Tối Chân Tâm (Tập 1) - Phần 2 - Chương 63

Chương 63: Bị công thức hóa

Hơi nóng, hình như có người đang dùng đá đè lên ngực nàng,
chơi trò gì thế không biết? Dùng ngực nghiền vụn đá? Trời ơi, đây đâu phải trò
đùa, ngộ nhỡ đá chưa vỡ mà nàng đã vỡ trước rồi thì sao, đến khi ấy phải tới đâu
để kiện cáo đây? Anh hùng, xuống… đá niệm tình đi mà.

Cố gắng mở bừng mắt ra, đảo một vòng, chẳng có ai, nơi này
nhìn quen quá, lại còn cửa sổ kiểu phục cổ thế kia, làm gì có thứ nào cổ kính
như thế nhỉ?

“Có ai không?”, Nhan Tử La ngoác miệng hỏi, giọng nghe như
tiếng muỗi kêu vậy. Nhưng nhỏ như thế mà vẫn có người nghe thấy, một cô gái với
khuôn mặt thanh tú, vẻ mặt vui mừng kinh ngạc lập tức nói: “Chủ nhân, người
tỉnh rồi ạ, tốt quá rồi, nô tỳ sẽ đi bẩm báo với Tứ gia ngay!”.

Bẩm báo với Tứ gia? Là có ý gì? Còn cả cách ăn vận trang
điểm vừa rồi của cô ta nữa sao giống phụ nữ thời nhà Thanh thế? Đang mải nghĩ,
lại có vài cô gái thanh tú vây lại, một trong số đó khẽ khàng đỡ nàng dậy, vẻ
mặt kinh ngạc vui mừng.

“Chủ nhân?”, cô gái đó thấy nàng không nói gì, lập tức gọi
một tiếng. Nhan Tử La mở to mắt, “Cô gọi tôi là gì?”. Chủ nhân? Không phải là
xã hội Nguyên thủy, vậy đây là xã hội Nô lệ hay xã hội Phong Kiến?

“Chủ nhân ạ, người là chủ nhân của nô tỳ mà”, cô gái đó trả
lời với giọng nghi hoặc.

“Hả? Nô tỳ? Cô… là nô tỳ… của tôi?” Đùa chắc, nếu nô tỳ đều
xinh đẹp thế này, thì liệu có phải nàng đã lên thiên đường rồi không?

“Không chỉ nô tỳ, Ám Hương, Sơ Ảnh, Tiểu Văn, Tụy Nhi đều là
nô tỳ của người mà?” Cô gái đó trả lời xong, đột nhiên nhìn Nhan Tử La chằm chằm,
vẻ mặt kinh hoàng, hỏi: “Chủ nhân, người có biết nô tỳ là ai không?”

Nhan Tử La lắc đầu, “Không biết”, nhìn cô gái đó như muốn
khóc mà không có nước mắt. Nhan Tử La thấy băn khoăn, “Ý của cô là tôi nên biết
cô là ai hả?”

“Chủ nhân, người biết đây là đâu không?”, cô gái đó lại ôm
ấp chút hi vọng, hỏi.

“Không biết.” Nhan Tử La dễ dàng đập vỡ vụn sự hi vọng ấy.

Chỉ nghe cô gái khẽ thở dài một tiếng đau khổ, “Chủ nhân,
người đừng dọa nô tỳ nữa được không, người phải nhớ chứ?”. Có phải chủ nhân lại
mất trí nhớ lần nữa không?

“Mặc dù nhìn hơi quen, nhưng thật xin lỗi, tôi quả thực
không nhớ ra được”, Nhan Tử La đáp.

Chỉ thấy mấy cô gái kia bịch, bịch, bịch đồng loạt quỳ
xuống, “Các cô đứng dậy cả đi, đừng khiến tôi phải tổn thọ, tôi mới có từng này
tuổi đầu”.

“Chúng nô tỳ không hầu hạ chủ nhân chu đáo, xin chủ nhân
trách phạt”, mấy người đồng thanh cất tiếng.

