Lãnh quân dạ thiếp (Tập 1) - Chương 28-29-30
Chương 28
“Lăng Khiếu
Dương ngươi là tên hỗn đản, buông ta ra, ta không phải người ngươi cần, cũng
không có đi lấy cắp ai cả, ta làm gì cũng không liên quan đến ngươi, ngươi căn
bản luôn có ác tâm, đừng dùng cái miệng dơ bẩn của ngươi hôn môi ta, chỉ cần
ngươi chạm vào ta liền muốn nôn”.
Những lời nói của
Lăng Khiếu Dương đả thương nàng, cái gì nàng làm gái điếm, rồi trộm người, nàng
bất quá chỉ là một người phụ nữ bị hắn bắt nhốt, hơn nữa mối quan hệ của nàng
và Hoàng Bắc Thiên hoàn toàn trong sạch, lại bị Lăng Khiếu Dương dùng những
ngôn từ như vậy sỉ nhục, làm cho Hữu Hi trong lòng phẫn nộ, dùng sức giãy dụa,
muốn chạy trốn khỏi Lăng Khiếu Dương. Nhưng là nàng nhu nhược, khí lực yếu ớt,
có thể nào giãy dụa thoát khỏi giam cầm của Lăng Khiếu Dương.
Lăng Khiếu Dương
nghe Hữu Hi rống giận như tiểu sư tử, há mồm hung hăng lưu lại trên vai Hữu Hi
một dấu răng thật đều, sau đó ngẩng đầu, con ngươi thị huyết nhìn chằm chằm mặt
Hữu Hi, tàn nhẫn nói ra một tiếng: “Ta hôn ngươi, ngươi cho đó là ác tâm?
Nhưng vậy lúc ta tiến vào, ngươi không có hưởng thụ sao? Ý của ngươi là ngươi
không muốn cùng ta làm?!”
Hữu Hi tức giận
xấu hổ nói: “Không có, không có, trừ chán ghét ra, ta cho tới bây giờ đều
không muốn cùng ngươi làm.”
Cánh tay Lăng
Khiếu Dương ôm chặt thắt lưng Hữu Hi như muốn chặt đứt, thô lỗ đem Hữu Hi đẩy
té trên mặt đất, một tay giam cầm lấy hai cổ tay không nghe lời của Hữu Hi để
trên đỉnh đầu, tay kia thì khiêu khích, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chưa
từng nghĩ sao? Huh?”.
“Không, một
lần cũng chưa từng nghĩ tới, hỗn đản Lăng Khiếu Dương, ngươi biến thái, buông
ta ra, buông ta ra!”- Bả vai bị cắn đến đau đớn, Hữu Hi nhịn không
được cau mày.
Lăng Khiếu Dương
tà mị nói: “Ta hỗn đản? Ta biến thái? Tốt lắm, hôm nay nhân tiện ta muốn xem
ngươi ở dưới thân ta mà thở gấp hưởng thụ”.
“Không…!”- Hữu
Hi bất lực lắc đầu, mắt đầy lệ quang trong suốt, nghĩ tới hành vi thô bạo của Lăng
Khiếu Dương, trong lòng đã cực kỳ sợ hãi.
Gương mặt tuấn mỹ
của Lăng Khiếu Dương mang theo tức giận cùng tình cảm nhè nhẹ, vừa ham muốn,
vừa nhớ tới điệu bộ thân mật của Hữu Hi cùng Hoàng Bắc Thiên, trong lòng bực
mình không thôi, mỗi lần tức giận lại nghĩ đến phương pháp này trừng phạt nàng.
Tay hắn vừa chạm
vào nơi nào trên thân thể nàng chỗ đó lập tức nổi lửa… Bá đạo tiến vào, cũng
không đau đớn như lần trước…
Hai khối thân thể
khế hợp, dây dưa, Hữu Hi chậm rãi suy nghĩ, ý thức trở nên mơ hồ sau khi Lăng
Khiếu Dương dùng sức tiến vào, thân thể nàng không tránh khỏi tê dại, trong đầu
pháo hoa sáng lạn, phân không rõ đây là đâu, nhớ tới mình cùng Nhất Thần ca ca
triền miên….
