Nữ trinh sát và sát thủ - Chương 08 - Phần 05 + 06 + 07

"Đương nhiên là giết cô miễn trừ hậu hoạn."

Nhược Băng thần kỳ trấn định, không có vẻ kinh sợ, đối với
lời đe dọa của hắn thờ ơ.

"Lá gan không nhỏ, chết đã đến nơi mặt vẫn không đổi
sắc."

"Sợ chết sẽ không đến đây."

Hắn híp mắt đánh giá nàng, người phụ nữ này hoàn toàn không
có vẻ gì sợ hãi ,chẳng phải đã mất đi lạc thú thưởng thức con mồi giãy dụa
trược khi chết sao?

"Không sợ chết? Tốt lắm, ta thích nhất là đùa với loại
phụ nữ như thế này."

Trước khi Nhược Băng kịp phản ứng, bá một tiếng,quần áo đã
bị hắn xé tan tành,chỉ còn lại trên người bộ đồ lót.

Nàng động dung thất sắc, đối với biểu hiện dâm loạn của Trúc
Hạ Anh hoàn toàn cảm thấy ghê tởm. Tại sao lại như thế này, không lẽ nàng đã
chọc nhâm tên sắc quỷ, loại đàn ông này trước khi giết phụ nữ, chẳng lẽ thật muốn
lăng nhục nữ nhân một phen mới thích thú sao!

"Ác? Đã cảm thấy sợ sao ?"

Hắn lột luôn lớp quần áo che đậy cuối cùng trên thân thể
nàng,ánh mắt mê đắm nhìn lướt khắp toàn thân của nàng, dường như hắn muốn nhìn
thấy sự sợ hãi của nàng.

Nàng yên lặng thừa nhận sự vũ nhục của Trúc Hạ Anh,không có
thét chói tai, không có cầu xin. Không hiểu sao, lúc này, nàng nghĩ đến Hắc
Ưng, nếu hắn có mặt ở đây,nhất định sẽ không để cho người đàn ông khác chạm đến
nàng!

Giờ này khắc này, nàng thật đúng là chờ mong nhìn thấy hắn!

Nàng nhắm chặt đôi mắt, không muốn nhìn đến gương mặt ghê
tởm của Trúc Hạ Anh, nhưng ngoài dự đoán của nàng, không có hai bàn tay ghê tởm
của hắn sờ loạn trên người nàng, chỉ cảm thấy những giọt lạnh băng như nước mưa
đang nhỏ giọt trên bụng nàng.

Nhược Băng chậm rãi mở mắt ra, hình ảnh rơi vào đáy mắt của
nàng làm nàng kinh ngạc không thôi, nói không nên lời.

Một dòng máu đỏ tươi từ giữa mi tâm của Trúc Hạ Anh đang
chảy thành dong rơi xuống bụng của nàng.Ngay sau đó hai mắt của hắn lại liên tục
bị bắn xuyên qua, một bàn tay to nắm lấy đầu hắn giống như rác rưởi đẩy sang một
bên.Không có giãy dụa, không có kêu la, Trúc Hạ Anh chết ở khẩu súng giảm thanh
của Hắc Ưng.

"Ngoài anh ra, những tên đàn ông nào nhìn thấy thân thể
của em, đều bị bắn xuyên qua tròng mắt.”

Nhược Băng khiếp sợ nhìn thẳng Hắc Ưng, hắn thật sự đến đây!
Là kinh tâm động phách như vậy, làm cho nàng đã quên chính mình vẫn trần như
nhộng.

Mãi cho đến khi NHược Băng hoàn hồn, thì đã nằm trong vòng
ôm ấp của Hắc Ưng, hắn ôm nàng dưới áo khoác màu đen rộng thùng thình, mãi đến
khi cách xa địa bàn của Anh Bang hơn mười dặm (1 dặm ~ 1,6km).

"Anh giết Trúc Hạ Anh!" Nàng rốt cục thanh tỉnh ,
cầm lấy áo hắn hỏi.

"Người nghĩ muốn xâm phạm người phụ nữ của anh, giết
không tha!"

"Anh không nên giết hắn , tại sao không đánh bất tỉnh
hắn là tốt rồi?"

Cánh tay đang ôm nàng đột nhiên căng thẳng,ánh mắt hắn nguy
hiểm, giọng nói đầy vẻ uy hiếp."Em luyến tiếc hắn?"

"Không phải vấn đề này! Anh cũng biết, Trúc Hạ Anh là
đại tướng mà Thần Điền Cơ sủng ái nhất, anh giết hắn, cũng đồng nghĩa với đối
chọi với tất cả bang hội Anh Bang,bọn họ sẽ không bỏ qua cho anh!"

"Em lo lắng cho anh?" Thấy ánh mắt của nàng chuyển
sang nóng cháy.

