Dịu Dàng Yêu Em - Chương 148 -> 150
148.
CẬU TA QUÁ NGUY HIỂM VỚI
CẬU
Thang Tiểu Y nhìn Ngải Ái chằm
chằm:
“Từ lúc chúng ta chuyển tới
sống ở
thành phố này, người đầu tiên cậu quen chính là Bắc Hàn. Anh ấy luôn quan
tâm và giúp đỡ tụi mình vô điều kiện, đặc
biệt là cậu
đấy. Còn điều này nữa, với năng lực
của anh ấy
việc quái gì phải tới làm giáo sư ở trường
đại học,
là để ngày nào cũng được gặp
cậu!”
Ngải Ái khó khăn lắm mới ổn định
được mớ
cảm xúc ngổn
ngang trong lòng:
“Do tớ…”
“Tiểu Ái”. Thang Tiểu Y nắm
chặt tay cô. “Mộc Duệ Thần, cậu
ta không hợp với cậu”.
Ngải Ái ngẩng đầu
lên:
“Cậu đang nói gì?”
“Cậu bị Mộc
Duệ Thần
đưa tới Mỹ chẳng
phải để
báo đáp công ơn nuôi dưỡng gì hết đúng không? Cậu
ta đối với
cậu thế
nào tớ biết
rất rõ”. Thang Tiểu Y lắc đầu. “Cậu
biết không, năm năm trước cậu
ta chỉ mới
mười ba tuổi
mà đã bá đạo đến thế với cậu,
chỉ muốn
độc chiếm
cậu. Người
như cậu ta chỉ có thể
tàn phá cậu thôi. Cậu nghe tớ
nói đây. Cậu ta quá nguy hiểm… với
cậu, cậu
ta không hợp với cậu đâu”.
Ngải Ái định phản
bác lại nhưng vừa
mở miệng
ra lại chẳng
thể nói được
câu nào.
“Chuyện năm năm trước cậu
sống chung với Mộc Duệ Thần
tớ đã nói với Bắc Hàn”. Thang Tiểu Y vỗ
vai Ngải Ái. “Do anh ấy chủ
động hỏi
tớ. Tớ
còn câu này muốn khuyên cậu. Tiểu
Ái, quyền chọn lựa thuộc về cậu nhưng cho dù thế nào đi nữa cũng đừng để
bản thân phải bị tổn thương nhé”.
Nói xong, Thang Tiểu
Y bước chân lên cầu thang để vào lớp.
Ngải Ái đứng giữa
sân trường, không lê nổi bước
chân. Những lời Thang Tiểu Y nói chính
là điều mà trước đây cô đã không hiểu
ra.
Đúng là cần phải có một
người tới
đánh thức bạn khỏi u mê.
Cô và Mộc Duệ Thần
không thể nào là một cặp
được. Phải
chăng việc cô từ chối Bắc Hàn là do cô vẫn còn vướng mắc với
Mộc Duệ
Thần.
Đã biết trước nếu
yêu Mộc Duệ
Thần sẽ
không có tương lại, anh không thể cưới
cô vì anh còn có Mộc Lị Vi, có địa
vị, có danh phận,…Thế giới của
cả hai quá khác nhau, rất khó để
được ở
bên nhau. Và còn điều này nữa, ngoài năm chữ
“người con gái của tôi” ra, Mộc Duệ Thần
chưa từng hứa hẹn
với cô bất
kỳ điều gì.
Kết thúc rồi…
Cô nghĩ rồi bước vào trong lớp,
ngồi xuống
cạnh Thang Thang, lẳng lặng
nói:
“Thang Thang, có phải
Bắc Hàn muốn
cậu nói với
tớ như thế
không?”
Thang Tiểu Y liếc cô:
“Bắc Hàn chỉ nói với
tớ rằng
anh ấy muốn
bảo vệ
cậu”.