Cảm giác mãnh
liệt khiến cho hai tay Hữu Hi gắt gao ôm lấy cổ nam nhân, miệng không tự chủ mà
nói mớ: “Nhất Thần… Nhất Thần!”
Hữu Hi ý loạn
tình mê nói mớ, làm cho thân thể Lăng Khiếu Dương trở nên cứng đờ, ngừng động
tác, gương mặt đang chìm trong say mê bỗng trở nên dữ tợn. Tay nắm lấy mặt Hữu
Hi, rít gào nói: “Ngươi mới vừa gọi tên ai, ngươi gọi tên ai!”.
Lăng Khiếu Dương
dừng lại, làm cho Hữu Hi một trận say sẩm khó chịu, hai mắt xinh đẹp mở to nhìn
rõ ràng gương mặt Lăng Khiếu Dương, vẻ mặt tái mét.
“Nói, Nhất
Thần là ai… là ai!”- Phụ nữ đáng chết, ở phía sau dám hô tên nam nhân
khác, tên này hắn đã nghe từ miệng Hữu Hi mấy lần. Trái tim Lăng Khiếu Dương
không khỏi bực mình, nói không nên lên, mang theo một chút đau đớn mà không
hiểu vì sao, vẻ mặt cuồng loạn.
Hữu Hi đột nhiên
cười tươi, ánh mắt xa vời, mê say, cúi đầu nói: “Nhất Thần, Nhất Thần là nam
nhân mà ta yêu…”.
Lăng Khiếu Dương
nhìn Hữu Hi cười trong đau đớn, vẫn là đố hận Hữu Hi đối với Hoàng Bắc
Thiên lại cười, nhưng giờ phút này Hữu Hi ở trước mắt hắn cười, hắn lại cảm
giác chướng mắt, cảm giác được đau lòng, tay bóp lấy cổ họng Hữu Hi, thân
thể cũng hung hăng đánh. “Nói, ta là ai!”.
“Ác ma, hỗn
đản”- Hữu Hi cau mày, ráng chấp nhận sự thô bạo của Lăng Khiếu Dương.
“Ta cho phép
ngươi gọi tên ta, mau gọi!”- Lăng Khiếu Dương dùng uy lực buộc Hữu Hi,
nổi giận gào thét, Hữu Hi vô tình hạ thấp giọng thì thầm, trái tim của hắn đau
đớn chỉ còn lại sự tự tôn cao ngạo.
Lăng Khiếu Dương
cuồng nộ, Hữu Hi mặc kệ, cắn môi, nhắm mắt lại, tùy ý để mặc hắn bóp cổ cướp đi
không khí của nàng.
Nhìn Hữu Hi không
phản kháng, cũng không phát ra tiếng, Lăng Khiếu Dương nghĩ đến chỉ muốn giết
người, thật sâu mà tiến vào, thẳng đến bắn ra…
Thân thể hắn mang
theo sự tức giận, rơi xuống người Hữu Hi, không muốn đứng lên, con mắt của Hữu
Hi như đen nước sơn từ từ mở ra tràn đầy mê hoặc…
Hắn đi khi nào,
nàng cũng không quan tâm, chỉ có chút mê tình lưu lại…!
…
Vương phủ, Di Tâm
Cư – nơi ở Lan quý phi.
Lan quý phi đoan
chính ngồi trên ghế, trang phục tỉ mỉ, tôn lên vẻ cao quý. Trong đại sảnh là
sáu vị nữ tử xinh đẹp tươi như hoa, vốn là Đơn Đào, Bạch Uyển, Nhất Nhu,
Nam Lôi, Tử Sương, mấy vị tiểu thiếp. Hôm qua vương phi nghỉ ngơi, các nàng
không thể tới thỉnh an, nay lại cùng tới.
Sau khi, mấy vị
thiếp hành lễ, lan quý phi nâng tay nói: “Các
ngươi có tình là được, mau miễn lễ đi”.
