Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên (Tập 4) - Chương 36 - 37 - 38
36. MÙA ĐÔNG TRÊN
THẢO NGUYÊN
Hôm sau, trận bão càng tồi tệ hơn. Không thể nào nhìn qua
cửa sổ vì tuyết chất đầy biến những ô kính thành lớp kính màu trắng. Bố tháo
một cuộn thừng khỏi chiếc móc trong gian chái.
Bố nói:
- Anh sợ sẽ không có gì hướng dẫn cho anh trở lại ngoài đó.
Buộc sợi dây này vào đoạn cuối của dây phơi đồ rồi, anh còn phải kéo nó tới
chuồng ngựa.
Tất cả chờ đợi trong sự sợ hãi cho tới khi bố trở lại. Gió
đã tạt sữa bay gần hết khỏi chiếc xô và bố phải ngồi sát lò để hơ nóng người
trước khi có thể kể lại mọi chuyện. Bố chỉ cảm thấy hướng đi nhờ sợi dây phơi
đồ cột vào gian trái cho tới chỗ cây cọc cột đoạn cuối sợi dây. Tại đây, bố
buộc sợi dây mang theo vào cọc rồi đi tới với sợi dây cánh tay.
Bố không thể nhìn thấy bất kì thứ gì ngoài những đợt tuyết
quay cuồng. Đột nhiên bố chạm phải một cái gì đó và nhận ra là bức vách chuồng
ngựa. Đúng ra bố chỉ cảm thấy nó cho tới khi bố đến được tới khung cửa và bố đã
cột đoạn cuối sợi dây vào khung cửa này.
Nhờ vậy, sau khi làm xong mọi việc, bố đã trở về được nhờ
lần theo sợi dây.
Bão kéo dài suốt ngày. Các khung kính cửa sổ trắng xoá và
gió không lúc nào ngưng gào hú, gầm thét. Thật dễ chịu được ngồi trong căn nhà
ấm áp. Laura và Mary lo học bài, rồi bố chơi đàn trong lúc mẹ đu mình trên ghế
và đan, còn nồi súp đậu đang sôi sùng sục trên lò.
Bão kéo dài suốt đêm và qua trọn ngày hôm sau. Ánh lửa nhảy
múa trên những kẽ lò trong lúc bố kể chuyện rồi chơi đàn.
Buổi sáng kế tiếp, gió chỉ còn rít nhẹ và mặt trời đã tỏa
sáng. Qua cửa sổ, Laura nhìn thấy tuyết cuốn theo gió thành những vòng xoáy
trắng trên khắp mặt đất. Khắp nơi giống như dòng suối Plum
sủi bọt trong cơn lũ với điểm khác biệt duy nhất cơn lũ lúc này là tuyết. Ngay
cả ánh nắng lúc này cũng lạnh như cắt.
Bố nói:
- Tốt, cơn bão qua rồi. Nếu anh tới được thị trấn vào ngày
mai thì sẽ lo liệu để được cung cấp thêm thức ăn.
Hôm sau, tuyết trở thành những dòng chảy trên mặt đất. Những
cụm khói tuyết được gió thổi bốc lên từ mọi nơi trên những dòng tuyết đang
chảy. Bố lái xe ra thị trấn và mua về những túi lớn bột bắp, bột, đường và đậu.
Thế là đã có đủ thức ăn cho một thời gian dài.
Bố nói:
- Thật lạ lùng khi phải hình dung thức ăn từ đâu tới. Tại Wisconsin, mình luôn có
dư thịt nai, thịt gấu và vùng đất của người da đỏ thì có đủ thứ thịt linh
dương, hươu, thỏ, ngỗng, gà tây và mọi thứ thịt mà người ta cần có. Còn ở đây
chỉ có những con thỏ nhỏ.
Mẹ nói:
- Mình cần sắp xếp lo chăn nuôi dể có thức ăn. Đâu có khó gì
việc nuôi béo những con vật của mình trên vùng đất là những cánh đồng gieo được
nhiều loại hạt.
