Lê Vân - Yêu và sống - Chương 11 phần 1
11
Nơi ấy có một bờ vai rộng…
Tôi
gặp Abraham, bố của hai con trai tôi, trong một lần diễn không có sân
khấu. Khách mời là những người đến tham dự triển lãm của Hà Lan về những
kiểu nhà tránh lũ. Người ta uống cocktail ngoài trời, chuyện trò và xem
một chương trình nghệ thuật dân tộc.
Tôi vốn ghét những buổi biểu
diễn như thế. Diễn giữa ban ngày ban mặt. Ngay trên sân xi măng của
Viện bảo tàng quân đội. Mọi thứ cứ trắng phếch ra, cứ như là không mặc
quần áo. Cứ “người trần mắt thịt” nhìn thẳng vào mặt diễn viên. Chẳng có
tí tẹo nào khoảng cách giữa diễn viên và khán giả. Chẳng có chút lung
linh ánh đèn sân khấu cần thiết để lấy cảm hứng cho cả người diễn lẫn
người xem. Vì mình phải tô son trát phấn, diễn rất gần đám khán giả vây
tròn xung quanh. Trong tình trạng ấy, tôi múa mà cảm thấy mặt mũi sống
sượng, ngượng chín người. Chẳng dám nhìn ai, cứ phải ngó bâng quơ, diễn
cho xong chuyện. Đã thế, tiết mục nào cũng phải có mặt, từ diễn tập thể
đến diễn đôi diễn đơn, tôi đều là tâm điểm của sự chú ý.
Diễn xong
như thoát nợ, tôi mau chóng dắt xe máy ra về Vừa đến cổng, một cậu
thanh niên đuổi theo: “Chị Vân ơi, ông sếp của em là người Hà Lan, vừa
xem chị biểu diễn xong, rất muốn làm quen với chị. Đấy là em chỉ truyền
đạt lại nguyện vọng của ông ấy”. Lúc đó đang mệt, tôi chỉ muốn thoát ra
khỏi đám khán giả ấy, bèn gạt phắt đi: “Này, em về nói lại với ông sếp
của em là chị chẳng muốn làm quen gì với người nước ngoài đâu nhé. Tính
chị không thích như thế đâu”. Rồi dắt xe đi thẳng. Làm gì có chuyện dễ
như thế nhỉ.
Chẳng quen biết gì ông lại bỗng dưng mời tôi? Tôi
thấy bực bội. Thường thì những người hâm mộ hay bày tỏ tình cảm bằng
những lá thư. Nếu có mời trực tiếp thì phải mời cả nhóm cùng đi ăn uống
trò chuyện. Tôi không phải là loại người dễ dãi để họ dám can đảm mời
một mình.
Bị từ chối thẳng thừng mà họ vẫn không tha. Biết tôi là
người đang được chú ý trong giới nghệ sĩ ở Việt Nam, họ phôn đến nhà nói
chuyện một cách rất dè dặt và có văn hóa, vì họ sợ một sự phản ứng
không hay: “Tôi tên là Đàn, đang làm việc cho một tổ chức lương thực thế
giới, hôm vừa rồi, sếp của tôi có xem chị biểu diễn và rất hâm mộ. Ông
ấy muốn dược mời chị đi uống nước làm quen.” Rồi anh ta còn cố nói thêm:
“Tất cả chỉ xuất phát từ lòng mến mộ thôi, sếp tôi là người rất đàng
hoàng, một người tốt”. Tôi gạt phắt đi. “Anh ạ, anh về nói với sếp của
anh: một là cô ấy có gia đình rồi. Hai là cô ấy không phải loại người dễ
làm quen. Ba là nếu ông ta là loại người nước ngoài thích làm quen với
loại đàn bà dễ dàng thế thì tốt nhất anh bảo với sếp anh ra ngoài đường
đầy các em trẻ đẹp, tìm đâu cũng được.” Bốp chát như thế xong là cúp máy
luôn. Ấy vậy mà anh Đàn, nay đã trở thành một người bạn của gia đình,
vẫn kiên trì gọi thêm vài lần nữa. Lần nào cũng bị từ chối thẳng thừng:
“Đừng làm phiền tôi nữa. Tôi không thích kiểu làm quen như thế, tôi
không có cái tính ấy. Tôi không thích quan hệ với người nước ngoài”.