"Nào có!" Nàng cảnh giác trừng hắn, chán ghét đôi
mắt thăm dò thâm thúy của hắn.

"Một khi đã như vậy, tại sao phải khẩn trương?"

"Vì anh cứu tôi một mạng, nên tôi cảnh cáo anh thôi!”

"Nói dối!"

Hắn mãnh liệt kéo lấy cái gáy của nàng lên gần hắn, hạ xuống
một nụ hôn nóng bỏng.

Hắn luôn như thế bá đạo mà kiên quyết, nụ hôn của hắn đầy
chiếm hữu,nhưng cũng dần dần trêu chọc được sự nhiệt tình của nàng, nụ hôn nay!
Hoàn toàn không giống với nụ hôn của Bạch Thiệu Phàm.

Lúc Thiệu phàm hôn nàng, chỉ có cảm giác kinh ngạc; mà khi
Hắc Ưng hôn, lại có thể làm sống dậy tình cảm của nàng, cảm nhận được sự kích
động mất hồn, cả thân mình dần dần hòa tan. . . . . .

"Không được!" Nàng cố gắng lấy lại tinh thần.

Đây bên ngoài bãi cỏ nha! Hắn cư nhiên nghĩ muốn ở trong này
muốn nàng!

"Anh nói rồi, em không được từ chối anh!"

"Không! Please, không cần ở trong này!" Nàng che
lại phần áo đã bị hắn cởi ra phân nửa,trên mặt tràn đầy ngượng ngùng.

"Sao rồi, thẹn thùng?" Giọng nói hắn đầy vẻ đùa
cợt.

Nàng nhếch đôi môi không nói, trên mặt ửng hồng tiết lộ nàng
giờ phút này vô cùng ngượng ngùng, là khó được như vậy, lại say mê người chết
người như vậy. Đây là lần đầu tiên nàng không có quật cường giãy dụa, nhưng là
vẻ ẩn nhẫn ủy khuất này đã làm lay động tâm tư của hắn.

Ánh mắt Hắc Ưng trở nên mãnh liệt mà thâm trầm, làm người
khác ngoài ý muốn, hắn đình chỉ động tác, giúp nàng mặc áo, dùng áo khoác bao
nàng lại ôm sát vào trong ngực.

Nàng kinh ngạc vì hắn bỗng dưng đồng ý dừng lại, đôi tay hắn
ở sau lưng nàng nhẹ nhàng ve vuốt, như vừa thương tiếc vừa trấn an. Sự ôn nhu
như vậy làm cho tim nàng đập thình thịch, giống như một con cừu nhỏ, im lặng
thuận theo, tựa vào trong lòng ngực của hắn.

Cảm giác kỳ diệu gắn bó hai người, trầm mặc không tiếng động
càng hơn dùng những lời nói hoa mỹ để diễn đạt, là trân quý mà rung động như
vậy, nàng để mặc cho đôi tay to lớn của hắn ôm sát nàng,tâm thần có chút hoảng hốt,
không biết bắt đầu từ khi nào, nàng lại đối với bờ ngực này nổi lên cảm giác
không muốn xa rời…..

Tin tức Trúc Hạ Anh đã chết truyền đến trong tai của Thân
Điền Cơ, cô ta giống như nổi điên hét lớn thất thanh. Bọn thuộc hạ Anh Bang
không ai dám lên an ủi, sự phẫn nộ của cô ta làm cho cô ta phát điên tiện tay
chém vào tên thuộc hạ đến báo cáo tin dữ, máu tươi còn tuôn lênh láng vô cùng
thê thảm.

Qua đi, cô ta dị thường bình tĩnh, hai mắt tơ máu che kín ,
lạnh lùng ra mệnh lệnh."Truyền lệnh xuống cho tất cả thuộc hạ Anh
Bang,chẳng phân biệt giai cấp nam nữ , chỉ cần ai có thể lấy được đầu của Hắc
Ưng đến gặp ta,tiền thưởng một ngàn vạn, địa vị được tăng ngay năm cấp."

Mệnh lệnh vừa ra, chín bang hội lớn nhỏ của Anh Bang toàn bộ
điều động mọi người ra tay, ngay cả bảy tên đại tướng công phu cao thâm cũng
đồng loạt xuất động, không chỉ vì tiền thưởng hấp dẫn người. Mà là những thủ hạ
của bang hội này đều là những thuộc hạ tận trung đến chết,giống như Ninja thời
đại Chiến quốc, cống hiến cho quân chủ không tiếc mạng sống, đồng thề sống chết
sẽ hạ sả Hắc Ưng.

Tin tức bang hội Anh Bang truy sát Hắc Ưng được tung ra,
Nhược Băng nhịn không được lo lắng cho hắn, đáng giận nhất là người đàn ông
trước mắt này lại không thèm để ý, một chút cũng không thấy có phản ứng, ngược
lại còn nhàn hạ tán tỉnh nàng.

