Cá voi và hồ nước - Chương 03 phần 2
“Nhưng may mà chữ ký
của em còn một chữ y khác.”
“Chữ ký có chữ y khác? Có à?”
“Có. Chữ ký của em rất là GY(7).”
“Anh chết chắc rồi.”
7. Trong tiếng Đài Loan, GY có nghĩa là dài dòng, lắm
lời, đáng ghét
Tên Lại Đức Nhân này lại dám dùng ID của tôi PM qua lại với
sexbeauty, lúc tôi quay lại định tính sổ với cậu ta, thì tên nhãi ấy đã chuồn
mất tiêu rồi.
Cũng may cậu ta không gửi PM cho sixbeauty, bằng không thì
chết với tôi.
Tôi mặc kệ không trả lời mấy tin nhắn sexbeauty liên tiếp
gửi đến “Anh trốn đâu rồi”, “Trả lời tôi ngay”, “Là đàn ông thì phải có gan ăn
cắp có gan chịu đòn chứ!”, chỉ tập trung nghĩ xem nên viết gì dưới chữ ký
“Mùa đông đến rồi, mùa xuân còn xa lắm không?
Mùa xuân sắp về, mùa hạ sẽ chẳng còn xa xôi;
Nếu mùa hạ chẳng còn xa xôi, mùa thu cũng sắp tới;
Mùa thu đã sắp tới, thì bước chân của mùa đông cũng gần
rồi.
Giờ tính sao đây?
Cứ mùa đông đến chết sao?”
Nhất thời cũng chẳng biết nên viết gì, đành viết bừa mấy
dòng như thế. Sau đó, tôi gửi thư cho sixbeauty.
“Người đẹp số 6,
Có thể thêm mình vào danh sách bạn bè của bạn được không?
Tú Cầu.”
“Chữ ký của anh thật nhạt hoét. Chẳng hiểu gì cả.”
Sexbeauty vẫn tiếp tục PM cho tôi.
“Nếu bố và bạn trai cô cùng bị tai nạn giao thông, cùng được
đưa đến một bệnh viện, ở cùng một phòng bệnh. Sau khi lao vào phòng bệnh, cô sẽ
cầm tay ai khóc oà lên trước?”
“Ý gì vậy?”
“Chỉ là muốn cô suy nghĩ một vấn đề uyên thâm để khỏi quấy
rối tôi thôi. Bye bye.”
Tôi lập tức đăng xuất, sau đó tắt máy.
Trong thời đại điện thoại di động còn là của hiếm đối với
đám sinh viên này, diễn đàn mạng là phương thức liên lạc rất thuận tiện.
Tôi lại chợt dâng trào tâm trạng biết ơn và biết điều, cảm
tạ ông trời đã chiếu cố, để tôi được gần Người đẹp số 6 hơn nữa.
Nhưng chuyện này chỉ cần biết thôi là đủ, xin ông Trời đừng
coi là thật, tôi chẳng muốn nếm lại mùi vị hối hận thêm chút nào đâu.
Vốn định ăn cơm xong là lên mạng luôn, nhưng Lại Đức Nhân
hình như rất hứng thú với việc đùa bỡn Người đẹp gợi tình, cậu ta thấy cô nàng
cũng online, vậy là liên tục gửi tin nhắn tới tấp.
Tôi thúc giục mấy lần, cậu ta miệng thì bảo sắp xong rồi,
nhưng ngón tay vẫn không chịu dừng lại.
“Cậu thật là rỗi việc,” tôi nói.
“Đúng thế,” cậu ta đáp. “Vậy mới phải gửi tin nhắn trêu cô
nàng.”
Lúc tôi lên mạng được, thì đêm đã về khuya.
Trong hộp thư quả nhiên có thư mới, Người đẹp số 6 là người
tốt, điều này thì tôi có lòng tin.
Về cái dự cảm ấy của nàng, không hiểu sao tôi cũng có lòng
tin.
