Mong ước lâu bền- Chương 24 Part 1

Khả Nhi thấy sống mũi cay xè:-Tương Vũ, rốt cuộc cậu đang nghĩ cái gì?

-Có phải cô đang nghĩ: tại sao mình đối xử với anh ta tốt như vậy mà anh ta vẫn nhẫn tâm làm tổn thương mình? Rốt cuộc mình đã làm sai điều gì?- giọng nói của Dương Phàm khẽ vang lên.

Khả Nhi ngoảnh đầu lại, ngạc nhiên khi thấy Dương Phàm đang đứng ở bên ngoài cửa.

Dương Phàm tiếp tục: -Có muốn nghe cách nghĩ của tôi với cương vị của một người đàn ông không?

Cảm thấy bàn tay của Tương Vũ khẽ run lên, Khả Nhi
liền ngoảnh đầu lại nhìn, phát hiện ra ánh mắt của Tương Vũ đang di chuyển về
phía có tiếng nói phát ra.

-Mặc dù chúng ta lần đầu tiên gặp mặt nhưng tôi
không lạ gì cô, thậm chí có thể nói là khá quen thuộc, Khả Nhi thường kể chuyện
về cô cho tôi nghe- Dương Phàm đi đến bên giường bệnh: -Có thể nói như thế này,
cô là người vợ lí tưởng mà phần lớn đàn ông đều muốn tìm kiếm: gia cảnh tốt,
dung mạo xinh đẹp, dịu dàng đảm đang, thấu tình đạt lí… Điều quan trọng nhất
là: cô không hề có một chút tham vọng nào cho bản thân, có thể từ bỏ tất cả vì
gia đình, vì chồng con, cố gắng để gia đình được hạnh phúc. Đúng như Khả Nhi từng
nói, cô là một người phụ nữ tuyệt vời! Đáng tiếc là, không phải người đàn ông
nào cũng biết trân trọng hạnh phúc. Cô sai là bởi vì cô đối xử với người đàn
ông đó quá tốt, tốt đến mức không còn cái tôi, trở thành một vật sở hữu của anh
ta. Tình yêu luôn đi kèm với sự tôn trọng, tôn trọng cô chưa chắc đã là yêu cô,
nhưng nếu đối phương không tôn trọng cô thì chắc chắn sẽ không yêu cô. Ai lại
đi tôn trọng một vật sở hữu của mình cơ chứ?

-Dương Phàm…- Khả Nhi tỏ vẻ không vui.

Dương Phàm không đếm xỉa đến điều đó, tiếp tục nói:
-Cô nghĩ mà xem, bao nhiêu năm nay, có phải cô luôn coi niềm vui của chồng của
con là của mình, luôn coi mong muốn của họ là của mình, lúc nào cũng chỉ xoay
quanh chồng với con mà bỏ quên mất bản thân mình không?

Tương Vũ yếu ớt gật đầu.

-Giữa người với người phải có sự qua lại. Tình trạng
của hai người là: cô luôn là người bỏ ra, còn đối phương luôn là kẻ được nhận.
Lâu dần, anh ta coi những gì cô đã bỏ ra là điều đương nhiên, không cần phải
hao tốn tâm tư và tình cảm cho cô nữa, bởi dù sao thì tâm nguyện của anh ta
cũng là tâm nguyện của cô, cô chẳng khác gì một cái bóng của anh ta cả. Lúc
không cần có thể coi như cô không tồn tại, còn khi cần đến thì cô lúc nào chẳng
ở nguyên vị trí chờ đợi. Thế là anh ta bỏ tâm sức và tình cảm của mình vào thế
giới muôn màu muôn vẻ bên ngoài, còn thế giới của cô chỉ có một người đàn ông
duy nhất và một gia đình duy nhất đó thôi. Mất đi người đàn ông này, thế giới của
cô hoàn toàn sụp đổ. Cô đối xử tốt với tất cả mọi người, chỉ ngược đãi duy nhất
chính bản thân mình.

Nước mắt Tương Vũ rơi như mưa.

-Tương Vũ…- Khả Nhi ôm chặt lấy bạn: -Nếu như cậu
đau lòng thì cứ khóc thật to đi!

