Tiểu thời đại 3.0 - Chương 13 phần 1

Bên ngoài trời đã đổ mưa. Khi bắt đầu, chỉ là những tia nước
mong manh như kim thêu hoa lạnh buốt tinh tế, Thượng Hải được bao trùm trong
luồng ánh sáng nê-on, đột nhiên biến thành một vùng mờ ảo, trên trời như có
những cơn mưa tuyết màu trắng tinh khôi mịn màng đang tung bay mịt mù, nhưng
dần dần, mưa bắt đầu dồn dập, hoàn toàn không giống mưa Thu, mà như những cơn
mưa ào ạt đến cùng nhưng cơn bão mùa hạ. Kính chắn cửa sổ bị những giọt mưa đập
vào vang lên thứ âm thanh lộp bộp lộp bộp.

Sau khi vào thu, buổi sáng Thượng Hải luôn giăng một màn
sương mù. Trời đất mờ ảo trong thứ ánh sáng màu xám xanh luôn hiện lên vẻ
thương cảm. Kinh tế Thượng Hải cũng bắt đầu nguội lạnh như tiết trời đầu thu
vậy, tuy không đạp gấp thắng xe, nhưng hận không thể đạp thủng chân ga trước
đó, cuối cùng cũng phải từ bỏ.

Trời đổ sụp xuống, Diêu Minh[1] gánh; kinh
tế sụp xuống, bất động sản gánh trước. Ngoài những cao ốc thương mại cao cấp
thuộc hàng “công chúa không lo bị ế” nằm ở vành đai trong vẫn đang đứng sừng
sững vững chãi kia ra, thì từ vành đai giữa đến vành đai ngoài, sau đó đến vùng
ngoại thành và xung quanh Thượng Hải, mọi cao ốc thương mại đều như chiếc lá
gặp sương giá đã ỉu xìu. Vô số nhân viên môi giới bất động sản từng cao ngạo
một thời, nay đã lặng lẽ tháo những chiếc đồng hồ bằng vàng 18K ra khỏi cổ tay,
cởi bỏ những đôi giày da cá sấu, thay vào đó là đôi giày thể thao đệm khí của
NIKE hoặc PUMA, nhao nhao lao ra đường cao tốc, nét mặt xem cái chết nhẹ tựa
lông hồng, quyết một trận tử chiến, chỉ còn thiếu trên đầu quấn một dải khăn
trắng, thắt lưng dắt một đoản đao dùng để mổ bụng nữa thôi… Thứ duy nhất không
thay đổi ở họ là những bộ vest màu xám mãi ngự trị trên người, bất kể lúc nào
họ xuất hiện trong tầm nhìn của mọi người, đều trong bộ dạng mặc một bộ vest
size nổi bật có thêm chiếc cà–vạt lụa vừa rộng vừa thô kệch ghi chặt trên cổ.
Có lẽ khi họ chơi bóng đá, tắm táp, bơi lội, xông hơi cũng đều phải như vậy,
lúc nào cũng sẵn sàng lôi danh thiếp từ trong túi áo vest ra đưa cho bạn. Giống
như câu châm ngôn, bạn sẽ chẳng bao giờ biết khi nào gặp được chân mệnh thiên
tử của mình, vậy thì, cùng một lẽ, bạn cũng sẽ chẳng biết khi nào gặp được
khách hàng tiềm năng của mình. Tôi từng chứng kiến một vị môi giới bất động sản
cố sức lôi danh thiếp nhét cho một thằng nhóc cổ đeo khăn quàng đỏ, chân đi giày
lưới bên đường – tất nhiên, anh ta còn bồi thêm một câu “nhớ phải đưa danh
thiếp này cho bố cháu đấy”, nếu không tôi cũng phải nghi ngờ thế giới này mất.

[1] Diêu Minh (sinh ngày 12 tháng 9 năm 1980) là một cầu
thủ bóng rổ chuyên nghiệp đang chơi cho đội tuyển Houston Rockets của National
Basketball Association (NBA). Hiện anh là cầu thủ có chiều cao cao nhất chơi
cho NBA, 2.29m.

