Dịu Dàng Yêu Em - Chương 181 -> 184

181.

“Tóm lại, Bắc Hàn đi là do cậu hết”. Thang Tiểu Y nhìn Ngải
Ái. “Không những rời khỏi
trường… mà còn rời Trung Quốc nữa đấy”.

“Sao!”. Ngải Ái đứng bật
dậy hoảng
hốt. “Anh ấy
muốn đi đâu?”

“Chốt lại một
điều là một
đi không trở lại…”. Thang Tiểu Y hờ hững
quay người đi. “Trưa
nay sẽ lên máy bay. Nếu giờ
cậu tới
nhà anh ấy ít ra còn kịp ăn bữa
cơm trưa cuối
cùng với anh ấy”.

Nói xong, Thang Tiểu
Y bỏ đi.

Ngải Ái đeo túi xách
chạy ra khỏi
lớp, đi theo hướng Bắc Hàn vừa đi lúc nãy.

**

“Lị Vi, vết thương của
cậu chủ
không sao nữa rồi. Nếu chủ tịch
không có giao việc gì nữa thì con về
đi”.

Mộc Giản ngồi
trước bàn, nhìn vào cánh tay bó bột của
Lị Vi:

“Đừng mong đợi được
ở cạnh
cậu chủ.
Lị Vi, con không hợp đâu”.

“Cha đang đuổi con đi
sao”. Mộc Lị Vi đưa cánh tay không băng bột cầm
quả táo lên ăn. “Con bị như thế
này còn làm chuyện xấu được
ạ. Cha đừng
có lo”.

Mộc Giản thở
dài:

“Con gái, không phải
cha sợ con làm chuyện xấu
mà là sợ con lại bị thương.
Lòng tốt của cậu chủ cũng có hạn,
con thì luôn gây chuyện… Một ngày nào đó…”

“Được rồi cha!”. Mộc
Lị Vi cắt
ngang lời Mộc Giản đang thao thao bất tuyệt,
rút khăn giấy ra chùi miệng rồi
bật cười.
“Con đến đây là để cung cấp tin tức tốt
lành cho cậu chủ, khá hữu ích đấy ạ”.

Mộc Giản nhăn trán nói:

“Cha chỉ mong con không
giở trò gì ở đây”.

“Tất nhiên rồi ạ!”.
Ánh mắt Một
Lị Vi sáng lên rồi ném một xấp tài liệu
từ trong túi xách ra. “Con đã tìm được cái này – một
người có thể sinh con mang dòng máu chính thống
cho cậu chủ”.

Mộc Giản vội
vàng cầm xấp
tài liệu lên xem, nhìn hàng chữ chính giữa
đề tên cô bé kia, Kiều An Kỳ.

“Cô bé này…”

“Nó mới tới trung tâm nghiên cứu. Qua phân tích nhóm máu thì chỉ
có 50% thành công. Nhưng sau này con tìm hiểu ra được
trong lúc kiểm tra, con bé này đã âm thầm che giấu
nhóm máu của mình. Con cũng điều tra kỹ
rồi, nó có nhóm máu trùng với nhóm máu của
cậu chủ”.
Mộc Lị
Vi đứng dậy,
nhìn ra ngoài cửa nói. “Tin này với cả
chủ tịch
Mộc Gia và cả cậu chủ đều
là tin cực kỳ tốt. Nhưng con lại nói với cậu chủ…
Cha, con đang làm chuyện tốt mà phải
không?”

Mộc Giản cẩn
thận lật
tài liệu rã em, sau đó nghiêm nghị nói:

“Cô bé đó ở đâu. Hãy
dẫn cha đi gặp Kiều tiểu thư, cha muốn bảo vệ cô bé đó”.

“Angel”. Mộc Lị Vi gọi
với ra ngoài cửa, sau đó cửa mở, một
cô bé khoảng mười bảy tuổi với
vẻ mặt
sợ hãi bước
vào.

Cô bé có gương mặt
xinh đẹp, yếu đuối như một cánh hoa mỏng
manh, đáng thương, vừa bước vào trong đã lo lắng nắm tay lại, trốn
sau lưng Mộc Lị Vi.

“Chị Lị Vi”.

Đúng là cô bé đã từng
được cậu
chủ gọi
vào phòng.