“Đương nhiên là được rồi, đây là vinh hạnh của mình mà.
Nhưng mà chữ ký của bạn hình như đang giễu mình phải
không.
Thực ra mình thường hay quên mất sự tồn tại của mùa thu,
cứ ngỡ rằng sau mùa hạ là đến
Mỗi năm đến mùa này, mình lại thấy chỉ là cái đuôi cùa
mùa hạ, thế nên thời tiết mát hơn một chút mà thôi.
Nhưng nếu người ta hỏi mình: giờ là mùa gì rồi nhỉ?
Mình vẫn trả lời là: mùa thu.
Vì mùa thu thật sự tồn tại, cho dù ở miền Nam
Đài Loan này chăng nữa.
Tiếc thay trong lòng mình chẳng hề có mùa thu, hoặc có
thể nói là, không thể cảm nhận được mùa thu.
Cảm nhận này của mình, cũng giống như dự cảm kia vậy, đều
chẳng biết từ đâu tới.
Người đẹp số 6.”
Không thể cảm nhận mùa thu?
Cảm giác này tuy không thể giải thích được, nhưng cũng chẳng
có gì to tát cả, dù sao thì mùa thu ở Nam Đài Loam cũng rất ngắn.
Mùa thu ở Nam Đài Loan thông thường mang ý nghĩa nhiệt độ
buổi sáng và buổi tối khác biệt rất lớn, vì vậy nên dễ bị cảm, mà khi rốt cuộc
ta không bị cảm nữa, mới sực nhận ra là mùa đông đã đến, thì mùa thu cũng qua
rồi.
Mùa thu dường như chỉ có thể để lại những ký ức về hai hàng
nước mũi lòng thòng, vì vậy không cảm nhận được cũng tốt.
Tôi định viết gì đó cho nàng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng
chẳng nặn ra được câu gì.
Nếu tôi trả lời: hy vọng lần sau có thể cùng bạn cảm nhận
mùa thu, thì có vẻ hơi bộ tịch quá.
Nếu như viết lại rằng: mùa thu là mùa chúng ta gặp nhau lần
đầu, sau này nhất định bạn sẽ cảm
Như thế thì lại hơi ngả ngớn, mà còn quá tự cao tự đại.
Nhưng cho dù thế nào, đây là bức thư đầu tiên nàng gửi cho
tôi, nhất định phải trả lời mới được.
Vì vậy, cuối cùng tôi đã viết:
“Mình cũng giống như bạn, không thể cảm nhận được mùa
thu.
Dù rằng mình sinh ra trong mùa thu.
Tú Cầu.”
“Tôi sẽ cầm tay bố khóc oà lên.”
Vừa gửi thư đi, trên màn hình đột nhiên nhảy ra báo hiệu tin
nhắn mới, lại là cô ả sexbeauty.
“Ồ,” tôi lấy làm phiền, tuỳ tiện đáp lại một câu.
“Vì bạn trai tôi nhiều lắm, nếu cầm tay bạn trai trước,
chẳng may mặt anh ta cũng bị băng kín, rất dễ lầm người.”
“Ờ.” Cô vẫn chưa chán à?
“Sau khi cắn một miếng bánh mì, có gì đáng sợ hơn việc
bên trong ấy có một con gián?”
“Cái gì?”
“Chúc ngủ ngon.” Dứt lời, tôi liền lập tức thoát khỏi mạng.
Tôi đứng dậy khỏi máy tính, định đi tắm rồi ngủ luôn.
Lúc tắm, trong đầu tôi lục tục xuất hiện một số vấn đề
nghiêm túc.
Nếu nàng có bạn trai rồi thì sao nhỉ?
Với cá tính và nhan sắc của nàng, khả năng đã có bạn trai là
rất lớn.
Nếu tôi đủ may mắn, hiện giờ nàng chưa có bạn trai, vậy thì
tôi cần phải hành động như thế nào đây?
