Tiên Luyện Chi Lộ - Quyển 6 - Chương 527

Chương 527: Kho báu (Thượng)

Nhưng mặc kệ nàng gọi thế nào đi nữa. Trương Hằng cũng không
trở lại.

Trong La Sát Mật Ngục tối đen tĩnh mịch chỉ còn lại mình
Thiên cầm là tu sĩ nhân loại.

Giờ phút này pháp lực của nàng gần như đã hao hết. nếu muốn
dựa vào bản thân để rời khỏi La Sát Mật Ngục thì đúng là không có khả năng.

Vị nữ tu tài hoa tao nhã tuyệt sắc này từng là nhân vật cấp
phủ chủ nhưng lại lưu lạc tới bậc này.

Nàng không khỏi tuyệt vọng nhìn về phương hướng Trương Hằng
biến mất, oán hận nói.

- Đồ tiểu nhân bội bạc vô sỉ...

- Hừ. bội bạc, không từ thủ đoạn chẳng phải là bản tính của
nhân loại các ngươi sao?

Lão già gầy gò bị Tỏa Tiên Kim Liên trói ở một góc trào
phúng.

Khuôn mặt Thiên cầm không còn chút máu, vô lực nói:

- Chẳng lẽ vận mệnh của ta là như vậy, nhất định phải chịu một
kiếp này sao? Ta sao lại có thể tin tưởng một người xa lạ như vậy chứ?

Chính nàng cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Đột nhiên nàng nhớ tới những lời trước khi Trương Hằng rời
đi.

- Ngươi cho là Trương mỗ thực sự là kẻ chỉ biết tới lợi ích
sao? Nếu không phải có quan hệ tới an nguy tính mạng của mình thì ta cũng không
cần không từ thủ đoạn để giành lấy bảo vật của ngươi.

Nếu trong tương lai có thể gặp lại ngươi thì Trương mỗ sẽ trả
lại cho ngươi một kiện Thông linh Pháp bảo tốt hơn...

Biểu hiện hơi cô đơn của Trương Hằng và đôi mắt thâm thúy
kia hiện lên trong đầu Thiên Cầm.

Nàng đột nhiên phát hiện ra tu sĩ nhân loại xa lạ này cũng
có những chuyện không muốn người khác biết tới.

- Hắn hẳn không phải loại người như vậy.

Thiên Cầm thấp giọng nói. đôi mắt tỏa sáng tự tin không hiểu
nổi.

- Ha ha! Ngươi đừng có tự lừa đối mình. Nếu đổi lại là ta chẳng
những không thèm cứu nữ tu thân phận cao quý cấp phủ chủ đã suy yếu như ngươi
mà còn giam cầm Nguyên Anh của ngươi, chết đạp thân thể ngươi sau đó giết ngươi
diệt khẩu!

Một đại yêu tu trong La Sát Mật Ngục nhìn Thiên cầm không hề
có ý tốt.

- Muốn chết!

Mặt Thiên cầm lạnh như băng sương, trong hư không cũng sinh
ra một luồng lực lượng tinh thần đánh về phía tên đại yêu tu kia.

Nhưng bị Tỏa Tiên Kim Liên khống chế khiến nàng cũng chỉ
phát huy được lực lượng linh hồn cực kỳ hữu hạn. Tên đại yêu tu kia trúng một
kích của nàng, sắc mặt chỉ hơi đổi liền khôi phục như thường.

- Đây là thực lực của tu sĩ cấp phủ chủ sao? Ha ha ha...

Tên đại yêu tu kia trào phúng liên tục, ánh mắt nhìn Thiên cầm
chăng hề kính sợ mà chỉ có khinh nhờn và dữ tợn.

Nhóm đại yêu tu trong La Sát Mật Ngục cũng đều hùa vào cười
ha hả. đều dùng những từ ngữ chưa chát để si nhục Thiên cầm.

- Nếu có cơ hội ta nhất định sẽ không bỏ qua cho các
ngươi...

Thiên Cầm cắn chật hàm răng trắng tinh, trong lòng thầm
nghĩ. Nàng đơn giản nhắm mắt lại, khôi phục sự yên lặng không màng danh lợi. điềm
tĩnh không nao núng.

Lại nói tới Trương Hằng và Tử Lượng đi thông qua hành lang
âm trầm của La Sát Mật Ngục, tới tầng một của Tử Hoàng Điện.