Mộc Giản nghĩ ngợi
rồi nói:

“Cha sẽ bàn với cậu
chủ chuyện
này. Con hãy đưa cô bé tới khách sạn khác,… tạm
thời hãy giữ cô bé ở lại đây”.

“Dạ!”.

Mộc Lị Vi cười
tươi một cách xảo quyệt.
“Cha, người đáng thương
nhất trong kế hoạch
của cậu
chủ vẫn
là cô Ngải tiểu thư kia”.

“Lị Vi!”. Mộc Giản
to tiếng quát con gái, sắc mặt
thay đổi. “Chuyện đó không phải việc của
con”.

Mộc Lị Vi trừng
mắt nhìn đồng
hồ sau đó lôi Kiều An Kỳ đi ra ngoài.

Trong phòng khách sạn.

Kiều An Kỳ ngồi trên ghế
bất an.

“Lị Vi, em bắt buộc…
phải làm chuyện đó… với người được
gọi là cậu
chủ kia ạ?”

“Đúng thế! Nếu không em sẽ
phải quay trở lại trung tâm nghiên cứu ngày đêm bị
tiêm thuốc trong đau đớn, còn bị
nhốt lại
nữa”. Mộc
Lị Vi thay quần áo, nhìn ả trong gương, mắt
lấp lánh. “Em không thích cậu chủ ư?
Chỉ cần cậu chủ muốn
em, rồi sau đó sẽ cưới em đấy”.

Kiều An Kỳ nhìn tấm lưng trần
của Mộc
Lị Vi, nghi ngờ hỏi:

“Chị Lị Vi, chị
cũng thích cậu chủ mà? Sao chị lại để
cho em kết hôn với cậu chủ…”

“Chị ư?”.
Mộc Lị Vi quay mặt lại. “Chị
nghĩ việc trở thành vợ của cậu
chủ hợp
với em hơn”.

Nói xong, cô ta nện
gót giày cao gót ra cửa.

“Muộn rồi, chị
phải đi khám bệnh”.

“Khám bệnh?”

“Gặp bệnh nhân của
chị… tư vấn
việc uống
thuốc. Chị
là bác sĩ mà, phải không?”

Mộc Lị Vi đi rồi,
chỉ còn một
mình Kiều An Kỳ ngồi trong phòng khách sạn.

Trên gương mặt
được trang điểm kỹ càng không cảm xúc nhưng lại
che dấu đằng
sau đó là cả một vẻ mặt của
rắn độc.

Mày cứ đi mà làm cô
chủ của
Mộc gia, rồi
mày sẽ phải
sống dở
chết dở,
cứ tha hồ
mà ảo tưởng
đi nhé.

Người ả muốn
là cậu chủ,
mọi thứ
khác ả không quan tâm.

Như một
loại độc
dược không rõ tên đang lan tỏa khắp
người ả,
ăn vào trong mạch máu của ả
khiến ả
không thể nhẫn nhịn thêm được nữa,
nhất quyết
phải hành động.

***

Điện thoại tắt
máy suốt, tìm cả sân trường, Ngải Ái cũng không nhìn thấy bóng dáng Bắc
Hàn đâu cả.

Ngải Ái lật đật
gọi tới
nhà anh, dì nói anh vẫn chưa
về.

Đứng trước cổng
trường, Ngải
Ái lau mồ hôi, dưới ánh nắng mặt trời
chói chang, cô thở dài cái sượt:

“Bắc Hàn… anh đang ở đâu vậy”.

“Hồi nãy ăn mỳ ở cửa
hàng gần trường, trời ơi
thấy anh kia đẹp trai ghê”.

“Ừ, anh ấy cao ráo, có đôi mắt màu xanh lanh – đẹp
trai quá đi mất”.

“Cậu là sinh viên mới hả?
Thầy Bắc
dạy trường
mình mà cũng không biết hả? Nghe nói hôm nay thầy ấy đã nộp đơn xin nghỉ việc từ giờ sẽ không dạy
ở trường
mình nữa, chắc làm nhiều trái tim của các sinh viên nữa tan vỡ đây”.

Mấy cô bé sinh viên
đi lướt qua Ngải Ái nói chuyện rôm rả.

Nghe xong, Ngải Ái phấn chấn
hẳn lên, co chân chạy tới
tiệm mỳ mà cô và Bắc Hàn đã nhiều
lần ăn ở
đó…

182.

