Lão công thật thông minh - Chương 06
“ Buổi sáng tốt lành, lão bà.”
Không cần dậy sớm đi làm, có thể cùng người mình yêu ngủ
thẳng giấc cảm giác thất là tốt, Hà Xảo Tình mỉm cười chậm rãi ngẩng đầu lên,
nhận cái hôn của Niếp Huân.
“ Anh tại sao lại dậy sớm như vậy?” Cô hỏi. hắn đã làm việc
suốt một ngày một đêm cho nên chỉ cần có thời gian nằm trên giường nghỉ ngơi cô
đều mong rằng hắn có thể ngủ nhiều hơn một chút.
“ Em có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?” hắn bỗng nhiên
mím môi cười.
“ Mấy giờ?”
“ Buổi chiều rồi!”
Hà Xảo Tình mở to hai mắt lộ vẻ khó tin.
“ Sao có thể anh gạt em đúng không? Cho dù là ngày nghỉ ở
nhà em cũng chưa bao giờ ngủ vượt quá mười giờ, hiện tại không thể là quá trưa
được.” Cô lắc đầu tỏ ý không tin tưởng.
“ Em không biết điều này đại biểu cho việc gì sao?” hắn lấy
vẻ mặt đắc ý hỏi cô.
Cô hoài nghi nhìn hắn. đại biểu cho cái gì? Đại biểu cô thật
lười hay sao?
“ Đại biểu tối qua anh làm em mệt muón chết chứ sao!” hắn
cúi đầu khẽ cắn lỗ tai của cô nói.
Một trận khí nóng bỗng dưng dâng lên mặt cô, cô nhịn không
được trừng mắt nhìn hắn một cái. Nam nhân này thật sự là…
“ Hôm nay đến công ty giúp anh.” Hắn một bên hôn môi cô một
bên yêu cầu cô.
“ Hôm nay không được.”
“ Vì sao?”
“ Hôm nay em phải trở về nhà một chuyến.”
“ Em về nhà lấy cái gì sao? Anh tưởng đồ của em đều đã
chuyển hết đến đây rồi!” hắn sửng sốt nhíu mày nói.
“ Không phải là về phòng trọ trước đây em thuê mà là trở về
nhà ở Tân Trúc.”
“ Em phải về nhà mẹ đẻ?”
Nhà mẹ đẻ hai chữ làm cho tâm tình Hà Xảo Tình từ tăm tối
trở nên sáng lạng.
“ Đúng trở về nhà mẹ đẻ bởi vì nơi này mới là nhà của em.”
Cô mỉm cười nhìn hắn
“ Anh cùng em trở về.” hắn ngẩng đầu nói.
Hà Xảo Tình lập tức dùng sức lắc đầu.
“ Không cần không phải hôm nay anh vừa vặn muốn kết toán, là
ngày bận nhất trong tuần sao? Anh không cần phải đi cùng em, một mình em về là
dược rồi.” cô nhanh chóng từ chối căn bản không phát hiện rằng mình đã giấu đầu
lòi đuôi.
“Em có phải là có chuyện gì quên không nói với anh đúng
không?” Niếp Huân lẳng lặng nhìn cô, đem ánh mắt cương trực nhìn cô.
“ Xảo Tình?”
Hắn thật sự nghiêm túc, không kiêu cô là lão bà mà gọi thẳng
tên
Em còn chưa nhắc tới anh với người nhà. Trầm mặc trong chốc
lát hà Xảo Tình rốt cuộc cũng trả lời.
Niếp Huân tâm sinh hờn giận lập tức nhăn mày, cảm thấy có
điểm thất vọng.
Vì sao? Hắn trầm giọng hỏi cô
Chẳng lẽ em muốn thay đổi chủ ý căn bản không muốn kết hôn
cùng anh.
Không phải! cô lập tức trả lời.
Như vậy thì là vì sao? Chúng ta ở chung đã được một tháng,
dựa theo kế hoạch thì nửa tháng sau sẽ kết hôn mà tại sao em vẫn chưa kể cho
người nhà nghevề anh.
Hà Xảo Tình trầm mặc không lập tức trả lời vấn đề hắn
hỏi, nhưng trên mặt lại dần dần bị một cỗ tối tăm bao phủ.
