Đại chiến hacker - Lời bạt (Hết)

Lời bạt của Bruce Schneier (57)

(57)
Chuyên gia an ninh mạng hàng đầu thế giới.

Tôi là một chuyên gia công nghệ bảo
mật. Công việc của tôi là đảm bảo sao cho thông tin của mọi người được an toàn.

Tôi suy nghĩ về các hệ thống an
ninh và cách để phá được chúng. Sau đó là cách để khiến chúng an toàn hơn. Hệ
thống bảo mật máy tính. Hệ thống giám sát. Hệ thống an toàn máy bay, máy bầu
cử, chip RFID và tất cả những thiết bị khác.

Cory đã mời tôi đóng góp vài trang
cuối trong cuốn sách của anh ấy vì muốn tôi nói với các bạn rằng hoạt động bảo
mật rất vui. Nó cực kỳ vui. Giống như mèo và chuột, ai có thể thông minh hơn
ai, thú vui của kẻ đi săn này chống lại người đi săn kia. Tôi nghĩ rằng đó công
việc vui nhất mà bạn có thể tham gia. Nếu bạn thấy thú vị khi đọc đoạn Marcus
thông minh hơn những camera nhận dạng dáng đi vì cho đá vào giày, hãy nghĩ xem
sẽ vui hơn đến mức nào nữa nếu bạn là người đầu tiên trên thế giới nghĩ ra việc
này.

Làm việc về bảo mật nghĩa là biết
rất nhiều về công nghệ. Nó có thể đồng nghĩa với việc biết về máy tính và mạng,
hoặc camera và cách thức hoạt động của chúng, hay nguyên lý hóa học của việc dò
bom. Nhưng thực sự thì bảo mật là tư duy. Đó là một lối tư duy. Marcus là ví dụ
điển hình cho lối tư duy này. Cậu ấy luôn tìm kiếm những lỗ hổng trong hệ thống
bảo mật, tôi cá rằng cậu sẽ không vào một cửa hàng mà không tìm được một cách
để ăn trộm. Không phải vì cậu sẽ làm thế - có một sự khác biệt giữa việc biết
làm thế nào để đánh bại một hệ thống bảo mật và việc thực sự đánh bại nó -
nhưng cậu ấy biết rằng mình có thể làm thế.

Đó là cách tư duy của những người
làm công tác bảo mật. Chúng tôi liên tục xem xét các hệ thống an ninh và làm
thế nào để qua mặt chúng; chúng tôi không thể cưỡng lại được suy nghĩ này.

Kiểu tư duy này rất quan trọng cho
dù bạn ở phía nào của an ninh. Nếu bạn được thuê để thiết kế một cửa hàng không
có trộm vặt, tiên bạn phải biết ăn trộm. Nếu bạn đang thiết kế một hệ thống
camera có thể dò được dáng đi của từng người, bạn phải tính tới việc mọi người
sẽ cho đá vào giày. Bởi vì nếu không như vậy, bạn sẽ không thể tạo ra được cái
gì hay ho cả.

Thế nên, khi bạn lang thang đâu đó,
hãy dành một lúc để quan sát hệ thống an ninh quanh mình. Hãy nhìn những camera
trong cửa hàng mà bạn mua đồ. (Chúng có phát hiện được tội phạm không hay chỉ
để làm cảnh?) Hãy xem cách một nhà hàng hoạt động. (Nếu bạn trả tiền sau khi
ăn, tại sao người ta không thể cứ thế bỏ đi mà không trả tiền?) Hãy chú ý tới
hệ thống an ninh ở sân bay (Làm cách nào bạn có thể mang vũ khí lên máy bay?)
Hãy quan sát nhân viên ngân hàng làm việc. (An ninh ngân hàng được thiết kế để
tránh cho nhân viên ăn cắp cũng như tránh bạn ăn cắp.) Hãy nghiên cứu một tổ kiến.
(Côn trùng cũng có hệ thống bảo mật.) Hãy đọc Hiến pháp, và chú ý đến tất cả
những cách mà Hiến pháp bảo vệ người dân trước chính phủ. Hãy nhìn đèn giao
thông, khóa cửa, hệ thống an ninh trên ti vi và phim ảnh. Hãy nghĩ xem chúng
hoạt động ra sao, chúng ngăn chặn nguy cơ gì và không ngăn chặn nguy cơ gì,
chúng thất bại ra sao, và có thể khai thác chúng như thế nào.

