Quán cà phê XY - Chương 34 - 35 - 36 - 37 - 38
34
Nhà xuất bản của
công kết hợp với trường tiểu học ở trung tâm thành phố tổ chức hoạt động. Nhà
xuất bản quyên góp sách cho nhà trường, lại sắp xếp cho một số tác giả viết
sách thiếu nhi cứ thứ Sáu lại đến trường kể chuyện hoặc hướng dẫn các em chơi
trò chơi gì đó. Đương nhiên, công là dựa vào thân phận biên tập của “chị Hướng
Nhật Quỳ” mà đi.
Giờ học tương tác
của công đến ba giờ mới bắt đầu, anh thấy thời gian vẫn còn sớm nên đi ra ngoài
hút điếu thuốc, chẳng ngờ lại gặp người quen nên mới đứng lại nói chuyện một
chốc. Lúc này thấy cũng sắp đến giờ, công liền đưa cả Đường Đường và thụ vào
chỗ anh chuẩn bị lên lớp. Vừa vặn phía cuối lớp có chỗ trống, công nói với chủ
nhiệm một tiếng, sắp xếp cho bọn họ ngồi ở đó, lại lấy thêm một ít thức ăn đem
đến.
Giờ học tương tác
kiểu này thường sẽ có một chủ đề chính, chủ đề mà công chuẩn bị là “Bảo vệ môi
trường”. Nhưng lúc nhìn dáng người đang ngồi phía cuối lớp, công đột nhiên đổi
ý: “Chủ đề hôm nay của chúng ta là: Xin lỗi. Thầy muốn hỏi các con, các con cho
là lúc làm những việc gì thì phải xin lỗi nào?”.
Ngồi dưới lớp đều
là những bé còn nhỏ tuổi, nghe công nói thế liền nhao nhao thảo luận:
“Lúc làm bạn khác
khóc ạ”.
“Con thấy lúc vô
tình đánh trúng bạn khác thì phải xin lỗi ạ”.
“Lần trước con
làm dơ đồ của mẹ, bố bắt con phải xin lỗi ạ”.
“…”
Không khí trong
lớp học vô cùng náo nhiệt, nói thật là thụ cũng có phần bất ngờ, lúc bắt đầu
công việc có vẻ hơi cứng nhưng lại rất chú tâm, những câu chuyện nhất thời bịa
ra cũng rất sinh động, các bạn nhỏ dường như cũng rất thích anh. Đến lúc gần
hết tiết, có một bạn nhỏ giơ tay xin phát biểu, thụ nghe thấy bạn nhỏ đó nói:
“Thưa thầy, thầy có người thầy muốn xin lỗi không ạ?”.
Công: “Có”.
“Đó là người thế
nào ạ? Là bạn tốt ạ?”
Công nhìn về phía
thụ: “Người đó, đối với thầy là vô cùng vô cùng quan trọng, còn quan trọng hơn
các loại đồ ăn vặt, các món đồ chơi, các bộ phim hoạt hình mà các con thích
nhất cả trăm lần, cả ngàn lần, cả vạn lần”.
Các bạn nhỏ dường
như bị những con số to đùng kia dọa sợ, nhất thời im lặng.
“Thầy ơi, người
đó đã quan trọng như vậy, sao thầy lại còn làm sai ạ?”.
Công: “Có lẽ là
bởi người đó quá quan trọng, bởi vậy thầy hy vọng mỗi một chuyện liên quan đến
người đó đều phải làm tốt nhất. Nhưng thầy lại rất ngốc, vẫn nói sai, làm sai
rồi”.
“Vậy thầy định
xin lỗi như thế nào ạ?”
Công cúi đầu ngẫm
nghĩ một lúc, đáp: “Thầy vẫn chưa tìm được cơ hội để nói lời xin lỗi với người
ấy, hơn nữa cũng không biết người ấy có chịu tha thứ cho thầy không. Không biết
các con có đồng ý giúp thầy một tay không?”.
Các bạn nhỏ bắt
đầu xì xào bàn tán, thụ cũng nhìn công đầy kinh ngạc. Qua một lúc, một bé gái
đứng lên: “Nhưng mà chúng con không biết người ấy là ai ạ”.
Công: “Hôm nay
người ấy cũng đến, chính là chú ngồi ở dãy cuối cùng trong lớp đấy”.
Lần này thì thụ
đờ luôn ra rồi. Các bạn nhỏ ngồi phía trước đồng loạt quay lại nhìn cậu, đến
Đường Đường cũng nhỏ giọng hỏi: “Chú ơi, là chú à?”.
Thụ nhất thời
không biết phải làm sao, chỉ có thể lén lườm công một cái. Công thì hay rồi,
còn chẳng thèm để ý đến ánh mắt của cậu, cố ý không nhìn thụ. Lúc này, một bé
trai chạy đến trước mắt thụ, hét to: “Chú, chú tha thứ cho thầy đi mà”.
