Cô đơn trên mạng - Chương 02 phần 3
Chỉ đến khi truyền hình Ba Lan chiếu bộ phim dài kỳ Ally Mc
Beal cô mới bắt đầu dần nhưng không cưỡng lại được, thay đổi nhận xét của mình
về những phụ nữ gầy do nhịn ăn. Khi tìm thấy một phần của mình trong những
chuyến lang thang do tâm thần hoặc những cách ứng xử quá nhạy cảm của nữ nhân
vật chính, cũng gầy như cô thư ký của họ, thì cô bắt đầu rũ bỏ những định kiến
của mình.
Cô không đọc trang Internet của anh nữa và cảm thấy không
yên tâm.
Ước gì anh hiện hữu, ước gì anh muốn hiện hữu, ước gì anh
đừng biến mất - cô sợ hãi nghĩ.
Cô mở ICQ của mình. Anh đang online.
Cô viết: Jakub, tôi nhớ anh quá.
ANH: Anh làm việc. Chạy thử xong chương trình cho Warszawa.
Tức là anh làm việc và đợi. Cuối cùng thì đã đợi được! ICQ phát tín hiệu rằng
cô đang online. Anh kích chuột vào tấm thẻ vàng phía dưới bên phải màn hình.
Chẳng có một "xin chào" nào, chẳng có một
"anh có khỏe không" nào. Ngay lập tức là "Jakub, tôi nhớ anh
quá". Anh cắn răng. Như thường lệ, mỗi khi gặp phải vấn đề gì đó mà anh
không biết phải làm thế nào hoặc không biết phải phản ứng thế nào. Cha anh cũng
làm như vậy.
Từ lâu rồi anh đã tin rằng chẳng có ai nhớ mình, và đã như
thế từ nhiều năm nay. Anh đã chọn vậy. Không có gì bất công hơn là nỗi nhớ đơn
phương. Thậm chí còn tồi tệ hơn cả tình yêu đơn phương. Sau Natalia, anh không
còn khả năng nhớ bất cứ ai và bất cứ cái gì. Như thể tất cả trong anh đã cháy
trụi. Có thể thi thoảng nhớ về bố mẹ anh. Vào ngày sinh của họ, vào ngày giỗ
của họ, hoặc ở Zaduszki.
Anh cho rằng, bởi vì tự anh thì không có khả năng để nhớ,
hợp lẽ nhất là sống sao cho không ai phải nhớ đến ai. Nhưng cả điều này cũng đã
không được kiểm chứng. Từ khi nhận được email của Jennifer thì anh biết rằng
không phải bao giờ cũng sống được như vậy. Đó là vào tháng tư hoặc tháng năm
năm ngoái. Anh không quên cái cảm giác tội lỗi tê dại khi đọc thư cô trên tàu
từ Berlin đi Warszawa. Cho tới lúc đó anh chưa từng đọc một lời mô tả nào về
nỗi nhớ gây xúc động đến thế. Anh viết trả lời:
Xin chào. Tôi rất mừng được thấy chị. Tôi đã đợi chị.
Đợi. Nó có đồng nghĩa với nhớ không?
Cô mở chat.
CÔ: Không. Với em thì không. Để đợi, em không thức dậy vào
lúc 5 giờ sáng, từ bỏ những giấc mơ đẹp nhất. Cũng không vì lý do đó mà em đến
công sở từ trước 7 giờ. Khi đợi, sữa không mất đi mùi vị của nó. Còn khi nhớ
thì có.
ANH: Anh sẽ nhớ. Đặc biệt là về sữa. Anh hỏi thế vì cho rằng
chẳng có ai nhớ mình, từ nhiều năm nay rồi. Và khi một ai đó viết một cái gì đó
như vậy thay cho "xin chào", thì... thì thoạt tiên anh muốn quay đầu
lại và kiểm tra xem liệu đó có phải là gửi cho ai đó đang ngồi đằng sau không.
Nhưng chẳng có ai ngồi sau anh cả.
CÔ: Đó là gửi cho anh đấy. Chỉ cho anh thôi. Em biết là anh
sẽ quen. Rồi anh sẽ thấy.