Niếp Huân không có thúc giục cô, kiên nhẫn chờ cô mở miệng
“ Ông nội em có tổng cộng ba người con trai và bốn người con
gái.” Cô chậm rãi nói
“ Bác cả em đã qua đời từ rất sớm, bác hai kết hôn hai lần,
vợ đầu tiên của bác vì không sinh được con trai nên bị ép li hôn. Vợ thứ hai
của bác là do gia gia làm chủ cưới vào nhà tuy rằng không thể sinh được con
trai nhưng vẫn có thể tiếp tục làm con dâu Hà gia. Ba em cũng kết hôn hai lần,
mẹ của em sinh được bốn nữ nhi ở lần sinh thứ năm vì sinh khó nên qua đời.
Không đến nửa năm sau, ba ba nghe lời gia gia cưới mẹ hiện tại của em vào nhà.”
“ Mẹ hai em chính là cô con dâu thứ tư mà Hà gia cưới về,
vào cửa chưa đến một năm đã sinh ra được trưởng tôn cho Hà gia, cho dù sau này
bà chỉ sinh được hai nữ nhi không thể sinh thêm con trai nhưng cũng không làm
ảnh hưởng đến địa vị trong Hà gia của bà. Cho dù, cháu trai duy nhất trong nhà
vì được cưng chiều từ nhỏ nên không có học vấn cũng như nghề nghiệp lại hay đi
xung quah gây chuyện thị phi nhưng trong lòng ông bà nội hắn vẫn là đại bảo
bối. Mà bọn em từ đầu tới cuối đều là những người bồi thường tiền cho hắn”.
“ Đối với anh mà nói em chính là vật báu vô giá so với bảo
bối càng quí hơn” Niếp Huân ôm cô vào lòng ôn nhu nói.
Hà Xảo Tình miễn cưỡng mỉm cười một chút.
“ Nhà của em có quan niệm trọng nam khinh nữ, họ không coi
trọng cháu gái nên đối với con rể cũng bị đối xử không tốt. Đó chính là tình
cảnh của ba anh rể của em, anh rể thứ hai của em cũng chính vì thế mà mà cùng
chị hai em li hôn. Còn hai anh rể còn lại hiện tại nếu không phải về Tân Trúc
liền không về, một năm số lần trở về thiếu một lần liền thiếu.”
“ Em lo lắng anh cũng như bọn họ sao?” niếp Huân ôn nhu hỏi
cô.
“ Không phải là em lo lắng mà là em không hi vọng.” vẻ mặt
cô tràn ngập lo lắng nhìn hắn và nói
“ Niếp Huân, kết hôn là chuyện của hai người chúng ta em hi
vọng có anh làm lão công là tốt rồi không cần phải làm con rể hay cháu rể tốt
của Hà gia đâu”
“ Em không phải cho rằng anh sẽ giống như anh rể thứ hai của
em, cuối cùng phải lựa chọn li hôn chứ?”
Hà Xảo Tình dùng sức lắc đầu
“ Em chỉ không hi vọng anh vì có quan hệ với em mà bị người
khác khinh rẻ. Nếu bọn họ đối xử với anh như các anh rể em thì em sẽ không nhịn
được cãi nhau cùng họ. Em không muốn anh nhìn thấy hình ảnh em cãi nhau cùng
người nhà.”
Cô biết anh rất khát khao tình cảm gia đình, luôn mong muốn
hòa thuận ấm áp, nhưng nhà cô ở Tân Trúc thì không có lấy 1 tia loại không khí
này, cô không muốn làm cho hi vọng của anh tan biến.
Niếp Huân giờ mới hiểu được rằng cô là vì anh mà suy nghĩ
như vậy.
“ Cảm ơn em.”
“ Thực xin lỗi” cô vì không cho anh được cảm giác ấm áp của
gia đình mà cảm thấy có lỗi.
Niếp Huân lắc đầu, cúi đầu hôn môi cô như là đang an ủi cô
muốn cô đừng nghĩ nhiều như vậy.
“ Em muốn đi xe khách hay là muốn anh lái xe đưa em về?” Sau
một lúc lâu hắn ngẩng đầu nhìn cô và hỏi.
“ Em muốn đi xe lửa.”
“ Vậy thì để anh đưa em ra nhà ga khi nào trở về thì gọi
điện cho anh, anh sẽ ra đón.”
