28. Vợ chồng đậu phụ (Hết)
Thế là người ta tống cổ tôi ra khỏi ký túc xá. Ông bảo vệ
vừa hỉ hả khép cửa vừa vút đuôi: “Đi nhé, lúc nào rỗi rãi quay lại đây thăm anh
em bạn bè sau”. Tôi bảo: “Vâng. Lúc ấy chắc bác đã già lắm”. Rồi tôi đi, không
ngoảnh lại. Tôi chưa biết cảnh người ta phải đi tìm hỏi từng khu nhà trọ để
thuê được một gian phòng. Suốt thời sinh viên tôi sống trong ký túc xá, tiền
kiếm được dành để đóng học phí và tiêu phung phí vào rất nhiều sở thích quái
gở. Cái thời ấy sao mà lạc quan. Tôi đi lang thang cả ngày trời, cũng không
biết mình sẽ đi đâu. Ngày mai cơ quan sẽ phỏng vấn lần cuối, nếu xong thì sẽ
được vào làm cộng tác viên. Thôi thì cũng là may hơn nhiều đứa giờ vẫn nháo
nhác không nơi nào thèm nhận.
Bà chủ nhà nhào ra cổng: “Hỏi thuê nhà hử?” - cái giọng nằng
nặng của người miền biển vẫn còn lưu lại nguyên vẹn. Tôi khấp khởi hỏi lại:
“Bác còn nhà?”. “Ừ, nhưng mờ phải ba trăm, chưa điện nước”. Tôi nhẩm tính rồi
tặc lưỡi. Đã rất nhiều lần tôi tặc lưỡi, đã mất một số thứ trong cuộc sống
nhưng lòng cũng nhẹ bớt đôi phần. Gian phòng chừng mười mét vuông, rất nhiều
mạng nhện và mùi ẩm mốc xộc đến. Bà chủ bảo: “Tôi cho mượn cái phản, mua đệm về
trải mà nằm, bây giờ không ai dùng giường nữa đâu. Mai mốt có chuyển đi cũng
tiện. Tôi là không có hợp đồng hợp nhôm gì xất. Ăn ở không tử tế là tôi cho
lượn luôn”. Tôi vừa quét mạng nhện vừa bảo: “Bác tốt với cháu quá” mà trong
lòng chỉ muốn đập cho vỡ cánh cửa sứt sẹo và xộc xệch này đi. Hừ, cuộc đời dạy
cho tôi nhiều thứ nhưng chưa có khi nào tôi nghĩ mình vào hoàn cảnh này.
Vợ chồng nhà kế bên tôi làm nghề đậu phụ. Nghe đâu họ từ Bắc
Ninh ra thuê nhà, lấy nhau rồi sinh con đẻ cái. Hai đứa con đen đủi và lấm láp
như mới vớt lên từ ao bùn. Bà chủ nhà thò cổ vào: “Cậu cẩn thận nhé, con vợ
thằng Tuyển là có tật ăn cắp vặt”. Rồi bà lại cầm cái bát tô lớn sang gian bên:
“Cho xin bát óc đậu, Tuyển”. Tuyển thấp đậm, người như một súc thịt màu than
củi cháy dở. Mắt của anh ta mới thật buồn cười, nó không thành lé mà lại là một
chiếc cầu lồi màu nước gạo. Tuyển bảo: “Hôm nay bà lại thích ăn óc của con à?”
