Tiểu thời đại 3.0- Chương 02 phần 1

Tôi nghĩ có thể vì cảnh sắc khi ấy quá đẹp – trên nền trời
đen láy điểm xuyết những vì tinh tú tựa kim cương lấp lánh, đối mặt với màn đêm
đen kịt phủ trên rừng rậm bê tông hợp thành những tòa nhà chọc trời của Lục Gia
Chủy, chỉ còn lại rải rác vài cửa sổ vẫn sáng đèn vì tăng ca, trên đỉnh các tòa
cao ốc một loạt đèn dẫn màu đỏ đang chớp chớp như một cánh rừng đen ngòm đã bị
đốt rụi, vẫn còn vô số đốm lửa bị gió thổi sáng lên. Tất cả, tất cả những thứ
này, đều khiến Lục Gia Chủy trông như một chuỗi kim cương được tháo ra từ cổ
Thượng đế đặt xuống bên sông. Tôi nghĩ cũng có thể vì tôi đã dồn nén quá nhiều
nỗi ưu tư, đập nước cao ngất được chúng tôi xây nên trong lòng cuối cùng đã sụp
đổ ầm ầm dưới sự kích động của men rượu.

“Sau đó thế nào? Chị cúi mình trước Cố Ly như vậy, không
khiến chị ấy nhe nanh ra bập vào cổ chị để hút máu ngay tại trận sao?” Cố Hoài
nhìn Đường Uyển Như, đôi chân mày đen nhánh của cậu ta giống như một đôi với
logo của Nike, khiến gương mặt anh tuấn của cậu ta mang vẻ như hân hoan, vừa
nghiêm túc lại vừa hài hước.

“Tất nhiên là không rồi, Cố Ly là chị em tốt của tôi mà.”
Đường Uyển Như háo sắc nhích chiếc ghế qua phía Cố Hoài. “Tôi nói cho mà biết,
chú em, cảnh tượng lúc đó thật tráng lệ, thứ chất nhầy nóng hổi chảy ào ào
xuống rãnh ngực của chị cậu, sắc mặt chị cậu khi ấy chẳng mảy may thay đổi, mặc
cho trời đất có gầm thét, gió mây có biến sắc, nó vẫn hiên ngang bất động.”

Tôi và Nam Tương mặt chau mày ủ, bọn tôi biết rõ, vẻ hiên
ngang bất động của Cố Ly khi ấy, hoàn toàn là vì cảnh tượng này với Cố Ly,
chẳng khác nào chiếc máy tính hiệu suất cao bất ngờ gặp phải một phép tính với
độ khó cao vượt qua cả logic lập trình của nó, thế nên lập tức: treo máy.

Tôi khép mắt lại, ánh nắng bỏng rát chiếu lên da tôi, võng
mạc nhuốm màu đỏ thẫm hầm hập, chẳng khác nào nham thạch nóng chảy.

Tối đó, bốn chúng tôi chen nhau trong nhà vệ sinh cao cấp
của khách sạn Mậu Duyệt ở Ngoại Than, vui vẻ tắm táp, trong nhà vệ sinh có lắp
sẵn vòi hoa sen cho khách tắm hồ lộ thiên xong vào giội lại, hơn nữa chất lượng
nước còn được xử lý qua hệ thống lọc ba tầng, nếu thực sự bạn muốn vục lên uống
mấy ngụm, cũng OK. Tất nhiên, Cố Ly không mấy vui vẻ, nét mặt nó khi cầm vòi
sen giội nước lên ngực trông như một võ sĩ Nhật Bản đang chuẩn bị cầm dao mổ
bụng mình, toát lên vẻ đẹp bi thương của người thiếu nữ trông theo cánh buồm
của người thương đã khuất chốn chân trời góc bể.