Bố nói:
- Đúng đó. Năm tới chắc chắn mình sẽ trồng lúa mì.
Hôm sau, một cơn bão tuyết khác kéo tới. Lại là những đám
mây tối, thấp lướt nhanh về từ phía tây bắc cho tới khi mặt trời bị xoá nhoà,
mây che kín hết bầu trời, gió gào hú gào thét và tuyết quay cuồng xoáy tít phủ
kín mọi vật dưới một lớp màu trắng mịt mù.
Bố lần theo sợi dây thừng đi lại khu chuồng ngựa. Mẹ lo nấu
ăn, lau dọn, khâu và và giúp Mary và Laura cùng học bài. Các cô rửa chén đĩa,
dọn dẹp giường, quét sàn nhà, giữ tay chân, mặt mũi sạch sẽ và bện tóc gọn ghẽ.
Các cô học bài rồi chơi với Carrie và Jack. Các cô vẽ hình trên tấm bảng và dạy
Carrie viết những chữ A, B, C.
Mary vẫn đang vá tấm bọc chăn phủ. Lúc này Laura bắt đầu
khâu một tấm trải giường viền da gấu. Việc này khó hơn vì nhiều đường khâu chéo
không dễ làm cho mềm đi. Mỗi đường khâu đều phải chính xác trước khi mẹ vạch ra
một đường khác và Laura thường mất nhiều ngày mới khâu xong một đường ngắn.
Vì vậy các cô bận rộn suốt ngày. Và ngày nọ nối theo ngày
kia trôi đi với những trận bão tuyết nối theo nhau. Một trận bão tuyết vừa chấm
dứt để có một ngày tạnh nắng thì liền ngay sau là một trận bão tuyết khác. Vào
những ngày có nắng, bố hối hả làm việc, chẻ củi, thăm bẫy, lôi cỏ ra khỏi những
đống bị ngấm tuyết trong chuồng. Nếu ngày nắng không phải là ngày thứ hai thì
mẹ vẫn lo giặt đồ, treo lên dây phơi để hong khô. Ngày hôm đó không có bài học.
Laura, Mary và Carrie bọc kín trong các bộ đồ ấm, chơi đùa dưới ánh nắng ở bên
ngoài.
Ngày kế tiếp, một trận bão tuyết khác tới, nhưng bố và mẹ đã
chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng. Nếu ngày nắng là chủ nhật, các cô có thể nghe tiếng
chuông nhà thờ. Tiếng chuông trong trẻo, dịu êm lan qua vùng trời lạnh và cả
nhà đứng ngoài cửa lắng nghe.
Các cô không thể dự các buổi học ngày chủ nhật vì một trận
bão tuyết khác có thể ập đến trước khi các cô kịp về tới nhà. Nhưng mỗi ngày
chủ nhật các cô vẫn có những buổi học chủ nhật của riêng mình.
Laura và Mary nhắc lại những đoạn Kinh thánh. Mẹ đọc một câu
chuyện trong Kinh thánh và một đoạn thánh thi. Rồi bố đàn một bản thánh ca và
cả nhà cùng hát:
- Khi mây giăng ngang trời u tối
Bóng mây in mù mịt khắp nơi
Đường tôi đi rạng ngời hi vọng
Chúa Kitô dìu đỡ bên tôi.
Mỗi ngày chủ nhật bố đều đàn và cả nhà hát:
Chủ nhật ơi, ngọt ngào biết mấy
Tiên cảnh nào xứng đáng sánh đôi
Con tim này trọn đời trao gửi
Chủ nhật ơi, chỉ riêng Người thôi.
37. CƠN BÃO LÊ THÊ
Giờ ăn tối một ngày sắp dứt cơn bão, bố nói:
- Ngày mai anh sẽ ra thị trấn. Anh cần mua thuốc hút và nghe
ngóng tin tức. Em có cần gì không, Caroline?
