Captive Of My Desires - Chương 37
Chương 37
Cơn bão được cảnh báo đe dọa suốt cả ngày đến vào
chiều hôm đó trong cơn giận bừng bừng dữ dội. Gabrielle đã mong rằng nó chỉ thổi
qua, hay ít nhất The Triton chạy thoát khỏi, nhưng không.
Ở giữa cuộc tấn công dữ dội cuồn cuộn đầy bạo lực là
khoảng thời gian nàng chả thích gì khi đi trên tàu. Thực tình, vẫn thế, kể từ
khi nàng sống sốt qua cơn bão cấp tám đổ bộ vào hòn đảo, nàng không thích gió
bão chút nào bất kể là ở đâu. Nhưng trên biển còn thêm một mối hiểm nguy nữa. Đắm
tàu.
Mặc dù nó là một con tàu đẹp, khỏe, được bảo dưỡng tốt.
Tiếng cọt kẹt của những tấm ván rất nhỏ. Thậm chí khi bị chao đảo chìm xuống và
nghiêng sang bên thì nó cũng không bị mất kiểm soát, ít nhất là không. Dù điều
này là không tránh được. Và phản ứng căng thẳng của Gabrielle cũng vậy, còn tồi
tệ hơn gấp mười bởi sự thật nàng đang bị khóa trong cabin. Nếu tàu chìm, nàng
thậm chí sẽ không có cơ hy vọng tìm nổi một chiếc xuồng nhỏ, mảnh vỡ của vật
trôi dạt, hay bất kỳ mảng gỗ nào trong khả năng, rồi hy vọng được giải cứu.
Không, nàng sẽ viếng thẳng xuống chiếc rương của Davy Jones ngay mất.
Nàng ngồi đó – trên đống chăn lộn xộn trong khoảng
thời gian chờ đợi lâu nhất, nhìn một vài thứ trong phòng không bị ghim chặt –
lăn qua lăn lại trên sàn và, có lúc, còn lăn lên đến nửa tường. Đó là những khoảng
khắc đáng sợ, khi con tàu gần như chìm hẳn một bên khi bị cơn sóng to dũ dội đè
xuống.
Thậm chí cả cái đèn xách tay cũng văng ra khỏi cột
vào giây phút sợ hãi đáng tởm đó. Chụp thủy tinh nứt bên trong lăn ngang qua
sàn và vỡ tan khi đập vào tường, để lại một vệt dầu tràn ra trên đường lăn.
Nàng nhìn chằm chằm vào nó trong sự xáo trộn giữa
kinh hoảng và nhẹ nhõm. Ngọn lửa có lẽ sẽ bùng lên ngay nếu chiếc đèn đã được
thắp sáng. Khi mà nàng thực sự không nghĩ về điều này, nếu nàng bắt đầu phóng hỏa
để cố trốn thoát, đây chắc chắn không phải thời điểm thích hợp - lúc Drew và thủy
thủ đoàn của anh đang chống chọi với sức mạnh thiên nhiên để giữ họ nổi trên mặt
nước và sẽ không để ý tới ngọn lửa cho đến khi quá muộn. Nhưng ít nhất nàng đã
mưu trí dập tắt nó khi cơn bão bắt đầu, kể cả khi để một cái đèn kiên cố vững
chắc lên bàn của Drew thì nó sẽ vẫn gây cháy.
Nàng ước mình có thể ngủ qua cơn bão. Đúng là một
cách lý tưởng để đánh lạc hướng sự lo lắng, và chỉ cần dậy sau khi bão trôi
qua. Nhưng điều đó là không thể, nhất là ở trong tình trạng trên sàn, nơi nàng
đang bị giữ chặt vào sợi xích giúp mình không bị ném lên cao như mọi thứ khác
đang bị bật móng. Nàng có lẽ có thể tìm được điểm tựa vững trãi hơn trên giường
của Drew, ít nhất là tấm đệm êm ái, còn hơn là phải trượt qua trượt lại như lúc
này. Nhưng đó là nơi nàng sẽ không lại gần vì bây giờ nó là của anh rồi.
Nàng không mong sẽ lại thấy anh cho đến khi cơn bão
đi qua. Đêm xuống, mặc dù rất khó nói khi còn trận mưa rào nặng hạt ngoài của sổ
kia và không gì ngoài những đám mây đen xa xa. Vài giờ nữa trôi qua, nhưng cơn
bão vẫn không có dấu hiệu suy yếu.
Và rồi một luồng gió lạnh đáng nguyền rủa cùng mưa
tuồn vào cùng Drew. Anh phải đẩy mạnh cửa để đóng lại. Anh chả thèm khóa nữa.
