Couple 50 - Chương 03 part 3

Chương III. Phần 2

- Này! Bạch Tô Cơ, nghe nói cậu ở Đại học Tinh Hoa nổi tiếng lắm
hả? Hình như có hai anh chàng đẹp trai hâm mộ cậu, còn vì cậu mà đánh nhau sứt
đầu mẻ trán? Có đúng không?

Tôi lúc đó vẫn còn chìm đắm trong niềm hạnh phúc được gặp lại bạn bè, bỗng dưng
một giọng nói chua lè vang lên.

- Ai? Ai nói thế? – Tôi giật mình, quay ngoắt đầu lại, nhìn thấy sắc mặt vô
cùng phức tạp của Lăng Thần Huyền.

Ánh mặt của chúng tôi gặp nhau trong không trung, trong phút chốc, tôi cảm thấy
hình như không khí đông cứng lại, nhưng rất nhanh sau đó, ánh mắt của chúng tôi
lại đồng thời nhìn sang hướng khác!
Rốt cuộc cái “con khỉ hôi” này đang nghĩ gì nhỉ? Tại sao bây giờ hắn vẫn còn ra
vẻ như vậy? Đúng thật là…

- Được rồi, được rồi. Hựu Tuệ, cậu và Tô Cơ lâu lắm rồi mới gặp nhau, cũng phải
để cho các cậu không gian riêng mà nói chuyện chứ. Dạ, A Huyền, chúng ta đi chỗ
khác đi! – Lý Triết Vũ nói chen vào một câu. Kim Nguyệt Dạ và Lý Triết Vũ nhìn
nhau cười ra hiệu rồi mỗi người kẹp một bên tay Lăng Thần Huyền, quay lại mỉm
cười gật đầu với tôi và Hựu Tuệ rồi quay người đi, nhanh chóng biến mất vào màn
đêm!
Tất cả lại trở nên yên lặng.

Trong không khí chỉ còn mấy ngọn gió vẫn không ngừng thổi qua các tán cây. Tôi
và 

Tô Hựu Tuệ ngồi trên hòn đá to cạnh bờ hồ Sao, vai kề vai nhìn mặt trăng tròn
như chiếc đĩa dát bạc treo lơ lửng trên bầu trời.

- Tô Cơ, gần đây cậu khỏe không? – Im lặng một hồi lâu, cuối cùng Tô Hựu Tuệ
nghiêng đầu sang nhìn tôi. – Thực ra, chuyện của cậu và An Vũ Phong, mọi người
đều biết. Cả chuyện của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch và Câu lạc bộ Nhịp đập
Trái tim nữa.

- … – Tôi giật mình, chuyện của chúng tôi nổi tiếng như vậy sao? Ngay cả bọn
Hựu Tuệ vừa mới về tới Tinh Hoa mà cũng biết rồi!

Sức mạnh của tin đồn trong ngôi trường này quả là đáng sợ!

- Ha ha. – Tôi cười nhạt, – Hựu Tuệ, lẽ nào cậu không tin vào thực lực của tớ
sao? Bạch Tô Cơ đã thua bọn đàn ông bao giờ chưa? Hình như ngày trước có mấy
con khỉ hôi ngay cả cậu cũng không làm gì được, cuối cùng phải để tớ xuất đầu
lộ diện…

- Tô Cơ, từ lúc nào cậu cũng học giọng điệu của tớ vậy? Ngày trước cậu có nói
như thế đâu! – Tô Hựu Tuệ nhìn tôi chăm chăm, ánh mắt cô dường như soi thấu
trái tim tôi. – 

Không phải cậu từng nói với tớ rằng “Mỗi ngày đều đeo mặt nạ gặp người khác
thật là mệt” sao? Tô Cơ, cậu quên rồi hả?

- Tớ… – Nhìn ánh mắt khẳng định của Hựu Tuệ, tôi bỗng dưng thấy mình như kẻ bại
trận! Thôi bỏ qua đi!

Mặc dù Bạch Tô Cơ tôi từ trước tới nay không sợ trời không sợ đất, nhưng từ sau
khi quen biết An Vũ Phong, không thể không thừa nhận rằng tôi chưa bao giờ
chiếm thế thượng phong!