“Cậu chủ, ý cậu
chủ thế
nào?”

Mộc Giản trình tư liệu
về Kiều
An Kỳ, cung kính báo cáo chi tiết thông
tin mà Mộc Lị Vi đã cung cấp. “Tôi
nghĩ đây đúng là tin tức tốt lành cho cả
cậu chủ
và Ngải tiểu
thư, không biết ý cậu chủ
ra sao?”.

Mộc Duệ Thần
đặt tài liệu
xuống, dựa
lưng vào ghế, nheo mắt lại
đăm chiêu.

“Cậu chủ”.

“Sự việc đã đến
mức này thì tôi không thể đợi
thêm được nữa”. Ngón tay day trán. “Nhưng hiện
giờ tôi không có hứng thú ngủ
với người
con gái khác”.

“Tôi biết mọi tâm tư tình cảm của cậu chủ
đều dành hết
cho Ngải tiểu thư”. Mộc
Giản nói. “Cậu chủ đã không muốn thì việc
này sẽ tạm
gác lại. Tình cảm của cậu chủ
và Ngải tiểu
thư ngày càng thăng hóa, chắc
cô ấy cũng sẽ vì cậu chủ mà sinh con”.

Mộc Duệ Thần
đứng dậy,
phất tay:

“Tốt, không bàn vấn đề
này nữa, tôi phải chuẩn bị cho buổi
hội nghị”.

“Vâng, thưa cậu
chủ”.

Sau đó, Mộc Giản đi ra ngoài.

Mộc Duệ Thần
nhìn sấp tài liệu trên bàn, hít vào thở
ra thật sâu rồi cất vào ngăn tủ, không hề
đưa mắt nhìn thêm lần nào nữa.

Chỉ vì nhìn thấy ánh mắt
sâu sắc của
cô dành cho gã có đôi mắt màu xanh lam
kia mà hôm nay tâm trạng anh không được vui, cũng không thể suy nghĩ được bất kỳ điều
gì.

Gã đó anh đã sai người
đi điều tra, lí lịch trong sạch, gia đình
bình thường, không có bất kỳ vết
đen nào, rất khó để tra ra.

Tù gia Aziz, nơi thuộc
sở hữu
của xã hội
đen, một người có lí lịch sạch bong như gã sao có thể biết
tới nơi đó.

Nếu đã không điều tra được
điều gì thì chỉ có thể có hai khả năng. Một,
sự thật
đúng là như vậy, hai là gã có khả năng che dấu
bản thân kỹ
càng.

Không hiểu sao anh lại có cảm
giác sự đe dọa đến từ gã đó.

Hôm nay lúc bé con nghe thông báo gã rời trường
đã nằm dài trên bàn với bộ
dáng đau thương thấy rõ khiến anh thấy
lo…

Anh đã phải dùng mọi cách để
bảo vệ
tình yêu của mình một cách cẩn
trọng nhất
nhưng lại không bằng một
ánh mắt của
gã đó.

Trái tim anh lúc này đây đang dậy sóng. Đây không phải là
anh, một Mộc
Duệ Thần
quyết đoán.

Anh không thể biết được
chuyện này với anh là tốt hay xấu, chỉ
biết rằng
ở trước
mặt cô, trong anh xuất hiện
một thứ
cảm giác có tên là “yếu đuối”.

*

“Bắc Hàn”

Ngải Ái chống hông thở
dốc, ngước
mắt nhìn Bắc
Hàn đang ngồi nhìn ình cười, rã rời
đứng thắng
người dậy,
đi tới trước
mặt anh ngồi
phịch xuống
ghế, vừa
nói vừa thở
ra hơi:

“Anh… anh muốn đi thật ạ?”

“Ừ”. Bắc Hàn rót ly nước
đưa cho cô sau đó là khăn giấy.
“Từ từ
thôi em”.

Nhìn Ngải Ái cầm ly nước
tu ừng ực,
anh mỉm cười.
“Tới tạm
biệt anh hả?”

