Dịu Dàng Yêu Em - Chương 241 -> 244

241.

Mộc Duệ Thần
nhìn người con gái ngồi trên người,
không kiềm chế được nữa, đưa tay lên vuốt ve, mơn trớn
từng tấc
da thịt của
cô.

Bộ ngực đầy
đặn, eo thon và nụ hoa ướt át kia đủ chỗ
cho một ngón tay, cả cơ thể
Ngải Ái đỏ
ửng, rên rỉ
mê người, ánh mắt cô vô cùng say đắm và
đê mê.

Anh biết cô đang rất khó chịu
và cũng biết rằng cô cần anh.

Một giây sau đó, Ngải Ái dùng cả
hai tay và chân cởi bỏ quần
áo trên người anh. Trong nháy mắt cả
hai gần như đều
trần như nhộng.

Cô vòng tay ôm anh thật
chặt.

“Sau khi em tỉnh lại, cấm
hối hận”.
[Hai vợ chồng
nhà này giống nhau ghê, "Cấm lộn
xộn", "cấm hối
hận" =))]

Mộc Duệ Thần
đỡ lấy
eo cô, dịu dàng thì thầm.

“Ừ…”. Cô tìm môi anh.
“Mộc Duệ
Thần… hôn em đi”.

Nghe cô gọi tên anh,
Mộc Duệ
Thần sung sướng cười rạng rỡ”.

“Em vừa gọi tên anh đúng không?”

“Mộc Duệ Thần”.

Không có được nụ hôn của
anh, như con mèo nhỏ uất ức,
bất mãn lắc
lư cả người, điên cuồng
tìm kiếm môi anh.

“Bé con, nói nhớ anh
đi”.

Cứ cho là anh hèn mọn trong lúc này cũng được, hoặc anh đang năn nỉ cô cũng được,
Mộc Duệ
Thần rất
muốn hỏi,
ánh mắt anh nhìn cô đầy khát khao, cả
người nóng bừng.

Ngải Ái mở mắt
ra nhìn Mộc Duệ Thần:

“Em… muốn…”. Cô cau
mày, khổ sở.
“Muốn anh…”

“Bé con”

“Cấm anh lộn xộn”.

Ngải Ái ra lệnh rồi
đẩy Mộc
Duệ Thần
xuống giường,
nhẹ nhàng nhấc mông lên tìm được vị trí cái đó nóng rưc…

Hai tay giữ chặt cánh tay anh, hít sâu, nhíu mày, cắn răng… ngồi
xuống.

“Ừm…”

“A”

Ngay sau đó, cả hai đồng thời
rên rỉ. Mộc
Duệ Thần
“A” một tiếng,
sau đó nắm tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, trên mặt vẫn
lộ vẻ
kinh ngạc.

Tư thế
nữ trên nam dưới, anh chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ làm với
bé con.

“A a a… Cấm anh động đậy!
Cấm anh!”. Cô thở hổn hển, đáng yêu ra lệnh cho anh… “Em lên… “

“Em chắc chứ?”. Anh càng kinh ngạc hơn, nhìn cô không chớp mắt.
“Anh muốn sau khi em tỉnh lại
cũng làm như thế này…”

“Anh! Đã bảo là anh đừng có nói chuyện!”

Ngải Ái quát lớn bắt
anh im lặng, cúi người dùng môi phủ
lên môi Mộc Duệ Thần, thỉnh thoảng
rên rỉ thành tiếng…

Môi bị chặn lại,
Mộc Duệ
Thần đỏ
mặt nhìn Ngải Ái ngồi trên người muốn
làm gì thì làm…

Mặt anh nóng bừng.

Bị cô gái này khiêu
khích, cả người anh như phát sốt và có cảm giác lúng
túng.

Cô to gan bắt nạt anh, những
lọn tóc đen như tảo biển
vờn quanh anh, trong khoái cảm của
cả hai, anh thấy cơ thể
trắng mịn
của cô ửng
hồng và xinh đẹp vô cùng.

Mộc Duệ Thần
nhìn cô xinh đẹp như
thế, đê mê không thể dời mắt đi bất
cứ nơi nào khác.

Hộc hộc… Những
tiếng thở
dốc và những
mùi hương nồng đậm lan tỏa
khắp căn phòng. Những lọn
tóc bết vào cơ thể, nhiệt
độ trong phòng tăng đột ngột.
Tình dục lấn
át cả đại
dương làm con người ta
không thể dừng lại.

