Nhật Ký Mang Thai Khi 17 - Chương 42

Ngày 07 tháng 04. Đối mặt.

Sáng chủ
nhật, trong lúc dùng bữa sáng tôi để ý cả nhà đều nhìn mình không rời. Có lẽ hẳn
vì mái tóc tém giống con trai của tôi. Một sự thay đổi bề ngoài bất ngờ. Tôi biết
ngay mà.

“Sao tự nhiên em cắt tóc quá ngắn thế?” – Chị Hoà Trâm
lên tiếng hỏi trước.

“Trời nóng ạ. Với lại thỉnh thoảng em muốn thay đổi một
tí.”

“Mái tóc
dài qua lưng cắt đến sát ót mà bảo thay đổi một tí à? Hay thất tình vậy cô
nương?”

Tôi hơi khựng
người tí. Ông anh chồng mắc bệnh kỹ quá mức này hay nói đùa nhưng phải công nhận
câu đùa nào của ổng cũng trúng “tim đen” người khác. Tôi kín đáo nhìn qua tên Chan
Chan. Cậu ta vẫn ăn bình thường nhưng dường như đang suy nghĩ gì đó vì gương mặt
khá trầm tư, nhịp độ ăn cũng chậm lại. Chả rõ tên này nghĩ gì khi nghe anh Dũng Văn nói tôi thất tình nên cắt tóc. Mà rõ ràng một phần cũng liên quan đến cậu ta còn gì.

“Anh
nói gì kỳ thế?” – Chị Hồng Anh đẩy nhẹ tay chồng.

“Đùa chút thôi. Nhưng đúng là
phụ nữ đột ngột thay đổi vẻ bề ngoài thì chủ yếu có hai nguyên nhân: đang yêu hoặc thất tình. Anh thấy Min
Min với Chan Chan
dính nhau như keo nên có lẽ sẽ rơi vào trường hợp một.”

Anh Dũng
Văn nháy mắt với tôi. Không muốn hưởng ứng với mấy câu nhảm nhí kia nên tôi
hơi lườm ảnh. Trường hợp một cái quái gì. Đang thất tình đấy bố. Ngồi đó nhăng cuội bảo người ta yêu đương khiến lòng thốn thốn như mọc gai. Chợt, mẹ chồng tôi bảo:

“Lát nữa, hai đứa lại đến lớp
tiền sản phải không? Đi học đều vậy thì tốt. Cái đó giúp ích lắm, đặc biệt là với
Min Min.”

Tôi và Chan Chan không
hẹn mà cùng gật đầu đáp lại. Kỳ thật, tôi vẫn có ý định đến lớp tiền sản một mình. Từ bây giờ, tự tôi sẽ lo cho bản thân, không
muốn trông chờ vào ai hết. Đặc biệt là không dính đến tên cool boy. Lát dùng bữa
sáng xong tôi phải tìm cách trốn cậu ta để ra khỏi nhà. Từ đây đến nhà cô Bích cần đón xe buýt hai chuyến, hơi cực tí nhưng sẽ
cố gắng vì dù sao như vậy cũng còn đỡ hơn là phải ngồi cùng Chan Chan trên chiếc martin suốt một tiếng đồng hồ. Tôi rất ghét sự không thoải mái… Kế
hoạch chuồn đi của tôi diễn ra khá êm xuôi. Tôi lợi dụng lúc Chan Chan vào
phòng vệ sinh thì phóng như bay ra khỏi nhà.

Vừa bước
vào phòng học thì tôi thấy Thu Cúc đang ngồi nói chuyện gì đó với chị Hiền Lan.
Trông con bé bô bô ba ba cái miệng không ngừng, còn chị Hiền Lan thì mặt mày buồn
xo vẻ như vừa xảy ra việc gì. Mau chóng đi lại gần ngồi vào ghế, tôi liền hỏi:

“Có chuyện gì mà hai người bàn tán sôi nổi thế?”

“Chị Min
Min đến rồi ạ.” – Thu Cúc quay qua bảo – “Chị Hiền Lan đang buồn rầu vì mấy hôm
nay anh người yêu hổng gọi điện cho chỉ.”

“Sao chị không gọi cho ảnh?” – Tôi nhìn sang cô chị hai
mươi tuổi.

