Hoa trên mộ Algernon - Chương 07

28 tháng Tư – Đêm qua, tôi mơ thấy mẹ
la mắng cha và cô giáo ở trường tiểu học P.S. 13 (ngôi trường đầu tiên
của tôi trước khi họ chuyển tôi đến P.S. 222)…

“Nó bình thường! Nó
bình thường! Nó sẽ lớn lên như bao người khác. Hơn cả những đứa khác.”
Mẹ tìm cách cào cấu cô giáo, nhưng cha giữ mẹ lại. “Sẽ có ngày nó đi học
đại học. Nó sẽ thành người tài.” Bà cứ hét lên, cào cấu cha để cha thả bà ra. “Sẽ có ngày nó đi học đại học và thành người tài.”

Chúng
tôi ở trong phòng giám hiệu và có rất nhiều người trông rất lúng túng,
nhưng ông hiệu phó thì mỉm cười và quay đầu đi để không ai nhìn thấy.

Ông
hiệu trưởng trong giấc mơ của tôi có bộ râu dài, bay lượn khắp phòng và
trỏ vào tôi: “Cháu nó sẽ phải vào trường đặc biệt. Cho cháu nó vào
Trường Đào tạo Nội trú bang Warren. Ở đây chúng tôi không nhận cháu
được.”

Cha đẩy mẹ ra khỏi phòng giám hiệu, và bà lại la hét và
khóc lóc. Tôi không nhìn thấy gương mặt của bà, nhưng những giọt nước
mắt lớn màu đỏ thì không ngừng rơi trên người tôi…

Sáng nay tôi
vẫn nhớ lại được giấc mơ, nhưng giờ thì còn hơn cả thế nữa – tôi có thể
nhớ được qua ký ức mờ nhạt, lúc tôi mới lên sáu và chuyện đã xảy ra.
Ngay trước khi Norma ra đời. Tôi nhìn thấy mẹ, một người phụ nữ gầy, tóc
đen, nói rất nhanh và tay năm tay mười. Mặt lúc nào cũng mờ mờ. Tóc bà
búi thành búi, và tay bà đưa lên sờ vào tóc, vỗ vỗ cho phẳng, như thế để
biết chắc rằng nó vẫn còn nằm đó. Tôi nhớ rằng bà luôn vẫy vẫy tay
giống như một chú chim lớn màu trắng – quanh cha tôi, còn ông thì quá
nặng nề và mệt mỏi khi phải né tránh những cú mổ của bà.

Tôi nhìn
thấy Charlie đứng giữa bếp, đùa nghịch với con xoay của cậu làm bằng
những hạt cườm sáng màu và vòng xâu thành chuỗi. Cậu dùng một tay cầm
lấy chuỗi xâu đó, xoay những chiếc vòng sao cho chúng xoắn lại rồi nhả
ra, tạo thành một tia sáng xoay tròn. Cậu ngắm con xoay hàng giờ liền.
Tôi không biết ai làm con xoay cho cậu, hoặc điều gì xảy ra với nó,
nhưng tôi thấy cậu đứng đó mê mải với chuỗi dây xoay tròn khiến những
chiếc vòng quay tròn…

Bà la hét với ông – không, bà la hét với cha của cậu. ”Tôi sẽ không nhận nó. Nó chẳng có vấn đề gì cả.”

“Rose, giả vờ như không có chuyện gì sẽ chẳng có ích đâu em. Em nhìn con đi, Rose. Sáu tuổi đầu, và…”

“Nó không đần độn. Nó bình thường. Nó sẽ giống như những đứa trẻ khác thôi.”

Ông
đưa cái nhìn buồn bã sang phía cậu con trai đang chơi con xoay và
Charlie mỉm cười rồi giơ tay cao cho ông xem nó đẹp thế nào khi xoay đi
xoay lại.

“Vứt của nợ ấy đi.” Mẹ rít lên và đột nhiên bà giật lấy
con xoay trên tay Charlie làm nó tung tóe trên sàn bếp. “Đi mà chơi với
bảng chữ cái đi.”

Cậu đứng đó, hoảng sợ trước cơn giận dữ đột
ngột. Cậu co rúm lại, không biết bà sẽ làm gì. Người cậu bắt đầu run
lên. Họ đang cãi nhau, lời qua tiếng lại tạo thành một áp lực siết chặt
lấy tim gan cậu cùng cảm giác sợ hãi.

“Charlie, đi vào nhà vệ sinh ngay. Dám cả gan đái ra quần hả.”