Lúc này đám người môi giới ấy đang đội nắng nắng gắt cuối
thu, mồ hôi ướt đẫm lưng áo đứng dưới cầu vượt chặn đủ hãng taxi cao cấp, tay
giơ cao tấm biển quảng cáo được tạo bằng bút lông và giấy bản, bên trên viết đủ
thứ khẩu ngữ lạ thường kiểu như “Cao ốc thương mại giá nhảy lầu, chỉ còn một
căn”, “Biệt thự độc đáo giá rẻ như rau, thua cả giá rau hiện nay”, “Chủ nhà
ngồi tù bị bắt, người nhà di dân bán tháo quyền sở hữu”, “Tiểu Tam bắt gian tại
giường, bà xã bán tháo nhà tốt”, “Bán nhà nuôi gái”, nhiều khi tôi thật lòng
cảm thấy thứ họ đang cầm trên tay là lời thoại của bộ phim truyền hình nhiều
tập kênh 8 giờ của đài TVB. Họ và những người ăn xin trên phố trông cũng chẳng
khác nhau là mấy, đều vác bộ mặt tươi cười nhún nhường với những người ngồi
trong xe, sau đó cẩn thận dè dặt gõ cửa xe. Nhưng đôi khi, người lái xe cao
cấp, thường chỉ là tài xế mà thôi. Họ lúc nào cũng đóng chặt cửa xe, đạp ga
chạy thẳng.

Các chính sách kiểm soát điều chỉnh của nhà nước vừa đưa ra
đã như một lá bùa của Mao Sơn đạo sỹ, lập tức khiến vô số công ty môi giới từng
được dựng lên theo tiêu chuẩn gánh hát lưu động phải hiện nguyên hình. Họ không
thể ngồi trong phòng làm việc kê cao gối ngủ, chỉ cần gọi mấy cuộc điện thoại,
gửi mấy tin nhắn, tiền tươi sẽ như gà mái uống thuốc mê vỗ cánh bay rào rào vào
tài khoản ngân hàng nữa.

Mấy tháng trước, các điểm môi giới bất động sản mọc lên như
nấm sau mưa, trên các phố lớn, len lỏi vào tận trong khắp các hang cùng ngõ hẻm
của Thượng Hải. Nhưng một trận gió thu quét qua, vô số của hiệu hôm qua còn
huyên náo tiếng người, hôm nay đã người đi nhà vắng, phía sau những bức tường
kính buông rèm cửa kia, có thể thấy bừa bộn giấy lộn trên mặt đất và thùng rác
chỏng chơ.

Không chỉ riêng ngành bất động sản, mọi ngành nghề khác cũng
đều dật dờ trong mưa gió. Siêu thị bán lẻ, chuỗi cửa hàng sách, sản phẩm điện
tử, cửa hàng bách hóa, rau quả dầu ăn lương thực, thị trường cổ phiếu… ngoại lệ
duy nhất chỉ có hàng xa xỉ phẩm. Người ta vẫn xếp hàng dài trước cửa hàng LV,
bất kể là phu nhân ông chủ lò than đá ở Sơn Tây, hay thành phần tri thức người
bản địa nhịn ăn nhịn tiêu, sẵn sàng tốn ba tháng lương để mua một chiếc túi
xách nhỏ về nhà rồi để lên bàn thờ thắp hương sùng bái, nét biểu cảm trên gương
mặt họ chẳng khác gì nhau. Các thương hiệu xa xỉ đều liên tục công bố số liệu
tài chính ra bên ngoài, quý thứ nhất đã tăng trưởng bao nhiêu, quý thứ ba doanh
thu lợi nhuận được hơn bao nhiêu, vô số những quả cầu tuyết khổng lồ từ trên
đỉnh núi vẫn đang ầm ầm lăn xuống, chúng càng lăn càng to, nghiền nát giấc mơ
của vô số người.

