Cô đơn trên mạng - Chương 04
CÔ: Cái điều xảy ra sau đêm hôm ấy giống như tập hai của một
cuốn sách mà ngay sau khi đọc xong tập một người ta đã muốn đọc lại. Đôi lúc cô
phải dụi mắt vì ngỡ ngàng. Những bức e-mail của anh đầy ắp tình cảm và những lo
lắng thực sự cho cô. Anh thật tinh tế, nhân hậu, kiên nhẫn, hiếu kỳ, tự nhiên,
điềm đạm và nhiều khi nhạy cảm một cách thái quá.
Ngoài ra anh còn rất sexy. Đã từ lâu ra cô nhận thấy ở người
đàn ông không có gì, tuyệt đối không có gì sexy hơn là khả năng biết lắng nghe
của anh ta. Anh có thể nghe cô - có nghĩa là anh có thể đọc hàng trang màn hình
cô viết mỗi khi họ chat - với niềm vui thích của một cậu bé. Anh đọc, thỉnh
thoảng ngắt lời cô, đưa ra những câu hỏi khiến cô phải moi óc ra những chi tiết
mà cô tưởng là mình đã quên lâu rồi, hoặc những chi tiết mà trước đây cô chưa
hề biết. Ngoài ra - cái này thì anh làm cô hơi xấu hổ - anh nhớ tất cả những gì
cô kể với anh, nhớ hơn là bản thân cô. Đôi khi cô tưởng như là anh ghi lại
những điều ấy ở đâu đó trong một cuốn sổ dầy mà anh bí mật mở ra trước cô và
đọc những lời của chính cô.
Sexy nhất trong toàn bộ con người anh, không còn phải nghi
ngờ gì nữa, đó là cái đầu của anh. Bao giờ cô cũng quan tâm nhất đến đầu của
những người đàn ông. Cô nhớ hồi còn học đại học, trong đêm lễ Andrzejki nào đó,
cô với lũ bạn gái trong ký túc xá đã lên danh sách những người đàn ông mà mình sẵn
sàng lên giường với họ nhất. Một trò đùa sau mấy cốc bia ấy mà. Trong danh sách
của cô, chiếm bốn vị trí đầu tiên là Dostojevski, Freud, Einstein và Bach.
Không một ai trong số hơn người ấy, dù có muốn đến mấy, thậm chí có uống đến
bốn chai vang đi nữa, có một chút gì đó nhắc đến Redford (đứng tận hàng thứ tám
trong danh sách của cô), nhưng vẫn cứ gợi nên trong cô bằng thiên tài của mình,
những tưởng tượng tình dục thực thụ. Nếu cô phải làm cái danh sách ấy vào ngày
hôm nay? Chính thế! Ai hôm nay sẽ có tên trong danh sách đó? Cô có thể tạm thời
thay Dostojevski bằng Wojczak, Freud và Einstein để lại thì chắc rối, Bach sẽ
thay bằng Santana. Còn Jakub? Jakub thì đơn giản là luôn luôn sexy và phải có
tên trong một danh sách hoàn toàn khác. Còn câu hỏi sẽ như thế nào? Tôi thích
lên giường với ai nhất? Điều này giờ đây không quan trọng. Giờ đây cô sẽ lên
giường với người đàn ông chưa bao giờ có tên trong danh sách kia. Cả trong danh
sách này cũng không. Hình như mọi sự đã được an bài như vậy rồi. Với lại, khi lên
cái danh sách đầu tiên ấy, cô đã biết anh đâu. Chuyện đã quá lâu rồi. Hồi ấy cô
đã từng, tất nhiên là trong thẳm sâu của bí mật, nghĩ rằng dẫu sao thì cô vẫn
thích lên giường với Janis Joplin nhất. Một tiểu sử như vậy. Vâng. Đã lâu đến
phát sợ.