Cậu muốn nghe theo lời mẹ, nhưng chân cậu nhũn cả ra, chẳng thể nào nhúc nhích nổi. Tay cậu tự động giơ lên đỡ những cú đánh.

“Lạy chúa, Rose. Hãy để thằng bé yên. Em làm con sợ đấy. Lúc nào em cũng làm vậy, tội nghiệp thằng bé.”

“Vậy
tại sao anh không giúp tôi? Tôi toàn phải tự mình giải quyết lấy thôi.
Ngày nào tôi cũng phải cố gắng dạy dỗ nó – giúp nó theo kịp những đứa
trẻ khác. Nó chỉ chậm thôi, thế thôi. Nhưng nó có thể học hỏi như bất cứ
ai khác.”

“Em đang tự huyễn hoặc mình đấy, Rose ạ. Như vậy là
không công bằng, cho cả chúng ta lẫn cho con. Giả vờ như nó bình thường.
Dồn ép con như thể nó là một con vật có khả năng học làm trò. Tại sao
chúng ta lại không để cho thằng bé được yên thân?”

“Bởi vì tôi muốn con tôi giống như mọi người.”

Cha
mẹ cãi nhau, cảm giác thắt lấy lòng Charlie càng lớn. Ruột gan cậu cảm
giác như nổ tung ra và cậu biết rằng mình nên đi vào nhà vệ sinh như mẹ
vẫn thường bảo. Nhưng cậu không bước nổi chân đi. Cậu muốn được ngồi
ngay kia trong nhà bếp, nhưng như vậy là sai và mẹ sẽ đánh đòn cậu.

Cậu
muốn có con xoay. Nếu có con xoay và được xem nó quay tròn quay tròn,
cậu sẽ bình tĩnh và không tè ra quần nữa. Nhưng con xoay giờ đã tung tóe
khắp nơi, mấy chiếc vòng ở dưới gậm bàn, mấy chiếc khác dưới bồn rửa,
còn sợi dây xâu thì nằm gần bếp lò.

Thật lạ là mặc dù tôi có thể
nhớ lại một cách rõ ràng từng giọng nói nhưng khuôn mặt của tất cả mọi
người đều nhạt nhòa, và tôi chỉ có thể nhìn thấy những đường nét chung.
Cha to lớn và vụng về, mẹ gầy gò nhưng nhanh nhẹn. Giờ nghe họ cãi nhau
ngày này qua tháng khác, tôi chỉ muốn hét vào mặt họ: “Nhìn cậu ta kìa.
Đấy, kia kìa! Hãy nhìn vào Charlie kìa. Nó phải được đi vệ sinh!”

Trong
lúc cha mẹ cãi nhau về mình, Charlie nắm chặt và kéo chiếc áo kẻ caro
màu đỏ của mình. Lời họ nói là những tia lửa giận dữ giữa hai người –
một cơn giận và một lỗi lầm mà cậu không thể nào xác định được.

“Tháng Chín tới nó sẽ quay lại P.S 13 học lại kì vừa rồi.”

“Tại sao em không tự mình nhìn ra sự thật chứ? Cô giáo bảo nó không đủ năng lực theo học ở lớp bình thường.”

“Con
mụ giáo viên khốn kiếp ấy ư? Ồ, tôi nghĩ ra được ối tên hay ho hơn cho
nó. Nó cứ thử gây chuyện với tôi lần nữa xem và tôi sẽ không chỉ viết
thư cho hội đồng giáo dục đâu. Tôi sẽ móc mắt con mụ hư hỏng ấy ra.
Charlie, sao cứ xoay xoay như thế? Đi vào nhà vệ sinh đi. Tự mà đi lấy.
Mày biết cách đi mà.”

“Em không thấy là con muốn em dẫn đi sao? Nó đang sợ đấy.”

“Quên đi. Nó thừa sức tự đi vào nhà vệ sinh. Sách nói rằng như thế sẽ tạo cho con lòng tự tin và cảm giác chiến thắng.”

Nỗi
sợ hãi chầu chực trong căn phòng lát gạch lạnh lẽo kia bao trùm lấy
cậu. Cậu sợ phải vào đó một mình. Cậu với lấy tay mẹ, nức nở: “Vệ - vệ…”
nhưng bà đã hất tay cậu ra.

Bà lạnh lùng nói: “Thôi đi. Giờ con
lớn rồi. Con có thể tự mình đi được rồi. Giờ thì đi thẳng vào nhà vệ
sinh và kéo quần xuống như cách mẹ đã dạy con. Mẹ bảo cho mà biết, nếu
con mà đái ra quần là ăn đòn đấy.”