Mặt thụ lập tức
đỏ bừng, mà bé trai đó dường như đóng vai trò mở màn, các bạn nhỏ trong lớp bắt
đầu lên tiếng không dứt:
“Chú ơi, thầy đã
xin lỗi rồi, chú cũng đừng giận thầy nữa.”
“Đúng thế, đúng
thế, lần trước Châu Gia Nhiên làm hỏng cái thước kẻ của cháu, cháu cũng đâu có
giận cậu ấy đâu.”
“Chú ơi, mẹ cháu
nói tức giận sẽ làm người ta già đi, nếu chú cứ giận mãi, sau đó già đi rồi, lỡ
thầy không nhận ra chú nữa thì sao?”
“Chú ơi, nếu chú
không tha thứ cho thầy thì thầy sẽ rất đau khổ, đau khổ sẽ ăn không vào, sẽ trở
nên rất gầy giống…giống…giống như heo ấy ạ.”
“Điền Hạ, cậu
ngốc chết đi được ấy! Heo rõ ràng là rất béo cơ mà!”
“Ai bảo thế? Bố
tớ hôm qua còn mua thịt heo gầy[1]cho tớ ăn!”
[1]Thịt heo
gầy: Chỉ thịt heo đã được lọc bỏ mỡ.
“Tớ thấy thịt heo
gầy chắc là thịt ở phần chân, trên thân heo thực sự rất béo.”
“…”
Thế là, các bạn
nhỏ bắt đầu mặt đỏ tai hồng, tranh luận kịch liệt về vấn đề heo béo hay không.
Thụ buồn cười nhìn sang công, anh chắc cũng không đoán được tình hình lại
chuyển thành như thế, trông bộ dạng có vẻ luống cuống. Một giáo viên bên cạnh
cũng không đứng nhìn được nữa, nhẹ giọng ho mấy cái, tiếng ríu rít như chim sẻ
của các bạn nhỏ cuối cùng cũng nhỏ dần rồi yên lặng hẳn. Đường Đường kéo kéo áo
thụ: “Chú ơi, chú pikachu là người tốt, chú ấy đã xin lỗi rồi, chú tha thứ cho
chú ấy nhé?”.
Thụ nhìn về phía
công, thấy anh cũng đang nhìn mình. Cậu nghĩ anh nhất định cũng rất căng thẳng
bởi cậu nhìn thấy bàn tay đặt trên bàn của anh đã nắm chặt lại.
Thụ cười: “Ừm”.
Giờ học kết thúc,
giáo viên dẫn các bạn nhỏ đi sang chỗ khác chơi trò chơi, công và thụ chầm chậm
đi dạo quanh sân vận động.
Công: “Chuyện
ngày hôm đó, em không còn giận nữa chứ?”.
Thụ trầm mặc một
lúc, nói: “Lúc đó em vội vàng muốn nói cho mẹ em biết chuyện của chúng ta là vì
giấu giếm bố mẹ thế này, trong lòng cứ có cảm giác tội lỗi rất nặng nề. Về sau
em nghĩ kỹ lại thì thấy anh nói cũng đúng, tình huống hôm đó quả thật không
thích hợp để nói chuyện ấy. Bởi thế, thật xin lỗi, thái độ ngày hôm đó của em
tệ quá”.
Công thở phào một
hơi: “Lúc sáng anh cũng không nghe điện thoại của em, xem như hòa nhau rồi”.
Thụ: “Anh dám cố
ý không nghe điện thoại của em?”.
Công vội lắc đầu
quầy quậy: “Không phải đâu, tối qua anh uống hơi nhiều, ngủ một mạch đến giữa
trưa mới tỉnh, tỉnh dậy lại vội vội vàng vàng chạy qua đây luôn”.
Nói xong công lại
dè dặt nhìn thụ một cái, thấp giọng hỏi: “Chúng ta, làm hòa rồi chứ?”.
Thụ: “Còn chưa.
Còn một chuyện em muốn anh trả lời em”.
Công dừng bước
nhìn cậu. Ánh mặt trời mùa đông có phần lười biếng chiếu trên mặt thụ, từng
chút từng chút một nhạt dần đi. Thụ gài một bông hồng gấp bằng giấy đỏ lên túi
áo khoác ngoài của công, nói:
“Anh Hướng Vãn,
không biết đóa hoa hồng này có thể đổi một chỗ trên giường anh được không?”.