ANH: Em sẽ kể chút gì đó về mình chứ? Anh đã biết là em hay
mơ, em thích sữa và em nhớ anh. Liệu anh có thể biết nhiều hơn được không?
Em có đôi mắt to phải không? Trán em có cao không? Đôi bàn
chân nhỏ nhắn? Khi ngủ em thường nằm nghiêng? Tóc em có mượt không? Em có làn
da rám nắng không? Em có nói tiếng Anh không? Em có thích đi dưới mưa không? Em
có thích opera không? Em có hay liếm môi không? Em có tin vào Chúa không? Em có
thích phúc bồn tử không? Em có...
CÔ: Những câu hỏi cứ lần lượt hiện lên màn hình. Như thể anh
chuẩn bị sẵn chúng trên một danh sách nào đấy chưa được sắp xếp lại và anh chỉ
đơn thuần là chép lại chúng. Cô chắc rằng anh chẳng có một danh sách nào hết.
Một số các câu hỏi trong đó trước anh chưa hề được ai đặt ra cho cô bao giờ.
Chưa bao giờ. Kể cả chồng cô. Mà cô sống với anh đã năm năm nay. Cô viết lại:
Chỉ cần cho em biết điều này: Tại sao anh lại muốn biết tất
cả những điều đó?
ANH: Vì... anh cũng nhớ em.
CÔ: Em sẽ kể cho anh tất cả. Anh có nhiều thời gian phải
không?
Ngay từ ngày đầu tiên, những câu chuyện với anh đã giống như
những trải nghiệm mà người ta sẽ nhớ. Cô không thể giải thích được điều này,
nhưng cô không cho rằng những gì xảy ra giữa họ là quá nhanh. Bằng giờ này hôm
qua cô vẫn chưa biết anh. Thế mà hôm nay, chỉ chốc nữa thôi cô sẽ nói với anh
khi ngủ cô nằm nghiêng về bên nào. Nếu anh có hỏi cô có nằm khoả thân khi
nghiêng về phía ấy, thì cô cũng sẽ trả lời không đắn đo, rằng cô nằm khoả thân.
Phải chăng chính Internet, phải chăng sự thiếu những trải nghiệm nơi cô, phải
chăng đơn thuần là anh cảm ứng sang cô sự thành thật ấy? Mà biết đâu chính cô
cuối cùng cũng muốn nói về mình cho một ai đó và biết rằng người ấy có thời
gian để nghe cô?
ANH: Bỗng dưng anh muốn biết tất cả về cô. Bởi việc không
nhìn thấy cô đâu có quan trọng. Cô sẽ tự nói cho anh những gì anh có thể nhìn
thấy. Nói bằng những con chữ của riêng mình. Và chúng sẽ chính xác như cô muốn
anh nhìn thấy. Và anh tin vào điều đó và sẽ đưa cô đúng như thế - trong ý nghĩ
- về nhà và trong trí tưởng tượng của mình. Bởi trên Internet thì quan trọng
nhất là những con chữ và trí tưởng tượng.
Mỗi cuộc nói chuyện và gặp gỡ với cô trên Internet đều có
không khí và tâm trạng của một cuộc hò hẹn. Chúng trang trọng, chờ đợi và không
bao giờ biết trước được sẽ kết thúc ra sao, theo cách của mình. Ngoài ra thì
"Jakub, tôi nhớ anh quá" thay cho câu chào của cô mỗi buổi sáng luôn
làm anh xúc động.
Hầu như sáng nào cô cũng chào anh. Chỉ có thứ bảy và chủ
nhật là không. Và do vậy mà vào thứ hai thì "Jakub, tôi nhớ anh quá"
như một khẳng định rằng mọi cái vẫn đang tiếp diễn. Nên từ hôm ba mươi tháng
giêng, thứ hai đã trở thành ngày yêu thích trong tuần của anh.