Ngay cả mặt trăng cũng lúng túng vì không bịt mắt
lại được
đành dùng ánh sáng để che hai má.

*******

Ngải Ái ngồi trên Mộc
Duệ Thần
chủ động,
ép anh nhiều lần, mới mệt mỏi
nằm trên người anh.

Đêm khuya, cô rúc vào trong lòng anh, má áp vào ngực anh ngủ
say. Anh cúi đầu nhìn vẻ mặt mệt mỏi
như con chuột túi ôm chặt lấy
cô, không khỏi thở dài. Đôi tay vuốt ve những lọn
tóc ướt của
cô, Mộc Duệ
Thần mỉm
cười.

“Bé con”

Ngải Ái cảm nhận
được đưa tay vòng qua cổ anh, ôm thật
chặt.

“Vì em, anh nhất định phải
thành công”. Anh thấp giọng nói.

Cô cựa quậy dựa
vào vai anh, như đang mơ một
giấc mơ đẹp
khẽ nở
nụ cười.
Mộc Duệ
Thần ngây người như khi nhìn thấy nụ cười đó và ngây người rất lâu.

************

Bên trong xe tối om,
nhìn kỹ sẽ
thấy có một
người cao gầy ngồi rũ rượi.

Mắt anh ta đeo kính
râm, đầu ngón tay cầm điếu
thuốc, bật
lửa, khói thuốc bắt đầu lượn
lờ trong không gian chật hepk.

Mùi khói thuốc có thể át đi mùi của
cô còn sót lại.

Dập điếu thuốc,
người đàn ông nhếch môi cười khẽ, nếu
nhìn xa thì thấy rất quyến
rũ nhưng khi nhìn gần thì sẽ nhận
ra trong nụ cười đó có cả sự cay đắng.

Trong đêm tối yên
tĩnh, anh quay đầu nhìn vào căn phòng
còn sáng đèn trên tầng cao nhất.

Thuốc kích thích khá
mạnh, đủ
để cô mất
hết lý trí và cũng có năng lực để
khơi dậy ham muốn của
bất kỳ thằng
đàn ông nào.

Tháo kính xuống, đôi
mắt đã ướt
nhòe từ lúc nào.

Chắc là, nghĩ tới việc
cô khả năng quay về bên anh nên không kìm lòng được.

Không nhìn lên nữa,
khởi động
xe rồi lái vù đi.

Những gì anh đã hứa với
em chưa bao giờ anh thực hiện
được dù chỉ
là một lần.

Những gì anh vừa làm anh tin rằng
em sẽ không trách anh phải không bé con

Bởi vì, người đàn ông có tên là Mộc Dịch Triệt không hề
tồn tại
trong cuộc đời em.

@Mộc Dịch Triệt:
Fighting anh ui!

242.

Trên một hòn đảo nhỏ
biệt lập,
cây cối um tùm, trong ngôi biệt thự
màu trắng, một thiếu nữ nằm
trên băng ghế dài phơi
nắng, tay cầm một
cuốn sách.

“Tiểu thư
Angel!”. Một vài nhân viên nghiên
cứu mặc
đồng phục
màu trắng chạy tới, lớn tiếng:

“Gió nổi lên rồi, trời
sắp mưa, phải
vào trong thôi”.

Kiều An Kỳ gập sách lại
quay người nhìn họ:

“Ừ, tôi biết rồi,
đợi tôi một
lát, mỗi ngày chỉ được nhìn thấy ánh nắng
mặt trời
vào lúc này”.

“Tiểu thư
Angel, ba ngày nữa cử hình lễ
đính hôn của tiểu thư và cậu
chủ, chủ
tịch đã dặn
không được để xảy ra bất kỳ sự
cố nào. Tiểu
thư mau vào trong đi”.

Kiều An Kỳ nghĩ ngợi rồi
đứng dậy
theo họ đi vào phòng.

Trong sở nghiên cứu, tất
cả mọi
thứ đều
màu trắng, quần áo, nội thất ngay cả
thức ăn cũng có màu đơn
giản, cô rất hiếm khi được nhìn thấy
ánh nắng mặt
trời.

Nhìn cuốn lịch để
bàn, cô bước lại gần mắt lơ đãng.

Đây là ngày mà cô sẽ
phải đính hôn với cậu chủ sao?

Cốc cốc.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa,
sau đó cánh cửa màu trắng được
đẩy ra, Môc Lị Vi mặc áo bluse trắng đi vào.