35
Ngày thụ chuyển
nhà, công gọi cả A lẫn B đến ăn cơm. Người xuống bếp đương nhiên là thụ, công
ngồi ở phòng khách nói chuyện phiếm với A và B. Thỉnh thoảng quay đầu nhìn thấy
hình dáng thụ bận rộn trong bếp, chẳng hiểu sao trong đầu công lại hiện lên bốn
chữ “uyên ương mới cưới”, nụ cười trên mặt không cách nào xóa đi được.
A mặt đầy khinh
bỉ: “Ông đây là đang qua mùa đông hay qua ‘xuân’ thế?”.
Công vừa ngọt
ngào vừa cảm khái, đáp: “Ông không hiểu đâu”.
A: “…Tôi cũng
chẳng muốn hiểu chút nào”.
Lúc ăn cơm, A
nhìn đồ ăn trên bàn, thèm đến nỗi nước dãi cũng sắp rớt cả ra. Mấy hôm nay ở
công ty ăn cơm hộp với B, chất béo trong bụng thật sự là quá ít rồi. A vừa giơ
đũa ra định gắp một miếng thịt heo xào ớt thì có một đôi đũa từ bên cạnh thò ra
đè chặt lấy đũa của cậu. A nhìn B: “Anh làm gì thế?”.
B: “Cậu không
được ăn”.
A: “Tại sao?”.
B ho nhẹ một
tiếng: “Dễ nóng…không tốt”.
B vừa nói vậy, cả
công lẫn thụ đều nhìn chằm chằm vào A.
Công: “Sao thế,
dạo gần đây ông bị nóng nghiêm trọng lắm à?”.
A đầu tiên là
ngẩn ra, sau đó dường như nhớ ra chuyện gì đấy, căm tức trừng mắt nhìn B: “Nóng
cái đầu anh, tôi cứ muốn ăn đấy!”.
Giống như muốn xả
cơn tức, A múc luôn cả thìa đầy thịt heo xào ớt vào bát mình. B bó tay nhìn cậu
một cái, kéo bát của A lại gần, cẩn thận gắp hết hoa tiêu vứt đi, lại đem toàn
bộ mầm đậu trong đó chuyển sang bát mình: “Không phải cậu không thích ăn mầm đậu
sao, cứ đưa hết cho tôi là được”.
Một loạt hành
động này của B vô cùng tự nhiên, A dường như cũng xem là lẽ thường tình, vui vẻ
cúi đầu xuống ăn, chỉ có công và thụ là mặt mày đầy khó hiểu nhìn hai người.
Giống như cảm giác được trên bàn ăn có phần im lặng, A ngẩng đầu lên: “Sao
không ăn gì thế? Đừng khách sáo chứ!”.
Công: “Hai
người…quan hệ tốt thật đấy”.
A đang ăn hào
hứng, không rảnh trả lời công, lại là B đáp: “Cũng được”.
Công: “Cái cũng
được này…là cũng được loại nào thế?”.
B ngẩng đầu nhìn
công một cái: “Cậu đoán xem”.
Công & thụ:…
Thụ nghĩ một
chút, đẩy bát canh chân vịt đậu hũ đến trước mặt A, A vừa gặm cánh gà vừa nhìn
cậu.
Thụ có phần không
tự nhiên: “…Ăn thanh đạm một chút thì tốt hơn”.
A: “…”.
Ăn xong cơm, A và B cáo từ ra về. Thụ đi tắm, công vào bếp
rửa bát, rửa một hồi cũng chạy vào nhà tắm luôn. Thụ nhìn bộ dạng cởi đồ chuẩn
bị đi tắm của công, vừa tức vừa buồn cười: Không phải anh mới tắm lúc sáng sao.
Công mặt mày vô cùng điềm tĩnh: “Lúc rửa bát để nước to quá, bắn ướt người
rồi”.
Thụ: “…Anh đã dùng vòi cao áp để rửa bát rồi mà…ưm…”, mới
nói đến đây công đã tự ý đi vào, hôn thụ làm cậu chẳng nói được nữa. Sau đó cả
buồng tắm hơi nóng vấn vít.
Tắm xong, thụ ngồi trên ghế sô pha, công giúp cậu lau đầu.
Thụ nhớ đến bữa ăn vừa rồi, hỏi: “A với B đều là đồng tính à?”.
Công: “B từ trước giờ vẫn là đồng tính không sai. Còn về A,
trước hôm nay anh vẫn luôn cho rằng cậu ta thích dạng đàn bà eo thon cơ đấy.
Cậu ta lúc trước vẫn nói với anh cậu ta thích nhất là cảm giác ‘đầy một bàn
tay’ mà”.
Thụ: “…”.
Công: “Nhưng bây giờ, nhìn thế nào cũng thấy cậu ta bị người
khác nắm ‘đầy một bàn tay’ rồi”.
Mà lúc này A và B hai người đang cãi nhau trong xe – Đây là
theo ý kiến một chiều của A.