Vào
giai đoạn ấy, tôi vẫn đang sống với chồng mình. Không bao giờ có chuyện
một phụ nữ đã gần bốn mươi, đang có gia đình, lại đi nhận lời uống nước
ngoài quán với một người đàn ông lạ, lại là người nước ngoài. Trong ý
thức của tôi là không bao giờ có chuyện ấy. Bẵng đi một thời gian, tôi
lại nhận được điện thoại từ người phiên dịch, nhưng lần này là mời tham
gia biểu diễn trong đêm văn nghệ từ thiện.
Người đứng ra tổ chức
chính là “Ông sếp Hà Lan” ấy. Mời đi chơi uống nước thì khó, nhưng mời
làm việc, lại là việc thiện, tôi sẵn sàng nhận lời.
Abraham mời
một nhóm nghệ sĩ Hà Lan sang cùng biểu diễn với một số nghệ sĩ Việt Nam.
Khách mời là các sứ quán, ngoại giao đoàn và một số tổ chức xã hội
khác. Mời chúng tôi đến văn phòng trao đổi công việc, Abraham nói:
“Chúng tôi muốn tổ chức một đêm từ thiện, mời các nghệ sĩ Việt Nam tham
gia, đương nhiên là có thù lao, tiền bán vé sẽ quyên góp cho các trẻ em
nghèo”.
Nghệ sĩ đôi khi phải gặp gỡ làm việc với người mê mình là
chuyện không lạ. Tất nhiên, người tinh ý sẽ biết ngay là người ta thích
mình, nhưng mình không thích người ta thì cũng thấy rất bình thường. Lần
đầu tiên gặp Abraham, trong lòng tội chẳng có gì rung động. Nghĩ bụng,
chẳng dại gì mà đưa đẩy mình vào những mối tình éo le, ngang trái nữa.
Sợ lắm rồi. Sau buổi làm việc đó, chúng tôi gặp nhau trao đôi thêm một
hai lần nữa về chương trình cụ thể. Xong việc, anh mời tất cả ra quán
Latino để ăn trưa và nói chuyện một cách đàng hoàng. Từ đó, chúng tôi
thành quen nhau.
Đêm diễn thành công, những người trong ban tổ
chức muốn vận động các nghệ sĩ góp tiền thù lao cho đêm từ thiện, nhưng
vì đã thỏa thuận trước với diễn viên Việt Nam là có cat-se, Abraham lẳng
lặng bỏ tiền túi ra để trả cho diễn viên như lời hứa. Sau này, anh
phiên dịch nói lại chuyện ấy với tôi để chứng tỏ sếp mình là người đàng
hoàng, trước sau như một.
Vào thời gian đó, họa sĩ Lê Chúc, cậu
ruột tôi đang vẽ và làm việc tại Hà Nội. Cậu ở với gia đình tôi. Nhiều
năm dài lênh đênh trên biển chỉ là cái cớ để cậu thỏa nguyện vẽ. Cậu cần
vẽ như như người ta cần cơm ăn nước uống và khí trời để thở. Tôi phục
nhất ở cậu cái đức ham học, ham đọc. Đọc, nghiền ngẫm và chắt lọc kiến
thức biến nó thành của mình.
Thỉnh thoảng, tôi tranh thủ thời gian
nghe cậu giảng giải như nghe truyền Đạo. Đạo ở đây mang ý nghĩa rộng
lớn vượt ra ngoài lĩnh vực tôn giáo. Nhờ cậu, tôi hiểu thế nào là đạo về
hội họa. Sau đạo Thiên chúa, gần đây nhất, cậu hay giảng cho tôi nghe
về đạo Phật.
Vì đã từng làm việc trên tàu biển nên cậu nói tiếng
Anh rất giỏi. Trong một lần gặp Abraham bàn công việc, tôi nhờ cậu đi
cùng để phiên dịch. Rất nhanh, họ trở thành thân thiết bởi họ ngang tuổi
nhau lại cùng quan tâm đến hội họa.