Mùa thu này, tình hình kinh tế của Thượng Hải như đang trải
qua một trận động đất yếu ớt nhưng âm ỉ và dai dẳng, nó không hề khiến trời
long đất lở, máu chảy đầu rơi, nhưng mọi người đều phải trải qua những ngày
tháng đầy hoảng sợ trong tiếng nổ ầm vang âm ỉ ấy. Bàn chân họ không thể bám
chắc trên mặt đất được, cảm giác da đầu săn lại khiến họ lo lắng lúc nào cũng có
thể bị ném vào không trung.

Công ty chúng tôi cũng vậy.

Tổng doanh thu quảng cáo của “M.E” đã giảm 27 %, lượt phát
hành giảm 18 %, đây là tình thế nghiêm trọng chưa từng xảy ra trong lịch sử
công ty. Tất nhiên, bạn cũng không thể trông mong những người cùng lúc đang lo
ngày mai chẳng biết có được lĩnh lương hay không, ngày mốt cà chua trong siêu
thị có đắt hơn thịt lợn hay không, nhưng vẫn có đủ tâm trạng để dành thời gian
quý giá ngồi nhàn nhã vừa uống cà phê vừa xem tạp chí văn nghệ – triển lãm của
bảo tàng nghệ thuật Ngoại Than liên quan quái gì đến tôi, có một nhà văn nào đó
của châu Âu mấy trăm năm trước từng viết du kí về Trung Quốc liên quan quái gì
đến tôi, môn nghệ thuật thủ công dân gian truyền thống nào đó sắp biến mất liên
quan quái gì đến tôi, một nhà điêu khắc nào đó đã mở triển lãm trong cung Lô
Phù liên quan quái gì đến tôi, một nhà thiết kế nào đó sau khi ra hàng đã lập
tức bị lạc lối liên quan quái gì đến tôi.

Người ta đang cố để sống, còn tâm tư đâu mà lo chuyện khác.

Tôi tình cờ đi ngang qua một sạp báo bên đường, phát hiện ra
không chỉ có tạp chí của chúng tôi, hơn nữa ngoài ra còn có vô số tạp chí thời
trang chất đống chẳng bán được đang nằm trên đất, bụi bặm mà xe hơi và giày dép
cuộn lên đã đem những khuôn mặt giả tạo của các minh tinh nhờ vào PS[2] chỉnh
sửa đến mức như vỏ trứng gà hoàn mỹ không tì vết trên các trang bìa tạp chí
kia, làm cho ngập ngụa trong bụi đất, trông vô cùng thảm hại.

[2] Viết tắt của photoshop, một phần mềm đồ họa với các
ứng dụng chỉnh sửa hình ảnh được dùng phổ biến hiện nay.

Gương mặt Cung Minh cũng chẳng phải quá đẹp. Sắc mặt ngày
càng trắng bệch, anh tay luôn căng mày nhíu mắt, nhân trung cũng kéo dài đến
mức trông còn hơn cả chúa tể Voldemort. Nếu không phải nhờ đôi chân mày dày rậm
đen láy, sống mũi cao anh tuấn, trông có vẻ khác với tạo hình của chúa tể
Voldemort, thì có lẽ tôi phải nghi ngờ lúc nào anh ta cũng có thể móc từ trong
túi áo vest ra một cây gậy thần niệm một câu thần chú “Avada Kedavra” với đám
công nhân viên đang ngủ gà ngủ gật.

Anh ta không còn nhiều thời gian nhàn rỗi nghiên cứu những
món đồ gốm mới nhất đến từ Tây Ban Nha để sai cấp dưới đi sưu tầm một bộ, cũng
không còn tâm trạng chỉ thị cho tôi và Kitty đi khắp Thượng Hải tìm kiếm những
loại cà phê với đủ hương vị khác nhau. Ngày nào anh ta cũng có những cuộc họp
không có hồi kết, gọi những cuộc điện thoại không có điểm dừng, xem những tài
liệu số lượng không giới hạn. Di động chỉ cần ngơi một chút, là phải cắm ngay
vào nguồn sạc, nếu không thì trong trạng thái tiêu hao năng lượng cao với mỗi
cuộc gọi bình quân đến bốn mươi lăm phút, đừng nói là iPhone, cho dù là đổi
thành di động Sơn Trại do Trung Quốc sản xuất có nguồn điện chẳng khác nào pin
hạt nhân, tôi tin rằng cũng không chịu nổi.

