Nếu không là tình yêu - Chương 04

Chương 4

Bắt gian

Buổi tối hôm đó, Cảnh Mạc Vũ không về nhà ăn cơm, nửa đêm
anh vẫn chưa về. Đến tờ mờ sáng hôm sau, tôi cũng không thấy bóng dáng anh.

Tôi hơi lo lắng, không biết muộn như vậy rồi anh còn có thể
đi đâu, liệu có phải anh một mình đứng trong đêm tối, để cơn gió lạnh làm buốt
giá trái tim?

Tôi không muốn quấy nhiễu Cảnh Mạc Vũ, khiến anh phiền não
thêm. Tôi gọi điện cho lái xe của anh: “Chú Mã, anh trai cháu... À, Cảnh Mạc Vũ
đang ở đâu ạ?”

Từ trước đến nay, chú Mã không dám thất lễ với tôi, tôi hỏi
gì chú đáp nấy. Tuy nhiên, tôi không dám chắc trong câu nói của chú có bao
nhiêu phần sự thật. “Cậu ấy... Tâm trạng của cậu ấy rất tệ nên bảo tôi đưa cậu ấy
tới ngôi biệt thự ở Dương Sơn. Tôi nghĩ tối nay chắc cậu ấy qua đêm ở đó.”

“Dương Sơn? Anh ấy có biệt thự ở Dương Sơn sao?”

“Vâng, cậu ấy mua từ mấy năm trước.”

Như vậy cũng tốt, Cảnh Mạc Vũ tìm một nơi yên tĩnh để tập
trung suy nghĩ, qua một đêm, chắc anh sẽ nghĩ thông suốt. Dù sao chúng tôi vẫn
là người một nhà, ba con đâu phải kẻ thù. Nhưng ngay sau đó, tôi đột nhiên nghĩ
đến một vấn đề quan trọng. “Anh ấy ở đó một mình thôi sao?”

“Tôi không thấy trong biệt thự có người khác.” Câu trả lời của
chú Mã có vẻ mơ hồ.

“Vâng, cháu biết rồi.”

Sau khi buông điện thoại, tôi cuộn người trên giường, dù đắp
tấm chăn dày nhưng tôi vẫn rất lạnh. Ánh sáng của buổi sớm mai mờ mờ chiếu qua
rèm cửa màu ngà, không thể làm căn phòng sáng thêm dù chỉ một chút.

Không biết bình minh ở ngôi biệt thự Dương Sơn có thể khiến
một người bớt cô độc?

Cuối cùng, tôi không kiềm chế được nghi hoặc trong lòng, vội
cầm di động, tìm số điện thoại quen thuộc. Phân vân một lúc, tôi quyết định tìm
số điện thoại của Tề Lâm. Vì không chắc chắn anh ngủ hay thức nên tôi gửi tin
nhắn: “Anh ngủ chưa?”

Tề Lâm nhanh chóng gọi lại, đầu máy bên đó rất ồn ào, trái
ngược với căn phòng tĩnh mịch của tôi. “Ngôn Ngôn, ngày tân hôn mà em còn có thời
gian quan tâm đến anh, quả thực khiến anh vừa mừng vừa lo đấy!”

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự bực bội muốn đạp
cho anh một cái. “Tề Lâm, anh có thể giúp em một việc không?”

“Giúp gì cơ?”

“Anh giúp em điều tra xem cô gái có mặt ở lễ cưới là ai? Còn
nữa, anh giúp em tìm hiểu xem, ai đang sống trong ngôi biệt thự ở Dương Sơn.”

“Cảnh gia nhà em đầy người, điều tra việc cỏn con thế này dễ
như trở bàn tay, sao phải nhờ anh giúp?”

“Anh thử nói xem.” Rõ ràng anh biết rồi còn hỏi. Bây giờ, ai
mà chẳng biết người nắm thực quyền ở Cảnh gia là Cảnh Mạc Vũ, ai dám ăn no rảnh
rỗi đi giúp tôi điều tra anh? Dù có người chịu giúp tôi đi chăng nữa, chắc chắn
tin tức sẽ bay đến tai anh ngay lập tức.

“Rốt cuộc anh có định giúp không thì bảo?”