Ngải Ái đặt ly nước
xuống, nhìn vào đôi mắt xanh đang nhìn mình chăm chú, lặng lẽ
hít vào thở ra thật sâu rồi nhìn thẳng vào anh:

“Không phải ạ! Em muốn
khuyên anh hãy ở lại. Tối
qua em nói những lời đó với
anh không hề có ý muốn anh ra đi. Anh đừng vì em mà…”

“Đúng là anh vì em”. Anh cắt
ngang. “Vì em mà đến đây, vì em mà ra
đi, chỉ đơn giản
vậy thôi”.

Ngải Ái không trả lời.

“Ở đây, anh đã không
kìm được trái tim mình muốn theo đuổi
em nên anh đã đối xử thật
tốt với
em… Anh phải làm sao đây? Nhưng
anh lại không muốn khiến
em có cảm giác bị làm phiền, cũng không hề muốn
nhìn em tươi cười với người
đàn ông khác. Bé ngốc, em có hiểu ý anh không?”

Ngải Ái cúi thấp đầu
xuống:

“Vậy là… anh muốn đi thật
ư?”

“Nếu em muốn anh ở
lại thì anh sẽ không đi nữa”. Tay anh đặt lên trên tay cô, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ
nhắn. “Anh sẽ ở đây đợi em, đợi
mãi…”

Cô ngước mắt kên nhìn anh kinh ngạc.

“Tiểu Ái, anh đã ở bên em năm năm. Vì không muốn phá vỡ
mối quan hệ
giữa chúng ta nên anh chỉ cần được ở
bên cạnh em… Nhưng Mộc Duệ
Thần lại
dùng sức mạnh
của cậu
ta để có được
em”. Anh nắm chặt tay cô trong lòng bàn tay. “Thật
không công bằng với anh…”

“Anh à…”

“Em không hề cho anh
bất kỳ cơ hội
nào, anh đã bị em gạt qua một
bên”. Bắc Hàn cụp mắt xuống, hàng lông mi che khuất đôi mắt
màu xanh lam u buồn. “Có thể nói là đều
là lỗi của
anh chỉ muốn
cướp lại
em từ tay cậu ta…”

Ngải Ái vội rút tay về,
đứng dậy:

“Em… không muốn vì em
mà anh ra đi. Em chỉ muốn khuyên anh đổi
ý, nếu anh vẫn nhất quyết muốn
đi thì em không nói thêm gì nữa”.

“Em còn muốn chạy trốn
anh tới khi nào nữa”. Bắc Hàn đứng dậy,
bước tới
đứng trước
mặt cô, cúi đầu xuống.

“Trước đây, em không
hiểu nhưng giờ
khi em biết rồi vẫn trốn tránh anh, điều
đó không công bằng với anh. Bé ơi, hãy công bằng với
anh được không?”

Ngải Ái còn chưa
kịp nói gì thì Bắc Hàn đã nắm
tay cô kéo ra ngoài.

“Bắc Hàn… Anh định làm gì đấy?”

Cô hét lên muốn giật tay ra nhưng Bắc
Hàn đã vòng tay qua eo cô kéo đi.

Anh kéo cô đến con đường nhỏ
mà cả hai người đã đi tối hôm đó. Đoạn đường
này khá vắng vẻ, không có mấy người qua lại.
Bắc Hàn dắt
tay cô tới một băng ghế dài.

“Bắc Hàn”.

Cô sợ tới mức
tái mặt.

“Anh, anh định làm gì
thế?”

“Không làm gì cả… Tự nhiên, anh thấy
rất tức
giận”. Anh nói.

Nhìn cô một lúc, ánh
mắt anh chợt
sáng lên, sao đó cúi đầu bắt lấy
đôi môi cô:

“Ưm… ưm… ưm… Bắc
Hàn… Anh đừng thế…”

Lúc này đây, cánh tay Bắc
Hàn như gọng kiềm kẹp
chặt lấy
cô không có cách nào có thể thoát ra được. Nụ
hôn nóng rực của Bắc Hàn không có cũng
có tính chiếm hữu.

Anh ôm cô vào ngực, cứ thế
ngồi trên ghế hôn cô, tay còn sờ lên
ngực cô.

Ngải Ái giật mình, vừa
vùng vằng vừa đánh đấm:

“Dừng lại ngay! Nếu
không em sẽ hét lên đấy”.

“Bé ngốc, anh muốn có được
em”.

Anh thì thầm, nụ hôn cành mãnh liệt.

“Bắc Hàn! Em sẽ ghét anh đấy.
Thả em ra ngay!”