Cô cố thử tập trung mọi hiểu biết về anh trong một từ duy
nhất để có thể bằng từ đó diễn tả một cách chính xác nhất tính cách của anh. Cô
nhận thấy, có phần nào ngạc nhiên, rằng thích hợp nhất sẽ là “nữ tính”. Đúng
thế. Jakub rất giàu nữ tính. Đã có lần cô viết cho anh về điều này và phấn khởi
chờ đợi phản ứng của anh. Cô đã dự tính là anh sẽ phản đối sẽ lý luận để thuyết
phục cô rằng cô không có lý. Cô ngưỡng mộ anh nhưng khi anh phản đối. Chính
những khi anh phản đối và lý luận, cô hiểu thêm về anh, về những gì anh nghĩ
nhiều hơn. Anh cố bằng mọi giá để thuyết phục cô nhất trí với cái lý của anh,
nhưng bao giờ anh cũng làm như thế nào đấy khiến cô không bị tổn thương.
Thỉnh thoảng, do bướng bỉnh, cô chủ tâm chuẩn bị trước những
“bất đồng quan điểm” mà cô cho là lý thú, cô cùng với chúng đối đầu với anh, cô
hoan hỉ đọc những gì cô muốn nói về đề tài này, để rồi rút cục, khi đã biết
được cái mình muốn biết, cô bảo anh rằng đằng nào thì cô cũng nhất trí với anh
từ đầu đến cuối.
Anh là người đàn ông giàu nữ tính nhất mà em được biết – vào
một ngày nào đấy cô đã viết đầy khiêu khích, khi họ chat với nhau. Ngay tức
khắc, như thể anh đã chuẩn bị câu trả lời từ lâu anh viết lại:
Anh luôn phân vân, không biết em có phát hiện ra phần nữ
tính trong con người của anh không. Anh không dập tắt nó như phần lớn đàn ông
vẫn làm. Anh tìm kiếm nó nơi mình. Thật may mắn vì anh làm việc đó với chính
em. Thậm chí em không biết được là em đã giúp anh nhiều như thế nào để anh sống
hoà thuận với phần đàn bà ấy trong tâm lý mình đâu. Đã từ lâu rồi anh muốn cám
ơn em vì điều đó.
Và một lúc sau anh viết thêm, để cô không phải phân vân rằng
phần đàn bà trong tâm lý trong bất kỳ trường hợp nào cũng không bao trùm toàn
bộ tâm lý anh.
Không gì có thể so sánh được với điều này trong việc giúp
anh hiểu được em cảm thấy gì, cảm thấy như thế nào và cảm thấy ở đâu và khi
nào. Một sự hiểu biết như vậy đối với một người đàn ông đích thực giống như
những chỉ dẫn để đến với tâm hồn phụ nữ. Và đến thân thể, lại càng gần hơn.
Nhân thể, em có biết là hôm nay em chưa nói với anh về thân thể mình không? Mà
chúng mình đã nói chuyện với nhau hơn ba phút rồi đấy.
Liệu có thể có cái gì đó ngọt ngào hơn một người đàn ông
đích thực giàu nữ tính, người tự nhắc với bạn rằng hôm nay người ấy còn quên
chưa nói với bạn rằng với người ấy, bạn hấp dẫn biết bao?
Điều duy nhất khiến cô không yên, đó là cho tới lúc này,
chưa bao giờ anh gọi tên cái đang diễn ra giữa họ từ mấy tháng nay. Cô tuyệt
đối không băn khoăn gì về việc, cô quan trọng với anh biết nhường nào. Cô cảm
nhận được điều này trên từng bước đi. E-mail của anh chờ cô mỗi sáng. Vào thứ
hai thì bao giờ cũng có ba cái. Một từ thứ sáu, một từ thứ bảy và một từ chủ
nhật. Từ cái “đêm với Natalia” chưa bao giờ khác đi. Chưa bao giờ. Mặc cho
những chuyến đi triền miên, e-mail cho “bắt đầu ngày thứ n với em” - như anh
gọi - vẫn đến đều đặn như mặt trời mọc hay như tàu hỏa Đức. Anh tính từng ngày.