“Giúp, tất nhiên là giúp rồi. Em cứ ở đó chờ tin đi!”

“Được!” Cuối cùng tôi nói thêm một câu: “Cám ơn anh!”

“Em cám ơn trong lòng là được rồi.”

Tôi đang định nói “tạm biệt”, Tề Lâm đột nhiên lên tiếng:
“Em một mình ở trong căn phòng trống có phải là cô độc lắm không. Hay anh đến với
em nhé?”

“Nếu anh không sợ ba em đánh gãy chân thì đến đây đi!”

“Được.”

Từ lúc Tề Lâm nói “được” rồi quả quyết cúp điện thoại, mí mắt
tôi không ngừng giật giật.

Về lý mà nói, tuy Tề Lâm không đáng tin nhưng chắc anh không
đến nỗi nhân lúc chồng tôi không ở nhà, tờ mờ sáng mò vào phòng tôi. Anh không
phải không biết tính ba tôi, nhỡ bị ba tôi phát hiện, đánh gãy chân anh còn được
coi là nể mặt Tề gia, bằng không, có khi ông còn băm vằm anh ấy chứ!

Thế nhưng, từ trước đến nay, Tề Lâm không bao giờ hành động
theo lẽ thường tình.

Tôi đang ôm chăn suy tư, cửa sổ đột nhiên phát ra tiếng động
nhẹ. Tôi hiếu kỳ đưa mắt qua bên đó, thấy một bóng đen động đậy đằng sau tấm
rèm cửa màu ngà. Vài giây sau, Tề Lâm trèo qua cửa sổ vào bên trong. Anh nở nụ
cười rạng rỡ như ánh mặt trời. “Ngôn Ngôn, em bảo anh đến là anh đến ngay. Dù
có bị ba em đánh gãy chân, anh cũng đến với em.”

Tôi vội vàng nhảy xuống giường, huyệt thái dương giật giật,
đau nhức. “Em... em bảo anh đến lúc nào?”

“Vừa rồi em chẳng nói qua điện thoại là gì?”

“Em đâu có...” Tôi phản bác yếu ớt. Được rồi, tôi thừa nhận,
câu từ chối của tôi không rõ ràng, đáng lẽ tôi nên nói: “Nếu anh không sợ bị em
đánh gãy chân thì đến đây đi!”

Tề Lâm phủi bụi trên người, tiện tay cởi áo khoác ngoài. Mùi
rượu, thuốc lá xen lẫn mùi nước hoa đàn bà xộc vào mũi, tôi bịt mũi, lùi lại mấy
bước. “Anh lại tới hộp đêm ăn chơi trác táng phải không?”

“Ờ, người phụ nữ anh yêu lấy người đàn ông khác, anh không
đi hộp đêm mượn rượu giải sầu thì còn có thể đi đâu?” Qua ngữ khí tùy tiện của
Tề Lâm, tôi không hề nhận ra anh cần mượn rượu giải sầu, nhưng lời nói của anh
khiến tôi ít nhiều cảm thấy áy náy.

“Anh có muốn uống ly trà giải rượu không?”

“Cũng được, em nhớ bỏ mật ong nhiều một chút!”

Tôi ngây người, một lúc mới bừng tỉnh. Mỗi lần Cảnh Mạc Vũ uống
rượu say về nhà, tôi đều pha cho anh ly trà giải rượu. Lần nào anh cũng bổ sung
một câu: “Em nhớ bỏ nhiều mật ong một chút!” Tôi rón rén đi xuống bếp, nhanh
chóng pha một ly trà giải rượu rồi mang lên phòng. Người nào đó rất tự nhiên nằm
trên giường của tôi, đắp chăn của tôi, nghịch máy tính bảng của tôi, cơ hồ
không rõ ông chủ của căn phòng này là ai.

“Cám ơn em!” Tề Lâm cầm ly trà, uống một ngụm, lim dim thưởng
thức. “Không tồi, Cảnh thiếu quả nhiên không nói dối, mùi vị rất tuyệt.”

“Vậy sao?” Cảnh Mạc Vũ chưa bao giờ khen trước mặt tôi. “Anh
ấy còn nói gì với anh?”

