Hình hài yêu dấu - Chương 22

RUTH KHUỴU XUỐNG LÒNG ĐƯỜNG NGẤT ĐI. LÚC đó tôi còn tỉnh táo để
biết. Còn chuyện tên Harvey đến đây mà không ai theo dõi, lưu tâm hay
tra hỏi, nên dong xe đi thoát - thì tôi không được biết.

Người tôi
chao đảo không gượng lại được, tôi mất thăng bằng. Tôi ngã nhào qua cửa
vọng lâu đang mở ngỏ, trượt suốt cả bãi cỏ vượt qua những lằn ranh nằm
ngoài cùng của thiên đường tôi từng sống bao nhiêu năm nay.

Tôi
nghe tiếng Ray hét lên trong không trung phía trên tôi, tiếng anh chàng
la hoảng đánh một vòng cung như cầu vồng. “Ruth, không sao chứ?” rồi anh
chàng đưa tay ôm lấy cô nàng.

“Ruth ơi, Ruth”, anh chàng la lên. “Có chuyện gì vậy?”

Tôi
ở trong đôi mắt Ruth và đang ngước nhìn lên. Tôi cảm thấy bờ lưng cô
nàng áp sát mặt đường, những vết trầy trụa dưới lớp áo quần cô nàng do
bị những viên đá sắc cạnh cứa vào da thịt. Tôi cảm nhận bằng mọi giác
quan - hơi ẩm mặt trời, mùi nhựa đường - nhưng tôi không cảm thấy Ruth
đâu.

Tôi nghe tiếng sôi lục bục từ trong phổi Ruth, cảm thấy bao
tử cô nàng đang trộn trạo, nhưng biết trong phổi cô nàng vẫn còn khí
trời. Thế rồi một sức ép làm cơ thể căng ra. Cơ thể của cô nàng. Ray cúi
nhìn tôi, đôi mắt anh chàng - màu xám, co giật, láo liên nhìn suốt dọc
hai bên đường xe mong có ai đến giúp một tay mà mãi không thấy. Trước đó
anh chàng không nhìn thấy chiếc xe của tên Harvey, nhưng đã chui ra
được khỏi lùm cây, vẻ mặt hân hoan, tay cầm bó hoa dại sẽ đem về tặng
me, rồi bỗng nhìn thấy Ruth nằm sõng soài trên mặt đường.

Từ bên
trong, Ruth đang cố đẩy lớp da của mình để thoát ra ngoài. Cô nàng đang
vùng vẫy hết cách để rời bỏ trong khi tôi đã ở bên trong cô nàng, phải
giằng co với cô nàng để len vào. Tôi muốn níu cô nàng lại, muốn đạt điều
bất khả thi thuộc quyền đấng Tạo hóa, nhưng cô nàng nhất định thoát ra.
Không có gì và không có ai níu giữ cô nàng được. Bay bổng. Tôi nhìn
xuống như vẫn làm bao năm trên thiên đường, nhưng lần này tôi chỉ thấy
một vệt mờ nhạt bên cạnh mình. Nỗi khoái cảm và cơn thịnh nộ đang lớn
dần lên.

“Ruth ơi”, Ray gọi. “Bạn có nghe mình nói không, Ruth?”

Ngay
trước lúc Ruth nhắm mắt lại, mọi ánh sáng tắt ngấm và thế giới xáo tung
cả, tôi nhìn sâu vào đôi mắt xám của Ray Singh, nhìn làn da nâu ngăm
ngăm của anh chàng, nhìn đôi môi đã từng hôn tôi. Rồi, như một bàn tay
thoát khỏi còng, Ruth bay lướt ngang qua anh chàng.

Đôi mắt Ray
mời tôi đi tới, cùng lúc đó việc đứng ngoài mục kích của tôi giờ nhường
cho nỗi niềm khát vọng đáng thương: một lần nữa được làm người bằng
xương bằng thịt ở dương thế. Tôi không phải đứng nhìn từ trên cao nữa mà
được là người trong cuộc - điều tuyệt diệu nhất trên đời.

