Xin chào, vợ đồng chí - chương 38 - 39

38.

 

Muốn Ăn Thịt

Đại đội trưởng Tiếu và Mai
Nhạc chờ hai cha con Tu Dĩnh và ông Tu cùng đi ăn cơm.

Bữa cơm này, nói thật Tu Dĩnh
không muốn đi. Vì Hùng Khải bị thương không thể ra ngoài, cô chỉ muốn ở cùng
với anh, thời gian hai người gặp nhau vốn dĩ đã không nhiều. Nếu đi ra ngoài
ăn, chỉ có một mình Tiểu Hùng nằm trong phòng. Tu Dĩnh không nỡ, hơn nữa cô
muốn cùng ăn với Tiểu Hùng, hai người có thêm chút thời gian dành cho nhau.

“Ba, ba và đại đội trưởng mọi
người đi ăn đi, con muốn chờ trong phòng với Tiểu Hùng.” Tu Dĩnh nghĩ sao nói
vậy.

Cho dù thế, cô biết quyết
định của mình nhất định sẽ bị ba gạt đi, cô quá hiểu tính ba cô rồi. Quả nhiên,
cô mới mở lời, ba đã gạt phắt đi: “Không được, ở bệnh viện thì ăn được cái gì?
Theo ba ra ngoài ăn.”

Ông Tu có cách nghĩ của ông,
một là bệnh viện chẳng có món gì ngon nên đương nhiên không đồng ý, hai là ông
không muốn để con gái ở riêng với Tiểu Hùng, còn nguyên nhân, ông không muốn
giải thích.

Song Tu Dĩnh cũng rất ương
bướng, cô quyết định việc gì thì đừng hòng thay đổi được: “Cứ làm thế đi, vả
lại chân con bị thương không đi lại được, mọi người đi ăn đi, con ở đây với
Tiểu Hùng.”

Ông Tu nghĩ tới cái chân bị
thương của cô, quả thật ra ngoài ăn không tiện, nhưng để cô ăn trong cái phòng
bệnh nhỏ xíu này ông lại thấy tội cho cô.

“Chú Tu, để Tiểu Tu ăn ở đây
đi, hai người họ không gặp nhau lâu rồi, để cả hai có thời gian riêng tư đi.”
Mai Nhạc ở bên khuyên nhủ.

Tuy ông Tu không vừa ý lắm
nhưng lo con không đi lại được lâu đành miễn cưỡng đáp ứng.

Bọn họ vừa đi, Tu Dĩnh liền
thở phào, thấy mặt Hùng Khải toàn mồ hôi bèn hỏi: “Vừa rồi anh sợ không?”

“Ba em dữ quá.” Hùng Khải vẫn
còn ớn lạnh vì màn vừa rồi.

Tu Dĩnh cười: “Thật ra ba em
chỉ là con cọp giấy thôi, nhìn dữ vậy chứ ông hiền lắm.”

Song Hùng Khải vẫn lo âu. Anh
không cho rằng thái độ và cử chỉ vừa rồi của ông Tu là giỡn chơi. Anh nhận ra
ông Tu không hề thích mình, trong lòng thầm nghĩ: nhất định phải làm chú ấy từ
từ thích anh.

Cơm do một binh sĩ mang tới,
vì thế Tu Dĩnh không cần đi lấy. Thức ăn rất đơn giản, ba món mặn một canh, tuy
không phong phú nhưng hai người ăn rất ngon lành.

Do mặt phù nề, Hùng Khải ăn
rất khó khăn nhưng càng ăn anh lại càng thấy ngon.

“Ăn được không?” Tu Dĩnh đút
cho anh một muỗng cháo.

Hùng Khải không được phép ăn
đồ dầu mỡ nhưng món anh thích nhất lại là thịt kho tàu nên anh khá thèm thuồng.

“Anh muốn ăn thịt.” Hùng Khải
ồn ào “Anh chỉ bị rắn cắn thôi, bụng rất tốt mà, đâu có yếu ớt lắm bệnh đâu,
làm gì phải ăn nhẹ chứ.”

“Đâu được, bác sĩ nói anh ăn
đồ ăn dễ tiêu một chút, thịt sau này ăn. Ngoan, há miệng.” Tu Dĩnh đút một
muỗng canh.