Mẹ nói:
- Không, Charles. Anh không nên đi. Các trận bão tới nhanh
lắm.
Bố nói:
- Ngày mai chẳng có gì nguy hiểm đâu. Mình đã chịu một trận
bão ba ngày rồi. Anh đã chẻ củi đủ dùng hết tuần tới và lúc này anh có thể rảnh
rang để ra thị trấn.
Mẹ nói:
- Cũng được. Nếu anh thấy đúng như thế. Nhưng ít nhất là anh
phải hứa là sẽ ở lại thị trấn nếu bão kéo tới.
Bố nói:
- Anh sẽ không bước liều trong một trận bão nếu không nắm
được sợi dây bảo đảm an toàn. Nhưng nếu lỡ xảy ra điều gì khác với ý em,
Caroline, thì cũng đừng sợ là anh bị cuốn đi đâu.
Mẹ đáp:
- Em không thể làm gì được trong trường hợp đó. Em chỉ cảm
thấy không yên tâm về việc anh đi. Em có cảm giác là… mà thôi, em điên quá!
Bố cười:
- Anh sẽ ra mang củi vào, phòng khi anh bị kẹt ở lại thị
trấn.
Bố chất đầy củi vào trong hộc củi và chất đống cao ở cả xung
quanh. Mẹ đòi bố phải mang đôi vớ tốt nhất để đảm bảo giữ cho các bàn chân khỏi
bị tê cóng. Thế là Laura mang đồ tháo giày ra cho bố để bố tháo ủng mang thêm
đôi vớ khác choàng ra ngoài đôi vớ đang mang. Mẹ đưa cho bố đôi vớ len dày ấm
mà mẹ mới đan xong. Mẹ nói:
- Em mong anh có một chiếc áo khoác bằng da. Chiếc áo cũ đó
mỏng quá.
Bố nói:
- Anh thì mong em sẽ có một mớ hột xoàn. Đừng buồn nghe,
Caroline. Mùa xuân sắp đến rồi.
Bố mỉm cười với mọi người trong lúc cài khoá dây lưng chiếc
áo khoác cũ đã sờn và chụp chiếc mũ ấm bằng nỉ lên đầu.
Mẹ lo lắng:
- Gió lạnh khiếp lắm, Charles. Buông mấy mảnh che tai xuống
đi.
Bố nói:
- Sáng nay không lạnh đâu! Cứ để cho gió thổi! Bây giờ, các
con gái, ráng ngoan cho tới lúc bố về, nghe!
Và mắt bố sáng rỡ nhìn Laura lúc bố đóng cửa lại.
Sau khi rửa lau chén đĩa, quét nền sàn, dẹp giường, phủi bụi
xong, Laura và Mary ngồi xuống với mấy cuốn sách. Nhưng căn nhà ấm áp và dễ
thương tới mức Laura không thể không nhìn quanh.
Chiếc bếp lò đen sạch bóng như toả sáng. Một chảo dầu đang
sôi trên lò và bánh đang được hấp trong lò hấp. Nắng dọi nghiêng qua những
khung cửa sổ sáng trưng với những màn che viền màu hồng. Tấm khăn kẻ ô vuông
màu đỏ phủ trên mặt bàn. Cạnh chiếc đồng hồ, con chó màu nâu trắng của Carrie
đứng gọn trên giá với chiếc hộp đựng đồ nữ trang của Laura. Và bức tượng cô gái
chăn cừu trắng hồng xinh xắn đang đứng mỉm cười trên chiếc xích đông bằng gỗ
nâu.
Mẹ đem giỏ đồ khâu ra ngồi trên chiếc đu bên cửa sổ và bé
Carrie ngồi trên miếng để chân cạnh đầu gối mẹ. Trong lúc đu đưa ngồi khâu vá,
mẹ nghe bé Carrie đọc những chữ đầu tiên mới học. Carrie chỉ được chữ A lớn rồi
chữ a nhỏ, chữ B lớn rồi chữ b nhỏ rồi bé cười nói và ngắm những tranh vẽ. Bé
còn quá nhỏ nên không thể giữ im lặng trong lúc học.