- Tô Cơ, có phải lần nào cậu nhìn thấy hắn cũng nổi giận, nhưng nếu không nhìn
thấy hắn lại thấy nhớ… đúng không? – Lúc này, Hựu Tuệ quay đầu lại, mỉm cười
thần bí.
- … – Tôi thầm nghĩ một lát, không biết nên trả lời thế nào, bỗng dưng tôi đưa
tay ra, giơ cái vòng tay lên trước mặt Hựu Tuệ. – Có quá nhiều việc cậu không
biết. Cậu có nhìn thấy cái này không? Thực ra lúc đầu bọn tớ vì cái vòng này mà
quen nhau, rồi lại biến thành oan gia một cách kỳ lạ, có lúc tớ thực sự không
biết, sau này tớ nên kiên trì với nguyên tắc của mình, đối đầu với hắn tới
cùng, hay là từ bỏ… Nhưng cái gã đó thực sự là đáng ghét lắm, mỗi lần nói
chuyện đều khiến tớ nổi giận, rồi thề là chiến đấu với hắn tới cùng, vậy mà…

- Vây là rõ ràng là cậu rất ghét hắn, nhưng những việc mà hắn làm lại luôn
khiến cậu thấy rối bời, đúng không? – Đôi mắt của Hựu Tuệ sáng lấp lánh như
phát hiện ra một châu lục mới.

Nhìn vào vẻ mặt tươi cười của Hựu Tuệ, bỗng dưng tôi nhớ ra:

- Này! Tô Hựu Tuệ, cậu đừng có gán ghép tâm lý yêu đương của cậu với Kim Nguyệt
Dạ lên người khác có được không?

- Ừ! Tô Cơ, An Vũ Phong là một chàng trai rất có cá tính, thực ra con người anh
ta cũng không tệ đâu! Tớ nghĩ nếu hai người hiểu nhau hơn, chắc chắn có thể
chung sống hòa bình với nhau đây! – Tô Hựu Tuệ lại cười, đưa tay ra khẽ vỗ vào
vai tôi, nháy mắt. – Với lại trai anh hùng gặp gái thuyền quyên, hai cậu xứng
đôi lắm!

- Hựu Tuệ, rốt cuộc thì tớ nên làm thế nào? Hay là tớ làm sai cái gì rồi? Tớ có
nên tiếp tục sai nữa không? Bây giờ tớ thật sự hy vọng có một người có thể giải
quyết được vấn đề này cho tớ!

- Tô Cơ, có những lúc có nhiều việc không hề phức tạp như tưởng tượng của chúng
ta! Đừng nghĩ nhiều nữa, tớ nghĩ bây giờ cậu nên nghĩ tới việc phải làm thế nào
để đối diện với sự việc này! Yên tâm đi, tớ tin chắc chắn cậu có thể tìm được
đáp án chính xác nhất, tất cả sẽ tiến hành theo kết cục mà cậu mong muốn… Chờ
một chút! – Tô Hựu Tuệ nhìn tôi nở nụ cười cổ vũ, bỗng dưng chu môi, lấy điện
thoại di động ra, đi ra xa mấy bước, thì thầm cái gì đó vào điện thoại.

Mấy phút sau, cô quay lại, nụ cười trên mặt càng khó hiểu hơn.

- Hựu Tuệ, cậu lại làm trò gì thế? Cứ thần thần bí bí.

- Ha ha… Chờ lát nữa là cậu biết! – Hựu Tuệ huơ huơ cái điện thoại trong tay
rồi bỗng dưng nói. – Tô Cơ, tớ khát quá, hay là chúng ta đi mua cái gì uống
nhé!

- Bây giờ đã là nửa đêm rồi, căng tin trường Tinh Hoa đóng cửa lâu rồi! – Tôi
khó hiểu nhìn Hựu Tuệ, có phải cô ấy vui quá nên quên cả chuyện đơn giản này
không. – Hay là bọn mình về phòng tớ!

- Không. – Nhưng Hựu Tuệ không thèm nghe lời tôi nói, kéo tay tôi đi thẳng về
phía cổng sau của trường Tinh Hoa.

- Hựu… Tuệ… Cẩn thận!

Đứng bên cạnh bức tường vây ở cổng sau của Đại học Tinh Hoa, tôi tròn mắt nhìn
Hựu Tuệ đang ngồi trên bức tường, cẩn thận lắc cái mông, còn nửa người trên của
cô đã vượt qua khỏi trường Tinh Hoa!

- Ha ha ha! Tô Cơ, nhớ lại năm xưa hồi bọn mình còn ở số 23 đường Thiên Sứ,
cũng từng vượt tường đi “thám hiểm”, đây chỉ là một bức tường vây của trường
đại học thôi mà, không thể nào làm khó cho Tô Hựu Tuệ tớ được! – Tô Hựu Tuệ thở
hổn hển trèo qua được bức tường, vừa cười nói vừa cúi đầu nhìn tôi, giọng nói
đứt quãng vì mệt vẫn để lộ vẻ tự hào.

