Hoa trên mộ Algernon - Chương 22

Anh ta mỉm cười với vợ chồng nhà Raynor và dẫn tôi tách ra khỏi họ.

Tôi nói: “Đấy đâu phải là điều tôi định nói.”

Anh
ta thì thầm, nắm lấy khuỷu tay tôi: “Tôi biết anh không định nói thế.
Nhưng tôi nhìn thấy trong ánh mắt anh rằng anh đang sắp sửa băm nhỏ họ
ra từng mảnh. Vậy nên tôi không thể cho điều đó xảy ra, phải không nào?”

“Có lẽ thế,” tôi đồng ý, lấy thêm một ly martini nữa.

“Anh uống nhiều thế có gì hay ho đâu chứ?”

“Không, nhưng tôi đang cố gắng thư giãn và có vẻ như tôi đã đến nhầm chỗ.”

“Nào,
bình tĩnh đi,” anh ta đáp. “Và đừng để xảy ra chuyện gì trong đêm nay
đấy nhé. Ở đây chẳng có ai ngu cả đâu. Họ biết anh nghĩ thế nào về họ,
và cho dù anh không cần thì chúng tôi vẫn cần họ.”

Tôi vẫy tay
chào anh ta. “Tôi sẽ cố, nhưng tốt nhất là anh đừng để cho bà Raynor đến
gần tôi. Tôi sẽ chọc cho cô ta một cái nếu như cứ tiếp tục ngoáy mông
trước mặt tôi một lần nữa.”

“Suỵt!” Anh ta rít lên. “Cô ấy nghe thấy đấy.”

“Suỵt!” Tôi phụ họa. “Xin lỗi. Tôi sẽ ngồi trong góc này và tránh đường tất cả mọi người.”

Sương
khói đang bao phủ lấy tôi, nhưng qua đó tôi vẫn nhận thấy mọi người
đang nhìn mình. Tôi đoán là tôi đang tự thì thầm với chính mình – có
điều hơi lớn tiếng. Tôi không nhớ mình đã nói gì nữa. Một lát sau tôi có
cảm giác là mọi người đang ra về sớm một cách bất thường, nhưng tôi
chẳng để ý lắm cho đến khi Nemur bước tới và đứng trước mặt tôi.

“Anh
nghĩ anh là cái quái gì mà hành xử như vậy chứ? Cả đời tôi chưa bao giờ
thấy một điều gì thô lỗ đến không thể chịu nổi như vậy.”

Tôi cố đứng dậy. “Nào, ông nói như vậy nghĩa là sao?”

Strauss
cố gắng can ông ta, nhưng ông ta thở phì phì và nói hổn hển: “Tôi nói
như vậy, bởi vì anh chẳng có chút biết ơn hay hiểu biết gì về tình hình ở
đây cả. Sau nữa, nếu không mắc nợ chúng tôi thì anh cũng mắc nợ những
người này – trên nhiều phương diện chứ không phải chỉ một mà thôi.”

“Một
con chuột lang cần phải biết ơn từ lúc nào thế?” Tôi gào lên. “Tôi đã
phục vụ mục đích của ông, và bây giờ tôi đang cố gắng tìm ra sai lầm của
ông, vậy thế quái nào mà tôi lại mắc nợ các người được chứ?”

Strauss
định bước vào can, nhưng Nemur ngăn anh ta lại. “Một phút thôi. Tôi
muốn nghe chuyện này. Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta giải quyết dứt điểm.”

“Anh ta uống nhiều quá rồi,” vợ ông ta nói.

“Không
nhiều đến thế đâu,” Nemur khịt mũi. “Anh ta đang nói khá rõ ràng. Anh
đã chịu đựng anh ta quá nhiều rồi. Anh ta đang gây nguy cho – nếu không
muốn nói là phá hoại – công việc của chúng ta, và bây giờ anh muốn nghe
chính mồm anh ta nói ra lý lẽ của mình.”

“Ồ, quên chuyện đó đi,” tôi nói. “Ông chẳng hề muốn nghe sự thật đâu.”