Giữa thứ hai và thứ sáu họ nói về mọi chuyện. Về Chúa, về
tiền nong, về thời tiết ở Warszawa, về loại kem dưỡng tốt nhất cho loại da hỗn
hợp, về Internet, về gen và chromosom, về màu tóc của cô, giọng nói của cô, về
những phương pháp tránh thai phổ thông nhất, về âm nhạc, về sự suy tàn của
triết học, về toán học, về mùi nước hoa cô dùng vào buổi sáng và tối. Về tất
cả. Thực ra thì khi nói chuyện với cô, đề tài nào cũng trở nên hấp dẫn. Đề tài
nào cũng tiết lộ một chút gì đó về cô.
Cô đã bị sốc khi anh nói anh không có ô tô, và ngay khi mùa
đông chấm dứt, anh sẽ sung sướng quay lại với cái xe máy của mình. Anh không
thể quên câu bình luận hài hước của cô.
Anh không có ô tô?!! Ở nước Đức?! - cô viết với sự ngạc
nhiên.
Thế thì anh làm gì vào những ngày cuối tuần? Chẳng phải là
người Đức dành những ngày cuối tuần chủ yếu cho việc rửa ô tô sao? Tôi nghe nói
là ở Đức, chỉ có những người bị bệnh tâm thần, sinh viên và những người cộng
sản mới không rửa ô tô vào thứ bảy.
Tiếp theo cô viết rằng song nếu anh có mua một cái gì đó để
có cái mà rửa vào thứ bảy thì nhất định phải mua loại xe địa hình off-road,
loại tốt nhất của Mitsubishi, có hộp truyền động low-range và động cơ có khả
năng chuyển sang kiểu phối hợp.
Nhưng anh thì chắc là biết rõ về tất cả những điều đó - cuối
cùng cô viết thêm.
Đương nhiên là anh không biết! Với lại anh chưa bao giờ muốn
biết. Những cái đó đã có nhân viên bán hàng của Mitsubishi biết. Nhưng việc cô
biết về những vấn đề như thế này, anh thấy có một cái gì đó... sexy. Lúc đó là
chiều, khi cô tư vấn cho anh về cái hộp truyền động low-range. Sau bữa chính,
anh không tài nào nuốt nổi cái thứ nước merlot mới, rất tuyệt của Chile
mà mãi gần đây anh mới phát hiện ra ấy. Anh hình dung ra họ đang có mặt trên
một vùng địa hình, rất off-road và có đầy đủ điều kiện để chuyển sang kiểu phối
hợp.
Đương nhiên là anh không biết - anh trả lời - nhưng anh sẽ
ghi nhớ: kiểu phối hợp.
Và viết thêm, nhưng rồi ngay lập tức thấy hối hận:
Hôm nay em mặc đồ lót màu gì?
Điều này có lẽ quá sỗ sàng. Họ biết nhau mới chỉ có hai
tháng. Cô không trả lời. Chỉ hỏi:
Vậy anh thích cởi đồ lót màu gì nhất?
Nếu cô hỏi ví dụ như "Vậy anh thích màu gì nhất"
thì đã không tác động như vậy
Màu xanh lá cây. Ở mọi tông màu - lúc ấy anh trả lời.
Màu xanh cây. Em nhớ rồi. Còn bây giờ em phải đi đây. Anh
đừng có làm việc quá nhiều trong những ngày nghỉ cuối tuần đấy.
Cô mất hút, không đợi câu trả lời, chỉ để lại sau mình thông
báo của hệ thống ICQ:
User went offline.
Sao anh căm thù dòng thông báo ấy thế không biết! Nhất là
vào buổi chiều muộn của thứ sáu. Phòng làm việc bỗng trở nên trống trải. Anh
cảm thấy một cái gì đó như là sự pha trộn giữa cay đắng, hờn trách cô, thất
vọng và cô đơn. Tất cả cùng một lúc.
Anh biết rõ rằng cần phải đơn giản là chờ đợi. Hơn nữa anh
cũng không còn sự lựa chọn nào khác. Cô không thuộc về anh. Cho nên bao giờ anh
cũng trữ nhiều rượu vang hơn ở phòng làm việc hay trong tủ lạnh vào thứ sáu.