Đâu đó
trong Cõi Lưng Chừng xanh thẳm tôi có nhìn thấy Ruth - cô nàng chạm phớt
người tôi khi tôi rơi xuống dương thế. Nhưng cô nàng không phải là cái
bóng của một hình nhân, không phải một hồn ma. Cô nàng là một cô gái
khôn ngoan, phá bỏ mọi ràng buộc.

Và tôi đang ở trong cơ thể cô nàng.

Tôi
nghe có tiếng ai gọi tên mình từ trên thiên đường. Đó là tiếng Franny.
Bà đang chạy về hướng tòa vọng lâu, miệng gọi tên tôi. Con Holiday sủa
to đến nỗi âm thanh vang ngược lại, quay lòng vòng ở đáy cuống họng.
Rồi bỗng dưng Franny với Holiday cùng biến mất, tất cả lại im ắng. Tôi
cảm thấy có gì đấy níu giữ tôi lại trên mặt đất, và có một bàn tay trong
tay tôi. Hai tai tôi như biển cả, trong đó những gì tôi biết, những
giọng nói, gương mặt, những sự kiện bắt đầu chìm xuống đáy. Kể từ khi
tôi qua đời, đây là lần đầu tiên tôi lại mở mắt ra, thấy một đôi mắt màu
xám đang nhìn mình. Dần dần khi nhận ra sức nặng tuyệt vời đang đè lên
mình là trọng lượng một thân người, tôi mới nằm yên.

Tôi cố hé môi để nói.

“Đừng”, Ray nói. “Có chuyện gì vậy?”

Mình
chết rồi, tôi muốn kể với anh chàng như vậy. Làm cách nào nói được câu
này nhỉ: “Mình qua đời rồi, bây giờ lại trở về thế giới người sống”?

Ray
quỳ xuống. Hoa anh chàng hái cho bà Ruana nằm vương vãi quanh chỗ anh
chàng và trên người tôi. Tôi nhìn ra vòng sáng hình bầu dục của chúng in
trên áo quần màu sẫm của Ruth. Thế rồi Ray áp tai lên ngực tôi nghe
nhịp thở. Anh chàng đặt một ngón tay lên phía trong cổ tay để bắt mạch.

“Bạn bị ngất à?”, chẩn xong anh chàng hỏi.

Tôi
gật đầu. Tôi biết mình có ân huệ được về lại cõi trần này nhung không
phải để ở mãi mãi, rằng mong ước của Ruth giới hạn trong một quãng thời
gian nhất định.

“Chắc không sao đâu,” tôi thử lên tiếng nhưng
giọng tôi quá yếu, xa xôi khiến Ray không nghe rõ. Tôi cố mở căng mắt,
nhìn dán vào mắt anh chàng. Có gì đấy hối thúc tôi bay lên. Tôi tưởng
mình đang bay lên trời, đang trở về rồi chứ, nhưng hóa ra tôi chỉ gượng
đứng lên thôi.

“Ruth à”, Ray nói. “Nếu bạn thấy còn yếu thì cứ nằm yên. Mình bế bạn ra xe.”

Tôi rạng rỡ, mỉm nụ cười cả nghìn watt với anh chàng. “Mình khỏe mà”, tôi nói.

Anh
chàng chăm chú nhìn tôi, lưỡng lự buông cánh tay tôi ra, nhưng vẫn giữ
chặt bàn tay kia. Anh chàng cùng đứng lên một lượt với tôi và những bông
hoa dại rơi lả tả xuống. Trên thiên đường, đám phụ nữ cũng đang tung
những cánh hoa hồng khi trông thấy Ruth Connors.

Tôi nhìn khuôn
mặt khôi ngô của anh chàng đang rạng lên với nụ cười xem nét kinh ngạc.
“Vậy là bạn bình thường lại rồi,” anh chàng nói. Với vẻ cẩn trọng, anh
chàng kề mặt thật gần, đủ gần để có thể hôn tôi được, nhưng anh chàng
bảo là đang kiểm tra xem hai đồng tử mắt tôi có mở to như nhau không.