“ Vâng.”
Đi ra khỏi nhà ga, Hà Xảo Tình ngẩng đầu nhìn quang cảnh bốn
phía trước mắt, điền viên, con đường nhỏ, cỏ dại, cột điện…
Đã một năm kể từ lần cuối cô trở về tân Trúc nhưng cảm giác
của cô là vẫn chưa đủ lâu bởi vì cô tuyệt không nghĩ sẽ trở về nơi
tràn ngập kỉ niệm tuổi thơ không hề thoải mái của mình.
Kì thật toàn bộ gia tộc nói người không muốn về lại Tân Trúc
nhất, không phải hai anh rể của cô, mà chính là cô. Bởi vì từ sau khi tốt
nghiệp đại học, kinh tế độc lập, đã qua sáu năm nay số lần cô về nhà ngay cả
năm đầu ngón tay đếm vần còn thừa, hơn nữa mỗi lần trở về nhà đều bị hạ tối hậu
thư, mà lần này chắc chắn cũng không ngoại lệ.
Ba mẹ thay phiên nhau gửi tin nhắn di động cho cô
hơn mười mấy lần, muốn cô hôm nay nhất định phải trở về nhà, nếu cô đến ngày
hôm qua không có gửi điện trả lời, bọn họ hôm nay sẽ tự mình đi đến Đài Bắc áp
tải cô trở về. Vì không muốn làm mọi chuyện trở nên ầm ĩ, cũng vì không muốn
cho bọn họ phát hiện sự tồn tại của Niếp Huân, cô đành phải trở về một chuyến.
Một trận cuồng phong thổi tới, làm rối loạn mái tóc dài của
cô, cô lấy tay chải sơ qua một chút ra đằng sau, xoay người đón gió từ trong túi
da cầm ra một chiếc buộc tóc, buộc tóc thành đuôi ngựa. Gió ở Tân Trúc lúc nào
cũng giống nhau đi.
Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng động cơ xe máy, thanh âm
từ xa đến gần, càng lúc càng gần cô hơn. Cô bước nhanh cước bộ di chuyển tránh
qua ven đường, nhường đường cái cho xe đi qua.
“Chị tư?!”
Một thanh âm quen thuộc kêu to làm cô trong nháy mắt ngẩng
đầu lên, chỉ thấy em gái Xảo Ngọc vẻ mặt kinh ngạc biểu tình, ngồi trên xe máy
nhìn cô.
“Em muốn đi đâu?” Hà Xảo Tình hỏi.
“Ba bảo em ra nhà ga chờ chị, không nghĩ tới chị lại trở về
sớm như vậy. buổi chiều chị không đi làm sao?” Hà Xảo Ngọc trong nháy mắt liên
tục hỏi cô.
“Ân.” Cô đáp nhẹ một tiếng, trực tiếp đi đến bên người cô em
gái, leo lên ngồi đằng sau xe máy. Đi xe buýt trở về nhà, ít nhất còn phải đi
nửa quãng đường nữa, có xe thay cho đi bộ là tốt nhất, bất quá-
“Lái chậm một chút.”
“Chị không tin kỹ thuật lái xe của em a!”
Cô chính là không nghĩ trở lại nơi gia đình không có ấm áp
kia quá sớm mà thôi.
“Chị tư, lần này chị đã lâu không về.”
“Chị trở về cũng chỉ làm cho những con người bảo thủ kia
tăng thêm phần tức giận mà thôi, trở về làm chi?” Hà Xảo Tình nhún vai.
“Nhưng thật ra em, một năm không gặp lại càng trở nên hấp
dẫn hơn.”
“Lại xinh đẹp hơn đúng không chị Tư xinh đẹp.” Hà Xảo Ngọc
cười một tiếng nói: “chị biết không, chị Tư? Các thầy giáo ở trường học đến bây
giờ vẫn ngẫu nhiên nhắc tới các chị mấy lần nha!”
“Chúng ta?”
“Chính là chị, Thi Ánh Điệp học tỷ, Ngôn Hải lam học tỷ, còn
có Quan Chi Yên học tỷ, bốn người các chị.”
“Hừ!” Hà Xảo Tình nhịn không được khẽ hừ một tiếng. cô mới
khinh thường bị đánh đồng cùng với ba kẻ địch thủ kia.