“Chị gọi
chục lần mà máy báo bận suốt. Chán quá em ơi! Ảnh né tránh chị thiệt rồi. Ảnh không
còn cần chị với cái thai nữa. Chị buồn kinh khủng.”

Nghe tiếng
than thở não nề cùng gương mặt sầm xuống của chị Hiền Lan là tôi cũng chán chường
theo. Hoàn cảnh của tôi và chị cũng tựa tựa nhau, đều đang buồn khổ vì con trai.
Nói thật, sao đám con trai ác thế? “Hành” con gái đủ điều. Kẻ thì bắt cá hai
tay, kẻ thì trốn tránh trách nhiệm. Có biết làm con gái đã là khổ lắm rồi không
mà chúng còn đối xử tệ bạc vậy.

“Em nói rồi, nếu đau khổ thì chị với ảnh chia tay đi.” – Thu
Cúc dứt khoát.

“Tình cảm mà em, đâu thể nói bỏ là bỏ được.”

Thu Cúc
nhìn tôi cười cười:

“Như em
nè, từ khi bị thằng bạn trai làm cho dính bầu rồi bỏ đi biệt xứ, em chả còn nhớ
hắn nữa. Hạng người vậy bỏ là vừa.”

“Còn tuỳ
tính cách mỗi người em ơi. Em may mắn được trời cho cái tính mạnh mẽ thì đỡ.
Còn chị đây vốn từ đó giờ là người tình cảm nhiều hơn lý trí, cái gì hành xử
cũng theo con tim chứ ít khi nghe theo cái đầu. Mà chắc do nợ. Nhiều khi chị
nghĩ dứt khoát chia tay cho xong vậy mà vẫn không làm được. Có lẽ chỉ còn cần một
bờ vai để nương tựa.”

Tôi và Thu
Cúc nhìn nhau rồi cùng lúc lắc đầu thở dài thườn thượt. Thấy số chị Hiền Lan lận
đận. Những người luỵ tình thường khổ. Người xưa hay bảo, duyên thì đẹp chứ chuyển
qua thành nợ rồi thì thảm. Yêu nhiều tức là “nợ” nhiều. Tôi ngồi suy nghĩ chưa
được bao nhiêu thì cô Bích đi vào. Sau đó, lớp bắt đầu bài học hôm nay. Mở cuốn
tập ra và cầm cây viết lên để ghi chép, tự dưng tôi nhớ đến cảnh Chan Chan vẫn
thường ngồi bên cạnh chép bài cho mình. Nghĩ lại mới thấy, bản thân đã quá ỷ lại
vào người ta. Đó là lý do, cậu ta luôn biết tôi phải ăn gì làm gì khi đang mang
thai. Còn tôi thì...

Trưa, tôi
về nhà dưới cái nắng gay gắt. Trạm xe buýt cách nhà Chan Chan một đoạn nên tôi
phải cuốc bộ. Vừa bước qua cổng với bộ dạng ướt đẫm mồ hôi là tôi thình lình gặp
ngay Chan Chan. Cậu ta đang đứng dưới gốc cây mận, tán cây xanh um toả bóng mát
một vùng sân. Dường như cố ý chờ tôi hay sao mà vừa thấy mặt thôi là tên cool
boy đã lập tức đi đến đồng thời nắm tay tôi kéo xềnh xệch ra sau vườn. Trời nắng
quá nên Chan Chan chọn điểm dừng là chỗ đền thần. Cũng có thể cậu ta muốn thần
linh chứng giám cái gì đấy. Vẫn còn giữ chặt tay tôi, Chan Chan bắt đầu cất giọng
hơi trầm:

“Giờ chỉ còn hai đứa, chúng ta hãy nói rõ mọi chuyện với
nhau xem nào.”

“Nói cái gì?” – Tôi nhún vai, thờ ơ.

“Còn gì nữa.
Là về thái độ tránh né quá đáng của đằng ấy với đằng này. Sáng nay đã bảo cả
hai sẽ cùng đến lớp cô Bích vậy mà cuối cùng đằng ấy vẫn trốn đi một mình. Rốt
cuộc, đằng ấy nghĩ cái gì vậy? Bộ còn giận đằng này chuyện hôm bữa với chị Trân
Châu à?”