Bà chủ rút cái bát lại: “Mày nói thế là ý móc máy tao thế nào? Tưởng báu lắm
đấy. Vợ chồng mày ăn ở thế nào cả cái khu này ai chẳng biết. Bà là bà thương
tình hai cái cục bùn kia kìa, không thì bà đuổi thẳng cổ”. Nói rồi bà chủ ngoảy
đít đi thẳng. Buổi chiều, cả khu nhà thuê biết chuyện thằng Tuyển kiệt xỉ, vắt
cổ chày ra nước, bán từ cái bã đậu thối bán đi. Nhiều cô thợ may suốt ngày nghe
toa roa tiếng máy và cuồng chân may được nghe chuyện khôi hài không mất tiền
nên lấy làm thú vị lắm, cả cái bể nước rung động bởi những trận cười với đủ
kiểu cách. Cô San thì ha hả cười, lăn lộn trên cái phản cũ làm ụp cả rổ rau
muống đang nhặt dở. Cô Tâm thì ý tứ hơn, hỏi nhỏ: “Thế bác đã nhìn thấy hai anh
chị ấy tình tứ với nhau bao giờ chưa?”. Được thể, bà chủ he hé cười: “Ui giời
ơi, cái phường chèo ấy nó âu yếm nhau mới là chuyện tiếu lâm Chí Phèo yêu Thị
Nở. Thế này này, con San ra đây tao làm mẫu cho xem... Thế, nó mới ôm một vòng
tay đẫy vào hông con vợ. Con vợ nhột quá, cười sằng sặc lên như lợn bị tụ huyết
trùng. Nó bảo, hôm nay mặc cái áo hồng đẹp phết. Vợ nó quay đi, có vẻ ngượng,
lỡm ạ, đẹp gì, áo này mua sida ở Kim Niên, có mười năm ngàn bạc. Nó lại
nịnh, người đẹp thì mặc gì mà chẳng xinh. Vợ bảo, con ơi, con nghe thấy bố khen
mẹ xinh không?... Đêm nào mà thằng chồng hăng tiết vịt, hôm sau con vợ cứ là
rạc như vạc ăn đêm”... Cô San bảo: “Ừ, nhà ấy buồn cười lắm, lúc vui thì nịnh
nhau như diễn chèo, tức nhau thì lôi từ ông bành tổ nhà nhau ra mà chửi. Con vợ
đanh đá cá cầy, cái mồm vạc ống dầu ăn hết phần chồng phần con cho mà xem”. Vợ
Tuyển vừa đi chợ về tính ra giếng rửa chân. Thế nhưng những tràng cười ám ảnh
thị như ma quái. Thị tức lắm. Thị biết lũ người buôn dưa lê kia đang chĩa mũi
dùi vào cái hạnh phúc mong manh của thị mà thôi. Thị là người yêu chồng, thương
con. Mấy con ranh “ê sắc” lại ra vẻ chính chuyên, đêm nào cũng rập rình hết anh
hàng tôm đến thằng thợ điện mà lại đi chê một người no vợ đủ chồng như thị. Thị
vóng vót qua cửa sổ ra ngoài: “Tài giỏi thì đi đánh đĩ mà kiếm chồng, cứ thử
làm vợ một ngày cho nó biết mùi sung sướng. Ngồi nê đôi mách chuyện nhà
người, cứ động đến nhà tao thì tao nấy cái đũa cả tao gang mồm ra. Chồng
tao đấy, con tao đấy, tao chẳng chửa hoang chửa nứt với thằng nào. Tao cũng
không suốt ngày rình rập đêm hôm xem váy người khác mặc đằng trái hay đằng phải
để kiếm câu chuyện nàm quà. Tưởng công phượng mỹ miều nắm đấy,
cũng toàn mèo mả gà đồng thôi chứ báu gì”. Thị tuôn một tràng liên chi hồ điệp
và chờ đợi loạt đạn phản công. Máu nóng trong người thị dồn lên rồi. Nhà thị
làm đậu thì đã sao, làm gì mà chẳng được miễn là không đi vay đi xin của đứa
nào, miễn là kiếm được bát cơm đổ vào mồm mà không đâm thuê chém mướn. Con thị
đen bẩn thì đã sao, nhà thị ở quê đã quen rồi. Mấy đứa con hàng xóm dưới quê
nhà thị còn bẩn cả trăm lần, chúng hàng ngày ngồi phía sau tường và cậy từng
miếng vách bỏ vào miệng. Chúng đi bắt đỉa bỏ vào bình vôi để nhìn cảnh những
con đỉa giẫy giụa trong vũng máu và nồng độ vôi đậm đặc. Chồng thị cũng có cục
súc với vợ, nhưng đấy là chuyện của riêng nhà thị chứ, mắc mớ gì chuyện của họ.