“Chị tư, nghe nói trước kia bốn người bọn chị rất có tiếng
tăm trong trường nha, chính là danh nhân trong trường học nha. Các chị đều xuất
sắc giống nhau như vậy, vì sao lại không hợp a?” Hà Xảo Ngọc tò mò hỏi.
“Em chưa từng nghe qua một núi không có hai hổ, một nước
không có hai vua sao?”
“Tựa như chị cùng ông nội có phải không?”
“Không phải, chúng ta bất đồng không phải vì bàn bạc chuyện,
mà vì không hài lòng đến nửa câu của nhau.’’
“Ha ha, xác thực.” cô cảm động cười ra tiếng.
“Xảo Ngọc, em có biết lần này bọn họ tìm chị trở về là có
chuyện gì không?”
Cô đột nhiên đem xe máy dừng lại ven đường, sau đó trầm mặc
một chút, mới không nhanh không chậm mở miệng: “chị không biết sao, chị tư?”
Vừa thấy tiểu muội phản ứng là biết ngay có sự kỳ quái.
“Nếu chị biết chị còn hỏi em sao?” Hà Xảo Tình thanh âm bình
tĩnh, từ trên xe xuống:
“Đã xảy ra chuyện gì, có phải Hà Hoài Phú lại gây ra chuyện
phiền toái gì, muốn chị quay về nghĩ biện pháp giải quyết?”
“Đúng một nửa.” Hà Xảo Ngọc đem động cơ tắt ngúm.
“Xảo Ngọc, hiện tại chị không có tâm tình cùng em chơi trò
đoán chữ.”
Cô nhịn không được muốn bức cung.
“Anh trai không biết từ khi nào thì bắt đầu, ở bên ngoài
thiếu nợ của người ta rất là nhiều tiền, hai tháng nay thỉnh thoảng lại có
người đến cửa đòi tiền.” cô cúi đầu, vuốt vòng chìa khóa nói.
“Chị chỉ biết, chị chỉ biết nhất định lại là vì bảo bối kim
tôn của Hà gia kia!” Hà Xảo Tình giận không thể át, cắn răng nói:
“Bọn họ muốn như thế nào, lại muốn chị đi ngân hàng vay thay
cho Hà Hoài Phú trả nợ sao?”
Cô lắc đầu.
“Lần này nghe nói món nợ lên đến rất nhiều.”
“Cho nên..” Hà Xảo Tình đem hai tay khoanh trước ngực, bước
ba bước đứng thẳng.
“Ngân hàng cho vay còn chưa đủ, muốn chị đi vay bọn cho vay
nặng lãi sao? Lần trước đi vay của tên họ Mãi kia để trả nợ, chị cũng đã nói
qua, lần sau không được viện lý do này nữa. lần này Hà Hoài Phú có bị chủ nợ
bắt đi chặt tay chặt chân, bọn họ cũng đừng tưởng chị lại bỏ ra một phân tiền
nào, thay hắn thu hồi cục diện rối rắm!”
“Ông nội cũng không tính muốn gọi chị ra xử lý hậu quả, chị
tư.” Hà Xảo Ngọc nhỏ giọng nói.
“Nha?” cô một chút cũng không tin.
“Ông định đem chị gả cho một kẻ có tiền, hôm nay gọi chị trở
về chính là đi xem mặt.”
Hà Xảo Tình nháy mắt khiếp sợ trừng lớn hai mắt, nghĩ đến
chính mình nghe nhầm.
“Em nói cái gì, Xảo Ngọc? nói lại lần nữa.”
“Chị tư….” Cô cũng biết đây là tình huống khó xử, không biết
làm sao nhìn chị, không biết nên nói cái gì để an ủi mới tốt.
“Cho nên bọn họ tính đem bán chị để thay Hà Hoài Phú trả nợ
đúng không?” Hà Xảo Tình một trận trầm mặc, đột nhiên cười lạnh ra tiếng.
“Bọn họ có phải quá ngây thơ rồi hay không? Cho rằng chị còn
là đứa trẻ ba tuổi, rất ngoan ngoãn đi vào khuôn phép sao?”
“Ông nội cùng ba ba nói, nếu đem chị gả đúng như lời nói,
liền đem em hoặc chị năm cũng gả đi luôn.”