“Đa tạ nương
nương”- Các vị thiếp đồng thanh trả lời.
“Gần đây trong
phủ rất bận rộn, vương gia cả ngày phải làm việc, nhớ kỹ các ngươi phải hầu hạ
tốt cho vương gia”- Lan Quý phi nhẹ nhấp trà thơm, buông xuống suy nghĩ,
nhẹ giọng nói lời công đạo.
“Vâng ạ, thần
thiếp tuân mệnh”
Trong đại sảnh
nhất trí trả lời.
Lan quý phi sắc
mặt trầm xuống, nhìn các vị thiếp, hỏi: “Ta muốn hỏi các ngươi,
trên đầu vương gia có vết thương, gần ngay mũi còn có vết cào là do
ai gây ra”.
Chúng thiếp vừa
nghe, hoảng loạn quỳ xuống
“Chúng thiếp
gì có gan lớn như trời cũng không dám làm vương gia bị thương”- Lấy lòng
còn không kịp.
“Sao? Không
phải các ngươi mỗi ngày làm bạn hầu hạ vương gia sao? Rốt cục là ai, nói!”- Lan Quý phi nghiêm mặt quát một
tiếng, sợ mắng oan người nên không biết làm sao cho phải.
“Khởi bẩm
nương nương, Mấy ngày gần đây các vị thiếp chưa cùng từng vương gia gần gũi hay
thân cận”- Bạch Uyển cúi đầu, nhỏ giọng nói.
“Nói rõ”-
Lan Quý phi vẻ mặt khó hiểu.
Mấy người thiếp
im lặng không dám nói nửa từ, sợ nói sai gì đó, bị Lăng Khiếu Dương trách tội.
Vân San cau mày,
nhìn các vị thiếp, nhưng lại nói: “Vương gia không phải có đến tám vị thiếp
sao, như thế nào lại chỉ có sáu người?”
“Quản gia,
ngươi mau nói”- Lan Quý phi chỉ quản gia, bắt hắn giải thích.
“Khởi bẩm
nương nương, trước đây vương gia rất thích sủng thiếp Dạ Lan, nhưng nàng đã qua
đời, còn có một người muội muội là Dạ Hủy chưa tới.”
Lan Quý phi cau
mày: “Có phải chủ tử của ngươi rất hay cùng nàng thân cận”.
Quản gia cúi đầu:
“Nô tài không biết”.
Lan quý phi hí
mắt: “Không biết, vậy ta hỏi ngươi, vết thương trên mặt vương gia có phải do
nàng ta gây ra?”.
“Nô tài không…”
“Lưu An to
gan, còn dám nói dối bổn cung”- Lan Quý vi tức giận một trận, ngọc thủ vỗ
xuống bàn.
Vân San vội vàng
vỗ ngực Lan Quý phi, đối với quản gia Lưu An nói: “Quản gia câu hỏi của
nương nương, ngươi mau nói thật, nương nương thân thể không tốt, không nên làm
người tức giận”
Lưu An quý trên
mặt đất, trái tim rung sợ. “Vết sẹo trên mặt vương gia, quả thật là sau khi
sủng hạnh Hủy phu nhân mới xuất hiện, về phần có phải Hủy phu nhân gây ra
không, nô tài không dám chắc.”
“Được lắm, chỉ
là một tiện thiếp, mà dám động thủ với vương gia”- Lan Quý Phi trong lòng
tức giận, chính mình còn chưa bao giờ đánh con, bây giờ con mình lại bị đả
thương sao không đau lòng.
Lần trước ở trong
cung, chứng kiến trên trán Lăng Khiếu Dương bị thương, cũng đã hỏi, nhưng Lăng
Khiếu Dương không chịu nói, vết cào chỉ cần nhìn thoáng qua là biết vốn do phụ
nữ gây ra: “Đi, đem tiện thiếp kia đến đây”
Chương 29
Hữu Hi trên đường
đến Di Tâm Cư, nha hoàn nói Lan Quý phi triệu kiến, không phải là mẫu thân ruột
của Lăng Khiếu Dương, là lão bà của hoàng đế trước đây, nhớ lúc coi tivi thân
phận của họ vô cùng cao quý, chỉ cần nhíu mi cũng đủ hù dọa mọi người.