“Tất nhiên là nói em tốt rồi, anh ta chỉ hận không thể tâng
bốc em lên tận mây xanh, làm anh cả ngày muốn cưới em về nhà, để nâng niu như một
nữ thần. Kết quả...” Tề Lâm bĩu môi. “Nhân lúc anh ra nước ngoài theo đuổi giấc
mơ nghệ thuật, anh ta liền cưới em. Cưới xong, để em một mình cô đơn trong căn
phòng trống.”

Tôi lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế bên giường. “Cũng không thể
trách anh ấy, anh ấy bị ép buộc.”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tề Lâm truy vấn thẳng thừng.

Quen Tề Lâm từ nhỏ, tôi quá hiểu tính tình của anh. Nửa đêm
nửa hôm anh mạo hiểm đến nhà tôi, tất nhiên không phải để yêu đương vụng trộm với
tôi. Anh muốn biết một đáp án, đáp án khiến anh có thể yên tâm từ bỏ tình cảm của
mình, tiếp tục cuộc sống phong lưu.

Tôi thở dài, ánh mắt trở nên xa xăm. “Bọn em... đã lên giường...
thật đấy... Tối hôm đó, anh ấy uống rất nhiều rượu...”

Cảm giác lạnh buốt thấm vào tận xương tủy, tôi bất giác ôm
chặt lấy cơ thể. Tôi không muốn nói tiếp, nhưng đầu óc vô thức nhớ đến đêm mê
loạn đó, nhớ đến câu nói lạnh lẽo như băng tuyết: “Ngày mai đi làm thủ tục kết
hôn.”

“Ngôn Ngôn...” Đến khi ngón tay ấm áp lướt qua khóe mắt, tôi
mới phát hiện cảnh vật trước mắt như bị sương mù che phủ. Đôi mắt đào hoa đáng
ghét của Tề Lâm qua làn nước mắt trông rất thâm tình. “Cuộc sống này có thật là
cuộc sống mà em mong muốn hay không?”

Tôi đã từng hỏi chính mình câu tương tự vô số lần, đây có phải
là cuộc hôn nhân mà tôi mong muốn? Tôi có hối hận khi lấy Cảnh Mạc Vũ? Nếu có
cơ hội chọn lại lần nữa, liệu tối hôm đó tôi có kịch liệt phản kháng?

Tôi không có đáp án. Ít nhất hiện tại, tôi vẫn chưa thể trả
lời.

“Ngôn Ngôn, đây là một sai lầm. Anh ta không yêu em, em đừng
tiếp tục lún sâu nữa.”

Tôi kiên định lắc đầu. “Không, không phải anh ấy không yêu
em. Chỉ là anh ấy không thể chấp nhận sự thật, em từ em gái biến thành vợ anh ấy.
Anh ấy cần thời gian để làm quen.”

“Em nghĩ anh ta cần bao lâu? Một năm, hai năm, năm năm, sáu
năm, hay mười, hai mươi năm?”

“Bất kể bao lâu, em cũng sẽ đợi anh ấy.”

Tề Lâm nhìn tôi như nhìn một bệnh nhân hết thuốc chữa, ánh mắt
đầy vẻ bất lực. “Trên thế giới này còn biết bao người đàn ông tốt, tại sao em cứ
khăng khăng yêu anh trai mình?”

“Dù có nhiều đàn ông tốt đến mức nào đi chăng nữa, trong mắt
em cũng chỉ có một mình anh ấy.”

Ngoài cửa đột nhiên thoáng có tiếng bước chân nhè nhẹ. Tôi
còn chưa xác định liệu có phải tôi nghe nhầm hay không, tiếng khóa cửa xoay
tròn vang lên trong bầu không khí tĩnh mịch. Tôi vội vàng đứng dậy, giữ khóa cửa,
đáng tiếc tôi đã chậm một bước. Cánh cửa mở toang, Cảnh Mạc Vũ xuất hiện ở cửa
phòng. Tôi thấy rõ anh nín thở gần nửa phút mới lấy lại nhịp thở bình thường.

“Em...” Tôi rất muốn giải thích nhưng bây giờ đã hơn ba giờ
sáng, một người đàn ông yêu thầm tôi nhiều năm nằm trên giường của tôi. Tình huống
này nên giải thích thế nào?