Thị ngồi im trong phòng lắng nghe. Nhưng ngoài bể nước bỗng im bặt. Bà chủ nhà
và mấy cô thợ may đang chụm đầu lại. Bà chủ giơ tay lên, thế này, thế này....
Và “sư đoàn tóc dài” nối đuôi nhau từng bước hùng dũng đi vào gian phía bên
cạnh nhà tôi. Tôi nín thở nhìn theo, chắc chắn sẽ có trận hỗn chiến. Bà chủ nhà
giật tung cánh cửa nhà Tuyển, mắt long lên, hai tay chống nạnh nhìn vào trong.
Giữa cái không gian ẩm mốc và tù đọng của vợ chồng hàng đậu, hai đứa bé ôm lấy
chân bố, mắt trân trối nhìn ra ngoài. Có lẽ chúng đã qúa sợ hãi những cuộc tung
hoành thế này. Bà chủ vóng vót: “Này con kia, mày vừa chửi ai đấy. Mày có biết
bà là bà nào không?” Và tất cả mấy cô thợ máy quần áo xắn ngược lên, đằng đằng
sát khí. Các cô đồng thanh hét lên: “Đồ con đĩ”. Rồi mớ tóc râu ngô của thị
Tuyển bị buộc ngoéo vào thành giường. Rồi tát, rồi gào thét. Tát cho chừa cái
thói đành hanh đỏ mỏ đi. Cho chừa cái tật ăn cắp vặt như lời bà chủ nói với mọi
người đi. Tuyển lao vào đuổi cổ mấy cô thợ may ra. Nhưng như hổ cái mất con,
càng đuổi ra các cô càng lăn xả vào mà cấu mà xé. Hai đứa trẻ thét lên. Chúng
gào váng tai váng óc bà chủ nhà. Bà quát: “Thôi, buông nó ra”. Vợ Tuyển đang
chửi bới giẫy dụa bỗng phủ phục dưới chân bà. Thị biết có thể phải bế con lang
thang ngoài phố ngay trong đêm nay nếu còn giữ thói già mồm. Thị đổi ngay thái
độ: “Ôi, bà ơi, thề có bức tường đây, con mà lại dám nói động đến lông chân bà
sao. Bà như mẹ con ở quê, bà bảo sao con nghe vậy, trước giờ con chưa dám trái
lời chứ sao dám chửi bà. Con là con chửi cái quân mất dạy đi phá hoại hạnh phúc
nhà người khác cơ. Mà bà thì chẳng bao giờ làm việc ấy. Bà đừng làm khó cho
con, bà phải yêu thương cho công bằng chứ, huhu...”. Tự dưng bà chủ nhà mặt
chùng xuống. Bà có vẻ nghĩ ngợi. Có lẽ thị Tuyển đã nói đúng chăng? Tôi ngồi
trong nhìn qua khe cửa thấy khuôn mặt bà thay đổi trong từng giây, thoắt cáu
giận thoắt yêu thương, thoắt đanh đá thoắt u uẩn buồn bã. Bà chủ nhìn mấy đứa
trẻ, lúc đó khuôn mặt bà như tái đi. Rồi bà khoát tay: “Thôi, các cô đi về,
chuyện nhà nó kệ bố nó, đếm xỉa đến chi cho nhọc công. Về mà nằm khểnh, xem cái
phim gì ấy nhỉ, ờ, xem phim ông Charlie”. Bà quay vào nhà, nhìn Tuyển: “Con vợ
anh ý, nó ngoa ngoắt như một con mụ bán mắm thối. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về,
ở đây đã vậy, còn chỗ khác thì nó vạc mồm đi”. Nói xong, bà từ từ buông tay áo
xuống, quày quả ra bể nước. Lúc sau thì mọi ấm ức của các cô thợ may tràn cả
sang bà. Mặt bà thuỗn ra, rồi bà đứng dậy, phủi đít đánh toẹt: “Tôi là tôi
thương mấy cái cục bùn kia quá cơ”. Bà về nhà, lát sau đã thấy tiếng Trung Quốc
xí xéo trong ti vi. Bà đang dán mắt vào câu chuyện ông Charlie với những pha
cứu nạn ngoạn mục.