Vốn tưởng rằng mình sẽ biết thế nào là đủ, hoá ra vẫn còn
tham lam lắm.
Lờ mờ cảm thấy nếu mình cứ lao vào mối quan hệ này, rất có
thể sẽ bươu đầu mẻ trán, cũng có thể sẽ làm phiền nàng.
Tốt nhất cứ chuẩn bị tinh thần trước đã.
Vì không muốn sau này phải hối hận, tôi cần phải tranh thủ
bất cứ cơ hội nào tiếp cận nàng; để sau này khỏi bị tổn thương, tôi phải luôn
nhắc nhở mình không thể cưỡng cầu, không thể đặt quá nhiều kỳ vọng.
Tôi cần phải hết sức cẩn thận tìm ra điểm cân bằng giữa hai
mặt ấy, nhưng làm không khéo thì đó lại là hai thái cực xung đột nhau, chẳng có
cái gì gọi là điểm cân bằng cả.
Nếu biết thế nào là đủ, tôi sẽ có một đoạn hồi ức đẹp tuyệt
trần; nhưng chỉ cần có ham muốn, kèm theo đó sẽ là những phiền não kéo dài vô
cùng tận.
Lòng tôi vốn là một hồ nước phẳng lặng, không một gợn sóng
lăn tăn.
Khi hòn đá mang tên Người đẹp số 6 ném “chủm” vào giữa hồ
nước, tôi mới phát hiện lũ ếch trong đó còn nhiều hơn mình tưởng tượng.
Lũ ếch nhảy ra khỏi hồ là kêu ồm ộp suốt không ngừng, lòng
tôi không sao bình lặng trở lại được nữa.
Lúc này, tôi lại thấy may mà không hỏi số điện thoại của
nàng, bằng không chỉ riêng việc có gọi điện thoại hay không cũng phải dằn vặt
mất nửa ngày trời rồi; nếu có dũng khí gọi điện, thì cũng phải dằn vặt nghĩ
ngợi xem nên nói gì với nàng; nếu quyết định hẹn hò nàng qua điện thoại; thì
cũng phải dằn vặt suy nghĩ xem nên mở miệng thế nào; chẳng may nàng ở đầu dây
bên kia nói một tiếng No, bọn ếch nhảy khỏi hồ nước chắc hẳn sẽ phơi bụng trắng
hếu hết cả mất.
Vậy thì tôi sẽ phải ôm mối dằn vặt mà an ủi linh hồn chúng,
sau đó còn phải dằn vặt để bình tâm lại mà tiếp tục học hành.
Cũng may kênh liên lạc giữa tôi và Người đẹp số 6 là diễn
đàn trên mạng, áp lực của phương thức giao lưu không gặp mặt, không nghe tiếng
này đối với tim mạch cũng không lớn lắm.
Tôi có thể nói chuyện với nàng qua mail hoặc PM, tán hươu
tán vượn gì cũng không sao.
Như vậy tôi và nàng, sẽ không còn là hai con người từng gặp
nhau trong một thoáng ngắn ngủi rồi để lại cho nhau những ký ức đẹp nữa, mà là
hai con người đang trong quá trình dần làm quen với nhau.
Mười ngày sau đó, tôi chỉ nói chuyện với nàng trên diễn đàn.
Tuy rằng phải gặp mặt nàng mới có những xúc cảm chân thực,
gặp nhau trên mạng chỉ có thể cảm nhận được một chút hơi ấm vấn vương còn sót
lại, nhưng tôi vẫn không hẹn nàng ra gặp mặt, một là vì sợ quá đường đột, hai
là cũng chưa đủ dũng khí.
Cho đến khi lời cảnh báo về cơn bão cuối cùng tấn công vào
Đài Loan năm ấy, bão Babs được phát ra.
Buổi tối hôm ở quán bít tết Thiếu Uý ấy, tôi từng nói có thể
mình sẽ có thêm sở thích ngày bão ra đường hóng gió, sau đó kiếm nhà hàng nào
đó ăn cơm tối.