Tôi
cảm thấy được toàn sức nặng của cơ thể Ruth, cả cảm giác tuyệt vời khi
cả hai vú và cặp đùi đung đưa nhún nhảy, nhưng đồng thời cả ý thức phải
nhận một trách nhiệm nặng nề. Tôi là một linh hồn trở lại trần thế.
AWOL(89), chuyển rời thiên đường tạm vắng ít lâu, tôi lại được tặng một
món quà. Tôi lấy hết sức bình sinh, cố gượng đứng thẳng người lên.

89. AWOL (Absent without leave): vắng mặt không có phép.

“Ruth à?”

Tôi cố làm quen với cái tên này. “Sao cơ?”, tôi đáp.

“Bạn đổi khác rồi,” anh chàng nói. “Có gì đổi khác trước.”

Chúng
tôi đứng gần như ngay giữa đường, song đây là khoảnh khắc của tôi. Tôi
rất muốn kể cho anh chàng biết, nhưng kể gì đây? Chẳng lẽ nói: “Mình là
Susie đây, mình chỉ được phép có một thời gian ngắn ngủi.” Tôi sợ không
dám nói.

Thế nên tôi bảo: “Hôn mình đi.”

“Sao cơ?”

“Bạn không thích à?” Tôi đưa hai tay lên sờ mặt anh chàng, cảm thấy mấy sợi râu lởm chởm tám năm trước chưa có.

“Chuyện gì xảy ra với bạn thế?”, anh chàng sửng sốt hỏi.

“Thỉnh
thoảng có những con mèo rơi từ cửa sổ tầng lầu thứ mười xuống đất mà
chẳng hề hấn gì. Người ta tin là thật vì thấy đăng lên báo.”

Ray
nhìn tôi đăm đăm, vẻ hoang mang. Anh chàng cúi xuống, môi chúng tôi chạm
nhau, âu yếm dịu dàng. Tôi cảm thấy đôi môi giá lạnh của anh chàng cả ở
nơi sâu thẳm tận cùng cơ thể mình. Thêm một cái hôn nữa, gói hàng quý
giá, món quà tôi lén đánh cắp được. Mắt anh chàng gần sát đến nỗi tôi
nhìn thấy cả những đường vân xanh trong con ngươi màu xám.

Tôi nắm
lấy tay anh chàng, hai chúng tôi im lặng quay ra xe. Tôi để ý thấy anh
chàng chậm bước lại, kéo cánh tay tôi ra phía sau trong lúc vẫn nắm tay,
nhìn toàn vóc người Ruth để xem cô nàng bước đi có vững chãi chưa.

Anh
chàng mở cửa bên, tôi ngồi vào ghế, đặt chân lên sàn xe lót thảm. Vòng
sang bên kia, cúi người chui vào xe, anh chàng còn chằm chặp nhìn tôi
lần nữa.

“Có gì không ổn sao?’

Anh chàng lại hôn nhẹ lên môi
tôi. Đó là điều tôi ao ước bấy lâu nay. Thời gian trôi chậm lại và tôi
tận hưởng nó. Môi anh chàng chạm môi tôi, những cọng râu lún phún cạ
nhẹ, âm thanh của nụ hôn - tiếng mút ngắn khi môi chúng tôi áp chặt vào
nhau, rồi rứt ra đứt đoạn đột ngột. Âm thanh này vang vọng suốt con
đường hầm hun hút của nỗi cô đơn khi tôi nhìn bao người trần thế vuốt ve
âu yếm nhau. Tôi chưa bao giờ được ve vuốt như thế. Tôi đã phải chịu
đau đớn vì những bàn tay không hề biết đến dịu dàng. Nhưng sau khi tôi
chết, mặt trăng rọi một luồng ánh sáng xoáy và chớp chớp lên tận thiên
đường của tôi - đó là nụ hôn của Ray Singh. Hình như Ruth cũng biết điều
này.

Đầu tôi lại lùng bùng khi nghĩ đến việc tôi đang ẩn náu
trong cơ thể Ruth - rằng Ray hôn tôi hay khi chúng tôi nắm tay nhau thì
nỗi khao khát là của riêng tôi, chứ không phải của Ruth, rằng chính tôi
chiếm cứ toàn bộ thịt, da của Ruth. Tôi trông thấy Holly. Cô nàng ngửa
cổ cười ngặt nghẽo, rồi tôi nghe tiếng con Holiday sủa ai oán, vì tôi
trở về nơi ngày xưa tôi từng sống với nó.