- Ha ha… – Tôi cười khan hai tiếng, trong đầu lướt lại khung cảnh của khi đó. –
Này, Hựu Tuệ, lúc các cậu vào trường cũng rất muộn rồi đúng không? Đừng nói là
các cậu cũng “vào” trường bằng biện pháp này nhé?

- Cái đó thì đương nhiên rồi! Tại vì máy bay bị trễ giờ. – Tô Hựu Tuệ đã vượt
cả người qua được bức tường, giọng nói vọng lại từ bên kia bức tường dày, –
Nhưng Kim Nguyệt Dạ nói cuộc sống đại học mà không trèo tường lần nào thì không
hoàn hảo.

- … – Tôi đưa tay lên quệt mấy giọt mồ hôi đọng trên trán, đây là Tô Hựu Tuệ
trong ký ức của tôi sao? Một sinh viên giỏi điển hình, một Tô Hựu Tuệ không bao
giờ vi phạm nội quy, ha ha ha… Xem ra sức hút của Kim Nguyệt Dạ quả không nhỏ!
Lý Triết Vũ, cậu càng phải cố gắng hơn nữa mới được!

Loạt xọat… loạt xoạt…

Trèo qua tường đối với tôi chỉ là một việc nhỏ, mấy phút sau, tôi đã gặp lại Tô
Hựu Tuệ ở góc tường bên kia của trường Đại học Tinh Hoa. Cách đó không xa là
ánh đèn của một cửa hàng tạp hóa mở 24/24 như chào đón chúng tôi.

- Đi thôi! Nửa đêm ngồi nói chuyện, chắc cậu cũng khát rồi! – Tôi gật đầu với
Tô Hựu Tuệ, chúng tôi bèn lập tức rảo bước chân, đi về phía cửa hàng tạp hóa.

- Muộn như vậy còn hẹn cậu ra đây thực ra không có ý gì khác. Chỉ là muốn nói
chuyện riêng với cậu thôi.

- Này! Thằng nhóc này, nếu cậu dám không nói thật, đừng trách nắm đấm của tôi
vô tình nhé!

Còn chưa đi tới cửa hàng tạp hóa, bỗng một giọng nói kỳ lạ thu hút sự chú ý của
tôi! Tôi quay đầu lại, chỉ nhìn thấy trong bóng tối, bên dưới gốc cây to có bốn
người con trai đang nghiêm túc thảo luận vấn đề gì đó.

Có phải dạo này rất thịnh hành cuộc sống về đêm không? Tại sao nhiều người
thích ban đêm không ngủ chạy ra ngoài thế nhỉ, hơn nữa lại còn kết bè kết phái,
mấy người cùng đi với nhau. Tôi đang suy nghĩ về chuyện này thì bỗng một người
con trai đứng quay lưng về phía tôi khẽ cử động, mái tóc dài đen mượt sáng lên
kỳ lạ dưới ánh trắng.

Cái bóng quen thuộc đó…

- An…

Tôi kinh ngạc vừa định gọi tên của hắn thì bỗng dưng bị Tô Hựu Tuệ bịt chặt
miệng! Không chờ tôi kịp phản ứng, Hựu Tuệ đã kéo mạnh tôi về phía sau, núp
trong đám cây cỏ rậm rạp.

- Suỵt! Tô Cơ, đừng làm phiền họ nói chuyện. – Sau khi đã định thần, vừa mới
định mở miệng ra hỏi “vì sao” thì đã bị Tô Hựu Tuệ ngăn lại. Tô Hựu Tuệ chăm
chú theo dõi bốn người con trai trước mặt, hình như đang nhìn vào món báu vật
nào quý giá lắm! Tôi bị cô giữ chặt, cũng không thể không nhìn theo ánh mắt cô.

- An Vũ Phong, cậu có phải đàn ông không? – Bỗng dưng, một giọng nói thô bạo
vang lên, dùng ngón chân để nghĩ cũng biết đó là giọng nói của “con khỉ hôi”
Lăng Thần Huyền. – Cứ chần chừ như con gái vậy không được đâu, cậu phải tỏ tình
bằng phương pháp đàn ông nhất!

- Vậy tôi hỏi cậu, phương pháp đàn ông nhất là… – Giọng nói của An Vũ Phong
không nhanh không chậm, nhưng tôi có thể nhận ra hắn đã coi Lăng Thần Huyền là
một gã ngốc!