“Em nói cái gì?” Hà Xảo Tình kinh ngạc giận dữ nói.
“Chị tư, hiện tại em rốt cuộc biết tại sao chị cả, chị hai,
chị ba lúc trước lại kết hôn sớm như vậy, các chị ấy đại khái sớm biết rằng sẽ
có loại sự tình này phát sinh.” Hà Xảo Ngọc biểu tình bất đắc dĩ thở dài nói:
“Em biết chị nhất định sẽ không nghe lời ông nội an
bài, nhưng chị năm thật đáng thương, bởi vì từ trước cho đến nay em ấy không
dám làm trái lời ông nội hay ba ba, bọn họ muốn em ấy gả đi, em ấy nhất định sẽ
nghe lời. gả đi.”
Cô đã muốn tức giận đến nói không ra lời.
Rốt cuộc gia đình này là như thế nào, mà bọn họ muốn là
những cái dạng trưởng bối gì? Bây giờ đã là thế kỷ hai mươi mốt, thời đại quyền
tự do của con người được nâng cao, còn có loại sự tình muốn bán con gái để cầu hư
vinh, bọn họ tất cả đều điên rồi!
“Chị nhất định sẽ không cho Xảo Lệ hoặc em phải gả cho một người
mà em không yêu.” Cô lấy kiên định cam đoan.
“Chị tư?”
“Hai người các em đề đã qua tuổi mười tám, đã có quyền được
tự chủ. Nếu nói, ở lại trong nhà này cũng chỉ vì học phí cùng phí sinh hoạt,
lúc trước có thể là gánh nặng của chị, nhưng về sau chị sẽ nuôi được các em.”
“Chị tư…” Hà Xảo Ngọc nháy mắt cảm động, hốc mắt đỏ, thanh
âm cũng nghẹn ngào lên.
“Đi, chị cùng em về nhà thu thập hành lý. Đồ đạc đâu? Ở nhà
sao?”
“Ông nội sẽ không cho bọn em đi theo chị đâu, chị tư.” Cô
lắc đầu như gà mổ thóc.
“Chân là ở trên người các em, chỉ cần muốn đi thì đi được.’
“Chị nghĩ đi, nhưng món nợ của anh trai thì phải làm sao bây
giờ? Chủ nợ tới cửa đòi nợ, ba ba, mẹ, ông nội, bà nội, bọn họ phải làm sao bây
giờ?”
“Hà Hoài Phú vô pháp vô thiên là do bọn họ cưng chiều mà
thành hư, hiện tại bọn họ chính là tự gánh lấy hậu quả mà thôi.” Hà
Xảo Tình lạnh lùng vô tình nói.
“Chị Tư….”
“Cái gì cũng đừng nói nữa, về nhà trước rồi nói sau.”
Cô đã quên mất gọi điện thoại báo cho Niếp Huân biết cô đã
ngồi mấy điểm xe lửa đến Đài Bắc, Hà Xảo Tình thắng đến khi bước xuống xe lửa
thì trăng đã lên cao mất rồi, thế nên mới nghĩ tới chuyện này.
Còn muốn gọi điên cho anh sao?
Quên đi, vẫn là chính mình đón taxi có vẻ nhanh hơn, nhưng
như thế là trở về đối diện với gia đình lạnh giá kia sớm hơn một chút.
Thân thủ không nhịn được mà đưa tay lên chạm vào hai má, cô
nở nụ cười châm biếm trên đôi môi cánh hoa.
Đây là địa vị của cô trong nhà chẳng là cái gì cả, đối với
một đứa con gái một năm không thấy mắt, cháu gái, bọn họ chưa nói thương nhớ,
không một câu hỏi han ân cần, số lần gặp mặt còn không tính trên đầu ngón tay.
Thương tâm sao?
Cảm thấy bi thương sao?
Tuyệt không. Tâm đều đã chết thì làm sao có thể cảm nhận
được thương tâm hay bi thương? Cô chính là chỉ cảm thấy đồng tình cũng bất đắc
dĩ cho hai đứa em gái cùng cha khác mẹ kia thôi.