Cứ mỗi ngày qua đi, “n” lại lớn thêm một. Đã lâu lắm rồi, Cô chẳng quan trọng
cho bất cứ ai. Đã có một ngày, vào buổi trưa, ngay trước kỳ kinh, cô ăn trưa ở
văn phòng, với van Morrison trong tai nghe của cái walkman và cô đã khóc khi
nghĩ về điều đó. Đơn giản là nước mắt cứ trào ra. Một sự thái quá không kiềm
chế nổi trước kỳ kinh như vậy.
Điều này thật tuyệt vời: bắt đầu một ngày bằng những bức thư
ấy. Vào thứ hai, bao giờ chúng cũng tình cảm hơn những cái của những ngày khác
trong tuần. Vào những ngày cuối tuần anh nhớ cô. Cô cảm nhận được điều đó. Với
mỗi một kỳ nghỉ, lại rõ hơn lên. Anh gọi cô như thế nào, anh kể chuyện gì và
theo cách nào, những điều anh muốn biết, tất cả đã tiết lộ về nỗi nhớ đó. Ngoài
ra vào thứ hai, anh thường hay nói về tình cảm nhất. Không ít lần không bình
thường đến nỗi khi đọc cô như bị nghẹt thở. Như thứ hai ấy, sau kỳ nghỉ ở Berlin, nơi anh tham dự
một khóa học nào đấy:
Em thậm chí không biết được là anh sung sướng như thế nào vì
được quen em. Và rằng anh có thể nói với em điều đó.
Thậm chí em không biết...
Hay là cái lần anh từ Đại học Tổng hợp Amur ở Bỉ, đi hết mấy
tiếng đến Brussel, chỉ cốt gửi cho cô một cái e-mail trong quán cà phê Internet
của ga, mà đoạn cuối của nó cô đã phải đọc đến hàng chục lần vào cái ngày thứ
hai ấy:
Bởi anh thích viết cho em. Vì nhiều lý do. Một trong số đó
là, anh muốn em biết rằng anh nghĩ đến em. Đây là một động cơ khá ích kỷ, nhưng
anh không có ý định từ bỏ nó. Còn anh thì hay nghĩ và nghĩ nhiều. Đúng ra là
những ý nghĩ về em đồng hành với anh trong mỗi tình huống. Và em không có khái
niệm là như vậy tốt cho anh như thế nào đâu. Mỗi lần như vậy, anh lại tưởng
tượng ra đủ thứ. Và như vậy, thường cũng rất tốt cho anh. Bởi là anh đánh giá
rất cao cái thực tế, là em đã xuất hiện trong cuộc đời anh. Anh gần đây thì
thật khó khăn khi phải dùng những từ kiểu như “anh đánh giá”. Gần đấy đôi khi
anh tưởng như từ ngữ là quá nhỏ bé. Vì vậy mà anh cám ơn em. Cám ơn em với tất
cả lòng can đảm, với niềm xúc động dịu êm không che giấu vì có em hiện hữu.
Và rằng anh có thể hiện hữu.
Và cả cái lần anh đã làm cô xúc động khi viết cho cô tại
phòng làm việc ở Munich vào
đêm chủ nhật:
Hôm qua anh đạp xe vào rừng. Em có biết anh thường mơ ước
điều gì khi tưởng là mình đang yêu không? Anh ước rằng khi hôn, anh sẽ cảm thấy
vị của những trái phúc bồn tử mà anh đã hái trong rừng cho CÔ ẤY. Em có thích
rừng không?
Còn phúc bồn tử thì sao?
Đúng, thứ hai cùng với anh có phần nào giống như Valetine
của một tuần.
