phần khó hiểu. Anh ngẩng đầu nhìn về phía ông chủ, chỉ thấy người đó
đang vội vội vàng vàng cúi đầu giả vờ tính toán sổ sách.
Kiếm trúc sư mím chặt môi.
H
Thực ra ngay khi đem trà đến xong, ông chủ đã thấy hối hận
rồi. Thành thật mà nói, cái việc tự ý đổi đồ uống khách đã gọi này là một hành
động vừa tệ hại lại vừa vô lý. Có điều dù sao thì việc cũng đã làm, ông chủ chỉ
có thể trốn sau quầy thu ngân, len lén nhìn phản ứng của kiến trúc sư mà thôi.
Thế nhưng, không biết kiến trúc sư không để ý đến hay chẳng
thèm để ý, anh ta uống cốc nước hoàn toàn không giống những gì mình đã gọi
trước đó mà cũng chẳng thấy đi đến hỏi tội ông chủ.
Mãi cho tới tận lúc thanh toán, kiến trúc sư rút tiền từ
trong túi ra đưa cho ông chủ, lúc này mới thuận miệng nói một câu: “Cà phê hôm
nay thật đặc biệt”.
Ông chủ hơi lúng túng, đành dày mặt trả lại tiền thừa cho
kiến trúc sư: “Là món mới của bổn tiệm, hương Thiết quan âm, chỉ dành riêng cho
vị khách ngồi ở góc trong cùng mà thôi”.
Kiến trúc sư nhận tiền xong cũng không vội rời đi, anh đặt
tay lên mặt bàn, ngón tay gõ gõ nhẹ, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Một lúc sau, chỉ thấy kiến trúc sư nghiêm túc nói: “Vậy...
tôi có thể xin phép bao chỗ đó làm chỗ ngồi riêng được không?”.
Còn chưa đợi ông chủ trả lời, kiến trúc sư đã rời khỏi quán
cà phê.
Ông chủ dường như phải mất một lúc lâu mới hiểu được lời của
anh, mắt lại nhìn về góc trong cùng của quán: Nơi đó không có người.
Không có người ngồi, chẳng có ai lật sách, cũng không có
bóng dáng uống trà. Nơi đó chỉ có một chiếc cốc thủy tinh, nước bên trong đã bị
uống hết, còn lại những lá trà màu xanh dính nơi đáy cốc nhìn từ xa giống như
một hạt mầm đang đợi ngày đâm chồi nảy lộc vậy.
I
Vì câu nói trước khi rời đi của kiến trúc sư, cả ngày hôm đó
ông chủ chẳng tập trung được vào việc gì.
Anh ta đùa sao?
Mình có phải nghiêm túc trả lời anh ta không?
Quan trọng nhất là, nếu anh ta thật sự muốn bao trọn gói cái
chỗ đó thì mình phải tính tiền như thế nào?
Ông chủ cẩn thận cân nhắc một hồi, kết luận là chắc kiến
trúc sư chỉ nói đùa thế thôi. Buổi tối chẳng có mấy khách, nếu kiến trúc sư đến
thì cái chỗ kia hầu như không có ai ngồi, thật sự cũng chẳng cần phải bao chỗ
đó làm gì. Nghĩ đến đây, ông chủ khẽ bĩu môi: “Trò đùa này thật chẳng vui tý
nào”.
Tối hôm sau, kiến trúc sư đến quán cà phê như thường lệ. Như
mọi khi, anh lại ngồi vào chỗ cũ nghiêm túc đọc sách, hoàn toàn không nhắc gì
đến câu nói ngày hôm trước cả. Nói cho đúng thì, hôm nay anh còn chẳng mở miệng
nói muốn uống gì nữa kìa. Thế nhưng ông chủ vẫn làm một cốc trà Thiết quan âm
cho kiến trúc sư.
Lúc bưng đồ uống đến, ông chủ thấy tập tranh trên bàn kiến
trúc sư có rất nhiều những bản thiết kế các căn hộ khác nhau, nhìn vô cùng đặc
biệt, bởi vậy cậu không kìm được mà nhìn lâu thêm một chút.
Kiến trúc sư nhận ra điều đó, liền chỉ vào mấy căn nhà kia,
hỏi: “Cậu thấy căn nào đẹp nhất?”.