Không biết triệu
kiến nàng có chuyện gì, Hữu Hi vừa đi trên đường vừa nghĩ, bất giác đã đến Di
Tâm Cư. Trong đại sảnh là các vị thiếp mặc quần áo xinh đẹp tựa tiên nữ, chính
diện ngồi trên ghế là một người phụ nữ đoan trang uy nghiêm, đứng bên cạnh là
nữ tử gặp hôm qua ngoài hoa viên.
Tầm mắt mọi người
rơi xuống thân thể nàng, nhìn chăm chú khiến cho nàng một trận bất an.
Bạch Uyển vẫn còn
ghi hận đêm lần trước nhục nhã như thế nào, trái tim giả vờ tỏ ra tốt lành nhắc
nhở: “Muội muội nhìn thấy quý phi thì không được thết lễ, thật sự là không
có gia giáo gì cả”.
Hữu Hi đã hứng
chịu sự hành hạ của Lăng Khiếu Dương, không muốn chọc giận quý phi, gọi nàng
đến chắc không có ý tốt gì. Hữu Hi phúc thân hành lễ.“Quý phi… vạn phúc”.
Quý phi cũng
không so đo chuyện đó, khoát tay áo nói: “Miễn lễ”.
“Đa tạ quý phi”-
Hữu Hi vừa nói vừa xem sắc mặt, cố đoán xem mình đã gây ra chuyện gì.
“Lãnh Dạ Hủy,
ngươi biết tội”- Lời nói của Lan Quý Phi không hề gợn sóng, trong
mắt dày đặc sự tức giận.
Có tội gì chứ?
Hữu Hi lắc đầu.
Quý phi thấy Hữu
Hi không có chút xấu hổ, tức giận vỗ bàn nói: “Được lắm, ngươi chỉ là một
tiện thiếp dám ra tay đả thương vương nhi của ta, còn không biết hối cải’.
“Ta đả thương
vương gia?”- Hữu Hi mở to hai mắt, vậy hắn tổn thương nàng có được hay
không.
Vân San an ủi Lan
quý phi, dùng tay ám thị bà đừng nhúc nhích, tức giận chỉ tổn hại thân thể, sau
đó ngẩng đầu hỏi Hữu Hi: “Vương gia trên mặt có vết cào, trán bị thương, bao
nhiêu đó chuyện xảy ra, có phải do ngươi gây ra”.
Nguyên lai là vì
việc này, Hữu Hi nhìn Lan quý phi nói: “Vì vương gia không thủ lễ ra tay
đánh chửi trước, trong tình cảnh đó ta không cẩn thận nên làm vương gia bị
thương, chứ không phải cố ý”.
Lan quý phi nghe
Hữu Hi nói xong, cảm giác không thể tưởng tượng nổi, sao lại có phụ nữ như vậy,
không tránh khỏi lớn tiếng trách mắng: “To gan, ngươi là người của vương
gia, vương gia lại là trượng phu của ngươi, há phải thủ lễ”.
“Nhưng phụ nữ
cũng là người, chẵng lẽ bị đánh cũng là đáng đời sao?”- Hữu Hi vẫn không
cách nào thích ứng với quan niệm này. “Quý phi, phu quân của người có hay
không đã từng động thủ? Thân là phụ nữ, chẳng lẽ chúng ta chỉ nhìn mà không dám
chống lại”.
“Ngươi… thật
to gan… khụ… khụ”- Lan Quý phi không dám tin nhìn chằm chằm Hữu Hi, phảng
phất như đang nhìn quái vật, chưa có người nào từng có dũng khí như nang, lập
tức kịch liệt ho khan đứng lên.
“Quý phi…!- Vân
San kinh hoảng đứng lên, vội vàng hô: “Nhanh mang thuốc tới đây”.