Mộc Lị Vi đi đến
trước mặt
Kiều An Kỳ, ngồi xuống:

“Angel, em khỏe chứ?”

“Cảm ơn
chị, tôi vẫn khỏe”.

Giọng nói lạnh lùng khiến
Mộc Lị
Vi bặm môi.

“Ba ngày nữa, cô sẽ được
đưa về khu biệt thự
của Mộc
gia”.

Mộc Lị Vi đi thẳng
vào vấn đề.
“Chị có một
việc muốn
xin em, em đồng ý chứ?”

Kiều An Kỳ băn khoăn.
Từ chuyện
tai nạn xe xảy ra với chị Tiểu
Ai hai năm trước, cô không gặp gỡ Mộc Lị
Vi nữa, cô và Mộc Lị Vi bị cậu
chủ đưa đến
hòn đảo này, Mộc Lị Vi bị giam giữ
ở đây còn cô sống khá bình yên hơn những
ngày trước đây, nhưng
trong lòng cô luôn nghĩ tới việc bản
thân đã lừa dối chị Tiểu Ái, tối
không ngủ được.

“Lễ đính hôn của em, chẳng
lẽ em không muốn mời chị?”. Mộc
Lị Vi nhìn Kiều An Kỳ bằng ánh mắt chân thành. “Angel, chị biết
do chuyện của tiểu thư
Ngải mà em tránh xa chị”.

Mộc Lị Vi nghiêng đầu
cười.

“Nếu chị nói cho em biết
một tin em sẽ giúp chị tới khu biệt
thự của
Mộc gia chứ?”

Bắt gặp ánh mắt
không hiểu của Kiều An Kỳ nhìn mình, Mộc Lị
Vi từ tốn:

“Tiểu thư
Ngải vẫn còn sống. Hơn
nữa chị biết cô ấy ở
đâu”.

Mắt Kiều An Kỳ sáng lên: “Thật chứ? Chị nói là chị
Tiểu Ái vẫn
còn sống? Chị ấy ở đâu. Tôi muốn
đi gặp chị
ấy. Tôi muốn
gặp chị
Tiểu Ái để
giải thích với chị ấy”.

“Dĩ nhiên là chị
không lừa em”. Mộc Lị Vi nhướng mi mắt.
“Chị có thể
dẫn em đi gặp tiểu thư
Ngải với điều kiện… Em phải
đồng ý với
yêu cầu của
chị trước”.

Kiều An Kỳ suy nghĩ một lúc rồi
gật đầu:

“Được, tôi sẽ nghĩ cách đưa chị
đi theo, nhưng chị phải hứa
rằng sẽ
dẫn tôi đi gặp chị Tiểu Ái. Tôi muốn
nói chuyện với chị ấy”.

“Được”. Mộc Lị
Vi sảng khoải. “Lúc phía chủ tịch cho người
tới đón em, họ sẽ cho phép em đi cùng với hai nhân viên nghiên cứu để
theo dõi tình hình sức khỏe của
em, lúc đó em hãy chỉ tôi”.

Kiều An Kỳ gật đầu.

Mộc Lị Vi thấy
Kiều An Kỳ không nhìn mình nên cũng
không muốn tiếp tục ở lại
đây, ả đứng
dậy mở
cửa đi ra ngoài.

Ả thong thả đi dạp
bộ trên hành lang, đứng trước
cửa kính nhìn mây mù che kín bầu trời,
nhắm mắt
lại.

Sau khi chuyện xảy ra hai năm trước,
ả bị
cậu chủ
đày ra hòn đảo này, không thấy ánh sáng mặt
trời và không được rời khỏi đảo.

Ả biết, cậu
chủ sẽ
không bao giờ giết ả, cả đời
cũng không giết ả.

Nhưng cậu
chủ, chẳng
lẽ cậu
chủ muốn
Lị Vi phải
sống suốt
quãng đời còn lại ở đây sao?

Cậu ghét Lị Vi đến
vậy sao?

Lị Vi… thậm chú chưa bao giờ được nhìn thấy nụ cười của
cậu chủ.
Cậu chủ
đã tống Lị
Vi vào nhà tù này.

Mây đen giăng kín cả
bầu trời,
một tiếng
nổ rền
vang, trời bắt đầu đổ mưa như trút nước, cả hòn đảo chìm trong đêm tối.