Nàng trả lời rằng, nhớ phải hẹn nàng đi cùng.
Tuy cả tôi và nàng đều ngầm hiểu đó chỉ là câu nói đùa,
nhưng đây có lẽ là một cái cớ khá tốt.
Lại Đức Nhân cũng nói cái cớ này rất được, cứ nói ra đi, thử
một chút cũng chẳng chết được.
“Nhưng rất có thể tớ sẽ bị trọng thương,” tôi nói.
“Trọng thương còn hơn là hối hận,” cậu ta nói.
Lúc ăn cơm trong căng tin, xem ti vi biết tin báo động bão
Babs đã được phát đi từ sáng sớm, ăn xong, tôi lập tức viết mail cho nàng.
“Bão lại ập đến rồi, tối nay rất có thể sẽ mưa gió bão
bùng.
Không biết bạn có bằng lòng mạo hiểm tính mạng đi ăn tối
với mình không?
Tính mạng rất quan trọng, ăn tối cũng rất quan trọng, mạo
hiểm tính mạng đi ăn tối lại càng quan trọng.
Vì thế… nếu được… nếu không ngại… nếu bạn không bận… tối
nay ra ngoài hóng gió, rồi đi ăn tối được không?
Tú Cầu.”
“Hai con gián, ba con gián, rất nhiều con gián. Đây là đáp
án của câu hỏi lần trước.”
Lâu lắm rồi không gặp sexbeauty trên mạng, không ngờ lại
nhận được PM của cô nàng.
“Tôi hỏi câu gì ấy nhi?”
“Cắn một miếng bánh mì xong, có gì đáng sợ hơn phát hiện bên
trong có một con gián?”
“Đáp án là nửa con gián.”
“Tại sao?”
“Có nghĩa là nửa con còn lại đang ở trong miệng cô chứ sao.
Bye bye.”
Sau đó tôi liền thoát khỏi mạng.
Buổi chiều phải học đến 5 giờ mới tan, hơn nữa cũng chưa
chắc gì nàng sẽ lên mạng trước giờ ăn tối cả.
Nếu lúc nhận được mail, nàng ăn xong rồi, vậy thì có làm
phiền nàng không nhỉ?
Lại Đức Nhân nói tôi nghĩ ngợi nhiều quá, hệt như kẻ chưa có
bạn gái đã lo lắng sau này có con sẽ như thế nào vậy.
Tôi nghĩ lại thấy cũng phải, khó khăn lắm mới kiếm được cái
cớ, đánh liều “giấy quả giai nhân” một chút thôi thì cũng đáng.
Chuông tan học lúc 5 giờ đã điểm, 20 phút sau lương tâm thầy
giáo mới trỗi dậy, cho nghỉ.
Tôi lập tức lao khỏi phòng học, chạy thẳng lên phòng máy
tính của khoa để vào mạng.
Trong hòm thư có thư mới, tôi hết sức căng thẳng.
“Mình vẫn nhớ lời giao hẹn ấy, cảm ơn bạn đã nhắc nhở.
Nhưng tối nay mình đã hẹn hai cô em cùng khoa đi ăn ở Provence lúc sáu rưỡi
rồi.
Nếu bạn không ngại ăn cơm với ba cô gái, thì mời bạn cùng
tham gia cho vui.
Ps: Không phải Provence
ở Pháp đâu, nó ở trong ngõ 188 đường Sùng Học ấy.
Người đẹp số 6.”
Tôi nhìn đồng hồ, đã năm rưỡi rồi, chẳng còn thời gian để do
dự xem ngại hay không ngại.
Tôi lập tức thoát khỏi mạng, phóng xe về ký túc xá, chạy ù
lên phòng.
Nhưng vừa ném sách vở xuống giường, đột nhiên tôi lại thấy
hơi do dự.
