Tối Chân Tâm (Tập 1) - Phần 2 - Chương 45
Chương
45: Mười lăm tháng tám
“Thập gia quá lời
rồi.” Nhan Tử La buồn bực vô cùng, giữa trưa ra ngoài đi dạo lại gặp phải người
không nên gặp, là do Tử Cấm Thành này quá nhỏ hay do bọn họ có duyên phận với
nhau? Nếu sớm biết thế này thì nàng đã đi dưới nắng cho rồi. Bóng râm đúng là dễ
dụ quỷ, quả nhiên...
“Hừ, một nô tỳ
nhỏ bé sao xứng xưng Tứ tẩu”, giọng Trung Quốc cứng nhắc bay vào tai Nhan Tử
La. Oan gia ngõ hẹp, sao lại gặp cô quận chúa ngỗ nghịch này ở đây? Lại còn là
một quận chúa ghi thù siêu cấp nữa. Có điều, giờ Nhan Tử La nàng không sợ nàng
ta nữa, ngang hàng với nhau rồi, thậm chí nàng ta còn phải gọi nàng một tiếng
“Tứ tẩu” cơ đấy. Suy nghĩ xong Nhan Tử La cười giả lả nói: “Thập trắc phúc tấn
nói không sai, mọi người chẳng qua đều là trắc phúc tấn mà thôi, làm sao lại
bảo người khác phải gọi mình là tẩu tẩu.” Xem trí thông minh của nàng ta thế
nào?
“Hừ, ngươi chẳng
qua chỉ là một Cách cách, sao xứng đứng ngang hàng với ta”, Lý Chân Thục đắc ý
nói.
“Ừm. Tứ gia, thần
thiếp có một câu muốn hỏi?” Nhan Tử La vờ tỏ vẻ suy nghĩ. Dận Chân ngẩng đầu
nhìn nàng, lại nghĩ ra trò gì nữa đây?
“Tứ gia, vừa rồi
Hoàng thượng có phải đã nói là, nếu có người hỏi, thì nói thiếp là trắc phúc
tấn của Tứ gia chàng không? Câu nói này của Hoàng thượng là có ý sắc phong thân
phận cho thần thiếp?”, Nhan Tử La vờ dịu dàng hỏi.
Dận Chân trả lời
với giọng bình thản: “Nàng tự đi hỏi Hoàng a ma xem”.
“Thiếp thấy chắc
là có ý này, Đức phi nương nương vừa rồi chẳng phải đã bảo thiếp khấu tạ thánh
ân sao? Ừm, chắc là đúng rồi.” Nhan Tử La cố ý lẩm bẩm như tự nói với chính
mình.
“Hừ, cứ cho là
được sắc phong thân phận thì sao, ta còn lâu mới gọi ngươi là Tứ tẩu”, Lý Chân
Thục trừng mắt nói.
Nhan Tử La cười
lắc lắc đầu, “Không gọi thì không gọi, ta chẳng quan tâm mấy câu chót lưỡi đầu
môi ấy, trong lòng muội muội nhớ là được rồi”. Sau đó nhìn Dận Chân, chớp chớp
mắt, ý là: Mau đi thôi. Dận Chân phối hợp rất ăn ý, đứng dậy, “Hoàng a ma bảo
ta đưa nàng ấy đi dạo, các vị, cáo từ”. Thế là hình tượng của chàng lập tức tỏa
ánh hào quang trong lòng Nhan Tử La, chỉ thiếu cái vòng phát sáng trên đầu
thôi.
“Tứ ca, Tứ tẩu,
nàng ấy không hiểu chuyện, xin hãy bao dung.” Giọng Dận Ngã đầy vẻ bất lực, vốn
là phiền phức của Tứ ca giờ đã bị đá sang cho hắn, hắn còn đang ấm ức đây.