Hãy dành đủ thời gian cho việc này,
và bạn sẽ thấy mình đang nghĩ khác về thế giới. Bạn sẽ bắt đầu nhận thấy rằng
rất nhiều hệ thống an ninh ở ngoài kia thực sự không làm đúng chức năng của nó,
và rằng phần lớn hệ thống an ninh quốc gia của chúng ta là một sự lãng phí tiền
bạc. Bạn sẽ hiểu sự riêng tư cũng cần thiết như an ninh, chúng không đối lập
nhau. Bạn sẽ không còn lo lắng về những thứ mà mọi người đều lo lắng, và bắt
đầu lo nghĩ về những thứ mà những người khác thậm chí còn không nghĩ đến.

Đôi lúc, bạn sẽ nhận ra có điều gì
đó về an ninh mà trước giờ chưa một ai nghĩ tới. Và có thể bạn sẽ tìm được một
cách mới để phá vỡ một hệ thống an ninh.

Người ta chỉ mới phát minh ra trò
tấn công giả mạo (phishing) cách đây có vài năm.

Tôi thường xuyên kinh ngạc trước độ
dễ của việc phá vỡ một số hệ thống an ninh khá tầm cỡ. Có rất nhiều lý do,
nhưng một trong những lý do chủ yếu là người ta không thể nào chứng minh rằng
một cái gì đó đã được an toàn. Tất cả những gì bạn phải làm là thử cố gắng bẻ
gãy nó - nếu bạn thất bại, bạn biết rằng nó đủ an toàn để ngăn chặn bạn, nhưng
nếu có ai đó thông minh hơn bạn thì sao? Ai đó có thể thiết kế một hệ thống an
ninh mạnh đến mức chính bản thân anh ta cũng không thể phá vỡ.

Hãy nghĩ về điều này trong một
giây, vì nó không phải là một chân lý hiển nhiên. Vì không ai đủ năng lực để
phân tích thiết kế bảo mật của chính mình, vì như vậy người thiết kế và người
phân tích sẽ là một, vẫn những hạn chế, điểm yếu đó. Công việc của “ai đó” là
phải phân tích hệ thống an ninh, bởi vì nó phải là một thứ an toàn trước những
thứ mà người thiết kế nó không nghĩ tới.

Điều này có nghĩa là tất cả chúng
tôi phải phân tích hệ thống an ninh mà người khác thiết kế. Và thường thì, thật
bất ngờ, một trong chúng tôi sẽ phá vỡ nó. Thành công của Marcus không hề gượng
ép; đó là điều có thể xảy ra mọi lúc mọi nơi. Hãy lên mạng và tìm từ “bump key”(58) hay
“Bic pen Kryptonite lock”(59); bạn sẽ thấy vài câu chuyện rất
thú vị về việc hệ thống an ninh tưởng như rất vững chắc này lại bị đánh bại bởi
một công nghệ tương đối cơ bản.

Và khi bạn làm được điều đó, hãy
đảm bảo là bạn sẽ công bố nó ở một nơi nào đó trên Internet. Sự bí mật và an
ninh không đi cùng nhau, dù cho có vẻ đúng là như vậy. Chỉ có những hệ thống an
ninh tồi mới phải dựa vào bí mật; hệ thống an ninh tốt thì sẽ hiệu quả ngay cả
khi mọi chi tiết của nó đều được công khai.

(58)
Loại chìa khóa đặc biệt có thể mở được tất cả các ổ khóa cùng loại.

(59) “Bút bi khóa
Kryptonite.” Khóa Kryptonite nổi tiếng vững chắc nhưng lại có thể mở khá
dễ dàng (nếu biết cách) bằng một chiếc bút bi.

Và việc công bố những điểm yếu sẽ
buộc các chuyên viên thiết kế hệ thống an ninh phải nghĩ ra những cách bảo mật
tốt hơn, và khiến chúng ta trở thành những người sử dụng hệ thống an ninh thông
minh hơn. Nếu bạn mua một cái khóa xe đạp Kryptonite và nó có thể bị bẻ chỉ
bằng một cây bút bi thì có nghĩa là bạn không được bảo vệ tương xứng với số
tiền bạn bỏ ra. Và, cũng như vậy, nếu một nhóm những đứa trẻ thông minh có thể
qua mặt những công nghệ chống khủng bố của DHS thì nó cũng không làm tốt công
việc chống khủng bố trong thực tế.