Và cho dù những bức e-mail vào thứ hai của anh đầy những câu
hỏi, nhưng anh không bao giờ - gần đây cô đã kiểm tra tại một cách chính xác -
hỏi cô làm gì vào những ngày nghỉ cuối tuần. Cô biết vì sao. Đối với anh, ông
xã giống như là PESEL trong chứng minh thư. Một ai đó đã biên chế anh và thỉnh
thoảng lại đơn giản là cần phải đưa anh đi đâu đó. Ngoài ra anh chỉ quan trọng
thông qua quyết định của một viên chức nào đó. Giống như là ví dụ như người làm
thủ tục đăng ký kết hôn. Không, tất nhiên là chưa bao giờ anh nói trực tiếp với
cô điều này. Nhưng cô có thể đọc được nó qua những gì anh viết - đúng thế. Cô
biết.
Đề tài “ông xã” được họ ngấm ngầm thông đồng phong tỏa bằng
sự im lặng tuyệt đối. Thực ra thì cũng chẳng có một sự thông đồng nào hết. Để
thông đồng người ta cần chí ít cũng một lần nói tới. Cô không bao giờ nói với
anh về chồng mình. Chẳng qua là cô chỉ giới thiệu với anh. Bằng một câu duy
nhất: “Em 29 tuổi, sống ở Warszawa, từ năm năm nay em sống với một người đàn
ông, là ông xã của em, tóc em đen dài, và màu mắt thì tùy thuộc vào tâm trạng”.
Đó là cùng trong ngày cô tìm thấy và làm quen với anh trên
ICQ. Cô muốn mọi sự phải rõ ràng ngay từ đầu. Cho tới lúc này, anh có thể khiến
cô phát chán vì quay lại hoài cái đề tài màu mắt cô, chúng “vì sự liên quan của
mình với cảm xúc, có thể trở thành vật liệu nghiên cứu tuyệt vời cho các nhà
gien học, mà nếu không phải cho tất cả thì chắc chắn là cho một người”. Anh hỏi
về những chi tiết nhỏ nhất, về “màu, độ óng, độ mượt, mùi hoặc vị” của tóc cô,
anh kể cho cô nghe tỷ mỷ về Warszawa như anh nhớ “từ thời mà được đi thang máy
lên tầng thứ 32 của Cung Văn hóa vẫn còn là một điều hấp dẫn nhất”. Song anh
không bao giờ nhớ lại trong các câu chuyện về “năm năm cùng với một người đàn
ông”. Anh không dành cho đề tài này một miligiây nào trong thời gian ở trên
mạng của họ.
Lúc đầu cô không để ý đến chuyện này. Khi viết về cuộc sống
của mình, cô thường và không hề đắn đo dùng ngôi số nhiều sau đấy, khi độ riêng
tư trong tình bạn của họ tăng lên, trong lòng cô bắt đầu cảm thấy một sự bất
tiện nào đó khi kể với anh về cuộc sống của mình lại dùng từ “bọn em”. Gần đây
cô cảm thấy rất rõ rằng có thể gây nên cho anh một sự khó chịu đặc biệt khi nói
về những gì cô cùng làm với chồng, thậm chí cho dù đó chỉ là việc cuốc một mảnh
đất nhỏ trong vườn. Cô không muốn làm anh khó chịu! Một sự khó chịu đặc biệt
hay bất cứ một sự khó chịu nào khác. Với cô anh phải được thoải mái.
Tốt nhất là chỉ với cô thôi!
Do đó mà gần đây cô đặc biệt chú ý để viết ở ngôi số ít. Tất
nhiên là cô làm rất nhiều thứ ở ngôi số nhiều, nhưng kể lại cho anh bao giờ
cũng ở ngôi số ít. Chuyện này hoàn toàn chẳng khó khăn gì. Sau độ hai tuần thì
cô có thể kể về mọi chuyện ở ngôi số ít. Sau mấy tuần tiếp theo nữa thì cô
không còn nhớ, việc gì cô thực sự làm với chồng, việc gì làm một mình. Việc gì
không thể kể lại ở ngôi số ít thì nói chung là cô không kể.