Chiếc đồng hồ báo mười hai tiếng. Laura ngắm chiếc quả lắc
đu đưa và những chiếc kim màu đen di chuyển trên mặt đồng hồ màu trắng. Đã tới
giờ bố trở về nhà. Đậu đã chín và bánh cũng nướng xong. Mọi thứ đều sẵn sàng
cho bữa ăn trưa của bố.
Mắt Laura hướng về phía cửa sổ. Cô nhìn một hồi trước khi
nhận ra một điều bất thường trong ánh nắng. Cô kêu lên:
- Mẹ! Màu trắng kì lạ quá!
Mẹ ngước lên khỏi món đồ khâu và hoảng hốt. Mẹ bước nhanh về
phía buồng ngủ để nhìn về phía tây bắc rồi vội vã quay lại.
Mẹ nói:
- Cất sách đi, các con. Ra bó củi mang vào nhà. Nếu bố chưa
về nhà thì có thể bố sẽ ở lại thị trấn và mình cần có nhiều củi ở trong nhà.
Từ chỗ đống củi, Mary và Laura nhìn thấy đám mây đen đang
kéo tới. Các cô lật đật lấy củi rồi chạy nhưng chỉ còn đủ thời giờ cho các cô
ôm được vài bó trước khi cơn bão gầm hú lao tới. Giống như bão giận dữ vì các
cô đã ôm đi hai bó củi. Tuyết xoay tít dày đặc đến nỗi các cô không còn nhìn
thấy bậc cửa và mẹ nói:
- Thế cũng tạm rồi. Bão sẽ không dữ hơn và có thể bố sẽ trở
về tới nhà trong ít phút nữa.
Mary và Laura trút bỏ khăn áo choàng và hơ ấm những bàn tay
lạnh cóng. Các cô đợi bố về.
Gió gầm hú, gào thét và quạt qua xung quanh nhà. Tuyết bay
vun vút trên các khung cửa sổ. Chiếc kim đen dài nhích chậm chậm quanh mặt đồng
hồ và chiếc kim ngắn chuyển tới số một, rồi tới số hai.
Mẹ múc đầy ba chén đậu nóng, bẻ vụn một ổ bánh mì đang bốc
hơi. Mẹ nói:
- Đây, các con gái. Các con phải ăn trước thôi. Bố kẹt ở lại
thị trấn rồi.
Mẹ đã quên không múc đầy chén của mình. Rồi mẹ quên cả ăn
cho tới khi Mary lên tiếng nhắc. Tới lúc đó mẹ cũng không ăn. Mẹ bảo mẹ không
đói.
Trận bão đang dữ dằn hơn. Căn nhà như đang run lên trong
gió. Hơi lạnh trườn trên nền sàn và bụi tuyết bám quanh các khung cửa sổ, cửa
ra vào đã được bố đóng rất chắc.
Mẹ nói:
- Chắc chắn bố phải ở lại thị trấn rồi. Bố sẽ ở đó suốt đêm
nên bây giờ mẹ phải lo làm các công việc thường lệ.
Mẹ mang đôi ủng cũ mà bố vẫn dùng mang đi trong nhà chuồng.
Mấy bàn chân nhỏ nhắn của mẹ lọt thỏm trong đôi ủng nên không tránh khỏi bị
nhiễm tuyết. Mẹ cài kín cổ chiếc áo gió của bố và buộc chặt dây quanh eo rồi
trùm mũ, đeo găng tay.
Laura hỏi:
- Con đi theo được không, mẹ?
Mẹ nói:
- Không. Bây giờ các con nghe mẹ dặn đây. Phải hết sức cẩn
thận củi lửa. Ngoài Mary, không ai được đụng tới lò bếp và cũng không có gì
phải quan tâm dù mẹ ở ngoài bao lâu. Cho tới khi mẹ trở lại, các con không được
bước ra ngoài, kể cả không được mở cửa.