Trên đường đi, Trương Hằng cảm thấy toàn bộ Tử Hoàng Điện đều
run rẩy. tấm màn sáng màu tím như thực chất phát ra từ Tử Sát Thiên La trận, tạm
thời ngăn cản Diệu Nhật Tiễn ở bên ngoài đại điện.

- Ngươi còn đi theo chúng ta làm gì? Vì sao không đi hỗ trợ
bảo vệ Tử Hoàng Điện?

Ánh mắt sắc bén của Trương Hằng tập trung vào một đám nước
biển hơi hơi di động trước người.

Vừa dứt lời. chỉ thấy hắc quang lóe lên. Thân ảnh tả hộ pháp
hiện ra trước mặt hai người.

- Kho báu của Tử Hoàng Điện chính là mật địa cất giữ trọng bảo
của Tử Hoàng Điện mười mấy vạn năm. Không được Phủ chủ đại nhân cho phép, cho
dù là đại công tử cũng chỉ có thể tiến vào tầng bên ngoài. Hơn nữa trấn thủ kho
báu ngoài tám gã tử sĩ thì còn có hữu hộ pháp thần bí nhất Tử Hoàng Điện.

Vẻ mặt tả hộ pháp nghiêm trọng nói.

Trương Hằng như cười như không nhìn hắn:

- Một khi đã vậy thì Trương mỗ càng không thể chiếm được bảo
vật, ngươi đúng ra phải vui vẻ mới đúng chứ? Vì sao lại còn muốn theo hai người
chúng ta? Chẳng lẽ muốn giúp ta thuyết phục hữu hộ pháp thần bí và tám gã tử sĩ
kia sao?

Tử Lượng đứng bên cạnh cũng thâm thất kinh.

Hắn đã từng gặp hữu hộ pháp của Tử Hoàng Điện một lần vào mấy
vạn năm trước, khiến cho hắn cảm thấy thần bí khó lường, khó có thể địch nổi.

Nghe phụ thân nói, hữu hộ pháp này là người có thực lực gần
bằng hắn trong toàn bộ Tử Hoàng Điện, phụ trách trấn thủ kho báu của Tử Hoàng
Điện, không hỏi thế sự.

Cho dù toàn bộ Tử Hoàng Điện có bị hủy diệt thì hữu hộ pháp
cũng thờ ơ. Sứ mạng duy nhất của hắn chính là trông coi mật địa kho báu.

- Trương đạo hữu. ta có ý này muốn khuyên ngài một chút. Nếu
hữu hộ pháp kia mà gian ngoan mất linh thì ta có thể giúp ngài khuyên một hai
càu.

Tả hộ pháp giải thích, liếc nhìn Âm Dương Quyết uy lực lớn
lao đang bao phủ Tử Hoàng Điện, cười nói:

- Chỉ cần ngài ở trong này thì còn sợ Hoàng Phủ Lân tấn công
vào sao?

- Ngươi tin tưởng ta như vậy sao...

Trương Hằng bật cười khanh khách, hơi suy nghĩ rồi liếc mắt
một cái nhìn hắn, lạnh nhạt nói:

- Được rồi. ngươi đi cùng với chúng ta. Hy vọng tới lúc đó
ngươi có thể góp sức một chút.

- Tất nhiên...

Tả hộ pháp thầm mừng rỡ, khẽ thở dài một hơi.

- Ta dẫn đường cho ngài...

Vẻ mặt tả hộ pháp cung kính nói. hơi xoay người, nâng tay
cung nghênh Trương Hằng đi vào một thông đạo tới Tử Hoàng Điện.

sắc mặt Tử Lượng hơi đổi. Vẻ mặt kính sợ này của tả hộ pháp
chỉ xuất hiện trước mặt phụ thân Tử Hoàng của hắn.

Có thể được một gã đại yêu tu thực lực không tầm thường cung
nghênh với thái độ như vậy, Trương Hằng có thể kiêu ngạo rồi.

Đây là đãi ngộ mà nhân vật cấp phủ chủ mới có thể hướng thụ.

Tuy rằng Trương Hằng còn cách cấp phủ chủ chân chính một
chút nhưng điều này không ảnh hưởng tới sự tôn sùng và sợ hãi của tả hộ pháp với
hắn.

Đi qua mấy hành lang, ba người đi tới một lâm viên bao phủ
phạm vi mấy dặm.

Mặc dù trong nước sâu. nơi này vẫn tồn tại không ít kỳ hoa dị
thảo.

- Đây như là Hậu Hoa Viên của Tử Hoàng Điện...