Ngải Ái gật đầu:
“Ừm. Vậy cậu
hãy nói với anh ấy là tớ sẽ suy nghĩ”.
Nhìn Thang Tiểu Y mỉm cười,
lòng Ngải Ái chua chát.
*************
“Chú Giản, cô ấy đến
nơi bình an chứ?”
Mộc Duệ Thần
ngồi trong phòng khách nhìn bầu trời
không một gợn mây. Mộc Giản bưng tách cà phê đặt trước
mặt anh:
“Người của ta báo cáo Ngải
tiểu thư đã về
nước an toàn”.
Anh uống một ngụm
cà phê đen thơm phức, ngồi nhìn màu đen bên trong tách cà phê một lúc rồi
đặt xuống:
“Hôm nay là thứ mấy?”
Mộc Giản nhìn ngày gật
đầu nói:
“Cậu chủ, Ngải
tiểu thư về
nước được
ba ngày”.
Cau mày nằm ngả lưng xuống
ghế nệm
thư giãn, Mộc Duệ Thần
nhìn không chớp mắt vào kim giây của đồng hồ
nói khẽ:
“Nếu mai đón cô ấy về
thì có phạm quy không nhỉ?”
“Cậu chủ đừng
nên quá nhớ nhung Ngải tiểu
thư”. Mộc Giản nói. “Điều
cốt yếu
bây giờ là… cậu chủ chưa
ngủ với bất kỳ cô gái nào chủ tịch
đưa tới”.
Cảm giác thư
giãn biến mất, Mộc
Duệ Thần
thấy chán nản quay mặt đi:
“Tối nay đưa
họ về. Tôi sẽ giải thích với
ông nội sau…”
“Cậu chủ!”
Một giọng nữ
vang vang cắt lời Mộc Duên Thần. Mộc
Lị Vi bước
tới, cầm
trên tay một xấp ảnh dày. Cô ta dàn những bức
ảnh trên bàn, mỉm cười một cách cung kính:
“Cậu chủ, đây là những
bức ảnh
mà chủ tịch
fax sang sáng nay. Mời cậu chủ
xem qua”.
Nhìn người trong ảnh, mặt
anh giận dữ,
nửa như ghét bỏ, nửa như
thương hại:
“Đốt đi!”
“Ông chủ bảo cậu
chủ tốt
nhất nên chấp hành mệnh lệnh, đừng
ngoan cố”. Mộc Lị Vi xếp lại
những tấm
ảnh, cười
ranh ma. “Còn nữa, chuyện ngủ
với các cô bé kia, cậu chủ
nên làm quen dần đi là vừa”.
Làm quen dần đi là vừa.
Câu này khiến Mộc Duệ
Thần nổi
cáu.
Mộc gia từ lâu đời
đã có cái tục lệ nực cười, anh phải
ngủ với
từng cô bé kia chỉ để sinh ra một đứa
con có huyết thống nguyên bản.
Tục lệ nực cười đó được
truyền từ
đời này sang đời khác hàng trăm năm!
“Đưa họ
về hết
đi!”. Giọng của anh vẫn cứng rắn
như trước khó có thể chống
lại.
Mộc Lị Vi nhìn anh quay mặt đi nói:
“Ông chủ có nói, phu
nhân rất nhớ cậu chủ. Nếu
cậu chủ
nghe lời ông chủ thì… cậu chủ sẽ được gặp
phu nhân một lần… Và nếu cậu chủ
cãi lời ông chủ… thì cậu sẽ nhận
được những
bức ảnh
phu nhân được đối xử rất đặc
biệt…”
Soạt!
Mộc Duệ Thần
đứng phắt
dậy, luồng
không khí lạnh vây quanh anh và toàn bộ căn phòng. Anh khá bình tĩnh bước đi lên cầu
thang.
Mộc Giản lo lắng
thở dài. Còn Mộc Lị Vi thì nheo mắt mỉm
cười.