Đến giờ, gần như tôi vẫn còn
cảm nhận được sự căng thẳng và cảm giác quặn thắt trong ruột gan cậu khi
cha mẹ đứng đó chờ xem cậu sẽ làm gì. Tiếng thút thít của cậu trở thành
tiếng khóc khe khẽ khi đột nhiên cậu không nín được nữa, rồi cậu nức nở
và đưa tay lên che mặt vì đã tè ra quần.

Thật mềm mại, ấm áp, và
cùng một lúc cậu thấy cả cảm giác nhẹ nhõm lẫn sợ hãi. Nó là của cậu,
nhưng bà sẽ tước đoạt nó như trước giờ vẫn vậy. Bà sẽ giành lấy và giữ
cho riêng mình. Và bà sẽ phát vào mông cậu. Bà bước đến gần cậu, quát
lên rằng cậu là đồ hư hỏng, và Charlie sẽ chạy đến cầu cứu cha.

Đột
nhiên, tôi nhớ ra tên mẹ là Rose còn tên cha là Matt. Thật là lạ khi
người ta lại quên tên cha mẹ đẻ của mình. Thế còn Norma? Lạ thật, lâu
lắm rồi tôi chẳng nghĩ gì về họ cả. Ước gì tôi có thể nhìn thấy mặt
Matt, để biết được lúc đó ông đang nghĩ gì. Tất cả những gì tôi còn nhớ
là khi mẹ sắp sửa phát vào mông tôi, Matt Gordon đã quay lưng bước ra
khỏi phòng.

Ước gì tôi có thể nhìn thấy mặt họ rõ hơn.

BÁO CÁO TIẾN BỘ 11

1 tháng Năm
Tại sao tôi chưa bao giờ nhận ra rằng Alice Kinnian rất xinh nhỉ? Nàng
có đôi mắt nâu tròn như mắt bồ câu và mái tóc nâu mượt mà rủ xuống hõm
cổ. Khi nàng cười, đôi môi đầy đặn của nàng khiến người ta có cảm giác
như nàng đang bĩu môi.

Chúng tôi cùng nhau đi xem phim, sau đó đi
ăn tối. Đầu phim tôi chẳng xem được bao nhiêu vì tôi quá bận tâm đến
việc có nàng ngối kế bên. Hai lần cánh tay trần của nàng chạm vào tay
tôi ở chỗ tay dựa ghế, thì cả hai lần tôi đều sợ nàng giận dữ mà rụt tay
lại. Tôi chỉ nghĩ đến làn da mềm mại của nàng cách tôi có vài phân. Và
rồi tôi nhìn thấy trước chúng tôi hai hàng ghế có một chàng trai trẻ
vòng tay ôm lấy người yêu, và tôi cũng muốn được ôm lấy cô Kinnian. Sợ
hãi. Nhưng nếu tôi làm thật chậm… trước hết là duỗi tay lên lưng ghế của
nàng… nhích lên… từng centimet một… đặt gần vai và gáy nàng… thật bình
thường…

Tôi không dám.

Cố gắng lắm tôi cũng chỉ đặt được
khuỷu tay vào lưng ghế của nàng, nhưng đến lúc đặt được khuỷu tay vào đó
thì tôi lại phải thay đổi tư thế để lau mồ hôi túa ra trên mặt và cổ.

Có lần, tình cờ chân nàng chạm vào chân tôi.

Điều
này trở thành thử thách đối với tôi – thật đau lòng – khiến tôi phải
buộc mình không được nghĩ đến nàng nữa. Bộ phim đầu tiên nói về đề tài
chiến tranh, nhưng tôi chỉ nhớ được mỗi cảnh cuối khi anh lính quay trở
lại châu Âu để cưới cô gái đã cứu sống anh. Bộ phim thứ hai khiến tôi
thấy thích thú. Đây là bộ phim khai thác lĩnh vực tâm lý, kể về hai
người có vẻ như yêu nhau nhưng thực ra lại đang hủy diệt lẫn nhau. Mọi
diễn biến đều cho thấy rằng người đàn ông đang âm mưu giết vợ nhưng đến
cuối cùng, khi người phụ nữ hét lên điều gì đó trong cơn ác mộng thì anh
ta mới nhớ lại một chuyện đã xảy ra từ thời thơ ấu. Ký ức đột ngột này
cho anh thấy hóa ra lòng hận thù của anh là nhằm vào một nữ gia sư đồi
bại chuyên dọa anh bằng những câu chuyện kinh dị, và điều này để lại một
vết hằn sâu trong nhân cách của anh. Quá kích động khi khám phá ra điều
này, anh hét lên sung sướng khiến vợ tỉnh giấc. Anh ôm lấy vợ vào lòng,
và như vậy có nghĩa là mọi rắc rối của anh đã được giải quyết. Thật là
dễ dãi và rẻ tiền, và chắc hẳn là tôi đã thể hiện sự giận dữ ra ngoài
bởi vì Alice hỏi tôi xem có chuyện gì không. “Rõ bịa đặt,” tôi giải
thích khi chúng tôi bước ra hành lang. “Mọi chuyện đâu có diễn ra như
thế.”

