Mãi mãi bên anh - chương 09
Chapter
9: Chân tướng
Căn nhà của Cô Mang ở trấn Thanh Hà có vẻ đẹp cổ
xưa, rất hợp ý Thư Ngọc.
Ăn xong cơm tối, Thư Ngọc sớm tắm rửa nghỉ ngơi, hôm
nay quá mệt nhọc và hao tổn tinh thần. Cô Mang còn chuyện phải xử lý, sau khi bố
trí thoả đáng cho Thư Ngọc anh liền ra ngoài.
Nửa đêm, Thư Ngọc bị tiếng tranh cãi ở dưới lầu đánh
thức, cô vẫn còn buồn ngủ mà đẩy cửa ra, vịn lan can bằng gỗ nhìn xuống dưới.
Trong sân nhà, Trình Du đang tranh chấp không ngừng
với người hầu, sau khi nhìn thấy Thư Ngọc, cô ta vui mừng khôn xiết: “Chị A Ngọc!”
Người hầu bối rối: “Phu
nhân…”
Trình Du chạy vài bước lên lầu, ôm lấy Thư Ngọc: “Em
biết sai rồi, chị A Ngọc, em không nên đốt chiếc sườn xám kia, em không ngờ sẽ
xảy ra hoả hoạn… Em thật không cố ý, tha thứ cho em đi…”
Trình Du nhìn Thư Ngọc, chỉ trông mong cô mềm lòng,
buông tha cho cô ta. Vốn tưởng rằng với bản lĩnh của cha, phóng hoả là chuyện
nhỏ, nhiều nhất là lấy tiền lấp miệng người dân. Cho dù có người chết cháy thì
làm sao? Người trong trấn luôn nhát gan sợ phiền phức, ai sẽ báo quan chứ? Cho
dù có báo, cha cô ta là người có quan hệ rộng. Ai ngờ lần này cha như lâm đại địch,
cho cô ta một cái tát: “Vô liêm sỉ, con có biết Đàm Thư Ngọc là ai không? Con
cho rằng cô ta là cháu gái của bà lão trong trấn sao? Cha cô ta là Đàm Nghiêm
Chính, là người thuộc giới thượng lưu, mẹ cô ta là con gái một của tổng sĩ quan
hậu cần Bắc Bình, mặc dù cha mẹ của cô ta mất sớm, nhưng ông nội và ông ngoại vẫn
còn nhậm chức ở Bắc Bình, con có biết ông nội của cô ta có quan hệ gì với đương
kim tổng thống không?”
Trình Du trợn mắt há mồm, còn nghe cha nói thêm:
“Còn bà lão kia chính là vú nuôi của cô ta, sau khi cha mẹ qua đời đã từng gởi
nuôi ở trấn Thanh Hà trong thời gian khá dài.” Trong lòng cô ta ngày càng hoảng
loạn hơn.
“Con có biết Đàm Thư Ngọc gả cho ai không?”
Trình Du ngớ ra: “Cô ta…đã kết hôn?”
Trình Đại Dũng bực tức: “Chồng của cô ta là Cô
Mang.”
Trình Du như gặp sấm sét giữa trời quang.
“Con cho rằng Cô tiên sinh chỉ là thương nhân bình
thường sao? Con có biết anh ta ở Bắc Bình đảm nhận chức vụ gì không? Ta đã hao
tâm tổn sức lấy lòng anh ta nhưng toàn bộ lại bị huỷ trong tay con… Trình gia hết
rồi, ta làm sao lại nuôi dưỡng một đứa vô dụng như con?”
Thư Ngọc lẳng lặng nhìn Trình Du: “Là do cô phóng hoả?”
“Em…” Ánh mắt Trình Du lưỡng lự.
“Cô muốn tôi bị chết cháy.” Thư Ngọc mệt mỏi cất lời.
Trình Du luống cuống: “Không không…”
“Cô thích Cô Mang.” Một câu khẳng định ngắn gọn.
“Em..” Trình Du hoảng sợ không biết nói thế nào, “Em
không biết chị là vợ của thầy ấy, em…”
Thư Ngọc nhìn cô ta, đột nhiên mệt mỏi đứng lên:
“Không cần nói rõ lý lẽ với tôi, tôi không có hứng thú nghe cô viện cớ. Tôi mệt
rồi, cô đi đi…”
“Em không muốn ngồi tù!” Trình Du bắt lấy cô.
“Buông tay!”
Cô Mang từ cửa lớn nhanh chóng bước vào, toàn thân
anh sinh ra khí thế lạnh thấu xương khiến Trình Du sợ hãi, theo bản năng mà
buông lỏng cánh tay đang giữ chặt Thư Ngọc.
Anh lên lầu, kéo Thư Ngọc qua. Đã sớm có người đi
lên đưa Trình Du xuống lầu.
“Chị A Ngọc, thả em đi, em không muốn ngồi tù…”
Anh lo lắng nhìn Thư Ngọc: “Ngọc?”
Nước mắt cô rơi xuống: “Đều là em không tốt, không
nên cáu kỉnh với anh, không nên một mình lén trở về… Nếu em đợi anh cùng trở về
thì sẽ không xảy ra những chuyện này… Em không dám tưởng tượng nếu anh và A Mỗ
không thể thoát khỏi trận hoả hoạn thì em nên làm cái gì bây giờ…”
Anh hôn nước mắt của cô, nhẹ giọng vỗ về: “Không phải
lỗi của em, tiểu thư Trình gia quen thói được nuông chiều, cô ta không coi trọng
anh, ngày mai còn có thể coi trọng những người khác; không đốt nhà em, cũng sẽ
đốt nhà người khác. Chúng ta thay người khác hứng tai hoạ, cái này gọi là cứu vớt
trăm họ.”
Cô nín khóc mỉm cười.
Anh ôm ngang người cô, hướng đến phòng ngủ: “Ngoan,
đừng nghĩ ngợi lung tung, ngủ một giấc thật ngon, tất cả đều có anh.”