A: “Cuối cùng, anh muốn thế nào?”.
B: “Tôi chẳng muốn thế nào cả”.
A tức tới thở hổn hển: ‘Anh còn nói anh chẳng muốn thế nào?
Lúc nãy trên bàn ăn, anh! Anh! Anh!”.
Cậu nói đến ba chữ “anh” rồi mà vẫn không thốt được hết câu.
B bật cười: “Tôi làm sao?”.
A: “Anh còn cười!”.
Tay trái B cầm bánh lái, tay phải nắm tay A, thấp giọng nói:
“Đừng làm loạn nữa!”.
Lại là bốn chữ
này! A thật sự muốn khóc mà không có nước mắt, mỗi lần nghe thấy B nói câu này
cậu liền chịu thua.
Từ ngày hai người
lên gường, quan hệ giữa cả hai nằm vào diện vô cùng tế nhị. Nói tóm lại, A còn
chưa kịp thương khóc cho trinh tiết cái cửa sau của mình thì đã bị một loạt
những hành động không thể tưởng tượng của B làm cho đau đầu.
Tỷ như: Cậu vốn
cho rằng lần đầu lên gường đó chỉ là hành động an ủi giữa bạn bè với nhau, cậu
mơ hồ làm rồi thì cũng coi như xong, mọi người cứ xem như không có gì xảy ra là
được. Thế nhưng ngày thứ hai, B mặt mày đầy hạnh phúc đem cháo đến cho cậu ăn
là chuyện gì? Lâu lâu lại hôn cậu một cái là chuyện gì?
Hay ví như cậu
cân nhắc B có phải là thích mình không, thế là cậu liền hỏi thẳng anh ta, B lại
chỉ cười mà không nói gì. Mà đáng sợ hơn là: Bản thân cậu lại không thấy phản
cảm với việc lên gường với một người đàn ông! A nghĩ thế nào cũng thấy mình
giống như đang mở một cánh cửa đến thế giới khác vậy, mà B, lại chính là người
dẫn đường.
Nghĩ đến đây, A
hít một hơi thật sâu. Cậu quyết định rồi, ngày mai đến quán bar tìm đàn bà!
36
Lúc công và thụ
đến phòng đặt sẵn thì B đã đợi ở đó rồi. Công nhìn trái nhìn phải một hồi, tò
mò hỏi: “A hẹn chúng ta đến ăn cơm mà bản thân còn chưa đến à?”.
B: “Chưa thấy
đâu”.
Thế là ba người
ngồi xuống uống trà tán chuyện. Không bao lâu sau thì nhìn thấy A xuất hiện
cùng một người con gái ăn mặc trang điểm rất thời thượng. Cậu ta còn đặc biệt
đứng ở cửa, ra vẻ bảnh bao chào bọn họ: “Các vị, tôi đến rồi đây!”.
Công, thụ hai
người không hẹn mà cùng nhìn sang B, B cười một tiếng: “Không giới thiệu người
bên cạnh cậu với chúng tôi một chút?”.
A giống như khiêu
khích, hôn một cái lên mặt cô nàng bên cạnh: “Bạn gái tôi, Ngô Hân”.
Công, thụ hai
người lập tức “ồ” một tiếng. B lại vô cùng phong độ đứng dậy đưa tay ra, trên
mặt còn cười tươi như gió xuân tràn về: “Hôm nay lời to rồi, không những được
ăn cơm miễn phí, còn được làm quen với người đẹp. Chào cô, tôi là Trầm Hạ”.
Người đẹp điệu
đàng bắt tay B: “Chào anh, nghe Lục Dương nói anh làm chủ biên ở nhà xuất bản,
đây là lần đầu tiên tôi quen được biên tập đấy”.
B giả vờ kinh
ngạc: “Í, cậu ta không nói với cô bình thường tôi hành hạ cậu ta thế nào à?”.
Ngô Hân: “Để tôi
nhớ lại xem…À có, anh ấy nói cơm hộp anh mua rất khó ăn”.
Câu này vừa thốt
ra, tất cả mọi người đều phì cười, bầu không khí có vẻ tốt không thể tốt hơn.
Thụ hỏi nhỏ công:
“Chuyện gì thế này?”.
Công lườm thụ một
cái, nói với A: “Ông có cô bạn gái xinh thế mà giờ mới đưa đến giới thiệu với
bọn tôi, hôm nay nhất định phải phạt ông mấy cốc! Đi, cùng tôi đi chọn rượu!”,
sau đó anh túm lấy A, kéo thẳng đi.
Đến khi hai người
ra ngoài rồi, công hỏi: “Ông làm sao thế? Từ bữa cơm hôm trước đến giờ mới có
ba ngày, bạn gái này của ông từ đâu chui ra thế?”.