Mộc Lị Vi giơ tay lên lau hàng nước mắt
không ngừng tuôn trào.

Đôi mắt xanh biếc âm u, dần
dần chuyển
sang màu đen không có nổi một tia sáng.

Ả mấp máy môi như hạ
quyết tâm điều gì đó.

Bước chân đi không
ngoảnh đầu,
đi vào trong bóng tối.

***************

“Còn bao lâu nữa?”

Vươn vai, Bắc Hàn hỏi người bên cạnh.
“Không biết giờ này cô bé đang làm gì, đã mấy
tháng rồi không gặp”.

Thanh Dạ nhìn đồng hồ
đeo tay, trả lời:

“Thiếu gia, còn khoảng ba tiếng
nữa sẽ
hạ cánh”.

“Tốt, đến lúc đó sẽ
luôn bị ghét người khác phá rối giấc ngủ”.
Bắc Hàn rút tay lại, tiện tay cầm một
quyển sách tâm lý lên đọc. “Thanh Dạ,
cô không cần phải ở đây, ra phía sau nghỉ ngơi đi”.

Thanh Dạ liếc mắt
nhìn chiếc violong cũ đặt trên bàn thiếu
gia, thiếu gia rất coi trọng nó, hai năm
nay đều mang theo bên người.

Nhưng cô chưa từng hỏi
về nó, sau đó cô đi ra sau máy bay.

********************

Ánh nắng ban mai rọi vào cửa
sổ, chiếu
tia óng ánh vào hai người đang ôm nhau
ngủ trên chiếc giường lớn, làn da trắng
nõn của người
con gái và làn da màu đồng của người
con trai tạo nên một bức
tranh đẹp.

Những lọn tóc xõa xuống
eo người con gái và phủ quanh hai người,
cô gái rất đẹp say sưa ngủ
khiến người
khác không nỡ đánh thức cô dậy.

Cách đó không xa chợt
phát ra tiếng nhạc chuông điện thoại inh ỏi,
cô gái nhướng mày quờ quạng.
Tay chạm vào nơi nào đó mềm mại ấm áp, Ngải
Ái nhận thấy
gối ôm hôm nay rất êm, cô đã ngủ rất say và mơ vô số
giấc mơ đẹp.

Nội dung giấc mơ đó thế này: Trong mơ cô đã gặp một chàng trai rất dũng mãnh.

Mặt cô đỏ ửng,
từ từ
mở mắt
ra, đột nhiên há to miệng khi nhìn thấy
gương mặt tươi
cười đẹp đẽ hấp dẫn
bao cô gái.

243.

Gương mặt
đó đang ghé sát vào cô, Ngải Ái nín thở, trừng
mắt nhìn người đàn ông trong giấc mơ của cô cứng
họng.

Đôi môi mềm mại như sợi
bông dán lên mũi cô, bên tai nghe giọng
anh thì thầm:

“Bé con, dậy rồi à?”

“Tôi đang mơ ư?”

Cô nhìn Mộc Duệ Thần,
chớp mắt
để xác nhận
mình đang trong mơ hay hiện thực.

“Dậy thôi bé cưng”.
Giọng nói đó vô cùng chân thật.

“Bé… bé cưng?”. Mặt Ngải Ái chợt đỏ
lên, ngồi bật dậy cúi đầu nhìn cơ thể
mình, ngực nude, phía dưới nude, cả
người nude.

Lại quay đầu nhìn Tổng
giám đốc Mộc
Duệ Thần
đang vặn người bẻ cổ, cũng nude.

“Á á á á á á á á á á á á á……………………”

Tiếng la hét kéo dài
tới năm phút có thừa cho đến
khi hết hơi mới
ngừng lại.

Mộc Duệ Thần
dựa vào đầu
giường ung dung thưởng thức
bộ dạng
thất xá thần
kinh của Ngải Ái, nghi ngờ hỏi:

“Bé con, mới sáng ra
mà em đã tràn trề sức sống
vậy ư?”

Ngải Ái nhìn anh hít
sâu, bình ổn lại tinh thần vô cùng hoảng hốt:

“Tổng giám đốc, đã có chuyện
gì xảy ra?”

“Em nói thử xem?”. Mộc Duệ
Thần mỉm
cười, ánh mắt xấu xa lướt qua cơ thể
trắng mịn
của cô.

Mặt Ngải Ái trắng
bệch, phẫn
nộ:

“Anh… cưỡng…”

“Sai”. Đặt ngón tay
trên môi cô khẽ lắc đầu. “Trợ lý Ngải,
người chủ
động là em”.