Nàng cười: “Tất nhiên là không rồi. Phim ảnh là thế giới hư cấu mà.”

Tôi
kiên quyết: “Không phải! Đấy không phải là câu trả lời. Ngay cả thế
giới hư cấu cũng phải có quy luật của nó chứ. Các bộ phận phải nhất quán
và phụ thuộc lẫn nhau. Loại phim này hoàn toàn bịa đặt. Mọi thứ bị buộc
phải khớp với nhau chẳng qua là do biên kịch hoặc đạo diễn hoặc ai đó
muốn đạt được một điều gì đó không thuộc về bộ phim. Và chả đúng gì cả.”

Nàng nhìn tôi trân trân khi chúng tôi bước vào khu vực đèn đêm sáng rực rỡ của Quảng trường Thời đại. “Anh tiến bộ nhanh quá.”

“Tôi bối rối quá. Tôi không còn biết là mình biết những gì nữa.”

Nàng
khẳng định: “Anh đừng để ý đến chuyện đó. Anh bắt đầu nhìn nhận và hiểu
mọi chuyện rồi.” Nàng giơ tay hứng lấy tất cả những ánh sáng đèn lấp
lánh quanh mình khi chúng tôi bước qua Đại lộ Bảy. ”Anh bắt đầu nhìn
thấy những điều ẩn chứa phía sau mọi thứ. Chuyện anh nói về việc các bộ
phận phải phụ thuộc lẫn nhau – đấy là cách hiểu khá sâu sắc.”

“Thôi
nào. Tôi có cảm giác như mình chưa biết gì đến đầu đến đũa cả. Tôi
không hiểu gì về bản thân mình cũng như về quá khứ. Thậm chí tôi còn
không biết cha mẹ mình ở đâu, hay mặt mũi họ ra sao. Cô có biết rằng khi
nhìn thấy họ trong những khoảnh khắc ký ức hay trong mơ thì mặt mũi họ
chỉ là hình ảnh nhạt nhòa không? Tôi muốn nhìn thấy biểu hiện trên gương
mặt họ. Tôi không thể nào biết được điều gì đang xảy ra nếu như không
nhìn thấy mặt họ...”

“Anh Charlie, bình tĩnh lại đi.” Mọi người
đều quay lại nhìn chúng tôi. Nàng khoác tay tôi và kéo tôi lại gần để vỗ
về. “Cứ kiên nhẫn đi. Đừng quên rằng anh chỉ mất vài tuần để hoàn tất
một việc mà người khác phải mất cả đời người. Anh là một miếng bọt biển
khổng lồ đang thấm hút kiến thức. Rồi anh sẽ nhanh chóng kết nối được
mọi thứ lại với nhau, và anh sẽ thấy được các lĩnh vực học thuật liên
quan đến nhau như thế nào. Mọi cấp độ, Charlie ạ, giống như các nấc trên
một cái thang khổng lồ. Còn anh thì sẽ càng trèo cao hơn để nhìn thấy
được nhiều điều hơn về thế giới xung quanh.”

Khi chúng tôi vào
quán ăn tự phục vụ trên đường Bốn mươi lăm và chọn khay thức ăn cho
mình, nàng hào hứng nói: “Người bình thường chỉ nhìn thấy được một ít.
Họ không thay đổi nhiều lắm hoặc không đạt đến mức cao hơn bình thường
là bao, nhưng anh là thiên tài. Anh cứ lên mãi lên mãi, và ngày càng
nhìn thấy nhiều hơn. Và mỗi nấc thang lại hé mở cho anh những thế giới
mà bản thân anh cũng chưa bao giờ biết rằng nó có tồn tại.”

