Hoa trên mộ Algernon - Chương 12
BÁO CÁO TIẾN BỘ 13
10 tháng Sáu -
Chúng tôi đang ngồi trên chiếc phản lực chuẩn bị cất cánh đi Chicago.
Tôi nợ Burt bản báo cáo tiến bộ này vì anh ta nảy ra sáng kiến là tôi có
thể ghi báo cáo vào chiếc máy thu băng bán dẫn rồi sau đó thuê một nhân
viên tốc kí ở Chicago đánh máy lại. Nemur thích ý tưởng này. Trên thực
tế, ông ta muốn tôi sử dụng máy thu âm đến phút cuối cùng. Theo ông,
điều này sẽ góp phần vào hiệu quả của báo cáo nếu như họ mở cuốn băng
mới nhất vào cuối phiên họp.
Vì thế nên tôi có mặt ở đây, ngồi một
mình trong khoang riêng máy bay trên đường đến Chicago, cố gắng quen
với việc nói to ý nghĩ cũng như với giọng nói của mình. Tôi nghĩ rằng
người đánh máy có thể lược đi những à, ừm, ề và khiến cho bản
báo cáo được tự nhiên hơn trên giấy (tôi không thể nào không bị cảm giác
tê liệt choán lấy khi nghĩ tới việc hàng trăm người sẽ lắng nghe những
điều mình sắp nói.)
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Tại thời điểm này cảm giác của tôi quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.
Ý nghĩ bay lên không trung làm tôi kinh hoảng.
Theo
như tôi được biết, những ngày trước khi diễn ra cuộc phẫu thuật, tôi
không hề có chút khái niệm nào về máy bay. Chẳng bao giờ tôi liên hệ
được các cảnh chiếu máy bay trên phim ảnh và tivi với những cảnh bay vù
qua đầu tôi. Giờ đây, khi chuẩn bị cất cánh, tôi chỉ nghĩ đến điều gì sẽ
xảy ra nếu máy bay rơi. Một cảm giác lạnh lẽo, và ý nghĩ tôi không muốn
chết. Gợi lên trong đầu tôi những cuộc tranh luận về Chúa.
Mấy
tuần gần đây, tôi thường suy nghĩ về cái chết mà không hẳn là về Chúa.
Thỉnh thoảng mẹ tôi cũng dắt tôi đi nhà thờ - nhưng tôi chẳng nhớ nổi là
có mối liên hệ nào giữa việc đó với ý nghĩ về Chúa hay không. Mẹ tôi
thường nhắc đến Người, và đêm đến tôi phải cầu nguyện Người, nhưng chẳng
bao giờ tôi nghĩ nhiều đến chuyện này cả. Trong ký ức của tôi, Người là
một ông bác họ xa có râu dài ngồi trên ngai vàng (giống như ông già
Noel ở khu mua sắm vẫn thường ngồi trên chiếc ghế dựa lớn, bế bạn ngồi
lên đùi và hỏi xem bạn có ngoan hay không, muốn được ông tặng cho món
gì?) Mẹ tôi rất sợ Người, nhưng dù sao thì cũng vẫn cầu xin ân huệ. Bố
tôi chẳng bao giờ nhắc đến Người cả - cứ như thể Chúa là một người bà
con bên phía nhà Rose mà tốt nhất là ông không nên dây vào.
* * *
“Chúng ta sắp sửa cất cánh rồi, thưa ngài. Tôi có thể giúp ngài thắt dây an toàn được không?”
“Nhất định phải thế à? Tôi không muốn bị bó buộc.”
“Chỉ đến lúc chúng ta lên không trung thôi.”
“Tôi không thích, trừ phi bắt buộc phải thế. Tôi mắc chứng sợ bị bó buộc. Có thể nó sẽ làm tôi nôn mất.”
“Đó là quy định, thưa ngài. Đây, để tôi giúp ngài.”
“Không. Để tôi tự làm.”
“Không… cái kia vào đây.”
“Chờ đã, ừ… Được rồi.”
* * *
Thật
buồn cười. Chẳng có gì phải sợ cả. Dây an toàn không quá chặt – không
đau. Vậy tại sao thắt cái dây chết tiệt này vào lại đáng sợ đến vậy?