Vẻ trách
móc khó ưa từ Chan Chan khiến tôi bực bội. Đây đã cố nhịn mà đó cứ chọc hoài.

“Ừ đấy,
thì sao nào? Cậu phải là người hiểu rõ lý do tớ tránh mặt cậu chứ.”

“Đằng này
đã giải thích rõ chuyện hôm trước không phải là cố ý. Từ đó đến nay cũng hơn bốn
ngày rồi mà đằng ấy vẫn còn để trong lòng hả?”

“Này cool boy, tớ giận bao lâu là chuyện của tớ. Cậu cần
gì phải lo.”

“Nhưng ở chung một nhà mà cứ liên tục tránh mặt nhau thì
rất khó chịu.”

“Thế tớ không khó chịu ư? Lòng giận và bức bối thì biết
làm gì? Cười hả?”

Chan Chan
đột ngột gắt lên:

“Đằng ấy đừng trẻ con như thế! Chỉ vậy cũng giận mãi!”

Tôi nhìn cậu
ta, cố hạ sự uất ức đang sắp phun trào trong lồng ngực, đáp rõ:

“Phải, tớ
trẻ con đó. Tớ cũng là người hay giận. Nhưng thế là sai hả? Cậu thử hỏi các cô
gái khác xem, nếu chàng trai của họ chỉ quan tâm đến người khác thì họ có giận không?”

“Đằng ấy đặt
nặng mối quan hệ giữa đằng này với chị Trân Châu thôi. Cả hai chẳng có gì ngoài
tình chị em cùng trường.”

Tôi cười
nhạt nhẽo trước câu nói dối trắng trợn từ tên Chan Chan:

“Cậu còn định giấu tớ đến bao giờ nữa? Hay là đến suốt cuộc
đời luôn?”

“Ý đằng ấy là sao?”

“Tình cảm
chị em? Sự thật đâu phải vậy. Đừng tưởng tớ không biết. Cô chị Trân Châu đó vốn
dĩ là mối tình đầu của cậu. Cậu đã thích thầm chị ấy suốt bốn năm. Đúng chứ?”

Đối diện,
gương mặt Chan Chan đầy ngạc nhiên. Cậu ta thoáng bất động, còn mắt thì nhìn
tôi không chớp. Sao nào? Bị nói trúng bí mật rồi hả? Thế mà ban nãy hùng hồn
tuyên bố cả hai chẳng có gì hết. Xạo cũng vừa vừa thôi, coi chừng thần thánh quật
cho một phát bây giờ.

“Ai... ai
nói cho đằng ấy biết? Chí Hùng phải không?” – Giọng Chan Chan có chút biến đổi.

“Điều đó không
quan trọng. Cái chính ở đây là mối quan hệ không bình thường giữa cậu với chị Trân
Châu. Và cậu đã luôn nói dối tớ. Về tất cả.”

“Không phải như đằng ấy nghĩ đâu.”

“Thế tớ
nên nghĩ sao nào? Cậu không thể phủ nhận việc cậu từng thích chị Trân Châu.”

Chan Chan
im lặng vài giây rồi chậm rãi trả lời: “Đúng vậy. Đằng này từng rất thích chị Trân
Châu. Suốt thời cấp II và đến khi chị ấy sang Anh du học.”

Tôi biết rất
rõ lòng mình khó chịu vô vàn. Có một chút nhói nhói ở tim khi nghe chính miệng Chan
Chan thừa nhận tình cảm dành cho cô chị Trân Châu ấy. Còn gì tệ hơn nữa không
nào?

“Nhưng đó
đã là quá khứ, đằng ấy phải hiểu như thế. Giờ chị Trân Châu trở về nước, đằng
này có hơi bất ngờ dù vậy tình cảm đã chẳng còn như xưa.”

“Không đúng.
Rõ ràng cậu vẫn còn tình cảm với chị Trân Châu. Bốn năm không hề ít. Chưa hết cậu
còn giữ hình chị ấy trong bóp tiền, phía sau có ghi dòng chữ mãi mãi không
quên.”

