Devil or Angel - Chương 49 - 50
Chương 49: Phẫn nộ
Tiểu Tuyết nằm trên giường,
trời đã dần về đêm. Màu đen u tối, hiu quạnh đang bám lấy cô, nó khiến cả căn
nhà mà Hạ Lâm mới mua chìm ngập trong bóng đêm. Cô vẫn ngồi đó, trên chiếc
giường mà cách đây không lâu, hai người họ vẫn cùng nhau hưởng thụ sự hạnh phúc
bất tận kia. Nhưng giờ này, điều đó đã hoàn toàn biến mất. Cô không thể tin
được vào cái ngày sau khi Hạ Lâm mới cầu hôn mình, anh đã ở trong lòng của một
người phụ nữ khác. Cô nhớ lại cuộc điện thoại ban nãy, Tiểu Tuyết đã rất lo
lắng cho anh vì không biết tại sao đến đêm rồi mà anh vẫn còn chưa về nhà. Cô không
hoài nghi gì về chuyện đó, nhưng cuộc điện thoại ban nãy đã khiến cuộc sống
hạnh phúc của cô tan vỡ đến không còn một mảnh nguyên vẹn.
“
Ai vậy …” Ở đầu máy bên kia là tiếng của một người con gái lạ mặt. Cô ta cười
nói một cách phóng đãng, rồi nói rằng Hạ Lâm đang tắm, nếu có chuyện muốn tìm
thì chút nữa gọi lại. Cô ta gọi anh là Lâm Lâm, giọng nói giễu cợt trong điện
thoại khiến Nhược Tuyết như không còn tin vào tai mình.
Cô cúp máy một cách tuyệt vọng.
Cô biết trong điện thoại, anh lưu số của cô là tiểu lão bà. Và khi người con
gái kia nói nhỏ với cô rằng, anh và cô ta vừa trải qua một trận kịch liệt. Tiểu
Tuyết như muốn tan vỡ trong tuyệt vọng. Rầm … Cánh cửa phòng ngủ mở bật ra,
trong màn đêm u tối kia, chỉ còn nghe thấy tiếng quát lớn của ai đó.
“
Tiểu Tuyết, ngươi làm sao vậy? Sao lại khóc, nói ta nghe mau …” Là Red. Cô
không thể nhớ ra tại sao Red lại biết được cô đang ở đây. Dường như ban nãy,
sau cuộc gọi với ả đàn bà kia, cô đã vô thức gọi tới cho Lãnh Sam. Có lẽ, cô
cần một người để an ủi.
“ Tên khốn kia đâu? Ngươi không
được khóc, ngươi có phải là Sliver ta quen biết hay không. Chỉ vì tên Hạ Lâm đó
mà ngươi lại ra nông nỗi này. Đứng lên, mau đứng lên cho ta.” Red không chút
lưu tình, cũng chẳng thèm để ý tới bộ dạng đáng thương của Tiểu Tuyết đang co
quắp trong chăn mà vực cô dậy. Cô cũng không ngờ rằng mình lại khóc, cô muốn
khẳng định rằng mình không có nhưng sự ướt át trên khóe mắt và má của cô đã nói
rằng, cô đã rơi lệ.
Lãnh
Sam bực tức khi nhìn thấy bộ dạng đáng thương của Tiểu Tuyết. Ban nãy, cô đang
nằm với Lạc Lạc thì không ngờ lại nhận được một cuộc gọi của Nhược Tuyết. Giọng
nói nghẹn ngào, nức nở trong điện thoại kia khiến Cô giật mình chột dạ. Dù tín
hiệu âm thanh rất kém nhưng cô vẫn hiểu được, Nhược Tuyết đang nói gì. Tử Hạ Lâm
đang ở với một cô gái khác. Cô căm phẫn mà không thèm để ý tới khuân mặt giận
dỗi của Minh Lạc Lạc trong phòng ngủ, mà liền chạy ngay sang căn hộ bên cạnh.
“ Ngươi đã tỉnh hẳn chưa? Đừng
có giống đám con gái yếu đuối như trong phim thế chứ. Tới đó và đập cho hắn một
trận.” Red nói xong lập tức nhét Tiểu Tuyết vào bên trong xe. Bây giờ là 1 giờ
đêm, đèn đường ở thành phố Bắc Kinh thật thơ mộng, nhưng, Nhược Tuyết không có
tâm tình đâu mà thưởng thức cảnh đẹp đó.