“Các cô…” Rèm cửa ‘soạt’ một tiếng bị vén lên, một người đàn
ông cao lớn sải bước đi vào, Nhan Tử La lập tức ngậm miệng. Nhìn nhìn anh ta,
lại nhìn nhìn mấy cô gái đang quỳ dưới đất.

Người đàn ông này… đẹp trai quá, mặc dù bây giờ vẻ mặt ấy
không còn được thức thời cho lắm, kiểu đầu cũng không đúng, nhưng điều đó chẳng
thể ngăn nàng khen anh ta đẹp, Nhan Tử La cứ thế ngẩn người ra nhìn.

“Cuối cùng cũng tỉnh rồi.” Người đàn ông ôm chặt lấy nàng,
chặt tới mức nàng suýt nữa thì không thở nổi, nhưng, dù được một người đàn ông
phong độ như thế ôm trong lòng quả thật là việc hấp dẫn, có điều vẫn nên nói
cho rõ ràng rồi hãy ôm chứ? Thầy cô giáo nói rồi nam nữ thụ thụ bất thân. Nhưng
giờ nhìn họ như là thụ thụ bất thanh[1] thì đúng hơn.

[1] Bất thanh: Không nói

“Xin lỗi, xin lỗi, có thể bỏ tôi ra trước, sau đó, phiền anh
nói cho tôi biết anh là ai không?”

Nhan Tử La miễn cưỡng cất lời. Cánh tay người đàn ông rõ
ràng hơi cứng lại, chầm chậm đẩy nàng ra, hai tay nắm lấy vai nàng, nheo mắt
hỏi: “Nàng không biết ta là ai?”

Mặc dù rất muốn đối đáp một cách thoải mái trước ánh mắt ấy
của anh ta, nhưng, Nhan Tử La vẫn chầm chậm gật gật đầu, “Xin lỗi, có điều,
đúng là tôi không biết”. Nàng bỗng có cảm giác vai bị bóp mạnh, nghiến răng
nghiến lợi, nói: “Cái đó… phiền anh, buông tay ra trước đã được không, như thế
đau lắm.”, lại thấy lực nơi bờ vai đã nhẹ hơn một chút, nhưng bàn tay kia vẫn
chưa chịu buông.

“Không biết ta là ai, biết nàng là ai không?”, người đó hỏi.

“Nhan Tử La.” Hỏi kiểu gì vậy? Lẽ nào nàng lại không biết
mình là ai?

“Vậy còn họ thì sao?”, tiếp tục hỏi.

“Ám Hương, Sơ Ảnh, Tiểu Văn, Tụy Nhi”, Nhan Tử La đáp.

“Nàng nhớ?” Giọng run run vì giận.

“Vừa rồi họ có nói với tôi”, Nhan Tử La nói, “Tôi thấy hơi
nóng, lại còn khát nữa, có thể cho tôi xin ít nước không?”.

Chỉ thấy một cô gái đang quỳ dưới đất nhanh chóng đứng dậy
bưng trà tới. Nhan Tử La một hơi uống cạn chén trà, cười rồi nói, “Cảm ơn cô”.
Cô gái đó ngẩn người ra, lí nhí, “Chủ nhân, xin người đừng như thế, nô tỳ không
thể gánh được”.

“Cái đó… à xin hỏi quý danh đại tính của anh?” Nhan Tử La
định bắt đầu hỏi từ tên anh ta, sau đó là nghề nghiệp, hoàn cảnh gia đình, tổ
tông mười tám đời, đại loại là những câu hỏi kiểu ấy.

“Dận Chân.” Dận Chân thực sự muốn bóp chết người phụ nữ này,
hôn mê mấy ngày nay, tỉnh dậy lại không nhớ gì nữa.

“Họ của anh đúng là rất hiếm gặp, anh Ấn[2].”
Thời đại của nàng có một minh tinh họ Ấn, còn ra thì nàng chưa từng nghe nói ai
mang họ này nữa.

[2] Chữ Dận khi đọc lên đồng âm với từ Ấn.

