Đại Hùng và Nghi Tĩnh - Chương 06 part 2
Sự tình phát triển,
vượt ra ngoài dự kiến của mọi người, bị lòng hiếu kỳ quấy phá, mỗi người đều
ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, một bước cũng không chịu dời, tất cả đều vểnh tai
lên, nghe đội vợ chồng này…nha, không, vợ chồng đã ly hôn… khắc khẩu, muốn nghe
ra chút dấu vết để lại.
Nghi Tĩnh bị lên án là
hồng hạnh vượt tường, không những không xấu hổ cũng không tức giận, biểu tình
vẫn bình tĩnh như vậy. cô nhìn chăm chú vào Hùng Trấn Đông, thẳng tắp vọng tiến
vào trong mắt hắn, gằn từng tiếng nói:
“Tôi chưa bao giờ làm
chuyện gì có lỗi với anh.”
“Nhưng mà, mọi người
đều nói, cô cùng Lệ Đại Công có tư tình!”
“Người khác nói như
vậy, anh cũng tin?”
“Chứng cứ phạm tôi vô
cùng xác thực!”” Hùng Trấn Đông biểu tình vặn vẹo, chỉ cảm thấy lửa giận làm
hắn bị bỏng ở ngực đến phát đâu.
“Là tôi ngu, lúc trước
qua chưa từng tin. Nhưng mà, chính tôi nhìn thấy camera theo dõi của khách sạn
ghi lại bên trong thấy, hai người các ngươi đi thuê phòng! Cô nói tôi nhầm rồi
sao? Hay là muốn nói mắt tôi mù?”
Nghi Tĩnh bị chỉ trích
nghiêm khắc, mắt tiệp cúi hạ thật dài, sau một lúc lâu, chính là đứng tại chỗ,
không động, cũng không mở miệng phản bác.
Bên trong lâm vào trầm
mặc.
Trong chốc lát sau, ngữ
điệu bình tĩnh mới lại vang lên.
“Mắt thấy không nhất
định là như vậy. chuyện này, chính là chứng minh, anh từ đầu tới đuôi, vốn
không hề tin tưởng tôi.” Cô nâng mắt tiệp, trong mắt cho tới bây giờ vẫn trong
vắt như nước hồ thu, nhưng lại hiện lên thủy quang
“Tôi với anh trong lúc
này, không có gì đáng nói.” Bỏ lại những lời này, cô xoay người bước đi, rời
khỏi phòng họp.
Cô bước đi cực nhanh,
không muốn để cho người khác nhìn thấy trong hốc mắt, những giọt nước mắt không
khốc chế. Chính là, ánh mắt mọi người sắc bén, cố tình đều nhìn thấy nhất thanh
nhị sở, thấy một giọt nước mắt, lặng lẽ rơi khỏi hốc mắt, nhẹ nhàng đậu xuống
má phấn.
Cảm xuc kinh ngạc, nhét
đầy trong lòng mỗi người.
Nghi Tĩnh khóc!
Cô rơi giọt lệ kia, so với
Hùng Trấn Đông lên án, càng rung động lòng người.
Nữ giới muốn làm ở cảnh
sát—nhất là Phi Ưng đặc cần tiểu tổ, đơn vị tuyến đầu về phục vụ đối kháng tội
phạm tích cực, cũng không phải là chuyện đơn giản. mà biểu hiện của Nghi Tĩnh
cho tới bây giờ đều là khả vòng khả điểm, cho dù đối mặt với nguy cơ to lớn, uy
hiếp, cô đều có thể bảo trì bình tĩnh, thong dong mà chống đỡ.
Chưa từng có người nào,
nhìn thấy bộ dạng thất thố của cô, càng không ai, nhìn thấy cô khóc…
Cho đến hôm nay.
Biểu tình các nam nhân,
theo tò mò, khiếp sợ, dần dần chuyển sang chỉ trích, ánh mắt mang hình viên
đạn, toàn bộ nhìn chằm chằm vào Hùng Trấn Đông.
Hắn bị nhìn thấy như
vậy cũng không thích.
“Nhìn cái gì?! Sai cũng
không phải tôi!” hắn tức giận rít gào.