Chuyện đó, và những cú rung của máy bay lúc cất cánh. Hoàn cảnh hiện tại
chẳng đáng phải lo lắng như thế… vậy chắc hẳn phải là do một nguyên
nhân gì đó… cái gì nhỉ?... bay lên cao qua các tầng mây… thắt chặt dây
an toàn của ngài… bị bó buộc… rướn người về phía trước… mùi da thấm mồ
hôi… rung lắc và tiếng gầm rú vang lên trong tai tôi.
Qua cửa sổ - trong đám mây – tôi nhìn thấy Charlie. Rất khó biết bao nhiêu tuổi, khoảng tầm lên năm, trước khi Norma…
“Hai
mẹ con xong chưa?” Bố cậu bước đến khung cửa, nặng nề, đặc biệt là
những múi thịt võng xuống trên mặt và cổ. Trông ông thật mệt mỏi. “Tôi
hỏi, hai mẹ con xong chưa?”
Rose trả lời: “Một phút nữa thôi. Em đang đội mũ. Kiểm tra xem con đã cài cúc áo và buộc dây giày chưa.”
“Nhanh lên, giải quyết cho xong việc này đi.”
“Đi đâu?” Charlie hỏi. “Charlie… đi… đâu?”
Bố cậu nhìn cậu cau mày. Matt Gorden không bao giờ biết cách trả lời những câu hỏi của con trai.
Rose
xuất hiện trong khung cửa phòng ngủ, sửa lại tấm mạng lửng trên mũ. Bà
trông như một phụ nữ người chim, hai tay trông giống hệt đôi cánh – tay
giơ lên ngang đầu, khuỷu tay chìa ra. “Chúng ta sẽ đến gặp bác sĩ để
giúp con trở nên thông minh.”
Tấm mạng khiến người ta có cảm giác
như bà đang lướt nhìn cậu qua lưới dây. Lần nào họ ăn vận như vậy để ra
ngoài cậu cũng sợ chết khiếp, bởi vì cậu biết sẽ phải gặp người lạ và mẹ
cậu sẽ khó chịu, giận dữ.
Cậu muốn bỏ chạy, nhưng chẳng biết chạy đi đâu.
Matt nói: “Tại sao em lại phải nói với con điều đó?”
“Bởi vì đấy là sự thật. Bác sĩ Guarino có khả năng giúp được con.”
Matt
đi tới đi lui như một người đã mất hết hi vọng nhưng vẫn thử thêm một
lần cuối cùng trước khi bó tay. “Làm sao mà em biết được? Em biết gì về
người này chứ? Nếu có làm được gì thì các bác sĩ đã bảo với chúng ta từ
lâu rồi.”
Bà rít lên: “Đừng có mà nói thế. Đừng có bảo với tôi là
không làm được gì.” Bà túm lấy tay Charlie và áp đầu cậu vào ngực bà.
“Nó sẽ được bình thường, dù chúng ta có phải làm gì, tốn kém bao nhiêu
đi nữa.”
“Đấy không phải là thứ có thể mua được bằng tiền.”
“Tôi
đang nói về Charlie đấy. Con trai anh… đứa con duy nhất của anh đấy.”
Bà lắc cậu bên này sang bên kia, gần như phát điên lên. “Tôi sẽ không
nghe câu chuyện ấy đâu. Họ không biết nên mới nói rằng chẳng làm được gì
cả. Bác sĩ Guarino giải thích hết rồi. Ông ấy bảo, họ không ủng hộ phát
minh của ông ấy, bởi vì như vậy chẳng khác gì chứng minh rằng họ sai.
Cũng như những gì đã xảy ra với những nhà khoa học khác, như giữa
Pasteur, Jennings và đám còn lại. Ông ấy đã nói hết với tôi về chuyện
những bị bác sĩ đáng kính của anh sợ sự tiến bộ thế nào.”
Đốp chát
với Matt như vậy, bà trờ nên thư giãn và thoải mái hơn. Khi bà buông
Charlie ra, cậu chạy vào góc nhà và đứng dựa lưng vào tường, sợ hãi, run
rẩy.
Bà nói: “Trông kìa. Anh lại làm con khó chịu rồi.”
“Tôi ư?”
“Anh luôn gây sự như vậy trước mặt con.”
“Ôi, lạy Chúa! Thôi nào, giải quyết cho xong việc này đi.”