183.

Bắc Hàn không hề quan tâm tới
lời cảnh
cáo của cô, rút đầu vào cổ cô ra sức hôn hít, không kìm nén được sự
ham muốn đang thống lĩnh trong anh, như muốn
giải phóng tình cảm chôn sâu trong lòng nhiều
năm qua.

Anh ấy cũng ôm mình,
hôn mình, thậm chí còn muốn mình.

Trong nhục nhã, Ngải Ái giơ cao tay ra sức giáng thật
mạnh xuống…

Ba cái tát vang lên giòn dã, cả
hai đều sửng
sốt. Bắc
Hàn lúc này mới bừng tỉnh, nhận ra anh đã đè Ngải Ái xuống ghế từ
lúc nào. Nhìn cô căm phẫn, quần áo xộc
xệch, trên làn da trắng nõn có mấy
vết đỏ,
hơi sưng, chính là những kiệt
tác của anh.

“Anh xin lỗi”.

Anh cuống cuồng ngồi
dậy, cởi
áo khoác choàng lên người cô.

“Tiểu Ái, anh xin lỗi…”

Ngải Ái khoác áo của anh lên người,
cài nút áo lại, đứng dậy.

Cô quay đầu, nhìn vẻ mặt hối lỗi
của Bắc
Hàn, lắc đầu:

“Em không trách anh mà chỉ
trách bản thân mình…”. Cô bước chân đi. “Đáng lẽ em không nên đến tìm
anh”.

“Tiểu Ái!”.

Người phía sau nắm cánh tay cô nhưng vẫn lừng
khừng không kéo lại.

“Em cứ thế này mà bỏ
đi, anh sẽ hận bản thân mình đến chết
mất”.

Ngải Ái cắn môi một
lúc lâu, lòng đã thấy nhẹ nhõm hơn.

Cô quay đầu nhìn gương
mặt anh đẹp như tượng
điêu khắc, hào hoa cuốn hút, nghĩ tới
khoảng thời
gian năm năm hai người quen biết nhau.

“Bắc Hàn, em sẽ tự
chăm sóc mình thật tốt”. Cô mỉm
cười, đặt
tay lên tay anh. “Anh ấy sẽ đối xử tốt với em”.

Cô nhoẻn miệng cười,
có chút chua xót.

Băc Hàn biết rằng đây chính là sự từ chối anh của
cô.

Hai tay anh đặt lên hai
vai cô, nhìn chăm chú vào gương mặt
xinh đẹp của
cô:

“Ừm, vậy là anh yên tâm rồi”.

Ngải Ái cười tươi, gật
đầu:

“Thầy à, ở trên máy bay thầy nên chú ý tới những cô gái xinh đẹp. Chúc thầy sớm tìm được
bạn gái”.

“Được được”. Anh dõng dạc
nói. “Anh sẽ nghe lời em”.

Ngải Ái thả tay anh ra, nhìn vào đồng hồ
đeo tay.

“Đã tới giờ em hẹn
ăn cơm với anh ấy. Anh ấy
cũng không thích việc em đến muộn
đâu. Giờ em phải đi rồi”.

“Ừ!”. Bắc Hàn trả
lời. “Hãy cho anh một nụ
hôn chào tạm biệt nào”.

Ngải Ái nhìn vào bờ môi anh rồi
nhón chân hôn lên đó một nụ hôn nhẹ
nhàng như chuồn chuồn lướt
nước.

Sau nụ hôn tạm biệt,
Ngải Ái chạy
lên trước vẫy tay:

“Bắc Hàn, chúc anh thượng lộ
bình an”.

Nắng chiều chiếu
xuống trên thân hình cao lớn của
Ngải Ái, thành một cái bóng thật dài…

Anh cúi xuống nhặt áo khoác cô bỏ
lại, gác lên cánh tay rồi quay người
đi.

Trên băng ghế dài vừa xảy
ra màn âu yếm vừa nữa, có một cô gái xinh đẹp
đang ngồi.

Vẻ đẹp của
cô gái dưới ánh mặt trời càng trời nên chói lóa, một vẻ đẹp chết
người. Có vẻ như cánh tay bó bột không hợp
với vẻ
bề ngoài của
cô.

Cô đẹp kiểu con lai, trong đôi mắt to là sự phấn khích và đắc
ý.