“Thiếp đâu có chỗ
nào không hiểu chuyện? Cô ta sao xứng làm trắc phúc tấn”, Lý Chân Thục chu
miệng đáp, bộ dáng như quyết không buông tha. Nhan Tử La thầm đồng cảm với Dận
Ngã, nhưng nàng ta lại còn kéo Nhan Tử La nàng vào, rõ ràng là không thể nhẫn
nhịn hơn được nữa, thế là nàng liền quay lại, đứng trước mặt Lý Chân Thục:
“Muội muội, muội không biết trong triều Đại Thanh chúng ta, đàn ông nói đàn bà
không được phép xen vào hay sao? Chất vấn chống lại chồng càng là tội không thể
tha thứ. Đó là mắc vào tội ‘Hãn’[1] trong Thất xuất[2]”.
[1]Hãn là Hung hãn, Hung dữ.
[2] Thất xuất:Bảy cớ để bỏ vợ trong thời Phong kiến.
Không con, dâm, không thờ cha mẹ chồng, lắm điều, trộm cắp, ghen tuông, bị bệnh
khó chữa
Lý Chân Thục trợn tròn mắt định nói, nàng đã nói tiếp: “Ở
Cao Ly các muội không có quy định này đúng không? Chẳng trách, triều Đại Thanh chúng ta là một nơi
rất văn minh, rất nhiều những vương triều nhỏ không nghiêm túc thực hiện quy
định này, ngày nào cũng có phụ nữ làm loạn. Nhưng hoàng tộc chúng ta là tấm
gương sáng trong thiên hạ, nên mọi quy định đều phải được thực hiện nghiêm
minh”. Tiểu nha đầu mới mấy tuổi chứ, định đấu võ mồm với nàng mà được à.
“Thập gia, người cũng đừng nói những lời như bao dung với
không bao dung, sự khó xử của người....”, nàng cố ý dừng lại một lát, “mọi
người đều biết. Có điều bỏ ra chút thời gian, thì cho dù muội ấy ngu ngốc tới
cỡ nào, có không hiểu biết tới cỡ nào cũng sẽ học được thôi”. Nhan Tử La quay
người nói với Dận Ngã, khẩu khí tỏ vẻ thông cảm hết sức, trong lòng lại dễ chịu
hết sức, nói xong quay người bước theo Dận Chân.
“Nhanh mồm nhanh miệng”, Dận Chân nói. Chàng sớm đã biết
nàng hàng ngày cúi mày cụp mắt là vờ vịt mà.
“Tứ gia quá khen, thiếp hổ thẹn không dám nhận.” Nhan Tử La
đáp. Trước mặt chàng vẫn nên vờ ngốc thì tốt hơn.
Dận Chân không đôi co qua lại nữa, hai người cứ thế im lặng
đi một vòng sau cung rồi lại quay về cung Vĩnh Hòa, Khang Hy đã vào thư phòng
phía Nam, Khuynh Thành vẫn ngủ. Dận Chân đưa nàng đến cáo từ Đức phi rồi xuất
cung.
Ba Lỗ đã chuẩn bị xe ngựa đợi sẵn, lúc này bên cạnh còn có
một người nữa Nhan Tử La không quen. Dận Chân bảo nàng lên xe trước, người đó
hình như nói mấy câu gì đó đại loại có từ “Bệnh rồi”. Sau đấy Dận Chân vén rèm
nhưng không lên xe, chỉ nói với nàng, chàng có việc phải hồi phủ, bảo Ba Lỗ đưa
nàng về biệt viện. Rồi lại dặn dò nàng không được ra ngoài gây họa. Nhan Tử La
liên miệng vâng vâng dạ dạ, thật tốt quá, lại được giải phóng rồi.
Xe đi xa rồi, Dận Chân mới lên ngựa.
Kết quả, sau ngày từ biệt hôm ấy, Dận Chân phải đến một
tháng không tới. Thời gian đầu Nhan Tử La còn có chút không quen với cuộc sống
không có ai ngược đãi, nhưng rất nhanh nàng đã lại tự tìm được niềm vui cho
mình. Nàng vào Tĩnh Tâm đường của Dận Chân đọc sách, đọc mệt rồi thì ra ngoài
đi loanh quanh hoặc dắt chó đi dạo.