“Tôi không tin”. Ngải
Ái hét lên, gạt tay anh ra che ngực, kéo chăn đắp.
“Tôi muốn ra tòa tố cáo anh, đồ
sếp cuồng
dâm thích qui tắc ngầm”.

“Vậy em giải thích thế
này về những
dấu vết
này?”

Mộc Duệ Thần
chỉ tay từng
vết cào trên cơ thể, cổ
cũng có, trước ngực, dưới vai có một dấu
dâu tây nhìn rất rõ nét.

“Những vết này đều
là kiệt tác của trợ lý Ngải”.

Ngải Ái sợ tới mức nghẹn
họng, cô đột
nhiên che mặt, lẩm bẩm:

“Tôi… không lẽ giấc mơ tối
qua là thật”.

Cô chỉ nhớ được
rằng mình đã uống ly rượu của Mạnh
Á Xuyên, sau đó anh ta nói sẽ đưa
cô về nhà, sau đó nữa thì cô không tài nào nhớ được,
chỉ biết
rằng cô có diễn cảnh nóng dán mác 18+ với Mộc
Duệ Thần
và cứ tưởng
đó chỉ là giấc mơ.

Mạnh Á Xuyên rõ ràng
đã nói sẽ đưa cô về nhà sao lại
có thể trèo lên giường của
Mộc Duệ
Thần thế
này?

Đầu óc Ngải Ái xáo trộn.

“Trợ lý Ngải, sau một
đêm vui vẻ em định không chịu trách nhiệm?”. Giọng
nói như quỷ của Mộc
Duệ Thần
vang lên sau lưng, mặt Ngải Ái đen thui, quay đầu lại một cách máy móc.

Vừa quay đầu thì nhìn thất
Mộc Duệ
Thần không biết đã ngồi sau lưng
cô từ lúc nào, hai tay vòng qua
eo, cằm đặt
lên vai cô:

Gì mà sau một đêm vui
vẻ chứ?

“Tổng giám đốc”. Cô lắp
bắp. “Chúng ta cứ coi như chưa từng
có chuyện gì xảy ra được chứ?”

“Không được”

Mộc Duệ Thần
nhìn cô không chớp mắt.

“Định không chịu trách nhiệm?”

Đây mà là câu nói từ
miệng Tổng
giám đốc đào hoa à? Cô là con gái sao lại phải
chịu trách nhiệm được chứ?

Ngải Ái thấy không thoải
mái muốn né vòng ôm của Mộc
Duệ Thần
ai ngờ vừa
nhích một chút liền bắt gặp ánh mắt
lạnh lẽo
như muốn ăn thịt người.

“Cấm động đậy”.
Mệnh lệnh
không chút tình cảm, vòng tay cành siết chặt
hơn.

Ngải Ái run rẩy không dám động
đậy, mếu
máo:

“Tổng giám đốc, anh buông tôi ra đi, để tôi chuẩn
bị tâm lý, hai chúng ta hãy bình tĩnh đối mặt
với chuyện
này được không?”

Mộc Duệ Thần
phì cười bên tai cô:

“Anh rất bình tĩnh, cứ thế
này đi”.

Hu~~~~~~~ Cô không thể
nào bình tĩnh nổi.

“Vậy có thể cho tôi mặc
đồ vào không?”

“Có chút rắc rối”. Mộc
Duệ Thần
chỉ mớ
vải rách dưới
đất. “Tối
qua em đã xé rách quần áo của mình”.

Ôi, phải thật bình tĩnh, hít sâu nào! Cô không phải cầm
thú! Không phải. Ngải Ái tự
an tủi mình, sau đó nhắm mắt
lại hít sâu.

Một lúc sau đó mới bình tĩnh trở
lại, quay đầu nhìn Mộc Duệ Thần.
“Chúng ta đều là người trưởng
thành…”

Anh không ngước mắt lên, lẳng
lặng nghe cô nói.

“Đó là tình một đêm”.
Cô bình tĩnh nói. “Chúng ta đừng ai giữ trong lòng”.

“Bé con, em luôn vô tình như vậy”.
Mộc Duệ
Thần bắt
cô quay mặt lại, đối diện với
anh. “Trốn tránh luôn là tác phong trước sau như một
của em, đúng không?”

Ngải Ái cùi đầu, lí nhí như muỗi
kêu:

“Tôi đã có chồng sắp cưới”.