Mẹ khoác chiếc xô đựng sữa vào cánh tay, đi vào phía tuyết
đang quay cuồng cho tới khi nắm được vào sợi dây phơi đồ. Mẹ đóng cửa ra vào
phía sau.
Laura chạy tới bên khung cửa sổ tối đen nhưng không thể nhìn
thấy mẹ. Cô không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì ngoại trừ một màn trắng xoá xoay
tít và đập không ngừng lên kính cửa sổ. Gió kêu thét, la hú rồi lải nhải rên
than. Lẫn trong tiếng gió giống như có những giọng nói.
Mẹ bám chắc sợi dây, bước lần từng bước. Mẹ đã tới cây cọc
và bước tiếp mò mẫm khó khăn trong tuyết đang đảo lộn, cào dập trên má mẹ.
Laura nhẩm tính chầm chậm theo từng nhịp thời gian cho tới lúc cô tin là mẹ đã
đâm sầm vào khung cửa chuồng ngựa.
Mẹ mở cửa và bị xô vào cùng với tuyết. Mẹ xoay lại đóng cửa
thật nhanh và cài chốt. Chuồng ngựa khá ấm nhờ hơi nóng của lũ gia súc và hơi
thở của chúng đọng thành hơi nước. Vách đất dầy ngăn bão lại phía ngoài nên
trong chuồng khá yên tĩnh. Sam và David quay đầu lại khẽ hí lên với mẹ. Con bò
cái kêu lên “Boò- oò” và con bê kêu lên “Be-ee”. Những con gà mái đang cào bới
và một con cất tiếng kêu: “Kéé- ééc!
Kéé- ééc!”.
Mẹ dọn tất cả các ngăn chuồng với cây chĩa. Từng chĩa, từng
chĩa, mẹ dẹp ổ nằm cũ trên đống phân. Rồi mẹ lấy cỏ từ trong máng ăn trải lên
làm thành các ổ nằm mới.
Rồi mẹ lấy cỏ khô sạch từ trong đống nhồi đầy các máng ăn.
Sam, David, Spot và con bê đứng nhai cỏ khô rào rạo. Chúng không khát vì bố đã
đổ đầy nước cho chúng trước khi bố ra thị trấn.
Mẹ cắt củ cải bằng con dao phay cũ do bố đặt bên đống củ
cải. Mẹ trút một ít củ cải vào từng máng ăn và lúc này mấy con ngựa và bò đang
nhai những miếng củ cải giòn tan. Mẹ coi lại đĩa nước dành cho đám gà mái để
biết chắc còn nước. Mẹ trút thêm cho chúng một ít bắp và củ cải.
Lúc này mẹ phải vắt sữa Spot.
Laura chờ cho tới khi cô đoán chắc là mẹ đang treo chiếc ghế
ngồi vắt sữa lên. Mẹ cẩn thận khoá cửa chuồng ngựa lại, nắm chắc sợi dây quay
về căn nhà.
Nhưng mẹ không về tới dù Laura đã chờ khá lâu. Cô quyết định
chờ thêm một hồi nữa. Gió đang lay động căn nhà. Tuyết đọng thành hạt như đường
phủ dày trên ngưỡng cửa sổ và rơi dày trên sàn như cát không tan chảy.
Laura run rẩy trong chiếc khăn choàng. Cô tiếp tục nhìn các
ô kính cửa sổ trong lúc lắng nghe tiếng tuyết bay và tiếng gió gào hú, quẫy
đập. Cô nhớ tới những đứa trẻ mà bố mẹ chúng không về gặp kịp. Chúng đã đốt hết
đồ đạc và bị đông cứng vì lạnh.