Canh là canh trứng rong biển,
bác sĩ nói canh này vừa nhuận tràng, lại có dinh dưỡng nhưng Hùng Khải không
thích ăn rong biển.

Anh ngậm canh trong miệng,
nhăn mặt lắc đầu liên tục muốn nhè ra, lại bị Tu Dĩnh cản lại: “Anh mà nhổ là
em bắt ăn hết cả tô canh đấy.”

Hùng Khải không dám nhổ, mặt
nhăn mày nhó nuốt canh xuống, lại ồn ào: “Anh muốn ăn thịt.”

“Không phải nói rồi à? Bây
giờ anh không nên ăn đồ dầu mỡ, bữa khác ăn thịt, ngoan.” Tu Dĩnh dỗ anh như dỗ
trẻ con.

“Không, anh muốn ăn thịt.”
Nói rồi anh ôm choàng lấy eo Tu Dĩnh.

Tay Tu Dĩnh đang gắp rau bị
anh ôm làm rau rớt xuống người, cô hờn dỗi: “Anh làm gì thế? Thấy rau rớt hết
rồi không.”

“Không ăn rau, anh muốn ăn
thịt.” Hùng Khải lại cứng đầu, nhất quyết không buông cô ra.

Lúc này Hùng Khải đặc biệt
giống trẻ con, bộ dạng vô lại nhìn rất đáng yêu, Tu Dĩnh dở khóc dở cười.

“Rồi rồi, bữa chiều mua thịt
cho anh ăn.”

“Không muốn, ăn bây giờ cơ.”
Hùng Khải ôm càng chặt hơn.

Bấy giờ Tu Dĩnh mới phát hiện
Hùng Khải bất thường. Hai mắt sáng ngời, nhìn cô đăm đăm, tay cũng không yên
phận nhích dần từ eo cô lên, sau đó dừng lại trên ngực cô. Môi cũng không thành
thật, hôn lần từ vành tai cô tới khóe môi, tiếng thở dốc khiến tim người ta
giật thót.

“Tiểu Hùng, anh ôm em làm gì?
Thế này làm sao ăn cơm?” Tu Dĩnh gạt bàn tay trên ngực mình ra, ai ngờ móng
vuốt lại bổ nhào tới.

Biểu hiện của Hùng Khải quá
rõ ràng, thịt trong miệng anh không phải thịt thật sự, cái anh muốn là thịt
người thơm nức kia.

“Tiểu Tu…” Cửa đột nhiên bật
mở, Mai Nhạc bước vào, giật mình khi thấy hai người đang ôm nhau.

Hùng Khải vội vàng buông Tu
Dĩnh ra, lúc này da mặt Tu Dĩnh đã đỏ như quả táo, cúi đầu không dám nhìn vợ
đại đội trưởng.

Mai Nhạc xem như không thấy,
đặt mấy hộp đồ lên tủ đầu giường rồi nói “Cái này là ba em mua, sợ em không
quen đồ ăn bệnh viện nên bảo quán cơm gói mấy món.”

Tu Dĩnh xấu hổ không dám
ngẩng lên, hỏi: “Ba em ăn rồi à?”

“Chưa đâu, cùng nhậu với ông
Tiếu rồi. Hai người đấy uống rượu gặp tri âm, hết ly này đến ly khác rồi.”

Mặt Tu Dĩnh đen thui, cô quá
rành ba cô. Uống vào một ly là chẳng biết trời trăng gì nữa. Không cần Mai Nhạc
nói cô cũng biết lúc này ông uống rượu ra sao rồi.

Tiểu Hùng không lên tiếng,
mặt xụ một đống, chuyện tốt bị phá đám vui sao nổi.

Mai Nhạc nhìn cái mặt bí xị
của anh, cười thầm trong bụng, ngoài mặt lại tỏ vẻ nghiêm chỉnh, tầm phào vài
câu với Tu Dĩnh rồi chuồn mất trước khi Tiểu Hùng bùng nổ.

Mai Nhạc vừa đi, Hùng Khải
lại nhào lên ôm cô, nói giọng thèm khát: “Cục cưng, anh muốn em chết được.” Nói
rồi phủ môi lên môi Tu Dĩnh.

Tu Dĩnh không ngờ Tiểu Hùng
lại khao khát đến thế, trợn to mắt, nhất thời không kịp phản ứng.

