Quyết Ý Đi Cùng Anh - Chương 38

Chương 38: Vậy thì, bảo trọng!

Ngồi gần bảy tiếng đồng hồ trên xe, mắt Quyển Nhĩ đến chớp
cũng không chớp nổi.

Trên đường, cuối cùng cô cũng gọi được điện cho mẹ, nhưng
người nghe điện lại là dì Trì. Dì chỉ nói ba cô đang phẫu thuật, có gì đợi cô
về rồi tính.

Quyển Nhĩ biết Cao Mạc chắc chắn đã biết được điều gì đó,
nhưng cô không dám hỏi. Cô sợ mình hỏi ra, lại ra kết quả xấu mất. Chắc sẽ
không có chuyện gì đâu, đến cô là người thân ruột thịt lẽ nào không có chút
trực giác hay sao?

Hai người vội vàng đến bệnh viện, Quyển Nhĩ mới biết, căng
thẳng thần kinh về tới tận nhà cũng chẳng mang lại kết quả gì tốt đẹp, ba cô đã
mất. Ca phẫu thuật nối mạch tim với tỉ lệ thành công đến trên chín mươi phần
trăm, nhưng ông vẫn không qua khỏi.

Trách ai đây? Mẹ tự nhận đó là do bà. Bởi vì lúc ba thấy
trong người không khoẻ, mẹ không kiên quyết đưa ba tới bệnh viện mà chỉ đến
khám ở một bệnh viện nhỏ cạnh nhà. Kết quả kiểm tra là tim ba bị nghẽn mạch
máu, mẹ cô mới phát hiện ra, trong lúc bấn loạn bà quên mang điện thoại. Bà
quay về nhà lấy điện thoại, chờ xe cứu thương, đến bệnh viện còn phải đợi kết
quả chụp XQ. Những việc đó đều hao tốn thời gian có thể cứu mạng một con người.
Không được khai thông huyết quản kịp thời, không được đưa vào chữa trị kịp
thời, miễn cưỡng làm một cuộc phẫu thuật nối mạch tim mặc dù là do người giỏi
nhất viện thực hiện cũng không thể cứu được ông Lục Đĩnh trở về từ tay thần
Chết. Đang ở cái tuổi cường tráng nhất, vậy mà ông phải ra đi một cách không
được báo trước như thế.

Hai giờ đầu tiên Quyển Nhĩ không thể mở miệng nói bất kỳ
điều gì. Mỗi lần cô mở miệng chỉ có thể gọi ba, chỉ có thể gào khóc tới lúc
không thể khóc ra tiếng nữa mới thôi. Cao Mạc luôn ôm chặt lấy cô.

Ngày hôm đó Quyển Nhĩ không biết mình đã trải qua như thế
nào. Sáng hôm sau khi cô tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu rất đau, dạ dày cũng đ thì
không thể mở ra được.

Cô vừa cử động, dì Trì đã bước vào. "Quyển Nhĩ, cháu cứ
yên tâm nghỉ một lúc, việc trong nhà có chú Cao và Cao Mạc sẽ tùy tình hình lo
liệu."

"Mẹ cháu đâu?"

"Mẹ cháu ở trong bệnh viện, tâm trạng của bà ấy lúc này
rất không ổn định, vừa tiêm xong. Đợi mẹ cháu ngủ dì mới qua đây." Dì Trì
ngập ngừng một lúc rồi mới nói tiếp, "Bạn bè, đồng nghiệp, dì sẽ thông
báo, còn họ hàng cháu xem nên thông báo cho những ai?".

Quyển Nhĩ suy nghĩ một lúc, "Thông báo cho cô cháu
đi, cô sẽ lo báo cho những người khác".

Họ hàng bên ngoại đều ở rất xa, cho dù bây
giờ cóthông báo, trong vòng vài ba ngày nữa sợ cũng chưa đến được. Có
thông báo hay không, vẫn phải hỏi ý kin của mẹ. Họ bên
nội, ông nội bà nội đã sớm qua đời,còn mấy bác bình thường
cũng không qua lại nhiều,toàn có việc mới tìm đến nhà.
Nếu họ hàng như thế thì thà để bạn
bè giúp đỡ lo liệu còn tốt hơn, Quyển Nhĩ rất muốn họ
có thể đến giúp một tay, để ba ra đi đc yên lòng.

Quyển Nhĩ nghĩ đến đây, nước
mắt lại tuôn rơi.