“Ừ, thế thì sao”. Giọng
nói của Mộc
Duệ Thần
cáu bẳn, nhìn nước mắt cô bắt đầu
trào ra. “Hẳn em là người rõ nhất,
em không yêu anh ta”.

Nghe câu khẳng định của
anh, Ngải Ái cúi thấp đầu,
nước mắt
nhỏ xuống
đệm, cắn
môi im lặng.

Trước khi Bắc Hàn xuất
ngoại, cô đã nhận lời cầu hôn của
anh, bên Bắc Hàn nhiều năm như vậy,
tình cảm không thay đổi, nhưng người
đàn ông có tên Mộc Duệ Thần
này tuy chỉ xuất hiện bên cô mấy ngày đã khiến
trái tim cô rung động rồi ma xui quỷ
khiến thế
nào còn ngủ với anh…

Cô khóc… Không phải
đau khổ vì đánh mất trinh tiết cho người đàn ông này mà là cô đã phản bội
Bắc Hàn, phản bội lại tình cảm
của bản
thân.

Nhưng… cô không hề thấy
đau lòng.

Ngẩng đầu nhìn Mộc
Duệ Thần
qua làn nước mắt, đẹp trai sáng chói khiến người
khác khó thở. Cô có cảm giác như mình đã mong chờ cái hạnh
phúc khi được có anh từ lâu lắm
rồi.

244.

NGỌT NGÀO

Ngải Ái không dám đối diện
với Mộc
Duệ Thần,
hoảng loạn
cúi thấp, nhẹ nhàng lắc đầu, phủ
định:

“Bắc Hàn đối xử rất tốt
với tôi, cực
tốt, so với
anh gấp ngànvạn lần..”

Mộc Duệ Thần
nhướng mày, nhìn cách cô trốn tránh:

“Bắc Hàn chưa
bao giờ quan hệ với
người khác, Bắc Hàn chưa bao giờ ngược đãi tôi, anh ấy luôn nghe theo tôi, Bắc Hàn thích nhất
là được cưng chiều tôi… Bắc Hàn…”

Cô gằn từng tiếng
một, Mộc
Duệ Thần
không hề cắt
ngang lời cô, chỉ nhíu mày lắng nghe.

“Bắc Hàn anh ấy…”

Sau khi nói vô số ưu
điểm của Bắc Hàn, Ngải Ái khựng
lại, không biết nói sao nữa.

Những ưu
điểm của Bắc Hàn có thể ghi ra cả
một cuốn
sổ, có lẽ
cho cô một ngày mộ đêm cũng không kể hết được,
không suy nghĩ vẫn có thể kể được. Nhưng khi cô ngừng lại mới chợt
nhận ra đó đều là những câu mà Thang
Tiểu Y ngày ngày rót vào tai cô, cô chỉ đang thuật
lại mà thôi, nếu có ai đó hỏi cô yêu Bắc Hàn vì điều
gì? Cô sẽ sửng sốt mà không biết phải
trả lời
thế nào.

“Anh ta sao?”

Mộc Duệ Thần
ghé sát vào cô, đôi mắt anh sâu thẳm. “Tiếp
tục đi, bé con, tôi đang nghe đây”.

Một mùi hương
bay vào mũi, Ngải Ái hoảng hốt.

Tại sao mùi của Mộc
Duệ Thần
cứ như một
loại rượu
cất trữ
lâu lắm chỉ
cần anh tới
gần liền
làm say người khác, không kiềm chế
được.

“Anh!”

Mặt cô đỏ bừng
do một phần
vì tức giận:

“Mộc Duệ Thần,
anh cố ý đúng không? Từ lần đầu tiên gặp
tôi anh đã có âm mưu…”

Mộc Duệ Thần
cười phá lên.

“Đồ ngốc, em không biết
rằng công ty Mộc thị tại Trung quốc
tồn tại
là vì em sao?”

Thừa nhận rồi!

Anh ta đã thừa nhận âm mưu đen tối của mình. Nhưng
lòng cô lại ngập tràn cảm
giác hạnh phúc.

“Anh có âm mưu gì?”. Không trốn tránh nữa,
cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Chỉ
vì tôi có ngoại hình giống bạn
gái của anh nên anh mới dùng trăm phương ngàn kế để tìm kẻ thế
thân đúng không?”.