Chính vì vậy, sau đó, cậu mời
anh tới nhà vẽ chân dung. Đó là lý do vì sao anh có thể đến nhà tôi
chơi một cách công khai. Hai người đưa nhau ra vẽ vời góc vườn hay đâu
đó. Họ có thể cà kê nói chuyện với nhau hàng giờ. Trong buổi triển lãm
tranh, cậu Chúc có mời anh đến dự. Tôi cũng có mặt hôm đó, đón tiếp anh
với tư cách “gia chủ”. Khi đã tin tưởng nhau rồi, tôi cởi mở với anh
hơn, dần dần hình thành mối quen biết thân tình như bạn bè.
Với
mối tình thứ ba này, cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể nào cắt
nghĩa được sự đưa đẩy của số phận. Tôi đã dùng lý trí chống lại nó theo
kiểu “hắt nước đổ đi”, thậm chí cố tình phũ phàng, sỗ sàng để người ta
đừng theo đuổi mình nữa mà vẫn không thoát. Tôi chân thành nói với
Abraham: “Tôi sợ bi lụy lắm rồi, sợ chết trong tình yêu lắm rồi! Tôi
không muốn yêu một chút nào nữa, không muốn chuốc thêm những nỗi khổ vào
mình nữa. Tôi đã cắt tóc ngắn rồi, muốn an phận cả về đường nghề lẫn
đường tình”. Nhưng bất chấp mọi sự cự tuyệt của tôi, tình yêu vẫn đến…
Bỗng
nhiên, năm 1997, tôi lại nhận được lời mời của Cục điện ảnh đi dự Liên
hoan phim của một quĩ văn hóa Pháp tài trợ ở Phnompenh. Họ mời tôi và
Thúy Hường, hai diễn viên chính của phim, vì đạo diễn bận không đi. Đợt
ấy, có cả vợ chồng đạo diễn Hồ Quang Minh cũng mang phim Trang Giấy
Trắng tới.
Cục Điện ảnh còn thông báo, họ đã quyết định gửi phim
Lời Thề đi liên hoan phim Asean ở Indonesia. Vì thế, chưa hết thời gian ở
Phnompenh, tôi đã phải bay về Sài Gòn, từ đó đi Jakarta, thủ đô của
Indonesia rồi bay tiếp đến tỉnh Yoyagarta, cố đô cũ của Indonesia, nơi
diễn ra liên hoan phim.
Đoàn đi gồm đạo diễn Tường Phương, hai
người bên phát hành phim, một phiên dịch và tôi. Đến nơi, còn đang lả
người ra vì mệt và đói, tôi vừa đặt vali xuống chuẩn bị làm thủ tục nhận
phòng, đã thấy lễ tân hỏi: “Có phải bà là Lê Vân? Bà có một lá thư”.
Tôi ngạc nhiên quá, ở cái nơi khỉ ho cò gáy này mình quen ai nhỉ? Nghĩ
mãi không ra. Mở ra, một lá thư ngắn: chào mừng đã đến đất nước
Indonesia, hỏi thăm sức khỏe sau chuyến bay, và lời nhắn: “Hãy gọi điện
cho tôi theo số điện thoại này…”. Đó là một số phôn chỉ có bốn con số.
Nghĩ bụng: “Ai mà vô duyên nhỉ, gọi điện cho tôi theo số này, cứ như là ra lệnh ấy”. Bỗng tỉnh ra, đây là số nội bộ.
Như
có một luồng điện giật, có lẽ là anh Hà Lan gốc Indonesia chăng? Quá dễ
để anh ta biết mình nghỉ ở đâu. Không biết chừng anh ta đã thuê sẵn một
phòng tại khách sạn này rồi cũng nên. Nhận phòng xong xuôi, thử gọi, vì
tôi cũng rất tò mò. Bấm số xong, có người Alô trả lời luôn. Đúng là anh
chàng Hà Lan! Tôi cười phá lên. Sao anh ta lại “tinh vi” thế?