Cô nhìn bức ảnh trong điện
thoại di động
chéo miệng lắc đầu.

“Không ngờ mình thu
hoạch được
kết quả
ngoài mong đợi…”

Vốn dĩ cô ta chỉ định
đến đây để
điều tra tình hình uống thuốc
của cô tiểu
thư kia nhưng không ngờ lại chụp được
tấm ảnh
có lợi cho ả.

Ha ha, chẳng mất bao nhiêu công sức.

Cô ta đứng dậy, đội
mũ, đeo kính mát, cong đôi môi đỏ quyến rũ rồi
bỏ đi.

Cậu chủ, Lị
Vi sẽ khiến
cậu chủ
bất ngờ
bởi thứ
này… mà cũng có thể, sẽ phải
khiến cậu
chủ bất
ngờ hết
lần này tới
lần khác ấy
chứ…

*

Ngải Ái vội vàng chạy
tới khác sạn,
lên tới phòng của Mộc Duệ Thần,
nhấn chuông cửa.

Chuông cửa vang liên
hồi nhưng vẫn
không có ai ra mở cửa, cô lo lắng
lẩm bẩm.
“Chết thật,
tới muộn
hơn nửa tiếng, hay anh ấy
đi rồi”.

“Cho em hỏi… chị tìm cậu
chủ ạ?”

Có tiếng gọi mình bên cạnh,
Ngải Ái quay sang nhìn thấy một
cô bé dáng người mảnh khảnh
mặc chiếc
váy trắn có đôi mắt to tròn trong veo. Nhìn cô bé có thể khiến người khác nảy
sinh ý muốn được bảo vệ, kể cả đàn ông lẫn
phụ nữ.

Ngải Ái nhìn cô bé gật đầu,
nói nhỏ nhẹ
như không muốn làm cô bé đó
sợ:

“Em biết Mộc Duệ
Thần hả?”

“20 phút trước cậu chủ
đi ra ngoài rồi ạ”. Cô bé nghĩ ngợi rồi ngẩng
đầu lên nói.

“Hả, đi rồi ư?”

Ngải Ái rút điện thoại
ra định bấm
số của
Mộc Duệ
Duệ Thần
thì phát hiện điện thoại hết pin từ
lúc nào.

“À… Em có thể cho chị mượn
điện thoại
gọi một
cuộc được
không?”

Cô bé mở to mắt nhìn cô sau đó hoảng sợ lắc đầu:

“Điện thoại ạ?
Em không có…”

Em là tiên nữ sống ở
thời cổ
đại hay sao vậy? Ngải Ái ái ngại.

“Thôi vậy, chị sẽ tới tổng
đài xin gọi nhờ”.

Ngải Ái nói xong quay
người đi tới
thang máy thì mép áo đột nhiên bị nắm lấy.

Cô bé váy trắng kéo
cô lại, bặm
môi nói nhỏ:

“Lúc nãy em bỏ ra
ngoài nên giờ không vào được trong phòng nữa. Em không biết phải làm sao bây giờ cả. Chị giúp em được
không?”

Mặt Ngải Ái lấm
tấm mồ
hôi.

“Đưa phiếu
phòng cho chị”.

Cô bé lắc đầu.

“Đây không phải là
phòng của em”.

Kiều An Kỳ thấy hối
hận vì đã không nghe lời Mộc
Lị Vi, bỏ
ra khỏi phòng vì quá đói bụng.

“Thế còn thẻ chứng
minh nhân dân? Có chứng minh thì sẽ gọi
người ta tới
mở cửa
phòng được đấy em”.

Cô bé lại lắc đầu,
ngước mắt
lên nhìn cô ngượng ngùng:

“Cho em hỏi… chứng minh nhân dân là gì ạ?”

Ngải Ái đổ mồ
hôi hột. Cô nắm lấy tay Kiều An Kỳ:

“Có thật là em quen Mộc Duệ
Thần không vậy?”

Kiều An Kỳ gật đầu.

“Dạ. Em là người trong biệt
thự Mộc
gia, tên là Kiều An Kỳ”.

184.