Càng gay hơn nữa là, công ty đang dốc toàn lực chuẩn bị khởi
động một tạp chí thuộc loại hình nghệ thuật ra đời trong năm tới. Vốn khi lên
kế hoạch lộ trình sản phẩm, cũng đúng vào thời kỳ tăng trưởng tốc độ cao của
“M.E”, hồi đó nguồn khách hàng và độc giả tăng vọt từng ngày, khiến công ty có
đủ niềm tin với tạp chí mới, trước đó tại tiệc chiêu đãi nội bộ dành cho khách
hàng quảng cáo, những người đứng đầu bộ phận kinh doanh của rất nhiều thương
hiệu còn chen chúc nhau muốn xem tạp chí mới thuộc “M.E” là mặt trận kinh doanh
quảng cáo mới của họ. Nhưng chỉ trong thời gian vài ba tháng, cả đất trời đều
như đã đổi màu, ánh hồng rực rỡ trước đó soạt một cái đã biến thành màu xanh
dưa chuột. Trước đây, những nhà kinh doanh quảng cáo thương hiệu tài chính hùng
mạnh, chỉ hận không thể trực tiếp cầm từng súc hiện kim màu hồng phấn nặng đến
mấy cân ném thẳng vào mặt chúng tôi, giờ đều như bánh xe xì hơi, chẳng ngọ
nguậy được nữa. Những câu nói với tần suất cao trong miệng họ cũng chuyển từ
“không thành vấn đề, bao nhiêu tiền, chúng tôi trả”, thành “không chắc nữa, rẻ tí
đi, để xem đã.”

Vì vậy, trong khi cả Thượng Hải đều chìm trong mưa gió, mọi
công ty đều cắt giảm chi tiêu, thu hẹp chiến tuyến, chúng tôi lại bận rộn hơn
ai hết. Thậm chí công ty không những không cắt giảm nhân viên, mà trái lại còn
xây dựng đội ngũ nhân viên mới để phục vụ cho ấn phẩm mới toanh sắp tới. Người
khác thèm thuồng hâm mộ chúng tôi, nhưng chuyện nóng lạnh bên trong chúng tôi
tự biết. Đây rốt cuộc là uống rượu độc giải khát trước ngày tận thế, hay cuộc
tử chiến giải quyết tận gốc mọi vấn đề, chẳng ai nói rõ được. Mọi người đều
giống những chú hề đột nhiên bị ép buộc phải trèo lên dây thép, chẳng ai dám
manh động để tránh cảnh đắm hết cả thuyền. Tổ rơi xuống đất lẽ nào trứng còn
nguyên vẹn, cho dù công ty vẫn tiếp tục hoạt động kinh doanh, chưa cắt giảm
tiền lương và nhân sự, nhưng trong thời đại mà chỉ số CPI nhảy vọt không ngừng
giống như nhiệt kế trong nách của người béo lên cơn sốt, thì không tăng lương
cũng chẳng khác nào bị giảm tiền.