“Đấy là tên của
ta.” Nghiến răng trèo trẹo. Họ Dận? Thế mà nàng ta cũng nghĩ ra được.

“Hả? Vậy anh họ
gì?”, Nhan Tử La hỏi tiếp. Người này không thể nói một lần cho xong cái tên
sao?

“Ái Tân Giác La.”

“Ái Tân Giác La?
Dận Chân? Trời ơi!” Thật là, đùa đấy à, đây là Hoàng đế Ung Chính sao?

“Anh… đùa phải
không?” Kẻ mạo nhận? Nàng nhìn từ đầu tới chân từ chân lên đầu Dận Chân mấy
lần.

“Ta chưa bao giờ
biết đùa.” Dận Chân chỉ muốn banh não nàng ra, nhìn xem trong đó rốt cuộc là
chứa cái gì.

“Vậy anh thật sự
là Ái Tân Giác La Dận Chân?”, nàng xác nhận lại lần nữa.

“Tên húy của ta
chỉ có Hoàng a ma và Mẫu phi được gọi”, tiếp tục nghiến răng nghiến lợi đáp.

“Tôi xin lỗi, xin
lỗi, sau này tôi sẽ không gọi nữa.” Nhan Tử La tim đập thình thịch, Ung Chính
đại nhân tương lai đây sao? Đây là việc chấn động nhất trong cuộc đời nàng, rõ
ràng là giống… sống mà gặp ma vậy, lại có thể gặp Ung Chính đại nhân sống sờ sờ
trước mặt. Có điều, còn một câu hỏi nữa, hai người bọn họ đã gặp nhau như thế
nào? Anh ta nói là Hoàng a ma, vậy cha anh ta là Khang Hy, lẽ nào giờ đang là
năm Khang Hy, còn nàng không biết tại sao lại ở đây? Dận Chân nhìn sự biến hóa
phong phú trên mặt nàng, chỉ cảm thấy không thể thở nổi, hỏi: “Còn có gì muốn
hỏi nữa không?”

“Có, sao tôi lại
ở đây, ý tôi là sao tôi lại ở nhà… phủ của anh? Anh đã cứu tôi sao?”, Nhan Tử
La hỏi. Việc xuyên không trong văn học có viết, có người xuyên không xong sẽ bị
thương, nhìn bộ dáng nàng lúc này, có lẽ là đang bị thương.

“Nàng! Nàng thật
là! Ta là phu quân của nàng”, Dận Chân nhấn mạnh từng chữ từng chữ một.

Nhan Tử La trợn
tròn hai mắt, tin này còn chấn động hơn cả tin vừa rồi. Ung Chính hoàng đế là
chồng nàng? Nói như thế nàng thuộc dạng xuyên không mượn xác hoàn hồn?

“Phu quân? Thật
là quá sốc!”, Nhan Tử La lẩm bẩm nói một mình. Dận Chân nheo mắt lại: “Nàng lẩm
bẩm cái gì?”

“Không có gì,
không có gì”, Nhan Tử La vội vàng phủ định, cúi đầu định suy nghĩ cho rõ việc
này, nhưng… rối như mớ bòng bong. Cảm giác hình như có chuyện gì đó, nhưng lại
không thể nghĩ ra, thực sự rất bức bối.

“Thái y sao còn
chưa đến?”, Dận Chân hỏi. Phái lệnh cho thái y kiểm tra đầu nàng trước mới
được!

“Bẩm Tứ gia, đã
cho người đi mời rồi ạ, có lẽ cũng sắp tới”, một a hoàn trả lời.

“Thái y? Là tới
thăm bệnh cho tôi sao?”, Nhan Tử La hỏi, Dận Chân gật gật đầu. Nhan Tử La không
dám nói gì nữa. Mấy a hoàn đi đến dịch bình phong, chắn trước mặt nàng.