Sau khi nghe cô chất
vấn, Mộc
Duệ Thần
không trả lời thẳng vào vấn đề
mà áy náy nói:

“Tôi sẽ làm cho em nhớ lại tất cả mọi chuyện.
Em chính là bé con của tôi, Ngải Ái”.

Ngải Ái lùi lại:

“Anh có bằng chứng gì chứng
minh? Video clip PS có thể làm giả, tôi không tin anh đâu”.

“Đó là lần đầu tiên của
hai chúng ta, em lại nói giả…” Anh thở
dài, khẽ lắc
đầu. “”Muốn
bằng chứng
chứ gì…?”

Lần đầu tiên. Được
anh nhắc, Ngải Ái sực nhớ ra, xốc
chăn lên tìm ra trải giường màu trắng,
ánh mắt đau khổ, không tìm được vết máu trong truyền thuyết, tại sao lại
không có dấu vết của xử nử
trên người cô”.

Hình như cô đã hiểu ra…

Cô cắn môi: “Nói vậy là… Tôi đúng là… “

Có lẽ lòng cô đã sớm tin anh, chỉ
là muốn tìm cho mình một lý do.

Mộc Duệ Thần
quấn chăn quanh người cô rồi
ôm cô vào lòng, giọng nói của anh nhẹ
nhàng như không muốn làm cô hoảng sợ:

“Anh ta đối xử tốt với em, so với
anh tốt gấp
ngàn vạn lần.
Anh ta chưa bao giờ quan hệ với
những người
phụ nữ
khác, cũng chưa từng ngược đãi em, anh ta nói thích việc được
cưng chiều em… Thậm chí anh ta đã dùng cách nào đó làm cho em
quên anh nhưng không thể thay đổi được
tình yêu của em”

“Ngải Ái, người em yêu là anh”

Giọng nói tự tin của
anh vang vang bên tai cô. Ngải Ái ngẩng đầu
nhìn anh, nghe tiếng trái tim mình đập mạnh.

Cô yêu anh, cô yêu anh, cô yêu Mộc Duệ Thần, Ngải
Ái yêu duy nhất Mộc Duệ Thần.

Những câu nói đó
quanh quẩn trong đầu cuối
cùng chốt lại mấy chữ… Ngải
Ái, mày yêu anh ấy.

“Anh sẽ không đối xử với tôi tốt
như Bắc Hàn..”. Bàn tay nhỏ bé của
cô nắm chặt
mép chăn, giọng nói đáng thương.
“Anh luôn ngược đãi tôi, ra lệnh cho tôi, tra tấn tôi, giờ còn đặt quy tắc
ngầm với
tôi”.

“Đó là do em chủ động”. Anh chỉnh.

Cô không quan tâm, nói tiếp:

“Hồi đầu đề cập đến
việc vi phạm
hợp đồng,
nhốt tôi trong phòng làm việc, còn dùng video clip để đe dọa
tôi. Tôi cứ tưởng mình đã có thể thoát
khỏi anh nhưng cuối cùng lại
ngủ với
anh…”

“Tôi… có nên tin anh không?”

Mộc Duệ Thần
chỉ cười
mà không nói gì, chờ cô nói tiếp.

Hít sâu, Ngải Ái ngẩng đầy,
bình tỉnh nói, mặt đỏ ửng:

“Cùng lắm… cùng lắm thì tôi chịu
trách nhiệm”.

Mộc Duệ Thần
cười rạng
rỡ.

**************

Tiếng chuông điện thoại
vừa nãy lại
phát inh ỏi. Ngải Ái nheo mắt, muốn nhảy
xuống giường,
không ngờ hai tay bị Mộc
Duệ Thần
bắt lấy
kéo lại rồi
đè cô xuống giường, nằm lên trên.

“Nếu đã như
thế thì hãy chịu trách nhiệm
ngay bây giờ”.

Anh cười, không nói
gì nữa cúi đầu xuống cắn lên làn da trắng
mịn của
cô.

“Khoan đã! Anh định
làm gì vậy?”. Ngải Ái hét lên, tức giận nhìn Mộc
Duệ Thần
nằm trên người mình. “Anh tránh ra, chúng ta còn chưa nói chuyện xong đâu”.

“Trật tự chút đi bé”.

“Anh tránh ra kia! Đừng
chạm vào tôi”

“…”

“Sặc…. Anh định làm gì tôi?”