Dựa
đầu vào phần tựa của ghế, chiếc xe Porsche đỏ rực lao đi như tên lửa trên
đường. Gió táp thẳng vào mặt khiến Tiểu Tuyết cảm thấy khó thở. Cô không phải
là loại người yếu đuối như vậy, không nên vì một kẻ phản bội mà tự làm khổ thân
mình. Cố khuyên nhủ mình nhưng cô hoàn toàn không có cách nào thoát ra khỏi nỗi
đau, hiện giờ trong tâm trí Nhược Tuyết chỉ còn lại một niềm hi vọng cuối cùng,
đó là mọi chuyện đang diễn ra chỉ là một giấc mơ. Cô không thể tưởng tượng nổi
cảnh Hạ Lâm đang ở bên người con gái khác sẽ khiến cô tồi tệ đến mức nào.
“ Nói đi, ngươi bị câm rồi sao?
Nói xem ngươi sẽ làm gì hả ?” Red vẫn giữ giọng điệu bực tức, không chút kìm
nén mà quát vào mặt Tiểu Tuyết.
“ Đủ rồi. Ngươi không để cho ta
yên tĩnh được sao?” Giọng nói uể oải của cô đáp lại càng khiến cô nàng tức giận
hơn nữa. Không thể hiểu vì sao, khi nhìn thấy khuân mặt chán nản kia của cô thì
Lãnh Sam chỉ hận không giết chết tử Hạ Lâm ngay tại chỗ. Ban nãy khi dùng thiết
bị định vị, Sam Sam đã phát hiện anh đang ở nhà của một cô gái khác thật. Một
căn hộ do một cô gái nước ngoài tên Sarah đứng tên. Nếu sự thật đúng như Nhược
Tuyết nói, Tiểu Sam thề sẽ khiến Hạ Lâm phải trả giá gấp trăm lần, vì không có
ai được phép làm tổn thương Sliver yêu quí của HELL, kể cả người đó cũng ở
trong hội.
Ting
tong … Ting tong … Ting tong …
Red bấm loạn xạ vào chiếc
chuông cửa. Nhược Tuyết vẫn đứng phía sau giống như không có can đảm khi cánh
cửa đó mở ra. Cạnh. Cánh cửa bật mở. Hạ Lâm xuất hiện ở đó, thân người trên của
anh để trần, phía dưới còn quấn thêm một chiếc khăn màu trắng. Bộ dạng ướt át
của anh giống như lời cô gái trong điện thoại nói. Anh vừa mới tắm xong !?
Không khí bỗng nỗi lên những
khoảng giá lạnh, Red và Nhược Tuyết dường như không tin vào mắt mình nữa. một
cái nhắm chặt mắt lặng lẽ, nhưng hình ảnh anh đang đứng trước mặt cô vẫn không
chút nào thay đổi. Điều đó chứng tỏ, người phản bội chính là anh.
“
Anh ở đây với ai? Là cô gái có tên Sarah phải không ?” Tiểu Tuyết lạnh lùng
nói, cô không còn đau khổ đứng phía sau Red nữa mà trực tiếp vươn người về phía
anh. Ánh mắt dò xét một cách tàn độc nhìn thẳng vào đôi mắt màu hổ phách có
chút bàng hoàng và hoảng hốt kia. Không đợi anh trả lời, Nhược Tuyết tiến đến,
đẩy mạnh vai anh một cái. Cô lao về vào trong căn hộ kia, nhưng dưới sức cản
của Hạ Lâm, cô không thêt tiến về phía phòng ngủ.
“ Em định làm gì vậy ?” Tuy anh
cố tỏ ra lạnh lùng nhưng trong đáy mắt vẫn hàm chứa nhưng tia đau xót không
nguôi. Cô không trả lời anh, mà quay phắt đầu lại, nhìn về phía Red ra hiệu.
Lãnh Sam liền biết điều quay mặt đi chỗ khác.