“Bạn định đi đâu đấy?” Ray hỏi.

Đây
là một câu hỏi bao hàm đủ ý, muốn trả lời cũng vô vàn cách. Tôi biết
mình không muốn truy đuổi tên Harvey. Tôi nhìn Ray và biết lý do vì sao
mình đang ở đây. Để giành lấy một mảnh thiên đường mà tôi chưa từng được
hưởng.

“Đến tiệm sửa xe mô-tô của Hal Heckler,” tôi nói, giọng chắc nịch.

“Sao cơ?”

“Bạn hỏi thì mình trả lời đấy,” tôi nói.

“Ruth ơi?”

“Sao?”

“Tớ hôn bạn lần nữa được không?”

“Được”, tôi đáp, mặt đỏ ửng lên.

Trong
lúc chờ nóng máy xe anh chàng chồm người sang phía tôi, rồi môi chúng
tôi lại chạm nhau, cô Ruth đang đứng kia, thuyết giảng cho những ông già
đội mũ bê-rê, mặc áo cổ lọ đen đang giơ bật lửa lên cao huơ qua huơ
lại, hô tên cô nàng nhịp nhàng như ca hát.

Ray ngồi thẳng người lại, nhìn tôi hỏi: “Có chuyện gì thế.”

“Khi bạn hôn, mình nhìn thấy thiên đường,” tôi đáp.

“Thế thiên đường trông ra sao?”

“Mỗi người thấy một khác.”

“Tớ muốn biết rõ chi tiết,” anh chàng mỉm cười nói. “Cụ thể.”

“Làm tình với mình đi,” tôi đáp, “rồi mình sẽ kể cho nghe.”

“Bạn là ai?”, anh chàng hỏi, nhưng tôi biết là chính anh chàng cũng không rõ mình hỏi gì.

“Máy nóng rồi đấy,” tôi nói.

Tay
anh chàng chụp lấy cần số mạ kền bóng loáng cạnh tay lái, rồi chúng
tôi, một trai một gái, lái đi - bình thường như chuyện thấy hàng ngày.
Nắng chiếu vào tầm mica vỡ trên mặt đường cũ vá víu khi anh chàng cho xe
quay đầu lại.

Chúng tôi lái xuống cuối đường Flat rồi tôi chỉ vào
con đường đất phía bên kia mỏm Eels Rod Pike dẫn đến chỗ từ đó chúng
tôi có thể băng qua đường xe lửa.

“Chẳng bao lâu nữa mọi thứ ở đây
sẽ thay đổi hết,” Ray nói trong lúc phóng xe qua bãi đá dăm để chạy vào
con đường đất. Đường ray xe lửa một hướng đi về thành phố Harrisburg,
hướng kia dẫn đến Philadenphia, suốt dọc đường có những tòa nhà đang bị
phá sập, nhiều gia đình gốc gác ở đây lâu đời dọn đi, các chủ hãng kỹ
nghệ từ nơi khác lại đổ đến.

“Bạn có định ở lại vùng này sau khi học xong không?”, tôi hỏi.

“Chẳng ai ở lại cả, bạn biết mà,” Ray đáp.

Tôi
gần như lóa mắt trước khả năng đó; trước ý nghĩ rằng giả thử vẫn còn
sống ở dương thể tôi có thể rời nơi này, tìm đến nơi khác, đi bất cứ nơi
nào tôi thích. Rồi tôi tự hỏi liệu trên thiên đường có giống như dưới
trần thế này không. Phải chăng điều tôi thấy mình chưa có là thú viễn
du, chỉ có được khi ta buông ra, không bám víu níu giữ gì nữa.

Chúng tôi chạy vào dải đất hẹp đã giải tỏa nằm dọc hai bên tiệm của anh Hal. Ray dừng xe lại, kéo phanh tay.

“Sao lại đến đây?”

“Bạn
nên nhớ bọn mình đang thám hiểm mà.” Tôi dẫn anh chàng ra sau tiệm rồi
với tay lên khung cửa cho tới lúc mò thấy chìa khóa giấu ở đấy.