*************
Mộc Duệ Thần
đi nhanh lên cầu thang, đẩy cửa
phòng, mũi chân va phải thứ gì đó mềm
mại.
Anh cúi đầu nhìn xuống. Hóa ra là cô bé lần trước bị anh đuổi
ra ngoài.
Cô bé đó quỳ xuống đất, hôn lên chân anh, cả người nhìn có vẻ khá tiều
tụy:
“Cậu chủ…”
“Ai cho cô được vào
đây?”. Anh lạnh lẽo nói.
“Tôi…”. Cô bé dũng cảm
đứng dậy,
ngẩng mặt
lên. “Tôi tới đây…là để chủ động phục
vụ cậu
chủ”.
Mộc Duệ Thần
nhìn cô bé, im lặng cũng không có ý định đuổi
cô bé ra ngoài. Anh rút tay ra khỏi túi
quần, nhẹ
nhàng đóng cửa lại.
149.
EM SẼ SUY NGHĨ
Hôm nay là ngày Thang Tiểu
Y phải truyền hóa chất. Tan học, Bắc
Hàn tới đón cả hai tới bệnh viện.
Do điều trị
bằng hóa chất cần thời gian là cả
ngày và những người không liên quan thì không được
vào nên sau khi đưa Thang Tiểu Y vào phòng phẫu thuật, cô và Bắc
Hàn ngồi đợi
trên dãy ghế ngoài hành lang.
“Để điều trị
bệnh cho Tiểu Y cần một tháng”. Bắc
Hàn cười khẽ với cô. “Anh chắc chắn”.
Ngải Ái nhìn anh bằng ánh mắt
phức tạp:
“Không phải là anh
đang an ủi em chứ?”
“Chất hóa học kia là chất
khá hiếm với
các nguyên tố hóa học gây tổn
hại tới
thể chất
của con người.
Để có thể
đào thải chúng ra khỏi cơ thể
cần phải
có thời gian. Anh tin rằng khi Tiểu
Y được chữa
trị sẽ
không phải chịu đựng những cơn đau đớn mà người bình thường không thể
chịu được
nữa. Một
tháng là còn dài, ừm… có thể chỉ cần hai tuần
là đủ”.
Bắc Hàn từ tốn
giải thích. Lo lắng trong mắt Ngải Ái dần
tan biến, nói với anh:
“Em thật sự không biết
phải cảm
ơn
anh như thế nào”.
“Em không cần phải cảm ơn
anh. Những việc anh làm đều
không có bất kỳ yêu cầu gì đối
với em”. Bắc
Hàn nắm tay cô đặt trong lòng bàn tay của
anh.
“Sao tay em lạnh thế? Để
anh sưởi ấm
cho”.
Ngải Ái nhìn anh:
“Giáo sư Bắc,
anh đang ngang nhiên lợi dụng sinh viên của
mình đấy à”.
“Em cứ coi như
đây là hành động ngoài ý muốn”. Bắc
Hàn nắm tay cô cười. “Em ở Mỹ không quen hay sao mà trông em rất gầy”.
“Ngón tay của em gầy ạ?”.
Mặt Ngải
Ái đen thui. “Bắc Hàn có thể phán đoán thể
trạng của
người khác qua cân nặng thì thật
đặc biệt
nha”.
Bắc Hàn bật cười:
“Tiểu Ái”
“Sao ạ?”. Giọng nói của
anh đột nhiên trang trọng khiến
cô thấy khó hiểu. “Sao mặt anh tự nhiên lại
trang nghiêm thế?”
“Sẽ lại đi…” Anh buông tay cô ra. “Mỹ”
Ngải Ái sợ run người,
lắc đầu
lia lịa:
“Không, em không quay lại
đó”. Chưa thể dám chắc việc
Mộc Duệ
Thần có bắt
cô về Mỹ
hay không nên nói lại. “Em không muốn”.