Ngải Ái thấy nghi ngờ,
tại sao trong biệt thự lại có cô bé ngây ngô thế này được nhỉ. Nhìn Mộc
Duệ Thần
xem, học cao hiểu rộng, còn chú Giản thì am hiểu
tinh tường mọi kỹ năng…

“Chị đói bụng quá. Hay thế
này đi, để chị dẫn em đi ăn nhé”.

Kiều An Kỳ kinh ngạc:

“Chị mời em ăn gì vậy…
Nhưng em sợ em không biết làm thế
nào để cảm
ơn
chị”.

“Khỏi cần cảm ơn,
chỉ cần chúng ta làm bạn với nhau là vui rồi”.

Ngải Ái thừa biết
người trong Mộc thị có chỉ số IQ
hơi bất bình thường nên cũng lười
hỏi, dắt
ta cô bé đi xuống tầng lầu.

Mặc dù Kiều An Kỳ vẫn
hơi lo lắng khi đi cùng Ngải Ái nhưng rồi
cô bé thấy Ngải Ái không có vẻ gì sẽ làm hại
mình nên cũng nắm tay cô rất thân thiết.

Trên đường đi, Kiều An Kỳ cứ
như người tham gia chương
trình “Mười vạn câu hỏi
vì sao”, thấy cái gì cũng hỏi, tò mò như đứa
trẻ con, thấy nơi đông người lại tròn mắt đứng
xem, thấy cảnh đẹp là bô bô chạy tới,
ngay cả màn hình TV lớn phát quảng
cáo trên đường phố cũng đứng lại xem cho bằng
được.

Ngải Ái tò mò hỏi:

“Angel, chị thấy hình như mẹ
em trước đây ngược đãi em bằng cách nhốt em trong nhà nhiều năm thì phải? Tất cả
những thứ
em nhìn chăm chú đều rất bình thường
mà”.

“Em chưa được
gặp mẹ.
Em sống trên một hòn đảo nên cái gì cũng
không biết”. Cô bé dừng lại,
trả lời
với dáng vẻ
buồn bã. “Chị ơi, hay là chị thấy em thật
phiền… Em không nói…”

“Đâu có, chị đâu có
nghĩ như vậy”. Cô bé này còn khá
non nớt. Ngải Ái nắm tay cô bé kéo đi
nhanh. “Chị Tiểu Ái đói lắm rồi. Chúng mình nhanh đi ăn cơm
thôi, được chứ?”

Cô bé phấn chấn gật
đầu.

Sau đóm, Ngải Ái dẫn Kiều
An Kỳ đến Mc Donalds, có vẻ như những
đồ ăn ở
đây cô bé chưa từng được ăn bao giờ
nên cô đã gọi rất nhiều món cho cô bé.

Kiều An Kỳ ăn no nên
cười rất
đáng yêu, mút nước sốt dính trên tay, mặt đỏ hồng:

“Chị Tiểu Ái, chị
rất xinh”.

Được một mỹ
nhân khen, Ngải Ái giật mình.

“Nhầm rồi. Nhầm
rồi. Angel xinh hơn chị nhiều”.

Kiều An Kỳ nắm tay Ngải
Ái, trịnh trọng nói:

“Chị Tiểu Ái rất
tốt với
em, mua thật nhiều đồ ăn cho em, nên… chị Tiểu
Ái mới là người xinh đẹp nhất”.

Đúng là một cô bé
ngây ngô, có suy nghĩ thật trong sáng.
May mà mình không phải là đàn ông, chứ nếu
không đã bổ nhào vào như
sói vồ dê.

Ngải Ái cười gượng,
nhăn mặt:

“Ăn no rồi thì chúng
mình về thôi”.

Kiều An Kỳ gật đầu
rồi đứng
dậy đi theo Ngải Ái.

Đang định quay về khách sạn
thì nửa đường
có một người
đàn ông cosplay bước tới nói cô bé đáng yêu rồi giơ ra bộ
cosplay một nhân vật hoạt
hình, Kiều An Kỳ từ chối
tuy nhiên trông cô bé khá phấn khích,
luôn miệng cảm ơn anh ta.

Ngải Ái hỏi cô bé thích người đó à, cô bé trả lời vì thấy
anh ta hiền lành nên cô bé rất vui.

Ngải Ái nhận ra trong mắt
Kiều An Kỳ những ai hiền lành, đối xử tốt với
cô bé thì cô bé mới tiếp xúc, và còn nói cảm ơn họ.