A: “Quen trong quán bar, ông thấy ổn chứ?”.
Công hoài nghi, mở miệng: “Ông với B không phải…”.
A: “Tôi có bạn gái, ông nhắc đến anh ta làm gì. Tôi với anh
ta ngày trước cũng chỉ là người xa lạ, bây giờ là bạn bè bình thường thôi”.
Công: “…Được rồi, là tôi nghĩ nhiều quá rồi”.
Lúc hai người ôm bình rượu vào phòng thì bên trong đang nói
chuyện rất vui vẻ, Ngô Hân đã cười đến toàn thân rung cả lên. Vừa nhìn thấy A,
cô vội nói: “Dương, người bạn này của anh thật thú vị!”.
A liếc B một cái:
“Thế à?”.
B không nói gì,
chỉ mỉm cười nhìn A.
Có điều bữa ăn
ngày hôm nay, nhìn thì có vẻ là để A khoe khoang hạnh phúc, nhưng chủ nhân lại
ăn uống chẳng có tý cảm giác gì. Bởi trong suốt thời gian này, B đã hoàn toàn
thể hiện được ma lực của những người đàn ông thành đạt: hài hước, ăn nói khéo
léo, tự tin, có phong độ. Nói thật thì, lúc B từ tốn kể lại những chuyện thú vị
mình gặp trong công việc, đến A cũng nghe đến mê mẩn, Ngô Hân lại càng không
phải nói, cô liên tục kêu lên những tiếng kinh ngạc. B còn nhiệt tình mời cả
bọn cuối tuần đến thành phố bên cạnh tắm suối nước nóng, nói là vừa vặn đang có
mấy thẻ chiêu đãi. So sánh lại, A tự nhiên có vẻ quá bình thường.
Ăn xong, công và
thụ đi xem phim, B nói hôm nay mình không lái xe, nhờ A đưa mình về nhà. Trên
đường đi, A lái xe, Ngô Hân ngồi ở vị trí phụ lái, B ngồi ở ghế sau. Có lẽ do
lúc ăn cơm quá vui vẻ, đến khi lên xe ba người mệt quá cũng chẳng nói gì. Ngô
Hân có vẻ buồn ngủ, B nhìn ra cảnh vật ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ ngợi
gì. Đến khu Ngô Hân ở, ba người biến thành hai người, trong xe lại càng im lặng
bất thường, A chịu không được liền mở nhạc lên. B nghe thấy âm thanh
quen thuộc vang lên thì hơi bất ngờ, là “You belong to me”.
Bài hát này là bài anh thích, trên xe anh cũng mở không biết
bao nhiêu lần. A cũng chẳng nghĩ đến việc USB để trong xe có bài này, lại vô
tình mở trúng, nhịn không được liếc lên gương chiếu hậu. Giống như cảm nhận
được ánh mắt của cậu, B cũng quay lại nhìn lên đó, ánh mắt hai người gặp nhau
qua tấm gương. A lúng túng quay đầu đi, hắng giọng: “Bài hát này rất hay, phù
hợp nghe lúc vẽ”, B chỉ cười một cái.
Rất nhanh xe đã đến nhà B, anh xuống xe xong lại gõ gõ vào
cửa kính chỗ A ngồi. A hạ kính xuống, lười biếng hỏi: “Làm gì thế, muốn trả
tiền xe à?”.
B: “Cuối tuần đi suối nước nóng đừng quên đưa bạn gái cậu
theo nhé”.
A lẩm bẩm một câu: “Không có việc gì mà tự nhiên tử tế,
không phải muốn gian dâm thì cũng là phường đạo tặc”.
B cuối người xuống nhìn thẳng vào mắt A: “Sao cậu biết tôi
muốn gian dâm với cậu?”.
37
Rất nhanh đã đến thứ Bảy, cả nhóm năm người đến trung tâm
nghỉ mát lớn nhất của thành phố bên cạnh. Mùa đông mà, đương nhiên là nên đi
tắm nước nóng, thoải mái biết mấy. Thẻ chiêu đãi của B quả không phải làm hàng,
ba phòng hạng sang, mỗi phòng đều có một bể tắm đôi riêng biệt, không cần phải
làm sủi cảo chui hết vào cùng một vạc dầu mà tắm chung với những người khác.
Trước tiên, cả nhóm đến nhà ăn dùng bữa, Ngô Hân có vẻ vô cùng hào hứng, cứ
quấn quýt lấy A với B nói chuyện mãi không thôi. Ăn xong, công, thụ hai người
trực tiếp nhận lấy khóa phòng rồi đi thẳng. B cầm chìa khóa hai phòng, đứng
trước phòng mang số 106 nói với A: “Một phòng là 106, một phòng là 107,
cậu…muốn lấy phòng nào?”.