Ngay cả Kitty dạo gần đây cũng không còn điên cuồng mua sắm
giày cao gót nữa. Phải biết rằng, trước đây con vật mà chị ta yêu thích nhất là
con nhện, từng có thời chị còn muốn xăm hình con nhện lên vai, trước sự nghi
ngờ của tôi, chị ta nói: “Vì nó có tám chân! Ngày ngày có thể đi bốn đôi giày
cao gót khác nhau!” Tôi châm chọc lại: “Vậy chị nên thích con rết thì đúng
hơn!” Chị ta đã nghiêm túc từ chối lời đề nghị của tôi: “Không được, thế thì
tôi phá sản mất.” Thậm chí ở công ty đã bắt đầu có người đem cơm đi làm – phải
biết rằng trước đó, “M.E” chỉ có hai loại người, một loại người không ăn cơm,
chẳng hạn như nhóm cố gắng ép xác đến gầy đét mà đầu têu là Kitty, một loại chỉ
cần ăn cơm là có thể dùng chi phiếu để thanh toán, đó là nhóm giám đốc với Cố
Nguyên, Cố Ly đứng đầu. Đã không làm được quỷ đói mặc áo vàng đeo bạc, thì chí
ít cũng đừng biến thành thằng cùng đinh da bọc lấy xương – ăn nhiều thêm chút,
chí ít khí sắc xem ra cũng hồng hào, tướng mạo cũng không đến nỗi nhếch nhác.

Nhưng không phải ai cũng sống cảnh giật gấu vá vai như thế.
Luôn có một số người là vật cưng của Thượng Đế. Từ trước đến nay tôi vẫn dán
cái mác này lên người Cung Minh, Sùng Quang, hoặc Cố Nguyên, Cố Ly. Tôi chưa
từng nghĩ đến chuyện sẽ có một ngày, tôi sẽ đem từ ngữ này đặt trên đầu Nam
Tương. Nó có thể là “Hồng nhan bạc mệnh”, có thể là “nàng lọ lem tội nghiệp”,
có thể là “hang sâu u lạnh ai nào biết”, có thể là “nàng công chúa ngủ trong
rừng”, nhưng nó không thể nào, cũng như không nên là “vật cưng của Thượng Đế”.
Có thể tôi đã nhầm. Sự hiểu biết của Nam Tương về thị trường nghệ thuật và vốn
liếng về tri thức nghệ thuật, khiến nó như cá gặp nước trong quá trình chuẩn bị
tạp chí mới. Sau khi gần như đã hoàn thành mấy hạng mục công tác tính toán
chung, nó đã từ trợ lý mỹ thuật thăng chức lên làm chủ quản mỹ thuật, sau đó,
tôi lại nghe tin nó đã trở thành tổng giám đốc kinh doanh của tạp chí mới. Nó
chính là con cá muối trở mình sống lại, nó đắt như giấy Lạc Dương[3],
nó chính là con cá chép đã vượt long môn kia, lắc lư vùng vẫy bơi từ phố Đông
đến phố Tây – huống hồ đằng sau nó còn có một người bạn trai đang nắm trong tay
một số lượng lớn cổ phần của công ty làm hậu thuẫn vững chắc.

[3] Thời Tây Tấn, đô thành Lạc Dương có một nhà văn lớn
tên là Tả Tư. Ông này rất tài hoa, văn chương sắc bén. Qua mười năm dốc lòng
sáng tác, cuối cùng ông này đã hoàn thành được một tác phẩm lớn tên gọi Tam Đô
phú. Vì được các nhà phê bình nổi tiếng khen ngợi, cho nên tác phẩm này nhận
được sự đón nhận nồng nhiệt của mọi người, nhà nhà đều muốn có một quyển. Nhưng
thời đó kỹ thuật in ấn còn chưa được như ngày nay, việc truyền bá ấn phẩm, hoàn
toàn phải dựa vào in ấn thủ công. Vì ai ai cũng cần mua giấy để sao tác phẩm,
cho nên giấy Lạc Dương không thể nào thỏa mãn hết nhu cầu ấy, thành ra giá giấy
tăng cao chưa từng thấy. Sau này, thành ngữ “đắt như giấy Lạc Dương” dùng để ca
ngợi tác phẩm nhận được sự yêu mến vô cùng của độc giả, bán rất chạy.