Hùng Khải bật cười nhìn dáng
vẻ Tu Dĩnh: “Cục cưng, nhắm mắt, từ từ tận hưởng.”

Tu Dĩnh lại ngơ ngác nhắm
mắt, than thầm trong lòng: tinh lực của Tiểu Hùng đúng là dồi dào!

Cô không biết, năng lượng của
đàn ông xưa nay luôn dồi dào, đặc biệt là kiểu người nhìn no mắt như Tu Dĩnh
ngồi ngay bên cạnh, anh không xung động là xạo, không kích động không phải đàn
ông.

Ngọn lửa trong lòng Tu Dĩnh
bị Hùng Khải nhen lên, cô thở hổn hển, có phần căng thẳng.

“Đừng căng thẳng, từ từ hưởng
thụ.” Hùng Khải dụ cô, dẫn dắt, nhẹ nhàng mở cánh môi cô ra.

Lúc này, ngọn lửa trong lòng
Hùng Khải bốc lên càng lúc càng dữ dội, hận không thể nuốt luôn cô vào bụng
ngay tức thì mặc dù anh biết mình không thể. Bây giờ chỉ đành gặm cắn môi cô
giảm bớt nỗi khổ tương tư của anh.

Một tháng ngắn ngủi lại dài
như cả thế kỷ, nhất là nửa tháng kiểm tra, trong đó có bảy ngày dã ngoại sinh
tồn khiến anh càng khao khát Tu Dĩnh. Nhưng lúc đó, ngoại trừ nhung nhớ cục
cưng của anh ra không có cách nào cả, chẳng giống như bây giờ, thỏa mãn ôm Tu
Dĩnh, hôn hít, thậm chí là vuốt ve.

“Cục cưng, anh thật sự rất
muốn em.” Buông tha môi cô, mũi kề mũi, anh thì thầm.

Tu Dĩnh hít hơi, cô không
nghĩ Hùng Khải lại thẳng thắn như thế, nói thẳng ra ý nghĩ trong lòng, không sợ
cô hoảng sao.

“Cục cưng, em là của anh, mặc
kệ là bây giờ hay sau này, em không được rời khỏi anh.” Hùng Khải ôm cô nỉ non.

Tu Dĩnh đau lòng vô cùng. Có
lẽ thái độ của ba đã làm anh sợ, khiến anh không có cảm giác an toàn liền đồng
ý với anh: “Em sẽ không rời khỏi anh, bất kể là bây giờ hay sau này, em chỉ
thuộc về anh.”

Mặt Hùng Khải sưng phù do nọc
rắn và thiếu nước lâu ngày, trong khoảng thời gian ngắn cũng đã giảm bớt. Tuy
vẫn còn chỗ sưng nhưng đã nhìn ra được đường nét khuôn mặt.

Ở bệnh viện, Hùng Khải không
cần tham gia huấn luyện nữa, đương nhiên cùng Tu Dĩnh trải qua thế giới của hai
người. Chỉ là thỉnh thoảng, ông Tu lại đảo qua kiếm chuyện, cái mặt sa sầm của
ông làm người ta có cảm giác ông cố tình đến gây sự.

Hùng Khải còn ở bệnh viện nên
sau khi ăn xong, Tu Dĩnh lại cùng Hùng Khải đi dạo hoặc trò chuyện linh tinh.
Thời gian của Tu Dĩnh có hạn, lúc đó lãnh đạo chỉ phê duyệt cho cô ba ngày
nghỉ, ngày hôm sau cô liền bay tới thành phố X, ở đây với Hùng Khải ba ngày.

Sức khỏe Hùng Khải từ từ hồi
phục, mặt không còn tí dấu vết sưng phù nào nữa, tốc độ hồi phục cũng rất nhanh
nhưng vì muốn được ở cạnh Tu Dĩnh thêm ngày nào hay ngày ấy nên anh vẫn ở lại
bệnh viện.

Chân của Tu Dĩnh cũng điều
trị tại bệnh viện quân y. Hiệu quả điều trị của bệnh viện quân y đúng là khác
hẳn, ở đây có phòng điều trị bỏng chuyên nghiệp, do trong quân đội dạng tai nạn
này tần suất xảy ra rất lớn nên bác sĩ chuyên nghiệp hơn hẳn. Cái này làm ông
Tu khá hài lòng, dù sao Tu Dĩnh bị bỏng không nhẹ, khỏi sớm ngày nào tốt ngày
ấy.