“Này,” tôi gọi Lại Đức Nhân đang cắm đầu vào máy tính,
“tớ mượn máy một tẹo.”
“Cứ việc.” Cậu ta đứng lên nhường chỗ. “Đây là niềm vinh
hạnh của tớ.”
Tôi lườm Lại Đức Nhân một cái, chẳng còn thời gian tìm hiểu
xem tại sao cậu ta lại tử tế đến vậy, vừa ngồi xuống liền vào mạng ngay.
Sau đó lại đọc thật kỹ thư của nàng một lượt nữa.
Người đẹp số 6 là người khách khí, nếu đó chỉ là lời mời
khách sáo thì sao nhỉ?
Giống kiểu khi có khách đến chơi nhà, chủ nhân bao giờ cũng
mời ở lại thêm một lúc tiện thể ăn cơm luôn.
Nhưng khách sẽ trả lời: “Để lần sau nhé. Tôi phải về đây.”
Sau đó chủ nhân sẽ nài nỉ giữ lại, khách lại khéo léo chối
từ, cuối cùng khách nhất định không chịu ở lại dùng cơm.
Nếu như khách nói: “Thế thì tôi ở lại dùng cơm với anh chị
vậy.”
Tôi nghĩ chủ nhân hẳn sẽ lúng túng chẳng biết phải làm sao
nữa.
Nếu tôi cứ thế này chạy đến Provence, liệu có trở thành loại khách kiểu
ấy không?
“6 giờ 5 rồi đấy, cậu chuẩn bị đi đi chứ còn gì,” giọng Lại
Đức Nhân vang lên sau lưng.
“Này.” Tôi ngoảnh đầu lại. “Không được đọc trộm thư người
khác.”
“Lại còn có cả em gái cùng khoa nữa kìa.” Cậu ta không để ý
đến tôi, ngón tay chỉ vào màn hình máy tính.
“Nhưng mà …” tôi nói, “tớ sợ nàng chỉ mời khách sáo thôi.”
“Cô nàng có khách sáo không?”
“Chắc là có,” tôi nói. “Nàng vốn là người rất khách khí.”
“Vậy cậu tính sao?”
“Tớ định trả lời thư nàng, bảo rằng sắp đi thì có việc gấp
gì gì đó chẳng hạn.”
“Nếu không phải mời khách sáo thì sao?”
“Chắc không?”
“Nếu nàng cứ dõi mắt tìm kiếm trong mưa gió, ngơ ngẩn chờ
đợi sự xuất hiện của cậu thì sao?”
“Đừng ngốc thế chứ.”
“Nếu nàng không đợi được cậu, liền khóc lóc vật vã trên bậc
thang ướt sũng thì sao?”
“Này.”
“Nếu nàng mời cậu chân thành, chẳng lẽ cậu lại giả chết để
đáp lại lời mời thành khẩn ấy?”
“Cái …”
“Nếu nàng muốn khách sáo, thì sẽ nói: Xin lỗi lần này không
được rồi, hy vọng lần sau mình có thể đi ăn với nhau
“Đúng rồi!” Tôi vỗ vỗ trán.
“Sau còn không đi cho mau?”
“Đúng thế.”
Tôi lập tức đứng bật dậy, cầm mũ bảo hiểm chạy ra ngoài.
“Này,” Lại Đức Nhân nói, “có bão đấy nhé.”
Tôi chần chừ mất hai giây, rồi cầm theo áo mưa, nói: “Bạn
thân mến, tối nay không cần chờ cơm tớ đâu nhé.”
“Đồ điên.” Cậu ta ngồi xuống trước máy tính.
Tôi nhanh chóng khoác áo mưa lên, mở cửa phòng ký túc.
“Không cần tiễn tớ đâu,” trước khi đóng cửa, tôi nói thêm.
Lại Đức Nhân hoàn toàn không để ý đến tôi, chẳng thèm ngoảng
đầu, cũng không nói một lời.