“Yêu đương vụng trộm
cũng không phải ta, là cô ta a! là cô ta cùng Lệ Đại Công a! ta đi sau theo dõi
ghi lại lịch, tận mắt thấy hai người bọn họ đến khách sạn Hilton thuê phòng,
nếu không phải ta đi điều tra may mắn gặp phải còn không biết bọn họ còn muốn
giấu đến bao lâu nữa!” chết tiệt, vì sao lúc nghĩ lại chuyện này, ngực hắn sẽ
lại đau như vậy?
Đội Phi Ưng đầu tiên là
sửng sốt, tiếp theo trao đổi ánh mắt lẫn nhau.
Hiện tại, bọn họ nhìn
biểu tình Hùng Trấn Đông, toàn bộ chuyện sang đồng tình.
“Uy, biểu tình của các
cậu là cái gì?” hắn lớn tiếng chất vấn, song chưởng dùng sức rung lên, rốt cục
thoát ra khỏi nhóm người đang kiềm chế, khôi phục tự do thân.
Bị lên án là “cùng phạm
tội” Lệ Đại Công đầu tiên là thở dài một hơi, mới cẩn thận hỏi:
“Hùng đội trưởng, cậu
nói là ở khách sạn Hilton?”
“Chính là Hilton!” Hùng
Trấn Đông nắm chặt thành quyền, khớp xương toàn thân, đều rắc rắc rung động,
trong hai mắt cơ hồ muốn phun ra lửa. mẹ nó, tối qua hắn thực nên một đao giết
người này!
Lâm Kiệt lại đi theo mở
miệng đặt câu hỏi:
“ Là ngày 29 tháng 8 đó
sao?”
Hùng Trấn Đông quay
đầu, trừng mắt Lâm Kiệt, mày rậm nhanh ninh.
Đúng là ngày đó. Hắn đi
phá án, nhìn thấy camere giám sát của khách sạn Hilton, chính là ngày 29 tháng
2 ghi lại hình ảnh cơ hồ làm cho hắn điên cuồng.
Chính là, vì sao ngay
cả người này cũng biết chính xác ngày? Chẳng lẽ bọn họ yêu đương vụng trộm, mọi
người kỳ thật đều biết rõ, chỉ có hắn là kẻ làm chồng, bị ngây ngốc má chẳng
hay biết gì?
A Hoa cũng mở miệng.
“Hùng đội trưởng, băng
video ghi lại, bọn họ là đang đi vào phòng 1522 sao?”
Hùng trấn Đông nhanh chóng
quay đầu, thay đổi đối tượng, tiếp tục trừng giận. chính là, hắn bản năng mãnh
liệt, rồi đột nhiên ngửi ra, có cái mùi gì đó không thích hợp.
“Là phòng 1522, đúng
vậy?” A Hoa lại lần nữa truy vấn, biểu tình nghiêm túc, lại mang theo vẻ mặt
bất đắc dĩ cùng đồng tình.
Cái mùi không thích hợp
kia, càng lúc càng dày đặc. nhưng mà hắn cũng không thay đổi sắc mặt, vẫn kiên
trì, hung hăng trả lời:
“Là như thế thì sao?”
Nhìn thấy phản ứng của
Hùng trấn Đông , đội viên Phi Ưng toàn thể nhất trí vì hắn lắc đầu bi ai.
Con mẹ nó, các ngươi
đây là có ý tứ gì?!” hắn tức giận nảy ra chất vấn, một tay kéo cổ áo Lâm Kiệt,
mạnh mẽ lôi hắn đến trước mặt, dùng sức lay động.
“Cho ta giải thích rõ
ràng!”
“Hảo hảo hảo hảo…” Lâm
Kiệt bị choáng váng, thiếu chút muốn phun ra cơm trưa vừa ăn. Hắn hít sâu một
hơi, hai tay ôm thân, ý đồ trấn an đại gia hỏa này.
” Tôi nói, tôi nói, hiện tại
tôi liền giải thích cho anh nghe.”
Hùng Trấn Đông trừng
mắt nhìn hắn.
“Ách, có thể trước để
tôi đứng xuống được không? Tôi có thói quen nhẹ nhàng nói chuyện.” Lâm Kiệt đưa
ra yêu cầu.