“Làm sao bạn biết được vậy?”

“Mình đã thấy hàng trăm người giấu chìa khóa rồi,” tôi đáp. “Đâu phải là thiên tài mới đoán được.”

Bên trong mọi thứ vẫn y nguyên như trong ký ức tôi, không khí vẫn nặng mùi dầu nhớt.

“Mình phải đi tắm đây,” tôi nói. “Sao bạn không thoải mái như đang ở nhà của mình?”

Tôi
đi ngang qua giường, kéo dây bật đèn - mọi ngọn đèn trắng tí hon trên
đầu giường anh Hal liền ngời sáng, ánh sáng duy nhất ở đây, không kể
luồng ánh sáng đục chiếu qua cửa sổ con ở tường sau.

“Bạn đi đâu đấy?”, Ray hỏi. “Làm sao bạn biết chỗ này?”

Giọng anh chàng thảng thốt, nghe có nỗi hốt hoảng mới đây chưa có.

“Ray ơi, chịu khó chờ một lát,” tôi đáp. “Rồi mình sẽ nói cho nghe.”

Tôi
vào nhà căn buồng tắm nhỏ, cố ý để hé cửa. Lúc cởi hết quần áo của Ruth
và chờ cho nước đủ độ nóng, tôi hy vọng Ruth thấy được tôi, thấy cơ thể
của cô nàng, như tôi cũng đang ngắm, một thần hình hoàn mỹ đầy sức
sống.

Buồng tắm có ẩm và có mùi mốc, bồn tắm loang lổ sau nhiều
năm chỉ xả nước xuống ống thoát còn thì không làm gì khác. Tôi bước vào
bồn tắm cũ kỹ có chân hình móng, đứng dưới vòi nước. dù đã vặn mức nóng
tối đa, tôi vẫn cảm thấy lạnh. Tôi gọi tên Ray, bảo anh chàng cứ bước
vào buồng tắm.

“Tớ thấy bạn sau màn tắm mà,” anh chàng nói, quay nhìn chỗ khác.

“Có sao đâu,” tôi nói. “Mình thích thế. Cởi đồ ra rồi vào đây với mình đi”.

“Susie”, anh chàng nói, “bạn biết mình không làm thế được.”

Tim
tôi ngừng đập. “Bạn vừa nói gì?”, tôi hỏi. Tôi căng mắt nhìn mắt Ray
qua lớp ni lông màu trắng trong anh Hal dùng làm màn tắm: một vóc dáng
sẫm màu với hàng trăm chấm sáng viền quanh.

“Tớ nói rằng tới không làm thế được.”

“Bạn vừa gọi mình là Susie.”

Yên ắng hẳn, mãi một lúc sau anh chàng mới kéo màn tắm ra, thận trọng chỉ nhìn vào mặt tôi.

“Susie phải không?”

“Vào đây với mình,” tôi nói, mắt rưng rưng. “Vào đây với mình đi.”

Tôi
nhắm mắt lại, chờ đợi. Tôi cúi đầu hứng nước tỏa xuống, cảm thấy sức
nóng của nước bắn như kim châm khắp trên má, gáy, ngực bụng và vùng bẹn
của tôi. Rồi tôi nghe tiếng anh chàng mò mẫm cởi quần áo, tiếng khóa
thắt lưng rơi xuống sàn xi măng lạnh, tiếng tiền xu rơi khỏi túi quần
của anh chàng.

Dự cảm về hạnh phúc của tôi lúc này cũng giống như
ngày xưa còn bé thỉnh thoảng tôi vẫn có, khi nằm trên ghế sau, nhắm
nghiền mắt trong lúc bố mẹ lái xe; tin chắc rằng khi xe ngừng chạy là về
đến nơi, rằng bố mẹ sẽ nhấc mình lên bế vào nhà. Đó là dự cảm nảy sinh
từ lòng tin tưởng tuyệt đối.

Ray kéo màn che ra. Tôi quay lại đối mặt với anh chàng và mở mắt ra. Cảm giác bắp thịt chỗ mé đùi non co giật làm tôi đê mê.

“Em sẵn sàng rồi,” tôi nói.