“Chủ nhân, sắp mười lăm tháng Tám rồi”, Bách Hợp cười ha ha
nói,
“Ồ, thì sao? Mười lăm tháng Tám thì có gì đặc biệt, năm nay
trăng tròn hơn mọi năm sao?” Nhan Tử La đưa con chó đang dắt cho Ám Hương, còn
mình thì đi rửa mặt, thay y phục và ăn hoa quả.
“Chủ nhân, giờ ngươi đã là trắc phúc tấn, mười lăm tháng Tám
có thể vào cung để thỉnh an.” Từ sau khi Bách Hợp biết nàng được “thăng chức”
rõ ràng cô ta còn vui hơn nàng.
“Chẳng hứng thú!” Nhan Tử La cắn một miếng táo, nghĩ tới
trải nghiệm trong lần vào cung tháng trước, nàng giờ chẳng còn mấy hứng thú với
nơi đó nữa. “Ta bây giờ chỉ muốn yên tĩnh bình an sống qua ngày thôi.”
“Đúng rồi, bình rượu ngâm hai năm trước chắc có thể uống
được rồi nhỉ? Rằm tháng Tám ngươi hãy đào lên cho ta.” Nhan Tử La đột nhiên
nghĩ tới bình rượu mà mình nhất thời nổi hứng ngâm hai năm trước.
“Chủ nhân, người... người thật định ăn Tết một mình sao?”
Bách Hợp không sao hiểu được, chủ nhân sao chẳng quan tâm tới chuyện tranh sủng
gì cả. Lúc này Tiểu cách cách lại đang được Hoàng thượng sủng ái, còn không
chịu nắm lấy cơ hội?
“Không, chẳng phải các ngươi cũng đều ở lại biệt viện ăn Tết
sao? Đúng rồi, ngươi mau đi gọi Yến Tử tới đây cho ta.” Nhan Tử La đột nhiên
nghĩ đến My Liễm Diễm, cô ta cũng một mình, nếu Dận Chân đã không cho nàng ra
khỏi biệt viện, nàng bảo My Liễm Diễm đến biệt viện là được chứ gì?
Ngày mười lăm tháng Tám, Khang Hy di giá đến Viên Minh viên.
Mặc dù khá gần, nhưng Nhan Tử La vẫn cáo bệnh không đến, nàng bảo Vân Yến đón
My Liễm Diễm, hai người ngồi trong đình bên hồ bày hoa quả hạt dưa, bánh nướng
Nhan Tử La tự làm cũng được bưng tới, còn cả chum rượu không biết có thể uống
được hay không kia nữa. My Liễm Diễm cũng mang rượu đến để đề phòng ngộ nhỡ.
Đám a hoàn không được theo tới, sợ uống rượu say rồi hai người bọn họ lại nói
những lời không nên nói.
Tại Viên Minh viên.
“Lão Thập tứ, sao lại ngẩn người ra thế?” Dận Ngã dùng cánh
tay huých Dận Trinh một cái, khiến cho Dận Tự phải chú ý, điềm đạm liếc về phía
bọn họ, rồi ngay lập tức cầm rượu lên nhấp môi.
“Vô vị!” Dận Trinh ngửa cổ uống hết chén rượu, lại cầm thêm
miếng bánh ngọt cho vào miệng, ngọt quá, ngấy chết đi được, không biết có nên
đánh chết gã bán đường không đây? Hay tại vì bánh ngọt của Nhan Tử La làm ngon
hơn, ngọt nhưng không ngấy?
“Lão Thập tứ, sao ta cứ có cảm giác bộ dạng của đệ như nuốt
phải thuốc độc vậy?”, Dận Ngã băn khoăn hỏi.
“Cũng gần như thế.” Dận Trinh lại rót đầy chén rượu, hình
như bị mắc ở cổ rồi, bánh trái kiểu chết tiệt gì không biết, lẽ nào là công cụ
mưu sát? Kết quả uống rượu nhanh quá, Dận Trinh bắt đầu ho, mặt đỏ bừng như
quan công, khiến “ông già” chú ý liếc về phía hắn nhìn với ánh mắt quan tâm:
“Lão Thập tứ?”.