“Có
đấy, Charlie ạ. Ít nhất thì cũng được nghe phiên bản của anh về sự
thật. Tôi muốn biết anh có chút biết ơn nào đối với tất cả những gì
chúng tôi làm cho anh hay không – những khả năng anh có được, những điều
anh học được, những kinh nghiệm anh có được. Hay anh nghĩ rằng có lẽ cứ
như trước kia thì tốt hơn?”

“Trên một phương diện nào đó thì đúng vậy.”

Điều này làm mọi người sửng sốt.

“Trong
mấy tháng qua tôi đã học được rất nhiều,” tôi nói. “Không chỉ về
Charlie Gordon mà còn về cuộc sống và con người, và tôi phát hiện ra
rằng không một ai thực sự quan tâm đến Charlie Gordon, dù anh ta đần độn
hay thiên tài. Vậy thì có khác gì đâu?”

Nemur cười lớn: “Ồ, anh
đang thương hại chính mình. Anh mong chờ điều gì nào? Chúng tôi tính
toán sao cho cuộc thử nghiệm sẽ giúp anh tăng trí tuệ lên, chứ không làm
cho anh trở nên nổi tiếng. Chúng tôi không kiểm soát những gì xảy ra
với tính cách của anh, và từ một thanh niên thiểu năng, đáng yêu anh trở
thành một tên khốn nạn kiêu ngạo, tự tôn và khó gần.”

“Giáo sư
kính mến, vấn đề là ông muốn có một ai đó trở nên thông minh nhưng vẫn
chịu nhốt trong lồng và đem ra trưng bày mỗi khi cần để mang lại cho ông
thứ danh vọng mà ông vẫn tìm kiếm. Khổ nỗi tôi lại là một con người.”

Ông
ta giận điên lên, và tôi nhận thấy ông ta đang lưỡng lự giữa kết thúc
cuộc chiến hay cố thêm một lần nữa để hạ gục tôi. “Anh vẫn thế, vẫn
thiếu công bằng. Anh biết rằng lúc nào chúng tôi cũng đối xử tốt với anh
– làm tất cả những gì có thể vì anh.”

“Tất cả, trừ việc coi tôi
là con người. Ông phét lác lần này đến lần khác rằng trước cuộc thí
nghiệm tôi chẳng là gì, và tôi biết tại sao ông lại làm thế. Bởi vì nếu
tôi không là gì cả thì ông là người chịu trách nhiệm tạo ra tôi, và điều
đó khiến ông trở thành ông chủ, thành chúa tể. Ông căm ghét việc tôi
không bao giờ chịu thể hiện lòng biết ơn. Nhưng những gì ông làm cho tôi
– kỳ diệu thật – không đồng nghĩa với việc ông có quyền coi tôi như con
vật thí nghiệm. Bây giờ tôi là một con người, và Charlie trước khi cậu
ta bước chân vào phòng thí nghiệm cũng vậy. Trông ông có vẻ kinh ngạc
nhỉ! Vâng, đột nhiên chúng ta phát hiện ra rằng tôi vẫn luôn là một con
người – thậm chí trước kia cũng vậy – và điều đó thách thức việc ông tin
những ai có chỉ số I.Q. dưới 100 không đáng được quan tâm. Giáo sư
Nemur, tôi nghĩ khi ông nhìn vào tôi, lương tâm ông sẽ cắn rứt.”

“Tôi đã nghe đủ,” ông ta ngắt lời. “Anh say rồi.”

“À,
không,” tôi khẳng định. “Bởi vì nếu tôi say, ông sẽ thấy một
Charlie Gordon khác so với con người mà ông từng biết. Đúng vậy, một
Charlie khác âm thầm trong bóng tối và vẫn hiện diện ở đây với chúng ta.
Bên trong tôi.”

“Anh ta phát điên rồi,” vợ Nemur nói. “Anh ta nói
cứ như có hai Charlie Gordon vậy. Tốt nhất là anh nên chăm sóc anh ta,
bác sĩ ạ.”

Bác sĩ Strauss lắc đầu: “Không. Tôi hiểu anh ấy định
nói gì. Điều này mới xuất hiện gần đây trong các buổi điều trị. Một quá
trình phân tích đặc biệt đã xảy ra trong khoảng thời gian tháng trước.
Anh ấy đã vài lần nhìn thấy chính mình như trước khi diễn ra cuộc thí
nghiệm – là một cá thể riêng biệt và độc lập vẫn đang hoạt động trong
nhận thức của anh ấy – cứ như thể Charlie của trước đây đang đấu tranh
giành quyền kiểm soát cơ thể...”