A đưa ánh mắt kỳ quái sang nhìn anh: “Phòng 107”, sau đó đưa
Ngô Hân vào phòng 107.
B chẳng nói gì, quay người tiến vào trong phòng, châm thuốc
lên hút. Anh nghĩ: Một điếu thuốc, anh chỉ nhẫn nại đến hết thời gian hút một
điếu thuốc thôi.
Kết quả, một điếu thuốc còn chưa hút hết, A đã mở cửa bước
vào.
B ngẩn ra, hỏi: “Sao cậu không ở lại phòng 107?”.
A: “Anh đùa gì thế? Người ta là con gái đấy!”.
B: “…”.
A cũng chẳng thèm
để ý đến B, thuần thục cởi bộ quần áo, lại quấn khăn tắm quanh hạ thân, bước
vào suối nước nóng.
B đứng dựa vào
tường nhìn cậu: “Cô nàng Ngô Hân đó, thật sự là bạn gái cậu à?”.
A liếc B một cái:
“Đương nhiên rồi. Tôi biết anh nghĩ cái gì, nhưng tôi với cô ấy dù sao cũng
quen biết chưa lâu, tôi lại không phải loại người tùy tiện”.
B bật cười, A có
phần tức giận: “Anh cười cái gì?”.
B: “Tôi cũng
không phải người tùy tiện”, nói rồi cũng bắt đầu cởi đồ.
A: “Anh làm gì thế?”.
B: “Tắm suối nước nóng chứ làm gì”.
Quả thật là tắm suối nước nóng.
B và A mỗi người ngồi một bên, A lật giở tờ tạp chí mà khách
sạn tặng, B lại cầm di động, hình như đang nhắn tin. A thấy thật nhàm chán, giơ
chân đá đá B: “Haizz, nếu anh không đến có phải tôi được một mình một bể tắm
rồi không? Anh nói xem, cái chức chủ biên của anh làm việc có vẻ cũng vất vả
quá rồi đấy”.
B đặt điện thoại sang một bên, thoải mái nằm hẳn xuống:
“Quen rồi. Cha mẹ đã ly hôn từ lúc tôi bé xíu, tôi sống cùng mẹ. Một người mẹ
đơn thân nuôi con nhỏ rất khổ cực, bà thường xuyên làm việc đến rất khuya mới
trở về, bởi thế tôi luôn ăn một mình, làm bài tập một mình, xem ti vi một
mình…Quen rồi thì cũng chẳng có vấn đề gì nữa cả”.
Không biết có phải do ngâm mình trong suối nước nóng rất
thoải mái không mà giọng B chẳng cứng rắn như mọi khi mà trở nên có phần nhu
nhược. A nghe anh nói mà thấy chua xót, lập tức tưởng tượng ra hình ảnh một cậu
bé bê cái ghế nhỏ ra trước cửa ngồi đợi mẹ về.
A: “Mẹ anh quả thật cũng chẳng dễ dàng gì. Lần trước anh nói
bà tái hôn, anh không vui, có phải là sợ người khác cướp mất tình yêu của mẹ
dành cho mình không? Không nhìn ra anh còn có bệnh yêu mẹ quá đáng đấy!”.
B không nói gì. Nói thật anh cũng suýt quên mình đã nói với
A chuyện này. Mặc dù có thất đức một chút nhưng lần đó quả thật là lừa cậu
thôi. Đối tượng tái hôn của mẹ anh cũng đã gặp qua, là một người đàn ông dịu
dàng, thành thật, anh rất yên tâm. Hơn nữa anh cũng đâu còn là trẻ con, chẳng
có gì phải buồn cả.
A thấy B mãi vẫn chẳng trả lời, dường như còn nhắm mắt lại
đầy đau khổ, lòng lập tức căng thẳng, bơi đến bên cạnh B, đưa tay lên che mắt
anh lại.
A dè dặt nói: “Không sao đâu, anh đừng đau khổ. Mặc dù mẹ
anh có một gia đình mới nhưng tôi tin là với bà, anh vẫn luôn là quan trọng
nhất”.
B nhấc tay cậu ra, mở đôi mắt sáng ngời. Anh nhìn A chăm
chú, hỏi: “Cậu đối với người khác cũng tốt thế này à?”, còn không đợi A trả
lời, B đã hôn lên môi cậu.