Tại
sao lại nghĩ ra cái màn đón đầu như thế! Chợt nhớ ra, trong một lần gặp
Abram ở Hà nội trước khi đi, tôi có khoe sắp đi dự liên hoan phim ở
nước anh ta tổ chức…
Và thế là, lại một khoảng trời tự do mở ra…
Ở
đó, chẳng ai để ý đến ai. Có tám đoàn điện ảnh đến từ tám quốc gia khác
nhau. Đoàn Việt Nam gồm bốn nam một nữ, đương nhiên là tôi phải ở riêng
một phòng. Thế là lại ở nơi không ai quản lý, không ai nhìn thấy mình
để mà sợ cả.
Chẳng ai để ý xem mình đang cặp kè với ai. Chương
trình liên hoan khá bận rộn: Họp báo, xem phim, ra mắt đoàn, tham quan…
với hàng trăm con người như thế. Năm người Việt Nam cũng chỉ gặp nhau
vào lúc ăn sáng dưới nhà hàng của khách sạn, sau đó tản ra mỗi người một
việc. Người đi chợ phim, người đi hội thảo. Ai muốn xem phim nào thì
lên đúng cái xe đó, ban tổ chức sẽ chở đến rạp. Nói chung là sinh hoạt
tự do.
Tôi vớ được ông anh người gốc Indonesia thì mừng quá Vui
như hội. Tối hôm đó đói kinh khủng. Tôi đề nghị: “Anh có đưa tôi đi ăn
được không vì tôi đói sắp lả ra rồi”. Anh ấy bảo: “Yên tâm, tôi sẽ đưa
cô đi ăn những thứ đặc sản của lndonesia”. Anh đưa tôi đến một nhà hàng ở
trung tâm.
Lúc ấy cũng chẳng để ý đến giờ giấc nhưng chắc cũng
khá khuya, nhà hàng vắng teo. Bram gọi ra rất nhiều món và bảo: “Tôi ăn
rồi, những món này chỉ em ăn thôi, Gọi ra năm, bảy món mà nhìn món nào
tôi cũng thấy thích nhưng không thể nào ăn hết. Khi về, chúng tôi không
về bằng tắc xi. Anh gợi ý đi bằng loại xe đặc biệt của Indonesia thích
hơn. Đó là loại xe giống kiểu xe lôi của Việt Nam, một thứ xích lô
ngược. Ông xích lô nghèo thì mới lọ mọ phục vụ khách ban đêm như thế.
Chúng
tôi đi chơi cố đô bằng cái xe đó trong không gian tĩnh lặng lãng mạn
của đêm phố cổ. Nghĩ mình thật là may mắn, đang đói thì có người cho đi
ăn, ăn xong còn được đi chơi phố lạ bỗng nhiên thành như đã quen. Tôi
rất vui, bảo anh: “Nếu không gặp anh ở đây khéo em chết đói, làm sao mà
dám đi chơi Indonesia như thế này”.
Từ hôm đó, anh cứ “nằm vùng” ở
đấy suốt bốn, năm ngày. Ngoài chương trình của LHP ra, có thời gian,
tôi lại được anh đưa đi chơi. Chúng tôi ăn trưa, ăn tối, và thậm chí cả
ăn sáng cùng nhau. Chẳng ai để ý đến chúng tôi vì đông quá. Có lẽ, người
ta tưởng anh cũng là người của LHP. Ăn sáng xong, tôi đi theo chương
trình của mình. Chỉ gặp anh vào buổi trưa và buổi tối. Tự nhiên có một
người đưa đi khắp nơi, biết bao nhiêu thứ lạ, tôi kể lại với mấy người
cùng đoàn, mọi người ngạc nhiên lắm. Người phiên dịch bảo: “Lần đầu tiên
tôi được nhàn, chứ không thì đến khổ với mấy bà diễn viên Bắt đưa đi
chơi, nào mua bán mặc cả, nào ăn uống đủ kiểu. Lần này mới được một bà
nhanh nhẹn thế. Bà ấy chẳng cần gì, thậm chí lại còn đi trước cả mình”.