Khi cô rời ICQ và quay về với thế giới thực của mình ở đó, ở Warszawa, thì anh
uống một hơi cạn ly vang và rót tiếp ngay ly thứ hai.
Anh bắt đầu làm vậy từ hồi đầu tháng ba. Vào giữa tháng tư
thì anh nhận thấy rằng kỳ nghỉ cuối tuần đó là những ngày không được đi làm. Từ
cuối tháng tư thì anh nhớ cô thực sự. Đã từng có lần vào tối thứ bảy, anh ngồi
lên xe máy và đi qua cả Munich
để đến văn phòng, chỉ để kiểm tra xem cô có viết gì không. Có thể cô để quên
một thứ gì đấy và cô buộc phải đến văn phòng để lấy, mà máy tính thì nằm đó, và
đơn giản là cô viết - anh nghĩ bụng.
Nhưng đã không xảy ra như vậy. Không. Cô chẳng quên thứ gì
cả. Trong hộp thư của anh chẳng có lấy một email nào của cô vào tối thứ bảy. Cứ
mỗi lần như vậy anh lại hơi thất vọng, nhưng không bao giờ nói với cô điều đó.
Với lại sau đó thứ hai cũng sẽ đến. Cà phê sao mà ngon thế. Anh mở máy tính.
Tấm thẻ nhỏ màu vàng hứa hẹn kết thúc đợt chờ đợi. Anh kích chuột và đọc
"Jakub à, em nhớ anh quá" của cô và lời hứa đã được thực hiện. Cho cả
năm ngày dài. Đến thứ sáu.
Chỉ miễn sao anh đừng có quên mua thêm vang vào sáng thứ
sáu, khi chuẩn bị đi làm.
CÔ: Kể từ khi gặp anh trên ICQ, phòng làm việc của cô như
một địa điểm của những cuộc hẹn hò bí mật. Cô bỗng thích tất cả mọi thứ ở đây.
Cái máy tính vốn xám xịt, quá to và quá ồn, những chậu hoa trên cửa sổ mà cô
quên tưới, cái bàn làm việc cũ kỹ của cô, mà thậm chí cả mùi nước hoa của cô
thư ký mà giờ đây sự gày gò của cô ta không còn là sự dằn vặt của lương tâm
những khi cô ngồi ăn sữa chua bên cạnh cô ta nữa. Bỗng nhiên với cô, cô ta
không còn là người phụ nữ trong bức ảnh minh hoạ cho bài phóng sự về nạn đói
ở Ethiopia nữa.
Giờ đây cô có thể ngồi ăn với cô ta cả túi kẹo mà không hề nghĩ tới bất cứ một
calo nào!
Cả điều này nữa, cũng bỗng nhiên trở nên dửng dưng đối với
cô, rằng chồng cô lại tha về cả chục bản thiết kế cho mấy tháng tiếp theo và
chắc chắn là họ sẽ không đi cả Zakopane, cả bất cứ nơi nào khác trước cuối tháng
chín. Đại loại là từ cuối tháng ba, quan trọng nhất đối với cô là đọc email của
anh vào mỗi sáng, làm nhiều nhất trong số ít ỏi những thứ mà người ta yêu cầu
cô cho đến giờ nghỉ trưa và ngay sau đó là gặp anh trên ICQ. Lý tưởng nhất là
được nói chuyện với anh cho đến lúc về. Hiếm khi họ được như vậy bởi cả hai đều
phải làm việc. Nhưng thỉnh thoảng cũng được. Tuy nhiên bao giờ cũng thế, trước
khi cô rời văn phòng - nếu anh đang ở Munich và không đang đi đâu đó thì không
bao giờ anh ra khỏi mạng trước cô - họ gặp nhau trên Mạng để tạm biệt.
Họ nói với nhau hầu như về mọi chuyện. Hàng ngày, về tất cả
những điều không thường nhật. Với mỗi chữ, với mỗi câu anh lại trở nên gần gũi
với cô hơn. Cô không thể nhớ được mình đã làm những gì trong cái văn phòng này trước
ngày gặp anh.