Ông chủ chỉ vào một bức: “Cái này”.
Kiến trúc sư nhìn cậu, nói: “Mắt nhìn tốt đấy”.
Ông chủ không hiểu lắm, mãi một lúc lâu sau mới nghe thấy
kiến trúc sư nói tiếp: “Căn hộ đó đắt nhất trong số những căn nhà này”.
Ông chủ đột nhiên nghĩ, có lẽ trà Thiết quan âm hôm nay phải
thu tiền nhiều hơn một tý.
J
Kiến trúc sư dạo gần đây đã thay đổi rồi.
Toàn bộ nhân viên trong công ty đều cảm nhận được.
Mặc dù kiến trúc sư là tổng giám đốc nhưng anh chẳng phải
dạng lãnh đạo khó tính, chỉ là có hơi nghiêm túc, ít nói ít cười, không giống
như phó tổng giám đốc, người lúc nào cũng có thể ngồi cùng một chỗ với đám nhân
viên mà trêu đùa, cười cợt. Quanh kiến trúc sư luôn có một loại khí chất “người
lạ cấm lại gần” bao phủ.
Thế nhưng mấy ngày này, rất nhiều nhân viên trong công ty
đều thấy tổng giám đốc nhà mình hình như đã hơi thay đổi.
Tỷ như, giữa buổi họp mà kiến trúc sư còn mất tập trung.
Hôm đó là một đồ án thiết kế được mọi người thảo luận vô
cùng sôi nổi, ấy thế mà một người luôn luôn rất cẩn thận, chưa từng làm việc
qua quýt cho xong như kiến trúc sư lại chẳng mấy để tâm, mắt nhìn ra ngoài cửa
sổ. Nhìn chăm chú đến nỗi phó tổng giám đốc gọi đến ba lần kiến trúc sư mới
giật mình quay lại.
Chuyện này trước đây tuyệt đối chưa từng xảy ra.
Hay ví như, tổng giám đốc lại rất để ý chăm sóc đến một cốc
cây.
Trên bàn làm việc của kiến trúc sư có một chậu cây vạn niên
thanh phát triển càng lúc càng tốt. Mỗi ngày đều thấy tổng giám đốc tưới nước,
lại còn dùng giấy ướt lau sạch từng phiến lá cho nó nữa.
Một người đàn ông lạnh lùng như kiến trúc sư, ấy thế mà khi
làm mấy chuyện này lại vô cùng nghiêm túc và tỉ mỉ.
Những chuyện này, trước đây cũng chưa từng thấy qua.
Khi các nhân viên trong công ty kiến trúc thảo luận về sự
thay đổi của sếp tổng nhà mình, tất cả đều cho rằng những thay đổi này là vô
cùng tốt: Đột nhiên họ phát hiện ra vị tổng giám đốc ngồi tít trên cao, xa rời
quần chúng kia thật ra cũng chỉ là một người bình thường, cũng có tình cảm như
bao người khác, khiến các nhân viên cảm thấy khoảng cách giữa anh và chính mình
như gần hơn.
Có điều bọn họ không biết một chuyện, tổng giám đốc cuối
cùng vẫn là tổng giám đốc, có những lúc gặp phải khó khăn thì phản ứng cũng
khác người thường.
K
Kiến trúc sư nhẩm tính thời gian, đã là ngày thứ ba rồi.
Từ ngày anh nói với ông chủ về việc muốn bao chỗ ngồi đó đã
là ngày thứ ba, nhưng vẫn không thấy ông chủ trả lời gì cả. Cậu ta chắc cho là anh đang nói đùa rồi.
Thế nhưng kiến
trúc sư lại rất nghiêm túc đấy, anh rời khỏi quán cà phê vội vàng như thế thực
ra chỉ là để cho ông chủ có nhiều thời gian cân nhắc hơn, đồng thời thể hiện
thái độ nghiêm túc của mình mà thôi.
Kiến trúc sư đột
nhiên cảm thấy mất tinh thần. Anh có thể vẽ một bản đồ án rất đẹp trong thời
gian vô cùng ngắn nhưng nghĩ ngợi suốt bao lâu cũng không hiểu được, rốt cuộc
phải làm sao mới có thể...