Việc đánh đổi sự riêng tư để đạt
được an ninh đã đủ ngớ ngẩn; không đạt được một chút an ninh thực sự nào trong
cuộc mua bán thì còn ngớ ngẩn hơn. Vậy nên hãy gập sách lại và đi thôi. Thế
giới này có vô số hệ thống an ninh. Bạn thử hack một trong số chúng xem sao.

Bruce Schneier

www.schneier.comx

Lời bạt của Andrew “Thỏ” Huang, Xbox Hacker

Hacker là những người khám phá,
những kẻ tiên phong trong thế giới kỹ thuật số. Bản năng của một hacker là đặt
câu hỏi với những quy ước, lề thói và bị những vấn đề rắc rối quyến rũ. Bất kỳ
hệ thống phức tạp nào cũng là một môn thể thao đối với các hacker; một hiệu ứng
lề của việc này là sự ham thích tự nhiên của hacker đó với các vấn đề liên quan
tới an ninh. Xã hội là một hệ thống lớn và phức tạp, hiển nhiên nó không phải
là cấm địa đối với hacker. Kết quả là, người ta thường mang định kiến rằng các
hacker là những kẻ đả phá tín ngưỡng lâu đời và những kẻ lạc loài, thách thức
mọi sự bình thường của xã hội đơn giản vì lòng hiếu thắng. Khi hack Xbox vào
năm 2002 trong thời gian còn học ở MIT, tôi hoàn toàn không có ý định chống đối
hay gây hại cho ai; tôi chỉ làm theo sự thôi thúc tự nhiên, sự thôi thúc đã
khiến tôi sửa một cái iPod bị vỡ hay khám phá những mái nhà và đường hầm ở MIT.

Thật không may, sự kết hợp giữa
việc không tuân theo những chuẩn mực xã hội và việc am hiểu những thứ có khả
năng đe dọa người khác, chẳng hạn như cách đọc chip RFID trên thẻ tín dụng của
bạn hoặc cách mở các ổ khóa, lại chính là nguyên nhân khiến người ta sợ các
hacker. Tuy nhiên, động cơ của một hacker thường rất đơn giản, kiểu như “Tôi là
kỹ sư bởi vì tôi thích thiết kế mọi thứ.” Mọi người thường hỏi tôi, “Tại sao
cậu lại hack hệ thống bảo mật của Xbox?” Và câu trả lời của tôi rất đơn giản:
Thứ nhất, tôi làm chủ những thứ mà tôi mua. Nếu ai đó cho tôi biết tôi có thể
và không thể chạy cái gì trên phần cứng của mình thì tôi đã chẳng sở hữu nó.
Thứ hai, bởi vì nó ở đó. Nó là một hệ thống đủ phức tạp để tạo thành một môn thể
thao thú vị. Nó là một trò tiêu khiển tuyệt vời trong những đêm thức khuya để
hoàn tất tấm bằng Tiến sĩ của tôi.

Tôi đã gặp may. Việc tôi là một
sinh viên cao học ở MIT khi hack Xbox đã hợp pháp hóa hành vi đó trong mắt của
những người có liên quan. Tuy nhiên, quyền được hack không nên bị hạn chế trong
giới chuyên môn. Tôi bắt đầu hack khi mới là học sinh tiểu học, tháo tung bất
cứ thứ đồ điện tử nào trong tầm với, đến nỗi bố mẹ tôi phát chán không buồn nói
nữa. Tôi đọc những cuốn sách về mô hình tên lửa, pháo binh, vũ khí hạt nhân và
công nghệ chế tạo chất nổ mà tôi mượn được từ thư viện trường. (Tôi nghĩ Chiến
tranh lạnh đã ảnh hưởng đến việc chọn sách để đọc trong các trường công lập.)
Tôi cũng chơi pháo hoa đặc chế và lang thang ở khu nhà đang xây trong vùng Tây.
Mặc dù những việc này không khôn ngoan gì nhưng chúng là hành trang quan trọng
cho cuộc đời phía trước của tôi, và khi lớn lên, tôi đã trở thành một người có
lối tư duy tự do nhờ lòng khoan dung của xã hội và niềm tin của cộng đồng.