Tay hắn buông lỏng, hai
chân Lâm Kiệt vừa chạm xuống đất, lập tức vọt đến ngũ công xích ngoại, chỉ sợ
bị bắt trở lại, dường như giống khối thịt khô, bị treo trên không trung lắc qua
lắc lại.
“Nói!”
Dường như có tiếng sấm
vang lên.
Lâm Kiệt trước vỗ vỗ
ngực, nhìn Hùng Trấn Đông, chậm rãi tuyên bố.
“Hùng đội trưởng, ngày
29 tháng 2 hôm đó, phòng 1522 khách sạn Hilton, không chỉ có mỗi Nghi Tĩnh cùng
đội trưởng chúng ta.” Vì tránh hiểu lầm không cần thiết, tâm địa hắn tốt bụng
bổ sung thêm giải thích.
“Ngày đó, đội chúng tôi
mươì mấy người, tất cả toàn bộ đều ở trong, nghe lén ở dưới tầng một tiến hành
giao dịch buôn lậu vũ khí.”
Sắc mặt Hùng Trấn Đông
cứng đờ.
“Tất cả đều có bản báo
cáo điều tra ghi lại.” Lệ Đại Công từ từ nói.
“Vì để tránh có người
biết được hành động lần đó, chúng tôi chỉ có thể từng nhóm tiến vào khách sạn.”
A Hoa phân tích.
“Hùng đội trưởng, anh
không xem toàn bộ băng ghi hình đi? Cho nên mới chỉ nhìn thấy, hình ảnh Nghi
Tĩnh cùng đội trưởng đang đi vào phòng.”
Đúng vậy!
Hắn không nhìn thấy
hoàn toàn băng camera ghi lại. hắn chỉ nhìn thấy, Nghi Tĩnh cùng Lệ Đại Công đi
vào, liền tức giận đến không còn lý trí, lập tức hướng về nhà, đối với Nghi
Tĩnh rít gào tức giận mắng, thậm chí xúc động yêu cầu ly hôn….
“Nếu là phá án, vì sao
lúc đó cô ấy không nói cho ta biết?” hắn nắm chặt thành quyền.
Lâm Kiệt nhún vai.
“Bởi vì, anh chỉ tin
tưởng vào những gì mắt mình thấy a!”
Trong phòng họp, lại
lần nữa lâm vào trầm mặc, chỉ nghe được tiếng Hùng Trấn Đông ồ ồ hô hấp. hắn
ngẩng đầu lên, nhìn quanh mỗi người. thấy ra lại hé ra biểu tình đồng
tình.
Từ lúc chào đời đến
nay, hắn chưa từng bao giờ để ý đến ánh mắt của người khác như thế nào. Thẹn
quá hóa thành giận, hắn trừng mắt mọi người, lớn tiếng rít gào.
“Hiện tại là như thế
nào? Ý tứ của mấy người là gì?” hắn lại rống lên, che dấu lo âu cùng bất an
trong lòng.
“Chẳng lẽ, tôi lầm sao?
Là tôi lầm sao?”
Mọi người đều lựa chọn
bảo trì trầm mặc, chỉ có người lãnh khốc vô tình nổi tiếng hắc bạch lưỡng đạo
đội phó đội Phi Ưng Giang Chấn, mở miệng.
“Đúng.”
Lời nói kia, như một con
dao nhỏ lợi hại, đâm thật mạnh vào tâm Hùng Trấn Đông.
Một trận choáng váng đánh
úp lại, hai chân hắn mềm nhũn, ngồi chồm hỗm trên mặt đất.
Một câu kinh thiên động
địa, quả thực đã đẩy dã thú đến mức tuyệt vọng kêu rên, nhất thời vang tận mây
xanh.
“Nghi Tĩnh!”
Khối không khí lạnh
tràn xuống, nhiệt độ không khí không đến mười độ.
Mây đen mãi không tiêu
tan, mưa to rơi thẳng xuống, từ lúc sáng sớm cho đến tận giữa trưa, vẫn không
có dấu hiệu muốn ngừng lại. Mưa rơi trên da thịt, lạnh buốt đến tận xương.
Loại thời tiết kinh
khủng này, nhất định thích hợp để chịu đòn nhận tội!