Anh
chàng khoan thai bước vào bồn. Mới đầu anh chàng không đụng vào tôi,
nhưng rồi anh chàng lần tay theo một vết sẹo trông như một dải ruy-băng.

“Ruth bị thương trong trận đấu bóng chuyền năm 1975,” tôi nói rồi lại run rẩy.

“Bạn không phải Ruth,” anh chàng nói, vẻ mặt sửng sốt.

Tôi nắm bàn tay đã lần tới cuối vết sẹo, đặt nó dưới ngực trái của tôi.

“Em vẫn theo dõi cả hai người từ nhiều năm nay,” tôi nói. “Em muốn anh yêu em đi.”

Đôi
môi anh chàng hé ra định nói, nhưng cái điều đang nằm trên đầu lưỡi kia
quái lạ quá nên không thốt ra được. Ngón cái anh chàng mân mê núm vú
của tôi, còn tôi kéo đầu anh chàng sát người. Chúng tôi hôn nhau. Nước
từ vòi tỏa xuống hay cơ thể chúng tôi làm ướt đám lông lưa thưa trên
ngực và bụng anh chàng. Tôi hôn anh chàng, vì tôi muốn thấy Ruth lẫn
Holly, và tôi rất muốn biết họ có thấy tôi không. Dưới nước vòi hoa sen
tôi được khóc thỏa thuê và Ray hôn những giọt lệ đó nhưng sẽ chẳng bao
giờ hiểu vì sao nước mắt tôi tuôn tràn.

Tôi vuốt ve, sờ nắn từng
chỗ trên người anh chàng Tôi bọc lòng bàn tay quanh khuỷu tay anh chàng.
Tôi lấy mấy ngón tay tôi chải lông mu anh chàng. Tôi nắm lấy bộ phận mà
xưa kia tên Harvey đã ấn vào trong người tôi. Đầu óc tôi nghĩ chữ dịu
dàng, nhưng tôi bật miệng nói chữ đàn ông.

“Ray à?’

“Mình không không biết ngọi bạn bằng tên gì.”

“Susie.”

Tôi
đặt mấy ngón tay lên môi để anh chàng thôi không hỏi nữa. “Anh còn nhớ
tờ thư viết cho em không? Có còn nhớ tự xưng là gã người Moor không?”

Trong một khoảnh khắc cả hai chúng tôi đứng yên, tôi nhìn những giọt nước đọng trên vai anh chàng một thoáng rồi lăn xuống dưới.

Không
nói thêm một lời, anh chàng nhấc bổng tôi lên, còn tôi kẹp hai chân
vòng qua người anh chàng. Anh chàng dịch người ra xa vòi nước để tựa vào
thành bồn tắm. Khi anh chàng đã thâm nhập vào trong người tôi, tôi ghì
lấy khuôn mặt anh chàng, hôn bằng hết sức lực mình có.

Sau một phút dài, anh chàng rút ra. “Kể anh nghe ở trên đó ra sao.”

“Đôi
khi cũng giống như ở trường trung học,” tôi nói, chưa lấy lại hơi thở.
“Em chưa bao giờ đến tận đấy, nhưng ở thiên đường của mình thì em tha hồ
đốt pháo bông trong các lớp học hay chạy dọc hành lang tha hồ la hét.
Nhưng không phải lúc nào cũng thế. Có lúc trong giống như ở Nova Scotia
hay Tangiers hoặc Tây Tạng. Thiên đường giống như mọi thứ mình hằng mơ
được thấy.”

“Ruth cũng đang ở đó sao?”

“Cô nàng đang tập diễn thuyết, nhưng sẽ lại về đây.”

“Thế em có thấy được chính mình ở trên đó không?”

“Hiện em đang ở đây mà,” tôi đáp.

“Nhưng em lại sắp đi mất rồi.”

Tôi không muốn nói dối. Tôi cúi đầu. “Đúng thế đấy, Ray ạ.”

Thế
rồi chúng tôi lại làm tình, trong bồn tắm rồi trong phòng ngủ, dưới ánh
đèn sáng hay ngôi sao giả. Những lúc anh chàng nghỉ lấy sức, tôi hôn
dọc cột sống, từng múi cơ bắp, từng nốt ruồi, từng vệt bớt của anh
chàng.