Cảnh Mạc Vũ nhẹ nhàng đi vào phòng, nhẹ nhàng khép cửa, khóe
miệng cong lên: “Đây chính là “bắt gian ngay tại giường” như người ta nói, đúng
không?”

Tôi cúi đầu nhìn bộ váy ngủ trên người, lại quay sang nhìn Tề
Lâm quần áo không chỉnh tề. Tôi nuốt nước miếng. “Nếu em nói anh ấy đi ngang
qua, không có việc gì làm nên vào đây tìm em ôn lại chuyện cũ, liệu anh có tin
không?”

Cảnh Mạc Vũ liếc tôi một cái, kéo rèm quan sát cửa sổ mở
toang, rồi lại giơ tay nhìn đồng hồ. “Cậu ta đi ngang qua, trèo cửa sổ vào
phòng em, ôn lại chuyện cũ vào lúc ba rưỡi sáng ư?”

“Ờ, đại khái là vậy.” Tôi túm tóc, mặt dạn mày dày gật đầu.

Cảnh Mạc Vũ có lẽ đoán ra, đánh chết tôi cũng không chịu thừa
nhận, đành quay sang nhìn Tề Lâm đang leo xuống giường mặc áo khoác một cách
thoải mái. “Tề thiếu, cậu đã nói xong chuyện cũ chưa? Cậu định tự về hay để tôi
bảo người tiễn cậu?”

Giọng nói của anh pha lẫn ý cười nhưng khiến tôi sởn gai ốc.

Tề Lâm cũng bất giác toát mồ hôi lạnh. “Không cần phiền phức,
tôi tự đi được.”

Tề Lâm vẫy tay với tôi: “Bye!”, rồi trèo lên cửa sổ, nhảy xuống
đất. Tôi vội chạy đến bên cửa sổ ngó nghiêng. Nhìn rõ anh tiếp đất an toàn,
không bị thương ở đâu, còn gửi cho tôi một cái hôn gió, tôi mới yên tâm đóng cửa
sổ.

Lúc quay đầu, tôi vô tình chạm phải ánh mắt Cảnh Mạc Vũ. Ánh
mắt của anh vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra nhưng tôi như bắt được
một ngọn lửa. Chỉ có điều, ngọn lửa đó nhanh chóng được giấu kín trong đôi đồng
tử sâu hút của anh.

“Bọn em quả thật chẳng có gì cả.” Tôi giải thích một cách yếu
ớt.

“Tất nhiên tôi biết, nếu không, tôi sẽ không dễ dàng thả cậu
ta đi như vậy?”

“Hả?” Tâm trạng vốn u ám của tôi vì một câu nói mang mùi thuốc
súng của Cảnh Mạc Vũ mà trở nên tươi sáng hẳn. Tôi tiến lại gần anh một bước,
ngẩng đầu mỉm cười, nháy mắt với anh. “Nếu bọn em thật sự có gì đó, anh sẽ xử
lý anh ấy thế nào? Hai anh chẳng phải là bạn bè hay sao?”

“Chắc em cũng hiểu tác phong của tôi, người bất nghĩa thì
tôi bất nhân.”

“Vậy sao?” Tôi thích đề tài này nên đến gần anh thêm một
chút, nhìn chằm chằm vào mắt anh. “Vậy đổi lại là anh thì sao? Nếu đêm nay anh
đi gặp người con gái khác, em nên đối xử với cô ta thế nào?”

Cảnh Mạc Vũ không né tránh ánh mắt của tôi, khóe miệng nhếch
lên. “Tôi là đàn ông, thỉnh thoảng gặp dịp mua vui cũng chẳng phải chuyện to
tát.”

“Chắc anh quên rồi, anh là người đàn ông của em. Cảnh An
Ngôn này tuyệt đối không cho phép người đàn ông của mình phản bội, một lần cũng
không được. Không tin, anh cứ thử xem!”

Tôi phát hiện, càng nói tôi càng hùng hổ. Rõ ràng tôi mới là
người giấu đàn ông ở trong phòng lúc rạng sáng gà gáy, vậy mà tôi dám ngang
nhiên khiêu khích Cảnh Mạc Vũ. Làm phụ nữ như tôi, cũng có tiền đồ đấy chứ!