So với Cố Ly, Đường Uyển Như tự nhiên thoải mái hơn nhiều,
nó gỡ tung mái tóc được cố định bằng vô số kẹp và ruy băng, sau đó dùng lực hất
mạnh mái tóc tuyệt đẹp qua một bên, từ nhỏ đến lớn nó đều thích làm động tác
này, mỗi lần như thế nó lại tưởng tượng mình giống như người mẫu quảng cáo dầu
gội trên tivi, ánh đèn quyến rũ soi lên mái tóc đen nhánh của nó, như có chiếc
máy quay tốc độ cao đang cố chụp lấy khoảnh khắc hoàn mỹ ấy. Nhưng trên thực
tế, mỗi khi nhắm mắt rồi hất qua hất lại mái tóc như vậy, nét mặt của nó luôn
khiến người ta cảm thấy như một bà thím đi chợ mua đồ ăn giật mình nghe thấy
Lady Gaga đang nhảy múa điên cuồng – tất nhiên, “bữa tối” của Cố Ly trên đầu
nó, cũng theo động tác múa may bay bướm của mái tóc đen nhánh kia mà tung tóe
khắp nơi.

Sau khi chúng tôi dằn vặt xong xuôi rồi trở ra khỏi toilet
thì đêm đã khuya, đợi khi bốn đứa chúng tôi cuộn mình trong khăn tắm mà khách
sạn cung cấp, khách khứa bên ngoài đều đã lục đục ra về, tôi nghĩ chắc chắn mọi
người đều rất hài lòng, suy cho cùng, cảnh tượng “một cô gái ngã nhào vào chiếc
bánh kem đang giãy giụa gào thét” dramatic như vậy, không phải lúc nào cũng có
thể bắt gặp.

Bốn đứa chúng tôi ngồi bên bể bơi lộ thiên ấy, xung quanh
chỉ còn hai nhân viên phục vụ mặc gi-lê đen, sơ mi trắng đang thu dọn hơn một
trăm ly rượu trên các bàn tiệc, cũng như các loại khay đĩa đang nằm bừa bãi.
Tôi chẳng nói chẳng rằng, thậm chí cũng không thể chăm chú nhìn được, chất cồn
trong đầu vẫn chưa tan hết, quay cuồng điên đảo, ý thức mơ hồ và lo lắng, như
một chiếc kìm lớn đỏ lửa vẫn luôn kẹp sát hai bên não, tay tôi day đi day lại
lên huyệt thái dương.

Trên sân thượng vắng tanh không một bóng người, ở nơi cao
nhất bên sông Ngoại Than Thượng Hải, chỉ còn lại bốn chúng tôi, bốn bề lặng
ngắt như tờ, một màu đen đặc, cảm giác đó thật là tuyệt. Tôi ngẩng đầu lên,
nhìn Nam Tương mặt mày đỏ ửng, bất chợt dòng lệ lăn dài trên má. Từ đỉnh đầu nó
dõi mắt ra xa là bầu trời đêm của Thượng Hải với ánh sao tỏa sáng lóa. Nhưng bộ
não hỗn độn của tôi chẳng còn phân biệt được đâu là những vì sao đang lấp lánh,
đâu là ánh đèn tín hiệu của Lục Gia Chủy nữa.

Tối đó, chúng tôi nhân có chút men rượu, giữa đêm khuya còn
đề nghị nhân viên khách sạn cung cấp đồ bơi, sau đó bốn đứa bì bà bì bõm như
bốn chiếc bánh sủi cảo trắng phau, nhảy vào trong bể bơi, rồi quay cuồng trong
đó. Cũng vì mọi người đều uống nhiều, nên ai cũng cười nghiêng ngả, hơn nữa còn
xô đẩy nhau, nhiều khi tôi chẳng phân biệt được ai là Cố Ly, ai là Đường Uyển
Như (…). Với khoảng thời gian mà Cố Ly đã thuê với khách sạn, bọn tôi đã phí
phạm thời gian hai tiếng đồng hồ cuối cùng.

Tối đó, ngoài tôi đã khóc ra, tôi thấy ba đứa nó cũng khóc.
Đôi mắt ngấn lệ của Nam Tương trông còn đẹp hơn mấy chiếc đèn phát sáng trên
đỉnh đầu kia, chứ đừng nói đến ánh sao đã lọc qua tầng khí quyển sau khi ô
nhiễm trên kia. Tôi nhìn mà con tim như vỡ nát. Còn với Cố Ly, tuy nó lặp đi
lặp lại rằng đôi mắt đỏ ửng của nó là vì cặp kính áp tròng mà nó đeo không chịu
được nước khử khuẩn trong bể bơi, nhưng tôi tin chắc rằng nó cũng đã khóc. Vì
tôi hiểu nó nhất, nó có một cái miệng sắc bén – tất nhiên, nó cũng có một trái
tim không gỉ sét.