Cô miễn cưỡng ăn một bát cháo, vội vàng
đến bệnh viện thăm mẹ. Chỉ trong có hai ngày, mẹ
cô đã tiều tụyđến không thể nhận ra, không có thuốc,
bà không thểngủ được. Khi tỉnh lại, nhìn thấy Quyển
Nhĩ bà lại không ngừng tự trách mình. Kể đi kể lại chuyện
đã xảy ra mấy lần không chỉ là chuyện xảy ra vào ngày
hôm đó. Bà tự trách mình đã không chăm sóc tốt cho ba, không giữ được
sự tỉnh táo cần thiết trong những giờphút quan trọng nhất, không cứu được
ba, mỗi một ngày sống cùng nhau ba đều đúng, còn bà thân làm
vợlại làm quá nhiều việc sai đến không thể cứu vãn nổi.

Quyển Nhĩ không ngắt lời mẹ, bởi vì cô cũng đang
thầm tự trách mình. Trách bản thân không hiểu biết, rõ ràng biết
là ba đã nhắm trúng Khúc Đông Quang, mà cô lại không làm theo tâm nguyện của ba cho dù chỉ làgiả bộ
qua lại thôi. Cô trách mình không hiếu
thuận,sau khi tố nghiệp không về ở cạnh
ba mẹ, ngược lại còn khiến ba mẹ lo lắng thêm cho mình, tự trách
mình chỉ biết nghĩ đến bản thân, đối với ba mẹ, đặc
biệt là sức khỏe của ba mẹ không quan tâm đầy đủ,
nghĩ ba mẹ làm trong bệnh viện
rồi thì sẽ chăm sóc tốt cho sức khỏ mình...

Người mà cô yêu thương nhất đã đi
rồi, người sốngchính là cái sai, bản thân việc
mình sống cũng là sai.

"Quyển Nhĩ, hãy ở bên cạnh mẹ, nghe
không?" Dì Trì rất nghiêm túc nhắc nhở cô, khiến
cô từ đau lòng chuyển sang giữ chặt mẹ một phần không
rời, ba đã không thể quay trở lại nữa, không
thể để mẹ xảy ra chuyện gì được.

Cách có hiệu quả như thế không thể
chỉ dùng cho một mình Quyển Nhĩ, ba của Cao
Mạc cũng ni với mẹ cô, phải nghĩ đến con
gái mình. Cô Quyển Nhĩ cùng đã đến, kêu gào
trai bà không được hưởng phúc, nói trong nói
ngoài vẫn xoay quanh hàm ý phân chia tài sản. "Chị
không phấn chấn lên làm sao Quyển Nhĩ có thểđối phó với mấy
vị trưởng bối đó?".

Thế là hai mẹ con dìu nhau đứng dậy, ngày đưa
tang cũng vượt qua được.

Sau ngày đó, cô và người nhà họ nội
cũng đến mấylần, nói là muốn giúp họ thu dọn
đồ đac. Nói thì thật ngọt ngào dễ nghe, nào là sợ hai
mẹ con nhìn cảnh lại nhớ người, phải đem thanh
lý hết những đồ đạc có liênquan tới ba
đi. Nhưng trên thực tế, vẫn là muốn tiệntay dắt dê, ít
nhiều chiếm được thứ gì đó mang đi. Lần này
thìyển Nhĩ đã biết thế nào là cô nhi
quá phụ bị bắt nạt. Không thể nói lý với mấy người đó,
người ta tùytiện nói ra lý do rồi xông thẳng vào nhà. Nhà không có
đàn ông, họ động tay động chân, hai mẹ con
lại đang ởthế yếu, thật sự không thắng nổi bọn họ.

Chú Cao và dì Trì khuyên hcon trước khi các bà cô hành
động, mau mau thu dọn đồ đạc trước. Mấy người đó không lấy được gì mà
họ cũng sẽ tránh được hậu họa về sau. Mấy ngày này, hai người hàng
xóm tốt bụng thay nhau sang nhà ở cùng hai mẹ con, nên họ mới
không bị nẫng mất đồ đạc đi.

"Mình định xin nghỉ việc
về nhà ở với mẹ, nhưng ởnhà mà cũng không yên nữa",
Quyển Nhĩ thì thầm quađiện thoại vớLa Tư Dịch. Sau khi qua bảy
ngày đầu, tâm trạng của cô đã bình ổn hơn nhiều. Tiểu La biết việc
xảy ra, đã gọi điện thoại cho cô mấy lần, tới lần này cô mới lấy
lại được bình tĩnh để nói chuyện với bạn.