Anh quay lại và dựa vào nó khi đôi mắt xác định vị trí của nàng. Anh trông chả
kiệt sức hay bực tức chút nào sau khi giành cả đống thời gian bên ngoài với cơn
mưa như chút nước. Anh trông hồ hởi, đầy sức sống, khỏe mạnh, và trông như có
thể đảm nhiệm bất cứ việc gì dễ như trở bàn tay vậy.
Anh ném áo mưa đang mặc ra khỏi người, dù nó không
ngăn được cho anh khỏi thấm nước. “Em ổn cả chứ?” anh hỏi.
Sự lo âu căng thẳng phát tiết, nàng nói, “Không, tôi
sợ, tôi lạnh, tôi đói, và mông tôi bị tím bần vì bị ném lên ném xuống cả buổi rồi.
Chết tiệt là tôi không ổn tý nào.”
Nàng những mong anh cười và gọi nàng là đồ nhu nhược
ngốc nghếch, Thay vào đó, anh làm nàng ngạc nhiên khi tiến lại gần, quỳ xuống
bên cạnh và ôm nàng vào cánh tay. Nàng không có tý thôi thúc nào muốn chống lại
sự thân thiết anh mời gọi, ngay cả khi anh làm nàng sũng nước vì bộ quần áo ướt
của mình.
Anh làm mình thoải mái khi dựa vào tường, rồi nhấn
nàng vào ngực nhưng giữa chừng thì dừng lại và rút một cái khăn ăn trong túi, mở
nó để lộ ra một túm xúc xích lạnh ngắt được cắt thành từng khoanh nhỏ. Anh đút
một khoanh vào miệng nàng.
“Còn lại từ bữa sáng đấy,” anh nói. “Nhà bếp đóng cửa
lâu rồi, thế nên sẽ không có bữa đàng hoàng đâu, có lẽ tới tận ngày mai. Em nên
biết đó là một thủ tục tất yếu.”
“Vâng, em biết,” nàng trả lời khi anh đút cho nàng
thêm vài khoanh nữa và xoa dịu đi cơn đói.
“Em thực sự bị tím bầm à?” anh hỏi.
Câu hỏi đó làm cả hai người nghĩ về lần cuối anh hỏi
về vết thâm, khi nàng buộc tội anh đã gây ra cho mình vài cái sau cuộc gặp gỡ đầu
tiên ở bến cảng. Suy nghĩ ấy làm họ cười toét với nhau.
“Không, chỉ là một vết nhức nhỏ thôi,” nàng thú nhận.
“Em nghi là mình sẽ cảm thấy nó ngày mai. Dù vậy, nhớ cẩn thận dưới sàn đấy.
Chúng ta vẫn chưa ổn định vững chắc đủ để em nhặt thủy tinh từ chiếc đèn của
anh đâu.”
“Anh nên suy nghĩ đến việc bỏ cái đèn ra khi cơn bão
bắt đầu mới phải.”
“Anh không ở đây để làm việc đó. Em đã làm, nhưng tất
cả những gì em nghĩ đến là tắt nó đi thôi.”
Nàng nhận ra quá muộn rằng mình vừa mới thừa nhận có
thể di chuyển dễ dàng trong cabin, rằng cái xích chẳng cản bước nàng tý nào.
Nhưng anh không tỏ ra dấu hiệu gì chứng tỏ mình để ý lỗi nhỏ đó, và đơn giản
đút cho nàng thêm vài miếng xúc xích nữa trước khi tự mình ăn vài chiếc.
Nàng không nên ngồi như thế này với anh, quá thân mật
trong vòng tay anh, ấy vậy mà nàng không thể di chuyển thân mình, nàng quá dễ
chịu. Bộ quần áo ướt của anh bắt đầu lạnh cóng, nhưng nơi nàng tiếp xúc với anh
bây giờ đang ấm lên bởi nhiệt lượng từ nàng.
Đơn giản là không có cách nào nàng có thể lờ đi cơ
thể mình đang dựa vào, hay không nghĩ đến việc đã xảy ra đêm kia. Loại khoái cảm
anh cho nàng thấy luôn ở trong nhận thức suy nghĩ của nàng từ đó tới nay, nhưng
bây giờ…nàng đơn giản không thể bật ra khỏi tâm trí được. Anh đã nói, nàng đã nếm
mùi, nàng sẽ muốn nữa, và chết tiệt nếu anh không đúng đến thế.
Cách anh ôm nàng lúc này mang lại những kỷ niệm quá rõ
ràng về cảm giác tay anh trượt trên làn da trần của nàng gợi tình thế nào, nàng
gần như phải hớp hơi thật sâu. Và miệng anh, Chúa ơi, cảm giác của nó, hương vị
say mê của nó. Anh đã làm nàng run rẩy, làm da nàng nhức nhối như kim châm một
cách ngon lành dễ dàng, làm nàng thổi bay sự cẩn trọng vào gió và chấp thuận mọi
thứ anh đưa ra.