Chan Chan
lại tiếp tục lặng thinh và ánh mắt vẫn chưa rời khỏi tôi. Có lẽ là do không ngờ
tôi lại biết nhiều hơn những gì cậu ta tưởng. Nhưng, Chan Chan không hề chối
trước những sự khẳng định của tôi điều đó có nghĩa... Tôi không thể đứng đây
nói tiếp được nữa nên đã quay gót. Tức thì, Chan Chan liền giữ tay tôi lại. Mỗi
lúc một chặt hơn. Tôi biết cậu ta nghĩ gì.

“Chan Chan,
tớ hy vọng cậu hãy tự hỏi lại bản thân rốt cuộc người cậu thật sự có tình cảm
là ai. Là Min Min hay chị Trân Châu. Nếu cậu vẫn tiếp tục không rõ ràng như thế
này thì chỉ khiến tất cả đau khổ và khó xử thôi. Đôi khi, người ta thường ngộ
nhận một cảm giác nào đó chứ không hẳn hoàn toàn là yêu thương... Còn một điều
nữa, trong lúc cậu vẫn chưa hiểu rõ tình cảm của chính mình thì xin đừng làm
phiền tớ.”

Nói xong,
tôi rút nhẹ tay ra vì sự nắm giữ từ Chan Chan đã lỏng dần. Tôi vội vã rời khỏi
khu vườn đang bị cái nắng trưa oi bức thiêu đốt. Rất nhanh, tôi còn kịp nghe tiếng
thở dài lặng lẽ của cậu ta...

Chiều tối,
trời đột nhiên đổ mưa lớn. Tôi đang ở trong phòng làm bài tập thì chuông điện
thoại reo. Nhìn vào màn hình, tôi hơi ngạc nhiên khi thấy tên Thu Cúc hiện lên.

“Alo, Thu Cúc hả? Có gì không em?”

Tôi không
nghe đầu dây bên kia đáp lời. Tuy vậy, nó không hoàn toàn chỉ là sự im lặng. Có
âm thanh thở ra nặng nề và cả tiếng mưa rơi đều đều. Tôi toan hỏi lần nữa thì
chợt nghe:

“Chị Min
Min... Em không muốn làm phiền chị nhưng giờ em không biết phải đi đâu nên...”

“Đã xảy ra chuyện gì với em à? Em đang ở đâu?”

“Em ở trước cổng nhà chị. Lần trước chị cho em địa chỉ
nên em tìm đến.”

“Vậy là em
đứng trước cổng ngôi nhà có cái sân rộng phải không? Em dầm mưa sao?” – Khi
nghe Thu Cúc đáp vâng thì tôi liền bảo – “Chị ra ngay.”

Tôi lập tức
rời khỏi phòng. Chẳng kịp để chị Hồng Anh hỏi là tôi đã mau chóng căng dù chạy
ra ngoài cổng. Trước mặt tôi, Thu Cúc đứng run rẩy dưới mái ngói có những hạt
mưa tuôn mạnh. Toàn thân em ướt nhem, trông chẳng thua gì một chú cún con mắc
mưa thảm hại.

“Thu Cúc!”

Nghe tiếng
gọi, Thu Cúc quay qua. Vừa thấy tôi, cô bé mười bốn tuổi đã lao đến ôm chầm lấy
tôi khóc thê thảm. Ôm lấy em, tôi vỗ về:

“Nào, mau vào nhà kẻo cảm lạnh.”

Thấy tôi
đưa một cô bé xa lạ ướt sũng mưa vào trong nhà, chị Hồng Anh ngạc nhiên hỏi: “Ai
vậy Min Min? Em ấy dầm mưa à?”

“Chị ơi, khoan nói chuyện này. Chị có thể pha nước nóng
cho em ấy tắm?”

“Ừ được.
Nói em ấy mau tắm thay đồ ướt ra để cảm lạnh thì mệt.”

Nghe lời
tôi, Thu Cúc vào trong nhà tắm để tắm rửa thay quần áo. Đứng bên ngoài chờ, chị
Hồng Anh không bỏ qua cơ hội hỏi tôi về cô bé:

“Rốt cuộc thì đó là ai thế em?”

“Dạ, em ấy tên Thu Cúc học cùng lớp tiền sản với em.”

“Lớp tiền sản? Tức nghĩa là... em ấy cũng đang mang thai
hả?”