Lúc nhảy lên xe, tôi nhìn đồng hồ, khoảng 6 giờ 20 phút, có
lẽ sẽ đến muộn mất.
Thôi mặc kệ, đến rồi hãy hay.
Tuy là ngày bão, nhưng bên ngoài không có gió mấy, dù cũng
có một chút mưa nhỏ.
Có thể là do ảnh hưởng của vòng ngoài cơn bão, nên mới có
mưa lâm thâm.
Đường Sùng Học khá xa trường, vả lại tôi cũng không thông
thuộc khu ấy lắm, phải mất một lúc mới tìm được ngõ 188.
Con ngõ quanh co ngoằn ngoèo, ngõ lại có ngách, trời thì vừa
tối, vừa mưa, tôi cứ vòng qua vòng lại trong ngõ, mãi không tìm được Provence ở đâu.
Tôi càng tìm càng nôn nao, nhịp tim đập nhanh, hai tay cầm
lái bắt đầu hơi run run.
Cuối cùng, tôi đành dừng xe cạnh một bức tường nơi ba ngách
nhỏ giao nhau, cố lấy lại bình tĩnh, tiện thể cũng nghỉ ngơi một chút luôn.
Khi tôi ngẩng đầu lên bầu không chuẩn bị hét lớn: trả tuổi
xuân lại cho tôi, thì bỗng nhìn thấy trên bức tường vẽ một cánh đồng hoa oải
hương dưới bầu trời xanh, chữ Provence
viết theo phiên âm tiếng Trung ở ngay bên dưới bầu trời xanh ấy.
Tôi mừng quá, vội vàng đỗ xe, cởi áo mưa, tiện tay vắt luôn
lên ghi đông.
Thực ra chỗ này rất gần đường Sùng Học, chỉ cần rẽ vào ngõ
là thấy ngay.
Vừa nãy tại cuống quá, hơn nữa cây cối bên ngoài cửa tiệm
mọc rất sum suê, che mất mấy chữ đó, nên tôi mới không nhìn ra.
Nhìn quanh quất bốn phía, chỗ này là một ngã ba, tường ngoài
của mấy căn nhà đều có hình vòng cung.
Tôi bước đến trước cửa, cánh cửa gỗ nhỏ toát lên một chút
phong vị cổ tích, bên trên viết chữ Provence.
Provence?
Tôi chợt phì cười, vừa nãy mắt tôi chỉ chăm chăm tìm tên
phiên âm tiếng Trung của nó.
Cũng may trên bức tường tử tế kia còn viết tiếng Trung,
không thì e rằng có chết tôi cũng chẳng tìm ra nổi chỗ này.
Dùng tiếng Anh đặt tên cửa tiệm đúng là có phong độ hơn hẳn,
dù tên là “Good morning” hay “Come again”, người ta cũng cảm thấy mới lạ và thú
vị.
Còn nếu đặt tên tiếng Trung, thì sẽ là “Chào buổi sáng” hay
là “Trở lại đây”, vậy bạn có muốn bước vào hay không?
Không nghĩ ngợi lung tung nữa, tôi đã muộn mất 15 phút rồi.
Định đưa tay đẩy cánh cửa gỗ ra, mới vươn ra được một nửa,
tôi đã rụt tay về, lại bắt đầu thấy do dự.
Nếu chỉ có mình Người đẹp số 6 ở đó còn đỡ, vấn đề là còn cả
hai cô em học khoá dưới mà tôi không quen biết.
Huống hồ, bây giờ chắc họ đang vui vẻ vừa ăn vừa trò chuyện,
tôi đột nhiên lù lù xuất hiện thế này, liệu có phải là phá đám không?
Tuy hiểu rằng do dự thêm một giây là sẽ muộn thêm một giây,
nhưng tôi vẫn không thể không do dự.
“Bạn đến rồi.”
Cánh cửa gỗ mở ra, Người đẹp số 6 bỗng xuất hiện trước mắt.