Mặc dù trong nhà chỉ còn hai mẹ con,
nhưng đêm nào mẹ cũng thức để đọc kinh, cô sợ mẹnghĩ
lung tung, nên lúc nào cũng phải túc trực bên
cạnh. Còn ban ngày, lại có vài việc lặt vặt phải
giải quyết, cô không thể giống mẹ cả ngày cứ
nằm trên giường được.

"Tiểu La, mình cảm thấy rất có lỗi với ba, không cho ba
được thấy mình kết hôn." Quyển Nhĩ lau nước mắt, "Ngoài
chiếc thẻ ba đưa cho mình trước đó, ba còn mở một chiếc thẻ mang tên mình,
trong đó có sau vạn tệ, mẹ nói là ba để lại lo việc hôn sự cho mình sau
này."

Đầu dây bên kia Tiểu La cũng nghẹn ngào, “Ba
cậumuốn cậu lấy một người có thể mang lại hạnh phúc
cho cậu, sau này cậu lấy chồng, ba cậu chắc chắn cũng sẽ
biết!".

Hai người chưa nói mấy câu, Quyển Nhĩ nghe thấy phòng
mẹ hình như có tiếng động. "Không nói na, hình như mẹ mình
đã tỉnh dậy, mình phải vào xem sao".

"Không cần mình đến thật sao?", La Tư
Dịch không yên tâm hỏi.

"Mình làm
gì có thời gian để ở bên cậu chứ, hoặc là
phải ở cạnh mẹ, hoặc phải đối phó với những người họ
hàng không biết từ đâu đ Một thời gian nữa quay lại, sẽ
đưa mẹ mình đến đó luôn."

Cúp máy, cùng mẹ ngồi đọc kinh hai tiếng đồng hồ,Quyển Nhĩ
mới trở về phòng mình. Nếu đưa mẹ đếnthành phố A thì phải xác định rõ
là Đinh Mùi đã thu dọn đồ đạc mang đi hết hay chưa.

Cô cầm di động lên, nhắn tin cho Đinh Mùi, “Đồđạc của
anh ở nhà em, anh thu dọn và mang hết đi".

"Anh mang đi hay chưa, em không biết sao?" Anh trả
lời rất nhanh, anh cho rằng tin nhắncủa Quyển Nhĩ là có ý muốn phá tan
băng giá. Nếu cô đã hối hận thì anh cũng cho cô một con đường
để lùi, ai chẳng có lúc bị kích động.

"Em chưa về nhà."

"Em nói vậy là có ý gì?" Đinh Mùi gọi
điện thẳng cho cô để hỏi. Không hỏi rõ ràng, anh sợ mình không
thể chuyên tâm vào công việc.

Những lúc như thế này được nghe giọng của Đinh Mùi, đột
nhiên cô có cảm giác như có thứ gì đó trong mnh được lấp đầy, vững
tâm hơn nhiều. "Em về nhà rồi. Hai ngày nữa em và mẹ sẽ về
đó ở một thời gian. Vì vậy..."

"Vì vậy lại một lần nữa trục xuất anh?"

"Chỉ vì em không muốn mẹ lo lắng." Làm
gì có lại lần nữa! Lần nào cũng là anh tự sợ phiền
phức mà lẩnđi. Chỉ có lần này là cô chủ động nói. Nếu
đã nói ra rồi thì không chỉ muốn ọn dẹp sạch đồ, mà trái
tim cô cũng sẽ xóa sạch hình bóng của người này. Vì người nhà, vì bản
thân, cô cần phải làm như thế.

"Em cùng anh, sao lại khiến người khác không yên
tâm?"

Quyển Nhĩ không thể trả lời những câu hỏi như thế,
ít nhất thì bây giờ cô không có tâm trạng
để tranh cãi với Đinh Mùi, cô đành lảng tránh: "Một tuần sau, mẹ
con em sẽ quay lại, anh liệu mà lo nhé".

Cô đã quyết định, nếu anh không quay về thu đọn, cô đành
phiền La Tư Dịch đến đóng gói chuyển phát nhanh cho anh

"Lục Quyển Nhĩ, em đừng hối hận.'" Đinh Mùi mặc dù
biết nói như thế thật ngu ngốc, nhưng lúc này anh chỉ có thể nói câu đó mà
thôi.