Mọi
người xếp hàng nghe thấy nàng nói đều quay ra nhìn tôi, và đến khi tôi
thúc khuỷu tay vào nàng thì nàng mới chịu hạ thấp giọng xuống. Nàng thì
thầm: “Tôi chỉ cầu Chúa rằng anh sẽ không phải chịu đau đớn gì.”

Lặng
đi một lúc, tôi chẳng biết phải nói câu gì nữa. Chúng tôi mua thức ăn ở
quầy rồi mang xuống bàn ngồi ăn mà chẳng nói với nhau câu nào. Không
khí yên lặng này khiến tôi thấy căng thẳng. Tôi biết nàng định nói gì về
nỗi sợ đó, vì thế tôi nói đùa:

“Tại sao tôi lại phải chịu đau đớn
chứ? Tôi chẳng thể nào tệ hơn trước đây được nữa đâu. Ngay cả Algernon
vẫn thông minh đấy thôi. Chừng nào nó còn đó thì tôi vẫn nguyên lành
thôi.” Nàng nghịch con dao ăn, tạo thành những hình tròn trên mẩu bơ, và
trò này khiến tôi bị thôi miên. “Hơn nữa, tôi cũng nghe lỏm được chuyện
này – giáo sư Nemur và bác sĩ Strauss cãi nhau, và Nemur bảo rằng ông
tin là không có gì bất thường xảy ra cả.”

Nàng bảo: “Tôi cũng hi
vọng thế. Anh không biết được tôi sợ lỡ rủi có chuyện gì không hay xảy
ra thế nào đâu. Tôi tự thấy mình cũng có trách nhiệm trong đó.” Nàng
thấy tôi đang nhìn chằm chằm vào con dao nên thận trọng đặt nó xuống
cạnh cái đĩa.

Tôi nói: “Tôi không bao giờ - chắc là không bao giờ làm được như thế này nếu không nhờ có em.”

Nàng
bật cười khiến tôi run lên. Đấy là khi tôi nhận ra đôi mắt nàng có màu
nâu nhạt. Nàng nhìn nhanh xuống tấm vải trải bàn và đỏ mặt.

“Cám ơn anh, Charlie,” nàng nói, và nắm lấy tay tôi.

Đấy
là lần đầu tiên có người làm vậy với tôi, và điều này khiến tôi trở nên
bạo dạn hơn. Tôi rướn về phía trước, nắm lấy tay nàng, miệng nói thành
tiếng: “Anh rất thích em.” Nói xong, tôi cứ sợ nàng sẽ cười phá lên,
nhưng nàng chỉ gật đầu và mỉm cười.

“Em cũng thích anh, Charlie ạ.”

“Nhưng
còn hơn cả thích cơ. Ý anh là… ôi, khỉ thật! Anh chẳng biết mình định
nói gì nữa.” Tôi biết là mình đang đỏ mặt, và không biết phải nhìn đi
đâu hay làm gì với đôi tay thừa thãi của mình. Tôi đánh rơi cái dĩa, và
khi tìm cách nhặt lên, tôi quệt vào ly nước làm đổ hết ra váy nàng. Đột
nhiên, tôi thành một gã vụng về nhút nhát, và khi tìm lời xin lỗi thì
tôi thấy lưỡi mình trở nên quá lớn so với miệng.

Nàng an ủi tôi: “Không sao đâu Charlie ạ. Chỉ là nước lọc thôi mà. Có gì mà phải cuống lên thế chứ”.

Khi
ngồi trên taxi về nhà, chúng tôi im lặng một lúc lâu, và rồi nàng đặt
ví xuống, vuốt phẳng chiếc cà vạt và làm phồng chiếc khăn túi ngực của
tôi. “Tối nay trông anh không được thoải mái lắm, Charlie nhỉ.”

“Anh cảm thấy lố bịch.”

“Tại em nói đến chuyện đó làm anh thấy khó chịu. Em làm anh cảm thấy mất tự nhiên.”

“Không phải vậy đâu. Chẳng qua anh không thể nào nói ra thành lời cảm giác của mình thôi.”

“Những việc này còn mới mẻ với anh. Không phải chuyện gì cũng... nên nói ra đâu.”

Tôi dịch lại gần nàng hơn và tìm cách cầm tay nàng, nhưng nàng đã rụt tay lại.