Trên
suốt đường đến phòng khám bác sĩ Guarino, họ không nói với nhau câu
nào. Im lặng trên xe buýt, và im lặng đi bộ qua ba khu nhà từ bến xe
buýt tới tòa nhà văn phòng ở trung tâm. Sau khoảng mười lăm phút, bác sĩ
Guarino bước ra phòng chờ đón họ. Béo ị và hói, trông ông ta như sắp
sửa nổ tung ra khỏi chiếc áo khoác màu trắng của phòng thí nghiệm.
Charlie mê mẩn với đôi lông mày và bộ ria màu trắng cứ lâu lâu lại giật
một cái. Có khi bộ ria giật trước, sau đó là đôi lông mày rướn lên,
nhưng cũng có khi lông mày rướn lên trước còn bộ ria giật ra sau.
Căn
phòng rộng màu trắng mà Guarino dẫn họ vào có mùi sơn mới, và gần như
trống rỗng – hai chiếc bàn kê ở một phía căn phòng, còn ở phía khác là
một cỗ máy khổng lồ với nhiều hàng phím và bốn cánh tay dài trông như
chiếc khoan của nha sĩ. Gần đó là một chiếc bàn khám bệnh bọc da đen có
nhiều sợi dây chằng dày, bện vào nhau.
“Chà, chà, chà,” Guarino
lên tiếng, rướn đôi lông mày, “chắc đây là Charlie hả?” Ông ta nắm chặt
lấy vai cậu bé. “Chúng ta sẽ làm bạn với nhau.”
Matt nói: “Có thật
là ông sẽ làm được gì đó cho con tôi chứ, bác sĩ Guarino? Đã bao giờ
ông chữa kiểu bệnh thế này chưa? Chúng tôi không giàu có gì đâu.”
Cặp
lông mày trĩu xuống như đôi cửa sập lại khi Guarino cau mày. “Ông
Gordon, tôi đã nói câu nào về những gì tôi có thể làm chưa? Tôi không
phải khám cho cháu đã hay sao? Có thể là làm được điều gì đó, có thể
không. Nhưng trước hết cần phải tiến hành kiểm tra thể chất và tâm lý
cháu để xem nguyên nhân gây bệnh là gì đã. Sau đó sẽ còn nhiều thời gian
để nói về việc chuẩn đoán. Thực tế là những ngày này tôi rất bận. Tôi
chỉ đồng ý xem xét trường hợp của cháu bởi vì tôi đang tiến hành một
nghiên cứu đặc biệt về dạng thiểu năng thần kinh này. Tất nhiên, nếu ông
bà có gì lo ngại thì có lẽ…”
Ông ta chùng giọng xuống buồn bã và
quay lưng đi, nhưng Rose Gordon dùng khuỷu tay thúc vào Matt. “Chồng tôi
không có ý gì cả đâu, thưa bác sĩ Guarino. Anh ấy nói nhiều lắm.” Bà
lườm Matt một lần nữa như nhắc ông xin lỗi.
Matt thở dài. “Nếu có
cách gì để có thể giúp Charlie, chúng tôi xin vâng lời ông. Thời buổi
này cái gì cũng khó khăn. Tôi bán đồ cắt tóc, nhưng tôi xin vui lòng đem
hết những gì mình có…”
“Tôi chỉ yêu cầu một chuyện thôi,” Guarino
nói, mím môi như đang quyết định điều gì. “Một khi chúng ta bắt đầu,
việc chữa trị phải được tiến hành triệt để. Đối với loại bệnh này, kết
quả thường đột ngột đến sau nhiều tháng dài chữa trị mà không có bất cứ
dấu hiệu tiến triển nào cả. Không phải nói vậy là tôi hứa hẹn với ông bà
sẽ chữa lành cho cháu đâu, chỉ nhắc ông bà vậy thôi. Chẳng có gì đảm
bảo cả. Nhưng ông bà phải tạo điều kiện chữa trị, nếu không thì tốt nhất
là đừng có làm gì cả.”
Ông ta cau mày với họ để lời cảnh báo ngấm
thêm, và đôi lông mày như hai cái tàn trắng che trên đôi mắt xanh nhạt
đang nhìn ra. “Bây giờ thì xin mời ông bà ra ngoài để tôi khám cho
cháu.”