Cuối cùng Tương Vũ cũng gục mặt lên vai Khả Nhi mà
khóc, vừa khóc vừa nức nở. Nghe những gì mà Tương Vũ kể, khuôn mặt Khả Nhi như
bị bao phủ bởi sương mù. Quả nhiên đúng như những gì mà cô dự đoán, sau khi có
điều kiện về kinh tế, Lâm Huy bắt đầu học thói chơi bời chác tác, cặp kè với mấy
người đàn bà ở bên ngoài.

Cuối năm ngoài, lúc Khả Nhi đi Mỹ dự hội nghị cổ
đông, có một cô gái tên là Hồ Dung đã tìm Tương Vũ nói chuyện. Cô ta yêu cầu
Tương Vũ biết thân biết phận nhường lại vị trí vợ Lâm Huy cho cô ta. Đau đớn,
Tương Vũ đề nghị li hôn. Có thể lúc ấy vẫn còn chút tình cảm với vợ nên Lâm Huy
lập tức cắt đứt quan hệ với Hồ Dung, ra sức van nài Tương Vũ hãy tha thứ cho hắn
đồng thời thề sẽ không bao giờ làm những việc có lỗi với vợ con nữa. Vì cậu con
trai mới được ba tuổi, Tương Vũ đã chọn cách nhượng bộ, kìm nén nỗi đau trong
lòng và tiếp tục duy trì cái gia đình ấy.

Nào ngờ đàn ông ngoại tình như là có quán tính, chỉ
chưa đầy nửa năm, lại một người đàn bà nữa tìm đến nhà đánh ghen. So với mụ vợ
hai của Trịnh Đại Vĩ trước đây, người đàn bà này đã sử dụng chiến thuật cao
siêu hơn nhiều. Cô ta hết lời khen ngợi Tương Vũ xinh đẹp, thanh tao, Lập Lập
thông minh, đáng yêu và tỏ ý không muốn phá hoại hạnh phúc của họ ở trước mặt
Lâm Huy, chỉ cần trong lòng Lâm Huy có cô ta là cô ta đã mãn nguyện lắm rồi. Cô
ta luôn mồm nói tình yêu là vô tội, chỉ là tình cảm không tự kiềm chế được…Nghe
những lời mật ngọt ấy, cả trái tim Lâm Huy đã thuộc về cô ta. Sau lưng Lâm Huy,
người đàn bà này lập tức trở mặt. Trên đường đón con về nhà, Tương Vũ bị cô ta
chặn đường chửi bới, thóa mạ. Càng quá quắt hơn, cô ta dám nói với Lập Lập rằng:
“Bố mày không cần mày nữa! Hai mẹ con mày mau cuốn xéo đi!”- thấy con trai bị tổn
thương, Tương Vũ liền vung tay cho người đàn bà ấy một bạt tai.

Để Lập Lập không bị tổn thương nữa, Tương Vũ liền
đưa con về nhà bà ngoại rồi hẹn Lâm Huy về nhà nói chuyện. Nào ngờ Lâm Huy còn
dẫn theo cả người đàn bà này về nhà. Một bên là “người phụ nữ tội nghiệp” tay
ôm bên má đỏ lựng, quỳ xuống dưới sàn khẩn thiết van xin tha thứ, một bên là
người vợ “đành hanh, độc ác”…tình cảm của Lâm Huy đương nhiên nghiêng hẳn về
phía “tình yêu chân chính” của mình. Lâm Huy to tiếng chửi mắng Tương Vũ độc
ác, nhẫn tâm, lớn tiếng tuyên bố là hắn ta đã chán ngán cuộc hôn nhân này rồi,
hắn ta muốn có tự do, muốn được giải thoát, nói xong liền dẫn người đàn bà đó bỏ
đi. Tương Vũ nào ngờ một lần tha thứ đã đổi lại cho cô càng nhiều tổn thương và
sỉ nhục hơn. Trong cơn tuyệt vọng đến cùng cực, cô đã nghĩ đến cách tự sát để
giải thoát.

-Tình yêu chân chính, tự do, ha ha…- Khả Nhi cười nhạt:
-được lắm, nếu như hắn đã nói là cậu độc ác, tớ sẽ cho hắn biết thế nào là độc
ác thực sự!