Tôi đi làm, công việc mới thực sự là bận rộn. Những va đập,
những ghen tỵ đố kỵ của những người cùng thời làm cho tôi vỡ ra nhiều. Và tôi
thấy mình nhập được vào cái thế giới của những toan tính nhỏ nhặt rất thực và
rất buồn trong khu nhà trọ này. Tháng tháng, tôi gom nhuận bút về, vuốt phẳng
phiu và kẹp thêm tờ dây nịt đưa cho bà chủ. Luôn luôn kèm theo đó là một câu
ngọt như mía tẩm mật ong: “Bác cầm giúp con với, con có gì không phải bác chỉ
để con sửa, bác nhé”. Bà chủ lúc đó y như mẫu hậu, mắt hiền từ và môi đỏ màu
trầu thuốc. Bà nhìn tôi, ánh mắt chứa chan ấm áp. Thực lòng, những lúc ấy tôi
thấy thương cái cuộc sống đầy đủ mà vô cùng thèm khát của bà. Bà bảo: “Cố mà
sống cho nên người. Mày là ông nhà báo, là trí thức, phải khác với vợ chồng nhà
Tuyển. Chúng nó như phường chèo, con cái mai mốt chẳng ra sao”. Tôi nhìn bà:
“Bác có thấy thiếu gì không, để con giúp”. Bà cảm động lắm, rơm rớm nước mắt.
Bà bảo: “Thôi, tháng này không phải trả tiền điện nữa. Mày mới đi làm, chắc
việc chưa thạo”. Tôi thinh lặng bước về nhà. Từ ấy tôi thường hay để ý đến bà,
thấy con người tưởng như ác độc kia lại có gì như yếu đuối và biết động lòng
trắc ẩn. Phía sau những gì gằn hắt, chao chát, sau những câu chuyện tầm phơ
giết thời giờ, bà như một bóng cây lặng lẽ, trơ ra và khô cứng giữa mùa đông
của tuổi già.
Tôi vốn ngại thay đổi. Có đến hơn chục lần định chuyển nhà
để tìm một nơi tĩnh lặng nhưng nghĩ đến những thói quen, những lối đi về của
khu nhà đã tạo nếp trong mình thì tôi lại im lặng, lại bị bạn bè chê là “dân cư
xóm liều”. Giống như ngày trước tôi quen sống ký túc với mấy anh em rồi, chuyển
đi thấy tiếc nuối thế nào. Dân cư xóm liều nhưng tôi có được một thế giới của
mình. Tôi quen dần với chuyện gõ bài lúc hai giờ sáng trong tiếng ù ù của máy
xay đậu phụ. Cả tiếng hát khê nồng của Tuyển những đêm rảnh rỗi tối trời ngồi
khề khà uống rượu một mình. Những cô thợ may mùa đông rạc người với những ca
làm thêm, mỗi ngày tính thêm được mấy trăm con áo hàng Tết. Cả cái bể nước
chiều tối sôi động trong tiếng bát đũa, tiếng chửi mắng và cả những trận cười
lăn lộn của cô San nghe chuyện vợ chồng Tuyển âu yếm nhau như hai xúc thịt...
Tôi đi làm giờ giấc thất thường, vợ Tuyển bảo: “Cậu đi săn chim ở chợ Giời đấy
à?” Tôi nhìn thị: “Chị nói thế là thế nào?” Tuyển gắt vợ: “Con dở hơi kia, mày
hỏi ngu thế mà cũng hỏi à?” Thị Tuyển vẫn nhìn tôi: “Tôi nghe con San “ê sắc”
nó nói cậu đi nàm môi giới cho mấy cái nhà hàng mại dâm. Tôi thì tôi chả
tin đâu. Bà chủ cũng bảo, cậu nà người tốt vì cậu nà nhà báo”.