Cái gọi là biết sai có
thể sửa. Hùng Trấn Đông tuy rằng tính tình tàn bạo, ý nghĩ đơn giản, nhưng mà
càng khiến chính mình phạm vào sai lầm to lớn, lập tức đưa ra phán đoán chính
xác, quyết định cúi đầu giải thích.
Vì thế, trên bậc thang
của Phi Ưng tổng bộ, vừa mới sáng tinh mơ đã xuất hiện “chướng ngại vật” khổng
lồ, mỗi người bước vào trước cửa tổng bộ, đều đã xem thấy liếc mắt một cái, có
đồng tình, cũng có không cho là đúng, còn có thêm vài tiếng cười lạnh.
Tất cả những phản ứng
đó, Hùng Trấn Đông thu nhận toàn bộ.
Gió rả rích, mưa mênh
mông, hắn quỳ gối ở Phi Ưng tổng bộ, cũng không nhúc nhích, ngoan ngoãn sám
hối.
Biết rõ chân tướng, sau
khi biết mình hiểu lầm Nghi Tĩnh, hắn quả thực muốn bóp chết chính mình. Chính
là, trước phải tự trừng phạt mình, mà trọng yếu hơn là, hắn phải giải thích –
hắn phải cầu xin Nghi Tĩnh tha thứ mới được!
Mưa lạnh một trận lại
một trận, làm toàn than hắn ướt đẫm, cho dù thân mình làm là bằng sắt, tại đây
chịu loại gió lạnh mưa lớn, quỳ cả một ngày, khẳng định cũng sẽ chịu không nổi.
Nhưng mà, hắn chịu
đựng, quỳ gối tại chỗ, chính là không đứng dậy.
Trong lòng Hùng Trấn
Đông đều biết: hắn nên bị phạt!
Rét lạnh đến xương
nhưng thật ra đó cũng làm cho đầu óc hắn rõ ràng hơn rất nhiều. từ lúc chào đời
đến nay, hắn nguyện ý thừa nhận, bản thân luôn ghen tị Lệ Đại Công.
Bởi vì ghen tị, trước
khi kết hôn nghe thấy, Lệ Đại Công cùng Nghi Tĩnh trong lúc đó đồn đại từng có
tỉnh cảm , nên mới phá lệ để ý. Hắn rất muốn hỏi cô, những lời đồn đại này có
phải đều là thật hay không? Đối với cô mà nói , hắn không phải là tấm bia đỡ
đạn?
Cố tình, hắn lại không nói ra miệng.
Lúc trước, hắn đối với
Nghi Tĩnh là nhất kiến chung tình, thật ra là bởi vì sắc đẹp của cô. Nhưng theo
thời gian trôi qua, thời gian ở chung, hắn mới phát hiện trừ bỏ sắc đẹp, sự
chính trực của cô, thiện lương của cô, biểu lộ ngẫu nhiên ôn nhu của cô hoặc là
sự mềm mại yếu đuối, càng thêm hấp dẫn hắn, làm cho hắn không thể tự kiềm chế
được.
Mà tình dục nam nữ ở cô
là phản ứng trúc trắc (lúc được lúc không đó), lại chứng minh rằng, trước khi
hắn đến, chưa từng có ai chạm qua cô, hưởng thụ qua cô…
Được rồi, hắn nguyện ý
thừa nhận, hắn là tên đại nam nhân hỗn đản ích kỷ. nhưng mà hắn xác định, thân
hình cô trắng mịn tinh tế, lúc đó cô chỉ thuộc về một mình hắn, hắn quả thực
cao hứng lên đến nóc nhà, đối với ánh trăng khiêu vũ mà cười to!
Sau ngày thành hôn,
cuộc sống cũng đủ làm cho hắn thỏa mãn liên tục nằm mơ cười một mình (tự kỷ!),
những lời đồn đại nhảm nhí, dần dần cũng bị quẳng ra đằng sau đầu … mãi cho đến
khi, hắn chính mắt nhìn thấy băng camera ghi lại Nghi Tĩnh cùng Lệ Đại Công đi
vào phòng khách sạn!
Hắn nổi điên rồi.
Ghen tị cùng phẫn nộ
che mất lý tính hắn.