Còn Đường Uyển Như thì khỏi phải nói, kẻ mù cũng biết nó
khóc, nó ngoác miệng kêu khóc không ngừng, vì miệng ngoác ra quá lớn nên vừa
khóc vừa uống từng ngụm lớn nước trong bể bơi, nó khóc lâu đến nỗi mực nước
trong bể cạn đi không ít, tôi dựa vào chút hơi men mà quát thẳng mặt nó: “Cậu
bớt khóc đi! Bớt khóc chút đi, nước trong hồ sắp cạn rồi đấy, ngực tớ lộ hết ra
rồi đây này!” Cố Ly nghe thấy lời tôi, bèn trợn tròn mắt to như quả bóng bàn:
“Lâm Tiêu, cậu đừng nói thẳng ra như thế chứ, rãnh ngực? Rãnh ngực là cái gì?
Rãnh ngực của cậu ở đâu ra? Cậu biết rãnh ngực mọc ở đâu sao?”

Tôi nghe xong câu chất vấn của Cố Ly, bất chợt im lặng, bèn
quay sang hỏi Nam Tương: “Nam Tương, cậu nói rãnh ngực mọc ở đâu? Chỗ đó nên
hình dung thế nào, bên dưới cổ họng? Hay ở trên rốn hả?”

Nam Tương đang định trả lời, liền nghe thấy tiếng của Đường
Uyển Như lanh chanh chen ngang: “Nằm giữa hai vú ấy!” Cố Ly hụp ngay xuống
nước, như chịu không nổi cú sốc này, nên đã tự sát.

Sao lại khóc?

Sau này tôi luôn nhớ tới đêm đó, rồi lúc nào cũng tự hỏi
mình.

Nếu Thượng đế có thật, nếu lúc hừng đông ngài vẫn còn tỉnh
táo, nếu ngài không uống say giống chúng tôi, thì ở trên cao vời vợi kia, khi
ngài cúi xuống nhìn bốn đứa con gái trên sân thượng của tòa nhà cao nhất bên
sông Hoàng Phố này, ngài nhìn thấy nước mắt của họ, nghe thấy nhịp đập trái tim
vừa bình thường lại vừa mơ hồ của họ, ngài sẽ nghĩ gì?

Tôi nghĩ có thể vì cảnh sắc khi ấy quá đẹp – trên nền trời
đen láy điểm xuyết những vì tinh tú tựa kim cương lấp lánh, đối mặt với màn đêm
đen kịt phủ trên rừng rậm bê tông hợp thành từ những tòa nhà chọc trời của Lục
Gia Chủy, chỉ còn lại rải rác vài cửa sổ vẫn sáng đèn vì tăng ca, trên đỉnh các
tòa cao ốc một loạt đèn dẫn màu đỏ đang chớp chớp như một cánh rừng đen ngòm đã
bị đốt rụi, vẫn còn vô số đốm lửa bị gió thổi sáng lên. Tất cả, tất cả những
thứ này, đều khiến Lục Gia Chủy trông như một chuỗi kim cương được tháo ra từ
cổ Thượng đế đặt xuống bên sông.

Tôi nghĩ cũng có thể vì tôi đã dồn nén quá nhiều nỗi ưu tư,
đập nước cao ngất được chúng tôi xây nên trong lòng cuối cùng đã sụp đổ ầm ầm
dưới sự kích động của men rượu.

Vào thời điểm này của bốn năm trước, Nam Tương còn đang đắm
chìm trong thế giới sách ảnh và những cuốn tiểu thuyết ái tình dày cộp mà ngào
ngạt mùi mực in trong thư viện. Khi ấy nó vẫn là một nữ sinh nghệ thuật không
thích trang điểm, tranh của nó hằng năm đều đoạt giải thưởng, đôi chân thon dài
của nó thu hút vô số thanh niên ẻo lả của Học viện Nghệ thuật và lũ quái vật
vật lý của Học viện Công trình say đắm điên cuồng.