Mới đầu, do vết thương trên
chân, Tu Dĩnh không thể đi ra ngoài mà ở trong phòng bệnh với Tiểu Hùng, sau đó
dần dần có thể ra ngoài đi dạo, thật ra chỉ vẻn vẹn hai ngày mà thôi.

Trong thời gian này bà Tu có
gọi điện thoại, hỏi sao cô và ba lâu vậy còn chưa về, nói mấy ngày nay Phương
Thành cứ tìm cô hoài. Tu Dĩnh chán nản, cái người này, không có chuyện gì sao
cứ thích tìm cô?

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo
điện tới liền. Nhìn thấy số Phương Thành, Tu Dĩnh không dám nhận, ấn nút tắt.
Nhưng không tới một hồi, điện thoại lại reo, cô lại tắt, gọi nữa, Tu Dĩnh bực
bội, anh ta không thấy chán sao?

“Sao vậy? Ai gọi thế, sao em
không nghe?” Mấy ngày nay Tiểu Hùng hồi phục rất khá, nên xuống giường tập hít
đất.

“Không có gì, một kẻ rất bực
mình.” Tu Dĩnh nói, lại bấm tắt lần nữa.

Điện thoại rốt cuộc cũng yên
tĩnh. Tu Dĩnh thở phào, không dè Phương Thành lại gửi tin nhắn: Tu Dĩnh, vì sao
không nghe máy?

Lời lẽ có vẻ tra khảo người
khác làm Tu Dĩnh bực mình. Cô thích nghe thì nghe, không thích thì tắt, anh ta
tra gạn cái gì? Làm như mình là gì của cô vậy, khiến cô cảm thấy khó chịu.

“Không có gì, sao em lại tức
hả?” Hùng Khải hình như không tin cô.

“Thật sự không có.” Tu Dĩnh
vội vàng nhét điện thoại vào túi.

Cử chỉ của cô khiến Hùng Khải
sinh nghi, trước đó anh không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy cô có vẻ lạ mà thôi
nhưng bây giờ cử chỉ của cô quá bất thường, nhất định có vấn đề.

“Có phải Phương Thành không?”
Hùng Khải hỏi dò, bởi vì anh không chắc chắn, chẳng qua tùy tiện vớ đại cái tên
đó ra hỏi thôi.

Tu Dĩnh biến sắc, mặt hết
xanh rồi tái: “Anh nói bậy gì đó.”

Thấy cô như thế, Hùng Khải
biết mình đoán đúng rồi, nghiến răng nói: “Quả nhiên là thằng đó.”

“Không phải anh ta, anh đừng
nghĩ lung tung.” Tu Dĩnh kinh hãi, ngoài miệng lại dỗ dành anh.

Hùng Khải lạnh mặt “Không
phải thì đưa điện thoại anh xem là ai gọi.”

Hùng Khải không phải người
thích điều tra điện thoại của bạn gái, cũng chẳng để ý bạn gái nói chuyện với
ai. Nhưng tên Phương Thành này quá nguy hiểm, nếu anh nhớ không lầm, Tu Dĩnh
từng nói muốn gả cho anh ta nên anh không thể lơ là được, bằng không bà xã dám
chừng cũng mất.

“Tiểu Hùng, anh kiểm tra em?”
Tu Dĩnh cũng tức lên, không phải vì chuyện này mất mặt bao nhiêu mà là thái độ
của Tiểu Hùng khiến cô không vui.

“Cục cưng, đừng giận, chỉ là
anh…”

Hùng Khải đang định giải
thích, lại nghe điện thoại trong túi Tu Dĩnh réo ầm ỹ, lúc này mặt anh cũng
xanh lè luôn.

Tu Dĩnh cũng há hốc miệng,
lần này thì không xong thật rồi, có để người ta sống với không đây? Ngọn lửa
trong lòng cô đùng đùng bốc lên.

Hùng Khải cắn răng không hỏi
gì nữa, chỉ nói một câu: “Anh đi mua ít đồ.” rồi đẩy cửa đi ra ngoài.

 

39.

 

Lựa Chọn

Hùng Khải vừa đi ra liền hối
hận.