Mọi
người đâu biết tôi có “tay trong” đưa đường chỉ lối Bốn năm hôm liền
quấn quít bên nhau rất thân thiết. Có những lúc nằm sát cạnh nhau cực kỳ
lãng mạn nhưng giữa chúng tôi vẫn có một khoảng cách tỉnh táo, không có
chuyện tình cảm xa hơn.
Anh rủ tôi đi tham quan chùa Boroburdu,
một di tích kiến trúc nổi tiếng của Indonesia. Ngôi chùa được xây trên
một đỉnh núi, vào thế kỷ thứ tám, thời kỳ Phật giáo phát triển thịnh
vượng nhất ở đây. Một trong những cái thú của khách du lịch nước ngoài
là được đón mặt trời lên tại ngôi chùa. Phải có mặt lúc năm giờ sáng để
thưởng thức không khí yên tĩnh buổi sáng, đúng vào khoảnh khắc mặt trời
mọc.
Trước buổi đi tham quan, vì ăn tối xong cũng đã khá muộn,
sáng hôm sau lại đi sớm, tôi quyết định ngủ lại phòng của anh ấy, thử lý
trí mình xem sao. Ngủ cùng giường, nhưng tôi rất tỉnh táo nghĩ rằng,
nếu mình không muốn thì người đàn ông không thể có cách nào mà tiến tới
được. Tôi thực sự muốn thử bản lĩnh của mình xem liệu tôi có bị cám dỗ
không. Có lẽ là tôi lãng mạn quá! May là không có chuyện gì xảy ra.
Chỉ
có điều là anh không thể ngủ được, cứ trằn trọc quay bên nọ quay bên
kia. Tôi cũng thế nhưng giả vờ ngủ thôi. Cứ như là đang thử thách nhau
vậy. Bỗng nhiên, anh bật dậy, mặc quần áo ngoài. Tôi nghe tiếng cửa đóng
uỳnh một cái. Biết ngay là anh bị ức chế. Biết anh đi ra quầy bar nhưng
tôi cứ mặc kệ. Rồi thiếp đi. Anh về từ lúc nào tôi cũng chẳng biết.
(Sau này, anh cứ cười cợt nửa đùa nửa thật bảo rằng: “Em ơi, em ngây thơ
lắm tất cả bọn đàn ông đều… chó cả”).
Bốn giờ sáng dậy đi chơi
núi. Trên xe, do đêm trước ngủ ít quá, tôi bị say xe và buồn ngủ kinh
khủng. Đến lúc này, chả cần ý tứ gì cả cứ gối đầu bừa lên đùi anh ấy mà
ngủ như chết. Suốt quãng đường bốn năm chục cây số, tôi cứ ngủ ngon
lành. Ở trên xe thì còn lo gì nữa. Cả hai chúng tôi đều rất hạnh phúc.
Sao lại có một thứ tình cảm trong sáng đến thế, lãng mạn và đẹp đẽ đến
thế? Anh bảo, anh còn nhớ mãi cảm giác tôi gối đầu lên đùi anh tin cậy
ngủ như một cô bé. Lúc ấy, trong đầu anh không hề gợn lên một chút vẩn
đục nào.
Đến nơi, sương chưa tan, không gian mờ ảo, trong veo. Cảm
giác trong lành và cực kỳ tĩnh tâm. Rồi mặt trời lên. Có tiếng gà gáy
sáng đâu đây. Lác đác những người khách du lịch châu âu đi thăm quan,
hít thở tinh khí buổi sáng. Không gian vừa tĩnh lặng vừa tràn đầy sức
sống. Được xếp đặt bởi những phiến đá gắn kết với nhau giống như cách
người cổ đại Ai cập làm Kim tự tháp, ngôi chùa là một kỳ quan từ bàn tay
con người tạo nên chẳng cần một chất xi măng hay chất keo nào. Ngôi
chùa cổ trông như một quả núi thấp, bao gồm rất nhiều những ngôi chùa
nhở trong đó có tượng phật ngồi, có những bức mất cả đầu. Thật đáng sợ.