Trước sự khiêu khích mang tính uy hiếp của tôi, Cảnh Mạc Vũ
chỉ nhếch miệng cười như chẳng thèm bận tâm, dung túng một đứa trẻ không hiểu đạo
lý. “Đợi đến lúc em có bản lĩnh bắt gian tôi trên giường rồi tính sau!”

Tôi thật sự không mong tôi có bản lĩnh đó...

Trời đã sáng từ lúc nào không hay, ánh nắng ban mai ấm áp
chiếu tận vào lòng người.

Cảnh Mạc Vũ đảo mắt một vòng quan sát sự thay đổi của căn
phòng, ánh mắt vô tình dừng lại ở cốc trà giải rượu uống dở trên tủ đầu giường.
Anh cầm chiếc cốc lên quan sát kĩ lưỡng rồi nhẹ nhàng đưa lên mũi ngửi. Sau đó,
anh cau mày, mở cửa sổ, ném chiếc cốc ra ngoài không chút lưỡng lự.

Một giây sau, bên dưới truyền lên tiếng cốc vỡ tan tành.

Đó là chiếc cốc dạ quang mua ở tận nước Pháp xa xôi mà tôi
thích nhất.

“Anh... Sao anh ném vỡ cốc của em?”

“Tôi không thích.” Cảnh Mạc Vũ bình thản trả lời.

Trời! Tôi hít một hơi sâu, thầm oán trách.

Người đàn ông này mặt nào cũng tốt, trừ một thói quen rất xấu
từ nhỏ. Đã là đồ của anh, bất kể anh có thích hay không, anh đều không cho người
khác động vào. Tưởng rằng đến khi trưởng thành, ít nhiều anh cũng thay đổi thói
quen đó, không ngờ nó ngày càng cực đoan. Đến chiếc cốc bị người khác uống, anh
cũng không chịu nổi.

Quan trọng nhất, đó là cốc của tôi.

Thấy tôi nhìn bằng ánh mắt ai oán vô hạn, Cảnh Mạc Vũ cúi xuống
rút khăn giấy lau nước dính trên tay. “Tôi sẽ sai người đi Pháp mua cho em một
bộ. Không còn sớm nữa, em mau rửa mặt mũi rồi xuống dưới nhà cùng ba ăn sáng.”

“... Ờ, thảo nào mới sáng sớm anh đột nhiên về nhà, em còn
tưởng anh cố ý quay về đây để bắt gian.”

“Tôi không phải là ba, tôi không làm những chuyện vô vị như
vậy.”

“...” Nhắc đến đề tài này, tôi lén quan sát sắc mặt Cảnh Mạc
Vũ, hỏi dò: “Anh còn giận ba không?”

“Giận thì sao chứ? Tôi có thể cắt đứt quan hệ với ba sao?”

“Anh và ba đã cắt đứt quan hệ rồi.” Tôi có lòng tốt sửa lại
câu nói của anh, đổi lại là tiếng thở dài của anh.

Cảnh Mạc Vũ kéo tay tôi, nhẹ nhàng chạm vào vết bầm tím trên
tay tôi, ngữ khí dịu dàng hẳn: “Tôi không nên nghi ngờ em... Tôi xin lỗi! Buổi
tối hôm đó, tôi đã làm chuyện quá đáng.”

“Anh nhớ ra rồi à?” Tôi lại hỏi dò.

“Nhớ mang máng.”

“Chi tiết nào?”

Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi, nơi đáy mắt lóe lên ý cười như có như
không. “Em hy vọng tôi nhớ chi tiết nào?”

“Ờ...” Tôi cố nặn ra một nụ cười cứng nhắc, rút tay về.
“Không còn sớm nữa, đợi em thay quần áo rồi chúng ta cùng xuống nhà.”

Hiếm có dịp Cảnh Mạc Vũ tỏ ra hiếu thảo. Tuy anh biến mất cả
đêm nhưng cũng biết đường sáng sớm mò về, cùng ba con tôi ăn sáng. Tôi tất
nhiên ngoan ngoãn phối hợp với anh, cố gắng che giấu bộ mặt mệt mỏi vì cả đêm
không ngủ, đóng vai vợ chồng ân ái ngọt ngào.