Nhược Băng rốt cục nhịn không được hỏi: "Anh không định
trốn sao? Người của Anh Bang sớm hay muộn sẽ tìm tới đây."

"Chạy trốn? Từ trước đến nay chỉ có anh đuổi giết mục
tiêu, chứ không có chuyện anh phải chạy trốn."

Tay phải của hắn ôm cái eo
nhỏ của nàng, tay trái thưởng thức mái tóc của nàng, hưởng thụ từ sợi tóc bay
tới từng trận hương thơm ngát.

Nhược Băng cố đè nén sự vội vàng xao động trong lòng, bình
tĩnh nói: “ Bảy tên đại tướng của Anh Bang toàn bộ xuất động, định hợp tác lại
để đối phó với anh. Cho dù có giỏi đến như thế nào, một mình anh chung quy cũng
không thể đấu lại thiên quân vạn mã."

"Phương pháp nghênh chiến địch nhân có rất nhiều, sẽ
đối phó thiên quân vạn mã, đương nhiên mỗi người có cách đánh bại khác
nhau."

"Thủ hạ của Thần Điền Cơ có thể nói là có mặt khắp đất
nước, anh làm sao có thể giết sạch hết? Huống chi bọn họ đều là trải qua huấn
luyện nghiêm khắc, tất cả đều là điên cuồng không sợ chết, cho dù hy sinh tánh
mạng không hoàn thành nhiệm vụ là không thể được.”

Hắn vẫn là một mạt không thèm để ý tươi cười, phun ra những
lời nói tràn đầy vẻ cao ngạo không ai bì kịp.

“ Trong từ điển của anh không có từ ‘trốn’, nếu muốn giữ
được tánh mạng, cách tốt nhất là tiêu diệt kẻ thù.” Ý của hắn đã quá rõ ràng,
hắn nhất định sẽ theo chân bọn họ đấu đến cùng.”

Nhược Băng rốt cục thiếu kiên nhẫn gầm nhẹ: "Anh tại
sao không chịu trốn đi? Không nên theo chân bọn họ tranh đấu đến kẻ mất người
còn như vậy!"

Hắn ngẩng đầu, dùng miệng chế nhạo nàng. “Em không phải vẫn
luôn mong anh chết sao, như thế này chính là hợp với ý em?

Nàng tức giận đến ngừng thở, không muốn sẽ cùng hắn nói
tiếp, tức giận đứng bật dậy rời khỏi vòng tay ôm ấp của hắn,lại bị hắn dùng lực
kéo mạnh trở lại thật nhanh.

"Buông!"

"Dáng vẻ tức giận của em thật đẹp." Hắn mừng rỡ
cùng nàng dây dưa.

"Để cho những người đó đem anh đi bầm thây vạn đoạn là
được rồi.”

"Ha ha! Cho dù phải chết, cũng muốn trước khi chết cùng
em!"

Lưỡi của hắn nhanh chóng chiếm miệng của nàng thật nồng nàn.
Hắn lưu loát dỡ bỏ lần quàn áo của nàng xuống, đôi tay sờ loạn trên da thịt
trắng noãn mê người của nàng, sự cuồng nhiệt của hắn rất nhanh làm dấy lên ngọn
lửa trong cơ thể nàng, giống như thiêu cháy thân thể nàng hầu như không còn!

Nàng giận chính mình tại sao lại nhàn rỗi đi lo lắng cho người
đàn ông này!Để mặc sự nhiệt tình của hắn đang dần thiêu đốt mình, nàng hòa tan
cùng với hắn, rơi vào cõi trầm luân.

Nàng không cần hắn thật sao? Đó là tự lừa dối mình!

Hắc Ưng không thấy .

Giữa trưa tỉnh lại, Nhược Băng nhìn không thấy bóng dáng Hắc
Ưng đâu cả, nửa giường bên kia lạnh lẻo, chứng tỏ hắn đã đi thật lâu rồi .

Hắn sẽ đi đâu? Không khỏi bắt đầu nhớ hắn.

Lơ đãng , nàng thoáng nhìn thấy bạch phiến ở trên bàn, Nhược
Băng bước lên cầm lấy gói bạch phiến, đây chẳng phải là bạch phiến mà nàng trộm
từ chỗ của Trúc Hạ Anh sao? Thì ra Hắc Ưng không chỉ phá hủy bang phái của Trúc
Hạ Anh, mà còn giúp nàng đoạt lại bạch phiến.

Muốn bảo toàn được tánh mạng, biện pháp tốt nhất chính là
tiêu diệt kẻ thù! Nhược Băng nhớ lại câu nói mà hắn nói tối hôm qua, không khỏi
trong lòng chấn động!