Trương Hằng như cười như không, đôi mắt đảo qua một chút,
xem xét nơi này. mặt không đổi sắc.

Thực vật có thể sinh sống ở mấy ngàn trượng dưới nước này vốn
đã bất phàm, huống chi lại là thứ được bồi dưỡng bên trong Tử Hoàng Điện.

- Trương đạo hữu nói đùa rồi. Vào thời điểm bình thường thì
đây là cấm địa của Tử Hoàng Điện, không cho phép đi vào. Linh hoa dị thảo nơi
này là do cha ta rãnh rỗi mà bồi dưỡng ra cùng không phải thiên tài địa bảo hiếm
thấy. Trương đạo hữu ngài thấy chưởng mắt cũng không có gì là lạ.

Mặt Tử Hoàng Điện hơi đỏ lên, giải thích.

Vẻ mặt Trương Hằng lộ sự cổ quái. Mấy thứ thiên tài địa bảo
này. tùy tiện một hai thứ đưa lên phường thì của Chu Vương Triều chỉ sợ sẽ khiếp
cả đám tu sĩ đỉnh cấp tranh nhau vỡ đầu.

Đương nhiên đối với nhân vật cấp phủ chủ mà nói thì những thứ
linh hoa dị thảo này cũng không có tính hấp dẫn trí mạng.

-ừ.

Trương Hằng nói khẽ. tò mò hỏi:

- Chẳng lẽ kho báu ở ngay trong lâm viên này sao?

Hắn cũng không vội dùng thần thức thăm dò. không nhanh không
chậm đi về phía trước.

Khi Thần Linh Nhãn tu luyện tới cảnh giới thứ ba, Linh Tâm
Thông Minh đỉnh phong thì cảm quan của Trương Hằng ngày càng mẫn tuệ sâu sắc.
dù nói là sinh ra giác quan thứ sáu cũng không đủ.

- Ha ha. kho báu là ở trong lâm viên này. nhưng người bình
thường rất khó tìm thấy.

Tử Lượng mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía hắn.

Có lẽ bị khí chất bình thản của Trương Hằng lây nhiễm, trong
thời khắc nguy cấp vạn phần này của Tử Hoàng Điện, Tử Lượng vẫn có thời gian giải
thích cho Trương Hằng.

-Ngươi dẫn đường đi. chẳng lẽ lại để khách như Trương mỗ vào
trước sao?

Thần sắc Trương Hằng bình tĩnh, ánh mắt nhìn về một ngọn núi
cách đó không xa.

- Quả nhiên là không gạt nổi ngài...

Tử Lượng cũng không cảm thấy ngạc nhiên, cùng tả hộ pháp
cung nghênh Trương Hằng vào trong ngọn núi nhìn như bình thường nhưng lại hòa hợp
với bốn bề kia.

Ánh mắt Trương Hằng chăm chú nhìn ngọn núi này. đôi mắt hiện
lên chút kinh ngạc, khẽ a một tiếng.

- Trương đạo hữu. ngài làm sao vậy?

Tử Lượng khó hiểu hỏi. thầm nghĩ trên thế gian này có thứ gì
có thể khiến Trương Hằng thất thố như vậy?

Tả hộ pháp đứng một bên. im lặng không nói. trên mặt lại lộ
chút vẻ suy tư.

Trương Hằng trầm ngâm nói:

- Đại công tử. không biết phụ thân Tử Hoàng của ngươi có phải
là tu luyện ra một loại thần thông trong truyền thuyết. Lĩnh vực không gian hay
không?

- Lĩnh vực không gian?

Tử Lượng lắc đầu:

- Chưa từng nghe phụ thân nói tới bao giờ. Nhưng ta nghĩ hắn
hẳn là không tu luyện ra thần thông này. Nếu nắm giữ linh vực không gian, Hoàng
Phủ Lân e là đã sớm bị đánh bại. giải quyết dễ dàng nguy cơ lần này rồi.

Lĩnh vực không gian là một thần thông cao minh. Nghe nói chỉ
có một số rất ít kỳ tài có một không hai linh hồn đạt tới cảnh giới Độ Kiếp Kỳ
mới có thể lĩnh ngộ ra. Nhân vật như vậy nhìn toàn bộ Chu Vương Triều cũng
không có mấy người.

Ầm!

Chương 527: Kho báu (Hạ)

Ầm~

Đúng lúc này, toàn bộ Tử Hoàng Điện lại lay động dữ dội,
ngay cả khu lâm viên này cũng bị lan đến không nhỏ.