Những sự kiện gần đây không được
hay ho cho lắm đối với các hacker đầy nhiệt huyết. Đại chiến hacker đã phơi bày
cái cách mà chúng ta đang biến thế giới này thành một nơi không còn chút cởi mở
nào đối với những ý tưởng mới mẻ và khác biệt nữa. Một sự kiện diễn ra gần đây
đã nhấn mạnh cho chúng ta thấy rằng chúng ta chỉ còn cách cái thế giới trong
Đại chiến hacker không bao xa nữa. Tôi may mắn được đọc bản thảo đầu tiên của
Đại chiến hacker vào tháng Mười một, 2006. Trong hai tháng sau đó, tính đến
cuối tháng Một, 2007, cảnh sát Boston
đã tìm thấy những vật kích nổ khả nghi và đóng cửa thành phố trong một ngày.
Những thiết bị này hóa ra chỉ là những bảng mạch điện gắn đèn LED, quảng cáo
một chương trình của Cartoon Network. Những nghệ sĩ đã đặt tấm graffiti này bị
bắt dưới danh nghĩa nhóm khủng bố tình nghi và cuối cùng bị buộc tội; các nhà
sản xuất chương trình phải bỏ ra hai triệu đô la để dàn xếp, và người điều hành
Cartoon Network đã phải từ chức sau vụ này.

Chẳng lẽ bọn khủng bố đã chiến
thắng? Chẳng lẽ chúng ta lại nhượng bộ nỗi sợ hãi, chẳng lẽ những nghệ sĩ nói
trên, những người có sở thích riêng, những hacker, những người đi ngược lại
niềm tin lâu đời, hay có lẽ là cả một nhóm nhỏ những đứa trẻ chơi trò Harajuku
Fun Madness lại có thể bị quy kết là thành phần khủng bố chỉ dựa vào những lập
luận hết sức nhảm nhí?

Có một thuật ngữ dành để nói về sự
khác thường này - đó là một căn bệnh tự miễn dịch, khi hệ thống bảo vệ của một
sinh vật bị quá tải khiến nó không thể nhận ra chính mình và tự tấn công tế bào
của mình. Cuối cùng, cơ thể tự phá hủy. Ngay lúc này đây, nước Mỹ sắp sửa bị
rơi vào tình trạng sốc phản vệ vì tự do của chính nó, và chúng ta cần tự miễn
dịch trước tình trạng này. Công nghệ không phải là phương thuốc cho hiện tượng
hoang tưởng này; trong thực tế, nó còn có thể gia tăng mức độ hoang tưởng, nó
biến chúng ta trở thành tù nhân cho chính thiết bị của mình. Ép buộc hàng triệu
người phải cởi bỏ quần áo bên ngoài và đi chân trần qua máy dò kim loại hàng
ngày cũng không phải là giải pháp. Hiệu ứng duy nhất của nó là nhắc cộng đồng
hàng ngày rằng họ có một lý do để sợ hãi, đồng thời nó chỉ tạo ra được một rào
chắn mỏng manh trước kẻ thù xác định.

Sự thật là chúng ta không thể tin
tưởng ai đó để giúp bản thân cảm thấy được tự do, và M1k3y sẽ không tới để cứu
chúng ta vào cái ngày mà tự do của chúng ta bị ngốn hết bởi sự hoang tưởng. Bởi
vì M1k3y ở trong bạn và trong tôi - Đại chiến hacker là một lời nhắc nhở rằng
dù cho tương lai có khó lường ra sao, chúng ta cũng không giành được tự do bằng
các hệ thống bảo mật, kỹ thuật mã hóa, thẩm vấn và việc dò xét các địa điểm.
Chúng ta giành tự do bằng cách có đủ dũng cảm và niềm tin để sống tự do mỗi
ngày, để hành động như một xã hội tự do, dù cho sự đe dọa có lớn đến đâu chăng
nữa.

Hãy giống như M1k3y: bước ra khỏi
cửa và dám sống tự do.

Mục lục tham khảo

Không có nhà văn nào viết từ con số
0 - tất cả chúng tôi đều tham gia vào trò mà Isaac Newton gọi là “đứng trên vai
của người khổng lồ”. Chúng tôi vay mượn, ăn cắp và pha trộn nghệ thuật cũng như
văn hóa được sáng tạo bởi mọi người xung quanh và bởi các bậc tiền bối văn
chương.