Tôi đã làm trong “M.E” được hơn ba năm, hiện giờ cấp bậc
hành chính còn thấp hơn cả Nam Tương. Cho dù tôi và Kitty đều được xem là
trường hợp đặc biệt, quyền hạn vô hình trên tay rất lớn, suy cho cùng chúng tôi
đều là người theo sát bên hoàng đế, dù chẳng thể đầu ấp tay gối mà thủ thỉ tâm
tình thì chí ít cũng có thể xiên xẹo mấy câu. Nhưng trong ván cờ này, Nam Tương
là người đang ngự trị trên chúng tôi – chí ít trong mỗi cuộc họp hàng tuần do
Diệp Truyền Bình triệu tập, đều có một chiếc ghế thuộc về nó, còn tôi, chỉ khi
Cung Minh yêu cầu cà phê, mới có tư cách đẩy cánh cửa lớn luôn đóng im ỉm kia
mà bước vào.

Ngày nào cũng phải bê một tách cà phê đến, dưới ánh mắt như
tôi không hề tồn tại của mọi người, bước vào căn phòng họp ấy, đón nhận sự sỉ
nhục đã được dành riêng cho mình. Tôi chưa từng dám ngước mắt lên nhìn về phía
Nam Tương, vì không biết khi nhìn thẳng vào ánh mắt ấy rốt cuộc sẽ đem đến cảm
xúc gì. Tôi cũng không dám nhìn Cố Ly, vì tôi biết trong ánh mắt đó sẽ là ánh
mắt tràn ngập sự đồng tình.

Tôi càng không dám nghĩ đến chuyện nhìn Cố Nguyên, bất kể
cảm xúc trong mắt anh ta với tôi là gì, tôi cũng không muốn nhìn. Tôi căm thù
anh ta.

Cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua như vậy, chẳng có sự kinh
ngạc hay mừng rỡ quá lớn, cũng chẳng có đau đớn hay thương cảm quá mãnh liệt.
Vì mấy đứa tôi chỉ cần không chụm lại bên nhau, thì dường như Thượng Đế cũng
chẳng còn hứng thú xem kịch nữa, cuộc sống của chúng tôi giống như từ trạng
thái của những cơn sóng lớn cuồn cuộn lúc triều dâng lên trên sông Tiền Đường,
biến thành những con sóng lăn tăn trên Biển Chết rồi. Tôi, Nam Tương, Cố Ly, Cố
Nguyên – bốn người duy trì một cuộc sống ngày ngày ngẩng đầu lên không gặp cúi
đầu xuống cũng không thấy như thế, cho dù ngày nào chúng tôi cũng gần như đều
có tám giờ, cùng hoạt động chung trong một không gian có bốn bức tường bao
quanh, đôi khi khoảng cách gần đến mức đôi bên có thể ngửi thấy cả mùi nước hoa
trên người đối phương nữa.

Trong khoảng thời gian này, truyền hình cáp bắt đầu chiếu
lại bộ phim Những người bạn[4], hồi đó mấy chúng tôi đều
là fan cuồng của Những người bạn. Nhưng khi Mỹ đã phát sóng đến tập
6, thì Thượng Hải mới chỉ phát tập 1, hồi ấy vẫn còn chưa có nhiều tài nguyên
trên mạng như bây giờ, cũng chưa có những đường truyền tốc độ cao dùng công
nghệ 4G cho phép tải dữ liệu xuống với tốc độ 720p thậm chí 1080p với các files
dữ liệu dung lượng lớn. Tầm nhận thức của chúng tôi về điện ảnh Mỹ vẫn dừng lại
ở những giọng nói quen thuộc của đám diễn viên lồng tiếng trên đài truyền hình.
Tôi còn nhớ khi ấy đài truyền hình cáp Thượng Hải phát tập cuối trong loạt mười
tập phim củaNhững người bạn vào năm 2006, bốn chúng tôi đã mua mấy
chai Cola lớn, 3 suất gà rán Kentucky loại to mang về nhà, cùng cuộn mình trong
chiếc chăn to chen chúc trên giường Cố Ly mà thưởng thức đoạn kết mà bao người
mong đợi ấy – sau đó mấy năm, bọn tôi mới biết, khi bọn tôi nước mắt nước mũi
sụt sùi thưởng thức cảnh hạ màn cuối cùng ấy, thì trên thực tế cảnh này đã chậm
hẳn hai năm rồi, vì ở bên kia bờ đại dương, phim Những người bạn đã
hạ màn từ năm 2004.