Matt ngần ngừ không muốn để Charlie ở lại một mình với ông
ta, nhưng Guarino gật đầu. “Đây là cách tốt nhất,” ông ta nói, đưa cả
hai vợ chồng ra phòng chờ. “Bao giờ kết quả cũng chính xác hơn nếu như
chỉ có tôi và bệnh nhân lúc tiến hành kiểm tra chứng minh tâm lý. Những
tác động bên ngoài sẽ làm hỏng hết các điểm số phân nhánh.”
Rose mỉm cười đắc thắng với chồng, và Matt ngoan ngoãn theo vợ ra ngoài.
Còn lại một mình với Charlie, bác sĩ Guarino xoa đầu cậu bé. Ông ta nở một nụ cười hiền lành.
“Tốt rồi, cậu bé. Lên bàn nào.”
Nhìn
thấy Charlie không nhúc nhích, ông nhẹ nhàng nhấc cậu lên chiếc bàn bọc
da và chằng cậu cẩn thận bằng những sợi dây nặng nề bện vào nhau. Chiếc
bàn nặng mùi mồ hôi lưu cữu lâu ngày và mùi da.
“Mẹẹẹẹ!”
“Mẹ ra ngoài rồi. Đừng lo, Charlie. Không đau chút nào đâu.”
“Muốn
mẹ!” Charlie cảm thấy khó chịu khi bị buộc chặt như thế này. Cậu không
hiểu người ta đang làm gì với mình, nhưng đã từng có vài bác sĩ khác trở
nên chẳng mấy dịu dàng sau khi bố mẹ cậu ra ngoài.
Guarino cố tìm
cách an ủi cậu. “Cứ bình tĩnh đi cậu bé. Có gì mà phải sợ cơ chứ. Cháu
có nhìn thấy cái máy to đùng này không? Có biết bác sắp sửa làm gì với
nó không?”
Charlie co rúm lại, và rồi cậu nhớ tới lời mẹ nói. “Giúp cháu thông minh.”
“Đúng
rồi. Ít nhất thì cháu cũng biết cháu đến đây làm gì. Nào, giờ thì hãy
nhắm mắt lại và thư giãn để bác bật các công tắc này nhé. Sẽ hơi ồn đấy,
giống như tiếng máy bay, nhưng nó không làm cháu đau đâu. Và chúng ta
sẽ thấy là cháu có thể thông minh hơn bây giờ chút nào không nhé.”
Guarino
bật công tắc làm cỗ máy gầm lên, đèn xanh đèn đỏ chớp tắt liên tục.
Charlie thấy sợ. Cậu rúm ró lại và run lên, cố giằng khỏi mấy sợi giây
đang buộc chặt cậu vào chiếc bàn.
Cậu bắt đầu hét lên, nhưng
Guarino nhanh tay nhét một mảnh vải vào miệng cậu. “Nào, nào, Charlie.
Đừng làm thế. Cháu là cậu bé ngoan. Bác đã bảo là nó không làm cháu đau
đâu mà.”
Cậu cố hét lần nữa nhưng chỉ phát ra được những âm thanh ú
ớ tắc nghẹn làm cậu buồn nôn. Cậu cảm nhận được sự ướt át và dinh dính
quanh chân mình, mùi này cho cậu biết mẹ sẽ phát vào mông và bắt cậu
đứng vào góc nhà vì tội tè dầm. Cậu không thể nào kiểm soát được. Mỗi
khi cảm thấy bị trói buộc và sợ hãi, cậu lại mất tự chủ và bậy cả ra
quần. Ú ớ… mệt mỏi… nôn nao… và mọi thứ tối sầm lại…
Không biết
bao lâu đã trôi qua, nhưng khi Charlie mở mắt ra thì miếng vải đã được
gỡ ra khỏi miệng cậu, dây chằng cũng đã được mở ra. Bác sĩ Guarino vờ
như không ngửi thấy mùi gì. “Giờ thì cháu thấy là không đau chút nào,
đúng không?”
“Kh-không…”
“Đấy, vậy thì cháu cứ run lên như
thế làm gì? Tất cả những gì bác làm là sử dụng cỗ máy đó để giúp cháu
được thông minh hơn thôi. Cháu cảm thấy thể nào khi thông minh hơn trước
kia?”