Nói một câu thật lòng, khả năng diễn xuất của Cảnh Mạc Vũ
tuyệt đối có thể tranh giải Kim Tượng[6] của Hồng Kông. Anh đã phát huy trí tưởng
tượng cực kỳ phong phú, tạo nên hình tượng một ông chồng mẫu mực. Trong lúc ăn
cơm, anh không chỉ chủ động trò chuyện với tôi mà còn cố ý hỏi: “Đêm qua, em ngủ
không ngon à? Sao sắc mặt kém thế?”

[6] Giải thưởng điện ảnh
nổi tiếng nhất của Hồng Kông, một trong những giải thưởng điện ảnh uy tín của
Đông Á. Được lập ra năm 1982, giải thưởng được trao vào tháng Tư hằng năm để
ghi nhận những đóng góp xuất sắc trên mọi lĩnh vực của ngành công nghiệp điện ảnh
Hoa ngữ như đạo diễn, diễn xuất, kịch bản và quay phim…

Tôi nở nụ cười ngọt ngào: “Em ngủ có ngon không, anh biết
còn gì!”

Cảnh Mạc Vũ tao nhã đưa chiếc cốc sứ lên miệng, làn khói nước
khiến nụ cười trên khóe miệng anh trở nên mơ hồ. “Lát nữa ăn cơm xong em hãy ngủ
bù đi. Tối nay, tiếp khách xong, nhất định anh sẽ về sớm... tâm sự với em.”

Tôi nghiến răng, tiếp tục đóng kịch: “Được, em đợi anh!”

Ba tôi ngồi bên cạnh vừa cười ngoác miệng vừa đưa ánh mắt
tán thưởng và yên tâm về phía tôi.

Sau bữa sáng, Cảnh Mạc Vũ đi làm như thường lệ. Trước khi rời
khỏi nhà, anh đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay sang dặn vú Ngọc: “Vú Ngọc, ga
trải giường và vỏ chăn trong phòng cháu bẩn rồi, lát nữa vú nhớ đem vứt hết vào
thùng rác. Cả vỏ gối cũng bỏ đi.”

Vú Ngọc ngây người, nhìn tôi bằng ánh mắt dò hỏi.

Bộ chăn ga trên giường tân hôn là do tôi đích thân thiết kế.
Từ chất liệu vải đến màu sắc, hoa văn, tôi bỏ ra rất nhiều công sức và tâm huyết.
Để cho đồng bộ, tôi còn thay cả rèm cửa.

Vậy mà anh nói bỏ là bỏ.

Tôi đứng dậy, định tranh cãi với Cảnh Mạc Vũ nhưng đột nhiên
nhớ ra, Tề Lâm từng ngồi trên giường sáng sớm hôm nay.

Tôi liền tỉnh ngộ, mỉm cười, gật đầu với vú Ngọc: “Anh ấy bảo
bỏ thì vú cứ bỏ hết vào thùng rác. Để cháu gọi người làm cho cháu một bộ y hệt
như vậy.”

“Được ạ!”

Vú Ngọc vâng dạ. Sau khi tiễn đại thiếu gia nhà họ Cảnh đi
làm, vú Ngọc về phòng chuẩn bị thu dọn giường của tôi. Tôi vội ngăn bà: “Vú Ngọc,
chỉ bị bẩn một chút thôi. Vú cầm ra hàng để người ta giặt khô, là phẳng là được
rồi.”

“Nhưng vừa rồi thiếu gia, à không, cậu nhà nói...”

“Không sao đâu. Nếu anh ấy hỏi, vú cứ nói là mới mua.”

Vú Ngọc hồ nghi đi thu dọn đồ. Ba tôi vẫn ngồi yên, nở nụ cười
rất mờ ám, miệng lẩm bẩm: “Hừm, có thể bẩn đến mức nào...”

Nụ cười của ba khiến tôi không nuốt trôi bữa sáng. Tôi ngáp
dài hai cái, viện cớ chuồn về phòng ngủ bù.

Cảnh Mạc Vũ xuất hiện trong giấc mơ của tôi luôn dừng lại ở
những năm tháng đẹp đẽ nhất.