Họ chỉ không nói về chồng cô và về những người phụ nữ của
anh. Hai đề tài này không cách gì bước vào những câu chuyện của họ được. Việc
không xuất hiện một mẩu nào về chồng cô giống như một luật bất thành văn giữa
họ. Kể từ khi cô nhận thấy anh hoàn toàn bỏ qua những thông tin về cuộc sống
của mình mà trong đó cô dùng số nhiều thì cô chuyển sang dùng số ít. Thoạt đầu
cô không hiểu thái độ của anh. Về sau, khi họ đã trở nên cần thiết đối với nhau
và tình bạn không được gọi tên ấy đã dần chuyển sang một cái gì đó tình cảm và
riêng tư, thì cô hiểu rằng như vậy tốt hơn nhiều. Cả đối với cô cũng vậy.
Cô đề cập đến đề tài những người phụ nữ của anh hoặc trực
tiếp, hoặc xen vào các câu hỏi hoặc những câu khiêu khích để anh bình luận.
Nhưng anh rất hay bỏ qua những câu hỏi kiểu đó. Tuy nhiên thi thoảng anh cũng
phản ứng lại, anh trả lời:
Sẽ có một lúc nào đó anh kể cho em nghe tất cả. Chính xác.
Bây giờ thì chưa. Hãy thứ lỗi cho anh.
Cô chỉ biết rằng anh đang độc thân và người phụ nữ duy nhất
để anh trao đổi về tình yêu và về giao hưởng Anh hùng của Beethoven là cô. Điều
này khiến cô yên tâm, nhưng chẳng được bao lâu. Sự tò mò bất an về quá khứ của
anh không lúc nào ngưng trong cô.
Anh mới tinh tế làm sao. Bằng một cách bí ẩn, anh cảm nhận,
hầu như không nhầm, tâm trạng của cô. Không bao giờ anh không cố hài hước để cô
cười, khi nghĩ rằng nỗi buồn của cô chưa đến nỗi đối lập với nụ cười. Có lần
chẳng duyên cớ gì anh hỏi:
Có phải kỳ kinh nào em cũng bị đau không?
Làm sao mà anh biết là cô bị đau và rằng cô đau kinh khủng?!
Vào những ngày này anh không đưa ra bất cứ vấn đề gì để tranh luận với cô, vì
anh biết rõ rằng những khi đó phụ nữ có thể trở nên khó lường trước được. Anh
thường kể cho cô nghe chuyện gì đó mà không hề hỏi về nhận xét của cô. Một cái
gì đó kiểu như là: “Còn bây giờ em hãy ngồi thật thoải mái nhé, hãy thư giãn,
hãy nghe và đừng nói gì cả”. Chính vào một trong những ngày như vậy cô đã hỏi
anh:
Jakub, ở đây người ta nói, viết rất nhiều, thậm chí gần đây
người ta còn hát về gen. Ai cũng cảm thấy mình có nghĩa vụ phải có một ý kiến
nào đó về đề tài này. Em biết là ở Mỹ người ta đã giải mã được toàn bộ bản đồ
gen. Đây không chỉ là một đề tài bắt buộc trong các câu chuyện, mà còn là sự mê
hoặc. Đúng thế, thậm chí cả cool(8), hiện tại cũng bị mê hoặc bởi bản đồ gen và
không chỉ của riêng mình. Anh hãy nói cho em biết đi, người ta giải mã gen như
thế nào. Nói làm sao để em hiểu được ấy. Nhưng anh phải nhớ rằng ngoài việc em
cũng có gen và em biết anh, thì em tuyệt đối không có gì liên quan đến gen học
đâu đấy.
Đoán là sẽ có một cuộc nói chuyện dài, cô mở chat.
ANH: Tại sao em lại muốn biết đúng vào ngày hôm nay?