Quên đi nỗi sợ hãi, Charlie mở to mắt nhìn cỗ máy. “Cháu thông minh rồi ư?”
“Tất nhiên rồi. Ừ, cứ ngồi nguyên đó. Cháu thấy thế nào?”
“Thấy ướt. Là do cháu.”
“Đúng
rồi, ờ - ừ - lần sau cháu sẽ không như thế nữa, phải không nào? Cháu sẽ
không thấy sợ nữa, vì bây giờ cháu đã biết là nó không làm cháu đau.
Giờ bác muốn nói cho mẹ cháu biết cháu thấy thông minh thế nào, và mẹ sẽ
đưa cháu đến đây hai lần một tuần để điều trị điện não đồ bằng sóng
ngắn, và cháu sẽ ngày càng trở nên thông minh và thông minh hơn.”
Charlie mỉm cười: “Cháu biết đi giật lùi đấy.”
“Thật ư? Để xem nào,” Guarino gấp hồ sơ lại với một vẻ háo hức giả tạo. “Cho bác xem nào.”
Chậm
rãi và đầy cố gắng, Charlie đi giật lùi vài bước, va phải chiếc bàn
khám bệnh. Guarino mỉm cười, gật đầu. “Đấy chính là điều mà bác gọi là
thành quả đấy. Ồ, cháu chờ đã. Cháu sẽ trở thành cậu bé thông minh nhất
trong khu phố trước khi bác chữa xong cho cháu.”
Charlie đỏ mặt
vui sướng vì được khen ngợi và quan tâm như thế. Chẳng mấy khi người ta
lại mỉm cười với cậu và bảo rằng cậu đã làm tốt điều gì đó. Ngay cả nỗi
sợ cỗ máy và việc bị buộc chặt vào chiếc bàn cũng bắt đầu phai nhạt dần.
“Khắp
cả khu phố ư?” Ý nghĩ này xâm chiếm lấy cậu giống như lúc cậu không thể
hít không khí được vào phổi cho dù đã cố gắng đến mấy. “Thậm chí còn
thông minh hơn cả Hymie?”
Guarino lại mỉm cười và gật đầu: “Thông minh hơn cả Hymie.”
Charlie
nhìn cỗ máy với ánh mắt kinh ngạc và ngưỡng mộ. Cỗ máy này sẽ giúp cậu
trở nên thông minh hơn cả Hymie, thằng bạn ở cách hai nhà, đã biết đọc
biết viết và hiện giờ đang tham gia đội hướng đạo sinh. “Cái máy này của
bác à?”
“Không hẳn thế. Nó là của ngân hàng. Nhưng rồi nó cũng sẽ
trở thành của bác thôi, và bác sẽ giúp được rất nhiều cậu bé như cháu
trở nên thông minh.” Ông ta xoa đầu Charlie và nói: “Cháu ngoan hơn rất
nhiều những đứa trẻ bình thường được mẹ mang đến đây với hy vọng ta sẽ
biến chúng trở thành thiên tài bằng cách nâng I.Q của chúng lên.”
“Các bạn đó sẽ thành thiên tai nâng mắt lên à?”(5) Cậu sờ lên mặt để xem cỗ máy có làm gì để nâng mắt cậu lên hay không. “Bác sẽ biến cháu thành thiên tai à?”
5. Chữ I ở trong I.Q đồng âm với “eye” nghĩa là mắt nên Charlie nhầm.
Guarino
cười thân thiện, nắm lấy vai Charlie: “Không đâu, Charlie. Chẳng có gì
phải lo cả. Chỉ có những cậu bé hư mới thành thiên tai thôi. Cháu cứ
sống như là bản thân cháu bây giờ đi – một cậu bé ngoan.” Sau đó, khi
nghĩ kĩ hơn, ông ta nói thêm: “Tất nhiên là thông minh hơn bây giờ một
chút.”
Ông ta mở cửa và dẫn Charlie ra chỗ cha mẹ cậu. “Cậu ấy
đây, thưa ông bà. Không có vấn đề gì đáng kể cả. Cậu bé ngoan lắm. Bác
nghĩ chúng ta sẽ thành bạn tốt của nhau chứ hả Charlie?”