Nói thật, anh không yên tâm
cái người tên Phương Thành, cũng không rõ Phương Thành này là người thế nào,
chỉ đoán chừng cũng là bộ đội. Tu Dĩnh thích bộ đội, anh biết rõ hơn ai hết.
Lúc đầu cũng vì bộ quân phục này Tu Dĩnh mới có thiện cảm với anh, dần chuyển
thành yêu, nên anh phải cám ơn bộ quân phục này mới phải, không phải sao?

Anh không đi xa, đứng ngay
ngoài cửa, chẳng phải anh có ý nghe lén mà vì anh vừa mới ra ngoài, Tu Dĩnh đã
nhận điện thoại, thế nên anh không muốn nghe cũng khó.

Trong phòng, Tu Dĩnh biết
nhất định Tiểu Hùng không đi xa, thật ra cô cũng không có ý tránh Tiểu Hùng để
gọi điện, chẳng qua không muốn anh hiểu lầm mà thôi. Nhưng bây giờ hiểu lầm
thật rồi, Tiểu Hùng đi hay không đi cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cô rất muốn
bảo Tiểu Hùng đừng đi nhưng lời ra đến miệng lại nuốt về. Mình cũng chẳng làm
gì, sao lại cảm thấy cứ như mình làm chuyện gì sai lè lè ấy, áy náy không thôi.

Vì thế Tiểu Hùng vừa đi cô
liền nhận điện thoại, cô biết Tiểu Hùng không có khả năng đi xa, cô muốn để
Tiểu Hùng nghe được. Điện thoại là của Phương Thành gọi, tên này thật sự là
không chịu thôi, vì thế giọng điệu rất khó chịu “Anh có chuyện gì vậy?”

Đầu bên kia, Phương Thành
nghe giọng Tu Dĩnh lạnh lùng thì ngây ra, anh chưa hề nghĩ cô sẽ lạnh nhạt xa
cách như thế.

“Dĩnh Dĩnh, em đang ở đâu
thế? Đến công ty tìm không thấy em, đến nhà cũng không gặp…” Giọng Phương Thành
nghe rất sốt ruột, nôn nóng muốn nói gì đó nhưng chưa nói xong đã bị Tu Dĩnh
cắt ngang “Xin hỏi anh Phương, tôi là gì của anh?”

Ngoài cửa, Hùng Khải vừa nghe
hai chữ ‘anh Phương’ liền nóng ruột muốn xông vào. Tên Phương Thành này muốn gì
đây? Gã định dụ dỗ vợ anh à? Quá lắm rồi! Nhưng tay vừa đặt lên nắm cửa, nghĩ
đến Tu Dĩnh lại rụt tay về, nắm đấm siết cứng ngắc. Chuyện này, Tu Dĩnh sẽ biết
cách xử lý ổn thỏa, nếu bây giờ anh xông vào, chẳng những không giải quyết được
gì mà còn khiến cô ghét bỏ. Vì thế anh chỉ có thể nhịn, nhưng cục tức này anh
không nhịn được. Nghĩ đến đó, lỗ tai đã dán lên cánh cửa, nghe bên trong vẳng
ra tiếng nói tức giận của Tu Dĩnh “Bạn? Bạn thì có thể tùy tiện điều tra hành
tung của tôi? Xin hỏi anh làm ở sở cảnh sát hay là sở điều tra? Cho dù anh có
làm ở hai chỗ ấy đi nữa, anh cũng không có quyền can thiệp đời tư của công
dân!”

Tiểu Hùng nghe đến đó bụng
lập tức khen giỏi, Tu Dĩnh trả lời tuyệt quá, rất hợp với tính anh, hưng phấn
tiếp tục nghe lén.

“Còn nữa, tôi không phải là
gì của anh, sau này hai chữ Dĩnh Dĩnh làm ơn đừng gọi, bạn bè thì không được
phép gọi nhũ danh của tôi.”

Dĩnh Dĩnh? Cái tên Phương
Thành đáng chết này, sao hắn dám gọi cục cưng của anh là Dĩnh Dĩnh, chỉ có anh
với cô chú mới có đặc quyền đó, hắn là rễ tỏi gì? Hùng Khải nghiến răng nghiến
lợi nghĩ, hận không thể xông vào giật lấy điện thoại chửi cho gã khốn Phương
Thành đó một trận, tiếc là bây giờ anh không thể làm thế, chuyện này Tu Dĩnh sẽ
tự giải quyết, nếu không đến mức bất đắc dĩ, anh không thể lỗ mãng.