Ngày đó, hắn chạy về
nhà, đem Nghi Tĩnh đã phá án mấy ngày, mệt mỏi không thôi, lúc này đang ngủ lơ
mơ mà dựng dậy, đối với cô chửi ầm lên.
“Cô sao lại cùng cái
tên kia đi thuê phòng!”
“Ai?”
“Lệ Đại Công!” hắn rống
ra cái tên kia.
Cô chống tay lên trán,
tuy rằng mệt mỏi cực độ, nhưng tính tình vẫn nhẫn nại, muốn cùng hắn giải
thích.
“Anh hiểu lầm, bọn em
là—“
“Hiểu lầm cái gì?!” hắn
gào thét đánh gãy lời cô.
“Tôi tận mặt nhìn thấy,
chẳng lẽ còn giả bộ?”
Sau đó, hắn bắt đầu
mắng, không ngừng mắng, không ngừng mắng, một chút cũng không cho cô cơ hội
giải thích, chính là một mắng cô phản bội, mắng cô không trinh trắng.
Cô mệt mỏi đến cực hạn,
hắn lại không ngừng lên án không muốn nghe cô giải thích chuyển sang tích tụ
giận dữ. một câu tiếp một câu lên án, mắng, rốt cuộc làm cho cô cũng mất đi
tính nhẫn nại.
“Đúng, chính là tôi
cùng hắn đi thuê phòng. Thế nào, anh vừa lòng chưa?” cô lạnh lùng nói.
Hùng Trấn Đông lần đầu
có bóp chết nữ nhân xúc động này.
“Cô…cô…các người…các
người…các người đúng…này đúng…” hắn tức giận đến đỏ mặt tía tai, cố tình chính
là nói không được một câu.
“Gian phu dâm phụ, đúng
không?” khẩu khí của cô lại lạnh như băng thay hắn nói nốt câu.
“Con mẹ nó!” hắn gầm rú, rồi
sau đó thốt ra
“Tôi muốn ly hôn!”
Thân hình nhỏ bé và yếu
ớt, nhẹ nhàng chấn động, trên khuôn mặt xinh đẹp cũng bất động thanh sắc.
“Ly hôn thì ly hôn.”
Bọn họ dùng tốc độ
nhanh nhất ly hôn, cô chuyển ra khỏi nhà của bọn họ, từ nay về sau như người
dưng qua đường, cho dù ngẫu nhiên chạm mặt ở cửa chính, cũng đối với hắn làm
như không thấy, đem một người lớn như hắn, làm như không khí trong suốt—
Nghĩ tới lúc này, Hùng
Trấn Đông quả thực muốn đem chính mình đánh cho hôn mê bất tỉnh.
Mẹ nó, hắn thực nên bị
thiên lôi đánh xuống, thiên đao vạn quả! Hắn nên bị ── nên bị ──
Túng quẫn cùng suy
đoán, nghĩ mãi không ra phương thức trừng phạt thích hợp, hắn thống hận chính
mình ý nghĩ đơn giản, nửa quỳ rạp trên mặt đất, uể oải muốn dùng đầu đi xuống
đất.
“Hùng đội trưởng.”
thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, ở trên tiếng mưa rơi vang lên.
Hùng Trấn Đông vừa mừng
vừa sợ, đột nhiên ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy khuôn mặt thanh lệ kia.
Cô miễn cưỡng khen, cúi
mắt, hai mắt theo sau kính mắt, lạnh lùng liếc hắn.
“Nơi này là nơi công cộng, làm phiền anh di
giá đi chỗ khác, không cần ở trong này gây cản trở giao thông.”
“Nghi Tĩnh!”
Hắn xúc động định đứng
lên, lại nhớ tới, chính mình là tới để giải thích, vội vàng bùm một tiếng, lại
quỳ xuống.
“ Tôi đã nói hết lời,
anh không đi là chuyện của anh.” Cô không hề liếc Hùng Trấn Đông nhiều hơn một
cái, nhẹ nhàng bâng quơ nói xong liền xoay người, ngay cả một giây cũng không
chịu ở lâu.
“Nghi Tĩnh!” hắn vội
vàng bảo trụ cô, vội vàng nói:
“Nghi Tĩnh, anh bết sai
rồi! bọn họ đã giải thích cho anh nghe, là anh hiểu lầm em.”