CÔ: Cơ bản vì đã lâu rồi anh không kể cho em nghe chuyện gì
hay ho một tí, mà anh thì biết là em rất thích đọc anh khi anh kể. Ngoài ra,
cuối tuần này em mời mấy người đến nhà chơi. Trong đó có một tay mà em không
thể chịu nổi, nhưng em tha thứ cho hắn chỉ vì hắn là chồng của cô bạn gái thân
của em, - như một sai lầm lớn nhất trong cuộc đời nó. Tay này
đọc được gì đó trong bách khoa toàn thư và tỏ ra thông minh suốt cả buổi tối.
Từ lâu rồi em đã muốn cho hắn một bài học. Khi tất cả cùng ngồi bên bàn, em sẽ
hỏi hắn thật to rằng trong thực tế người ta giải mã gen như thế nào. Em chắc
rằng điều này thì hắn chưa kịp đọc trong bách khoa toàn thư, và khi đó, trước
mặt tất cả mọi người em sẽ “bóc mẽ” hắn bằng sự thông minh. Đúng hơn là của
anh. Em hy vọng rằng sau tối hôm đó hắn sẽ chỉ dám để vợ đến chỗ em, còn bản
thân hắn thì không dám ló mặt thêm một lần nào nữa.
ANH: Một lý do tuyệt vời. Em làm anh ngạc nhiên vì những ý
tưởng của mình đấy. Với những gien này, đó là chuyện nhỏ.
CÔ: Khoan đã. Bây giờ thì em ngồi thoải mái rồi đây. Đặt tay
lên bụng em thấy đỡ đau hơn. Còn bây giờ thì anh kể đi, Jakub!
ANH: Một tẹo nữa, được không? Nói cho anh biết điều gì đó về
bụng em đã. Nó như thế nào? Phẳng, to, rám nắng hay trắng ngần?
CÔ: Có lẽ từ ngày đó, bao giờ cũng có nhục thể xen giữa các
câu hỏi trong các câu chuyện của họ. Những câu hỏi ấy như là – cô nghĩ thế –
phép thử xem có thể tiến xa tới đâu khi hỏi về thân thể cô.
Anh có thể tiến xa hơn thế nhiều từ lâu rồi – cô nghĩ, chạnh
lòng khi đọc những câu hỏi như vậy.
Sau đó thì thân thể cô là một đề tài thường xuyên trong các
câu chuyện của họ. Anh hỏi rất tinh tế, nhưng có hệ thống về tất cả. Mắt, miệng,
bàn tay và cánh tay cô hấp dẫn anh hơn cả. Vào một ngày nào đó anh viết:
Hôm qua anh vào một cửa hàng bán nước hoa và đã thấy các bà
thích thú xịt vào chỗ cổ tay để thử những loại nước hoa mới như thế nào. Ngắm
nhìn họ, anh cảm thấy muốn được hôn vào cổ tay em quá.
Và ngay sau đó anh đưa ra câu hỏi này. Lần đầu tiên anh đủ
can đảm cho một cái gì đó như vậy. Còn như từ trước tới giờ, anh vẫn thận trọng
lặng thinh trước bất cứ đề tài nào có thể khiến cô bắt buộc phải nói điều gì
đấy về một người đàn ông khác trong cuộc đời mình. Cho dù đó là trong quá khứ
hay trong hiện tại. Song lúc ấy anh đã hỏi:
Có ai đó hôn cổ tay em không?
Điều này đã làm cô buồn. Cô chạm tay vào màn hình. Cô cảm
thấy cần phải làm thế.
Chưa hề có ai hôn cổ tay em, trước đây hay bây giờ. Cả mặt
trong lẫn mặt ngoài. Không có ai ngoài anh cho tới lúc này lại quan tâm đến cổ
tay em thậm chí chỉ trong một tích tắc – cô trả lời và viết thêm – Bao giờ
chúng mình gặp nhau, anh sẽ hôn cổ tay em, phải không?
Lần ấy anh đã không trả lời cô.
ANH: Có lẽ anh không thể đợi được câu trả lời của em. Vậy em
sẽ kể về bụng của em vào lần khác nhé.