Anh áp sát lỗ tai vào cánh
cửa, muốn nghe thêm nhiều hơn, bỗng nhiên bả vai bị người ta vỗ nhẹ, anh hất
tay ra, miệng lầm bầm “Đừng phá…” Song cái vỗ vai này không hề yếu bớt, ngược
lại còn có xu hướng nặng tay thêm. Hùng Khải giận dữ quay đầu, nhìn thấy người
đằng sau thì mặt anh từ tức giận biến thành kinh ngạc “Chú… chú Tu…”

Ông Tu nhìn Tu Dĩnh đang gọi
điện thoại trong phòng, lại nhìn vẻ mặt căng thẳng bất an của Hùng Khải, sầm
mặt nói “Cậu lại đây, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

Hùng Khải nghe lời, đi theo
ông Tu ra ghế dài ngoài hành lang bệnh viện, anh thấp thỏm ngồi xuống, nhưng
cặp mắt ông Tu giống như con báo săn mồi nhìn anh chòng chọc, mãi mà không lên
tiếng. Lúc anh cho là ông Tu định nhìn vậy cho đến hết ngày thì lại nghe ông
già hỏi “Cậu rất yêu Dĩnh Dĩnh nhà tôi?”

Hùng Khải đáp không cần nghĩ
“Yêu, yêu bằng cả mạng sống.”

Trong phòng bệnh, Tu Dĩnh
không biết Tiểu Hùng đã bị ba cô kéo đi, càng không biết ba cô nói gì với Tiểu
Hùng, cô còn đang mải đối phó Phương Thành. Lần này, cô nói rất rõ ràng trong
điện thoại “Xin lỗi, Phương Thành, tôi đã có người yêu rồi.”

Phương Thành bên kia trầm
mặc, thời gian im lặng thật dài, lâu đến nỗi cô tưởng bên kia đã ngắt điện
thoại thì nghe Phương Thành nói “Anh đoán ra được.”

Giọng Phương Thành rất bùi
ngùi nhưng Tu Dĩnh không có cách nào cả. Người cô yêu là Tiểu Hùng nên đành
phải xin lỗi Phương Thành thôi, tuy cô biết Phương Thành không có lỗi. Cô cứ
cho rằng tất cả tai vạ có thể trôi qua rồi, lại không ngờ đằng sau đó còn bao
nhiêu sóng gió nghênh đón mình. Lúc Phương Thành ngắt điện thoại có hỏi “Dĩnh
Dĩnh… không, Tu Dĩnh, chúng ta có thể làm bạn tốt không?”

Nói thật, Tu Dĩnh rất muốn từ
chối anh ta. Nhưng nguyên tắc của cô là không đắc tội với bất cứ ai, bởi vì nói
không chừng biết đâu sau này người đó sẽ giúp ích cho mình, còn như Phương
Thành này, quả thật có hơi phiền toái, chủ yếu là sợ tình cảm giữa cô và Tiểu
Hùng nảy sinh nguy cơ nên theo bản năng cô muốn từ chối.

Nhưng cô còn chưa kịp mở
miệng, Phương Thành đã bồi thêm một câu “Làm bạn cũng đâu có gì xấu đúng không?
Nói không chừng có lúc chúng ta có thể giúp được đối phương đó?”

“Nếu không ảnh hưởng đến đời
sống tình cảm giữa tôi và anh ấy, vậy thì làm bạn không có vấn đề gì.” Tu Dĩnh
nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn đồng ý.

Ngắt điện thoại xong, Tu Dĩnh
muốn đi tìm Tiểu Hùng. Cô đi ra ngoài dạo một vòng, sao mãi mà không thấy anh
về. Cứ tưởng là anh ở ngoài cửa, kết quả mở cửa ra chẳng thấy bóng dáng ai. Nếu
cô biết Tiểu Hùng bị ba mình kéo đi nói chuyện, chắc cô sẽ sốt ruột đi xem ba
và Tiểu Hùng nói chuyện gì.