Chợt nghe “Xuy... Phốc” một tiếng, Diệu Nhật Tiễn biến thành
huyễn quang màu vàng, lập tức muốn đột phá trận pháp bên ngoài Tử Hoàng Điện.

Trong phút chốc, toàn bộ trận pháp kêu “Rắc” một tiếng, vỡ
tan ra. Thánh địa mất đi một bộ giáp kiên cố.

- Không tốt!

Tử Lượng cùng Tả hộ pháp đồng loạt biến sắc, không nghĩ tới
Tử Sát Thiên La Trận này nói phá là phá, quả thật là ra ngoài dự đoán.

Dưới uy lực lớn lao của Âm Dương Quyết của Trương Hằng,
Hoàng Phủ Lân lại có được năng lực công phá Tử Sát Thiên La Trận có lực phòng
ngự kinh người.

- Cố chống đỡ, mở nội tầng trận pháp!

Tử Ngọc tọa trấn ở trung khu trận pháp, pháp quyết trong tay
cấp tốc biến đổi, miệng há ra phun ra một ngụm tinh huyết, phun lên trận hình lập
thể ở trước mặt.

Chúng yêu tu Hợp Thể Kỳ chung quanh đều nơi theo, đồng loạt
phun ra một ngụm tinh huyết. Hào quang của trận hình lập thể trước mặt rút nhỏ
một vòng nhưng lại có vẻ ngưng thật hơn.

Đột nhiên, Tử Sát Thiên La Trận bị phá vỡ đột nhiên thu lại,
vứt bỏ ngoại điện Tử Hoàng Điện, bỏ thứ cầu chủ, thủ hộ chặt chẽ nội điện.

Phạm vi bảo hộ nhỏ đi, lực phòng ngự của Tử Sát Thiên La Trận
lại càng kinh người.

Nhưng Diệu Nhật Tiễn ẩn chứa tinh thần uy năng lớn lao của
Hoàng Phủ Lân thừa dịp này “Xuy” một tiếng xuyên thủng trận pháp, bay vào tầng
trong đại điện.

Mục tiêu thẳng tới một người - Tử Ngọc!

Chỉ cần giết Tử Ngọc - Nhân vật trung tâm tọa trấn Tử Sát
Thiên La Trận, toàn bộ Tử Hoàng Điện sẽ sụp đổ.

-Đi!

Tử Ngọc gặp nguy không loạn, vươn một cánh tay bạch ngọc mảnh
khảnh tháo cây trâm gài tóc màu tím ở trên đầu xuống.

Cây trâm gài tóc màu tím này hiển nhiên không phải vật trang
sức bình thường, ở trong tay nàng tản mát ra một luồng uy áp thuộc về Thông
linh Pháp bảo.

Từ khí tức mà xem, đây dĩ nhiên là một kiện Linh bảo trung
phẩm.

“Vút” một tiếng, trâm gài tóc màu tím như tia chớp nghênh
đón Diệu Nhật Tiễn khí thế hung mãnh vô kiên bất tồi.

Vào giờ khắc này, tất cả mọi người đều ngừng hô hấp, nhìn
chăm chú vào một lần giao phong mấu chốt này.

Đinh-

Hai kiện Thông linh Pháp bảo va chạm cùng một chỗ phát ra một
tiếng giòn vang êm tai, hào quang bắn ra bốn phía, bầu không khí hài hòa.

Nhưng ngay sau đó, chỉ nghe “Rắc” một tiếng, Linh bảo trung
phẩm của Tử Ngọc bị gãy thành mấy đoạn.

Trực tiếp tạo thành tổn thương gần như hủy diệt đối với Linh
bảo trung phẩm như vậy, uy lực của Diệu Nhật Tiễn lại cường đại tới cảnh giới
như thế.

Cho dù dưới tình huống bình thường, với thực lực của Tử Ngọc
dùng Linh bảo trung phẩm giao phong cùng nhân vật cấp Phủ chủ có được Linh bảo
thượng phẩm cùng sẽ không dễ dàng bị hủy Pháp bảo như vậy.

Nên biết rằng Diệu Nhật Tiễn này đã đột phá nhiều tầng cấm
chế, lúc trước còn bị Âm Dương Quyết của Trương Hằng làm suy yếu, sau đó còn đột
phá Tử Sát Thiên La Trận lực phòng ngự kinh người.

Trải qua tầng tầng suy yếu, theo lý thuyết hẳn là còn sót lại
một hai phần uy lực. Nhưng cuối cùng, Diệu Nhật Tiễn vẫn như trước dễ dàng phá
hủy Linh bảo trung phẩm trong tay Tử Ngọc.