Dương Phàm lắc đầu: -Bây giờ không phải là lúc nói đến
những điều này!- Dương Phàm cúi đầu nhìn vào đôi mắt ngân ngấn nước của Tương
Vũ: -Chết là hết, như vậy có thực sự là giải thoát? Cô có nghĩ đến con mình
không? Cô chết đi, Lâm Huy sẽ là người giám hộ của đứa bé. Cô nghĩ người đàn bà
ấy sẽ đối xử tốt với con mình sao? Còn bố mẹ cô nữa, vất vả nuôi dưỡng cô khôn
lớn, chẳng nhẽ cô muốn họ không thể sống yên ổn những năm cuối đời hay sao? Người
làm tổn thương cô không phải là bố mẹ hay con trai cô, thế mà cô lại khiến cho
họ đau khổ, khiến cho kẻ thực sự làm cô tổn thương được như ý. Nên nói là cô ngốc
hay là ích kỉ đây?

Ngoài cửa vọng vào tiếng khóc nức nở, là tiếng khóc
xót xa của Triệu Vĩnh Niên và Trương Cương. Nhìn thấy bố mẹ đau đớn khóc than,
nước mắt Tương Vũ lại trào ra: -Bố, mẹ…con sai rồi! Con xin lỗi!

Sau khi dìu vợ chồng Triệu Vĩnh Niên và Trương Cương
vào phòng nghỉ, Khả Nhi liền quay lại phòng bệnh của Tương Vũ. Đứng ngoài cửa,
cô nghe thấy Dương Phàm nói với Tương Vũ: -Đối với cuộc hôn nhân này, cô không
cần vội vàng quyết định, cứ nghỉ ngơi cho hồi phục sức khỏe đã rồi bình tĩnh
suy nghĩ cách giải quyết. Nói chung cho dù cô có lựa chọn thế nào thì chúng tôi
đều tôn trọng và ủng hộ quyết định đó.

Tương Vũ hỏi: -Bao nhiêu năm nay có phải là tôi đã
làm sai quá nhiều không?

-Chí ít cô nên hiểu rằng, trước tiên cô là một người
tồn tại độc lập, sau đó cô mới là con gái, là vợ và mẹ của người khác. Cô cần
phải có tư tưởng, tính cách độc lập, cần có không gian sống của riêng mình. Bất
cứ thứ gì khi đã trở thành vật sở hữu sẽ mất đi hào quang của nó. Cô đừng để
ánh hào quang của mình bị vùi lấp bởi bất kì ai!

-Tôi hi vọng bản thân mình có thể tài giỏi như Khả
Nhi, nhưng tôi chẳng có khả năng ấy!

-Mỗi người đều có cách sống của riêng mình, con đường
mà Khả Nhi đã đi chắc chắn không phù hợp với cô, cũng chưa chắc đã khiến cho cô
cảm thấy vui vẻ, cô không cần thiết phải gò ép bản thân!- Dương Phàm cẩn thận đặt
một cái gối kê dưới cánh tay đang truyền nước của Tương Vũ rồi nói tiếp: -Với
điệu kiện không có áp lực về kinh tế như hiện nay, cô có thể tìm một công việc
mà mình yêu thích. Có như vậy cô mới có thể mở rộng tầm mắt, tâm trạng cũng trở
nên cởi mở hơn. Có được các mối quan hệ xã hội và học thức độc lập, sau này cho
dù không có người đàn ông ấy, mặc dù buồn rầu khó mà tránh khỏi nhưng cô chỉ mất
đi một phần của cuộc sống chứ không phải là tất cả!

Tương Vũ trầm ngâm suy nghĩ. Hồi lâu sau, cô khẽ
nói: -Dương Phàm, cám ơn anh!

-Đừng khách sáo! Có rất nhiều thứ tôi học được từ Khả
Nhi đấy!

-Lúc trước em cũng thường nghe Khả Nhi kể về anh.
Anh rất thích cô ấy phải không?

-Đúng, anh rất thích Khả Nhi!- Dương Phàm thẳng thắn
thừa nhận: -Lúc còn học đại học, anh đã bị tính cách quyết đoán của cô ấy thu
hút. Về sau, bọn anh xa nhau sáu năm. Lúc gặp lại, cô ấy đã không còn là Khả
Nhi lúc trước, anh cũng không còn là Dương Phàm của ngày xưa. Trải qua quá
trình tiếp xúc, tìm hiểu lại, con người cô ấy vẫn khiến cho anh yêu thích. Xét
từ góc độ truyền thống, cô ấy không phải là một người vợ lí tưởng, nhưng cô ấy
là một Tần Khả Nhi có một không hai, một cá thể sống độc lập, ánh hào quang
phát ra từ cô ấy luôn khiến cho anh không rời mắt được.