Nàng rùng mình, nhớ lại sự đầu hàng của mình đã ngọt
ngào ra sao. Anh nhận thấy.
Nàng chỉ lờ mờ nghe thấy tiếng sấm đì đùng vừa mới xảy
ra, nhưng anh đoán đó là lý do. “Em sợ bão à?”
“Em chưa từng sợ, nhưng bọn em đã từng có một trận
vài năm về trước, họ gọi nó là bão cấp tám. Mọi người chết. Toàn bộ nhà cửa bị
xé rách toạc thành đống đổ nát. Em chưa bao giờ trông thấy điều gì như vậy và
hy vọng sẽ không bao giờ trông thấy những thứ tương tự như thế nữa.”
“Nó xảy ra trên Caribbean đúng không?”
“Vâng, sau khi em sống với cha được một thời gian.
Nó xé toạc những vùng biển ấm với cường độ mạnh hơn bình thường. St. Kitts
không phải hòn đảo duy nhất bị đổ bộ. Và cơn bão đã để lại thiệt hại nặng nề đằng
sau trên đường đi.”
Anh nhấn nàng sát hơn vào người. “Anh nghĩ mình nhớ
vụ đó. Anh chỉ vừa mới thoát khỏi khi quay thuyền trở lại Mỹ vài ngày trước khi
xảy ra. Nhưng anh đã nghe về nó trên chuyến đi tiếp theo và chứng kiến vài thiệt
hại. Nhiều nơi không phục hồi được.”
Nàng gật đầu. “Một trong những ngôi làng nhỏ trên đảo
của chúng em như thế đấy. Với từng ngôi nhà một bị tàn phá, những người sống
sót được cứu và dời đến nơi khác. Nhưng thậm chí là trong thị trấn chính của bọn
em, phải mất hàng tháng, hàng tháng trời bọn em mới bỏ hết đổng vụn nát ra được
và xây dựng lại. Em đã quên nó ra sao khi ngủ lại được sau đó.”
Anh ngạc nhiên liếc xuống nàng. “Em thực sự xông vào
giúp á?”
“Margery và em đã làm.” Nhưng sau đó nàng cười toe
và cố làm rõ hơn, vì có vẻ không giống cướp biển lắm, nói thêm, “Hoặc là làm thế
hoặc dài cổ chờ quán hàng thịt mở cửa lại ấy mà.”
Anh không cười. Anh chạm đầu ngón tay vào má nàng, gần
giống như anh đang nói rằng mình biết nàng không tệ như những gì thể hiện. Việc
này làm nàng không thoải mái khi anh cho nàng thấy khía cạnh dịu dàng của mình.
Nó cũng nhắc nhở rằng nàng đang nằm trong vòng tay của người đàn ông mà mình vẫn
có ý định trả thù.
“Em nghĩ bây giờ mình khỏe rồi,” nàng bảo, ngồi hướng
ra xa anh. “Thậm chí còn có vẻ như gió đã ngớt đi nhiều.”
“Không, nó chưa ngớt. Và hình như bây giờ anh chả thấy
khỏe gì,” anh trả lời khi kéo nàng lại vào người và dứt khoát gắn chặt miệng
mình vào nàng.
Chết tiệt quá nhanh, tất cả nỗi đam mê thú vị mà
nàng cảm nhận tối đó quay lại kích thích mạnh mẽ vào nàng và cuốn đi mọi quyết
tâm. Nàng vòng tay mình quanh cổ anh và đáp trả nụ hôn bằng cả trái tim, tự làm
một vài ứng biến khi nếm anh với lưỡi mình. Anh quá say đắm đến choáng váng!
Nàng thậm chí còn hơi quay lại chút, đủ để nhấn mạnh ngực mình vào anh. Tiếng
rên rỉ của anh là giai điệu ngọt nào bên tai nàng.
Không lâu sau, anh đứng lên, bế nàng trên tay và
mang tới giường. Không dừng lại lấy một lần, có vẻ anh thậm chí còn chả thèm
nghĩ đến sợi xích. Đúng là một gáo nước lạnh nếu vẫn còn bám vào chân nàng và
kéo họ lại. Không gì ngăn được anh đặt nàng lên giường và cởi quần áo mình ra một
cách thần tốc. Nàng thì chắc chắn không. Nàng quá bận ngắm anh, hồi hộp phấn
khích khi từng phần quần áo ném sang bên.