[4] Tên tiếng anh là Friends.

Còn đến năm 2010, dường như người ta lại bắt đầu hoài cổ.
Người máy mặt phẳng lòe loẹt đủ màu trong ký ức thời thơ ấu, nay đã biến thành Người
máy biến hình
 phiên bản 3D, chúng càn quét các phòng vé trên thế giới
với sức công phá của thuốc nổ và tốc độ của tia laser; tập thứ nhất Harry
Potter chúng tôi bắt đầu đọc từ năm lớp bốn tiểu học, giờ đây cũng đã đến cao
trào đầy nước mắt ở tập cuối phiên bản điện ảnh, nhớ lại hồi đó, trong hộc bàn
ở lớp lúc nào cũng nhét sẵn một cuốn sách truyện vừa đọc với hai mắt thèm
thuồng đến sáng rỡ, vừa mơ mộng rằng mình cũng có thể múa may chiếc đũa thần
giống bọn nhóc trong truyện, còn bây giờ người ta lên mạng bàn tán về những
điều mình nghĩ; hay như tiểu thuyết Sex and the City được
những cô gái đại học vừa mới biết thế nào là thời trang thế nào là tình dục,
say mê đến điên dại hồi đó, cũng bắt đầu được chuyển thành phim, tuổi tác của
mấy nữ diễn viên chính trong phim cộng lại chắc phải đến hơn hai trăm tuổi,
nhưng không hề cản trở họ điên rồ kiếm tiền nhờ vào sự hoài niệm của mọi người
về năm tháng đã qua, sự tiến bộ của điện ảnh không chỉ nằm ở khả năng có thể
dùng CG để ảo hóa ra Avatar hoặc Yêu tinh xanh, mà còn nằm ở chỗ có thể biến
một Sarah Jessica Parker 50 tuổi trông vẫn như Carrie 39 tuổi trong ký ức của
chúng tôi, tất nhiên, Botox cũng giúp sức không nhỏ.

Lúc này, ngay cả phim Những người bạn cũng
được lôi ra chiếu lại. Được cái nó vẫn giữ dáng vẻ của hồi đó, chứ không biên
tập lại thành một phiên bản mới nhất hay phiên bản điện ảnh gì đó.

Hôm ấy tôi vô tình lang thang trên các trang mạng của Trung
Quốc, đọc được tình hình hiện tại của mấy diễn viên chính khi xưa, dường như
đều chẳng mấy lạc quan, tuy mọi người đều đang nhao nhao quay phim truyền hình,
nhưng chẳng ai muốn dừng lại một chút để tìm hiểu về cuộc đời sau phim của
những diễn viên này.

Tôi ngẩn người nhìn vào màn hình trang web, sao mà giống
chúng tôi đến thế.

Hồi chúng tôi còn ở bên nhau, mỗi lần tụ tập thì dường như
có thể lật tung cả bến Thượng Hải, làm sập cả phố Nam Kinh, lúc này đã mỗi
người một ngả, bị dồn đánh đến mức phải hiện nguyên hình, biến thành những kẻ
qua lại trên phố không thể bình thường hơn được nữa. Giống như nhóm hát đã từng
một thời hô mưa gọi gió, sau khi tan đàn xẻ nghé, sẽ nhanh chóng bị người ta
quên lãng.

Thậm chí tôi cũng dần quen với cuộc sống chỉ có cuộc sống
hai người tôi và Cố Ly trong căn biệt thự rộng thênh thang. Không có Đường Uyển
Như và Nam Tương, những cuộc trò chuyện giữa tôi và Cố Ly cũng dần ít đi, hơn
nữa dạo gần đây nó cũng trở nên bí hiểm, hành tung thoắt ẩn thoắt hiện. Không
chỉ không gặp được nó trong biệt thự, mà tôi khi ngay ở công ty cũng chẳng thấy
tăm hơi đâu.