- Bây giờ, thời gian là ngày 16 tháng 4, 10 giờ 25 phút 31 giây, 32 giây… Địa
điểm là Cửa hàng tạp hóa trước cổng Đại học Tinh Hoa! Bây giờ cậu hãy gọi tên
người con gái đó, gọi cho tới khi cô ấy xuất hiện thì thôi, gọi tới khi tất cả
mọi người đều tỉnh dậy làm chứng cho hai người thì thôi. – Lăng Thần Huyền trả
lời bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

Lăng Thần Huyền! Đúng là đồ ngốc, rốt cuộc thì anh đang làm gì?

Sau một hồi im lặng, một giọng nói lười biếng cất lên.

- Cô gái đó… là ai vậy?

- Bạch Tô Cơ! Ngoài cô ấy ra thì còn ai nữa?

A a a … Lăng Thần Huyền, tôi phải giết anh! Tay tôi nắm chặt lấy cành cây thô
ráp ở bên cạnh, hận là không thể coi nó như Lăng Thần Huyền mà cho vào trong
miệng nghiến nát.

- Kim Nguyệt Dạ, cái gã này rốt cuộc là ai, hình như rất căng thẳng với Bạch Tô
Cơ? – An Vũ Phong quay lưng về phía tôi nên tôi không nhìn rõ mặt hắn, nhưng
giọng nói của hắn nghe như của một người không hề liên quan gì tới việc này.

- Ngày trước là người yêu.

Giọng nói của Kim Nguyệt Dạ vẫn vô cùng bình tĩnh. Nhưng cả người tôi đã căng
lại.

- Vậy bây giờ thì sao?

- Bây giờ là… anh em.

- …

Đáng
chết. Bọn đàn ông này đang liên thiên cái gì vậy! Đúng là càng nói càng rối!

Đích thân nghe thấy những lời này, tôi không thể nhịn được nữa, giống như một
ngọn hỏa tiễn đã châm lửa, ra sức thoát khỏi bàn tay của Tô Hựu Tuệ.

- Tô Cơ, đừng có nóng, bọn họ đang cố ý đấy. –Hựu Tuệ căng thẳng giữ chặt lấy
đôi vai đang rung bần bật của tôi. – Là tớ gọi điện thoại cho bọn họ gọi An Vũ
Phong ra đây để hỏi cho rõ, nếu không muốn đoán trước đoán sau thì tốt nhất là
trực tiếp hỏi thẳng hắn.

- Cái gì? – Tôi quay đầu lại, giận dữ nhìn Hựu Tuệ, nhưng nhìn vào ánh mắt
khẳng định của cô, tôi cũng chỉ đành kìm nén cơn giận của mình, trốn sau gốc
cây chờ kết quả.

Một cơn gió thổi qua, mấy lá cây hoa hòe rơi lên tóc của An Vũ Phong. Hắn rũ
nhẹ mái tóc dài đen mượt, chiếc lá lại trôi tuột xuống đất.

Ánh mắt của hắn rất phức tạp, đôi mắt luôn nheo nheo giờ càng trở nên sâu hun
hút, đôi môi lúc nào cũng nhếch lên khinh bạc mím chặt lại, lạnh lùng nói:

- Muộn như vậy rồi còn gọi tôi ra đây là vì muốn kể cho tôi nghe câu chuyện
nhạt nhẽo gì sao?

- Ha ha ha, A Huyền, là anh trai quan tâm tới em gái thì cũng không nên đường
đột quá! – Kim Nguyệt Dạ vuốt nhẹ mũi, mỉm cười giảng hòa, – Quả nhiên cậu là
một ông anh ít kinh nghiệm.

- Kim Nguyệt Dạ, tôi! – Lăng Thần Huyền hình như bị thái độ của An Vũ Phong làm
cho căng thẳng, anh ta quay lại phía Kim Nguyệt Dạ rồi như một con khỉ điên lao
về phía An Vũ Phong, giơ nắm đấm lên dứ vào dưới cằm hắn.

- An Vũ Phong, nếu là đàn ông thì hôm nay hãy nói rõ hơn đi, rốt cuộc là cậu có
thích Bạch Tô Cơ không?

Đôi mắt sâu thẳm của An Vũ Phong chiếu ra tia nhìn khó hiểu, hắn hình như đang
nhìn Lăng Thần Huyền nhưng tôi lại cảm thấy trong ánh mắt đó như ngầm truyền
tải một thông tin rất nguy hiểm, rốt cuộc thì hắn định làm gì?

- Người yêu… em gái… – Bỗng dưng hắn cười nhẹ, đưa tay ra nắm chặt nắm đấm của
Lăng Thần Huyền! Sắc mặt của tất cả mọi người đều căng thẳng lại, không biết
hắn định làm gì.

Báo cáo nội dung xấu