Đây là lần đầu tiên nàng có tầm nhìn thực sự kín đáo
về cơ thể cao ráo, tuyệt vời của anh và toàn bộ vẻ đẹp của nó. Khi tắm cho anh,
nàng đã cố không nhìn để không phải đấu tranh với nỗi khao khát của mình, và
khi anh làm tình với nàng trước đó, anh đã nằm trên người nàng cùng lúc nàng nhận
ra anh thực sự hoàn toàn khỏa thân. Anh quá rắn chắc và vạm vỡ. Không có phần
nào trên anh mà không rung lên cùng với những múi cơ khi di chuyển, từ khuôn ngực
rộng thon dần đến những khung sườn chắc và cánh tay mạnh mẽ. Chân tay anh – ngay
cả đôi chân đều thật dài so với toàn bộ tầm vóc đẹp và cân đối vừa vặn còn lại,
cướp mất hơi thở của nàng – khi biết anh đẹp trai tới mức nào.
Nàng cười khi anh chìm vào khi chiếc giường làm họ nảy
lên một vài lần. Anh cũng làm thế. Nhưng sau đó anh lăn tròn họ và hấp tấp bắt
đầu cởi quần áo nàng.
Nàng đặt một tay lên tay anh và ngượng ngùng nhắc nhở,
“Không phải anh đã hứa cởi quần áo em thật chậm sao?”
Anh mang tay nàng đặt lên miệng và hôn sau những
ngón tay. “Anh nhớ. Anh sẽ cố, Gabby, nhưng anh phải thú nhận, em làm anh cảm
thấy mình như cậu chàng chưa trải nghiệm bao giờ ấy, anh còn quá ít tự chủ khi ở
gần em. Đây không phải lần đầu. Không gì anh muốn làm hơn là thưởng thức từng
khoảng khắc tuyệt vời với em, nhưng lạy Chúa, em lấp đầy anh với những đam mê!”
Bây giờ nàng cũng cảm thấy vài đam mê đó khi anh hôn
nàng, lần nữa rồi lần nữa. Nhưng anh cố, anh thực sự cố để cởi áo quần nàng thật
chậm. Anh thậm chí còn hôn cánh tay và chân nàng khi chúng lộ ra. Anh chỉ bỏ
váy ra hơi nhanh chút thôi để có thể gắn chặt miệng mình vào ngực nàng – làm
nàng trở nên hơi kích động.
Có vài lần anh hổn hển, “Chúa tôi, cô nàng, em quá
xinh đẹp,” khi nhìn chằm chằm vào ngực nàng, rồi lại nói thế lần nữa khi anh lật
nàng lại để hôn phần nhỏ sau lưng và kéo những ngón tay chậm rãi mé trong đùi
nàng.
Nàng rùng mình thích thú. Cái chạm anh quá dịu dàng,
miệng anh quá nóng bỏng, đúng là một sự tráo đổi không thể tưởng tượng nổi.
“Em nghĩ anh cũng đẹp nữa,” nàng nói, và anh cười.
Nhưng những gì họ đang làm còn tuyệt hơn. Sự thán phục
trong từng cái chạm của anh làm nàng choáng váng khi anh chăm sóc cánh tay, và
cổ, và má nàng; ngay cả những ngón chân nàng cũng không thoát khỏi sự quan tâm
của anh. Nhưng niềm đam mê ở đó, sục sôi như lớp sóng ngầm ẩn dưới mặt nước phẳng
lặng. Nàng cảm thấy khi cuối cùng anh cũng tựa nàng lại gần và hôn nàng thật
sâu, và có vẻ niềm đam mê đã dồn lại và tràn đầy qua nàng trước khi làm tương tự
với anh.
Tất cả xảy ra quá nhanh, nàng không có thời gian để
nghĩ về thứ gì khác ngoài cơn khoái cảm chỉ còn biết vào thời điểm ấy. Và nó ở
đó, bùng nổ quanh nàng mọi khoảnh khắc anh vào trong nàng. Lạy Chúa toàn năng,
nó xảy ra quá nhanh, quá siêu phàm, và kéo dài quá lâu, nàng thậm chí vẫn còn
đang co thắt quanh anh sau đó khi anh cứng người lại và đẩy vào sâu tới cực
khoái của chính mình.
Tiếng thở dài thỏa mãn của nàng nhè nhẹ. Nàng không
muốn di chuyển, không muốn nghĩ, không muốn suy xét lại việc mình vừa mới làm –
lần nữa.
“Ngủ ở đây sẽ giúp em thoải mái,” anh nói khi hôn
lông mày nàng trước khi ra khỏi giường.
“Anh sẽ đuổi cơn bão này đi cho em.”
Nửa thức nửa ngủ, nàng nghe thấy anh và và mỉm cười
vì lời bình luận khôi hài kỳ quái đó.
Anh sẽ đánh nhau với bão chỉ vì nàng thôi à? Đúng là
một anh chàng ngốc nghếch ngọt ngào.