Quyển Nhĩ cho rằng sau khi anh buông lời oán hận sẽ giận dỗi
mà cúp máy. Nhưng anh không cúp, hơi thở nặng nhọc ở đầu dây bên kia vọng lại
cho thấy anh đang rất giận, có thể bùng phát bất cứ lúc nào.

Cô có hối hận không? Chắc là không. Nhưng nếu không hỏi một
câu, làm sao cô có thể nhẹ nhàng buông tay? Câu hỏi giấu kín trong lòng đã lâu,
cuối cùng cô cũng nói ra được. "Đinh Mùi nếu không chia tay, anh có kết
hôn với em không?"

"Em chính là muốn kết hôn?"

Đinh Mùi trả lời rất nhanh, Quyển Nhĩ lại nghe ra ý khác
trong câu nói này, ý anh là chia tay chỉ là cái cớ, cái chính là muốn dùng cách
này để bắt anh phải chịu trách nhiệm.

"Em muốn kết hôn với anh." Quyển Nhĩ không vội làm
rõ mọi chuyện. Hiểu lầm rồi làm sáng tỏ và sau đó mới có kết cục đoàn viên vui
vẻ, đó là những tình tiết được phát triển trong các vở kịch. Còn vở kịch của cô
và Đinh Mùi có hiểu lầm hay không cũng giống nhau, có giải thích hay không vẫn
thế, bởi vì e là chỉ có thể đến đây mà thôi.

"Anh không muốn." Những cái khác không nói nhưng
anh không thể bị yêu cầu kết hôn trong tình huống như thế này được.

"Được rồi, em biết rồi."

Dù biết rõ rằng anh sẽ trả lời như thế, nhưng phải một lúc
sau Quyển Nhĩ mới có thể thốt ra lời, sự nặng nề đè nén trong trái tim được xóa
tan, người cô nhẹ bẫng như không có gì níu kéo.

"Vậy thì, bảo trọng!" Không cần phải nói tạm biệt,
cô biết mình chưa bao giờ là người khoáng đạt, không thể nói tạm biệt để rồi
lại gặp lại như một người bạn. Thế là từ nay trong cuộc sống của cô mất đi
hai người quan trọng nhất. Vậy thì chỉ còn lại một người để cô có thể dâng tặng
những gì tốt nhất mình có. Lo nghĩ ít đi khiến cuộc sống dễ dàng

Quyển Nhĩ không cúp máy, cô đặt điện thoại bên cạnh, nhắm
chặt mắt lại giống như cô đã từng làm trong vô số lần anh đi công tác. Khác
biệt là ở chỗ lần này cô không yêu cầu anh phải nói gì cả, anh cũng sẽ không vì
sau khi uống say mà cứ túm lấy cô để nói. Nghe hơi thở của nhau vọng qua ống
nghe, không thể xa hơn, mà cũng không thể gần hơn, chỉ dừng lại ở giây phút này
thôi.

Khi Quyển Nhĩ tỉnh dậy, đã là sáng sớm hôm sau. Cô kiểm tra
thời gian cuộc gọi gần đây nhất, mười tiếng, tám phút hai mươi chín giây. Tính
thời gian, chắc là do máy cô hết tiền nên cuộc gọi mới bị dừng lại. Nhưng không
đầy vài phút sau, khi pin đầy điện thoại lại vang lên tiếng chuông báo tin nhắn
đến liên hồi. Chắc là Đinh Mùi đang nạp cho cô mười chiếc thẻ, một nghìn tệ
tiền phí điện thoại.

Quyển Nhĩ không có thời gian để bày tỏ lòng cảm kích, vội
vàng cùng mẹ ra khỏi nhà. Hôm  nay đi chọn đất cho ba, không chỉ đi
một, hai nơi. Cô dậy muộn, cả nhà chú Cao đang đợi bên ngoài.

"Anh không phải quay lại trường sao?", Quyển Nhĩ
hỏi Cao Mạc.

"Không sao. Sếp anh giúp anh lên lớp", Cao Mạc trả
lời rất kiên định.

Quyển Nhĩ len lén bỉu môi, cô thừa nhận mình đã ghen tị một
cách rất trẻ con. Sao những người bên cạnh cô ai cũng sống rất tốt, không gặp
phải những chuyện bất bình, chỉ có cô là sống chẳng ra sao. Cứ lấy ngay tình
hình trước mắt ra so sánh, công ty tỏ ra thấu hiểu với lý do cô xin nghỉ phép,
nhưng cũng không ủng hộ tới mức việc gì cũng giúp cô giải quyết. Cô vẫn phải
giải quyết công việc qua mạng và điện thoại, không có quyền bỏ mặc mọi thứ.