“À?”. Bắc Hàn nheo mắt phì cười,
đôi mắt màu xanh lam lóe sáng. “Ồ… Tiểu
Ái, em từng nhiều lần hỏi quê quán anh ở
đâu đúng không nhỉ?”
“Ừm”. Cô nhìn vào đôi
mắt đẹp
của anh tò mò. Mẹ anh vốn là người Trung Quốc
còn gì. “Giờ anh định nói với
em à?”
“Không phải, mà anh
còn định dẫn
em đi”. Anh hơi cau mày nói. “Cha anh muốn
gặp em”.
Ngải Ái ngu ngơ hỏi:
“Muốn gặp em? Để
làm gì ạ?”
“Không có gì quan trọng
lắm đâu. Anh chỉ định đưa
em đi du lịch giải tỏa
stress rồi đưa em đi gặp cha anh luôn. Cũng là để giúp em quên đi những chuyện buồn phiền
trong lòng và rồi để anh có thể
bước vào trong trái tim em”.
Cô chợt nhớ tới
thế lực
của Mộc
gia, quyết định không thể để Bắc
Hàn bị liên lụy.
“Chuyện của em, em sẽ
tự giải
quyết, không cần anh phải lo lắng cho em. Còn việc theo anh đi gặp bác
trai… Em sẽ suy nghĩ”.
Bắc Hàn quay mặt đi nhìn xa xăm, mấp máy môi:
“Đừng cố chịu
đựng một
mình, anh sẽ bảo vệ em”.
Ngải Ái ôm đầu không nói gì nữa. Nếu đúng như
đã định thì mai là ngày Mộc Duệ
Thần sẽ
sai người tới đón cô.
“Năm ngày phải tự quay về”.
Giọng nói ấy lại
văng vẳng bên tai cô. Hai bàn tay vừa được
ủ ấm
lúc nãy lại lạnh cóng như cũ.
150.
MỘC LỊ VI
“Sao rồi?”
Vừa bước vào phòng, Mộc
Lị Vi nhìn cô bé Kiều An Kỳ vừa
từ phòng Mộc
Duệ Thần
trở lại
hỏi:
“Làm được rồi chứ.
Mệnh lệnh
của ông chủ
lần này khá cứng rắn đấy”.
Kiều An Kỳ co rúm lắc đầu:
“Cậu chủ… anh ấy…”
“Sao nào? Hay là cậu
chủ đã phát hiện ra việc chị đặt
camera theo dõi?” Mộc Lị Vi cuống
quít hỏi. “Đừng nói với chị là em đã khai chị ra?”
Trung tâm nghiên cứu
có việc quan trọng cần giải quyết
nên cô ta không thể ngồi trước
máy tính theo dõi. Ả vội mở
máy tính để xem băng ghi hình.
Trong màn hình, Kiều
An Kỳ đang quỳ rạp xuống đất
hôn chân Mộc Duệ Thần đầy tôn kính rồi
ngẩng đầu
lên tha thiết muốn phục vụ anh…
Sau đó nhìn thấy Mộc Duệ
Thần đóng cửa, nắm tay Kiều An Kỳ:
“Đi tắm đi!”
Rồi Mộc Lị
Vi nhìn thấy Kiều An Kỳ đi vào phòng tắm,
trong phòng tắm bắt đầu có tiếng nước
chảy…
Mộc Lị Vi mỉm
cười:
“Sao thế? Em còn ngượng à? Cậu
chủ đã đồng
ý rồi mà?”
“Không phải đâu…”
“Tốt. Để chị
xem. Em cứ ngồi đó im lặng cho chị”. Mộc
Lị Vi sốt
ruột cắt
ngang. Đưa người con gái khác lên
giường người
mà cô ta yêu nhất, có trời mới
biết ả
đau khổ như thế
nào. Nhưng chỉ cần được
cậu chủ
chú ý, cô ta có thể làm bất kỳ điều
gì.