Đường Uyển Như khi đó, vẫn là một con ếch trâu to xác đáng
yêu mà cực kỳ e lệ, thích đeo nơ bướm màu hồng phấn thật to trước ngực rồi tung
tăng chạy nhảy trên bãi tập, trông như đang dán hai miếng bra trước ngực vậy.
Nó mê mẩn Vệ Hải, thậm chí còn lấy tinh thần hồi học cấp ba năm đó làm thí
nghiệm, dựng một chiếc bếp nhỏ nhỏ trên sân thượng của ký túc xá, rồi dùng đủ
thứ thiết bị và nguyên liệu khó bề tưởng tượng, đích thân mày mò làm ra từng
hộp từng hộp cơm tình yêu.

Cố Ly của bốn năm trước là lưu manh suốt ngày cầm thẻ ngân
hàng và máy tính đi gây sự khắp nơi, nhưng thực ra hồi đó nó còn chưa có nhãn
quan rộng mở, nó không hề biết Thượng Hải sau vài năm nữa sẽ thịnh hành một thứ
gọi là “trà chiều trong khách sạn bán đảo Ngoại Than mà các kiều nữ nổi tiếng
của Hồng Kông vẫn luôn viện dẫn như một huyền thoại”. Hồi ấy nó vẫn thỏa mãn
với bữa sáng giá sáu mươi tám đồng của trường, khi đó nó cảm thấy đã cao cấp
lắm rồi, chỉ cần có thể hơn bọn đê tiện khác trong trường là được. Ánh mắt hồi
đó của nó, thực ra vẫn bị nhốt trong bốn bức tường bao quanh trường học.

Tôi của bốn năm trước, một đứa xuất thân từ gia đình bình
thường, cũng ở phòng điều hòa trong một căn nhà toàn kính, tôi là một bông hồng
yếu ớt, gió tuyết bên ngoài không thổi đến được, những bàn tay bẩn thỉu không
thể chạm vào được, hoàng tử dịu dàng ngày ngày đọc thơ tình cho tôi nghe, nhưng
tôi vẫn vươn dài những chiếc gai ra chích vào chàng bất cứ lúc nào, nhìn gương
mặt đau đớn mà rất đỗi anh tuấn của chàng, tôi càng làm ra vẻ ngạo nghễ, càng
tràn đầy hưng phấn, giày vò Giản Khê chính là một bình xuân dược hữu dụng nhất.
Tôi với tư cách là Lâm Hoa Hồng, khát có người cho uống nước, lạnh có người
sưởi ấm cho, thi thoảng rụng một chiếc lá thì khóc toáng lên trong nỗi lo âu
“mùa thu đã đến rồi, mùa đông còn xa không.”

Thế rồi trong chớp mắt, tôi đã bị bật gốc đem đi cắm xuống
sa mạc Taklamakan khô cằn, bão cát điên cuồng và man dại vuốt ve từng cánh hoa
mềm yếu của tôi, như gã đàn ông đê tiện đang nở nụ cười dâm đãng làm nhục một
trinh nữ đang gào khóc thảm thiết, hơn thế nữa bên cạnh tôi là một rừng cây gai
bàn chải cao lớn thân đầy gai góc, chúng đều đi giày cao gót, tranh từng chút
dinh dưỡng và nước uống với tôi.

Thế là trong trạng thái như vậy – trạng thái gì ư? Chính là
trạng thái công việc ngày ngày cầm đồng hồ bấm giây để căn thời gian mà hoàn
thành hết nhiệm vụ bất khả thi này đến nhiệm vụ bất khả thi khác – bốn đứa tôi
hầu như rất hiếm khi tụ hội cùng nhau, chứ đừng nói đến tâm sự thâu đêm, hay
như mèo trong phòng ngủ, cùng nằm cuộn mình trên chiếc giường lớn xem DVD hòa
nhạc (ba năm sau, ngay cả DVD cũng không lưu hành nữa, còn đầu Blu-ray thì ngập
tràn thế giới), ngay cả việc cùng nhau uống trà chiều, thậm chí đơn giản hơn là
cùng nhau ăn một bữa cơm trưa, cũng trở thành chuyện xa xỉ.