Quý phi che miệng
tay cầm khăn, đã thấy đầy máu, vừa ho ra máu, mọi người kinh hoàng đứng lên
“Nhanh truyền
thái y!”- Thái giám tùy tùng gấp rút đi ra ngoài tuyên thái y, nha hoàn
cũng vội vàng bưng thuốc.
“Phát sinh
chuyện gì!”- Tiếng Lăng Khiếu Dương vang lên xé gió, vội vàng hấp tấp
đi lại, chứng kiến trong tay mẫu thân và cả miệng đều là máu tim, trái tim cực
kỳ căng thẳng. “Mẫu phi người thế nào”
Hữu Hi kinh đảm
nhìn Lan Quý phi, như thế nào lại ho ra máu.
Lăng Khiếu Dương
nhìn lướt qua chúng thiếp, tức giận quát: “Chuyện gì xảy ra, các ngươi chiếu
cố mẫu thân ta thế nào mà để xảy ra chuyện, hã?”
“Khiếu Dương
ca, không liên quan đến chuyện bọn họ, đều là nàng ta…!”- Ngọc thủ của
Vân San chỉ một ngón tay về phía Hữu Hi. “Là nàng làm di nương tức giận, nên
mới ho ra máu”.
Lăng Khiếu Dương
căm tức nhìn Hữu Hi, đi lại tới gần Hữu Hi: “Mẫu phi thân thể không tốt, sao
ngươi lại chọc giận Mẫu thân”.
“Kéo xuống,
đánh cho ta…!”- Lan Quý phi thở hổn hển, tức giận nhìn Hữu Hi, quả
thực vô pháp vô thiên, nói xong lại kịch liệt ho khan đứng lên.
Lăng Khiếu Dương
nhìn mẫu thân ho ra máu, trong lòng vừa đau vừa lo lắng, thái y đã dặn không để
mẫu phi tức giận, nghĩ không ra Lãnh Dạ Hủy đáng chết lại có thể làm cho mẫu
phi ho ra máu.
“Ta thật sự
không phải cố ý”- Giờ phút này đứng ra mọi người sẽ quỳ xuống cầu xin tha
thức, nhưng Hữu Hi không hề làm, chỉ là nàng muốn nói ra suy nghĩ của mình.
“Còn không câm
miệng, ngươi muốn làm mẫu phi tức chết sao!”- Lăng Khiếu Dương nhìn
Hữu Hi, cực kỳ tức giận, tay vung lên, đánh vào mặt Hữu Hi, ba một âm thanh
vang lên.
Lực tay Lăng
Khiếu Dương to như thế khiến thân thể Hữu Hi té ngã trên đất, khóe môi tràn ra
huyết.
Đau đớn, tốt lắm
vết thương cũ, nay lại thêm vết thương mới, trước mặt Lăng Khiếu Dương không
cách nào sống tốt, oán hận nhìn Lăng Khiếu Dương, tràn đầy tức giận cùng không
cam lòng.
Lăng Khiếu Dương
nhìn ánh mắt không phục của Hữu Hi, lại càng tức giận: “Còn chưa cút xuống”.
Hữu Hi đứng dậy,
đang muốn đi ra ngoài, Quý phi lại nói: “Đứng lại… ngươi nghĩ… muốn đi như
vậy sao?”.
Các tiểu thiếp
còn lại, nhìn Lăng Khiếu Dương tức giận, cũng không dám lên tiếng, nhưng tâm
tình cực kì sảng khoái.
Quý phi chỉ tay
vào Hữu Hi: “Hôm nay nếu không trừng trị nàng, kẻ dưới sẽ khó phục tùng,
người đâu kéo ả xuống, đánh cho ta…”
“Mẫu phi..!”
Chương 30
Quý phi quay đầu
nhìn Lăng Khiếu Dương, thở dài nói: “Ngươi… chẳng lẽ lại che chở nàng? Một
kẻ đã giết chết người thân, là loại phụ nữ coi trời bằng vung, giữ lại là có
dụng ý gì…?”