“Đừng,
Charlie. Em nghĩ rằng như thế không tốt cho anh đâu. Em làm anh thấy
khó chịu, và chắc hẳn là việc này đã gây ra tác dụng không hay. “

Khi
nàng lảng tránh, tôi thấy trong mình xuất hiện cảm giác vừa ngượng
ngùng vừa lố bịch. Điều đó khiến tôi tự thấy giận mình nên ngồi lại phía
ghế của tôi và nhìn ra cửa sổ. Tôi ghét nàng như chưa từng ghét ai bao
giờ - vì những câu trả lời dễ dãi và kiểu quan tâm như mẹ với con vậy.
Tôi muốn tát vào mặt nàng, bắt nàng phải qụy lụy mình, rồi ôm lấy nàng
trong vòng tay và hôn nàng.

“Charlie, nếu em làm anh khó chịu thì cho em xin lỗi nhé.”

“Bỏ qua chuyện ấy đi.”

“Nhưng anh phải hiểu điều gì đang xảy ra.”

“Anh hiểu,” tôi nói. “Và tốt hơn là không nên đề cập đến chuyện đó nữa.”

Lúc taxi dừng ở khu nhà của nàng trên đường Bảy Mươi Bảy thì tôi thực sự khốn khổ.

Nàng nói: “Nghe này, đây là lỗi của em và lẽ ra tối nay em không nên đi chơi với anh.”

“Đúng, giờ thì anh cũng thấy được điều đó.”

“Ý em là, chúng ta không có quyền đặt chuyện này vào mức độ tình cảm... riêng tư. Anh còn có

nhiều việc phải làm. Em không có quyền bước vào đời anh lúc này.”

“Ðấy là việc của anh, phải không?”

“Thế
ư? Ðây không còn là việc riêng của anh nữa, Charlie ạ. Giờ anh đang
mang trong mình nghĩa vụ - không chỉ với giáo sư Nemur và bác sĩ
Strauss, mà còn với hàng triệu người có khả năng sẽ tiếp bước anh.”

Nàng
càng nói như thế, tôi càng cảm thấy khó chịu. Nàng nhấn mạnh cả sự
ngượng ngùng lẫn việc tôi không biết phải nói hay làm thế nào cho đúng.
Trong mắt nàng, tôi chỉ là một cậu bé ngớ ngẩn, và nàng đang tìm cách
làm tôi thất vọng một cách dễ dàng.

Khi chúng tôi dừng trước cửa
nhà nàng, nàng quay lại và mỉm cười với tôi. Tôi nghĩ nàng sẽ mời tôi
vào nhà, nhưng rồi nàng chỉ thì thầm: “Chúc ngủ ngon, Charlie. Cảm ơn
anh vì buổi tối tuyệt vời này.”

Tôi muốn được hôn chúc nàng ngủ
ngon. Trước đây tôi đã suy nghĩ về vấn đề này. Một cô gái có muốn được
hôn không? Trong những cuốn tiểu thuyết tôi mới đọc và những bộ phim tôi
mới được xem, đàn ông luôn là người chủ động. Ðêm qua tôi đã quyết định
là sẽ hôn nàng. Nhưng tôi cứ nghĩ mãi: nếu nàng từ chối thì sao?

Tôi
tiến đến gần hơn và đặt tay lên vai nàng, nhưng nàng phản ứng quá
nhanh. Nàng chặn tôi lại và cầm lấy tay tôi: “Tốt nhất là chúng ta cứ
chúc nhau ngủ ngon thế này thôi, Charlie ạ. Chúng ta không thể để chuyện
riêng tư dính vào được. Chưa được.”

Và không để cho tôi kịp phản đối hay hỏi xem nàng bảo chưa được nghĩa
là gì, nàng đã bước vào nhà. “Chúc ngủ ngon, Charlie, và một lần nữa
cảm ơn anh vì đã dành cho em những giây phút tuyệt vời này.” Và nàng
đóng cửa lại.

Tôi giận nàng, giận mình, và căm ghét thế giới này,
nhưng khi về đến nhà tôi nhận ra rằng nàng đã nói đúng. Bây giờ tôi cũng
chẳng biết là nàng quan tâm đến tôi hay chỉ lịch sự thế thôi. Liệu nàng
có thể nhìn thấy được điều gì ở tôi? Tôi trở nên lúng túng như vậy là
do tôi chưa bao giờ gặp tình huống như thế cả. Người ta học cách ứng xử
với người khác như thế nào? Một người đàn ông học cách xử sự với phụ nữ
như thế nào?

Sách vở chả giúp được gì nhiều.

Nhưng lần sau, tôi sẽ hôn chúc nàng ngủ ngon.

Báo cáo nội dung xấu