Tuyển lôi vợ vào, nhìn tôi hối lỗi: “Chú đừng chấp, vợ anh hay thẳng tính nhưng
mà không để trong bụng bao giờ. Đi làm tối về nhắm rượu với tớ, tối nay mùng
Một giết con gà cúng rồi nhậu chơi”. Tuyển cười, mắt lấp lé như cái gương cầu
lồi. Vợ Tuyển bảo: “Ừ, cậu về sớm đi, cho mấy con buôn dưa nê nó sáng
mắt ra. Nhưng cậu nà nhà báo mà sao nại nghèo thế thôi à?”. Tôi
cười, vê ga đi. Cái khu nhà nhỏ này với hơn chục con người cũng khiến tôi thấy
nhiều điều ngạc nhiên. Hôm sau vợ Tuyển gặp tôi trên đường đi mua rau. Thi
thoảng tôi tự nấu ăn bữa tối, như một cách giải trí. Vợ Tuyển bảo: “Khu này
phức tạp nắm, cậu phải cẩn thận. Mấy hôm rồi, thằng em Chã nhà bà ấy mới
ghé nhà đấy. Vẫn béo như dạo trước nhưng mà núc nào cũng ngáp. Nó nấy
của bà ấy cả cây vàng, hôm qua bà ấy xuống khóc với tôi. Hừ, thế mà nghiện hút
đấy. Mụ này thế mới được, bòn rút từ đồng nẻ của chị em mình để cúng
thằng con đem đi hút hít. Rồi nghe đâu, hôm trước còn xuống thòng thẽo với con
San. Hôm qua con San vác bụng ra bắt đền rồi. Thằng em Chã này cũng không vừa,
nó bảo: muốn nó cưới thì đi thử gen đi, đúng gen thì nó nhận con. Còn không thì
cái ngữ ấy thằng nào đến chả được. Ui chà, nghĩ công phượng chứ ai biết nại
thích cả cái quân béo ú na ú nần, mông cong bụng ỏng kia”. Người đàn bà này quả
có cái tài chê bai và dẫn chuyện. Tôi bảo: “Thế sao lại nói bà chủ nhà không
con”. Thị Tuyển lại tớn môi lên, hai bên mép giật giật: “Thì không con chứ sao.
Cái em Chã này nà con của thần của thánh, nhặt được ở bệnh viện nào ấy.
Nuôi nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa để nó thành thằng nghiện hút nang
bạt kỳ hồ. Trời có mắt nắm chứ không phải không đâu”. Thị nhìn tôi: “Cậu
cứ phải cẩn thận, nó về nhà nà nó cuỗm hết mọi thứ đấy. Tôi chẳng có gì,
mí nại nhà tôi ở nhà cả ngày. Chắc cậu nghe mấy chuyện không hay về vợ
chồng tôi. Nhưng tôi nói thật, anh ý nhà tôi tốt nắm đấy. Anh ý thương
vợ đỡ con mà nại biết điều. Nếu không tôi bỏ từ tám đời rồi. Ngày xưa,
hồi mới nên đây, chưa có con đâu, nhìn son rỗi nên cũng nượt nà,
thằng em Chã chả mê tít tôi. Tôi bảo, muốn yêu thì đi uống thuốc giảm cân đi,
nặng thế này ngồi bẹp nốp ô tô mất. Thế mà nó đi tập tạ thật đấy. Tập
được một tuần, người nó rũ ra. Nó bảo, Thân ơi, em yêu anh thì yêu chứ bố anh
có sống dậy bắt anh cũng không tập nữa. Tôi bảo, không tập thì mai mốt ai vần
được cái bao tải thịt này nên giường ngủ. Thế là nó tức quá, nó chửi:
“Đ. mẹ, tưởng ái ố mỹ miều lắm mà yêu sách. Tao cóc cần. Hà Nội con gái nhiều
như nước hồ Tây”. Bà ấy bảo tôi, cô kênh kiệu lắm đấy, mai mốt lấy anh Tuyển
làm đậu kia kìa, ngày có đậu ăn tối có đậu gối đầu. Thế mà thấy hay hay, cưới
thật. Chết cười”. Thị huyên thuyên dọc đường đi. Thị mua một con cá mè to
tướng. Thị bảo, đem kho cá mè với thịt mỡ thì nhất, nhà thị có thể ăn cả tuần
không biết chán. Bà chủ bảo nhà tôi kẹt xỉ, ăn cân sắt sản xuất mấy cái xà
beng, nhưng mà chẳng sao. Vợ chồng tôi sống... thiên nhiên nắm.