Chẳng lẽ hắn thật sự đi tổng bộ của Anh Bang ? Ý tưởng này làm
cho nàng sợ hãi, nàng rất nhanh lấy ra một phong thư, đem bạch phiến cất vào
phong thư , viết địa chỉ gửi cho cục điều tra của Nhật Bản.

Nhặt lên quần áo tán loạn trên mặt đất, nàng nhất định phải
theo xem đến tận cùng, bởi vì, tim của nàng đang đập thật nhanh!Một loại cảm
giác không tốt đang trào dâng trong bụng nàng. . . . . .

Nhược Băng dịch dung lẻn vào phạm vi thế lực của Anh Bang,
nghe lén đến tin tức Hắc Ưng và bảy tên đại tướng của Thần Điền Cơ bắn nhau
kịch liệt, mấy nhân vật đi đầu nhìn như là đại ca, bàn tán với nhau về bẫy rập
mà Thần Điền Cơ đã bày ra làm cho Hắc Ưng mắc mưu, sau đó hạ lệnh mọi người
dùng toàn lực dồn Hắc Ưng vào kho chứa vũ khí, sau đó dẫn thuốc nổ nổ chết hắn.
Kể từ đó, cho dù bản lĩnh của Hắc Ưng có cao đến đâu, cũng không ngăn cản được
uy lực của thuốc nổ.

Lòng của Nhược Băng căng thẳng, lập tức bước nhanh hơn đi về
phía kho hàng hoang vắng, nàng phải đến để báo cho Hắc Ưng hay,bảo hắn ngàn vạn
lần đừng mắc mưu, nếu lỡ thực sự vào kho hàng kia…Úc! Nàng không dám nghĩ tới!

Dự cảm bất an thúc giục đôi chân của nàng bước nhanh hơn,
không dám dừng lại một chút, đi nhanh đến mục tiêu.

Nhưng ngay khi nàng vừa mới tiến đến gần nơi đó,vừa lúc
truyền đến ầm vang một tiếng nổ mạnh, sức lực cực mạnh công phá làm vỡ nát lòng
của nàng! Sẽ không, Hắc Ưng sẽ không có việc gì!! Nàng vẫn còn ôm một tia hy vọng..

Ở hiện trường, đám thuộc hạ của bang hội Anh Bang vây quanh
kho chứa vũ khí đã nổ tan tành thành mảnh nhỏ, Thần Điền Cơ hạ lệnh."Nhất
định phải tìm cho được thi thể của hắn, ta muốn thấy xác hắn.”

"Dạ!" Thủ hạ ở bốn phương tám hướng lên tiếng trả
lời .

Không lâu, bốn người đã lôi ra từ trong đống đổ nát một thi
thể không lành lặn, có kẻ cầm chân có kẻ cầm tay, còn có nửa thân mình. Mãi đến
cuối cùng một người lôi ra nửa người trên kéo đến trước mặt Thần Điền Cơ.

Thần Điền Cơ mặt không đổi sắc thưởng thức cái xác máu thịt
lẫn lộn kia, đối với thi thể nở một nụ cười lạnh.

"Đây là kết cục mà mày dám chọc đến tao, tất cả những
người dám đối nghịch với tao đều chết không toàn thây!" Cô ta cao giọng hạ
lệnh."Đem thi thể đốt! Nhân lúc trước khi cảnh sát tới, rửa sạch hiện
trường!"

"Dạ! Bang chủ!"

Nhược Băng ngồi chồm hỗm ở một góc, đầu óc của nàng trống
rỗng, một nổi đau đánh sâu vào huyết mạch toàn thân của nàng, một đám mây đen
từ đâu ập đến bao phủ lấy nàng, như nàng đang lạc vào một ngọn gió lốc cuồng
bạo làm nàng không thể thở được.

Hắn đã chết! Ba chữ này giống như một tia sét đánh thẳng vào
ngực của nàng, đẩy nàng rơi thẳng vào đáy vực sâu thăm thẳm.

Anh không chết tử tế được!

Đêm hôm đó, khi nàng gặp Hắc Ưng lần đầu tiên, nàng đã từng
nguyền rủa hắn như vậy.

Em không phải vẫn luôn mong anh chết, như vậy đã hợp ý em
rồi?

Đêm qua vẻ mặt tự nhiên của hắn chế nhạo nàng, mà nói một
câu như vậy .

Không phải! Nàng lắc đầu. Nàng căn bản không hy vọng hắn
chết!

Vì sao trên mặt lại có nước? Nhược Băng lấy tay vuốt vuốt
khuôn mặt, đó là nước mắt! Không biết khi nào nước mắt đã che kín hai gò má.

Nàng rốt cục đối chính mình thừa nhận —— nàng yêu hắn!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.