“Tốt lắm.” thái độ của
cô, giống như chuyện hắn hiểu lầm cô cũng cùng cô không có liên quan. Cô thậm
chí còn không có quay đầu, tiếp tục đi về phía trước.
“Hãy để anh giải
thích!”
Cô trả lời kiên quyết.
“Tôi không tiếp nhận.”
Trấn Đông cắn răng, tuy
rằng sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng cô chém đinh chặt sắt trả lời, vẫn làm cho
hắn nao núng một chút. Đã làm vợ chồng hơn một năm, hắn hiểu được muốn làm cho
cô tức giận thật không dễ dàng, nhưng mà một khi chọc cô tức giận, muốn làm cô
nguôi giận, cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Chính là, vì muốn được
giai nhân tha thứ, hắn không chịu buông tha, thậm chí hậu trư kiếm bì (da
mặt dày hơn da heo thì phải), năm đó dùng quá không biết bao nhiêu chiêu số,
lại lần nữa dùng thử.
Hắn hít sâu một hơi, dùng
thanh lương lớn nhất hô.
“ĐINH NGHI TĨNH!” hắn cắn răng, dùng tới ngữ
khí kiên định nhất, mãnh liệt quyết tâm nhất thực thi trò cũ.
“Nếu em không chịu tha thứ cho anh, anh liền
quỳ gối nơi này, quyết không đứng dậy!” nói thành ý cảm động trời cao, chiêu
này còn bao nhiêu dùng bấy nhiêu đi?
Quả nhiên, cô dừng lại
cước bộ!
Hùng Trấn Đông trong lòng
dấy lên một đường hy vọng. Hắn nhìn chăm chú vào cô, nhìn cô chậm rãi quay đầu,
nhìn chăm chú vào toàn thân ướt đẫm của hắn, đôi môi mềm mại đỏ mọng khẽ nhếch,
nhẹ giọng nói:
“Vậy anh cũng đừng có
đứng lên.” Nói xong, cô bước lên tổng bộ Phi Ưng, không hề để ý đến hắn.
Mưa to giàn giụa, chỉ
còn lại trợn mắt há hốc mồm, cả người ẩm ướt ngượng ngùng, Hùng Trấn Đông chật
vật đến mức không thể chật vật hơn, nản lòng quỳ gối ở chỗ cũ, ngốc nghếch nhìn
bóng dáng Nghi Tĩnh đi xa, tỉnh ngộ khắc sâu một sự kiện.
Nguyên lai, chiêu cũ
không nhất định dùng được a!
“ anh
yêu em, anh tuyệt đối sẽ không làm cho em hối hận khi gả cho anh!”
Sẽ không hối hận?
Trên đôi môi mềm đỏ
mọng, giữ một tia cười lạnh.
Có khi cô thực thống
hận trí nhớ của mình, hai năm trước đã đủ rồi, đến nay hồi tưởng lại vẫn y như
xưa, vẫn rõ ràng đến từng chi tiết. cô nhớ rõ từng cảm xúc, từng động tác, mỗi
câu lời thề…
“Nghi Tĩnh?”
Thanh âm trầm thấp
truyền đến.
“Nghi Tĩnh?”
Thanh âm kia như nước
lũ đập vào bức tường đá của con đập thủy điện, làm cho cô nhớ lại hình ảnh,
từng việc hỗn độn chảy ra ngoài. Cô phục hồi tinh thần, tầm mắt dời lực chú ý
từ chỗ ngấn hồng đỏ trên cánh tay.
“Làm sao vậy?” Lệ Đại
Công hỏi, nhận thấy được thất thần của cô .
Không có gì”
Cô phục hồi trấn định,
hai con mắt sau cặp kính, không hề toát ra nửa điểm cảm xúc, ngón tay mảnh
khảnh, bắt đầu ở trên bàn phím lướt gió, hồi chỉnh các tư liệu, đem tất cả
những thứ vừa xuất hiện trong đầu quẳng hết ra sau đầu.
Chuyện quá khứ, đều đã
qua đi.
Đối với cô mà nói, bất
luận là Hùng Trấn Đông, hoặc là cái cọc hôn nhân kia, đều là cô nên mau mau
quên đi, đừng nữa nhớ tới người cùng sự việc.