“Thôi đừng đi nữa,” anh chàng nói, rồi đôi mắt, hai viên
ngọc sáng ấy, nhắm lại, và tôi lắng nghe hơi thở nhẹ khi anh chàng chìm
vào giấc ngủ.

“Tên em là Susie,” tôi thì thầm, “họ là Salmon, nghĩa là cá hồi.” Tôi tựa đầu lên ngực anh chàng rồi thiếp đi.

Khi
tôi mở mắt, cửa sổ phía đối diện ửng màu đỏ sẫm, tôi hiểu mình không
còn nhiều thì giờ nữa. ngoài kia, thế giới mà tôi quan sát bấy lâu nay
đang sống và thở trên mặt đất nơi tôi hiện đang có mặt. song tôi biết
mình sẽ không đi ra thế giới đó. Tôi đã chọn dành hết khoảng thời gian
đó cho tình yêu - để rơi vào trạng thái mê đắm yếu đuối không cách gì
cứu độ, trạng thái mà tôi không thể cảm nhận ở thế giới bên kia - tình
cảm bất lực của con người, mặt tối và sáng của số phận nhân sinh - tìm
đường đi tới bằng cảm giác khi dò dẫm lần theo góc tường và vươn tay tìm
đến ánh sáng - tất cả nhằm mục đích tìm ra con đường trong một môi
trường chưa hề biết.

Cơ thể Ruth suy nhược dần. Tôi tựa đầu lên cánh tay ngắm Ray trong giấc ngủ. Tôi biết mình sắp phải đi.

Một lúc sau, khi Ray mở mắt, tôi nhìn anh, lấy ngón tay lần theo khuôn mặt anh chàng.

“Anh có bao giờ nghĩ về người chết chưa hở Ray?”

Anh chàng chớp mắt nhìn tôi.

“Anh học ngành y mà!”

“Không
phải chuyện tử thi, bệnh tật hay nội tạng hư hoại, ý em muốn nói về
những điều Ruth hay nhắc đến. em muốn nói về bọn em cơ.”

“Thỉnh thoảng anh có nghĩ tới thật,” anh chàng nói. “Anh vẫn luôn thắc mắc đấy chứ.”

“Bọn
em vẫn ở đây, anh biết không,” tôi đáp. “Từng ngày. Anh có thể chuyện
trò hay nghĩ đến chúng em. Đâu nhất thiết cứ phải cảm thấy buồn rầu hay
sợ sệt.”

“Anh vuốt ve em lần nữa nhé?” Anh chàng duỗi chân đẩy tấm khăn trải giường để ngồi lên.

Ngay
lúc ấy tôi nhìn phía chân giường của anh Hal có khối gì trông như mây
mù đứng bất động. Tôi cố tự thuyết phục rằng ánh sáng, khối bụi mà tia
nắng rọi qua, lại đánh lừa mắt mình. Thế nhưng, khi Ray đưa tay sờ vào
người, tôi chẳng cảm thấy gì.

Ray cúi sát xuống hôn nhẹ lên vai
tôi. Tôi không cảm thấy gì hết. Tôi lấy tay tự cấu vào người dưới chăn.
Vẫn chẳng cảm thấy gì. Khối mây mù ở chân giường dần dần hiện hình rõ
nét. Lúc Ray ra khỏi giường, đứng lên thì tôi thấy trong phòng đầy nghẹt
người, đàn ông lẫn đàn bà.

“Ray ơi”, tôi kịp gọi trước khi anh
chàng vào phòng tắm. Tôi thật muốn nói “em sẽ nhớ anh mãi” hay “ở lại
đây đi” hay “cảm ơn anh”.

“Gì cơ.”

“Anh nhớ đọc nhật ký của Ruth nhé.”

“Nhất định anh sẽ đọc,” anh chàng đáp.

Tôi
nhìn xuyên qua những bóng dáng tụ tập ở cuối giường, thấy anh chàng
đang mỉm cười với tôi. Thấy vóc dáng dong dỏng thân yêu của anh chàng
quay đi, bước đến bậc cửa. một kỷ niệm mong manh, bất chợt.