Lúc đó Laura không thể chờ lâu hơn được nữa. Lửa trong lò
đang cháy đều nhưng chỉ một góc phòng ấm áp. Laura lôi chiếc ghế đu tới gần cửa
lò hấp bánh để ngỏ, đặt Carrie ngồi lên đó và kéo áo ngay ngắn lại. Carrie đu
đưa chiếc ghế một cách thích thú trong lúc Mary và Laura chờ.
Cuối cùng cửa sau bật mở. Laura chạy bay tới với mẹ. Mary đỡ
chiếc xô sữa trong lúc Laura cởi mũ trùm đầu của mẹ. Mẹ quá lạnh và không còn
hơi để nói. Các cô giúp mẹ cởi áo gió.
Điều đầu tiên mẹ nói là:
- Trong xô còn sữa không?
Chỉ còn một ít dưới đáy xô và một ít đã đông cứng bên trong
xô. Mẹ nói:
- Gió khủng khiếp!
Mẹ hơ ấm hai bàn tay rồi thắp đèn sáng đặt trên ngưỡng cửa
sổ.
- Tại sao để đèn ở đó, mẹ?
Mary hỏi và mẹ đáp:
- Con không nghĩ là ánh đèn sẽ dọi sáng phần nào tuyết ở
ngoài đó sao?
Khi mẹ đã khỏe lại là bữa tối với bánh mì và sữa. Rồi mấy mẹ
con ngồi im bên lò bếp lắng nghe. Chỉ có tiếng gió gào hú, gấm thét, tiếng căn
nhà chuyển động răng rắc và tiếng tuyết bay ào ào.
Mẹ bỗng nói:
- Bão khó thể ngừng nổi. Mình chơi trò cháo đậu nóng đi,
Mary. Con bắt cặp với Laura, còn Carrie, nhấc bàn tay lên. Hai mẹ con mình sẽ
chơi nhanh hơn Mary và Laura.
Thế là mấy mẹ con chơi trò cháo đậu nóng, nhanh hơn mãi cho
tới khi đọc trật hết nhịp vì lo cười. Sau đó Mary và Laura lo các rửa đĩa dùng
trong bữa tối trong lúc mẹ ngồi xuống đan.
Carrie đòi chơi tiếp trò chơi cháo đậu nóng nên Mary và
Laura quay lại chơi cùng với bé. Mỗi khi các cô ngừng là Carrie lại kêu lên:
- Nữa! Nữa!
Bão vẫn gào hú, rên rỉ rồi gầm thét trong lúc căn nhà như
đang run rẩy. Laura vỗ nhẹ lên bàn tay Carrie:
- Người ưa cháo đậu nóng, người ưa cháo đậu nguội
Người ưa cháo trong bình chín ngày…
Thình lình ống khói lò nổ lách tách. Laura nhìn lên và hét
thất thanh:
- Mẹ! Nhà cháy!
Một trái cầu lửa đang từ ống khói lăn xuống. Trái lửa lớn
hơn cuộn chỉ của mẹ. Nó lăn qua lò bếp rơi xuống nền sàn đúng lúc mẹ nhảy bật
lên. Mẹ chộp váy lên và đạp chân lên trái lửa. Nhưng hình như nó phóng qua bàn
chân mẹ rồi lăn tới đám len do mẹ buông rơi xuống.
Mẹ cố gạt nó vào trong chảo tro nhưng nó chạy về phía những
cây kim đan và lăn theo sau. Một trái cầu lửa khác lại lăn xuống khỏi ống khói,
rồi một trái khác nữa. Chúng lăn qua nền sàn theo sau những cây kim đan nhưng
không bắt cháy trên nền sàn.
Mẹ kêu lên:
- Lạy Chúa!
Trong lúc mấy mẹ con nhìn trái cầu lửa đang lăn thì thình
lình chỉ còn lại hai trái rồi không còn gì cả. Không ai nhìn thấy chúng biến đi
đâu.
- Đây là điều kì lạ nhất mà mẹ thấy.
Mẹ nói và cảm thấy sợ.
Lông trên lưng Jack dựng đứng lên hết. Nó đi tới cửa hếch
mũi lên hửi rồi hú.