“Đúng ạ. Thu
Cúc mới mười bốn tuổi, mang thai được bốn tháng rồi. Dính bầu với bạn trai.”

“Trời phật ơi, không tin nổi! Vậy sao em ấy lại dầm mưa đến
đây?”

“Cái này
em cũng chưa rõ. Để chờ lát Thu Cúc tắm xong ra rồi em hỏi chuyện thử xem.”

Đúng lúc,
giọng chị Hoà Trâm thình lình cất lên:

“Hai chị em nói gì mà sôi nổi thế?”

Tôi và chị
Hồng Anh mau chóng quay qua thấy bóng dáng chị Hoà Trâm xuất hiện trên bậc cầu
thang, bên cạnh còn có Chan Chan. Tôi chưa kịp trả lời thì cửa phòng tắm mở, Thu
Cúc từ bên trong bước ra mỉm cười bảo:

“Em tắm xong rồi chị Min Min ơi.”

Tất nhiên,
chị Hoà Trâm và Chan Chan đã thấy sự hiện diện của một cô bé lạ mặt ngay trong
nhà. Rất nhanh, tên cool boy kêu lên:

“Em là Thu Cúc, học trong lớp tiền sản?”

“Vâng là em ạ, chào anh Chan Chan.” – Thu Cúc vẫy vẫy
tay, cười tươi rói.

... Mấy
phút sau, trong phòng khách bắt đầu cuộc nói chuyện của năm người. Tôi, chị Hoà
Trâm, chị Hồng Anh, Chan Chan và Thu Cúc. Chị Hồng Anh đã pha một tách trà gừng
nóng hổi cho Thu Cúc. Em đón lấy uống ngon lành. Thức uống này giữ ấm rất tốt.

“Giờ thì em nói rõ xem Min Min. Cô bé này là ai?” – Chị
Hoà Trâm hỏi.

“Dạ đây là Thu Cúc, học cùng lớp tiền sản với em.”

“Ý em là cô bé nhỏ tuổi này đang mang thai?”

“Đúng đó
chị hai. Thu Cúc mới mười bốn tuổi, mang thai gần bốn tháng. Thằng bạn trai xấu
xa làm em ấy dính bầu rồi bỏ trốn mất tiêu.” – Tên Chan Chan tài lanh nhảy vào
nói liên hồi.

Tôi mau
chóng nhận ra sự biến đổi kỳ lạ trên gương mặt chị Hoà Trâm. Hình như là kinh
ngạc lẫn bất ngờ. Tôi có thể hiểu một phần nào đó về điều này. Hẳn, chị đang nhớ
lại bản thân mình trong quá khứ. Đúng là xét theo một khía cạnh thì cả hai khá
giống nhau.

“Thế vì sao em ấy dầm mưa đến đây?”

“Em cũng đang định hỏi Thu Cúc về chuyện đó ạ.”

Dứt lời,
tôi nhìn về phía Thu Cúc đã uống cạn trà gừng. Bốn người còn lại cũng đồng loạt
hướng mắt vào em. Cô bé nuốt giọt cuối cùng rồi chùi miệng.

“Trà gừng uống ngon quá. Em cám ơn và xin lỗi vì làm phiền
cả nhà.”

“Em đừng bận tâm điều ấy. Giờ nói anh chị nghe lý do em dầm
mưa đến đây.”

Sau câu hỏi
nhẹ nhàng từ chị Hồng Anh thì Thu Cúc lặng thinh chốc lát rồi đáp buồn bã:

“Trưa, em
từ lớp tiền sản về nhà thì thấy cha mẹ cãi nhau dữ dội. Em vào ngăn rồi bị cha
đánh tới tấp vào người. Ông còn mắng chửi em. Mẹ can cha không được nên bảo em
chạy ra khỏi nhà. Em sợ quá nên chạy đi. Từ trưa đến chiều, em lang thang trên
đường mà không dám về. Gần tối thì trời mưa lớn. Vừa sợ vừa đói nên em đành tìm
đến nhà chị Min Min.”

Chị Hồng Anh đưa tay vỗ nhẹ hai đôi vai nhỏ bé đang run của
Thu Cúc.

“Trời phật, tội nghiệp em quá. Đáng lý em nên đến đây lúc
buổi trưa.”