Rốt cuộc phải làm
sao mới có thể có cái gì, bản thân anh cũng không biết.
Ngày thứ tư, kiến
trúc sư lại đến quán cà phê như mọi khi, nhưng không giống những ngày trước,
thay vì đi thẳng tới chỗ quen thuộc của mình, anh lại tiến đến trước quầy bar,
dáng vẻ có phần hơi do dự.
Ông chủ thấy hơi
bất ngờ: “Sao thế? Anh muốn dùng khác mọi khi à?”.
Kiến trúc sư nhịn
không được, cất tiếng: “Không phải, tôi chỉ muốn hỏi, chuyện hôm trước tôi nói
với cậu ...”.
Ông chủ ngây ra
một chút, sau đó trông như vừa hiểu ra điều gì: “... Ồ, chuyện đó à... ừ, được
thôi”.
Kiến trúc sư im
lặng một lúc, đưa tay ra: “Có gì làm chứng không?”.
Ông chủ nhìn kiến
trúc sư không chớp mắt, cố gắng nhận rõ xem anh ta rốt cuộc có phải đang đùa
không. Nhưng mặt kiến trúc sư chẳng thể hiện bất cứ cảm xúc nào cả.
Ông chủ bất đắc
dĩ đáp: “Được rồi, có cần tôi ký tên cho anh không?”.
Sau đó ông chủ
tùy tiện lấy một cây bút, kéo tay kiến trúc sư lại, viết tên mình lên lòng bàn
tay anh ta: Ừm, thế này là được rồi chứ?
Kiến trúc sư
dường như có phần nghi hoặc, anh nhìn ông chủ, lại nhìn xuống tay mình, nhịn
không được nắm chặt tay lại, sao đó lại thả lỏng ra. Tên của ông chủ vẫn nằm
yên ổn trong lòng bàn tay.
Khóe miệng kiến
trúc sư khẽ cong lên.
Chỉ một độ cong
nhỏ thế thôi, giống như mặt trăng tan vào giữa bầu trời đêm, lại khiến người ta
không nhịn được mà muốn với lấy nó, len lén giấu thật kỹ.
Kiến trúc sư
nhanh nhẹn với lấy cây bút trên tay ông chủ, sau đó học tập người đối diện,
cũng ký tên mình vào lòng bàn tay đối phương. Tiếp theo anh lật bàn tay lại,
bắt tay ông chủ một cái thật mạnh, hai lòng bàn tay áp chặt vào nhau, tên của
hai người cũng dán sát không rời.
Kiến trúc sư nhìn
ông chủ, nghiêm túc nói:
“Hợp tác vui vẻ.”
L
Thực ra ông chủ
cũng không hiểu cái gọi là “chỗ ngồi riêng” rốt cuộc nghĩa là gì. Có điều mấy
ngày sau đó, ông chủ bắt đầu hối hận, tại sao mình không thu tiền của kiến trúc
sư cơ chứ?
Lúc trước mỗi lần
kiến trúc sư đến ngồi vị trí đó, phần lớn thời gian đều là đọc sách, đến lúc ra
về cũng cầm sách về theo. Thế nhưng bây giờ, anh ta đến đây phê duyệt công văn,
vẽ đồ án, mang theo một chồng ảnh để nghiên cứu, hoặc nhẹ nhàng gõ bàn phím
viết cái gì đó. Vì ngày nào cũng đến nên có rất nhiều đồ cứ để luôn ở đó, không
đem về, ví như sách vở, giấy vẽ, bút chì, thước kẻ, thậm chí đến cả bản hợp
đồng anh chưa đọc cũng để trên bàn.
Ông chủ cho rằng
mình nên tức giận: Quán cà phê của cậu cũng chỉ be bé như một căn nhà thôi, ấy
thế mà còn bị người ta cắt phéng mất một miếng, chuyển vào định cư trong đó
luôn nữa chứ.
Thế mà chẳng hiểu
sao, ông chủ cố gắng một lúc, lại phát hiện bản thân chẳng cách nào tức giận
được cả. Quả thật khiến người khác ảo não không thôi.
Có điều, mỗi lần
gần về, kiến trúc sư đều dọn dẹp gọn gàng đồ đạc trên bàn nói chung cũng không
có ảnh hưởng gì lớn. Hơn nữa bản thân mình quả thực là đã có giao hẹn với anh
ta rồi.