Roạt … Chiếc khăn tắm đang thắt
ngang hông anh bị kéo tuột xuống. Ánh mắt tràn đầy ngạo nghễ và vẻ điên cuồng
của Tiểu Tuyết nhìn về nơi riêng tư của anh. Cái đó của anh được chiếc quần lót
màu xám kia che đậy kĩ càng, cô cười lạnh và tiến đến thân hình đang cứng đơ vì
ngạc nhiên của anh. Hạ Lâm không ngờ Tuyết Nhi lại làm vậy với mình, anh muốn
túm lại chiếc khăn kia nhưng lại không thể vì nó đang nằm trên tay cô.
“ Thế nào, thói quen khi tắm
xong không mặc underwear của anh đã thay đổi rồi sao?” Cô mỉa mai nhìn về chàng
trai với khuân mặt đỏ lựng của mình.
“ Em … em …” Hạ Lâm lắp bắp
không ra lời, đôi mắt đầy bất đắc dĩ nhìn về cô. Tiếng cười khúc khích của Red
phía ngoài cửa càng khiến anh trở nên mất mặt. Nhược Tuyết không đành lòng nhìn
thấy vẻ mặt của anh như vậy liền ném chiếc khăn trở lại rồi nhìn về phía căn
phòng ngủ kia. Thật tiếc, nếu Hạ Lâm tưởng lừa cô dễ dàng như vậy thì anh đã
lầm rồi.
Trên
chiếc giường lộn xộn kia, một cô gái người nước ngoài đang nằm một cách khiêu
gợi trên đó. Bộ ngực đồ sộ của cô nàng lấp ló sau chiếc chăn mỏn màu trắng kia,
trên cổ còn xuất hiện nhiều dấu ấn màu đỏ, đó là những ấn kí sau cuộc hoan ái
giữa Hạ Lâm và cô ta. Nhược Tuyết cười lạnh, ánh mắt bỗng tối sầm trở lại. Đến
nước này thì cô không thể thau đổi được hiện thực đang phơi bày trước mắt. Hạ
Lâm đã thực sự phản bội lại cô. Hiện giờ, cô không thể nghĩ được gì nữa, hận
thù đang tràn ngập trong tâm hồn cô. Ánh mắt xinh đẹp của Tiểu Tuyết tối sầm
lại một cách đáng sợ, nhìn về phía ánh mắt khiêu khích của cô nàng có tên Sarah
đang nằm trên giường kia. Vẻ mặt khoái chí của cô ta càng khiến cơn tức giận
trong cô bùng nổ dữ dội. Cô thề sẽ khiến bọn họ trả giá cho hành động này.
“ Bốp … “ Tiểu Tuyết phi thân
lên giường, dùng hết lực túm lấy mái tóc dài, hơi rối của Sarah mà giật mạnh. “
Á … cô làm gì vậy hả. Mau buông ra … Á …” Cô ta gào lên một cách thảm thiết,
nhưng Nhược Tuyết vẫn không dừng lại. Cô dùng hết sức lực mình mà kéo mạnh cô
ta ra khỏi đống chăn, hình ảnh lõa thể của cô ta phơi bày trước mắt càng khiến
cô thêm mất lí trí, chỉ muốn lập tức giết chết người con gái này. Tiểu Tuyết
không nhớ mình đã đánh bao nhiêu, chỉ biết máu tươi đã thấm đẫm tay, tiếng gào
thét thảm thiết của Sarah vẫn vang vọng bên tai, tiếng căn ngăn của Hạ Lâm cũng
giống như vậy. Cô biết rằng anh đang bị Red cản lại, máu trong người cô tuôn
trào mãnh liệt. Trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ cuối cùng là trả thù người con
gái này.
“ Bốp …” Đau đớn trên mặt khiến
cô dần tỉnh lại. Đôi mắt thất thần nhưng vẫn đem theo nhưng tia đáng sợ nhìn về
người con gái đang lõa thể trước mặt mình, Nhược Tuyết cảm thấy nhẹ nhõm khi
biết, mình đã xử lí Sarah đến mức cô ta phải ngất đi trong đau đớn. Khuân mặt
bầm dập một cách thảm hại, vương đẫm máu tươi kia khiến cô bình tâm trở lại. Hạ
Lâm đang lao về phía cô ta, trông vẻ mặt lo lắng của anh vì Sarah thật khiến cô
hận không thể giết chết cả hai. Anh đã tát cô, để bảo vệ người con gái khác. Cô
thực sự không tin nổi anh lại ra tay với mình. Có thể, giữa họ đến đây thực sự
đã chấm hết.