Mary co rúm người lại và mẹ đưa bàn tay lên bịt tai. Mẹ nói
như cầu khẩn con chó:
- Tội nghiệp, Jack, im đi!
Laura chạy tới chỗ Jack nhưng nó không muốn được ve vuốt. Nó
lui về góc phòng của mình và nằm xuống đặt mũi lên hai bàn chân, lông vẫn dựng
đứng và mắt lóe sáng cho tới khi mẹ nói:
- Thà rằng lên giường đi, các con. Ngủ sớm thì sáng sẽ tới
sớm.
Mẹ hôn chúc các cô ngủ ngon và Mary leo lên thang gác. Nhưng
Laura ngưng lại ở lưng chừng. Mẹ đang hơ ấm chiếc áo dài ngủ của bé Carrie bên
lò bếp. Laura thấp giọng, hỏi mẹ:
- Có đúng bố ở lại thị trấn không, mẹ?
Mẹ không nhìn lên, nhưng tiếng mẹ vui vẻ:
- Chắc chắn mà Laura. Lúc này hẳn bố đang ngồi với ông Fitch
bên lò sưởi để nói chuyện và đùa giỡn với nhau.
Laura bước tới giường. Đêm khuya cô tỉnh giấc và nhìn thấy
ánh đèn chiếu sáng qua cửa lên ở đầu cầu thang. Cô bò ra khỏi giường giữa đêm
lạnh, quỳ gối lên sàn gác nhìn xuống.
Mẹ ngồi một mình trong ghế. Đầu mẹ hơi cúi xuống. mẹ ngồi im
nhưng mở mắt nhìn những bàn tay đang bám chặt vào vạt áo. Ngọn đèn đang chiếu
sáng qua cửa sổ.
Laura nhìn xuống một hồi lâu. Mẹ không cử động. Ngọn đèn vẫn
chiếu sáng. Bão đang gào hú la hét qua bóng đêm kinh hoàng đang bao quanh căn
nhà run sợ. cuối cùng Laura lặng lẽ bò trở lại giường và nằm run rẩy.
38. NGÀY BÀY TRÒ
Sáng hôm sau, mẹ gọi Laura dậy ăn sáng trễ. Cơn bão dữ dằn
đã cuồng dại hơn. Sương giá đọng trắng như lông thú phủ trên cửa sổ. Trong nhà,
tuyết như đường cát rải trên nền sàn và các tấm phủ giường. Trên gác lạnh tới
nỗi Laura chộp vội quần áo vội vã chạy xuống thay đồ bên lò bếp.
Mary đã thay đồ xong và đang cài nút áo cho Carrie. Trên bàn
ăn, món cháo bắp nóng đã bày sẵn cùng với sữa, bơ và bánh mì mới nướng. Ánh
sáng ban ngày mờ nhạt. Trên các ô cửa kính và cửa sổ, sương giá dày đặc.
Mẹ khơi thêm lò bếp và nói:
- Rồi, lũ ngựa phải được ăn thôi.
Mẹ mang ủng, mặc áo gió của bố, choàng kín trong chiếc khăn
san. Mẹ dặn Mary và Laura là lần này mẹ đi hơi lâu vì phải lấy nước cho bò và
ngựa.
Khi mẹ đi rồi, Mary kinh hoảng ngồi im lìm. Nhưng Laura
không chịu nổi sự lặng lẽ. Cô nói với Mary:
- Tới đây đi. Mình có việc để làm.
Các cô rửa, lau chén đĩa. Các cô rủ sạch tuyết khỏi các tấm
phủ giường, dọn lại giường. Các cô tới sưởi ấm bên lò bếp rồi lau lò sạch bóng
và Mary dọn hộc củi trong lúc Laura quét nền sàn.