Tương Vũ ngây người ra hồi lâu rồi buồn bã nói:
-Đáng tiếc là….

Dương Phàm khẽ mỉm cười: -Anh sẽ không làm phiền cô ấy
đâu, chỉ mong tình cảm lâu bền, dù xa cách cũng như gần bên nhau…Như thế này
cũng rất tốt mà!

Lúc từ bệnh viện về nơi ở của Khả Nhi, ánh mặt trời
đã le lói ở phía đông bầu trời, một đêm nữa sắp trôi qua. Lúc xuống xe, Khả Nhi
nói với Dương Phàm: -Anh lái xe của em về khách sạn đi, chìa khóa cứ để ở quầy
lễ tân, em sẽ bảo lái xe đến lấy!

-Ok!- Dương Phàm gật đầu.

Khả Nhi nhìn Dương Phàm, định nói gì đó nhưng lại
thôi. Rồi đột nhiên cô bật cười: -Vốn định nói cám ơn với anh nhưng lại thấy
hình như là thừa!

Dương Phàm cười đáp:- Đúng là thừa thật! Em mau về
phòng nghỉ ngơi đi, nếu như anh đoán không nhầm thì có lẽ em chỉ có thể ngủ một
lát rồi sẽ sang chỗ mẹ thăm Lập Lập.

-Tạm biệt!- Khả Nhi xoay người đi vào nhà.

Nhìn thấy bóng dáng Khả Nhi khuất dần trên cầu
thang, Dương Phàm mới quay trở lại xe. Đang định khởi động xe thì Dương Phàm vô
tình nhìn thấy một cái túi xách ở trên ghế lái phụ, là túi xách của Khả Nhi.
Dương Phàm vội vàng cầm chiếc túi xách và đuổi theo cô.

Khả Nhi không ở chung với mẹ là bởi vì Chu Chính Hạo
thường đến Thâm Quyến thăm Khả Nhi, nếu ở chung với người lớn sẽ rất bất tiện.
Sau khi kết hôn, Chu Chính Hạo đã mua một căn chung cư ở đây để hai vợ chồng
cùng ở, nhưng phần lớn thời gian chỉ có mỗi mình Khả Nhi. Về đến cửa nhà, định
lấy chìa khóa trong túi ra để mở cửa thì Khả Nhi mới nhớ ra túi xách của mình
đã để quên trên xe. Cô vội vàng chạy ra thang máy, vừa hay cửa thang máy mở ra,
Dương Phàm đã đứng ngay trước mặt Khả Nhi.

-Anh…- nhìn thấy chiếc túi xách trong tay Dương
Phàm, Khả Nhi mừng rỡ: -Ôi, em đang định xuống dưới lấy nó!

Dương Phàm đưa túi xách cho Khả Nhi: -Anh thấy em mệt
quá nên ngớ ngẩn rồi!

Nhận lấy túi xách từ tay Dương Phàm, Khả Nhi không vội
vàng về phòng ngay, Dương Phàm hiểu ra liền lùi lại vào thang máy: -Anh cũng mệt
rồi, phải về ngủ bù mới được!- cánh cửa thang máy từ từ đóng lại trước mặt hai
người.

Khả Nhi lặng lẽ nhìn vào những con số biến hóa trên
thang máy: mười, chín, tám…số tầng giảm dần cho đến khi dừng lại ở con số một.
Khả Nhi mở túi lấy chìa khóa ra.

Vừa vào phòng Khả Nhi đã nhìn thấy một bóng đen ở
bên cửa kính, Khả Nhi hoảng hốt kêu lên thất thanh, bóng người giật mình ngoảnh
lại: -Khả Nhi, là anh đây!

Trong ánh sáng lờ mờ, Khả Nhi loáng thoáng nhìn thấy
khuôn mặt một người đàn ông. Vì quá quen thuộc nên cô lập tức nhận ra đó chính
là Chu Chính Hạo: -Làm em sợ chết khiếp! Anh đến lúc nào thế? Sao không báo với
em một tiếng?

-Vốn dĩ định tạo cho em một bất ngờ, nào ngờ lại làm
em sợ chết khiếp!-trong phòng rất tối, biểu cảm trên khuôn mặt Chu Chính Hạo
cũng rất mơ hồ.

Đến gần Chu Chính Hạo, Khả Nhi nhìn thấy đôi mắt anh
đã thâm quầng: -Đợi em suốt đêm à?