Một buổi chiều trời mưa lất phất, Cảnh Mạc Vũ cầm chiếc ô
trong suốt, đứng đợi ở cổng trường cấp ba của tôi. Gió thổi hạt mưa tạt ngang
làm ướt áo khoác của anh nhưng anh không hề bận tâm, ôm chặt chiếc áo khoác
lông vũ màu hồng của tôi.

Tôi chạy hết tốc lực về phía anh như tham gia cuộc thi chạy
một trăm mét. Nước bẩn trên đường bắn lên đôi tất trắng qua đầu gối mà tôi
không hề biết.

Bởi chạy quá nhanh, tôi không kịp giảm tốc độ, suýt đâm vào
cây du già bên cạnh Cảnh Mạc Vũ, may mà anh kịp thời giơ tay kéo tôi lại, để
tôi ngã vào lòng anh như nguyện ước.

“Anh, anh đến từ lúc nào vậy? Đợi em lâu chưa?” Tôi cố ý cất
giọng than vãn nhưng khóe mắt không thể che giấu ý cười. “Thầy chủ nhiệm lớp em
đáng ghét quá đi! Tan học rồi thầy ấy vẫn không ngừng lải nhải, làm người ta
nóng ruột chết đi được!”

“Anh cũng vừa đến, mới đợi năm phút thôi.” Cảnh Mạc Vũ tháo
ba lô trên vai tôi, khoác áo lông vũ lên người tôi. Sau đó, anh ôm tôi dưới chiếc
ô. “Đã dặn em bao nhiêu lần rồi, những ngày trời mưa thì đừng quên mang ô. Em
toàn không nghe, lại bắt anh đến trường đón em.”

Tôi thầm đắc ý. Tôi sẽ không bao giờ nói cho anh biết, là
tôi cố ý không mang ô. Làm vậy, tôi mới có thể đường đường chính chính gọi điện
thoại kêu anh đến cổng trường đợi tôi. Tôi cũng không muốn nói cho anh biết, mỗi
lần nhìn thấy anh ở cổng trường đợi tôi, cánh cổng sắt u ám như cổng nhà tù của
trường cấp ba lập tức biến thành cổng lên thiên đường, được bao phủ bởi một tầng
ánh sáng hư ảo.

Tôi đang chìm trong giấc mơ đẹp đến mức chảy nước miếng thì
anh chàng không sợ thiên hạ đại loạn Tề Lâm lại gọi điện thoại. Tôi mơ màng,
tay mò điện thoại trong khi mắt vẫn nhắm nghiền.

“A lô! Xin chào!” Tôi cất giọng ngái ngủ.

Giọng của Tề thiếu gia vô cùng tỉnh táo: “Ngôn Ngôn, bây giờ
là mấy giờ rồi, em vẫn còn ngủ sao?”

“Anh còn dám gọi điện thoại? Anh không sợ chồng em xử lý anh
sao?”

“Hừ, chỉ e anh ta đang vô cùng mong mỏi anh có thể quyến rũ
em. Như vậy, anh ta sẽ danh chính ngôn thuận ly hôn, trở lại làm người tự do.”

Tôi nghĩ cũng không loại trừ khả năng này, tâm trạng vui vẻ
có được nhờ giấc mơ đẹp vơi đi một nửa. “Nếu anh muốn gọi điện đến gây phiền
toái cho em, xin anh hãy đợi đến khi em tỉnh dậy, bây giờ em buồn ngủ chết đi
được!”

“Ờ, vậy thì em cứ ngủ đi. Khi nào tỉnh dậy anh sẽ nói cho em
biết, người phụ nữ sống ở biệt thự Dương Sơn là ai.”

“Gì hả?” Tôi ngồi bật dậy. “Anh ấy nuôi đàn bà ở biệt thự
Dương Sơn thật sao?”

“Đã nuôi ba năm nay rồi, em còn ngủ nổi không?”

Nếu bây giờ tiếp tục ngủ, tôi không phải phụ nữ. “Anh đang ở
đâu? Em sẽ đến gặp anh ngay.”

“Anh đang uống cà phê ở Hội Hiên.”

“Em sẽ đến ngay.”

Tôi nhanh chóng thay quần áo, lên xe đến thẳng câu lạc bộ tư
nhân Hội Hiên.

Báo cáo nội dung xấu