Nếu bạn thích cuốn sách này và muốn
tìm hiểu thêm thì có rất nhiều nguồn để bạn tham khảo, trên mạng, trong thư
viện địa phương của bạn hay ở một hiệu sách.

Hoạt động thâm nhập và thay đổi các
hệ thống kỹ thuật số (hacking) là một chủ đề lớn. Mọi bộ môn khoa học đều phụ
thuộc vào việc bạn nói với mọi người việc bạn đã làm để họ có thể xác minh nó,
học hỏi từ nó và phát triển nó, và hacking cũng không nằm ngoài quy trình này,
vì thế có vô số tài liệu viết về nó.

Hãy bắt đầu với Hacking the Xbox
(No Starch Press, 2003) của Andrew “Thỏ” Huang, một cuốn sách tuyệt vời kể về
câu chuyện làm thế nào mà Thỏ, lúc ấy là một sinh viên của MIT, đảo ngược thiết
kế của cơ chế chống giả mạo của Xbox và mở đường cho tất cả những vụ hack tiếp
theo nhằm vào platform của Xbox. Trong khi kể lại câu chuyện, Thỏ đã đồng thời
tạo nên một thứ như Kinh thánh dành cho kỹ thuật đảo ngược và hack phần cứng.

Secrets and Lies (Wiley, 2000) và
Beyond Fear (Copernicus, 2003) của Bruce Schneier là hai cuốn sách cần thiết
dành cho người nghiệp dư muốn tìm hiểu về hoạt động bảo mật và suy nghĩ nghiêm
túc về nó. Trong khi đó, cuốn Applied Cryptography (NXB Wiley, 1995) của ông
vẫn luôn là nguồn kiến thức đáng tin cậy để t kỹ thuật mã hóa. Bruce cũng duy
trì một blog tuyệt vời và một danh sách địa chỉ thư trên trang
schneier.com/blog. Mật mã và bảo mật là địa hạt của những người không chuyên
nhưng có tài, và phong trào “cypherpunk” (phong trào bẻ khóa đột nhập các hệ
thống bảo mật máy tính) thì toàn trẻ em, người không đi làm, các bậc phụ huynh,
luật sư và tất tần tật các thành phần khác, những người toàn tâm toàn ý nghiên
cứu các giao thức và mật mã bảo mật.

Cũng có vài tạp chí tuyệt vời viết
về chủ đề này, nhưng hai ấn phẩm hay nhất là 2600: The Hacker Quaterly, với
toàn các bút danh, biệt hiệu khoe khoang những tài khoản mà họ hack được, và
MAKE của O’Reilly, có phần LÀM-THẾ-NÀO để giúp bạn tự xây dựng các dự án phần
cứng tại nhà.

Tất nhiên Internet thì tràn ngập
tài liệu về chủ đề này. Freedom to Tinker (www.freedom-to-tinker.com) là trang
blog của Ed Felten và Alex J Halderman, hai giáo sư chuyên ngành thiết kế công
trình cực giỏi của trường Princeton. Họ đã
viết rất rõ ràng và chi tiết về hoạt động bảo mật, nghe lén, công nghệ chống
sao chép và mật mã.

Đừng bỏ qua cuốn Feral Robotics của
Natalie Jeremijenko ở UC San Diego
(xdesign.ucsd.edu/feralrobots/). Natalie và sinh viên của cô đã nối lại dây
những con chó robot đồ chơi của Toys R Us và biến nó thành máy dò chất thải độc
hại. Họ cho chúng vào các công viên công cộng, nơi những công ty lớn xả rác
thải và bày tỏ một cách thân thiện với giới truyền thông rằng đất ở đây đã bị
nhiễm độc đến mức nào.

Như đã được đề cập nhiều trong cuốn
sách này, việc tạo đường hầm qua DNS là thật. Dan Kaminsky, một chuyên gia tạo
đường hầm đẳng cấp cao, đã công bố chi tiết vào năm 2004
(www.doxpara.com/bo2004.ppt).

Dan Gillmor là cây đại thụ của
phong trào “báo chí công dân”, ông hiện đang điều hành Trung tâm Truyền thông
Công dân ở Harvard và UC Berkeley, đồng thời là tác giả của một cuốn sách về đề
tài này, có tên We, the Media (O'Reilly, 2004).