Sau khi thái y
chẩn bệnh, cũng không nói gì khiến Nhan Tử La phải kinh hãi, chỉ bảo là chịu
khó nghỉ ngơi rồi sẽ khỏi, sau đó hành lễ, lui ra ngoài. Lần này Dận Chân cũng
đi ra theo, một lúc lâu sau mới quay lại với vẻ mặt không vui, ngồi đối diện
với Nhan Tử La, chăm chăm nhìn nàng, không nói gì, cho tới khi Nhan Tử La cảm
thấy bồn chồn ngứa ngáy, toàn thân ớn lạnh.

“Anh đừng nhìn
nữa được không? Tôi thấy lạnh!”, Nhan Tử La lấy hết can đảm nói.

“Quên rồi cũng
tốt.” Một lúc lâu sau chàng mới buông ra một câu như vậy. “Hãy hầu hạ chủ nhân
cho tốt, còn có sai sót, cẩn thận đầu của các ngươi”. Đám a hoàn vội vàng thành
khẩn đáp: “Vâng”.

Xem ra Ung Chính
gia đúng là rất thích giết người, Nhan Tử La thầm nghĩ. Có điều, nhìn tình hình
này, hình như nàng khá đắc sủng thì phải! Nhưng nàng họ Nhan chứ đâu phải họ
Niên? Lẽ nào nhớ nhầm, nàng là Niên Tử La? Thấy Dận Chân đứng dậy ra ngoài,
Nhan Tử La mới khe khẽ thở phào.

“Ta mắc bệnh gì
mà cần phải mời thái y?” Nhan Tử La ngồi lâu thấm mệt, từ từ nằm xuống gối.

“Chủ nhân ngất
xỉu”, một a hoàn đáp.

“Ngất? Ngất là đi
mời thái y sao?”, Nhan Tử La lẩm bẩm nói, sau đó nhìn nhìn a hoàn đó, “Ngươi
tên là gì?”.

“Chủ nhân, nô tỳ
là Bách Hợp đây ạ!” Bách Hợp đau lòng vô hạn, đã mấy năm trôi qua, chủ nhân lại
bị mất trí nhớ lần nữa rồi. Nếu có a hoàn xui xẻo nhất trong thiên hạ thì có lẽ
chính là cô ta, chủ nhân mà cô ta tận tâm tận sức hầu hạ chăm sóc luôn quên cô
ta là ai.

“Ồ, biết rồi. Ta
thấy vẫn hơi mệt, ngủ một lát đã.” Nhan Tử La nhắm mắt vào mơ mơ hồ hồ nói. Đám
a hoàn đang đứng trong phong quay sang nhìn nhau, sau đó nhẹ nhàng lui ra.

Khi Nhan Tử La
tỉnh dậy thì trời đã tối. Thấy nàng tỉnh, Bách Hợp và bọn a hoàn vui mừng mang
cháo vào hầu nàng. Nhan Tử La nhìn bát cháo đó, cảm giác sao vô cùng quen
thuộc.

“Ta không muốn ăn
cháo có được không?”, Nhan Tử La hỏi.

“Chủ nhân, mấy
ngày rồi người không ăn gì, thái y nói tốt nhất nên ăn cháo hai ngày rồi hãy ăn
đồ cứng khác”, Bách Hợp kiên nhẫn giải thích.

“Ồ, thế à! Ta ăn
vậy!” Nhan Tử La cầm thìa lên, múc một thìa, “Chẳng ngon chút nào cả.”

“Chủ nhân, người
cố gắng chịu đựng một chút, chỉ hai ngày thôi”, Bách Hợp cười nói. Vẫn giống như
trước kia không thích loại cháo này.

Mấy ngày sao đó,
Nhan Tử La đều chỉ ăn cháo trắng, sau này mỗi bữa còn được thêm trứng gà, có
điều Nhan Tử La chẳng thích trứng gì nên chỉ uống cháo trắng, không thấy có mùi
vị gì, thứ có mùi vị chính là mấy bát thuốc. Nhưng Nhan Tử La lại rất phục khả
năng uống thuốc của mình, uống một hơi hết sạch không cần nghỉ. Dận Chân gần
đây hình như rất bận, mặc dù ngày nào cũng đến thăm nàng, nhưng thường chỉ ngồi
một lát rồi lại đi ngay.