Nụ hôn này không nhẹ nhàng như nụ hôn đầu tiên của A và B,
cũng không cuồng nhiệt như lần hai người làm tình. Lần này B rất dịu dàng nhưng
lại day dưa không dứt, anh rất kiên nhẫn, từng bước từng bước một chiếm đoạt
lấy lý trí của A. Anh vuốt ve A, nhịp điệu cực kỳ thong thả, chậm rãi khiến các
giác quan của A trở nên mẫn cảm dị thường. Cậu thèm khát những động chạm của B,
thậm chí, cậu còn thèm khát có nhiều hơn thế. Tay B ở dưới, dịu dàng mơn trớn
nhưng kiên quyết không lại gần nơi quan trọng nhất kia. Mặt A đỏ bừng: Cái tên
này, thật quá đê tiện!
Dường như nhìn ra được A đang nghĩ gì, B cười một tiếng,
ngậm lấy tai cậu, bắt đầu chậm rãi chuẩn bị cho A, khiến thân thể cậu hơi run
rẩy.
B dựa vào bên tai A, nói: “Phòng này cách âm không tốt lắm,
tiếp theo đừng kêu ra tiếng nhé”.
Đêm tắm suối nước nóng, mới chỉ vừa bắt đầu.
38
Ba ngày sau lần đi tắm suối nước nóng, A gọi điện cho Ngô
Hân, hỏi cô sau giờ làm có rảnh không. Ngô Hân bảo cô cũng đang có việc muốn
nói với cậu, hai người liền hẹn nhau ở một quán cà phê. A đến trước, tâm tình
rối loạn vô cùng. Hôm nay cậu hẹn gặp là muốn kết thúc cái quan hệ “người yêu”
giữa hai người. Lần đó nhất thời nông nỗi đến quán bar mời mấy cô gái uống
rượu, trong đó có người là Ngô Hân, khi đi từ quán ra, anh đã hỏi cô: “Hay là,
chúng ta thử yêu nhau xem thế nào?”.
Cậu chỉ là buột miệng hỏi thế, chẳng ngờ Ngô Hân lại nhận
lời thật. Cậu đã nghĩ: Hay là, cứ yêu thật luôn đi. Nhưng qua cái đêm ở suối
nước nóng kia, cậu không thể không thừa nhận, cậu có lẽ là…Tóm lại, cậu chẳng
còn mặt mũi nào nhìn cô nàng “bạn gái” này nữa cả.
Một lúc sau Ngô Hân cũng tới. A đấu tranh mãi vẫn chưa mở
được miệng, Ngô Hân lại lên tiếng trước: “Xin lỗi, chúng ta chia tay đi”.
A: “…”.
Ngô Hân: “Dù sao lúc đầu cũng đã nói chỉ là thử xem thế nào
thôi. Không phải lúc đó anh cũng nghĩ thế sao?”.
Nói thế cũng không sai, có điều sao nghe lại khiến người ta
buồn bực thế nhỉ?
A thấy hơi bực: “Tôi có thể hỏi tại sao không?”.
Ngô Hân: “Tôi thích người khác rồi, trong mắt tôi, anh ấy là
người đàn ông hoàn hảo. Hơn nữa, tôi cảm giác là anh ấy hình như cũng có ý với
tôi”.
A nghĩ: Không đúng, từ lúc cả hai quen nhau đến giờ còn chưa
đến một tuần lễ. Hơn nữa còn ở bên nhau đến mấy ngày, cô nàng này gặp người đàn
ông “hoàn mỹ” kia ở chỗ nào chứ?
A dè dặt hỏi:
“Anh ta là…?”.
Ngô Hân ngẩng đầu
nhìn A một cái: “Thật ra nói với anh cũng không sao, là Trầm Hạ”.
Tối đó B đang
tăng ca.
Nói là tăng ca
nhưng thực ra anh chỉ ngồi ở phòng làm việc, ngẩn người nhìn di động mà thôi.
Anh nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn nhấc điện thoại lên, bắt đầu soạn tin nhắn.
Kết quả, còn chưa kịp viết xong thì “ầm” một tiếng, chỉ thấy A lửa giận bừng
bừng đạp cửa bước vào.
B: “Cậu làm gì
thế? Ăn nhầm thuốc nổ à?”.
A cười khẩy một
tiếng: “Anh cũng được lắm!”.
B: “Cái gì?”.
A: “Giả vở, còn
tiếp tục giả vờ?!”.
A lúc này quả
thật là tức điên rồi. Ngô Hân nói với cậu, tối hôm tắm suối nước nóng đó, hai
người bọn họ còn nhắn tin cho nhau nữa. Anh ta được lắm, một bên đè cậu xuống,
một bên tán tỉnh người con gái khác.
B nhíu mày: “Rốt
cuộc là cậu đang nói gì thế?”.
A: “Biên tập đại
nhân, ngài cứ muốn tôi nói thẳng ra mới được à? Được thôi, ngài đã chẳng lo mất
mặt thì tôi có gì phải để ý chứ. Sao nào, cảm giác tán tỉnh phụ nữ sau lưng tôi
rất vui vẻ sao?”.