“Bé con”

Anh dịu giọng ra lệnh,
ôm cơ thể mềm mại
của cô, mỉm
cười hạnh
phúc. “Ngoan nào”

Ngải Ái nghe tiếng trái tim mình đập dữ dội, nghệt
mặt ra:

“Tổng giám đốc, tôi có điện
thoại. Có thể là công ty gọi”.

“Ừ”. Tiếp tục
cắn, mút da thịt của bé con, mùi vị đã lâu anh không được thưởng thức.

Reng reng reng reng….

“Giờ là điện thoại
của anh kìa”

“Ừ”. Tay vuốt ve làn da mịn
màng, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn
đáng yêu. “Kệ nó đi!”

Ngải Ái ngẩng đầu
lên nhìn đồng hồ treo tường, nhắc:

“Tổng giám đốc, sắp
11 giờ rồi,
hôm nay anh có 3 hội nghị quan trọng…
Á…”

Miệng bị nụ
hôn của anh che kín, Ngải Ái mở
to mắt.

A…. Tên này không chịu
nghiêm túc làm việc… Ừ… Mà thôi… Dù sao… Đây cũng không phải là công ty của
cô.

Nghĩ thế, Ngải Ái vô tư nhắm
hai mắt lại,
nhẹ nhàng hôn lại anh, mặc kệ Mộc
Duệ Thần
muốn làm gì thì làm.

Cô nhìn gương mặt
đẹp trai sáng chói, trong lòng nghĩ tới khoảng
thời gian ngắn ngủi được gặp
anh nhưng anh dễ dàng hút hồn được
cô.

Tổng giám đốc Mộc
quả nhiên là một con hồ ly tinh chuyên
đi quyến rũ con người.

*************

Trong sân bay, người
đàn ông có đôi mắt màu xanh lam nhìn màn
hình chớp nháy không có người nhận,
tắt máy rồi
để qua một
bên, trầm tư.

Đằng sau có một chàng trai trẻ
mặc đồ
đen nhìn người đàn ông đó, nói:

“Thiếu gia, xe đã tới rồi.
Thiếu gia vẫn muốn đợi tiểu
thư Ngải Ái sao?”

Tiểu thư
Ngải không nghe điện thoại
của thiếu
gia, điều này thật hiếm thấy.

Người đàn ông được gọi
là “thiếu gia” không lên tiếng, đôi mắt
đẹp tĩnh lặng
không gợn sóng, màu xanh thăm thẳm trong đôi mắt
không hề có lực sát thương nào nhưng lại ẩn
giấu những
bí mật không ai biết được.

Buông cuốn tạp chí xuống,
Bắc Hàn thở
dài.

“Tôi đoán nhân lúc tôi đi vắng
đã có người tới cướp đồ của
tôi”.

“Thanh Dạ, gọi Mị,
người bạn
cũ của cô cho tôi”. Bắc Hàn lẳng
lặng nói. “Cho cô ba ngày, không quá khó
chứ?”

Thanh Dạ đút tay vào
túi quần, hơi nghiêng đầu, mặc
không cảm xúc:

“Không cần tới ba ngày, tôi nhất định sẽ đưa được
anh ta đến trước mặt thiếu gia”.

“Đừng cố sức,
giờ đi đi”.

Thanh Dạ gật đầu,
sụp mũ xuống
hòa vào trong đám đông đi sang hướng
khác.

Bắc Hàn vẫn ngồi
chỗ cũ, cầm
cuốn tạp
chí lên lật xem rồi ném qua một bên, đứng dậy
kéo hành lý ra khỏi sân bay. Bên ngoài
có một chiếc
Benz màu đen đợi sẵn, anh ngồi
vào trong xe nghe người lái xe cung kính
hỏi:

“Chào mừng thiếu gia đã trở
về, về
nhà trước hay sao thưa
thiếu gia?”

Bắc Hàn tay chống cằm:

“Đi tới nhà cô bé”.

“Vâng, thưa thiếu
gia”.

Người lái xe trả lời,
quay đầu xe, xe khởi động
rồi từ
từ lăn bánh về hướng nhà trọ của
Ngải Ái, từ
từ đi xa dần
cho đến khi không thấy đâu nữa.

Trong phòng chờ ở sân bay, cuốn
tạp chí ban nãy bị gió thổi tung lật soàn soạt,
có thể nhìn thấy một bài báo đăng tin
công ty Mộc thị thành lập chi nhánh tại Trung Quốc,
nổi bật
lên trên đó là ba chữ Mộc Duệ
Thần và ảnh
của anh.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.