Không biết tại
sao, hằng ngày Nhan Tử La đều mong chàng tới, nhưng khi chàng tới rồi, lại cảm
thấy sự kháng cự dâng lên trong lòng, chỉ muốn lao tới bóp chết chàng. Nhan Tử
La đổ thừa tại mình bị mất trí nhớ.

Lại thêm hai ngày
nữa trôi qua, Nhan Tử La cảm thấy mình có thể xuống đất đi lại cử động nhẹ nên
mềm mỏng có, cứng rắn có thuyết phục Bách Hợp và bọn a hoàn. Nàng mang ghế ra
ngoài vườn ngồi, căn nhà này cũng thật quen thuộc! Lẽ nào trước kia nàng thật
sự đã từng sống ở đây? Nhưng tại sao lại chẳng có chút ấn tượng nào hết thế.
Đang ngẩng đầu ngắm hoa, thì nghe thấy một tiếng gọi “Ngạch nương” từ ngoài
cổng vọng vào. Nhan Tử La nhìn ra, một thân hình nhỏ bé màu xanh đang chạy về
phía nàng, sắp va vào nàng tới nơi.

“Dừng lại!” Nhan
Tử La giơ tay làm động tác dừng, thân hình nhỏ bé đó lập tức dừng lại, “Ngạch
nương, người tỉnh rồi, thật tốt quá, Hoàng gia gia hôm nay mới cho phép Bảo bối
về thăm ngạch nương, Bảo bối nhớ ngạch nương quá!”

Rầm!!! Một quả
bom nổ bên tai nàng, trước mắt nàng xuất hiện những đám mây hình nấm[3].

[3] Mây hình
nấm: Được hình thành từ khói bom nguyên tử, bom khinh khí hoặc tinh thể phá vỡ.

“Ngạch nương?
Người… ngươi… ngươi gọi là… ngạch nương?”, Nhan Tử La lắp ba lắp bắp hỏi.

“Ngạch nương?
Người sao thế? Con là bảo bối Khuynh Thành đây mà?”, Khuynh Thành mở to hai mắt,
hỏi.

“Ồ!” Nhan Tử La ồ
một tiếng, rồi nhanh chóng sắp xếp lại dữ liệu trong đầu. Ừm, là con gái của
thân thể này, người ta thường nói trẻ con nhận mẹ tốt nhất, liệu con bé có nhìn
thấy bên trong thân xác này không phải mẹ đẻ của nó không nhỉ?

“Ngạch nương,
người phải mau khỏe lại đi, tháng sau Hoàng gia gia sẽ đi tái ngoại rồi, ngạch
nương cũng phải đi cùng đấy”, Khuynh Thành lao vào lòng nàng nói. Nhan Tử La
thấy rất lạ, động tác này của con bé, nàng thấy rất quen thuộc, vô thức vỗ vỗ
lưng nó nói, “Đứng dậy một chút đi, con gái béo”.

“Trời ơi, ngạch
nương, người có nghe thấy những gì con vừa nói không? Người không muốn đi tái
ngoại nữa sao?” Khuynh Thành không chịu đứng dậy.

“Đương nhiên là
muốn, nhưng, ta có thể đi không?” Hình như thân phận của nàng không cao đến
thế.

“Ngạch nương, sao
người quên hết rồi thế? Đây là do Hoàng gia gia đã hứa, người và Bát thẩm đều
có thể đi”, Khuynh Thành giải thích.

“Thật không?”,
Nhan Tử La kinh ngạc hỏi. Tái ngoại? Ha ha ha, số mình may thật, vừa xuyên
không tới đây đã có cơ hội đi du lịch bằng công phí. Ông Trời đối với nàng cũng
không bạc nhỉ? Ha ha ha!

“Đương nhiên là
thật, nhưng, ngạch nương phải khỏe lại nhanh lên mới được, nếu không a ma sẽ
không cho người đi đâu”, Khuynh Thành thì thầm vào tai nàng.

