Nếu không là tình yêu - Chương 26

Chương 26

Gặp lại

Nhiều khi bạn tưởng thời gian trôi rất chậm nhưng lúc nhàn rỗi
không có việc làm, lật giở quyển lịch, bạn mới đột nhiên phát hiện, thời gian
hai năm cũng chỉ là một cái chớp mắt.

Hai năm sau, lại là một ngày đầu đông, thời tiết vô cùng u
ám.

Tôi ngồi bên giường bệnh, nhẹ nhàng dùng khăn ấm lau tay Văn
Triết Lỗi. Anh ta gầy đi nhiều, khung xương nổi rõ. Do phải truyền chất dinh dưỡng
vào cơ thể trong một thời gian dài, mạch máu ngày càng nổi rõ, hai cánh tay giống
cành củi khô.

“Rốt cuộc anh còn muốn ngủ bao lâu nữa?” Dù không biết anh
ta có thể nghe thấy không nhưng tôi vẫn không ngừng nói chuyện với anh ta. Bác
sĩ bảo, thường xuyên kể chuyện vui cho anh ta nghe, mới có thể đánh thức anh
ta.

Vì vậy, hôm nay tôi đặc biệt đến đây báo cho Văn Triết Lỗi một
“tin vui”: “Tôi cho anh biết một tin vui...”

Đôi mắt chua xót đến đau buốt, tôi đưa mu bàn tay lên day
day, thở đều mấy nhịp mới nói tiếp: “Ba tôi bị bệnh nặng, ung thư xương giai đoạn
cuối, tế bào ung thư đã lan đến gan. Bác sĩ nói, nhiều nhất ông cũng chỉ sống
được nửa năm nữa, dù làm phẫu thuật cũng chẳng có ý nghĩa gì...”

Ngừng một lúc lâu, tôi mới tiếp tục: “Tôi không cho ba tôi
biết sự thật. Tôi hy vọng trong nửa năm cuối của cuộc đời, ông có thể sống vui
vẻ.

Lần này, tôi không thể cứu ba tôi, cũng không ai cứu nổi
ông. Anh thử nói xem, thế giới này đúng là có công lý, nhân quả báo ứng? Con
người làm chuyện gì đều không qua nổi mắt ông trời...

Năm nay, Cảnh Thiên lại lỗ vài chục triệu... Ngân hàng thúc
giục, các cổ đông kiến nghị tôi dừng dự án năng lượng mới... Đến Tề Lâm cũng
khuyên tôi bỏ dự án đó đi... Nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc, vì đây là hy vọng duy
nhất...

Tôi đã hợp tác với Bill, nguồn vốn đầu tư không thành vấn đề...
Có điều, tôi vẫn quyết định bán mỏ niken ở núi đất đỏ...”

Tất cả cổ đông đều phản đối. Bọn họ nói, bán núi đất đỏ, đồng
nghĩa với việc bán đi tâm huyết cả đời của ba tôi, bán đi nền tảng của Cảnh
Thiên. Nhưng tôi vẫn kiên quyết giữ quyết định của mình, không phải vì Cảnh
Thiên thật sự gặp nguy khốn, cũng không phải vì núi đất đỏ đã chôn vùi bao
nhiêu tội nghiệt, mà là quặng ở núi đất đỏ ngày càng khó khai thác, hàm lượng
kim loại cũng ngày càng thấp.

Bán núi đất đỏ để cứu Cảnh Thiên, đây là quyết định cuối
cùng của ba tôi. Do tôi sợ đám cổ đông quấy nhiễu ba tôi trong lúc ông dưỡng bệnh
nên tôi mới gánh hết “tội danh”.

Hôm bán đấu giá núi đất đỏ, trời mưa tầm tã, bầu trời phủ
màu xanh thẫm hiu quạnh khiến buổi sáng sớm trở nên u ám.

Một điều tôi không ngờ là Cảnh Mạc Vũ lại trở về. Anh đã
thay đổi nhiều, càng lạnh lùng và trầm tĩnh hơn xưa.

Gặp lại sau hai năm xa cách, lẽ ra đây là thời khắc cảm động
nhất. Tôi và anh chỉ cách nhau một bước chân, giọt mưa mang theo những bông tuyết
đầu mùa rơi xuống giữa chúng tôi, vậy mà tôi và anh dường như cách trăm sông
nghìn núi, không thể tiến lại gần.

Ánh mắt giao nhau, chỉ một giây mà thôi, nhưng còn lâu hơn bảy
trăm hai mươi tư ngày.

Tôi và Cảnh Mạc Vũ lướt qua vai nhau, chúng tôi không ai nói
một lời. Có lẽ trong quá khứ tôi đã nói quá nhiều, đến mức giây phút này đối mặt
với anh, tôi không biết có thể thốt ra câu gì.