Dận Trinh đột nhiên bị điểm danh nhanh nhẹn đứng dậy, “Hoàng
a ma! Nhi thần uống rượu nhanh quá!”.
“Từ từ thôi, tính cách hấp tấp vẫn không sửa được!” Khang Hy
nói xong liền nhận những lời chúc mừng của các vị vương công đại thần.
“Vâng!” Dận Trinh ngồi phịch xuống ghế, ngẩng đầu nhìn
trăng, thật vô vị quá, chán chường quá! Một đống người ngồi chen chúc cùng ngắm
trăng thì có ý nghĩa gì chứ? Ngồi trong vườn nhà mình ngắm còn vui hơn, sao
phải làm như đang sùng bái ánh trăng thế này?
Dận Tự, Dận Đường, Dận Ngã cùng đưa mắt nhìn nhau: Lão Thập
tứ rất lạ!
Chờ mãi mới xong tiệc ngắm trăng, Khang Hy đại nhân cuối
cùng cũng nhân từ hạ lệnh giải phóng tất cả mọi người, sau đó dẫn đầu một đám
nương tử tiếp tục đi... ngắm trăng!
Nhìn vẻ mặt hào hứng của Dận Trinh, Dận Tự và Dận Đường, Dận
Ngã lại quay sang nhìn nhau: Lão Thập tứ rất không bình thường. Dận Ngã đập
mạnh vào vai Dận Trinh một cái: “Lão Thập tứ, đệ có hài lòng với trắc phúc tấn
mới cưới không?”. Lời vừa thốt ra, vẻ mặt anh tuấn của Dận Tự, Dận Đường lập
tức trở nên ngượng ngùng: Lão Thập này, nói chuyện gì vậy chứ, ta không quen
hắn, hắn không phải là đệ đệ của ta. Đến ngay cả vẻ mặt lão Thập tứ cũng như
muốn nói: Huynh hết thuốc chữa rồi, đồ háo sắc!
“Vẻ mặt của mấy huynh như thế là sao? Có dám khẳng định
trong lòng mấy huynh không có một chút nào suy nghĩ ấy không?”, Dận Ngã bất mãn
nói, “Không phải nghĩ đến đàn bà thì tại sao khi được giải phóng lại vui đến
thế?”.
Đừng có nghĩ ai cũng giống đệ, ba luồng ánh mắt cùng lao về
phía Dận Ngã. Dận Ngã đang định nói gì đó, đột nhiên từ phía sau, một giọng nói
vang lên: “Bát ca, Cửu ca, Thập ca, Thập tứ đệ”. Một người trẻ tuổi mặc áo dài
màu lam tay cầm quạt khẽ cười nói. Mấy người bọn họ vội vàng quay lại nhìn, thì
ra là Tứ a ca Dận Chân, Ngũ a ca Dận Kỳ, Thập tam a ca Dận Tường. Bọn họ chào
hỏi lẫn nhau, Dận Tường hỏi: “Các vị hồi phủ hay là ở lại trong vườn?”.
“Đương nhiên là...” Lời của Dận Ngã còn chưa nói xong thì đã
bị Dận Trinh đón lấy nói tiếp, “Tứ ca, biệt viện của huynh rất đặc biệt, vừa
hay huynh đệ ta đã lâu không cùng nhau uống rượu, nhân hôm nay trăng đẹp, hay
là mượn nhà vườn của Tứ ca uống một ly thoải mái, thế nào?”.
Dận Tự, Dận Đường, Dận Ngã nhìn Dận Trinh: “Còn muốn uống?
Tiểu tử này hôm nay điên rồi chắc?”.
Dận Chân nhìn nhìn lão Thập tứ, rồi lại nhìn nhìn các A ca
khác, nói: “Nếu lão Thập tứ có nhã hứng ấy, thì mời các vị đệ đệ rời bước đến
thăm biệt viện đó của ta. Có điều không chuẩn bị trước, nêu rượu e là không
được ngon”.