Cô cảm thấy hơi đau lòng, ôm vai Kiều An Kỳ, dịu
dàng nói:

“Lúc về chị sẽ
cho em số điện thoại của chị,
nhớ thường
xuyên gọi cho chị nhé, chị sẽ dẫn
em đi chơi”.

Kiều An Kỳ cảm động
ôm lấy cô thật lâu mới buông ra…

***

Buổi tối…

Có một thực tế,
nếu bạn
dám quên phứt Mộc Duệ Thần đi thì bạn
sẽ không được
ăn quả ngọt.

Giống như
Ngải Ái bây giờ vậy.

Cô như đứa
bé phạm lỗi,
đứng trước
ghế nệm
bối rối
vuốt tóc để
cho người đàn ông đang tức giận
tra hỏi.

“Anh đã nói gì?”. Anh dựa
lưng vào ghế nệm, lạnh
lùng hỏi.

“Không được tới muộn”.
Cô lí nhí trả lời anh.

“Thế em đã làm gì?”

“Em tới muộn 39 phút”. Cô thành thật. “Lúc em tới
khách sạn tìm anh thì anh đi mất rồi.
Ở đó em gặp
được bạn
học cũ nên cùng nhau đi ăn, ăn xong quay
lại thì anh có ở đó đâu”.

Kiều An Kỳ bảo cô giữ
bí mật việc
cả hai gặp
nhau với Mộc
Duệ Thần,
sợ cậu
chủ sẽ
tức giận
nên cô đành phải nói dối.

“Vậy em có biết… chiều
nay anh đã làm gì không?”

“Sao em biết được”. Cô nhỏ
nhẹ nói nhưng thấy
Mộc Duệ
Thần trừng
mắt vội
đính chính. “Đúng rồi… Anh đi tìm em… do
điện thoại
em hết pin anh không gọi được
nên anh phải đi tìm em”.

“Sau đó”.

“Sau đó, em chủ động xin lỗi
anh”.

Ngải Ái bước lại
gần, nắm
chặt bàn tay to của anh. “Em xin lỗi,… sau
này nếu bị
kẹt xe em nhất định sẽ gọi
cho anh”.

Mộc Duệ Thần
nhìn cái nắm tay của cô, một
lúc lâu sau mới khẽ thở
dài:

“Sau này phải ngoan”.
Anh dặn dò. “Không được chơi trò mất tích với anh”.

Có trời mới biết
anh đã đi tìm cô bao lâu, nếu cô không gọi cho anh từ
nhà trọ thì có lẽ anh đã sớm phát điên.

“Ừm!”. Được tha thứ,
cô cười rõ tươi. “Em biết rồi!”.

“Nhưng phạt
thì vẫn phải
phạt…”

Anh đứng dậy, ôm ngang eo cô. “Vết thương của
anh đã khỏi hẳn, băng cũng tháo rồi…”

Linh tính mách bảo cô
sắp có điềm
xấu.

Anh kiêu ngạo nói:

“Cho nên anh sẽ thỏa mãn nguyện
vọng được
tắm uyên ương với
anh của em”.

“Ai muốn tắm uyên ương với
anh hả?… Á… Á… Anh là người muốn
tắm sao cởi
đồ em làm gì? Á, Mộc Duệ
Thần, đừng
mang em vào trong đó!”

“Đừng mang em vào
trong đó là sao?”.

Nụ cười đen tối
xuất hiện
trên môi Mộc Duệ Thần. Ngải Ái như bị
luồng điện
chạy dọc
toàn thân, ngơ ngác để anh bế lên.

“Bồn tắm này hơi nhỏ”.
Anh cau mày.

Ngải Ái đang uốn éo trước
ngực anh, nghe câu đó hớn hở
ra mặt:

“Vậy thì chúng mình đừng có làm cái trò đó nữa ha”.

Mộc Duệ Thần
cười hì, liếc cô một cái:

“Đừng làm trò gì, em
đang nghĩ gì thế. Anh chỉ muốn
tắm thôi mà”.

Tắm mới ghê! Ngải
Ái trừng mắt
nhưng lại chẳng dám nổi
cáu.

Anh ôm cô ngồi trên
thành bồn tắm, hai tay bắt đầu thành thục
cởi quần
áo của cô.

Báo cáo nội dung xấu