Mộc Lị Vi nhìn thấy
Mộc Duệ
Thần lấy
ra từ trong ngăn kéo một bức ảnh, dựa
vào đầu giường,
im lặng nhìn vào nó rất chăm chú.
Năm phút sau, Kiều An
Kỳ bước ra từ phòng tắm.
Lúc Kiều An Kỳ đứng bên giường,
Mộc Duệ
Thần ngước
mắt nhìn cô bé nói:
“Tôi mệt!”
Dứt lời, Kiều
An Kỳ lật đật cởi giày cho anh rồi đắp
chăn, nhìn cho đến khi anh nhắm mắt
mới dám ngoái đầu nhìn về phía camara
siêu nhỏ gắn
ở cửa
sổ.
Cô bé cứ đứng chôn chân ở
cạnh giường
còn Mộc Duệ
Thần thì say sưa ngủ.
Mộc Lị Vi nhăn mặt:
“Em có biết chị đã mạo
hiểm như thế
nào để đi gắn camera trong phòng chỉ
để xem em đứng nhìn cậu chủ?”
Cô ta vốn định quay cảnh
mình lên giường với cậu chủ để đuổi con nhỏ
Ngải Ái kia đi nhưng nếu đã xuất
hiện một
Kiều An Kỳ có thể đảm trách được thì việc
gì cô ta phải ra tay nữa?
Nhưng mà…
Hai mươi phút sau, vẫn là những
hình ảnh tẻ
nhạt đó.
Mộc Lị Vi tức
giận đứng
phắt dậy:
“Chị muốn em ngủ
với cậu
chủ chứ
không phải muốn em làm như thế
này?”
“Không phải ạ… Không phải”.
Ánh mắt Kiều
An Kỳ lộ vẻ
hốt hoảng.
“Em có… làm chuyện khác…”
Trong màn hình, Kiều
An Kỳ cúi người hôn lên hai má Mộc Duệ
Thần, mặt
đỏ ửng
lên như con thỏ đang xấu hổ.
Mộc Duệ Thần
bất ngờ
mở mắt
ra, sắc bén nhìn cô bé:
“Cô đang làm gì?”
Kiều An Kỳ nói:
“Xin lỗi vì đã đánh
thức anh, cậu chủ”
Mộc Duệ Thần
nhìn cô bé một lúc lâu lại không thấy
tức giận
nữa. Anh lẳng
lặng nói:
“Ừm!”
Kiều An Kỳ cầm tấm ảnh anh đặt
trên đầu giường, cuống cuồng hỏi:
“Cậu chủ…tấm
hình này là… là…”
“Bà ấy…” Mộc Duệ
Thần ngồi
xuống, nhìn lướt qua Kiều An Kỳ, ánh mắt sâu sắc.
“Là mẹ tôi”.
Kiều An Kỳ mím môi gật đầu.
Mộc Duệ Thần
chỉ lên giường.
“Nằm xuống
đi”.
Cô bé nghe lời nằm lên giường.
Còn Mộc Duệ
Thần lại
rời khỏi
giường.
Anh đi thẳng tới chỗ
lắp camera, gương mặt đẹp
trai ghé sát vào màn hình khiến người khác phải
khó thở.
“Mộc Lị Vi”. Trong màn hình là gương
mặt lạnh băng của anh cứ như anh đang đứng trước mặt cô ta.
Mộc Lị Vi hoảng
hốt ôm cánh tay theo phản xạ,
nhìn màn hình rối rít:
“Cậu chủ…”
“Cô quá lắm rồi đấy.
Đừng bao giờ lặp lại chuyện
này một lần
nào nữa”.
Bộp.
Giọng anh lạnh lẽo
cảnh cáo biến mất, thay vào đó là một màn hình đen thui.
“Chuyện gì xảy ra tiếp
theo?”
Mộc Lị Vi nhìn về
phía Kiều An Kỳ:
“Cậu chủ có chạm
vào em không?”