Không
ai giải thích được lý do tại sao người ta lại lấy được đầu tượng Phật
ra khỏi đó. Đặc biệt hàng nghìn bức tranh được khắc trên đá kể lại sự
tích đạo Phật và đời sống con người thời đó. Cũng không ai giải thích
được lý do nhờ đâu những nghệ sĩ cách đây hàng mười mấy thế kỷ lại tạo
ra được những bức tranh khắc trên đá hoàn hảo tuyệt vời đến vậy. Phải có
một niềm tin mạnh mẽ hướng về tôn giáo, về Thượng đế tuyệt đối thế nào,
người Inđô mới có thể tạo ra một kỳ quan vĩ đại nhường ấy.
Hôm đó
là thứ năm, ngày anh phải về lại Jakarta bàn giao công việc, thứ bảy
anh bay đi Singapore rồi mới về Hà Lan. Còn tôi, thứ bảy kết thúc liên
hoan phim, bay về Jakarta, rồi về Việt Nam.
Sau khi đi tham quan
về, chúng tôi ăn với nhau bữa, cơm trưa chia tay trong một nhà hàng lịch
sự. Vừa đưa miếng thức ăn lên miệng, bỗng nhiên tôi thấy nghẹn ngào.
Lại bị cảm xúc chia ly chi phối. Mấy ngày trời quấn quít bên nhau như
thế, bao nhiêu là tình cảm êm đềm, vui tươi, lãng mạn. Mà chia tay như
thế này nghĩa là chia tay luôn. Anh trở về Hà Lan, tôi ở lại lầm lũi một
mình. Một nỗi xúc cảm dâng lên, nghẹn lại một cục ở cổ, không sao nuốt
nổi. Cứ cắm mặt xuống khóc. Không dám để người ta biết mình khóc. Còn
bao nhiêu người xung quanh nữa chứ. Lại lo, nếu anh biết mình khóc,
nghĩa là mình đã mở rộng trái tim như một lời thú nhận Tôi không dám
ngẩng mặt lên. Đến khi anh ấy hỏi một câu gì đấy, không thấy trả lời,
anh mới biết là tôi đang khóc.
Anh ra sức an ủi, thế nào chúng tôi
cũng gặp lại nhau. Rồi tôi tưởng tượng, ngày mai, không có ai chờ mình
ăn sáng, trưa mình sẽ ăn cơm với ai, tối ai đưa mình đi chơi. Thế là
mình lại côi cút giữa xứ lạ này. Thế là không sao kìm được cơn nức nở.
Anh phải ngừng bữa ăn đưa tôi về khách sạn rồi ra sân bay luôn.
Cho
đến lúc đó, tuy giữa chúng tôi chưa có gì vượt quá tình bạn, tình anh
em, nhưng mấy ngày chia sẻ cùng nhau biết bao điều khiến tôi thấy anh
trở nên gần gụi lạ lùng. Sẽ không bao giờ có lại cái thời gian đẹp đẽ,
lãng mạn như thế nữa ư? Anh đi khỏi, tôi nằm vật ra. Khóc. Như rơi vào
một khoảng trống. Năm phút sau, có tiếng gõ cửa. Tôi mừng rỡ bật dậy,
cầu mong đấy là anh.
Không phải anh. Người hầu phòng khách sạn
bước vào. Anh nhờ họ chuyển lên cho tôi một bao thuốc lá. Thời gian đó,
thỉnh thoảng tôi có hút thuốc. Thế là anh bay đi thật rồi!
Chiều
hôm đó, tôi chỉ nằm buồn rũ rượi. Chẳng muốn ra ngoài ăn uống vì không
cất nhắc nổi chân tay. Đến tối, đấu tranh tư tưởng, hình như mình vừa bỏ
lỡ một điều gì đó. Nếu mình không quyết định lúc này thì không bao giờ
có thể lấy lại được Tại sao mình lại được số phận đưa đẩy đến một khoảng
thời gian lãng mạn như thế mà mình lại để mất, đánh mất cái điều đẹp đẽ
đến như thế. Một ý nghĩ tỉnh táo vụt đến, tôi vồ lấy mẩu giấy có ghi số
điện thoại của anh ở Jakarta.
Giờ này chắc là anh về đến nơi rồi.
Lập tức giở hướng dẫn gọi điện thoại ra ngoài của khách sạn ra, bấm hú
họa. Nào, thử xem số phận nó đẩy mình đến đâu? Thế mà rồi chuông reo.