Không biết đã bao nhiêu ngày, tôi luôn thấy bộ dạng gọi điện
thoại không ngừng, liên tiếp nhận thư của Cố Ly trong phòng làm việc, nét mặt
nó không chút biểu cảm, nhưng đốm sáng lập lòe trong mắt xem ra chính là sự mệt
mỏi uể oải, giống như mặt sân của quảng trường Nhân Dân sau cơn mưa. Tôi còn
chứng kiến cảnh nó vì cả đêm hôm trước phải viết bản kế hoạch rồi ngay sáng sớm
hôm sau lại tiếp tục họp hành, thế là tranh thủ thời gian giải lao giữa cuộc
họp, nó xông thẳng vào phòng vệ sinh nôn thốc nôn tháo vì đói, tôi theo vào
phòng vệ sinh vén giúp chiếc khăn tơ tằm hiệu Kenzo của nó, ói xong nó lại tiếp
tục trở lại buổi thảo luận về các đề án mà mặt không hề biến sắc, nó đâu biết
rằng tôi đã lén đổ vào ly cà phê của nó một túi bột ngũ cốc dinh dưỡng mà chuyên
gia dinh dưỡng đã điều chế cho Cung Minh.

Còn Nam Tương đã nộp hết bản lý lịch này đến bản lý lịch
khác, qua hết cuộc phỏng vấn này đến cuộc phỏng vấn khác. Có đêm tôi chợt tỉnh
giấc đi vệ sinh, vẫn thấy nó đang ngồi trước máy tính tìm việc, bên cạnh đặt
một tách cà phê, sớm đã nguội từ bao giờ, trông như một bát thuốc sắc vị đắng
tính hàn.

Cuộc sống như thế, chúng tôi luôn nói thẳng băng, thật lòng
thật dạ, chúng tôi mặc chung chiếc áo bông nhỏ của nhau, chúng tôi là chị em
tri kỷ yêu thương lẫn nhau giữa năm tháng học sinh ấy, rồi mọi thứ từ từ như
khói tỏa mây bay.

Tôi nhớ những năm tháng đó.

Tôi thật sự nhớ những năm tháng đó!

Những năm tháng đó đang được phủ một lớp bụi, đang vuốt ve
trên khuôn mặt còn chưa hằn nếp nhăn của chúng tôi như tơ lụa mịn màng, nước
mắt có thể men theo khóe mắt trơn bóng của tuổi trẻ chạy vào trong cổ áo, nhưng
sẽ không giống như bây giờ khiến bóng mắt và mascara bị rửa thành một màu đen
kịt khó coi quanh quầng mắt.

Hồi đại học chúng tôi ở chung ký túc xá, cứ ba rưỡi chiều
thứ bảy bọn tôi cùng nhau ở lại trường, cùng bật radio, nghe tiết mục ca khúc
vàng một thời trên đài phát thanh, tiết mục đó phát đi phát lại Tìm
người trong mộng
 – ca khúc chủ đề của phim Tuyết sơn phi hồ,
mỗi khi Phụng Phi Phi hát đến đoạn “hãy nhìn em nhìn một lần”, mấy đứa chúng
tôi đều sẽ nhìn nhau cùng hát theo, rồi vươn tay ra, bắt chước tư thế của nữ
diễn viên chính trong phim.

Cũng chính vào đêm đó, bên mặt hồ phả ra hơi ấm cùng ánh đèn
LED cao cấp sáng lạnh lấp loáng trên mặt nước, đột nhiên tôi hiểu được câu nói
mà trước đây người lớn thường nói, cuộc sống là gì? Cuộc sống chính là sức mạnh
không thể kháng cự, nó là điều khoản duy nhất trong hợp đồng, cũng là điều
khoản tiên quyết không ai được phép tùy tiện sửa đổi và sẽ tồn tại mãi mãi.