“Đa tạ Tứ ca, vậy chúng đệ không khách khí nữa.” Dận Trinh
lập tức đi trước dẫn đầu khiến các A ca còn lại quay sang nhìn nhau, lão Thập
tứ đói đến thế sao? Sao vẻ mặt nhìn như sắp đi dự yến tiệc thế? Vậy là mỗi
người đều mang trong lòng một tâm trạng khác nhau chầm chậm theo sau hắn.
Đến cửa, người hầu của từng phủ đã dắt ngựa đứng đợi sẵn,
các vị A ca oai phong lẫm liệt lên ngựa đầy phong độ, cho ngựa phi về phía biệt
viện của Tứ a ca Dận Chân.
Đi khoảng một khắc đồng hồ, các vị A ca dừng lại trước một
tòa phủ đệ, lúc này cửa chính phủ đệ đang đóng chặt, người hầu của Dận Chân vội
đi lên phía trước gọi, một lúc sau, bên trong vọng ra giọng nói dè dặt cẩn
trọng: “Xin hỏi là vị nào thế?”.
“Các A ca đến, còn không mau mở cửa?”, gã người hầu hạ
giọng.
“Vâng!” Giọng nói bên trong cửa bỗng trở nên căng thẳng, cửa
lập tức được mở ra. Kẻ canh cổng cúi đầu bước ra ngoài, đến trước mặt các vị A
ca hành lễ: “Các vị A ca cát tường!”.
Dận Trinh “ừm” một tiếng, đi thẳng vào trong. Các A ca khác
cũng vội vàng theo sau. Đã lâu không gặp vị tứ tẩu này rồi, phải tranh thủ ăn
nhiều một chút.
Trên đường, gặp không ít người, những khuôn mặt vốn đang
tươi vui nhìn thấy họ bỗng sợ hãi như trông thấy ma quỷ, nhanh chóng đứng dậy
thỉnh an, sau đó lo lắng nhìn theo bóng các chủ nhân.
“Xem ra, tết Trung thu này biệt viện của Tứ ca rất vui vẻ
náo nhiệt!” Dận Trinh cười nói, “Không biết Tứ tẩu có hoan nghênh chúng ta
đường đột tới làm phiền thế này không?”.
“Đã làm phiền rồi, lão Thập tứ đệ còn nói những lời vô nghĩa
đó làm gì”, Dận Ngã đáp. Nhan Tử La cũng rất lợi hại, hôm đó sau khi nàng ta
nói những lời ấy xong, Lý Chân Thục đúng là không dám đôi co với hắn nữa, khiến
hắn không phải bận tâm nhiều.
Bọn họ gọi một kẻ hầu đến hỏi Nhan Tử La đang ở đâu, người
đó nói nàng đang ở thủy đình. Cả đám người lại kéo nhau đi về phía thủy đình.
“Chỉ lợi cô thôi, hôm nay không tính tiền.” Nhan Tử La lại
uống thêm hớp nữa, xem ra sau này nàng lại có thêm một nghề nữa để kiếm tiền
rồi.
“Haizz”, My Liễm Diễm loạng choạng đứng dậy, ngẩng đầu nhìn
trăng trên trời, “Mười lăm tháng Tám, mười lăm tháng Tám, nực cười, đoàn
viên... lại đoàn viên với cô ở đây”, sau đó lại uống cạn thêm ly nữa.
“Cô muốn đoàn viên với Bát gia phải không?” Nhan Tử La gối
đầu lên một cánh tay, lắc lắc ly rượu, “My Liễm Diễm, bình thường cô rất dễ mà,
sao với hắn ta lại cố chấp như vậy?”. Nàng nghĩ một lát rồi hỏi tiếp: “Cô không
phải đã yêu hắn rồi đấy chứ?”.
“Thế thì sao? Tôi yêu chàng ấy, nhưng chàng ấy không yêu
tôi. Ha ha ha ha ha, thì ra My Liễm Diễm tôi ở đây chẳng là cái thá gì cả.” My
Liễm Diễm lại loạng choạng quay người rót rượu, nâng ly lên nói với Nhan
Tử La: “Cạn ly!”. Nhan Tử La cũng cầm ly lên cụng một cái, “Cạn ly!”.