Charlie
gật đầu. Cậu muốn bác sĩ Guarino thích cậu, nhưng cậu thấy sợ khi nhìn
thấy nét mặt của mẹ: “Charlie, mày làm cái gì thế?”
“Chỉ là không
may thôi, thưa bà Gordon. Lần đầu thì cháu nó sợ như thế. Nhưng xin bà
đừng trách mắng hay trừng phạt gì cháu cả. Tôi không muốn cậu bé đánh
đồng việc đến đây với bị phạt.”
Nhưng Rose Gordon phát ốm lên vì
ngượng. “Tởm quá đi mất. Tôi chẳng biết phải làm gì nữa, bác sĩ Guarino
ạ. Ngay cả ở nhà nó cũng quên – và lắm lúc cả khi nhà có khách nữa. Tôi
xấu hổ với nó lắm.”
Ánh mắt ghê tởm trên khuôn mặt mẹ làm cậu run
bắn lên. Có lúc, cậu đã quên đi mình tệ đến thế nào và đã làm cha mẹ khổ
sở ra sao. Cậu không biết tại sao, nhưng cậu thấy sợ mỗi khi mẹ cậu ca
cẩm là cậu làm khổ bà, và khi bà khóc lóc, la hét với cậu, cậu lại quay
mặt vào tường và tự mình khóc thầm.
“Bây giờ xin đừng làm cháu nó
bối rối, thưa bà Gordon, và bà cũng đừng lo lắng quá. Hàng tuần xin bà
hãy mang cháu qua đây vào ngày thứ Ba và thứ Năm, cùng giờ này.”
“Nhưng liệu điều đó có thực sự có ích hay không?” Matt lên tiếng. “Mười đô-la là một khoản lớn…”
“Matt!”
Bà giật tay áo chồng. “Bây giờ là chuyện nói đến chuyện đó hả? Máu thịt
của chính anh đấy, và biết đâu bác sĩ Guarino lại giúp được nó bình
thường như bao đứa trẻ khác, cùng với sự phù hộ của Chúa, vậy mà anh lại
đi nói chuyện tiền nong!”
Matt Gordon định lên tiếng cãi lại, nhưng rồi nghĩ kĩ hơn, ông rút ví ra.
“Ấy…”
Bác sĩ Guarino thở dài, tỏ vẻ ngượng ngùng khi thấy tiền. “Trợ lí của
tôi ở quầy lễ tân sẽ xử lý mọi vấn đề tài chính. Cảm ơn ông bà.” Ông ta
hơi cúi người chào Rose, bắt tay Matt và vỗ lưng Charlie. “Cậu bé ngoan.
Rất ngoan.” Và rồi mỉm cười lần nữa, ông ta biến mất sau cánh cửa dẫn
vào phòng trong.
Họ cãi nhau trên cả chặng đường về nhà, Matt than
phiền rằng doanh thu bán đồ cắt tóc giảm sút, trong khi tiền để dành
thì cứ hao hụt dần, còn Rose thì đáp trả rằng làm cho Charlie trở thành
bình thường là điều quan trọng hơn bất cứ việc gì khác.
Sợ hãi
trước cuộc cãi vã, Charlie thút thít khóc. Âm sắc giận dữ trong giọng
nói của cha mẹ làm cậu thấy đau đớn. Khi vừa bước chân vào nhà, cậu chạy
trốn vào góc bếp, nấp sau cánh cửa và đứng ép trán vào tường, run rẩy,
rên rỉ.
Họ không hề để ýý đến cậu. Họ quên bẵng đi rằng cậu cần phải được tắm rửa và thay quần áo.
“Tôi
không quá khích. Tôi chỉ phát chán lên vì anh cứ ca cẩm mỗi khi tôi
định làm điều gì đó cho con trai anh. Anh không quan tâm. Anh không hề
quan tâm.”