Gọi đúng rồi! Sau vài hồi chuông lảnh lót, nghĩ nhiều phần anh chưa về
đến nơi. Thế mà rồi có người nhấc máy. Giọng anh vang lên: “Anh vừa về
đến nơi thì nghe tiếng chuông”. Tôi sướng quá, lại nghe thấy giọng nói
của anh. Tôi gấp gáp: “Anh hãy quay lại ngay với em, em không thể chịu
đựng được nữa. Chưa bao giờ em cảm thấy cô đơn như lúc này. Bây giờ em
vẫn đang nằm bẹp ở khách sạn, chưa ăn gì, không có ai đưa em đi ăn. Anh
hãy tìm mọi cách bay ngay đến đây được không? Có thể anh vẫn kịp chuyến
bay tối. Anh hãy quay lại ngay không có em chết mất”. Đến lúc này, tôi
không thể che dấu được tình cảm của mình nữa rồi. Chả cần phải nói, em
đã yêu anh mất rồi, thì anh cũng đã hiểu.
Anh hứa. Bằng mọi giá,
anh sẽ bay đến ở đó với tôi một ngày. Tiếc là tối hôm đó, chuyến bay đã
đầy chỗ, anh sẽ bay chuyến sớm nhất của ngày hôm sau. Thế là mừng quá,
không ngủ nổi. Vừa run vừa hồi hộp. Sống trong cảm giác bị trúng mũi tên
của thần tình yêu, tôi thức trắng luôn để chờ.
Tôi không ăn tối,
bữa sáng hôm sau cũng nhịn luôn. Tám giờ sáng, anh xuất hiện. Chúng tôi
lao vào nhau, không còn ngượng ngùng dè dặt, không còn giữ gìn ý tứ, và
cả không còn khoảng cách nào ngăn cách hai chúng tôi nữa.
Ngẫm lại
hoàn cảnh thử thách tình cảm và bản lĩnh của mình, tôi nhận ra, những
tình cảm chúng tôi có với nhau khi đó đích thực là tình yêu. Chúng tôi
không bị hút vào nhau bằng vật chất hay thân xác, nhục dục. Tôi đã thử
thách bản thân đến vậy và chiến thắng được mình trong những giây phút
yếu mềm nhất. Trong đầu tôi không nghĩ đến chuyện ấy. Chỉ muốn sao cho
cả hai đều có những giây phút êm đềm không thể quên nên cũng không dám
đi quá hơn vì lo nó không còn đẹp nữa. Đến thời khắc phải chia tay anh,
trái tim tôi mới bất ngờ lên tiếng. Tôi cứ như bị chết hẳn, người cứ
sóng xoài ra, tha hồ mà khóc. Cô đơn trống rỗng, như bỗng nhiên bị vứt
lại giữa dòng đời không biết bấu víu vào đâu.
Rồi tự mình cường
điệu lên. Ngày mai ai sẽ lo lắng cho mình. Cảm thấy như mình vừa bị tuột
khỏi tay một điều gì đó tuyệt đẹp Chúng tôi lấy ngày tôi gọi anh lại
làm ngày khai sinh cho mối tình của chúng tôi. Ngày 9 tháng 4. Chúng tôi
chụp chung một bức ảnh trước cửa khách sạn Yoyagarta, thầm hứa sẽ quay
lại nơi này cùng con cái để cho chúng biết nơi tình yêu của bố mẹ bắt
đầu. Cuốn sách về kỳ liên hoan phim đó được cất giữ cẩn thận như một báu
vật trong kho tàng tình yêu của chúng tôi.
Lần chia tay thứ hai,
tôi không còn sợ hãi nữa, biết chắc là đã có nhau, biết chắc là sẽ gặp
lại. Anh hứa sẽ đến Việt Nam ngay khi có thể. Theo chương trình, chủ
nhật tôi bay lên Jakarta, chờ một tiếng ở sân bay rồi bay về Sài Gòn.
Anh hẹn gặp tôi ở sân bay vì sáng hôm đó, anh cũng bay đi Singapore.