Thật lâu, Hùng Khải mới quay
lại, vẻ mặt rầu rĩ không vui. Lọt vào mắt Tu Dĩnh tự động hiểu thành, vì chuyện
vừa rồi nên chắc chắn anh ghen, cô muốn giải thích “Tiểu Hùng, em…”

Hùng Khải nhìn cô, nhìn rất
chăm chú, bỗng dưng anh bước lên ôm chầm lấy cô, gác đầu lên vai cô lẩm bẩm “Cục
cưng, nhất định anh sẽ cố gắng, cho em một mái nhà yên ổn, nhất định mang lại
hạnh phúc cho em.” Giọng anh rầu rĩ khiến người ta rất đau lòng.

Tu Dĩnh cũng ôm lại anh, cam
đoan với anh một cách kiên định “Mặc kệ anh có giỏi giang hay không em đều
không rời bỏ anh. Trong lòng em, anh xuất sắc nhất, không phải bề ngoài mà là
bên trong.”

Hùng Khải không nói gì cả,
lòng anh rất buồn khổ. Anh nghĩ tới tương lai, nghĩ tới Phương Thành, càng nghĩ
tới Tu Dĩnh. Ngoại trừ tặng cho cô một trái tim nồng nàn say đắm ra còn phải có
sự nghiệp nữa, anh sẽ dũng cảm phấn đấu, trừ điều đó anh không biết mình có thể
làm được gì nữa.

Ba ngày trôi qua rất nhanh.
Trong ba ngày này, Hùng Khải trở nên trầm lắng, nói cũng ít, hình như tâm sự
nặng nề. Tu Dĩnh dù có vô tâm mấy cũng nhận ra được. Chẳng lẽ chuyện Phương
Thành gây cho anh đả kích lớn đến thế ư? Tu Dĩnh chỉ có thể lý giải như thế.
Nếu cô biết ông bố tốt của mình lén lút nói chuyện riêng với Hùng Khải, có lẽ
cô sẽ không ngây thơ cho rằng chỉ có Phương Thành mới gây ra phiền phức này.

Trước mặt Tu Dĩnh, ông Tu
không tỏ vẻ gây hấn với Hùng Khải như trước đó nữa, ngược lại, quan tâm đến
Hùng Khải làm Tu Dĩnh rất cảm động, cô tưởng ba cô thật tình đón nhận Hùng Khải
rồi.

Chân của cô điều trị ở quân y
viện đã đỡ hơn rất nhiều, đi lại không đau nữa. Nhưng ông Tu vẫn lo cho vết
thương của cô, nên cố gắng không để cô đi lại nhiều.

Ba ngày sau, Tu Dĩnh phải đi
rồi. Hôm nay là buổi tối cuối cùng họ ở chung với nhau, Hùng Khải nói anh cũng
sắp quay về doanh trại rồi. Một ngày này, hai người cùng nhau đi dạo trên lối
đi nhỏ trong viện quân y. Hùng Khải thương chân Tu Dĩnh bị đau, cứ đi mấy bước
lại dừng, hai người nghỉ một lát. Đến chỗ có ít người, bỗng dưng Hùng Khải cõng
cô lên.

“Tiểu Hùng, anh…” Tu Dĩnh
sửng sốt, ngẩn ngơ, cô không nghĩ Tiểu Hùng lại cõng cô.

Hùng Khải đáp “Anh đã muốn
cõng em từ lâu nhưng mãi vẫn chưa có cơ hội. Trước mặt có vũng nước, chân em bị
bỏng tốt nhất là không nên đi, để anh cõng em qua thôi.”

Tục ngữ có câu, từ một chi
tiết nhỏ nhặt có thể nhìn ra người đó thật tình hay không. Hùng Khải tinh ý thế
này khiến Tu Dĩnh rất cảm động. Có lẽ hành động khiến cô cảm động của anh không
nhiều lắm nhưng chuyện lần này, có thể tính là một.

“Cục cưng, nếu có một ngày
anh rời khỏi em, em sẽ thế nào?” Cõng cô, đột nhiên Hùng Khải hỏi một câu như
thế.

Tu Dĩnh ngây người, đáp ngay
lập tức “Em sẽ hận anh.” Sau đó giãy dụa tụt xuống, lấy làm lạ nhìn anh “Anh sẽ
bỏ em?”