“ Anh là đồ tồi.” Tiểu Tuyết cố
gắng nhịn nhưng nước mắt vẫn tuôn trào, cô ngất đi trong đau đớn. Nỗi đau mà
chỉ mình cô có thể hiểu được. Nó như xé nát lòng cô, phá hủy toàn bộ tâm hồn bé
nhỏ của cô, đẩy cô xuống địa ngục sâu thẳm nhất.
“
Tiểu Tuyết Nhi, con tỉnh rồi. Con làm ba mẹ sợ quá.” Cô tỉnh dậy trong tâm
trạng trống rỗng. Cô không thể nghĩ một chút gì nữa. Nhìn papa và mama đang
ngồi bên cạnh giường bệnh, khuân mặt lo lắng của họ chỉ khiến cô thêm tràn ngập
hận thù. Nhược Tuyết gượng dậy, nhìn quanh căn phòng bệnh này, không thấy bóng
dáng của Hạ Lâm, mà chỉ có những gương măt quen thuộc, dường như họ rất vui
mừng khi biết chuyện giữa cô và anh.
“ Các người tới đây làm gì? Tới
để xem kịch hay sao? Haha … Giờ thì thật đúng ý của các người phải không, tôi
và anh ấy ra nông nỗi này thật khiến các người vui mừng.” Cô điên cuồng gào
lên, đáp trả nhưng cái nhìn lo lắng của mọi người trong phòng dành cho mình.
Ông Quang Thành và bà Tử Y hoảng hốt nhìn con gái, từ nhỏ tới giờ, họ chưa bao
bộ dạng cô như vậy.
“ Tiểu Tuyết Nhi, con đừng như
vậy …” Bà Tử Y nước mắt dàn dụa khuyên can con gái, ba thưc không đành lòng
nhìn cô điên loạn như vậy.
Phựt
… Nhược Tuyết dật mạnh chiếc kim của ống truyền nước trên cánh tay mình ra,
khiến máu đỏ tươi chảy dài một vệt. Toàn bộ mọi người trong căn phòng dường như
nín thở trước hành động này của cô. Họ hiểu rằng hiện giờ cô đang bị kích động
nên tốt nhất là không nên nói gì hết.
“ Tôi không cần sự thương hại
của các người.” Cô bỏ mặc lại họ mà tiến nhanh ra phía cửa phòng bệnh. Những
cánh tay muốn cản cô lại đều bị ánh mắt đe dọa của cô chặn lại. Tiểu Tuyết rời
khỏi căn phòng bệnh đó, tâm trạng cũng vơi đi rất nhiều. Hiện tại cô chỉ muốn ở
một mình, cô không muốn nhìn thấy những ánh mắt cảm thông và thương hại kia.
Chiếc
Porsche lại lao vút đi trên đường lớn. Red vẫn ngồi đó, giống như đêm qua. Chỉ
có điều khác biệt là cô nàng không còn ồn ào nữa, không khí tĩnh lặng và êm ả
hòa cùng tiếng gió đang gào thét bên ngoài xe kia.
Chương
50: Tìm lại kí ức
Tiểu Tuyết đã ở lại Lãnh gia
được một tuần. Đây là lần đầu tiên cô biết nhà của Red lại thuộc vào dạng khủng
đến vậy. Lãnh lão gia kia chính là bộ trưởng an ninh, quân sự của Trung Quốc,
trong tay nắm quyền điều hành quân đội hùng mạnh kia. Vậy nên đứa con gái Lãnh
Sam kia mới luôn bá đạo, ngông cuồng, coi thường pháp luật đến vậy. Cô nhớ lại
những lần trước kia khi cô càng Lãnh Sam đi trên đường, những viên chức cảnh
sát khi nhìn thấy biển số xe Porsche kia đều thất kinh liền không dám cản lại.