“Biết rồi mà. Yên
tâm, ta sẽ khỏe lại rất nhanh thôi, ha ha, tái ngoại… Oa, mong chờ quá đi
mất!”, Nhan Tử La cười nói, “Vừa rồi con nói Hoàng gia gia không cho con về?
Con ở trong cung sao?”.

“Bởi vì Hoàng gia
gia và Hoàng nãi nãi thích con mà.” Khuynh Thành tự phụ.

“Tự phụ!”, Nhan
Tử La thuận miệng nói toẹt ra, “Vậy lần này con về ở lại mấy ngày?”.

“Hoàng gia gia
nói, tùy ý của ngạch nương, nếu ngạch nương nhớ Bảo bối, thì có thể ở lại vài
ngày”, Khuynh Thành đáp.

“Ồ, vậy thì con
mau đi đi!”, Nhan Tử La đùa. Đứa trẻ lớn lên thế này thật sự là con nàng sao?

“Ngạch nương,
người thật quá đáng, người không nhớ con sao? Tại sao lại đuổi con đi?”, Khuynh
Thành phụng phịu.

“Vì nếu con còn
ôm ta nữa, thì ta sẽ nóng chết mất”, Nhan Tử La đáp.

“Vậy con không ôm
nữa là được chứ gì!” Khuynh Thành nhảy khỏi đùi nàng, ngồi sang bên cạnh, “Thế
này được chưa ạ?”

“Được rồi.” Nhan
Tử La cầm quạt quạt mấy cái, mãi mới được mát mẻ một chút, đột nhiên nhớ ra một
vấn đề: “Tại sao lại chỉ có ta và Bát thẩm của con có thể đi cùng Hoàng gia gia?”.
Chẳng có lý nào, con bé gọi là Bát thẩm, vậy có lẽ là đích phúc tấn của Bát bối
lặc, thế thì mình đi còn vui vẻ gì nữa?

“Bởi vì ngạch
nương và Bát thẩm đã biểu diễn một tiết mục trong lễ vạn thọ của Hoàng gia gia
khiến Hoàng gia gia rất vui, đây là phần thưởng mà Hoàng gia gia dành cho hai
người. Ngạch nương, người quên rồi sao?”, Khuynh Thành mở to mắt hỏi.

“Nhất thời không
nhớ ra, con xem ta ốm tới mức này, có những việc không còn nhớ rõ nữa cũng là
bình thường thôi.” May mà còn có cái cớ này mà giải thích.

“Ừm, cũng đúng,
nhưng bao giờ ngạch nương mới nhớ ra?”, Khuynh Thành nghiêng đầu hỏi.

“Cái này… ta cũng
không biết, còn phải xem bao giờ ông Trời thấy vui”, Nhan Tử La đáp, lòng lại
nghĩ: Mình và Bát phúc tấn cùng biểu diễn? Chuyện này là thế nào? Biểu diễn cái
gì mà khiến “đồng chí” Khang Hy vui đến thế, đến đi du lịch bằng công phí mà
cũng phê chuẩn.

“Khuynh Thành, ta
và Bát thẩm con đã biểu diễn tiết mục gì?” Vẫn nên hỏi là hơn.

“Múa hát ạ! Chính
là như thế này.” Khuynh Thành đứng biểu diễn trước mặt nàng, còn lẩm nhẩm lời
bài hát. Nhan Tử La càng nhìn mắt càng mở to, giai điệu này… chẳng phải là bài
hát chính trong một bộ phim truyền hình sao? Cô ta sao biết biểu diễn bài này?
Lòng nàng bỗng kinh ngạc, lẽ nào khi ấy nàng đã xuyên không tới đây rồi? Nhưng
tại sao chẳng có chút ấn tượng nào thế? Ừm, cũng có thể do Bát phúc tấn dạy
nàng, nếu đúng thế thật, thì Bát phúc tấn chẳng phải cũng là người xuyên không
đến đây sao? Loạn hết cả rồi, có điều, giờ nàng lại rất muốn gặp vị Bát phúc
tấn kia.