“Không…”. Kiều An Kỳ
cúi mặt lắc
đầu. “Cậu
chủ rất
tốt. Em nằm
trên giường của cậu chủ ngủ một giấc,
lúc nãy mới dậy… Xin lỗi chị Lị
Vi. Do em ngủ quên nên về trễ…”
“Con khốn!”
Bốp.
Mộc Li Vị tát vào mặt
Kiều An Kỳ một cái, tức giận mắng:
“Mày cho mày là ai chứ?
Dù gì mày cũng chỉ là thứ bán thành phẩm
mà thôi. Ai cho mày được thân mật với
cậu chủ,
ai cho mày được nằm trên giường cậu chủ
ngủ…”
Kiều An Kỳ mở to mắt:
“Chị Lị Vi, là do chị
muốn em…”
“Đồ vô dụng!” Mộc
Lị Vi xô Kiều An Kỳ một cái, tắt máy tính, đi qua đi lại trong phòng.
Mấy phút sau, Mộc Lị
Vi quay đầu nhìn Kiều An Kỳ, gương mặt
tức giận
biến mất
thay vào đó là một gương
mặt tươi cười.
“Chị xin lỗi nhé Angle. Do lúc nãy chị quá xúc động.
Em đừng quỳ dưới đất nữa. Nào, đứng
lên đi. Em có sao không?”
Nó là người mà cậu chủ
đã chọn thì vẫn còn lợi dụng được.
Kiều An Kỳ run rẩy đứng
dậy. Mộc
Lị Vi đỡ
Kiều An Kỳ ngồi xuống:
“À, cậu chủ đâu rồi.
Sau khi em tỉnh dậy… có nhìn thấy cậu chủ
không?”
Kiều An Kỳ lắc đầu.
Mộc Lị
Vi cố nén giận nói:
“Được rồi. Em cứ
ngồi đây đợi
chị, đừng
chạy đi đâu. Giờ chị có việc phải
ra ngoài. Đừng sợ. Tối nay chị về
chúng ta sẽ cùng ăn tối nhé”.
“Dạ!”. Kiều An Kỳ nhìn vẻ
mặt dịu
dàng của Mộc
Lị Vi không còn thấy sợ
hãi nữa. Mộc
Lị Vi đóng cửa rồi ra khỏi biệt
thự, vừa
ra tới sảnh
thì gặp Mộc
Giản.
Cô giơ tay lên chào:
“Cha!”
“Lị Vi, con đã làm
gì?”. Mộc Giản trừng mắt. “Cậu
chủ đã trở
về tập
đoàn rồi”
“Sao ạ?”. Mộc Lị
Vi ngẩn người.
“Chẳng lẽ
cậu chủ
thà thay phu nhận nhận sự
trừng phạt
của ông chủ
chứ không đồng ý ở đây ngủ với
các cô bé kia?”
Mộc Giản thở
ra cố nén cơn giận:
“Chắc chắn là con đã báo cáo với ông chủ chuyện cậu
chủ nên ông chủ mới lợi dụng
phu nhân để ép buộc cậu chủ. Xin con đừng
giống mẹ
con nữa, bất
chấp mọi
thủ đoạn
để được
thứ mình muốn. Con có biết hình phạt của
ông chủ rất
đáng sợ không? Cậu chủ sẽ…”
Mộc Lị Vi không chú ý tới những lời Mộc
Giản nói, nhíu mày rồi quay người
đi. Đôi mắt xanh biếc đầy
tức giận,
cô ta nắm chặt hai tay, cả người hơi run rẩy.
Không muốn ngủ với
đám con gái kia là vì lý do gì? Thậm chí
còn đi gặp ông chủ để nhận sự
trừng phạt…
Lý do…
Chỉ có một, là do con nhỏ
đó. Người mà cậu chủ đã chờ đợi
năm năm.