Nếu bạn muốn biết thêm về cách hack
thẻ RFID, hãy bắt đầu với bài viết của Annalee Newitz trong tạp chí Wired với
nhan đề The RFID Hacking Underground (www.wirednews.com/wired/archive/14.05/rfid.htm.
Cuốn Everyware của Adam Greenfield (New Riders Press, 2006) sẽ đem lại cho bạn
một cái nhìn ớn lạnh về những mối nguy hiểm trong thế giới của những cái thẻ
RFID.

Phòng thí nghiệm chế tạo (Fab Lab)
của Neal Gershenfeld ở MIT (fab.cba.mit.e đang hack “những máy in 3D” giá thành
thấp và lần đầu tiên xuất hiện trên thế giới, chúng có thể moi được bất kỳ vật
thể nào mà bạn mơ tới. Điều này được ghi lại trong cuốn sách tuyệt vời của
Gershenfeld có tên Fab (Basic Books, 2005).

Shaping Things của Bruce Sterling
(MIT Press, 2005) đã chỉ rõ cách thức sử dụng thẻ RFID và các phòng thí nghiệm
chế tạo để bắt các công ty phải làm ra những sản phẩm không gây độc hại cho thế
giới.

Nói về Bruce Sterling, anh là tác
giả của cuốn sách tuyệt hay đầu tiên về hacker và luật pháp, The Hacker
Grackdown (Bantam, 1993). Đây cũng là cuốn sách đầu tiên đồng thời được một nhà
xuất bản lớn xuất bản và được công bố trên Internet (bạn có thể đọc trên
stuff.mit.edu/hacker/hacker.html). Chính cuốn sách này đã đưa tôi đến với quỹ
Electronic Frontier, nơi tôi có vinh hạnh được làm việc trong bốn năm.

Tổ chức Tiên phong trong lĩnh vực
Điện tử - Electronic Frontier Foundation (www.eff.org) là một tổ chức từ thiện
theo chế độ hội viên, trong đó có cả sinh viên. Họ sử dụng tiền do các cá nhân
gửi tới để đảm bảo an toàn cho quyền tự do cá nhân, tự do ngôn luận, thủ tục
pháp lý và phần còn lại của Luật Nhân quyền trên Internet. Họ là những chiến
binh tự do hiệu quả nhất trên Internet, và bạn có thể tham gia cuộc chiến bằng
việc đăng ký vào danh sách địa chỉ thư và viết thư cho những vị dân cử của mình
nếu họ đang định rêu rao tên bạn dưới danh nghĩa chống khủng bố, nạn vi phạm
quyền tác giả, mafia, hay bất kỳ tội danh nào mà họ đang quan tâm. EFF cũng
giúp duy trì TOR, The Onion Router, một công nghệ thực tế mà bạn có thể sử dụng
ngay bây giờ để thoát khỏi tường lửa kiểm duyệt của chính phủ, trường học hay
thư viện (tor.eff.org).

EFF có một website lớn, sâu rộng
với kho thông tin đáng kinh ngạc hướng đến các độc giả bình thường. Bạn cũng có
thể thấy điều này ở Hiệp hội Quyền Tự do Dân sự Hoa Kỳ - American Civil
Liberties Union (aclu.org), Kiến thức cộng đồng - Public Knowledge
(publicknowledge.org), FreeCulture (freeculture.org), Creative Commons
(creativecommons.org) - tất cả đều cần sự hỗ trợ của bạn. FreeCulture là một
phong trào sinh viên quốc tế tích cực tuyển chọn những thanh thiếu niên để tìm
vấn đề địa phương ở các trường cấp ba và đại học. Đó là một cách tuyệt vời để
tham gia và tạo nên sự khác biệt.