“Bạn…” Tôi giật thót mình, không thốt nổi nên lời.
“Chỗ này chắc hơi khó tìm, mình sợ bạn không tìm được, nên
tính ra ngoài đợi.” Người đẹp số 6 bước ra cửa. “Không ngờ vừa mở cửa đã thấy
bạn rồi.”
“Mình…” Tôi vẫn không nói được.
“Bạn tìm lâu lắm phải không?” nàng hỏi.
“Cũng không lâu lắm.” Cuối cùng tôi cũng định thần lại.
“Thực ra lúc mình đến thì cũng đã muộn rồi, xin lỗi nhé.”
“Người nói xin lỗi là mình mới phải chứ.” Nàng nhoẻn miệng
cười. “Hẹn gấp thế, mong bạn đừng tránh.”
“Không, không không.” Tôi lấy làm ngượng ngùng. “Bạn khách
khí quá.”
“Không bị mưa ướt chứ?”
“Không,” tôi nói. “Mình mặc áo mưa mà.”
“Vậy tốt quá.”
Sau đó chúng tôi đều không nói gì, cũng quên cả đi vào trong
tiệm, mà còn cùng bước đi theo hướng ngược lại.
Đi qua chỗ vườn hoa nhỏ hình tam giác, cây cối um tùm tươi
tốt phía trước cửa, quay ra chỗ bức tường có vẽ cánh đồng hoa oải hương kia.
Có lẽ tại bức tranh ấy gây ảo giác, tôi phảng phất như ngửi
thấy trên người nàng toả ra một mùi hương nhè nhẹ.
Giống như mùi hoa oải hương, khiến người ta cảm thấy thư
thái tinh thần, tỉnh táo đầu óc.
“Mình muốn hỏi bạn một chuyện,” Tôi phá vỡ bầu không khí im
lặng.
“Gì thế.”
“Bạn biết mình sẽ đến à?”
“Ưm.” Nàng gật gật đầu.
“Lại là dự cảm thình lình không hiểu ở đâu ra kia phải
không?”
“Có thể coi là dự cảm,” nàng nói, “nhưng không phải thình
lình không hiểu ở đâu ra.”
“Sao lại thế?”
“Vì mình tin là bạn sẽ đến.”
Nàng bật cười khúc khích, gương mặt rạng rỡ lạ thường.
Tuy cũng là ngày bão, nhưng lần này chỉ có gió nhè nhẹ, mưa
lất phất; nơi này không có hàng hiên, chỉ có vườn hoa đầy hoa cỏ nở rộ; nhà
hàng cũng khác, hơn nữa lần này dùng bữa còn phải trả tiền; người đến muộn đổi
lại là tôi, không phải là nàng.
Có lẽ thứ gì cũng đều thay đổi, cũng sẽ thay đổi.
Nhưng duy chỉ có ánh mắt và nụ cười của nàng là vĩnh hằng
bất biến.
“Tú Cầu.”
“Ừ,” tôi trả lời. “Người đẹp số 6.”
“Chúng ta vất vả đội mưa đội gió đến đây để ngắm bức tranh
vẽ trên tường kia hả?”
“Không. Chúng ta đến đây để ăn tối.”
“Vậy thì đi vào thôi.”
“Ừ.”
Chúng tôi quay lại, lúc đến cửa nhà hàng, tôi đẩy cánh cửa
gỗ ra để nàng vào trước.
Lúc đi qua, nàng nhoẻn miệng cười với tôi, nụ cười rất vui
vẻ, không phải kiểu cười khách sáo.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như có một cơn gió mát
thổi qua lòng mình, cuốn đi hết mọi do dự và bất an.
Cũng vì cơn gió ấy, tôi bất chợt liên tưởng đến mùa thu.
Đúng là tôi sinh ra trong mùa thu rồi, không thể sai được,
bởi Người đẹp số 6 đã khiến tôi cảm nhận được một sức sống hoàn toàn mới.