"Anh đợi em rồi cùng quay về."

"Vâng", Quyển Nhĩ quyết định qua bốn mươi chín
ngày của ba sẽ quay lại thành phố A. Mặc dù có một số việc có thể giải quyết ở
đây, nhưng vẫn phải quay về mới có thể ký, không thể kéo dài vì việc riêng của
mình được.

Mẹ quyết định sẽ quay về nhà bà ngoại ở một thời gian, qua
giai đoạn này rồi mới suy nghĩ tới việc có đến thành phố A ở với Quyển Nhĩ hay
không

Hai người thì thầm to nhỏ với nhau ở bên này, không để ý bên
kia chú Cao và dì Trì đang cười đầy ăn ý. Việc gia đình lo liệu đã tạm ổn, thời
gian Quyển Nhĩ phải quay về với công việc cũng đã tới. Buổi tối trước hôm đi,
cô cùng mẹ ngủ ở trong phòng lớn.

"Sau khi con đi, mẹ sẽ chuyển vào phòng nhỏ của con, ở
đây rộng quá." Mẹ nói chuyện với cô, tay vẫn lần tràng hạt.

"Vâng!"

"Hồi ra Tết ba con mới thuê người gia cố ban công, bức
tường trong phòng con cũng vừa ốp thêm một tấm gỗ, ba con nói, trước khi con
kết hôn sẽ quét sơn lại cả nhà một lượt, như thế là cũng tương đối rồi. Hôm ở
bệnh viện, ba con nói cho mẹ biết tiền tiết kiệm của
nhà để ở đâu, những thứ quan trọng ba con
ghi ở chỗnào. Con nói xem, có phải ba con đã có
dự cảm xấu không?"

ì cả, cô chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng mẹ, thầm
nói ba, xin ba hãy yên tâm, sau này con sẽ thay ba chăm sóc mẹ.

"Quyển Nhĩ, hôm nay dì Trì con có
nói gần nói xa với mẹ một câu, nói là dì ấy
cảm thấy Cao Mạc vẫn đang chờ đợi con. Con có
thể nói với mẹ, con nghĩ thế nào không?"

"Con không nghĩ đến chuyện đó.

Quan hệ của cô với Đinh Mùi, mặc dù không
thểhiện ra ngoài nhưng thỉnh thoảng Cao Mạc vẫn ra vào nhà cô,
nhất định anh ấy đã phát
hiện ra điều gì đó. Côcũng chẳng giấu giếm điều
gì với CaMạc, không phải vì đã suy đi
nghĩ lại, hoặc xuất phát từ quyết định cótính cân nhắc
gì, chỉ là cô nghĩ một cách hết sức tựnhiên rằng, không
cần thiết phải làm thế.

"Mẹ, mẹ có muốn bọn con ở
bên nhau không?"

"Nếu là trước đây, đương
nhiên mẹ rất muốn. Không nói đến quan hệ giữa hai
gia đình, mẹ đã chứng kiến quá trình trưởng thành
của Tiểu Mạc từ nhỏ tới lớn, không có người nào khiến
mẹ và bố con cảm thấyyên tâm hơn nữa. Nhưng bây giờ
mẹ không nghĩ nhưthế nữa, giao con cho Tiểu Mạc rồi
sao, nó có thể sốngvới con tới lúc đầu bạc răng long hay không,
ai có thểđứng ra đảm bảo? Đời người ngắn ngủi chỉ mấy chục năm, hãy
tìm một người mà con yêu và cũng yêu con, như vậy cho dù có sống với nhau
trong thời gian ngắn ngủi thôi cũng thấy xứng đáng."

Thấy mẹ lại bắt đầu chìm đắm vào những việc trong quá khứ,
Quyển Nhĩ bất giác thầm thở dài. Cô vốn nghĩ, nếu cô có bạn trai
và kết hôn, có thể mẹ sẽ yên tâm hơnển nhiên, phương pháp này không ổn
rồi, tiêuchuẩn của mẹ đã cao lên, yêu cầu là kết hôn phải xuất phát từ
tình cảm hai phía rồi.

Báo cáo nội dung xấu