Rất nhiều trang web ghi chép lại
cuộc chiến bảo vệ tự do trên mạng, nhưng chỉ có một số thực sự tích cực như
Slashdot, “Thông tin cho những kẻ mọt sách, những thứ thật sự quan trọng”
(Slashdot.org

Và tất nhiên, bạn phải ghé thăm
Wikipedia, bách khoa toàn thư tổng hợp được soạn bởi những thành viên trên mạng
mà ai cũng có thể sửa, với hơn 1.000.000 bài viết chỉ tính riêng tiếng Anh.
Wikipedia cũng đề cập đến hoạt động hacking và những văn hóa đi ngược lại với
chuẩn mực thông thường của xã hội(60) ở một độ sâu sắc tuyệt vời,
được cập nhật trong từng nano giây. Bạn cần lưu ý là không nên chỉ đọc các bài
viết trong Wikipedia. Các đường dẫn “Lịch sử” và “Bàn luận” ở đầu mỗi trang
Wikipedia cũng vô cùng quan trọng, chúng cho bạn biết quá trình hình thành của
bài viết mà bạn đang đọc, giúp bạn đánh giá đúng mức các quan điểm có tính
tranh luận ở đó và tự quyết định sẽ tin ai.

(60)
Thường gọi tắt là “văn hóa đối nghịch”, hoặc phản văn hóa (counter-culture).

Nếu bạn muốn tìm hiểu những thứ
thực sự bị cấm, bạn phải vào Cryptome (cryptome.org), kho lưu trữ những bí mật,
những thông tin được nén và giải ra tuyệt vời nhất thế giới. Những người điều
hành dũng cảm của Cryptome đã dựa vào Đạo luật Tự do Thông tin để yêu cầu các
tài liệu bị tịch thu của nhà nước, hoặc thu thập các thông tin bị rò rỉ bởi
những người tố giác; sau đó công bố chúng.

Không có gì phải bàn cãi, tác phẩn
hư cấu vĩ đại nhất trong lịch sử ngành mã hóa chính là Cryptonomicon (Avon,
2002) của Neal Stephenson. Tác giả kể câu chuyện về Alan Turing và cỗ máy
Enigma của phát xít Đức, biến nó thành một tiểu thuyết chiến tranh hấp dẫn mà
một khi đã cầm lên, bạn sẽ không thể nào bỏ xuống được.

Pirate Party được nhắc đến trong
Đại chiến hacker cũng là một mạng có thật và hoạt động mạnh mẽ ở Thụy Điển
(www.piratpartiet.se), Đan Mạch, Hoa Kỳ và Pháp trong thời gian cuốn sách được
viết ra (tháng Bảy, 2006). Họ hơi cuồng nhiệt một chút, nhưng một phong trào có
thể diễn ra dưới mọi hình thức.

Nói về việc hơi điên rồ, Abbie
Hoffman và các Yippie đã thực sự cố gắng làm bay Lầu Năm Góc, trút tiền vào các
sàn giao dịch chứng khoán và bắt tay với một nhóm có tên là Up Against the Wall
Motherf—ers. Tác phẩm kinh điển của Abbie Hoffman về việc phá bỏ hệ thống,
Steal This Book, đang được tái bản (Four Walls Eight Windows, 2002) và cũng đã
xuất hiện trên mạng như một nguồn tham khảo cho người người muốn cập nhật nó
(stealthiswiki.nine9pages.com).

Hồi kí của Hoffman, Soon to Be a
Major Motion Picture (cũng được xuất bản bởi Four Walls Eight Windows) là một
trong những hồi ký yêu thích nhất của tôi, dù cho nó được hư cấu rất nhiều.
Hoffngười kể chuyện vô cùng cuốn hút và có bản năng của một người hoạt động xã
hội tuyệt vời. Nếu bạn muốn biết ông đã sống ra sao, hãy thử đọc cuốn Steal
this dream của Larry Sloman (Doubleday, 1998).

Để biết thêm nhiều thứ thú vị khác
về văn hóa đối nghịch: Trên đường của Jack Kerouac có thể tìm thấy ở bất kỳ
hiệu sách cũ nào chỉ với giá một hoặc hai đô. HOWL của Allan Ginsberg có ở
nhiều nơi trên mạng, và bạn có thể nghe ông ấy đọc nó nếu bạn tìm bản MP3 ở
archive.org. Bạn có thể nghe thêm album Tenderness Junction của nhóm Fugs,
trong đó có một đoạn audio về lễ làm bay Lầu Năm Góc của Allan Ginsberg và
Abbie Hoffman.