Lăng Khiếu Dương
cau mày gắt gao nhăn lại, nhìn mẫu phi tức giận, trong lòng lo lắng không thôi,
an ủi nói: “Mẫu phi thân thể quan trọng hơn, hài nhi chắc chắn trừng trị
nàng”- Lăng Khiếu Dương nói xong liền quay lại nói với Vân San: “Vân
San, mau đỡ Quý phi vào nằm”
Vân San gật đầu,
an ủi Quý phi nói: “Di nương, đừng làm cho Khiếu Dương lo lắng, đi vào
trong thôi, Khiếu Dương tự biết xử lý, thân thể người vẫn quan trọng hơn”-
Quý Phi lúc này mới đứng dậy, trừng mắt liếc Hữu Hi, để Vân San tùy ý dìu vào
trong tẩm nghỉ ngơi.
Con ngươi đen
Lăng Khiếu Dương nhìn mặt Hữu Hi lưu lại ấn năm ngón tay hồng, tay hắn run
nhè nhẹ: “Lưu An, đem chọn phụ nữ không biết điều này đến phòng ăn làm khổ
công nửa tháng, lấy đó làm trừng phạt, nhớ kỹ, cho người giám sát thật chặt”.
“Vâng ạ”- Lưu An lên tiếng.
Đôi mắt đẹp của Hữu Hi nhìn Lăng Khiếu Dương, có chút mê hoặc,
sau đó xoay người đi ra ngoài. Nàng hận nam nhân, càng hận nam nhân đánh phụ
nữ, mà Lăng Khiếu Dương lại chính là loại người như vậy, nàng càng vạn lần hận
xã hội cũ này, cái hận này đó chính là nữ nhân không thể ngẩng đầu làm người.
Lăng Khiếu Dương nhìn theo thân ảnh Hữu Hi, tuyệt đối nghĩ
không ra, mẫu phi đang tịnh dưỡng, nhưng lại đột nhiên tức giận, không rõ,
chính mình vì sao lại mềm lòng, Lăng Khiếu Dương suy nghĩ vẫn không ra được lý
do, trái tim lại lo lắng bệnh tình mẫu thân, nên cũng chẳng thể tiếp tục suy
nghĩ, liền vung tay tiến nhập vào trong nội tẩm.
….
Hữu Hi bị phạt đến phòng ăn làm việc, dặn dò nàng nấu cơm, ở
hiện đại không có mẹ, nàng phải tự chăm sóc bản thân cùng đệ đệ, còn phải lo
cho cuộc sống hằng ngày, nên mọi việc đều làm qua, trừ việc duy nhất là không
có bổ củi.
Búa nặng như vậy, nàng giơ lên thôi cũng đã rất tốn sức,
nàng biết chính xác là do Khai mama cố ý an bài cho nàng việc khó khăn, làm khó
làm dễ nàng. Hai tay run rẩy, khó khăn giơ búa lên, cố gắng nâng búa lên cao,
hướng về phía trước mà hạ xuống, nhưng cây búa nặng không nghe lời, muốn nó về
trước, nó lại lệch về phía sau, cán búa trong tay tuột ra, Hữu Hi rất nhanh
buông tay, chạy trối chết về phía trước vài bước, búa nện xuống đất một tiếng,
là nơi nàng vừa đứng bổ.
Nguy hiểm thật, Hữu Hi vỗ ngực, may mắn chạy thoát, nếu
không chân nàng đã tàn phế, Hữu Hi đi về phía cây búa, cúi đầu thở dài: “Ai…
tại sao đến cuối cùng ta vẫn khổ thế này?”
“Ngươi quả thật rất cố gắng để khố thế này”- Phía sau
một đạo âm thanh xé gió.
Hữu Hi xoay người, chứng kiến Hoàng Bắc Thiên, gương mặt đẹp
trai, phía sau thân hình cao lớn là thân tín của hắn, Hữu Hi vẫn còn chưa biết
tên Thiếu Cửu.