Còn bây giờ quay về đám gen của em. Kể từ khi có máy tính,
thì việc sắp xếp chuỗi AND của người nằm trọn trong nhân mỗi tế bào đã trở
thành nhiệm vụ của các chuyên gia tin học hơn là gen học. Anh bắt đầu từ họ, vì
thật ra chính họ thực hiện toàn bộ công trình. Các chuyên gia gen học và sinh
học nảy ra một ý tưởng, là làm thể nào để cung cấp cho họ dữ liệu để xử lý. Mà
dữ liệu thì rất rất nhiều. Anh sẽ cho em biết ngay là nhiều như thế nào.
Như em biết đấy, gen chẳng là cái gì khác ngoài một chuỗi
hoàn chỉnh gồm khoảng 3,5 tỷ hợp chất kiềm hữu cơ đơn giản, những hợp chất này
căng ra như những bậc thang giữa hai sợi chỉ bằng phốt- pho và đường. Những sợi
chỉ cỡ nanomét này quấn vào nhau thành một chuỗi xoắn kép nổi tiếng, mà gần đây
ai cũng phải phát biểu dăm ba câu về chúng.
Bằng các mối liên kết hóa học, các hợp chất tạo nên những
cặp và tất cả các cặp này làm thành những bậc thang nối hai sợi với nhau. Mỗi
hợp chất đều có tên của mình: guanin, cytozyne, adenine và tymine. Nhưng người
ta thường biết đến tên viết tắt của chúng nhiều hơn G, C, A, T. Giải mã gen
không là gì khác ngoài việc xác định thứ tự các cặp AT và CG trong cái thang
ấy. Không là gì khác. Tìm thứ tự của khoảng 3,5 tỷ cặp chữ cái AT hoặc CG. Như
vậy có nhiều không? Nếu mỗi chữ cái A, T, G hoặc C có độ dài chỉ một milimét,
thì sau khi sắp xếp toàn bộ mã gien người thành một câu, câu này sẽ dài hơn cả
dòng Danube xanh. Mà Danube là dòng sông dài nhất châu Âu. Để đọc hết câu này,
cần hơn một trăm năm. Như vậy có lẽ là nhiều, phải không?
Để tái tạo lại ngần ấy dữ kiện, cần phải có nhiều máy tính
và những phần mềm tốt. Từ lâu, một trong số các hãng chính giải mã gen đã có
trong phòng thí nghiệm của mình ở Rockville công
suất tính toán lớn hơn toàn bộ Pentagon. Rất may là điều này chẳng gây phiền
toái cho ai. Thiếu cái này thì ngay cả nghĩ đến việc giải mã AND cũng không
dám. Lượng thông tin sinh ra từ một phòng thí nghiệm gen cỡ trung bình cũng lớn
gấp 20 ngàn lần số tác phẩm mà thiên tài Bach, người được coi là đặc biệt “mắn”
trong sáng tác, viết ra trong suốt cuộc đời mình.
Đương nhiên là các nhà sinh học cùng với các nhà gen học đã
nghĩ cách cung cấp dữ liệu về chuỗi các hợp chất trong AND. Mười lăm người tình
nguyện ở Mỹ, được đảm bảo ẩn danh, đồng ý cung cấp các sợi AND lấy từ nhân tế
bào máu và tinh trùng của họ. Những sợi này được đưa vào các tế bào của vi
khuẩn E. coli vốn được các nhà sinh học thí nghiệm nhân tế bào yêu quý, vi
khuẩn này tự nhân lên với AND của người trong nó, với một tốc độ không thể
tưởng tượng nổi. Những tập đoàn E. coili bơm AND như những nhà máy tí hon. Trên
các tập đoàn này là những robot đi đi lại lại, chúng kiểm tra những AND được
nhân lên thông qua E. coli và tìm ra những phiên bản tốt nhất và dệt sợi chỉ
thành sáu mươi triệu đoạn ngắn. Mỗi đoạn như vậy có không nhiều hơn mười ngàn
cặp AT hoặc GC. Những đoạn này được gửi đến các ống mao dẫn là một phần của các
thiết bị công nghệ tinh vi để sắp xếp chuỗi gien. Tất nhiên là anh có thể liệt
kê cho em tên chi tiết và những thông số của các robot và các thiết bị này, để
em có thể tống khứ vĩnh viễn cái gã thông thái rởm chỉ biết có mỗi cuốn bách
khoa toàn thư kia đi. Chỉ cần em cho anh biết, em có muốn hay không?