Lúc
hơi nước từ trong phòng tắm bắt đầu tỏa ra, tôi lần dò đến chỗ chiếc bàn
loại nhỏ dành cho trẻ em, nơi anh Hal nhét mớ hóa đơn và giấy tờ sổ
sách. Tôi lại ngẫm nghĩ về Ruth, về việc chính tôi không thể thấy trước
chuyện này - rằng một sự kỳ diệu mà Ruth vẫn mơ tưởng đến từ buổi hai
đứa gặp nhau ở bãi đậu xe lại có thể thành hiện thực. Tôi nhận ra là dù ở
thiên đường hay ở dưới trần thế tôi luôn muốn đánh đổi mọi thứ cho kỳ
vọng của mình. Mơ sẽ thành nhà nhiếp ảnh thú rừng, mơ giật giải Oscar ở
trường cao đẳng, mơ được hôn Ray một lần nữa. hãy xây mộng đi, rồi chờ
xem chuyện gì sẽ đến!

Tôi chợt thấy có cái máy điện thoại, thế là
nhấc ống nghe lên. Không kịp nghĩ ngợi gì, tôi quay số ở nhà, như khi
cầm ổ khóa lên để quay đĩa số thì tự nhiên biết ngay mã số nào.

Chuông reo tới lần thứ ba mới có người nhấc máy.

“Alô?”

“Em đấy à, Buckley,” tôi nói.

“Ai đấy?”

“Chị Susie đây.”

“Ai đấy?”

“Susie, em cưng, chị cả của em đây mà.”

“Tôi chẳng nghe thấy gì hết,” nó nói.

Tôi
trân trối nhìn máy điện thoại cả phút, rồi chợt ý thức họ đang có đó.
Giờ đây căn phòng đầy những vong linh thầm lặng. Có cả người lớn lẫn trẻ
em. “Các vị là ai? Từ đâu đến đây?” tôi hỏi, nhưng tiếng tôi nói không
biến thành âm thanh gì cả. mãi đến lúc đó tôi mới kịp nhìn thấy. Tôi
đang ngồi đấy nhìn những người kia, còn Ruth nằm, người vắt ngang mặt
bàn viết.

“Ném cho anh xin cái khăn đi,” Ray vặn tắt nước rồi gọi
vọng ra. Không nghe tôi trả lời, anh chàng bèn kéo tấm màn che. Tôi nghe
tiếng anh chàng bước ra khỏi bồn tắm, bước qua cửa. Thấy Ruth nằm anh
chàng chạy vội lại. Anh chàng chạm nhẹ lên vai Ruth, cô nàng mở mắt ra,
còn mơ mơ màng màng. Hai người nhìn nhau. Cô nàng không cần phải nói gì.
Anh chàng biết ngay rằng tôi đã ra đi.

Tôi nhớ có lần đi xe lửa
với bố mẹ, Lindsey và Buckley, tôi ngồi ghế ngược hướng, lúc đó xe chạy
vào đường hầm tối om. Cảm giác cũng giống như bây giờ khi tôi rời cõi
trần lần thứ hai. Trạm cuối dù sao cũng đã định sẵn, còn phong cảnh dọc
đường đã nhiều lần thấy qua. Song lần này tôi đi có bạn đồng hành, chứ
không phải bị lôi đi, và tôi biết là cả đoàn chúng tôi lên đường bắt đầu
một chuyến viễn du để đến một nơi xa xăm.

Rời cõi trần lần thứ
hai quả có dễ dàng hơn lúc quay trở lại trước đó. Tôi còn kịp nhìn thấy
hai người bạn cũ của mình ôm nhau, không nói một câu, trong căn buồng
sau tiệm sửa mô-tô của anh Hal, chưa thể nói thành lời về những gì xảy
đến với mình. Ruth mệt nhiều nhưng chưa bao giờ thấy mình hân hoan sung
sướng đến thế. Về phần Ray, những gì anh chàng mới trải nghiệm và những
khả năng sẽ phát sinh từ kinh nghiệm đó bây giờ bắt đầu thấm vào tâm
khảm anh.

Báo cáo nội dung xấu