“Hoàng Bắc Thiên? Ngươi sao lại tới đây?”
Hoàng Bắc Thiên nhìn mặt Hữu Hi còn dấu năm ngón tay ửng hồng,
con ngươi đen trở nên âm trầm, nhưng lóe ra chút đau xót, trên gương mặt tuấn
tú có một loại thần sắc làm người khác khó hiểu.
“Ngươi lại dám kêu tên chủ tử , ta không khách khí nữa
đâu, chẳng biết lớn nhỏ”- Thiếu Cửu bực mình giơ nắm tay lên đe dọa Hữu Hi,
nhưng vừa nhìn thấy mặt Hữu Hi, thanh âm của hắn không nhịn được mà hạ xuống,
gương mặt nhỏ nhắn xinh như hoa như ngọc lại bị đối đãi như thế, không khỏi
trỗi dậy sự thương hoa tiết ngọc.
Hoàng Bắc Thiên dừng khai tầm mắt, không nói gì, trực tiếp
tiến lên khom lưng nhặt búa.
Thiếu Cửu kinh ngạc nhìn Hoàng Bắc Thiên: “Gia, ngài làm
cái gì vậy?”.
Hoàng Bắc Thiên không nhịn được cau mày, rõ ràng là ngại
Thiếu Cửu quát to: “Nếu không có việc gì, ngươi có thể đi tìm nha hoàn nói
chuyện”- Vừa nói Hoàng Bắc Thiên liền đem khối gỗ thô dựng thẳng bổ dọc
xuống, một tay cầm búa lên, rồi hạ xuống. “Rầm” một tiếng, đầu gỗ chia làm hai.
Thiếu Cửu vốn thích đi đùa cùng nha hoàn, nhưng giờ phút nay
hắn không dám tin Hoàng Bắc Thiên, chính chủ tử nhà mình chưa từng bao giờ làm
loại việc này, vì một người phụ nữ, thật có quá nhiều lần đầu tiên rồi.
“Loại việc nặng này thuộc hạ đều làm được”- Thiếu Cửu
đoạt lấy cây búa từ tay Hoàng Bắc Thiên, quay đầu trừng mắt nhìn Hữu Hi. “Này,
ngươi không thấy trời nắng như vậy, còn không mau đưa chủ tử ta vào chỗ nào mát
mẻ một tí”.
“Oh, cực cho ngươi rồi”- Hữu Hi đối với giọng
nói to lớn của Thiếu Cửu không thèm để ý, biết hắn cũng chẳng ác ý, quay đầu
nhìn gốc đại thụ cách đó không xa có bóng mát chỉ về hướng đó. “Lại kia đi”.
Thiếu Cửu bổ củi, nhìn chủ tử cùng Hữu Hi đi xa, hắn phe
phẩy đầu, thì thào tự nói: “Ai, phụ nữ đúng là họa thủy, khiến cho chủ
tử ta không còn giống như trước đây, chẳng biết là tốt hay xấu.”.
Rồi binh binh bang bang bổ củi.
Con ngươi Hoàng Bắc Thiên tối đen như bầu trời nhìn chằm
chằm mặt Hữu Hi, Hữu Hi cúi đầu không dám ngẩng lên.
“Đau không?”- Hoàng Bắc Thiên nhịn không được
chạm nhẹ mặt Hữu Hi, trong lòng ảo não, thống khổ nói không nên lời, cảm giác
đau lòng lan tàn toàn thân.
“Không có việc gì, không còn đau nữa, đừng lo cho ta”-
Hữu Hi gượng cười, không nghĩ là để Hoàng Bắc Thiên chứng kiến mặt mình sưng
đỏ, dấu ấn năm ngón tay còn rõ ràng, nhất định rất chật vật.
Khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Bắc Thiên âm trầm, tay lấy ra từ
trong lòng một chiếc bình sứ bên trong có ít chất lỏng màu lục nhạt, tay nhẹ
nhàng xoa lên mặt Hữu Hi.