“Ngạch nương
không biết, lúc ấy mọi người đều xem đến ngẩn hết cả ra.” Khuynh Thành kiêu
ngạo nói tiếp, cứ như con bé mới là người lên sân khấu biểu diễn vậy.

“Ha ha, thế à”,
Nhan Tử La cười hỏi.

“Vâng!”, Khuynh
Thành đáp.

Hai mẹ con đang
trò chuyện, Dận Chân đã thay thường phục bước vào. Khuynh Thành chạy ra, nói,
“A ma, sao giờ người mới tới? Tại sao ngạch nương lại không nhớ gì hết?”. Dận
Chân cầm tay Khuynh Thành, đáp, “Vì ngạch nương bị ốm, một thời gian nữa sẽ nhớ
lại hết thôi. Đừng làm phiền ngạch nương, biết chưa hả?”

“Biết rồi ạ, a
ma”, Khuynh Thành gật gật đầu hứa.

Nhan Tử La đứng
dậy, động tác thành thục khuỵu gối nói: “Tứ gia cát tường!”, rồi đứng thẳng
người, chính nàng cũng cảm thấy kì lại trong lòng là tại sao động tác này mình
lại thành thạo tới mức ấy, cứ như đã qua một khóa huấn luyện chuyên nghiệp vậy.
Lẽ nào kiếp trước nàng là một nô tài? Mẹ ơi! Dận Chân nhìn nàng, khóe miệng hơi
cong lên, cái này vẫn chưa quên, coi như cũng còn nhớ được chút ít.

Chàng tìm một chỗ
để ngồi, nhìn nhìn Nhan Tử La vẫn còn đang đứng, “Ngồi xuống đi”. Nhan Tử La
được lệnh ngồi xuống, sau đó lập tức yên lặng.

“Hôm nay thấy
khỏe hơn chưa?”, Dận Chân hỏi, để mặc tiểu quỷ Khuynh Thành trèo lên đùi ngồi.

“Vâng”, Nhan Tử
La đáp. Nghĩ đến việc có thể đi tái ngoại, lại vui.

“Cười gì thế?”,
Dận Chân nhìn nụ cười đột nhiên xuất hiện trên môi nàng, hỏi.

“Ngạch nương nhất
định là đang vui vì có thể đi tái ngoại chơi, a ma!”, Khuynh Thành giành trả
lời, nó vẫn hiểu ngạch nương mình nhất.

“Năm nay đừng đi
nữa, sau này có cơ hội đi sau”, Dận Chân nghe Khuynh Thành nói xong lập tức
can.

Đám bong bóng nhỏ
xinh đẹp của Nhan Tử La đang bay lượn trong không trung đột ngột vỡ tan tành,
sau đó nàng nghe thấy giọng mình dũng cảm nói: “Không, thiếp muốn đi”, nói
xong, mới hiểu là mình đã nói gì, hối hận tới mức xém chút nữa tự cắn đứt lưỡi
mình.

“Nàng rất muốn
đi?”, Dận Chân hỏi. Nhan Tử La cũng đành thành thật gật gật đầu. Dận Chân lại
không nói gì.

“A ma, người hãy
để ngạch nương đi đi, ngạch nương chưa đi bao giờ mà!”, Khuynh Thành lắc lắc
tay Dận Chân nũng nịu. Nhan Tử La rất muốn chạy đến thơm con bé, thiên sứ của
ta!

“Thôi được! Có
điều, những ngày này nàng phải ngoan ngoãn dưỡng bệnh”, Dận Chân nói, Nhan Tử
La ra sức gật gật đầu, nhìn Khuynh Thành chớp chớp mắt. Tiểu quỷ này xem ra rất
được việc! Khà khà, đúng là con gái của mình.

“A ma, người yên
tâm, con sẽ bảo vệ cho ngạch nương”, Khuynh Thành vỗ ngực đảm bảo. Nhan Tử La
đột nhiên phì cười, động tác nghĩa khí giang hồ này là học của ai không biết?

“Con? Con không
gây thêm phiền phức đã là tốt lắm rồi”, Dận Chân cười nói. Khuynh Thành bĩu
môi.

Báo cáo nội dung xấu