Thực lòng tôi không thích thị Tuyển. Không thích cái tính
thói thô thiển đàn bà của thị. Nhưng thị không coi chuyện yêu ghét làm trọng.
Thị cứ phởn phơ với con cá mè xanh rớt và những miếng mỡ bụng kềnh càng. Thị về
nhà, ngồi dãi thẻ ra bể nước làm cá, mùi tanh xộc lên làm cô San nôn oẹ mấy
lần. Đi ra thị nguýt cô San, đi vào lại nguýt cái nữa. Thị bảo: “Đem thang mà
hỏi ông trời. Đem thời con gái cho người mà chi”. Rồi thị hấm hé cười. Tuyển
trong nhà đi ra, chửi: “Câm mồm đi”. Vợ Tuyển im được một chặp thì bà chủ nhà
xuống. Bà nhìn quanh rồi vào phòng cô San: “Tôi hỏi thật, cô có chửa với thằng
Nghiêm nhà tôi đấy à?” Cô San co người trong chăn mỏng: “Con lại dám lừa bác à?
Bác hỏi buồn cười thế. Con yêu anh ý nên mới ra nông nỗi này. Hôm ấy trời mưa
anh ý say rượu nên con phải dìu về. Rồi anh ý nói... yêu con nên con mới cho
chứ. Anh ý còn bảo, cưới nhau xong mẹ sẽ cho hai vợ chồng khu nhà này để mở
xưởng làm ăn. Huhu, bây giờ con chẳng biết làm thế nào, mọi người ở quê mà biết
thì thà con chết còn hơn, huhu...” Bà chủ bịt miệng cô San lại: “Này, không
phải khóc, ngày mai theo tôi vào bệnh viện khám thai, đẻ đi tôi khắc nuôi cháu
tôi. Thằng Nghiêm nó nói thế chứ nó không làm được gì đâu. Nó... nó nghiện hút
rồi, San ơi”. Hai người đàn bà ôm nhau khóc. Cái mặt thị Tuyển ghé sát bên cánh
cửa nghe trộm đang thấp dần xuống. Một cái gì như là lửa nhỏ đang dậy lên trong
mắt thị, quái lạ và nanh nọc, lại lẫn cả sự hả hê...
Sớm hôm sau, bà chủ đi với cô San. Trong tiếng máy xay đậu
ầm ì, vợ Tuyển vẫn phe phé cười. Thị bảo: “Gớm chết thật, số con San thế mà nại
chuột sa chĩnh gạo. Nhưng mà chĩnh gạo sắp cạn rồi, nghiện thì đến núi Tản Viên
còn nở chứ nói gì đến mấy cái đồng bạc bòn rút của mấy chị em mình”. Tôi
dắt xe đi, chẳng muốn nói chuyện nữa. Nhưng để cho yên tâm, tôi vẫn khóa cửa
thật chắc. Vợ Tuyển bảo: “Có của thì cất vào trong túi quần đùi ấy, để ngoài
thiên hạ nó trộm hết em ạ”. Tôi rú ga vù đi đến chiều chập choạng mới về. Lần
thứ mười hai tôi có ý định chuyển nhà. Khi tôi về đến cổng có tiếng khóc la
thảm thiết, tiếng chửi bới và hàng xóm đông đỏ kéo đến nhà bà chủ. Bà bị mất
túi vàng. Trong mô quàng nước mắt, bà bảo là có hai cái vòng Tầu với một cái
dây chuyền nặng một cây. Bà đã cất dưới viên gạch thứ ba ở trong nhà tắm mà nó
vẫn biết để cậy lên. Mất sạch vốn liếng mà bà có ý định dành cho con dâu rồi.