Lực công kích của nó quả thật là biến thái tột cùng!

Ô Nhật Cung và Diệu Nhật Tiễn, hai kiện Linh bảo công kích
thượng phẩm phối hợp, uy lực đã đạt tới một trình độ khiến người ta nhìn mà
than thở.

Tuy nhiên sau khi phá hủy kiện Linh bảo trung phẩm, Diệu Nhật
Tiễn cũng hoàn thành sứ mệnh của mình, hao hết lực lượng ẩn chứa bên trong.

Ông!

Diệu Nhật Tiễn hóa thành một đạo hư ảnh màu vàng trong nháy
mắt trở về trong tay Hoàng Phủ Lân.

Nếu là dưới trạng huống bình thường Diệu Nhật Tiễn hẳn là có
thể trực tiếp “Thuấn di” vào trong tay chủ nhân, nhưng dưới phạm vi bị ảnh hưởng
bởi Âm Dương Quyết của Trương Hằng, nó lại mất đi loại thần thông này.

- Thật sự là không chịu nổi một kích!

Hoàng Phủ Lân cất tiếng cười to, lại một lần nữa gài Diệu Nhật
Tiễn lên Ô Nhật Cung.

Tuy nhiên, hắn cùng không lập tức phát động công kích.

Đồng thời sử dụng hai kiện Linh bảo thượng phẩm phát động
công kích khủng bố vô kiên bất tồi, cho dù là cấp bậc Phủ chủ như hắn cũng phải
tụ lực một lát.

Tinh thần uy năng quanh thân hắn nhộn nhạo một hồi, càng
ngày càng tập trung và sắc bén, cơ bắp toàn thân cuồn cuộn phát ra một cỗ lực
lượng khủng bố khiến người ta hồi hộp.

Trong khi hô hấp, khí mạch ngân nga tột cùng, khiến cho nước
biển trong phạm vi ngàn dặm rung chuyển không yên.

- Người của Tử Hoàng Điện đều nghe rõ cho ta, tiễn tiếp theo
chính là một kích mạnh nhất trong đời Hoàng Phủ Lân ta, vừa rồi chỉ là làm nóng
người mà thôi.

Thanh âm ẩn chứa tự tin mãnh liệt của Hoàng Phủ Lân vô cùng
rõ ràng truyền vào Tử Hoàng Điện, từng đợt quanh quẩn, khí phách mười phần.

Một người một cung một tiễn, khí phách vô cùng, uy lẫm một
phủ!

Hoàng Phủ Lân giờ phút này lại đạt tới đỉnh trong cuộc đời,
giơ tay nhấc chân đều có thể phát huy ra một loại thực lực khiến cho cấp Phủ chủ
phải động dung.

Trái ngược với hắn, cả Tử Hoàng Điện một bầu không khí trầm
lặng như chết.

Trong đại điện đầu mối then chốt. Tử Ngọc nhân vật trung tâm
sắc mặt tái nhợt như giấy trắng, khóe miệng rỉ máu, theo nước biển dao động
ngưng tụ mà không tiêu tan.

Là Thần thú Hợp Thể đại viên mãn, máu của nàng chảy ra cũng
khác với người thường.

về phần mười hai vị yêu tu Hợp Thể Kỳ bên cạnh nàng đều chỉ
còn một hơi ngồi ở bên cạnh, không hề có chiến ý, thứ duy nhất tồn tại trong mắt
chỉ có tuyệt vọng cùng bất đắc dĩ.

Ầm!

Thân thể của Tử Ngọc vô lực ngã xuống, đập xuống nền đại điện
như thủy tinh màu tím.

- Nhị muội!

Tử Lượng sắc mặt đại biến, điên cuồng hô một tiếng, ngóng
nhìn Tử Ngọc ở nơi đầu mối then chốt trong đại điện.

- Ta đã hết sức.

Trên khuôn mặt xấu xí của Tử Ngọc lộ ra vài tia tươi cười bất
đắc dĩ, con ngươi thâm thúy của nàng nhìn chăm chú vào lực lượng Âm Dương vặn vẹo
bao phủ một vùng tiểu thiên địa.

Giờ phút này, Âm Dương lực đen trắng đã tách ra.

Hào quang màu trắng bay lên bầu trời, hào quang màu đen rơi
xuống dưới chân.