Thật đúng như Tiểu Sam thường nói, cảnh sát sẽ không bao giờ làm gì được cô, vì
chiếc ô dù quá lớn phía sau đã khiến bọn họ không thể động vào Lãnh tiểu thư
cao cao tự tại kia được.
“ Tiểu Tuyết, có hai người bạn
đến tìm cô.” Lyna đứng ngoài cửa thông báo. Vẻ mặt lạnh lùng, khó gần của cô
nàng thường khiến Nhược Tuyết không có thiện cảm cho lắm. Nhưng khi tiếp xúc
một thời gian, thì cô mới hiểu, cô gái lạnh lùng này thực chất chỉ như con mèo
nhỏ ngoan ngoãn mà còn rất hay xúc động.
“ Là ai vậy?” Nhược Tuyết vẫn
không ròi mắt khỏi màn hình máy tính của mình, những ngõn tay thon dài, hơi gầy
kia vẫn đang khua loạn xạ trên bàn phím.
“ Là Hoắc Đình Giang và Hoàng
Lam Nhi.” Lyna cười khi nhắc tới hai người bạn ồn ào của Nhược Tuyết đang chờ
dưới phòng khách. Họ luôn miệng chửi rủa Tiểu Tuyết và bày bộ mặt khó coi khi
Lyna muốn lên hỏi ý kiến xem cô có muốn gặp hay không.
“ Được, mau mời họ vào.” Nhược
Tuyết gấp máy lại, ánh mắt có chút tia sáng len lỏi. Họ là hai người bạn thân
nhất của cô từ nhỏ đến giờ, cô làm sao lại có thể từ chối gặp mặt cho được. Cop
cười nhẹ một cách thoải mái, Đình Giang và Lam Nhi là hai người khách duy nhất
cô chịu gặp mặt khi chuyển tới Lãnh gia.
“ Tìm ngươi thật khó nha. Có
chuyện gì mà khiến ác ma của bọn ta ra nông nỗi này hả? Dù có thất tình cũng
không nên hành hạ mình như vậy chứ.” Lam Nhi chưa bước vào trong phòng đã tuôn
ra một tràng trách móc. Đình Gaing hiểu ý liền huých mạnh Tiểu Lam một phát,
khuân mặt như chưa có chuyện gì xảy ra nhìn về phía Tiểu Tuyết một cách thân
thiết.
“ Ngươi đã tốt hơn chưa? Hai
bác ở nhà cũng lo lắng cho ngươi lắm đó.” Nhược Tuyết biết tất cả mọi người đều
rất lo lắng cho mình, nhưng cô lại không muốn trở lại, vì còn rất nhiều chuyện
mà cô đang muốn biết. Cô đang cố gắng tìm ra những bí mật mà họ đã cố sức giấu
cô. Nhưng lời khuyên nhủ của Tiểu Lam và Tiểu Giang cô đều không để vào tai
chút nào.
“ Ta có chuyện muốn nói cho
ngươi biết !” Giọng nói mang vẻ hình sự của Hoắc Đình Giang khiến Nhược Tuyết
dần chú tâm hơn. “ Trước cái hôm ngươi nhập viện, ta thấy Lăng Hạo Thiên và Tử
Hạ Lâm gặp mặt nhau ở Diamong. Trông hai người họ có vẻ rất căng thẳng, ta
không biết có chuyện gì vì lúc đó đang bận phục vụ khách.” Những lời của Đình
Giang nói như một đòn đánh mạnh vào tâm trí cô.
Cái đêm hôm đó, chính là đêm Hạ
Lâm phản bội cô và tới nhà của cô nàng có tên Sarah kia. Cô thực sự không hiểu
có chuyện gì đang diễn ra nữa. Cô biết rằng có điều khó hiểu ở đây, nhưng lại
không thể giải thích được nó. Cô và anh chỉ mới ngọt ngào ở bên nhau chưa lâu,
mà chỉ mấy tiếng đồng hồ sau, anh đã lại đến bên người con gái khác. Quãng thời
gian cô biết anh không phải là dài nhưng cũng đủ để hiểu bản chất của anh, Tử
Hạ Lâm không phải là loại người có thể làm như vậy với cô. Chắc chắn anh có
điều gì bất đắc dĩ, và cô luôn luôn muốn nghe một lời thanh minh từ anh. Nhưng,
từ đó đến giờ, anh như hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời cô. Thực sự khiến cô
sống trong địa ngục.