Thị Tuyển nhổ nước bọt phì phì: “Ai mà lại rõ trong nhà bà thế cơ chứ”. Bà chủ
gào lên: “Còn ai nữa, hồi trước tao nhờ thằng chồng nó sửa lại cái bồn chứ ai.
Quân ăn cháo đá bát. Đi ngay cho khuất mắt tao”. Tuyển như võ sĩ bị đánh knock
out, hai mắt hóa dại gầm lên: “Chó, khốn nạn thật. Thằng này đậu phụ nhưng đ.
thèm cắc thừa của đứa nào đâu. Đi, về dọn nhanh rồi biến. Không thiếu gì chỗ ở.
Con đ. này, còn đứng đấy nữa à. Hai ranh con kia, đêm nay cho chúng mày nằm nhà
chờ xe buýt”. Bà chủ đuổi mọi người về hết. Rồi bảo: “Con ở lại bác nói chuyện
này”. Tôi ngồi lại bên thềm, nhìn mọi người nhốn nháo ra về. Bà chủ nhai thêm
một miếng trầu, mắt đã khô trở lại. “Con là người có học, bác nói thật. Không
có gì mất mát đâu, bác dựng lên để đuổi nhà Tuyển đi thôi. Nó ở đây, suốt ngày
nó riếc móc con San đến sảy thai mất. Thôi thì, nghĩ đến đứa bé trong bụng.
Không tốt đẹp thì cũng hơi hướng dòng giống nhà mình. Làm thế con bảo bác sai
hay đúng?” Tôi ngồi im không nói được gì. Thị Tuyển ơi thị Tuyển, cái miệng làm
hại cái thân thị rồi. Tôi đứng dậy, bảo bà chủ: “Con thương hai đứa trẻ”. Rồi
về. Thị Tuyển nức nở dọn nhà, hai đứa bé lấm lét nhìn bố mẹ. Đồ đạc lỉnh kỉnh
cùng gia đình đậu phụ đi trong bóng sáng mờ tối. Tôi vét nốt số tiền còn lại
trong túi nhét vào tay thị: “Chị cầm lấy, mua cái gì cho hai đứa bé ăn. Em biết
chuyện gì đã xảy ra. Tiếc là em nghèo quá”. Thị hậm hụi đẩy xe, nước mắt rớt
ướt vạt áo: “Thôi, cố mà thành ông nhà báo cậu ạ. Tôi đi đây, nghèo đến chết
cũng không thèm ăn cắp đâu. Tất cả nà do con San thôi”.
Tôi ở lại khu nhà ấy thêm một tháng thì chuyển lên phố Huế ở
cùng anh bạn đồng nghiệp, san xẻ chút ít tiền thuê nhà. Bà chủ cứ giữ mãi: “Con
là người tốt, bác biết. Ở đây với bác, nào bác đã làm gì xấu cho con đâu?” Tôi
cười: “Bác ạ, con biết bác thương con. Hãy để cho những vị khách mới, họ không
biết cô San là ai và ngôi nhà này đã từng có người đến ở”. Bà chủ bảo: “Con
quyết đi thì đành vậy”. Thế là tôi đi. Công việc nhiều khiến tôi chưa có dịp về
khu nhà ngày trước. Chỉ nghe phong thanh qua rất nhiều những mối quan hệ khác,
biết khu nhà ấy đã thành một biệt thự có kiến trúc gô-tích khá đẹp, tường bao
kiên cố. Chủ nhân ngôi nhà ấy là một cặp vợ chồng trẻ, anh chồng có phong thái
của một thương gia. Tuyệt nhiên không nghe chuyện cô San với bà chủ nhà và em
Chã. Có lẽ mọi chuyện nó như một mảnh vụn, mảnh vụn nào nâng niu thì còn giữ
lại, mảnh nào bị lãng quên thì thành cát bay. Nhưng chỉ có một điều tôi chắc
tin, nhà ấy đã đổi chủ kể từ khi vợ chồng đậu phụ bị đuổi đi rồi.
Hà Nội, 12/2001