Chu Chính Hạo không đáp lời, chỉ nhìn chăm chăm vào
Khả Nhi, ánh mắt thật khó hiểu.

Chu Chính Hạo không đáp mà hỏi Khả Nhi bằng giọng thản
nhiên: -Em có mệt không?

Thấy Chu Chính Hạo hỏi thế, Khả Nhi chợt nhận ra là
mình buồn ngủ dữ dội. Cô ngáp dài một cái rồi nói: -Mệt, mệt chết đi được ấy chứ!
Em đi tắm một cái rồi đánh một giấc đã! Có chuyện gì thì để em ngủ dậy hãy
nói!- nói rồi Khả Nhi lấy quần áo và đi thẳng vào trong nhà tắm.

Chu Chính Hạo châm một điếu thuốc lên nhưng không
hút mà lặng lẽ nhìn nó cháy thành tro. Tối hôm qua, Chu Chính Hạo vốn dĩ đã đến
chỗ hẹn với Nghiêm Thiếu Bình, vui vẻ bỡn cợt với các cô gái xinh đẹp ở đó.
Nhưng đột nhiên anh lại cảm thấy ghê tởm hành vi của mình. Khoảnh khắc ấy Chu
Chính Hạo cảm thấy nhớ Khả Nhi đến phát điên lên, anh đã bất chấp sự cười nhạo
của đám bạn, lập tức rời khỏi vũ trường, phi như bay ra sân bay và mua vé máy
bay đến Thâm Quyến chuyến sớm nhất.

Trở về nơi được gọi là nhà này, mọi thứ vẫn lạnh lẽo
và tĩnh lặng như trước. Anh đã chờ đợi suốt cả đêm, sau đó lại chứng kiến màn lưu
luyến tiễn biệt bên ngoài cửa. Chu Chính Hạo hối hận vì đã đến đây. Có những
chuyện nếu như không hay biết sẽ không bị tổn thương đến như vậy. Ào…ào…tiếng
nước xối vọng ra từ nhà tắm, đẩy cửa phòng tắm ra, một làn hơi nước nghi ngút
bao trùm, những đường cong trên cơ thể nuột nà của Khả Nhi lúc ẩn lúc hiện. Chu
Chính Hạo vội vã ôm chầm lấy Khả Nhi.

Khả Nhi rất mệt mỏi nhưng lại không nỡ đẩy anh ra.
Cô thực sự không còn hơi sức để đáp lại anh, chỉ im lặng chịu đựng mọi sự cuồng
nhiệt từ Chu Chính Hạo. Bên tai cô vang lên tiếng thở hổn hển của anh. Sự điên
cuồng, gấp gáp ấy cứ như thể anh đang cố gắng trút hết mọi áp lực từ lâu dồn
nén trong lòng. Rất lâu sau, hơi thở của Chu Chính Hạo đã trở lại bình thường,
anh dồn hết sức lực ôm chặt lấy Khả Nhi, hai cơ thể trần trụi không một chút
khoảng cách. Đột nhiên Chu Chính Hạo thả tay ra, hai chân Khả Nhi mềm nhũn ra,
trượt ngã xuống nền đá hoa.

-Em không yêu anh!- khuôn mặt Chu Chính Hạo nhạt
nhòa nước, trong làn hơi nước trắng xóa, đôi mắt Chu Chính Hạo hiện lên thật ảm
đạm: -Tần Khả Nhi…em không yêu anh!- Chu Chính Hạo giật lấy một chiếc khăn tắm
quấn quanh người rồi lặng lẽ đi ra ngoài.

Tia nước nóng không ngừng phun lên người khiến cho
Khả Nhi cảm thấy bỏng rát. Cô bám vào tường từ từ đứng dậy, đắm mình trong làn
nước để gột sạch dấu tích còn sót lại sau cuộc mây mưa.

Khả Nhi đi vào phòng ngủ, nhìn thấy Chu Chính Hạo
đang nằm im trên giường, hơi thở đều đặn như đã ngủ say. Cô nhẹ nhàng ngồi xuống
giường, rõ ràng là Chu Chính Hạo đã hiểu nhầm cái gì đó, cô nên giải thích rõ
ràng với anh nhưng chuyện này dù sao cũng là chuyện riêng của Tương Vũ. Khả Nhi
do dự hồi lâu rồi chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, cô vội vàng mở cái tủ đầu
giường, lấy ra một hộp thuốc. Cũng may còn sót lại một viên thuốc tránh thai cấp
tốc duy nhất.