“ Lăng Hạo Thiên, là hắn.” Cô
lẩm bẩm trong miệng rồi lao như vũ bão ra khỏi cửa. Cô chỉ muốn nhanh chóng tìm
gặp được tên đó, chắc chắn giữa hai người họ có bí mật gì.
***********************************
“ Nói đi, cậu với Tử Hạ Lâm có
chuyện gì giấu tôi.” Cô trực tiếp đi thẳng vào vấn đề với Lăng Hạo Thiên. Vẻ
mặt sốt ruột của cô trái ngược haern với vẻ nhàn hạ của hắn.
“ Không có chuyện gì cả. Cậu
đừng nghĩ nhiều.” Hắn vẫn giữ khẩu ngữ mềm mại để trò chuyện với cô, ánh mắt ôn
nhu nhìn về phía cô.
“ Đừng nghĩ tôi không biết, nếu
cậu còn không nói ra, thì đừng trách tôi không khách khí. Nếu một ngày các
người phát hiện, không còn ai tên là Diệp Nhược Tuyết xuất hiện nữa, thì không
biết, các người sẽ cảm thấy như thế nào?” Tiểu Tuyết hiểu được, mình chính là
người quan trọng nhất trong lòng hắn, nên chỉ có lấy chính mình ra để đe dọa
Lăng Hạo Thiên, mới có tác dụng.
“ Được, vậy chào tạm biệt. Đây
sẽ là lần cuối cùng chúng ta gặp lại nhau.” Nhược Tuyết không chút lưu luyến
bước ra cửa, ánh mắt kiên định của cô quét qua mặt hắn muốn khẳng định một
điều, cô sẽ làm như vậy thực sự.
Lăng Hạo Thiên vội vàng chạy ra
cửa, cánh tay bá đạo của hắn ôn chặt lấy cô. Hắn không thể chịu nổi, nếu một
ngày nào đó, cô không còn xuất hiện trong cuộc đời hắn nữa. Hắn không thể để cô
làm vậy, hắn sẽ không bao giờ để cô biến mất một lần nữa. Nhược Tuyết không
phản kháng mà để mặc hắn ôm mình như vậy. Cô nở một nụ cười xảo quyệt, lần này,
cô đã thắng.
Trong căn phòng nhỏ màu trắng
tinh khiết, Hạ Lâm đang nằm vật dưới đất, ở cùng anh là hàng loạt những chai
rượu lớn nhỏ nằm la liệt phía dưới. Bộ dạng thảm hại của anh thực khiến người
ta thương tâm. Khuân mặt non nớt, ngây thơ kia dường như đang chịu đựng một nỗi
đau không tả xiết. Râu mọc lún phún dưới căm kia, đôi mắt màu hổ phách đang đờ
đẫn vì men rượu. Dù anh đã dùng rượu để khiến mình có thể quên đi tất cả nhưng
hoàn toàn không được, hình ảnh Tuyết Nhi tức giận, điên cuồng ra tay một cách
tàn độc với Sarah vẫn còn in đậm trong tâm trí anh.
“ Em nghĩ nên gọi cô gái đáng
sợ đó quay lại.” Sarah bước vào trong căn phòng nhỏ, ẩm thấp và nồng nặc mùi
rượu kia. Cô chun mũi vì những mùi khó ngửi kia.
“ Anh xin lỗi, anh không nghĩ
cô ấy lại ra tay với em.” Hạ Lâm dù đang nằm dướt đất nhưng tâm trí hoàn toàn
tỉnh táo. Nhìn những vết thương lớn nhỏ trên người của cô được băng bó cẩn
thận, khuân mặt xinh đẹp của cô xuất hiện những vết bầm dập khó coi. Ngoài lời
xin lỗi này anh không biết còn có thể nói gì.
“ Không sao, coi như đây là một
lần học hỏi đi. Nếu có cơ hội em cũng phải đi học võ, nếu lần sau ai có nhờ
đóng giả bạn gái thì còn có thể phòng thân mà chạy được.” Sarah cười nhẹ, kì
thực cô không thể cười mạnh vì vết thương ở khóe môi sẽ toác ra. Bây giờ chỉ
cần Diệp Nhược Tuyết xuất hiện trước mặt cô thig cô sẽ sợ đến mất mật.