Cứ như thế dưới bầu trời đầy sao lãng mạn và vĩnh hằng, giữa
không gian nguy nga tráng lệ trên đỉnh tòa chọc trời ven sông, đám chúng tôi
hết khóc lại cười, nói biết bao nhiêu chuyện, tôi đã uống say, hầu như không
còn nhớ được gì nữa, nhưng cuối cùng tôi đã hiểu, Đường Uyển Như vẫn là Đường
Uyển Như, nó vẫn mãi mãi là Như Như trong tim chúng tôi hồi ấy – đúng, chính là
đồ vật cưng ấy. Nó đã nói cho bọn tôi biết chuyện mẹ Nam Tương dùng ma túy,
người báo cảnh sát là nó, khi đó nó đã thực sự sợ hãi, nó vốn đến nhà để tìm
Nam Tương cãi nhau, kết quả, khi nó mặt mày đằng đằng sát khí vừa đẩy cửa bước
vào, lập tức bắt gặp ngay cảnh tượng ghê người: mẹ Nam Tương đang đưa kim tiêm
chích lên bắp tay. Khi ấy nó hoàn toàn bấn loạn, bản năng muốn bảo vệ Nam
Tương, hơn nữa, nền giáo dục mà nó nhận được từ nhỏ đến lớn luôn là “xảy ra
chuyện gì, tìm chú cảnh sát”. Không giống tôi, tôi đã bị tẩy não thành công nên
mô hình tư duy đổi thành “xảy ra chuyện gì, tìm Cố Ly”. Chỉ là hành động này,
đặt dưới áp lực thấp hèn của “mối tình yêu hận tay ba giữa Nam Tương – Vệ Hải –
Đường Uyển Như” khi đó, chắc chắn sẽ bị hiểu lầm. Thực ra nếu suy nghĩ kỹ, đổi
lại là tôi lúc ấy, biết Nam Tương dính dáng đến chuyện liên quan đến ma túy, có
lẽ tôi cũng sẽ báo cảnh sát. Tôi không thể trừng mắt đứng nhìn nó xuống địa
ngục như thế, huống hồ tôi không phải Cố Ly, có thể gọi mấy cú điện thoại, thậm
chí gửi mấy dòng tin nhắn là giải quyết xong mọi việc.

Còn khi nhắc đến Vệ Hải, Đường Uyển Như lại cực kỳ hào
phóng, giơ cả hai tay lên trời: “Không sao, tất nhiên là tớ hiểu được! Đổi lại
tớ là anh ấy, tớ cũng thích cậu. Cậu xinh đẹp như thế, lại còn biết vẽ tranh,
hơn nữa ngực lại đầy đặn, mông cũng tròn trịa, thua cậu, tớ cũng thấy bình
thường!” Có lẽ dạo này Đường Uyển Như đã chăm chú đọc sách, nên mới dùng cụm từ
“ngực lại đầy đặn mông cũng tròn trịa”, trước đây hồi năm thứ nhất đại học, nó
hình dung một em ngực bự trong khoa chúng tôi đâu được nho nhã như vậy: “Khốn
kiếp, tớ thấy đứa kia, vú cứ như Turban vậy!” Hồi đó tôi chưa hiểu được, còn
hỏi lại nó: “Turban chẳng phải là bồn địa sao, nó lõm xuống mà!” Đường Uyển Như
điềm nhiên đáp: “Ừ, Turban chính là cái rãnh được tạo nên sau khi cô ta ngã
ấy.”

Lúc này, Đường Uyển Như tựa đầu lên vai Nam Tương, nghiêng
đầu qua nhìn Cố Ly rồi kịp thời bồi thêm một câu: “Nếu thua Cố Ly, có thể tớ sẽ
không cam lòng, ai muốn nói chuyện yêu đương với một cái máy tính chứ!”

Tôi bị một tràng pháo tay vang dội làm cho bừng tỉnh khỏi
hồi ức, dưới ánh nắng vàng rực rỡ trước mắt, Cố Hoài và Neil nghe xong sự tích
anh hùng của Đường Uyển Như, đều không thể kìm nén được liền vỗ tay cổ vũ nó.
Đường Uyển Như nhìn hai chàng trai quyến rũ trước mặt đang mỉm cười cổ vũ mình,
ánh mắt lập tức như ngây dại, nó không thể kìm nổi cảm xúc của mình, hơi thở
trở nên gấp gáp, vội đưa tay lên đỡ ngực, nhìn chẳng biết là vì kích động hay
muốn nôn, thật khó phân biệt.