Cuối cùng chúng tôi quyết định đường ai nấy đi.

Ô tô lặng lẽ chuyển bánh, bánh xe khiến bùn đất lẫn tuyết trắng
trên đường bắn tung tóe. Tôi liếc nhìn Cảnh Mạc Vũ qua gương chiếu hậu lần cuối.
Anh vẫn đứng nguyên một chỗ, chỉ là cách tôi mỗi lúc một xa, hình bóng ngày
càng mơ hồ.

Điện thoại di động đổ chuông, lần này là ba tôi gọi tới, hỏi
tôi kết quả cuộc bán đấu giá núi đất đỏ. Tôi thở phào, cố gắng để giọng nói trở
nên vui vẻ: “Ba trăm triệu, giá cao hơn dự kiến của chúng ta. Sau khi trả nợ và
lãi suất ngân hàng, chúng ta có đủ vốn để khởi động dự án mới.”

“Ai mua vậy?”

“Cảnh Mạc Vũ ạ!” Tôi vốn không định nói cho ba tôi biết, bởi
tôi sợ sự xuất hiện của Cảnh Mạc Vũ khiến ông buồn bã, không có lợi cho bệnh
tình. Nhưng cuộc bán đấu giá núi đất đỏ là tin tức nóng hổi nhất thành phố A hiện
nay, dù tôi không tiết lộ, ông cũng nhanh chóng biết tin.

“Nó về rồi à? Con đã gặp nó chưa?” Ba tôi cất giọng vẻ sốt
ruột.

“Vâng, con gặp rồi. Anh ấy rất khỏe, phong độ lắm.”

“... Con hãy bảo nó rảnh thì về nhà chơi…” Đầu máy bên kia
trầm mặc vài giây. “Nếu nó muốn...”

“Vâng ạ!” Tôi còn có thể nói gì hơn. Đây là mong mỏi duy nhất
của người cha với con trai, dù mong mỏi này gần như hèn mọn.

Ngày tháng của ba tôi không còn nhiều, ông không còn nhiều
thời gian chờ đợi. Vì vậy, bất kể dùng cách gì, tôi nhất định không để ông tiếc
nuối.

Tôi và người đàn ông không dễ đối phó là Bill thảo luận hợp
đồng cả buổi chiều. Hai bên miễn cưỡng đạt thỏa thuận ban đầu về việc hợp tác
nhưng các điều khoản cụ thể vẫn cần tiếp tục tiến hành thảo luận.

Sau khi bàn bạc tương đối, tôi thu tài liệu. “Bill, hai ngày
tới tôi sẽ bảo trợ lý thảo hợp đồng cho anh xem, nếu không có vấn đề gì, tôi hy
vọng chúng ta nhanh chóng ký kết để dự án sớm được khởi động.”

“Được.” Bill nhận lời ngay, nhìn đồng hồ. “Buổi tối cô có rảnh
không? Hay là chúng ta cùng ăn cơm, nhân tiện thảo luận vấn đề chi tiết.”

Về lý mà nói, cùng ăn cơm, trò chuyện với đối tác sẽ khiến
việc hợp tác càng vui vẻ và thuận lợi hơn nhưng ánh mắt Bill nhìn tôi luôn có vẻ
vượt quá quan hệ làm ăn. Điều này khiến mỗi khi tiếp xúc riêng với anh ta, tôi
luôn hết sức cảnh giác, đặc biệt là buổi tối.

“Rất xin lỗi, tối nay tôi có hẹn với bạn rồi. Để hôm khác
đi, hôm khác tôi mời anh.”

“Bạn? Tề thiếu phải không?” Bill nói bằng thứ tiếng Trung ngọng
nghịu.

“... Ừ.”

“Được thôi, chúc hai người vui vẻ!” Bill rất phong độ tạm biệt
tôi, một người từ nhỏ chịu sự giáo dục truyền thống của Trung Quốc như tôi
không cho rằng đàn ông thơm lên má phụ nữ là phép lịch sự.

Vừa đuổi khéo Bill, Tề Lâm lại đến quấy rầy. Anh bảo tôi
cùng tới một buổi tụ họp của người bạn. Tề Lâm luôn miệng than vãn không tìm được
cô gái nào đi cùng.

“Anh Tề đẹp trai của chúng ta cũng có lúc không kiếm được mỹ
nhân đi cùng? Anh nói đùa kiểu gì vậy?”

Tề Lâm thản nhiên trả lời: “Xảy ra sự cố bất ngờ, người đẹp
anh hẹn cho anh “leo cây”, thế nên anh mới nhờ em giúp đỡ. Không phải em không
có nghĩa khí, việc cỏn con này cũng chẳng chịu giúp đấy chứ?”