Hết thảy đều khôi phục bình thường, cỗ lực lượng vặn vẹo
cũng tiêu tan không còn.

Uy lực ẩn chứa trong Âm Dương Quyết dường như đã rơi xuống
thấp nhất.

- Trương đạo hữu...

Tử Lượng kích động nhìn Trương Hằng:

- Nhị muội, nàng không xong rồi...

Trương Hằng cười khổ nói:

- Ngươi hay thật, cả Tử Hoàng Điện đều ném cho một mình
Trương mỗ...

Dưới tình thế cấp bách, Tử Lượng cũng bất chấp mọi thứ, vội
vàng nói:

- Trương đạo hữu. xin ngài yên tâm. Chỉ cần có thể bảo vệ Tử
Hoàng Điện, lát nữa sau khi tới kho báu. tất cả bảo vật tùy ngài chọn.

Một khi Tử Hoàng Điện bị phá, không chỉ là hắn ngay cả nhị
muội, tam đệ cũng đều khó thoát khỏi một kiếp.

- Tất cả bảo vật tùy ta chọn?

Trương Hằng thở dài một hơi:

- Nếu làm như vậy, sau đó phụ thân ngươi có thể đem ngươi ra
róc ngàn đao hay không?

Tuy rằng Tử Lượng là yêu thú nhưng quá trọng huynh đệ thân
tình, vì thân nhân của mình nguyện trả giá bất kỳ giá nào.

Nghe xong lời của Trương Hằng. Tử Lượng hơi sửng sốt. sau đó
kiên định dị thường nói:

- Chỉ cần có thể cứu mạng nhị muội cùng tam đệ, cho dù bị
róc ngàn đao ta cũng nguyện ý.

- Tốt tốt. Bằng vào những lời này của ngươi. Trương mỗ hôm
nay nhất định phải bảo vệ Tử Hoàng Điện, tuyệt đối không hề cho thân nhân của
ngươi tổn thất một sợi lông.

Trương Hằng nghiêm nghị, trịnh trọng nói.

- Nếu ngài nói như vậy, ta yên tâm...

Tử Lượng thở ra một hơi nhẹ nhõm, hướng về Tả hộ pháp gật gật
đầu.

Tả hộ pháp vẻ mặt lạnh nhạt đi tới trước hòn giả sơn, tế ra
một tấm ngọc phù màu xanh. Pháp quyết trong tay điểm nhanh, ngọc phù hóa thành
một vệt sáng màu xanh chiếu vào trong hòn giả sơn.

Ông~

Trong giả sơn chiếu rọi ra một cầu thang như ngọc xanh.

Từ thấp đến cao, cuối bậc thang có một quang môn màu xanh,
dường như đi thông vào trong giả sơn.

Thấy tình cảnh này, Trương Hằng không khỏi tặc lưỡi lấy làm
kỳ.

- Trương đạo hữu. mời vào.

Hai người cung nghênh Trương Hằng đi lên bậc thang ngọc
xanh.

Trương Hằng cũng không chối từ, không chút do dự bước lên bậc
thang ngọc xanh. Bậc thang này đều không phải thực thể nhưng lúc Trương Hằng giẫm
chân lên lại có một loại ảo giác như giẫm lên xốp.

Trương Hằng không nhanh không chậm đi tới cuối bậc thang, đi
vào quang môn màu xanh.

Đi vào quang môn, Trương Hằng cảm thấy mình bước qua một
cánh cửa chân chính, cũng không phải như phạm trù Truyền tống trận.

Thông qua cánh cửa. Trương Hằng phát hiện bên trong đã không
còn một giọt nước biển, nhưng áp suất không khí lại giống như bên ngoài.

- Ở dưới đáy biển lại còn có một không gian khổng có nước biển
như thế này.

Trong lòng Trương Hằng ngạc nhiên, giẫm trên mặt đất ngọc
xanh trong suốt này, ánh mắt hướng vào bên trong.

Đập vào mắt là các loại Pháp bảo đạo cụ. tài liệu, thiên địa
dị bảo đủ chủng loại rực rỡ muôn màu cùng với một số thứ ngạc nhiên cổ quái.

Đương nhiên mấy thứ này xếp cực có quy luật, hiển nhiên là
thường xuyên có người thu dọn.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân. Tả hộ pháp cùng Tử Lượng
cũng đều tiến vào.

Trương Hằng vừa chuẩn bị lên tiếng, từ một góc sâu trong kho
báu truyền tới một thanh âm già nua:

- Lão phu chờ các ngươi đã lâu...

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.