Tiếng chuông báo giờ trầm vang của chiếc đồng hồ có lịch sử
lâu đời trên phố Nam Kinh Tây kia đang vang vọng giữa không gian, đã tám giờ
rồi.

Mấy đứa tôi cũng đã kết thúc buổi tụ họp buổi sáng, nhao
nhao đem ghế ra đặt dưới mái hiên, rồi ai nấy lại về phòng mình chuẩn bị đồ
dùng cần thiết để đi làm.

Tôi và Nam Tương lôi ghế đi vào nhà, vừa đi tôi vừa hỏi nó:
“Hôm nay cậu có đi phỏng vấn nữa không?”

Nam Tương gật đầu đáp: “Ừ, tìm được một công việc trong
xưởng tranh nhưng là trợ lý ban đầu. Cứ thử xem sao.”

Tôi gật đầu, đưa tay ra chào đón: “Câu lạc bộ trợ lý chào
đón bạn. Join the club.”

Nam Tương uống một ngụm cà phê, rồi nói như không hề nghĩ
ngợi: “Nghe nói xưởng tranh này cũng có liên quan đến tập đoàn ‘M.E’ của các
cậu, có vẻ có không ít cổ phần của công ty cậu, trước đó, khi tớ nộp hồ sơ hình
như cũng nhìn thấy.”

Tôi chợt thộn người, không biết phải phản ứng thế nào.

Còn Nam Tương đã theo Cố Ly bước vào phòng, ngoài để lại cho
tôi một cái bóng, nó chẳng để lại gì khác dù chỉ là một ánh mắt, một nét mặt.
Hình như nó hoàn toàn không biết mình đã nói một câu khiến người ta cứng đờ
người – dù câu nói đó có vẻ qua loa hời hợt, nhẹ tựa lông hồng.

Với đám sinh viên đại học, câu nói này chẳng khác nào bảo
“Chút nữa đi uống cà phê không? Tớ vừa nghe tin đồn về Lưu Tuyết Phượng, khiến
người ta kinh hoàng thảng thốt miễn bàn luôn”. Nhưng với chúng tôi, những người
đã lăn lộn ở tầng đáy kim tự tháp của xã hội này suốt hai năm, nghe y như là:
“Cậu có thể giúp mình không?”

Sáng nào cũng vậy, vừa đến giờ đi làm, mấy đứa tôi đều răm
rắp rời khỏi nhà tứ tán khắp nơi, lao về phía tòa nhà cao ngất của “M.E”, cứ
như một bầy động vật nhỏ vui vẻ, rầm rì chít chít tay trong tay nhảy ra khỏi
rừng rậm, ấp ủ hoài bão nhảy vào lò giết mổ.

Thực ra suy nghĩ kỹ lại, cuộc đời bọn tôi dường như đúng là
có một thứ giống như sự thần bí, nói cho văn vẻ một chút là duyên phận, còn nói
khó nghe một chút thì đó là sự ràng buộc của tiền kiếp, nhưng nếu nói như số
đông thì đó chính là nghiệt do kiếp trước gây nên! Hai mươi mấy năm, có đủ thứ
chuyện khiến nhóm tôi chia tách rồi lại tái hợp, biệt ly rồi lại trùng phùng.
Lũ chúng tôi tay nắm tay đi qua tiểu học, trung học, rồi đại học… nhưng hình
như Thượng đế vẫn thấy chưa đủ, chúng tôi còn phải cùng nhau trải qua quãng đời
dài dằng dặc hơn nữa. Có lẽ Thượng đế ngày càng nhận ra, lũ chúng tôi đây là
những diễn viên rất có năng khiếu sân khấu hóa cuộc đời, chúng tôi có thể biến
cuộc đời trở nên ngoạn mục, còn đáng xem hơn cả những cảnh quay hành động rực
lửa của Hollywood – có ai không thích xem phim truyền hình dài tập với những
tình tiết mưu tính hại nhau, nam thanh nữ tú, tin đồn ngập trời chứ?