B nhìn chằm chằm
vào A, không nói gì. A thấy anh như vậy, trong tim lập tức lạnh đi. Vốn
cậu còn định qua đây xem có nhầm lẫn gì không, nghe xem anh giải thích thế nào.
Mà giờ phút này, tình hình trước mắt phải hiểu thế nào đây, im lặng là thừa
nhận sao?
B nhìn cậu một lúc, cuối cùng cũng mở miệng: “Cậu tức giận
là bởi tôi tán tỉnh người con gái khác sau lưng cậu, hay là vì tôi phản bội
tình bạn của cậu, tán tỉnh bạn gái cậu?”.
A bị B hỏi thế thì sững ra: Cậu giống như cô vợ nhỏ chạy đến
khiển trách anh thế này là vì…
B tiếp tục nói: “Tôi thừa nhận, tối hôm đó quả thật tôi có
nhắn tin với cô ấy, tôi…”.
A vừa nghe thế, lửa giận lập tức bốc lên tận đầu, ngắt lời
anh: “Cuối cùng thì anh cũng chịu thừa nhận rồi?”.
Sau đó cậu nhìn thấy di động trên tay B, liền giật luôn lấy,
nói: “Vừa mở cửa ra đã thấy tay anh run rẩy một chút. Anh căng thẳng cái gì,
chẳng lẽ đang làm chuyện gì mờ ám à?”.
Cậu ấn một phím trên điện thoại, màn hình lập tức sáng lên.
A: “Ái chà, hóa
ra là đang soạn tin nhắn. Người nhận: Tinh Tinh[1]! Gọi cũng thân
mật quá nhỉ?”.
[1] Tinh Tinh:
Có nghĩa là ngôi sao.
A căm tức nhìn B:
“Để tôi xem viết cái gì: Anh muốn nói với em, anh thích em, rất thích em. Vì
thế, xin em cùng anh…”.
A đọc từng chữ
từng chữ một, tức giận quá mức lại hóa cười: “Ra là đã tiến đến giai đoạn tỏ
tình rồi à. Có điều vẫn chưa kịp viết xong đã bị tôi làm gián đoạn rồi. Không
sao, hai người tâm ý tương thông, không cần viết hết cũng có thể hiểu được
nhau. Để người bạn này làm việc tốt, gửi giúp anh nhé”.
Nói xong, A ấn
thẳng nút gửi đi.
Chưa đến năm giây
sau, trong văn phòng vang lên tiếng nhạc trong trẻo. Đó là nhạc chuông tin nhắn
của A.
A ngây ra.
Cậu nghi hoặc rút
điện thoại ra nhìn, lại nhìn lên B, dường như nhất thời hoàn toàn mất khả năng
suy nghĩ, không biết phải nói gì mới được. B lạnh nhạt nói: “Tôi về trước đây,
lúc cậu về nhớ đóng cửa lại”, nói rồi anh cầm chìa khóa đi ra ngoài.
B đi đến bãi đỗ
xe, dựa vào xe mình hút thuốc. Anh thấy trong lòng thật rối rắm. Anh
hoàn toàn không nghĩ đến mình lại tỏ tình trong hoàn cảnh hỗn loạn này. Nói
thật thì từ lúc gặp A đến nay, anh thấy mình không còn là chính mình nữa. A
nhìn thì có vẻ thông minh lanh lợi, thực ra lại ngốc hết chỗ nói, đã thế còn là
cái loại người tốt vượt mức bình thường, bởi thế anh mới không nhịn được mà lúc
nào cũng trêu chọc cậu. Thế nhưng người như vậy lại từ tốn, vững vàng chiếm lấy
một chỗ trong trái tim anh. Đã rất nhiều lần anh tự hỏi mình, người này có gì
tốt? Song cũng đâu có cách nào? Thích chính là thích mà thôi.
B thở dài một hơi, dập điếu thuốc, mở cửa xe chuẩn bị lái về
nhà thì nhìn thấy A thở hổn hển chạy lại.
B nhìn cậu.
Cậu chỉ đứng cách anh có một bước chân, chỉ một bước chân
ngắn ngủi, anh có thể vươn tay ôm lấy cậu. Nhưng anh không dám, anh phát hiện
mình không dám.
A thấy B chẳng có động tĩnh gì thì hơi căng thẳng, bàn tay
đang buông thõng bên người lúc thì nắm chặt, lúc lại thả lỏng. Cuối cùng cậu
nghiến răng, rút điện thoại di động từ trong túi ra, tiến lên một bước: “Cái
này…tin nhắn…anh cho tôi bản hoàn chỉnh đi”.
B bật cười, vươn tay ra ôm lấy cậu.
“Bản trực tiếp, cậu có muốn không?”.