Bởi vì mẹ không còn ở trong nhà, bởi vì trước khi học võ
thuật, những chuyện thị phi do tên hỗn đản kia gây ra, dù sao cũng chính là anh
trai gây ra. Cho nên cô có vẻ lãnh khốc vô tình hơn.
Chậm rãi đi ra nhà ga Đài Bắc, di động trong túi da đột
nhiên vang lên.
Cô dừng lại cước bộ, lấy điên thoại di động từ trong túi da
ra, kinh ngạc khi thấy số điện thoại là của Niếp Huân. Không phải anh đã sớm
tới nơi này chờ cô đi? Bằng không như thế nào cô vừa mới xuống xe, điện thoại
của anh cũng vừa gọi đến?
Hà Xảo Tình quay đầu nhìn xung quanh, đồng thời tiếp nhận
điện thoại.
“Uy?”
“Lão bà, hiện tại em đang ở đâu? Lên xe sao? Mấy giờ đến Đài
Bắc?”
Mới đi được vài giờ thôi, vì sao cô lại cảm thấy rất nhớ
tiếng nói của anh?
“Em vừa đến Đài Bắc.” giọng nói của cô khàn lkhanf.
“Cái gì? Em đã đến Đài Bắc? như thế nào lại không gọi điện
cho anh? Em chờ anh một chút, mười lăm phút anh nhất định tới nơi.”
“Anh không cần đi nhanh đâu, từ từ mà đến, em sẽ chờ anh.”
Cô vội vàng nói.
“Được. Chờ anh.”
“Ân.” Cô đồng ý với anh, lập tức tìm chỗ ngồi xuống chờ.
Đám người trước mặt đến quay lại đi, có khá đông học sinh,
cũng có nhiều đôi tình nhân người yêu, những người vừa đi làm về, bất quá người
khiến cô chú ý nhất chính là một gia đình ấm cúng, mặc kệ là cha và con gái, mẹ
con hoặc bà cháu, người một nhà.
Nhìn bộ dạng bọn họ hòa thuận vui vẻ, cha con yêu thương âu
yếm lẫn nhau, hỏi han ân cần, miệng nói cười, biểu đạt chân tình thắm thiết,
lòng cô tràn ngập sự hâm mộ, lại tràn ngập cô đơn.
Ở trong trí nhớ của cô, cô có từng có được quá một ngày,
không, là có một khắc nào như vậy sao?
Đáp án là không có.
Cô không biết vì sao lại như vậy, mối quan hệ giữa con cái
và cha mẹ trong gia đình không phải là bình thường và phổ biến nhất trên thế
giới, không cần phải chìa tay ra liền chạm vào sự ấm áp sao? Vì sao cô đều đã
muốn đem hết sức lực, nhưng mà tại sao lại vẫn không thể chạm đến nó?
Trái tim đập mạnh và loạn nhịp khi cô nhìn thấy cách cô một
khoảng cách không xa có đôi cha và con gái, bé gái đại khái khoảng năm tuổi,
đang duỗi tay ra ý muốn được cha mẹ ôm lấy, nhưng cô bé vừa duỗi tay ra, ba cô
đã lập tức cười ngồi xổm xuống đem cô bế đứng lên.
Cô bé lộ ra nụ cười khoái trá, mẹ cô từ đằng sau đi tới nhìn
thấy tình huống vừa rồi, liền đem đứa con gái cùng chồng mình huấn thị một chút,
nhưng cô bé vẫn ngồi ở cánh tay của ba ba như cũ, ba cô cũng không đem cô thả
xuống dưới. hai người đều vẻ mặt cười vô tội, làm cho mẹ cô bé bất đắc dĩ trừng
mắt nhìn hai cha con bọn họ một lúc lâu, cuối cùng lắc đầu nở nụ cười đi theo.
Xung quanh bọn họ bốn phía tỏa ra hào quang hạnh phúc đến
chói mắt, làm cho cô không thể dời tầm mắt đi đâu. Cũng không biết chính mình
đến tột cùng đã nhìn bọn họ trong bao lâu, cho đến khi di động trong tay đột
nhiên vang lên, mới làm cô nhảy dựng lên.
Là Niếp Huân, anh đại khái anh đến thật nhanh. Hà Xảo Tình
nhận điện thoại.
“Uy?”
“Lão bà, em ở đâu?”