Cái ống mao dẫn hút các sợi AND nằm trong các mảnh. Các sợi
này di chuyển theo thành ống dẫn lên trên và thoát ra ngoài, hết nấc này đến
nấc khác. ATCGCGAT… và vân vân. Mỗi nấc thang như vậy hoặc mỗi cặp hợp chất
thoát được lên trên cạnh của ống dẫn lập tức bị lóa mắt bởi một tia laser mạnh.
Vì nấc thang, đó là hợp chất, một hợp chất hóa học, nên nó phát sáng trong một
phổ xác định. Phổ huỳnh quang của cặp hợp chất đã thoát được ra ngoài ngay lập
tức được chuyển đổi thành các dữ liệu số và gửi đến các máy tính để phân tích.
Ánh sáng laser chiếu lên các ống mao dẫn nằm trong dải tần
ứng với màu xanh, cho nên những phòng thí ngiệm sắp xếp chuỗi gien vốn luôn hơi
tôi tối, khi nhìn qua cửa kính thì giống như những phòng màu xanh bí ẩn đang
chiếu phim khoa học viễn tưởng. Anh đã từng có mặt mấy ngày trong một phòng thí
nghiệm kiểu như thế ở Boxton. Đôi lần vào buổi tối, anh đến gần những tấm cửa
kính, mà bên trong chúng, trong ánh sáng xanh mang sắc thái của bầu trời, những
robot, những thiết bị sắp xếp đang nỗ lực giải mã cái mà có thể đã được mã hóa
bởi Đấng tạo hóa. Khi quên đi tất cả những máy tính, laser và những ống mao dẫn
ấy, thì có thể nghĩ rằng mình đang là nhân chứng của một công trình vĩ đại của
con người. Vào những lúc đó, bao giờ anh cũng nghĩ đến sự thông minh, đến Chúa và
rằng anh đã vô cùng may mắn được tham gia vào công trình đó.
Em có biết là cái màu xanh trong phòng thí nghiệm ấy có thể
đẹp như màu xanh của biển?
Cứ phải ngồi lì trên ghế và đọc những dòng này, liệu em có
chán quá mà ngủ thiếp đi không? Có đỡ đau bụng chút nào không?
CÔ: Khi anh thôi không viết nữa, cô vẫn ngồi im trên ghế và
nghĩ rằng mình đã gặp, hoàn toàn ngẫu nhiên, một người không bình thường, rằng
cô muốn có anh mãi mãi. Vĩnh viễn. Ở bên anh sao mà cô cảm thấy mình đặc biệt
đến thế, duy nhất đến thế, điều mà cô không thể cảm thấy khi ở cạnh bất cứ ai
trên thế gian này.
Lần đầu tiên, ngồi thu mình trên ghế, cô bắt đầu sợ rằng có
thể anh sẽ không còn là một phần của đời mình nữa. Cô không thể hình dung ra
điều đó. Cô phân vân, tại sao mình lại cảm thấy thế vào chính lúc này, khi đọc
về màu xanh của căn phòng mà ở đó máy móc đang sắp xếp chuỗi gien…
ANH: Mải nói với em những chuyện này, anh quên biến đi mất
cuộc họp mà người ta đã thông báo cho bọn anh từ tuần trước. Dạo này, khi ở bên
em anh đâm quên mất nhiều chuyện. Người ta vừa mới gọi điện nói rằng mọi người
chỉ còn chờ mỗi mình anh nữa thôi, anh phải đi đây. Bây giờ. Ngay lập tức. Tha
lỗi cho anh nhé.
Hẹn gặp lại sau. Hãy bảo trọng.
CÔ: Anh đi khỏi và cô bỗng cảm thấy trống trải và im ắng
khủng khiếp. Cô viết:
Thế giới của em vắng anh bỗng trở nên im ắng quá…