Mẹ chưa về. Thế Laura Laura lại lấy khăn ra lau khung cửa sổ
và mấy chiếc ghế dài, rồi lau từng mảnh cong trong chiếc ghế đu của mẹ. Cô leo
lên một chiếc ghế dài cẩn thận lau chùi chiếc giá để đồng hồ và chiếc đồng hồ
cùng con chó đốm nâu, chiếc hộp cất nữ trang với chiếc bình trà thép vàng và
chiếc đĩa có đặt ly ở phía trên hộp. Nhưng cô không dám đụng tới bức tượng cô
gái chăn cừu bằng sứ xinh xắn đứng trên chiếc xích đông mà bố đã khắc tặng mẹ.
Mẹ không cho phép ai được sờ tới cô bé chăn cừu.
Trong lúc Laura lau bụi, Mary chải tóc cho Carrie, trải tấm
khăn bàn kẻ ô vuông màu đỏ và lấy sách học cùng tấm bảng ra.
Cuối cùng gió hú lên trong gian chái cùng với sự xuất hiện
của một đám mây tuyết và mẹ.
Váy và khăn san của mẹ như bị đóng băng. Mẹ phải ra giếng
lấy nước cho lũ ngựa, Spot và con bê. Gió tạt nước vào người mẹ và hơi lạnh làm
quần áo ướt sũng của mẹ đông cứng lại. Mẹ không thể mang đủ nước về nhà kho.
Nhưng dưới chiếc khăn san bị đóng băng, mẹ đã cứu được khá nhiều sữa.
Mẹ nghỉ một chút rồi nói phải ra ngoài mang củi vào. Mary và
Laura xin mẹ để các cô làm, nhưng mẹ nói:
- Không. Các con chưa đủ lớn và sẽ bị lạc. Các con không
biết trận bão này ra sao. Mẹ sẽ ra lấy củi. Các con lo mở cửa cho mẹ.
Mẹ chất đống củi lên cao trong hộc củi trong lúc các cô mở
và đóng cửa cho mẹ. Rồi mẹ nghỉ và các cô lau những dòng nước do tuyết chảy tan
từ đám củi.
Mẹ nói:
- Các con ngoan lắm.
Mẹ nhìn quanh nhà và khen các cô đã làm việc thật tốt trong
lúc mẹ đi vắng. Mẹ nói:
- Bây giờ, mình có thể lo học bài.
Mary và Laura ngồi xuống với những cuốn sách. Laura nhìn
chăm chăm vào những trang sách nhưng cô không thể học nổi. Cô nghe bão đang gào
hú và nghe mọi thứ đang rền rĩ rên than. Tuyết vẫn đang chan chát đập vào các
khuôn cửa sổ. Cô cố không nghĩ tới bố. Đột nhiên, những chữ trên trang giấy bị
bôi bẩn và một giọt nước mắt bắn tung tóe.
Cô cảm thấy xấu hổ. Ngay cả Carrie cũng phải cảm thấy xấu hổ
nếu khóc còn Laura đã sắp tám tuổi rồi. Cô nhìn sang bên để biết chắc Mary đã
không nhìn thấy những giọt nước mắt của cô rơi xuống. Mắt Mary nhắm nghiền, mặt
nhăn lại, môi đang run run.
Mẹ nói:
- Mẹ không tin là các con học nổi. Hãy giả dụ hôm nay là
ngày không có việc gì để làm và chỉ chơi thôi. Hãy nghĩ coi trò chơi đầu tiên
của mình là gì. Trò pussy trong góc! Các con chịu không?
- Dạ chịu!
Các cô trả lời.
Laura đứng vào một góc. Mary đứng vào một góc khác và Carrie
đứng vào góc thứ ba. Chỉ có ba góc trong căn nhà vì lò bếp đã chiếm một góc.
Jack căng thẳng. Mẹ chạy nhanh tới góc của Mary và Mary lọt ra ngoài trở thành
pussy tội nghiệp. Rồi Laura vấp phải Jack và bị lọt ra ngoài. Carrie vừa cười
vừa chạy lộn vào các góc khác nhưng không bao lâu bé đã kịp nhận ra.