“Em có thể giúp anh nhưng vẫn là quy tắc cũ, em không uống
rượu, về nhà trước mười giờ đêm.”

“Không thành vấn đề.” Tề Lâm liếc qua bộ đồ công sở trên người
tôi. “Có điều, em phải nghe anh trong chuyện trang phục. Đi thôi, anh đưa em đi
mua quần áo trước.”

Vốn tưởng bây giờ đã là mùa đông, Tề Lâm sẽ không chọn loại
váy hở ngực, hở lưng cho tôi nên tôi mới đồng ý để anh dẫn đi mua đồ. Nào ngờ,
thẩm mỹ của anh vẫn tầm thường như vậy, mùa đông cũng có kiểu váy tiết kiệm vải,
bó sát…

Trước ngực có hai chiếc cúc, căng chật đến mức có thể bung
ra bất cứ lúc nào. Tôi thật sự nghi ngờ, không hiểu Tề Lâm học ngành nghệ thuật
gì ở Ý, không phải là nghệ thuật về hành vi nào đó đấy chứ?

“Có số to hơn không?” Tôi hỏi nhân viên bán hàng.

“Rất vừa, tôi lấy bộ váy này.” Không đợi tôi phản đối, Tề
Lâm đã cà thẻ thanh toán tiền. “Ngôn Ngôn, hãy tin tưởng con mắt của anh, em sẽ
nhanh chóng cảm kích vì anh giúp em chọn bộ váy này.”

Cảm kích ư?

Tôi nhất thời không có phản ứng, cho đến khi cùng Tề Lâm đi
vào phòng VIP, nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ đã ngồi ở đó, tôi mới hiểu tại sao hôm nay
Tề Lâm bắt tôi đi cùng anh, còn tích cực chọn váy cho tôi. Thì ra, quân tử báo
thù ba năm không muộn.

Nếu tôi không nhầm, buổi tụ họp này là để chào đón Cảnh Mạc
Vũ, vì vậy phần lớn đám người có mặt ở đây đều là bạn bè của anh, tất nhiên họ
cũng biết tôi. Nhìn thấy tôi và Tề Lâm sánh đôi đi vào cửa, biểu cảm của họ ở
giây phút đó phong phú vô cùng. Có mấy người liếc qua Cảnh Mạc Vũ nhưng anh chẳng
thèm nhướng mắt, tựa hồ anh và tôi chỉ là người xa lạ. Mà thật ra tôi và anh
bây giờ vốn chẳng có quan hệ gì.

Tề Lâm chẳng kiêng nể, kéo tôi tới chỗ trống đối diện Cảnh Mạc
Vũ, nhiệt tình giúp tôi cởi áo khoác ngoài, sau đó đặt hai tay lên vai tôi, ấn
tôi ngồi xuống. Tôi vô tình đưa mắt về phía Cảnh Mạc Vũ, đúng lúc chạm phải ánh
mắt anh.

Chưa kịp nắm bắt bất cứ tâm trạng nào trong đáy mắt anh, anh
đã cúi đầu xem quyển thực đơn.

Cảnh Mạc Vũ giở quyển thực đơn từ trang đầu đến trang cuối,
lại lật từ trang cuối về trang đầu nhưng vẫn không gọi được món. Nhân viên phục
vụ nhẫn nại đứng bên cạnh, chẳng dám nói một lời. Tề Lâm mất hết kiên nhẫn, cướp
quyển thực đơn từ tay anh.

“Xem lâu như vậy vẫn chẳng gọi nổi món gì, có phải anh ăn
cơm Tây quen rồi nên quên mất mùi vị món ăn Trung Quốc? Để tôi gọi cho.” Nói
xong, Tề Lâm giở đến một trang, giơ quyển thực đơn hỏi tôi: “Món này... canh gà
nấu măng tươi, rau cuộn phỉ thúy, không tồi, chắc chắn hợp khẩu vị của em.”

Tôi ngồi thẳng người, cố tình nới rộng khoảng cách với Tề
Lâm. “Anh muốn gọi gì thì gọi đi, em đều thích hết.”

“Những món anh gọi em đều thích ăn...” Tề Lâm lặp lại câu
nói của tôi, nhưng ý tứ khác hoàn toàn. Tôi cúi đầu uống trà, không lên tiếng.

Tề Lâm gọi một bàn toàn rau cho tôi.

Cảnh Mạc Vũ nở nụ cười nhàn nhạt, nụ cười vẫn làm người khác
điên đảo như ngày nào. “Hai năm không gặp, khẩu vị của Tề thiếu nhạt đi không
ít.”

“Con người ai cũng sẽ thay đổi.”

Cảnh Mạc Vũ liếc tôi một cái, không nói thêm câu gì.