“Không có, chỉ lấy ví dụ thôi
mà.” Hùng Khải cười cười.

“Tiểu Hùng, lấy chuyện này ra
làm trò đùa không vui tí nào, nếu như giả dụ thành thật, em sẽ hận anh suốt
đời.” Tu Dĩnh nghiêm túc nhìn anh.

Bỗng dưng Hùng Khải trầm mặc,
anh quay người ôm chầm lấy cô, nỉ non “Không đâu, không có ngày đó đâu. Mặc kệ
ra sao, anh sẽ làm cho mình có đủ năng lực bảo vệ em, có đủ năng lực mang lại
hạnh phúc cho em, bởi vì anh yêu em.”

Tu Dĩnh cảm thấy hôm nay Hùng
Khải rất kỳ lạ, nói năng lộn xộn, đã vậy còn ấp a ấp úng, muốn nói lại thôi
khiến cô nảy sinh nghi ngờ, cô hỏi “Tiểu Hùng, anh nhìn em này, nhìn thẳng vào
em mà nói cho em biết, có phải anh giấu em chuyện gì không?”

Tiểu Hùng nhìn mắt cô, mắt cô
rất đẹp, rất sáng, nhưng đôi mắt này khiến anh vừa cảm thấy êm đềm vừa thấy lo.
Anh cụp mắt xuống, chối “Không có.”

“Tiểu Hùng, anh đang nói dối?
Có phải chuyện Phương Thành khiến anh không vui? Em đã nói với anh rồi, em và
Phương Thành không có gì cả. Lần đó nói vậy chỉ vì muốn kích cho anh tỉnh sớm
thôi.” Điều đầu tiên cô nghĩ đến chính là Phương Thành.

“Không phải Phương Thành.”
Hùng Khải chậm rãi thở dài.

“Vậy là gì? Anh nói cho em
biết đi, em muốn biết.” Tu Dĩnh cũng rất nghiêm chỉnh, muốn truy hỏi kỹ càng
đến tột cùng là chuyện gì.

“Không có, cục cưng, em nghĩ
nhiều rồi. Anh đâu có giấu em gì đâu.” Hùng Khải tỏ vẻ thành thực, ánh mắt cũng
sáng ngời, hoàn toàn không giấu diếm gì cả.

“Sau này anh không được nói
như thế nữa, sẽ làm em đau lòng.”

Hùng Khải thắt lòng, bất chấp
còn có bệnh nhân, bác sĩ đi tới đi lui xông lên ôm chặt lấy Tu Dĩnh, hôn lên
vành tai cô “Xin lỗi, Dĩnh Dĩnh, sau này anh không nói đùa kiểu đó nữa, không
bao giờ. Anh nói rồi, anh muốn mang lại hạnh phúc cho em.” Nước mắt như suối
nhỏ trên má Tu Dĩnh.

Tu Dĩnh cảm giác mặt ẩm ướt,
ngước nhìn, liền thấy mắt Hùng Khải lấp lánh ánh nước. Cô đau xót, ôm cứng lấy
anh, dịu dàng thì thầm “Nhất định chúng ta sẽ vui vẻ hạnh phúc mãi mãi, không
ai được làm tổn thương ai. Là anh hay em đều không được phép làm người kia đau
lòng, nếu sau này anh làm chuyện có lỗi với em, nhất định em sẽ hận anh, từ đó
trở đi không gặp anh nữa.Em nói được thì làm được.”

Hùng Khải không ngừng gật
đầu. Cho dù đường tương lai có gian nan mấy đi nữa, anh nhất định sẽ nghĩ biện
pháp đi tới.

Bởi vì yêu, nên bận lòng. Bởi
vì yêu mà lo được lo mất. Cũng bởi vì yêu, nên khi tổn thương mới càng thêm
hận.

Tim Hùng Khải đang nhỏ máu,
anh thở dài thật khẽ, nghĩ thầm: Dĩnh Dĩnh, nhất định anh sẽ mang lại hạnh phúc
cho em! Cho dù mưa to gió lớn thế nào, anh cũng cắn răng vượt qua!

Hai người ôm nhau, không biết
trên lầu tòa nhà nào đó, có một cặp mắt đang nhìn họ chòng chọc, phía sau cặp
mắt đó, lại truyền đến một tiếng thở dài.

 

Báo cáo nội dung xấu