Ngón tay thô ráp vuốt ve mặt Hữu Hi, mang theo mùi dược thảo
tự nhiên, thanh thanh lành lạnh.
Động tác của Hoàng Bắc Thiên làm cho Hữu Hi không khỏi nhìn
mặt hắn, ánh mắt lạnh lùng nhưng cực kỳ chuyên tâm, khí phách trên mặt đều ôn
nhu, chuyên chú giúp nàng xoa thuốc.
Ánh mắt hai người không tránh khỏi đan vào cùng một chỗ, si
ngốc nhìn, triền miên cùng dây dưa, một loại khí tức di động bao phủ hai người,
tâm trí Hoàng Bắc Thiên ngẩn ra, động tác không khỏi dừng lại, Hữu Hi không dứt
ra khỏi tầm mắt được, trái tim mọt trận nhảy loạn.
Sắc mặt Hoàng Bắc Thiên có chút không tự nhiên, vội vã thu
hồi tay, đem bình sức đặt trước mắt Hữu Hi.“Cầm”.
“Cám ơn!”- Hữu Hi vươn bàn tay trắng nõn nhỏ bé cầm
lấy tiểu bình từ lòng bàn tay rộng lớn của Hoàng Bắc Thiên, lòng bàn tay to, ấm
áp, mang theo nhiệt ấm của Hoàng Bắc Thiên.
“Hoàng Bắc Thiên, sau này không cần làm những việc này,
ta…”.
“Ngươi chán ghét ta làm những việc này sao?”- Đáng
chết, sao hắn lại khẩn trương như vậy, Hoàng Bắc Thiên tức giận, lời nói không
chút suy nghĩ tự nhiên buột miệng nói ra, nói xong rồi có chút hối hận, vẻ mặt
ảo não.
Hắn luôn tự cho chính mình là không quan tâm đến nữ nhi,
huống hồ nàng lại là phụ nữ của vương gia, biết rõ lài sai, nhưng không thể
khống chế hành vi của chính mình.
Hữu Hi nhìn mặt Hoàng Bắc Thiên đột ngột lại lạnh tanh, trên
mặt có chút không tự nhiên, cuống quýt lắc đầu giải thích: “Không, ngươi
hiểu lầm rồi, ta chỉ sợ liên lụy ngươi, lần trước vương gia đã làm căng như
vậy, ta không muốn vì ta mà ngươi chịu thiệt”.
“Ta tự biết làm như thế nào, ngươi tự lo cho chính mình
đi”- Gương mặt Hoàng Bắc Thiên còn chút khẩn trương. “Vương gia là người
hiếu đạo, sau này đừng đắc tội quý phi”.
“Uh, ta biết rồi”-Hữu Hi gật đầu, vấp ngã một lần, có
phải sẽ thông minh ra.
“Ta đi”- Trái tim Hoàng Bắc Thiên di động đậy, không
hề nói lời dư thừa, xoay người hướng ra ngoài cửa bỏ đi, mà Thiếu Cửu bổ hết
không ít củi, nhìn chủ tử rời đi, hắn cũng ném búa mà rời đi theo.
Hữu Hi nhì Hoàng Bắc Thiên rời đi, trái tim cảm thấy ám áp,
có chút khác thường.
Vết thương do Lăng Khiếu Dương đánh đã lạnh lạnh không còn
đau nữa, Hữu Hi nhịn không được mở bàn tay, nhìn bình dược, trên mặt lộ ra nụ
cười đã lâu không còn nhìn thấy.
“Này, ngươi lại lười biếng sao?”- Một âm thanh bực
mình vang lên, cắt đứt suy nghĩ hữu Hi.
“A?”- Hữu Hi vội vàng trở lại
Là giọng nói của Khai mama, vừa la hét xong quay đầu nhìn
đống củi đã được bổ, “Làm việc cố gắng như vậy rất tốt”- Vừa tỉ tê nói,
sua đó lại la hét, “Vào ăn cơm”.
“Oh”- Hữu Hi lè lưỡi nói, rồi hướng đến phòng ăn hậu
viện mà đi đến.