Cho nên, rốt cuộc phải có xác suất thấp đến cỡ nào mới có
thể khiến đám chúng tôi ào vào được chung một công ty vậy. Bắt đầu từ thời khắc
tôi đi phỏng vấn ở “M.E” ba năm trước, dường như Thượng đế đã khởi động bánh
răng quay không thể dừng lại, răng rắc răng rắc, mãi cho đến hôm nay, Cố Ly đã
trở thành giám đốc quảng cáo của “M.E”, Cố Nguyên trở thành giám đốc tài vụ,
Neil cũng thoăn thoắt nhảy vào bộ phận pháp chế, Cố Hoài nắm trong tay rất
nhiều cổ phần của công ty, muốn vào làm việc trong công ty quả thật dễ như lấy
kẹo trong túi, so ra còn dễ hơn cả đi vào cửa hàng McDonald’s mua một que kem.
Còn bây giờ, lại thêm một hộp Pandora – Nam Tương, tôi lờ mờ cảm thấy đằng sau
những chuyện này có một chuỗi kỳ quái dị thường, nhưng tôi không thấy rõ, cũng
không hiểu rõ. Tôi chỉ biết chắc chắn rằng, chuyện này vẫn chưa kết thúc.

… Chuyện gì ư? Ha ha, tất nhiên là chuyện cuộc đời chúng tôi
rồi.

Tôi thôi suy nghĩ vẩn vơ, đưa tay lên cầm ly Starbucks đã
uống hết ném vào thùng rác trước cửa, vừa ngẩng lên, đụng ngay Cố Nguyên chuẩn
bị rời đi trong bộ vest màu đen mau rất vừa vặn. Anh ta cúi thấp đầu, nhìn
thẳng vào mắt tôi, giây phút đó, tôi cảm thấy mình như bị một thau nước lạnh
lẫn đá giội từ trên đỉnh đầu xuống.

Đúng thế, kể từ sau khi Giản Khê ra đi, anh ta luôn nhìn tôi
bằng ánh mắt đó, pha lẫn khinh miệt và lạnh lùng. Mỗi lần tôi gặp Cố Nguyên, anh
ta đều dùng ánh mắt như vậy để thường xuyên nhắc nhở, khiến tôi luôn dằn vặt
bản thân là kẻ đê tiện đáng ghét nhường nào. Đây là cách trừng phạt lặng lẽ mà
lạnh lùng đến đáng sợ. Anh ta giống như Cố Ly, luôn hiểu được phải làm thế nào
để dùng sức ít nhất nhưng có thể giày vò người ta nặng nề nhất.

Dù thời gian đã trôi qua gần nửa năm, buổi sáng mùa hạ năm
2009, chính là buổi sáng Giản Khê chia tay tôi, tôi vẫn cố chấp sống trong đôi
mắt cứng rắn sắc sảo của anh ta, vẫn tươi mới như một phôi thai nguyên thủy
được tích trữ trong chiếc tủ lạnh thí nghiệm luôn để ở mức 0 oC, chỉ
cần một động tác nhỏ cũng có thể nhanh chóng phân chia nảy nở, trở thành con
quái vật máu me đầm đìa khiến tôi chẳng cách nào lẩn tránh, chỉ có thể đối mặt.

Thực ra tôi hiểu lòng thù hận của Cố Nguyên với tôi, nói
thật, nếu hôm nay đổi vị trí cho nhau, Cố Nguyên vì cô gái khác mà bỏ rơi Cố
Ly, tôi nghĩ mình sẽ thể hiện còn đến nơi đến chốn hơn cả Cố Nguyên lúc này,
điều đó xuất phát từ tâm lý lúc nào cũng kịch tính hóa mọi việc nằm sâu trong
cơ thể phụ nữ. Tôi nghĩ chắc chắn mình sẽ không chỉ dùng ánh mắt lạnh tanh để
sỉ nhục đối phương, chuyện mà đám điên khùng chúng tôi có thể làm còn nhiều hơn
nữa, dù có táng tận lương tâm hay không, chúng tôi chỉ mong hợp nhau là được.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.