Câu nói “rượu gặp tri kỷ ngàn chén còn ít” quả nhiên không
sai. Những người đàn ông có tửu lượng không tồi lâu ngày gặp nhau, uống rượu
như nước lã, cạn hết ly này đến ly khác. Mấy chai rượu mạnh nhìn thấy đáy lúc
nào không hay.

Khói thuốc lá trong phòng VIP ngày càng nồng nặc, thêm vào
đó là bộ váy bó sát khiến tôi cảm thấy thở cũng khó khăn. Tôi viện cớ đi nhà vệ
sinh, chuồn ra ngoài cho thoáng.

Tôi nhắm mắt, tựa vào thành sofa ở khu vực nghỉ ngơi, không
khí lạnh thấm vào da thịt tôi. Không chịu nổi cảm giác giá lạnh, tôi đứng đậy,
chuẩn bị về phòng ăn. Vừa quay người, tôi bất ngờ nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ đứng
ngay sau lưng tôi.

Tôi ngây người kinh ngạc, nhất thời quên phải mở miệng.

Cảnh Mạc Vũ nhếch mép, cất giọng chế giễu: “Sao thế? Không
quen tôi à?”

Không quen ư? Dù anh hóa thành tro bụi tôi cũng nhận ra.

Cười khan hai tiếng, tôi tìm câu mở đầu mà tôi cho rằng
không tồi: “Lâu rồi không gặp!”

Cảnh Mạc Vũ liếc tôi. “Chúng ta mới gặp nhau sáng nay.”

“...” Anh vẫn không thay đổi, lúc nào cũng có thể khiến tôi
cứng họng.

“Chúc mừng anh đã giành được quyền khai thác núi đất đỏ. À,
đúng rồi...” Cuối cùng tôi cũng nghĩ ra đề tài nói chuyện. “Cần phải làm thủ tục
sang tên, anh tìm trợ lý Kim là được. Ba đã ủy thác anh ta toàn quyền xử lý.”

“Tôi biết rồi, chiều nay anh ta đã tìm tôi và giao hợp đồng
chuyển nhượng.”

“... Vậy thì tốt!”

Lại là một sự yên lặng ngượng ngập, Cảnh Mạc Vũ không có ý rời
đi, tôi cũng đứng nguyên một chỗ. Những lời muốn nói cứ tắc nghẹn nơi cổ họng,
tôi không biết nên mở miệng như thế nào. Cảnh Mạc Vũ dường như nhìn ra tâm tư của
tôi. “Có chuyện gì, em cứ nói thẳng ra đi!”

Không rõ có phải là ảo giác, giọng nói của anh như có vẻ chờ
mong.

“Bao giờ rảnh, anh có thể về thăm ba hay không? Hai năm nay,
ba luôn nhớ anh…”

Nhắc đến ba tôi, ánh mắt anh trở nên u tối. “Đợi khi nào có
thời gian, tôi sẽ về.”

Đương nhiên tôi nhận ra đây là câu trả lời lấy lệ, tôi biết
nói nhiều cũng vô ích. “Ừm, được thôi!”

Cảnh Mạc Vũ vừa định mở miệng liền bị Tề Lâm cắt ngang: “Ngôn
Ngôn... Hai anh em đang nói chuyện à? Vậy anh không làm phiền, hai người cứ tiếp
tục đi!”

“Tề Lâm, em hơi mệt, anh đưa em về nhà được không?”

“Bây giờ?... Ừ, được thôi!”

Trên đường về nhà, tôi hỏi Tề Lâm: “Tại sao anh không nói sớm
cho em biết tối nay có cả Cảnh Mạc Vũ?”

“Nếu nói với em, liệu em có đi không?”

“...”

“Sao thế? Em vẫn không thể tha thứ cho anh ta à?”

Tôi lắc đầu. “Có gì mà tha thứ với không tha thứ, em chưa
bao giờ trách anh ấy. Tề Lâm, anh biết không, từ trái nghĩa với “yêu” không phải
là “hận” mà là “dửng dưng”, bởi còn hận có nghĩa vẫn còn yêu. Em và Cảnh Mạc Vũ
đã là chuyện của quá khứ, không còn tình yêu, làm sao có thể nói là hận...”

Tề Lâm liếc xéo tôi, cười cười. “Nếu như em không còn chút
tình cảm với anh ta, chi bằng em hãy nghĩ đến chuyện bao năm qua anh khổ sở giữ
gìn, nhận lời lấy anh đi!”

“Khổ sở giữ gìn? Mấy ngày trước em còn nhìn thấy anh và một
mỹ nhân ôm nhau thắm thiết. Nếu đây chính là “khổ sở giữ gìn”, em nghĩ chắc anh
chỉ mong khổ sở cả đời.”

“Ngôn Ngôn, vẫn là em hiểu anh nhất!”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.