Nhưng mỗi khi tôi chuyển tài liệu hoặc cà phê cho Cung Minh,
thi thoảng có thể bắt gặp nó đang ngồi trên ghế đối diện với bàn làm việc của
Cung Minh bàn bạc to nhỏ gì đó. Phần lớn thời gian xem chừng đều là bàn bạc
công việc bình thường, Cố Ly cầm một xấp tài liệu trên tay rồi báo cáo tình
hình tài chính các dự án với Cung Minh, trông chẳng khác gì nữ phát thanh viên
dẫn chương trình tin tức đang chăm chú nhìn vào máy tính nhắc lời vậy, còn Cung
Minh chỉ phụ trách hai việc: lắc đầu, hoặc gật đầu.

Chỉ có một lần, tôi bắt gặp Cố Ly và Cung Minh tranh cãi,
khi đẩy cửa bước vào đúng lúc tôi bắt gặp dáng vẻ Cố Ly vừa đập bàn đứng lên,
ngay tức khắc tôi bị diện mạo kích động đến đỏ mặt tía tai của nó hù cho giật
mình, tách cà phê trên tay hắt đi một nửa lên thảm sàn nhà màu trắng của Cung
Minh, khi đó tôi cảm thấy Cung Minh đang trợn mắt nhìn mình, anh ta chẳng nói
chẳng rằng kéo ngăn kéo bàn ra một cái soạt, cảm giác vừa như cầm súng, lại vừa
giống cầm gậy ma thuật niệm thần chú “Avada Kedavra”, nhưng anh ta nhanh chóng
quăng ra miếng khăn lông hút nước rồi chỉ thẳng ngón tay thon dài về phía vết
bẩn loang trên sàn còn miệng thì lắp bắp, kích động như sắp ngất đến nơi.

Tôi bò lên sàn nhà cố sức lau sạch vết bẩn trên thảm, nhưng
con tim hiếu kỳ và lỗ tai lại đang cố chộp lấy mọi đầu dây mối nhợ trong phạm
vi căn phòng. Nhưng Cố Ly lại chẳng nói gì, quay người sa sầm mặt bỏ ra ngoài.

Ngoài thời gian làm việc, chúng tôi đều lặng lẽ bình yên
sống bên nhau. Chỉ cần buổi tối không có việc gì, thì hai đứa chen nhau trên
chiếc sofa trong phòng khách cùng xem phim Những người bạn đang
được chiếu lại. Cố Lý kéo tấm chăn lông thú cực lớn màu tuyết trắng trong phòng
ngủ ra, quấn lấy hai chúng tôi – tấm chăn ấy được nó mua trong một cửa hàng bán
đồ chăn ga gối đệm trên lầu năm của tòa nhà Hằng Long, sau khi nó lên chức tổng
giám đốc tài vụ của “M.E” được hai hôm, khi về đến nhà nó đã đem tấm chăn lông
cực lớn tưởng chừng có thể cuốn đủ mười người như Đường Uyển Như ấy trải ra,
đúng lúc tôi vô tình nhìn thấy nhãn giá còn chưa kịp xé đi, “Chết tiệt! Một cái
chăn thôi mà! Một vạn hai! Cậu muốn chết hả!” Tôi the thé gọi Đường Uyển Như và
Nam Tương, rồi cùng lúc đả kích phong cách hoang phí kiểu chủ nghĩa tư bản của
Cố Ly. Cố Ly trợn mắt với tôi, rồi cầm chăn trắng quấn lên người: “Cậu đọc
thiếu một số 0 rồi.” Lời của nó vừa dứt, Đường Uyển Như và Nam Tương hai con
cầm thú này đã sấn sổ nhảy bổ vào trong chăn, ba đứa nó quấn mình trong một
chiếc chăn lông, trông chẳng khác nào hai nàng tiên và một thú nữ trong rừng
rậm.

Báo cáo nội dung xấu