“Không! Tôi chưa bao giờ nói như
thế! Không phải là đấu tranh giành quyền kiểm soát. Charlie vẫn ở đó,
đúng vậy, nhưng không phải đấu tranh với tôi. Chỉ chờ đợi thôi. Cậu ta
chưa bao giờ tìm cách kiểm soát hay ngăn chặn không cho tôi làm điều gì
tôi muốn.” Rồi, nhớ đến Alice, tôi sửa lại. “Vâng, gần như là không bao
giờ. Cậu bé Charlie khép nép, tự giấu mình mà anh nói đến lúc nãy chỉ
đang kiên nhẫn chờ đợi thôi. Tôi thừa nhận là trên một số phương diện
thì tôi thích cậu ấy, ngoại trừ tính nhút nhát và hay giấu mình thôi.
Tôi đã biết người ta ít quan tâm đến người khác thế nào trong cái thế
giới này rồi.”

“Anh trở nên hoài nghi quá,” Nemur nói. “Đấy là tất
cả những gì mà cơ hội này mang đến cho anh. Trí tuệ của anh đã hủy hoại
niềm tin của anh đối với thế giới này cũng như đối với bạn bè anh.”

“Điều
ấy không hoàn toàn đúng,” tôi dịu dàng nói nhỏ. “Nhưng tôi biết rằng
chỉ một mình trí tuệ sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả. Ở đây, trong trường đại
học của ông, trí tuệ, giáo dục, kiến thức, tất cả đều trở thành những
thần tượng tuyệt vời. Nhưng giờ đây tôi biết có một điều mà các ông đều
bỏ qua: trí tuệ và giáo dục mà không có tình cảm con người an ủi đều
chẳng đáng một xu.”

Tôi tự lấy thêm một ly martini trên chiếc bàn cạnh đấy và tiếp tục thuyết giáo.

“Đừng
hiểu lầm tôi,” tôi nói. “Trí tuệ là một trong những món quà tuyệt vời
nhất của con người. Nhưng thường thì người ta vẫn để tâm tìm kiếm kiến
thức chứ chẳng mấy khi tìm kiếm tình yêu. Đây là một điều nữa mà tôi vừa
mới tự khám phá ra gần đây. Tôi sẽ trình bày với mọi người theo giả
thiết sau đây: trí tuệ mà không có khả năng cho và nhận tình cảm sẽ dẫn
đến hiện tượng suy sụp tinh thần và đạo đức, rối loạn thần kinh chức
năng, và thậm chí rối loạn tâm thần. Và tôi nói rằng bộ não tự thẩm
thấu, tự thu hút chính nó theo mục đích tự tôn, loại trừ mọi mối quan hệ
con người với nhau, chỉ có thể dẫn tới bạo lực và đau khổ.

“Khi
còn thiểu năng, tôi có rất nhiều bạn bè. Bây giờ tôi chẳng có ai. Ồ, tôi
quen rất nhiều người. Nhưng tôi chẳng có người bạn thực sự nào cả.
Không giống như lúc tôi còn ở tiệm bánh. Không một người bạn nào trong
cuộc đời này có ý nghĩa gì với tôi, và tôi cũng chẳng có ý nghĩa gì với
ai cả.” Tôi nhận thấy mình bắt đầu líu lưỡi lại, và đầu có cảm giác lâng
lâng. “Như vậy là không được, phải không?” tôi khẳng định. “Ý tôi là,
ông nghĩ gì? Ông nghĩ như vậy... như vậy là đúng à?”

Strauss bước tới và nắm lấy cánh tay tôi.

“Charlie, có lẽ tốt hơn hết là anh nên nằm nghỉ một lúc đi. Anh uống nhiều quá rồi.”

“Tại sao mọi người lại nhìn tôi như thế? Tôi nói gì sai à? Tôi có nói gì sai không? Tôi không định nói điều gì không đúng cả.”