Điều này thật rõ ràng. Kể từ một thời điểm nào đó, anh không
thể chấp nhận được thực tế là cô lại thuộc về một người đàn ông khác. Mà cô thì
lại thuộc về một người đàn ông khác. Không khí lạnh nhạt gần đây giữa hai vợ
chồng hoàn toàn không làm thay đổi thực tế là họ vẫn sinh hoạt tình dục với
nhau đều đặn. Không lãng mạn mà cũng chẳng nồng nàn đặc biệt gì. Đơn giản là
đều đặn. Có thể tốt hơn. Tốt hơn nhiều. Chỉ cần cô muốn. Cô không muốn. Với cô,
được chồng đòi hỏi, thế là đủ. Anh ấy đòi hỏi và phần thưởng là được toàn quyền
về thân thể cô một cách đều đặn. Cô sẵn sàng làm vậy, bởi chồng cô là một người
tình tử tế. Biết cô thích gì vẫn chưa phải là tất cả, mà anh còn cố gắng để
tặng cô thứ đó. Thời gian gần đây với chồng cô mọi chuyện không còn được như
trước. Nhưng đấy đâu phải lỗi tại anh. Mà vì cô không còn cởi mở như ngày xưa
để mọi chuyện lại tốt đẹp như hồi nào. Không thể, vì gần đây thực ra cô chỉ
khát khao Jakub mà thôi.
Mặc dầu vậy, cô vẫn thấy cần được chồng đòi hỏi. Nó khiến cô
an lòng. Nó cho cô cảm giác rằng không có gì thay đổi. Rằng cô vẫn chắc chắn có
ông xã. Rằng ông xã không hề để ý thấy gì. Rằng cô có thể tiếp tục niềm khao
khát của mình. Một cơ cấu lừa dối như vậy. Cô có một trăm phần trăm “chắc chắn”
và bây giờ là phần còn lại. Đây chắc chắn là tạm thời. Bao giờ nó kết thúc, cô
sẽ quay về với một trăm phần trăm của mình và sẽ lại như cũ. Không đau đớn,
không tổn thương. Cô đã có lần suy ngẫm như vậy vào một tối chủ nhật, trong bồn
tắm đầy bọt thơm mùi oải hương, sau một chai bordeaux. Cô có làm gì xấu đâu. Chỉ là não
thôi. Cô thậm chí không động tới nó. Và sẽ không động tới.
Ông mục sư ấy không có lý! Gần đây cô có đọc trên mạng ghi
chép của hồng y giáo chủ, tổng biên tập một tờ báo uy tín nào đó của Vatican. Để trả
lời câu hỏi của một nữ độc giả đang bối rối, một người vợ trẻ ở Triest, ông đã
viết trong một bài được đăng tải rất hào hứng trên trang điện tử của CNN và
ngay lập tức được đăng lại trên tất cả các trang điện tử quan trọng như Yahoo,
AOL, MSN, còn ở Ba Lan là trang Ba Lan Ảo:
Thực tại ảo cũng đầy rẫy những cám dỗ như thực tại thời. Có
thể phạm tội ngoại tình ở trên mạng mà không cần phải ra khỏi nhà.
Ông mục sư ấy không có lý. Với lại thực ra thì mục sư có thể
biết gì về cám dỗ nhỉ? Thực tại ảo không thể nào cũng “đầy rẫy những cám dỗ”
như ngoài đời thực được. Cái thực tại ảo ấy nhiều cám dỗ hơn nhiều. Điều này
thì có thể biết rõ nhất trong phòng làm việc của cô vào mỗi sáng thứ hai.