Ông chủ cúi đầu
nhìn xuống tay mình, tên của kiến trúc sư đã chẳng thấy đâu nữa rồi, nhưng lúc
cậu nắm chặt bàn tay, dường như vẫn có thể cảm thấy hơi ấm nơi bàn tay anh ta
truyền tới lòng bàn tay hôm ấy.
M
Dạo gần đây kiến
trúc sư đã thay đổi phương pháp làm việc của mình đôi chút, anh sẽ đem một ít
chuyện nhẽ ra phải hoàn thành trong giờ làm đến giải quyết ở quán cà phê.
Mỗi tối, ông chủ
ở phía trước tính toán sổ sách, rửa cốc chén, sắp xếp, lau chùi bàn ghế, còn
kiến trúc sư ngồi ở cái bàn góc trong cùng của quán đọc tài liệu, viết gì đó.
Đôi lúc hai người nói chuyện vài câu, cũng có những khi cả buổi tối chẳng ai
nói với ai câu nào.
Mọi chuyện dường
như chẳng có gì đặc biệt, nhưng kiến trúc sư lại cảm thấy mình dường như đã mê
muội trong đó rồi. Anh không biết như thế là tốt hay xấu, chỉ có một điều duy
nhất có thể khẳng định, đó là anh đã để mặc cho bản thân mê muội như vậy.
Kiến trúc sư thở
dài một tiếng, ngẩng đầu lên lại phát hiện nhân viên của mình đang trợn tròn
mắt nhìn bản thân chằm chằm. Anh đột nhiên nhớ ra, lúc này đang trong giờ họp.
Phó tổng giám đốc
nhẹ ho khan một tiếng: “Tổng giám đốc Kỷ, về đồ án thiết kế trung tâm hội nghị
của Viện khoa học kỹ thuật này...”.
Kiến trúc sư cúi
đầu nhìn báo cáo trên tay, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, nói: “... Hơi mệt rồi”.
Phó tổng giám đốc
& đám nhân viên: “...”.
Kiến trúc sư lại
nói tiếp: “Lần trước nghe ai nói, hình như dưới nhà có một quán cà phê trông
cũng được lắm...”.
Phó tổng giám đốc
lập tức hiểu ý: “... Buổi họp hôm nay cũng đã kéo dài khá lâu rồi, mọi người
nghỉ ngơi chốc lát. Tôi và tổng giám đốc Kỷ sẽ mời mọi người uống cà phê, ai
cũng có phần cả. Tiểu Trần, cô giúp tôi đi mua nhé”.
Cả phòng họp hoan
hô vang dội.
Mọi người ai về
chỗ người nấy, kiến trúc sư lại một mình ngồi nguyên trong phòng họp. Một lúc
sau, trong công ty tràn ngập hương cà phê, xem ra đồ uống đã đến nơi rồi.
Cốc cốc cốc.
Có người gõ cửa
phòng họp, chắc là thư ký đưa cà phê vào. Kiến trúc sư đến đầu cũng không ngẩng
lên, nói: “Tôi không uống cà phê, mọi người cứ uống đi”.
“Vậy sao lúc
trước lần nào vào quán của tôi anh cũng gọi nó?”
Kiến trúc sư
ngẩng đầu, nhìn thấy ông chủ đang đứng dựa vào cửa, mỉm cười. Thế là anh lập
tức bày ra bộ mặt nghiêm túc suy nghĩ một chút, đáp: “Tôi chỉ thích một loại cà
phê thôi”.
Ông chủ đi lại
gần, đặt cốc trà lên bàn kiến trúc sư, nói: “Nể mặt anh mua nhiều đến thế, bổn
tiệm tặng miễn phí một suất cà phê. Là hương vị anh thích, Thiết quan âm đấy”.
Kiến trúc sư hiểu
ra, gật gật đầu: “Thế tức là, những người khác đều phải dùng tiền mua, còn cốc
này là 'vô giá', đúng không?”.
Ông chủ nhìn
người đối diện, không nói gì.
Kiến trúc sư
cười, nâng cốc lên: “Cậu vất vả rồi”.
Ông chủ không
nhịn được, thầm nghĩ: Người này dạo gần đây hay cười thật đấy.