Tôi thấy lời nói nặng trĩu trong miệng, cứ như thể mặt tôi bị tiêm đầy novocaine(6).
Tôi say rồi – hoàn toàn mất tự chủ. Vào lúc đó, gần như dịch chuyển
đánh tách một cái, tôi đang đứng ở khung cửa phòng ăn quan sát, và tôi
thấy mình là một Charlie khác đứng đó gần chiếc bàn, cầm ly rượu trong
tay, mắt mở to sợ hãi.

6. Novocaine: Một loại thuốc tê, thường dùng trong phẫu thuật.

“Lúc
nào tôi cũng cố gắng làm việc tốt. Mẹ tôi luôn dạy tôi phải tốt với mọi
người bởi vì bà bảo như thế con sẽ không gặp phải rắc rối và con sẽ
luôn có nhiều bạn bè.”

Nhìn cậu ra co rúm, vặn vẹo, tôi biết cậu
ta phải vào nhà vệ sinh. Ôi, lạy Chúa, không phải là ở đó, trước mặt mọi
người. “Xin lỗi,” cậu ta nói, “tôi phải đi...” Bằng cách nào đó, trong
trạng thái đờ đẫn vì say rượu, tôi cũng giúp cậu ta quay người đi và
bước về phía nhà vệ sinh.

Cậu ta tè kịp lúc, và sau vài giây tôi
lại tự chủ được. Tôi tì má lên tường, sau đó rửa mặt bằng nước lạnh. Vẫn
chuếnh choáng, nhưng tôi biết là mình sẽ ổn.

Đấy là khi tôi thấy
Charlie nhìn tôi từ trong tấm gương đằng sau cái bồn rửa. Tôi không biết
tại sao mình lại nghĩ rằng đó là Charlie chứ không phải là tôi. Có cái
gì đó trong ánh mắt đờ đẫn, nghi hoặc trên gương mặt cậu ta. Mở to và sợ
hãi, đôi mắt cậu ta cứ như chỉ cần nghe thấy một lời tôi nói ra là sẽ
quay người chạy sâu vào thế giới bên trong tấm gương. Nhưng cậu ta không
chạy. Cậu ta chỉ nhìn lại tôi, miệng mở to, hàm há hốc.

“Xin chào,” tôi nói. “Vậy là cuối cùng cậu cũng đối mặt với tôi.”

Cậu
ta nhíu mày, chỉ một chút thôi, cứ như thể không hiểu tôi đang nói gì,
như thể cậu ta muốn một lời giải thích nhưng không biết cách mở lời.
Rồi, từ bỏ ý định đó, cậu ta gượng gạo cười nhếch miệng.

“Đứng yên
đó trước mặt tôi,” tôi hét lên. “Tôi mệt mỏi và chán ngấy việc cậu rình
mò tôi từ khung cửa và những nơi tối tăm mà tôi không thể đuổi kịp cậu
được.”

Cậu ta nhìn tôi trừng trừng.

“Cậu là ai thế, Charlie?”

Không có gì khác ngoài nụ cười.

Tôi gật đầu và cậu ta cũng gật lại.

“Vậy thì cậu muốn gì?” tôi hỏi.

Cậu ta nhún vai.

“Ồ, thôi đi nào.” Tôi nói. “Chắn hẳn là cậu muốn một cái gì đó. Cậu đã đi theo tôi...”

Cậu
ta nhìn xuống và tôi nhìn vào tay mình xem cậu ta đang nhìn cái gì.
“Cậu muốn đòi chúng lại hả? Cậu muốn tôi biến khỏi đây để cậu quay lại
và tiếp quản nơi mà cậu đã ra đi. Tôi không trách cậu đâu. Đây là cơ thể
cậu, đầu óc cậu – và cuộc đời cậu, cho dù cậu không đủ khả năng để tận
dụng nó. Tôi không có quyền giành nó từ tay cậu. Không ai có quyền cả.
Ai dám nói rằng chết còn tốt hơn là sống trong tăm tối như cậu? Tôi là
ai mà nói thế?...