Nhưng hôm nay lại là thứ sáu. Một thứ sáu đặc biệt. Thực ra
là họ đã trò chuyện suốt cả ngày. Đúng. Vào dịp ở Đức đang được nghỉ lễ gì đó
và anh đến văn phòng chỉ vì cô. Có thể nói rằng cô đã có anh trên nền ICQ cả
tám tiếng. Nghiêm túc, điềm tĩnh và đầy hài hước. Một thứ hai trong ngày thứ
sáu anh viết e-mail, họ mở chat. Anh kể cho cô những câu chuyện khác thường về
gien và về những gì sẽ diễn ra nếu người ta giải mã hoàn toàn được bộ gien, về
chiều thứ tư của vũ trụ một chiều hoàn toàn không ảo mặc dù nó được biểu thị
bằng số ảo, về việc anh băn khoăn không biết bàn tay cô có hình dạng như thế
nào, về việc vào dịp cuối tuần anh đã đọc Milosz mà cứ tưởng như mình đang đọc
bản hướng dẫn sử dụng máy rửa bát, về việc anh muốn có một lúc nào đó được đọc
to bất kể đó là cái gì cho cô nghe và về việc gần đây anh có một mơ ước, nó
“đeo đuổi” anh. Anh muốn gặp cô.
Cuối ngày, khi cô bảo anh rằng cô phải rời văn phòng - cô
cảm thấy không thể chấp nhận theo cách của mình cái thực tế là cô phải ngắt
quãng câu chuyện với anh và phải đi “đâu đó” - anh đã đề nghị cô một điều gì đó
không thể tin được. Cho tới lúc này chưa bao giờ anh đề nghị với cô điều ấy.
Theo một nghĩa nào đấy thì cô hơi thất vọng vì cho tới lúc này anh chưa làm
điều đó. Nhưng giờ đây anh đã viết:
Nếu em có ảnh và có thể chuyển nó sang dạng điện tử rồi gửi
cho anh, thì... Thì anh có thể nhìn thấy em, đúng không? Lúc này. Và cả tối
nữa. Và bất cứ lúc nào anh muốn. Em gửi chứ?
Cô ở lại văn phòng. Cô tìm được trong ổ cứng cái ảnh chụp
một bữa tiệc nào đó của công ty ông xã. Trông cô trong tấm ảnh đó đẹp lạ
thường. Cho hình thức của mình trong những dịp như thế bao giờ cô cũng đầu tư
khá nhiều thời gian. Chủ yếu là để cho lũ con gái bộ phận marketing và hành
chính không còn gì để nói vào ngày hôm sau, khi họ uống cà phê và ngồi lê đôi
mách không thiếu chuyện gì về mấy “mụ già” của các đồng nghiệp nam.
Đúng thế, trên tấm ảnh đó trông cô rất okay. Rám nắng sau
những ngày ở Balaton, mảnh mai sau lần ngộ độc kem ở Sopot và mái tóc được
Ivona chải đầy lãng mạn như ít khi được như vậy. Ai ai cũng bảo cô rằng trông
cô đẹp lạ thường. Tất nhiên là trừ cô thư ký. Và đó là minh chứng hùng hồn rằng
trên tấm ảnh ấy cô thực sự rất đẹp.
Cô chuẩn bị e-mail gửi cho anh. Cô chuyển ảnh sang dạng jpg,
và file không quá lớn - những điều này cô học được từ anh - rồi đính kèm theo
e-mail. Cô gửi tất cả trước lúc rời văn phòng.
Sáng thứ hai cô sẽ lại được biết rất nhiều về “màu mắt rất
hấp dẫn”, mái tóc “óng ả”, “hình dạng không thể lặp lại của đôi môi” của mình.
Theo như cô biết anh, thì chắc chắn cô sẽ còn được biết, lần đầu tiên trong
tiểu sử của họ, rất nhiều về hình dạng bộ ngực của mình nữa. Trong tấm hình ấy,
cổ áo của cô đặc biệt sâu. Cô muốn được biết tất cả những điều đó từ anh. Tốt
nhất là vào thứ hai. Do đó mà cô đã chọn bức ảnh đó.
Lúc đứng trong thang máy đi xuống, cô ước gì tối nay đã là
thứ hai.