Đại chiến hacker đã không thể được
viết ra nếu không nhờ cuốn tiểu thuyết kỳ diệu có khả năng thay đổi thế giới
1984, cuốn tiểu thuyết xuất sắc nhất từng được xuất bản viết về việc các xã hội
đã phạm phải sai lầm như thế nào. Tôi đọc nó khi mười hai tuổi và từ đó đến
nay, tôi đã đọc đi đọc lại đến ba mươi hay bốn mươi lần, và mỗi lần, tôi lại
học được thêm một điều gì đó từ nó. Orwell là bậc thầy kể chuyện và rõ ràng là
ông phát ốm với nhà nước chuyên chế ở Liên bang Xô Viết. 1984 tới ngày nay vẫn
được coi là một kiệt tác khoa học viễn tưởng, một trong những tiểu thuyết thay
đổi cả thế giới. Ngày nay, “Chủ nghĩa Orwell” đồng nghĩa với tình trạng giám
sát ở khắp mọi nơi, suy nghĩ nước đôi và tra tấn.

Các phần trong Đại chiến hacker
được xây dựng một phần nhờ vốn liếng vay mượn từ nhiều tiểu thuyết gia khác.
Tuyệt tác truyện tranh xuất chúng của Daniel Pinkwater, Alan Mendelsohn: The
Boy from Mars (hiện đang được in lại như một phần của bộ “5 tiểu thuyết”, NXB
Farrar, Straus & Giroux, 1997) là cuốn truyện mà bất cứ ai đam mê các hoạt
động trí não đều cần phải đọc. Nếu bạn đã từng cảm thấy bị cô lập vì quá thông
minh hay quá kỳ quặc, HÃY ĐỌC CUỐN SÁCH NÀY. Nó đã thay đổi cuộc đời tôi.

Gần hơn thì có tác phẩm So
Yesterday (Razorbill, 2004) của Scott Westerfeld, viết về những cuộc phiêu lưu
của đám người đi săn lạnh lùng và những kẻ quấy rối theo tư tưởng văn hóa đối
nghịch. Scott và vợ anh, Justine Larbalestier, cũng như Kathe Koja, đã đem lại
một phần cảm hứng để tôi viết một cuốn sách cho những người trưởng thành trẻ
tuổi. Cảm ơn các bạn!

Lời cảm ơn"
align="justify">Cuốn sách này được hoàn thành nhờ công lao vô cùng
lớn của nhiều nhà văn, bạn hữu, người hướng dẫn và những người hùng đã giúp dự
án này trở nên khả thi.

Cảm ơn các hacker và những người
thuộc phong trào cypherpunk: “Thỏ” Huang, Seth Schoen, Ed Felten, Alex
Halderman, Gweeds, Natalie Jeremijenko, Emmanuel Goldstein, Aaron Swartz.

Cảm ơn những người hùng: Mitch
Kapor, John Gilmore, John Perry Barlow, Larry Lessig, Shari Steele, Cindy Cohn,
Fred von Lohmann, Jamie Boyle, George Orwell, Abbie Hoffman, Joe Trippi, Bruce
Schneier, Ross Dowson, Harry Kopyto, Tim O’Reilly.

Cảm ơn các nhà văn: Bruce Sterling,
Kathe Koja, Scott Westerfeld, Justine Larbalestier, Pat York, Annalee Newitz,
Dan Gillmor, Daniel Pinkwater, Kevin Pouslen, Wendy Grossman, Jay Lake, Ben
Rosenbaum.

Cảm ơn những người bạn: Fiona
Romeo, Quinn Norton, Danny O’Brien, Jon Gilbert, danah boyd, Zak Hanna, Emily
Hurson, Grad Conn, John Henson, Amanda Foubister, Xeni Jardin, Mark
Frauenfelder, David Pescovitz, John Battelle, Karl Levesque, Kate Miles, Neil
and Tara-Lee Doctorow, Rael Dornfest, Ken Snider.

Cảm ơn những người hướng dẫn: Judy
Merril, Roz và Gord Doctorow, Harriet Wolff, Jim Kelly, Damon Knight, Scott
Edelman.

Cảm ơn tất cả vì đã đem lại cho tôi
công cụ để suy nghĩ và viết về những ý tưởng này!

Thực
hiện bởi

nhóm
Biên tập viên Gác Sách

Chimcanhcut100786
– Kaitoukiddo1412 – nangmualachuyencuatroi

(Tìm
- Chỉnh sửa - Đăng)

Báo cáo nội dung xấu