“Nhưng để tôi nói cho cậu nghe một chuyện khác,
Charlie.” Tôi đứng dậy và lùi lại khỏi chiếc gương. “Tôi không phải bạn
cậu. Tôi là kẻ thù của cậu. Tôi sẽ không từ bỏ trí tuệ của mình một cách
dễ dàng đâu. Tôi không thể quay lại cái hang đó được. Bây giờ tôi chẳng
còn biết đi đâu nữa, Charlie ạ. Vì thế nên cậu phải biến đi thôi. Hãy ở
trong vô thức của tôi như trước đây, và đừng có lẽo đẽo đi theo tôi
nữa. Tôi sẽ không từ bỏ đâu – bất kể người ta nghĩ gì. Bất kể cô đơn đến
đâu. Tôi sẽ giữ lại những gì người ta cho tôi và sẽ làm những việc vĩ
đại cho thế giới và cho những người khác giống như cậu.”

Khi quay
về phía cảnh cửa, tôi có cảm giác như cậu ta đang với tay về phía tôi.
Nhưng tất cả mọi chuyện đều hết sức ngớ ngẩn. Chỉ là tôi say rượu và cái
bóng của tôi phản chiếu trong gương.

Khi tôi bước ra ngoài,
Strauss muốn dìu tôi vào taxi, nhưng tôi khẳng định rằng mình có thể về
nhà bình thường. Những gì tôi cần là một ít khí trời, và tôi không muốn
có bất cứ ai đi cùng cả. Tôi muốn tự mình đi bộ.

Tôi thấy mình là
con người mà tôi thực sự biến đổi thành: Nemur đã nói rồi. Tôi là một kẻ
khốn kiếp kiêu ngạo, tự tôn. Không giống như Charlie, tôi không có khả
năng kết bạn hay nghĩ cho người khác cũng như cho những rắc rối của họ.
Tôi đắm đuối vào bản thân mình, và chỉ bản thân mình mà thôi. Một lúc
lâu trong tấm gương đó, tôi đã nhìn thấy chính mình qua đôi mắt của
Charlie – nhìn vào chính mình và thấy tôi đã biến đổi thế nào. Và tôi
thấy xấu hổ.

Mấy tiếng đồng hồ sau, tôi thấy mình đứng trước tòa
nhà rồi tự trèo cầu thang đi lên rồi bước qua dãy hành lang mờ mờ sáng.
Đi qua phòng Fay, tôi thấy vẫn sáng đèn nên bước về phía cửa nhà cô.
Nhưng khi chuẩn bị gõ cửa thì tôi nghe thấy tiếng cô cười rúc rích, sau
đó là tiếng một người đàn ông cười đáp lại.

Vậy là đã quá muộn.

Tôi
âm thầm lê mình vào nhà và đứng đó một lúc trong bóng tối, không dám
nhúc nhích, không dám bật đèn lên. Chỉ đứng đó và thấy trong mắt mình gì
đó quay tít như chong chóng.

Chuyện gì đã xảy ra với tôi? Tại sao tôi lại cô đơn như vậy trong cuộc đời này?

4 giờ 30 phút sáng
Trong lúc tôi đang lơ mơ ngủ thì giải pháp xuất hiện. Rõ quá! Mọi thứ
đều khớp với nhau, và tôi thấy lẽ ra mình phải biết ngay từ đầu mới
đúng. Không ngủ nữa. Tôi phải quay lại phòng thí nghiệm và đối chiếu
điều này với kết quả trên máy tính. Cuối cùng thì cái lỗi của cuộc thử
nghiệm đã lộ diện. Tôi đã tìm ra nó.

Giờ thì tôi sẽ trở thành cái gì đây?

26 tháng Tám – THƯ GỬI GIÁO SƯ NEMUR (BẢN SAO)

Giáo sư Nemur kính mến:

Trong một phong bì riêng, tôi gửi cho ông bản sao báo cáo của tôi nhan đề: ”Hiệu
ứng Algernon-Gordon: Nghiên cứu Cấu trúc và Chức năng của Trí tuệ được
Nâng cao,” bản báo cáo này có thể được công bố nếu ông cảm thấy ổn.

Như
ông đã biết, các cuộc thí nghiệm của tôi đều đã hoàn tất. Tôi đã ghi
trong báo cáo tất cả mọi công thức của tôi, cũng như mọi phân tích toán
học về dữ liệu trong phụ lục. Tất nhiên, tất cả đều cần được kiểm chứng.