Cô nói cho anh biết vị trí, vừa mới nói xong liền thấy xe
anh đã dừng ở trước tầm mắt cô, đánh tay lái, chậm rãi đi sang bên rồi dừng lại
bên vệ đường.
Hà Xảo Tình lập tức thu hồi di động, hướng chỗ anh dừng
xe đi đến, đi được vài bước, không tự chủ được dừng lại cước bộ, lại một lần
nữa quay đầu lại nhìn thoáng qua một nhà ba người được hạnh phúc vây quanh kia.
Cô hy vọng bọn họ vĩnh viễn đều có thể hạnh phúc vui vẻ như vậy.
“Em vừa mới nhìn cái gì vậy?” sau khi lên xe, Niếp Huân tò
mò hỏi. Anh chú ý đến hành động vừa rồi của cô khi đi gần đến xe anh có hơi tạm
dừng quay đầu một chút.
“Người một nhà.”
Câu trả lời của cô làm anh ngây ngốc mạc danh kỳ diệu sửng
sốt một chút.
“Cái gì?”
“Có người một nhà ở nơi nào, ba ba, mẹ cùng một cô bé năm
tuổi. Không biết bọn họ là đang chờ xe, ba người bọn họ ở chung một chỗ nói nói
cười cười không ngừng, thoạt nhìn thật hạnh phúc.”
Ngắn ngủi vài câu nói mang theo cảm xúc hâm mộ cùng mê hoặc,
liền đã nói lên tâm trạng của cô hôm nay khi về Tân Trúc, Niếp Huân cái gì cũng
không nói, cũng không có hỏi, thân thủ trực tiếp đem mặt của cô áp sát vào
lòng, cúi đầu hôn môi của cô hỏi:
“Có đói bụng hay không? Muốn đi ăn khuya không?” anh săn sóc
hỏi.
“Vâng.” Cô trả lời, lập tức lại nghĩ đến cái gì lại sửa lại
lắc lắc đầu:
“Quên đi, không cần ăn cũng được.”
“Làm chi còn nói vâng, bây giờ lại nói không cần?” anh nhất
thời khó hiểu.
Hà Xảo Tình do dự, không biết có nên nói ra lý do cô sửa lời
nói hay không. Quên đi, dù sao vừa đến chỗ có ánh sáng anh cũng sẽ phát hiện
ra, cô sao không ở phía trước nói cho anh biết?
Cô nhẹ nhàng đẩy anh ra, thân thủ đem ánh sáng trong xe mở
ra chiếu sáng cả khoang, sau đó đem hai má sưng đỏ bên kia quay cho anh xem.
“Bởi vì em không muốn cho người khác hiểu nhầm anh động tay
động chân đánh phụ nữ.” cô lấy ngữ khí nhẹ nhàng hay nói giỡn nói.
Thấy mặt cô bị thương, Niếp Huân nháy mắt trừu nhanh một
cái, cả người bao phủ một cỗ tức giận muốn nổ tung.
“Là ai đánh?” anh lấy tiếng nói áp lực phẫn nộ lạnh giọng
nói.
Cùng với ánh mắt nổi giận nhìn nhau nửa ngày, cô rốt cuộc
thở dài đầu hàng.
“Ông nội của em.”
“Ông vì sao đánh em?”
“Bởi vì em chồng đối ông.”
“Chống đối ông cái gì?”
“Ông an bài hôn sự cho em.”
Trong nháy mắt anh trầm mặc cúi đầu, nhưng trên mặt tức giận
lại càng tăng thêm, đôi môi nhếch, cằm ẩn ẩn co rúm.
“Chừng nào em biết ông thay em an bài hôn sự?” vì sao không
nói cho anh biết? anh buộc thặt tâm hỏi, nhưng không đem câu nói cuối cùng nói
ra miệng.
“Hôm nay sau khi trở về mới biết được, ngay cả việc bọn họ
có hỏi em hiện tại có bạn trai không cũng không hề hỏi, liền ra lệnh cho em, nói
cho em biết hôn lễ đã an bài nửa tháng sau diễn ra.”
Câu nói đầu tiên của cô làm cho Niếp Huân thở dài nhẹ nhõm
một hơi, câu cuối cùng lại làm cho anh ngừng lại hơi thở, kinh hoàng đề cao tâm.
Hôn lễ?