Hôn nhân của bọn họ,
chỉ giằng co hơn một năm, mỹ nữ cùng dã thú kết hợp, cảnh giới bao năm đã trụ
vững đến mức đó đã là khó có thể tin được rồi. Nhưng mà, ba tháng trước, khi
hôn nhân tan vỡ, hai người đều đồng ý ly hôn, cô mang theo một chút ít hành lý,
rời khỏi căn hộ của Hùng Trấn Đông, cũng nhanh tay ký vào tờ giấy ly hôn.
Tuy rằng, hoài niệm cũ
còn lưu lại trong lòng, nhưng tất cả sẽ có một ngày phai nhạt bớt đi. Giống như
một vết sẹo lớn, càng ngày càng mờ dần đi.
Dấu vết này, một ngày
nào đó trong tương lai, sẽ hoàn toàn biến mất, rốt cuộc không nhìn thấy.
Đêm khuya.
Ngõ tối.
Đêm yên tĩnh, vang lên
một tiếng súng.
Ngọn đèn trong lá sắt treo
trên cao hoảng loạn, viên đạn gào thét mà bắn ra, trong phòng đối thoại, tiếng
súng hỗn loạn, mở hồ khả biến như trước.
“Sao lại thế này?!”
“con mẹ nó, bị bao vây!”
“cảnh sát! Khắp nơi đều
là cảnh sát!”
Bên trong có tiếng
người kêu lên, ngữ khí kinh hoàng, tay chân sớm rối loạn, cầm lấy súng,
hướng phạm vi lá sắt mà bắn phá.
Trong phạm vi mười mét,
xung quanh đều đầy rẫy xe yểm trợ, Lệ Đại Công dẫn Phi Ưng đặc cần tiểu đội,
chiếm vị trí thuận lợi nhất, vây khốn lẻ bắt cóc.
“Bên trong có ba người,
hỏa lực cũng không lớn lắm.” ở trước mưa bom bão đạn, Nghi Tĩnh vẫn trấn định
thong dong.
“Trong đó một là, Tôn
Nhất Bưu- đối tác lớn nhất của Trần Quỳ. Căn cứ vào thông tin tình báo, đêm nay
hắn cũng Trần Quỳ chạm trán.”
“Trước bắt được Tôn
Nhất Bưu, sau đó có thể lần ra đầu mới tìm được Trần Quỳ.” Lệ Đại Công gật đầu,
vẻ mặt nghiêm túc, hai mắt lợi hại, thủy chung chú ý quan sát động tĩnh của
cánh cửa sắt.
“Manh mối của Phi Hổ,
giá trị tài sản vơ vét như vậy được còn chưa đủ? Mà ngay cả nơi Tôn Nhất Bưu
đặt chân, còn có cả ngày song phương gặp mặt. đều điều tra ra được.” Lâm Kiệt
vẻ mặt tò mò.
Con ngươi trong suốt,
theo thấu kính, thản nhiên liếc mắt một cái.
“Không
có.” Ngữ khí Nghi Tĩnh bình thản.
“Bọn họ không tra được
ra nơi này.”
Trên thực tế, đội Phi
Ưng chuyển giao manh mối, loạn lên làm cho người ta không nắm được thông tin,
năng lực của cô lại rất mạnh, kết hợp với mạng thông tin của tình báo, thận
trọng điều tra, mới biết được Tôn Nhất Bưu, chỉ mang theo hai cảnh sát, mai
phục sẵn ở sườn núi ngay gần cạnh căn phòng cửa sắt này.
Lâm Kiệt nắm khẩu súng,
hé mắt nhìn cánh cửa sắt.
“Hỏa lực của bọn chúng
không mạnh, rõ ràng chủng ta có thế thượng phong, thoải mái ở nơi này ôm cây
đợi thỏ, chờ bọn người kia đạn đã dùng xong hết rồi, lại—“
Nói còn chưa kịp xong,
tiếng súng đột nhiên chuyển sang kịch liệt.
Trong bóng tối, tiếng
súng gào thét, viên đạn theo một phương hướng bắn ra, không lưu tình chút nào
oanh tạc tắm lá sắt, lập tức lấy cường đại hỏa lực, giành được ưu thế áp đảo.