Kết
quả rất rõ ràng. Các khía cạnh cảm tính trong bước tiến nhanh chóng của
tôi không khiến cho thực tế bị lu mờ đi. Tại thời điểm hiện tại, kỹ
thuật phẫu thuật-và-tiêm mà ông và bác sĩ Strauss phát triển cần phải
được nhìn nhận là có rất ít, thậm chí không có khả năng ứng dụng vào
thực tiễn nhằm nâng cao trí tuệ con người.

Khảo sát dữ
liệu về Algernon: mặc dù cơ thể nó vẫn đang trẻ trung nhưng tinh thần
của nó đã lùi lại. Hoạt động thần kinh vận động bị tổn thương; chức năng
tuyến suy giảm; mất phối hợp một cách nhanh chóng; và càng ngày càng
nhiều biểu hiện của chứng quên.

Như tôi đã nêu trong bản
báo cáo, những hội chứng suy giảm về thể chất và tinh thần này cũng như
nhiều triệu chứng khác có thể đoán biết trước nhờ những kết quả quan
trọng về mặt thống kê nếu áp dụng công thức mới của tôi. Mặc dù tác nhân
phẫu thuật mà cả hai chúng ta sử dụng đã góp phần tăng cường và thúc
đẩy các quá trình thần kinh thì lỗi này, tôi đã mạn phép gọi nó là
”Hiệu ứng Algernon-Gordon”,
sự mở rộng một cách logic của toàn bộ quá trình thúc đẩy trí tuệ. Giả
thuyết chứng minh ở đây có thể mô tả một cách giản lược nhất bằng những
thuật ngữ sau:

LƯỢNG TRÍ TUỆ NHÂN TẠO SUY GIẢM THEO THỜI GIAN TỈ LỆ THUẬN VỚI LƯỢNG TĂNG LÊN.

Chừng
nào mà tôi còn viết được, tôi sẽ tiếp tục ghi lại suy nghĩ và ý tưởng
của mình vào những bản báo cáo tiến bộ này. Đây là một trong số ít những
niềm vui cô độc của tôi và chắc chắn là nó cần thiết cho việc hoàn
thành cuộc nghiên cứu này. Tuy nhiên, dựa vào các chỉ số, quá trình suy
giảm trí tuệ của tôi sẽ diễn ra khá nhanh.

Tôi đã kiểm
tra lại dữ liệu của mình hàng chục lần với hy vọng tìm thấy lỗi, nhưng
thật tiếc khi phải nói rằng kết quả rất chính xác. Nhưng, tôi cảm thấy
đôi chút dễ chịu vì tôi ở đây để bổ sung kiến thức về chức năng của bộ
não con người và về các quy luật kiểm soát việc nâng cao trí tuệ con
người theo phương pháp nhân tạo.

Đêm hôm trước, bác sĩ Strauss nói rằng đối với sự tiến bộ trong học tập, một thí nghiệm thất bại, chứng tỏ một giả thuyết sai lầm, đóng
vai trò quan trọng không kém so với thành công. Tôi biết điều này đúng.
Tuy nhiên, tôi xin lỗi là đóng góp của tôi trong lĩnh vực này phải được
xây dựng trên tro tàn công trình của cả đội ngũ này, đặc biệt là những
người đã làm nhiều điều vì tôi.

Kính thư,

Charles Gordon

gửi kèm: bản sao

báo cáo: bác sĩ Strauss

Quỹ Welberg

1 tháng Chín - Tôi
không được sợ. Sẽ sớm có dấu hiệu bất ổn về cảm xúc và chứng hay quên,
những triệu chứng ban đầu của hiện tượng suy giảm. Liệu tôi có nhận ra
những dấu hiệu này ở chính mình hay không? Bây giờ, tất cả những gì tôi
có thể làm là tiếp tục ghi lại tình trạng thần kinh của mình càng khách
quan càng tốt, luôn nhớ rằng đây là ghi chép tâm lý học đầu tiên trong
lĩnh vực này, và cũng có thể là cuối cùng.