“ Anh nên chăm sóc mình nhiều
hơn. Nếu cô ấy nhìn thấy anh như vậy thì chắc sẽ rất đau lòng. Em đi đây, anh
nhớ bảo trọng.” Sarah muốn quay lại đá cho Hạ Lâm một phát, coi như trả thù vụ
bị bạn gái anh hiểu lầm và hành hung dã man kia, nhưng đã bị anh phát giác.
“ Em đá mau đi để anh còn ngủ.”
Hạ Lâm cười lớn khi thấy bóng dáng bực tức của Sarah biến mất sau cánh cửa. Anh
thực sự cảm thấy có lỗi với cô, nhưng anh không thể làm gì để bù đắp lại cho cô
được.
Hạ Lâm bấm số máy, liên lạc với
Tử Hạ Linh.
“ Chị … em phải làm sao đây.”
Chỉ với người chị thân thiết này thì anh mới có thể nói hết được tâm sự trong
lòng mình. Anh không thể chịu đựng được nỗi đau đang gặm nhấm tâm hồn mình như
vậy.
“ Đừng nói nữa. Mau trở về đi.
Chị không muốn nghe giọng nói đáng thương đó của em đâu.” Hạ Linh lạnh lùng cắt
đứt câu chuyện. Cô hiểu hiện giờ chỉ có cách này mới vực được cậu em đa cảm của
mình dậy. Cô chỉ tức giận một điều, tại sao quá khứ lại trở thành tội lỗi của
Hạ Lâm. Cô chỉ hận một điều là không thể trực tiếp tiêu diệt sạch toàn bộ Lăng
gia, trả thù cho cô cô Đinh Nhu và em trai của mình. Họ đã chịu khổ quá nhiều,
cô không thể tiếp tục đứng nhìn bọn họ lần lượt bị Lăng gia phá hủy như vậy
được.
Black túm lấy chiếc áo choàng
mặc lên người, cô bước tới giường, đôi mắt âu yếm nhìn người đàn ông đang ngủ
một cách thoải mái kia.
“ Em đi đâu vậy ?” Diệp Giang
Nam nhìn dáng vẻ kì lạ của Hạ Linh liền hỏi. Ban nãy anh nghe thấy được cô đang
rất bực tức khi đang nói chuyện điện thoại với ai đó.
“ Không có gì. Anh cứ ngủ đi.
Em giải quyết chút việc rồi quay trở lại ngay.” Black hôn nhẹ lên trán anh, bàn
tay thon nhỏ, xinh đẹp của cô vuốt trên đôi mắt đang ngái ngủ của Giang Nam
khiến nó nhắm lại.
********************************
Red hoảng loạn, chạy dọc phía
cầu thang trong bệnh viện. Cô dường như không tin vào mắt mình, hay nói cách
khác, có lẽ cô thực sự phát điên rồi. Cô bấm số, liên lạc trực tiếp với toàn bộ
các thành trong HELL, giọng nói khẩn trương, mang theo chút hoảng loạn của cô
vang khắp trong điện thoại.
“ Các ngươi mau tới đây! Sliver
xảy ra chuyện rồi …”
Hạ Lâm như chìm vào quên lãng
trong căn phòng nồng nặc mùi rượu kia, toàn thân thể anh bốc lên những mùi khó
chị, khuân mặt đẹp đẽ như thiên thần ia đã bị men rượu làm hủy hoại tàn bộ.
Rầm … Tử Hạ Linh đạp tung cửa,
ra lệnh cho hai tên mặc bộ âu phục màu đen chờ sẵn ngoài cửa tiến vào.
“ Tử Hạ Lâm, nếu em không muốn
Tiểu Tuyết chìm vào điên loạn thì hay mau tỉnh dậy.”
Tiếng nói của cô như đánh mạnh
vào tâm trí anh, giống như một đòn thanh tỉnh. Hạ Lâm bật dậy, anh không thể để
Nhược Tuyết xảy ra chuyện gì.