“Không phải vậy! Nhưng tôi nhận thấy rằng chúng ta
không thể làm gì được cả. Khi có một đứa con như thế thì đấy chính là sự
khổ sở, nhưng chúng ta phải chịu đựng nó, yêu thương nó. Ờ, tôi có thể
chịu đựng nó, nhưng không thể nào chịu đựng được cách làm ngớ ngẩn của
cô. Cô tiêu gần hết tiền để dành của chúng ta cho bọn lang băm và lừa
đảo – với số tiền đó lẽ ra tôi đã có thể bắt đầu kinh doanh cho riêng
mình. Đúng thế. Đừng có nhìn tôi như vậy. Với số tiền mà cô vứt xuống
cống cho những việc vô ích, lẽ ra tôi đã có thể bắt đầu kinh doanh cho
riêng mình. Đúng thế. Đừng có nhìn tôi như vậy. Với số tiền mà cô vứt
xuống cống cho những việc vô ích, lẽ ra tôi đã có thể mở cho mình một
hiệu cắt tóc thay vì mòn mỏi đi bán hàng mười tiếng đồng hồ mỗi ngày
ngoài đường. Một cửa hiệu riêng có người làm thuê cho tôi.”
“Đừng có hét lên nữa. Nhìn thằng bé kìa, nó đang sợ đấy.”
“Mặc
xác cô. Bây giờ thì tôi đã biết ở đây ai là thằng ngu rồi. Là tôi! Vì
đã nghe theo lời cô.” Matt bước ra ngoài, đóng sầm cánh cửa lại sau
lưng.
* * *
“Xin lỗi vì
đã làm phiền ngài, nhưng chúng ta sẽ hạ cánh trong vài phút nữa. Ngài sẽ
phải thắt dây an toàn một lần nữa… Ồ, ngài đã thắt rồi, thưa ngài. Ngài
vẫn để nó vậy trong suốt chặng đường từ New York đến đây. Gần hai tiếng
đồng hồ…”
“Tôi quên béng đi mất. Tôi sẽ để nguyên nó như vậy cho đến khi hạ cánh. Có vẻ như nó không còn làm tôi khó chịu nữa.”
* * *
Giờ thì tôi có thể thấy mình lấy động lực phi thường để trở nên thông minh từ
đâu, mà đã thoạt tiên đã khiến mọi người kinh ngạc ghê tởm. Đó là điều
mà Rose Gordon ngày đêm nghĩ tới. Bà sợ hãi, cảm giác tội lỗi và xấu hổ
vì Charlie là đứa đần độn. Bà ước ao là sẽ làm được điều gì đó. Vấn đề
cấp thiết luôn luôn là: lỗi của ai, của bà hay của Matt? Chỉ sau khi
Norma ra đời, chứng minh rằng bà hoàn toàn có khả năng sinh được những
đứa con bình thường, còn tôi là quái thai, thì bà mới thôi không còn tìm
cách thay đổi tôi nữa. Nhưng tôi nghĩ mình không bao giờ ngừng mong
muốn được trở nên thông minh như mơ ước của bà, để bà yêu thương tôi.
Một
điều buồn cười với Guarino. Lẽ ra tôi phải căm ghét ông ta vì những gì
ông ta đã làm với tôi, vì đã lợi dụng Rose và Matt, nhưng chẳng hiểu sao
tôi lại không thể. Sau hôm đầu tiên đó, ông ta luôn tỏ ra vui vẻ với
tôi. Luôn luôn có vỗ vai, mỉm cười và lời động viên mà tôi hiếm khi nhận
được.
Ông ta đối xử với tôi – ngay cả lúc đó – như một con người.
Nghe
thì có vẻ vô ơn, nhưng một trong những điều mà tôi ghét nhất ở đây
chính là thái độ coi tôi như một con chuột bạch không hơn không kém.
Nemur liên tục nhắc tới việc đã biến tôi trở thành con người như bây giờ, hoặc một ngày nào đó những người nào giống tôi cũng sẽ trở thành con người thực sự.
Làm thế nào để cho ông ta hiểu rằng ông ta không hề tạo ra tôi?
Ông
ta cũng vấp phải sai lầm như nhiều khác khi nhìn thấy một người thiểu
năng trí tuệ và cười nhạo người đó, bởi vì họ không hiểu rằng người ta
cũng có những cảm giác của con người. Ông ta không nhận ra rằng trước
khi đến đây tôi đã là con người.
Tôi đang học cách kiểm soát lòng
hận thù, học cách không mất kiên nhẫn, và học cách chờ đợi. Tôi đoán là
tôi đang trưởng thành. Mỗi ngày, tôi lại hiểu nhiều hơn về bản thân, và
những kí ức lúc đầu chỉ như gợn sóng nay trào dâng qua tôi như những đợt
thủy triều…