Sáng nay, Nemur cho
Burt mang báo cáo và dữ liệu thống kê của tôi đến Đại học Hallston để
nhờ một số nhân vật hàng đầu trong lĩnh vực này kiểm tra kết quả và khả
năng ứng dụng các công thức. Suốt tuần qua, họ cử Burt kiểm tra kỹ lưỡng
các thí nghiệm cũng như các bảng biểu phương pháp luận của tôi. Thực ra
thì tôi không nên bực mình với thái độ cẩn thận của họ. Sau nữa, tôi
chỉ là một Charlie-vừa-mới-đến, và Nemur thật khó mà chấp nhận nổi thực
tế là công trình của tôi có thể vượt qua ông ta. Ông ta đã quen tin vào
phép màu trong quyền lực của riêng mình, và hơn nữa tôi chỉ là kẻ ngoại
đạo.

Tôi chẳng mấy quan tâm đến những gì ông ta nghĩ, hay bất kỳ
người nào trong số họ nghĩ về vấn đề này. Không còn thời gian nữa. Công
trình đã hoàn thành, dữ liệu đã nhập, và những gì còn lại là xem, dựa
trên số liệu của Algernon tôi có vạch ra chính xác những gì sẽ xảy ra
với mình hay không mà thôi.

Alice khóc khi tôi báo tin này với
nàng. Rồi nàng vùng chạy ra ngoài. Tôi phải nhấn mạnh với nàng rằng
không có gì phải cảm thấy tội lỗi về việc này cả.

2 tháng Chín
Vẫn chưa có gì chắc chắn. Tôi di chuyển trong cái tĩnh lặng của ánh
sáng trắng sạch sẽ. Mọi thứ quanh tôi đang chờ đợi. Tôi mơ được một mình
trên đỉnh núi, ngắm nghía vùng đất quanh mình, màu xanh và màu vàng –
và mặt trời ở ngay trên đầu, ép cái bóng của tôi lại thành một hình tròn
quanh chân tôi. Khi mặt trời rơi vào bầu trời chiều, cái bóng rủ xuống
và duỗi dài ra về phía chân trời, dài và mảnh, xa dần sau lưng tôi...

Tôi
muốn nói lại một lần nữa những điều tôi đã nói với bác sĩ Strauss.
Không ai có chút lỗi nào trong những gì vừa xảy ra. Cuộc thí nghiệm này
đã được chuẩn bị cẩn thận, được kiểm tra kỹ trên động vật, và có giá trị
về mặt thống kê. Khi quyết định sử dụng tôi làm người đầu tiên thí
nghiệm, họ có lý do để khẳng định rằng không có gì nguy hiểm cho cơ thể.
Không thể nào lường trước được những khó khăn bất ngờ về mặt thần kinh.
Tôi không muốn ai phải chịu khổ vì những gì xảy ra với tôi.

Bây giờ chỉ còn lại một vấn đề duy nhất: Tôi còn bám trụ được bao lâu?

15 tháng Chín
Nemur nói kết quả của tôi đã được khẳng định. Điều đó có nghĩa sai lầm
này là yếu tố chính và nó khiến toàn bộ giả thuyết bị lung lay. Một ngày
nào đó vấn đề này sẽ có cách để giải quyết, nhưng bây giờ thì chưa. Tôi
đề nghị không tiến hành thêm bất cứ cuộc kiểm tra nào trên cơ thể người
cho đến khi có thêm kết quả nghiên cứu trên động vật.

Cá nhân tôi
cảm thấy phạm vi thành công nhất của cuộc nghiên cứu này là công trình
của bộ phận nghiên cứu sự mất cân bằng enzyme. Cùng với nhiều thứ khác,
thời gian là nhân tố chủ chốt - thể hiện ở tốc độ trong việc phát hiện
ra khiếm khuyết, và tốc độ trong việc quản lý thay thế hormone. Tôi muốn
hỗ trợ trong lĩnh vực nghiên cứu đó, cũng như trong việc tìm kiếm đồng
vị vô tuyến để có thể dùng cho mục đích kiểm soát vỏ não cục bộ, nhưng
tôi biết rằng mình không còn thời gian nữa.

Báo cáo nội dung xấu