“Em không muốn làm phiền chị Min Min.”

Thu Cúc
thút thít, lấy tay lau nước mắt sắp rơi. Thoáng nghĩ ngợi, tôi chậm rãi hỏi: “Cha
mẹ em cãi nhau chuyện gì?”

“Là về em.
Cha cứ nói mẹ đưa em đến bệnh viện phá thai nhưng mẹ không chịu nên cả hai mới
cãi nhau. Việc này vẫn xảy ra thường xuyên.”

“Cha em muốn em bỏ đứa con trong bụng?” – Chị Hoà Trâm
cau mày.

Thu Cúc
ngước nhìn chúng tôi với đôi mắt đỏ hoe, gật đầu: “Vâng. Cha không thích chuyện
em mang thai. Ông hay đánh em.”

Thu Cúc
vén nhẹ tay áo lên để lộ những vết bầm tím và vài vết sẹo mờ hằn trên da thịt.
Tất cả đều hết sức sửng sốt. Đến nỗi, chị Hồng Anh còn thốt lên câu: “Tàn nhẫn
quá!”

Còn chị
Hoà Trâm thì cầm tay Thu Cúc và không ngừng xem những vết tích bị bạo hành trên
cơ thể em. Lát sau, tôi nghe giọng chị mau chóng thay đổi. Vẻ như là giận dữ.

“Người cha
tồi tệ! Dám đánh đập con gái trong khi nó mang thai. Đã vậy còn muốn nó phá
thai nữa. Không thể chịu nổi mà! Chị nhất định không bỏ qua vụ này đâu.”

Tôi và Chan
Chan lập tức nhìn nhau. Hiểu. Chị Hoà Trâm thật sự đang thấy lại quá khứ đáng
buồn của chính mình qua hình ảnh Thu Cúc. Chợt, bên ngoài có tiếng mở cổng và
âm thanh chạy vào của chiếc xe hơi. Chị Hồng Anh đứng lên nhìn ra cửa sổ trắng
xoá vì mưa bảo:

“Cha mẹ và anh Dũng Văn đi dự tiệc cưới về đó.”

“Min Min,
em mau chóng đưa Thu Cúc lên phòng. Tạm thời để em ấy ngủ tạm ở nhà mình đến
sáng mai sẽ tính tiếp. Chuyện này chỉ bốn chị em chúng ta biết thôi. Hiểu chứ?”

Tôi, Chan
Chan và chị Hồng Anh gật đầu trước lời dặn dò của chị Hoà Trâm. Tôi đưa Thu Cúc
lên phòng mình trước khi ba người nọ bước vào nhà. Đóng cửa phòng lại, tôi thở
ra nhẹ nhõm. Đứng sau lưng tôi, Thu Cúc hỏi:

“Em làm phiền mọi người rồi ạ?”

“Không phải
đâu. Vì cha mẹ chồng chị hơi khó tính chút nên chị Hoà Trâm mới bảo em trốn lên
phòng chị ngủ tạm. Đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Tôi lựa lời
an ủi đồng thời kéo Thu Cúc đi đến giường ngồi xuống. Em nhún nhún người vẻ thích
thú. Mấy phút sau tôi giật mình khi nghe có tiếng gõ cửa nên liền hỏi: “Ai vậy?”

“Là chị, Hồng Anh.”

Mau chóng
mở cửa, tôi thấy chị Hồng Anh cầm trên tay tô cháo nóng hổi nghi ngút khói.

“Chị nghĩ nên nấu gì đó cho Thu Cúc ăn. Để bụng đói ngủ không
được đâu.”

Tôi mỉm cười
gật đầu và đón lấy tô cháo. Đóng cửa lại, tôi quay qua thấy Thu Cúc nằm thiếp
đi trên giường tự lúc nào. Định gọi cô bé dậy ăn cháo nhưng tôi nghĩ có lẽ nên
để em ngủ vì cả buổi trời lang thang ngoài đường hẳn là mệt lắm. Khẽ khàng đặt
tô cháo lên bàn, tôi lại nghĩ đến chị Hoà Trâm. Tôi hơi lo lắng vì không biết
chị định làm gì. Tôi mong sao chị ấy đừng vì nhớ chuyện của bản thân mà hành xử
nóng vội...

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.