Lấy viên thuốc ra khỏi hộp, Khả Nhi nhẹ nhàng đi ra
ngoài phòng khách rót nước.Vừa đưa viên thuốc lên miệng, Khả Nhi đột nhiên nhìn
thấy ánh mắt phủ đầy sương mù của Chu Chính Hạo: -Tần Khả Nhi…em không yêu
anh!- bàn tay cô khẽ run lên, viên thuốc nhỏ xíu rơi khỏi tay cô vào sọt rác dưới
chân.

Trong phòng ngủ, Chu Chính Hạo cầm hộp thuốc trống
không lên xem, mắt dán chặt vào ba chữ “thuốc tránh thai” in ở ngoài vỏ hộp. Những
ngón tay của anh từ từ siết lại, hộp thuốc không bị vò nát trong tay anh, những
cạnh giấy sắc nhọn đâm vào tay Chu Chính Hạo đau buốt. Nỗi đau ấy nhanh chóng
lan vào tận trái tim Chu Chính Hạo.

Sau khi Tương Vũ ra viện, cô nhanh chóng gửi đơn li
hôn ra tòa. Khả Nhi lập tức tìm cho Tương Vũ một luật sư giỏi, khiến cho Lâm
Huy gần như trắng tay ra khỏi nhà. Đồng thời, dưới sự giới thiệu của Dương
Phàm, Tương Vũ được nhận vào giảng dạy ở một trường dân lập quý tộc. Cô là người
hiền hậu, xinh đẹp, lại đa tài nên rất được các học sinh và đồng sự yêu quý. Ra
khỏi cái vòng nhỏ hẹp của gia đình, Tương Vũ mới phát hiện ra rằng thế giới bên
ngoài thật là rộng lớn, muôn màu muôn vẻ. Cô dần dần thoát ra khỏi bóng đen của
sự ám ảnh, trở nên hoạt bát và cởi mở hơn nhiều.

Câu chuyện đến đây đáng lí ra có thể đặt một dấu chấm
hết với một cái kết thúc viên mãn, nhưng vở kịch vẫn tiếp diễn. Lâm Huy lại
quay về, đóng vai một kẻ lầm đường biết quay đầu lại. Hóa ra “tình yêu chân
chính” của Lâm Huy vừa hay tin hắn trắng tay đã lập tức trở mặt, đi theo một
người đàn ông đẹp trai và lắm tài khác.Thế là người đàn bà ấy đá đít Lâm Huy ra
khỏi cửa và cùng người người tình mới của mình chắp cánh bay xa. Đương nhiên
người đàn bà ấy cũng chẳng có kết thúc tốt đẹp gì, những tưởng đã câu được “con
rùa vàng”, nào ngờ đó chẳng qua chỉ là một thằng đàn ông tốt mã chuyên đi lừa
tình, lừa tiền người khác. Sau khi lừa tình lừa tiền người đàn bà ấy, hắn đã
cao chạy xa bay, bỏ mặc người tình của mình sống trong sự cười nhạo của người
khác và từ đó chẳng còn dám mơ giấc mộng giàu sang.

Trải qua chuyện này, Lâm Huy mới tỉnh ngộ, hiểu ra rằng
vợ cũ của mình mới là người vợ tốt nhất, thế nên hắn đã quay về vật nài van xin
Tương Vũ tha thứ. Nhưng Tương Vũ nói: -Không phải là tôi chưa từng tha thứ cho
anh, nhưng sự tha thứ của tôi chỉ đổi lại sự tổn thương và nhục nhã lớn hơn mà
thôi! Vì vậy, tôi vĩnh viễn không bao giờ cho anh cơ hội thứ ba làm tổn thương
tôi đâu!

Thấy van xin không được, Lâm Huy lại giở chiêu bài
“tình cha con”, ngày nào hắn cũng tới nhà trẻ để đón Lập Lập, định dùng Lập Lập
để làm Tương Vũ mềm lòng. Tương Vũ không biết phải làm thế nào đành phải nhờ Khả
Nhi ra mặt cảnh cáo: -Anh chán ngán hôn nhân, muốn có tự do, có tình yêu chân
chính, Tương Vũ đã tác thành cho anh rồi. Giờ phiền anh hãy tránh xa họ ra một
chút. Nếu như anh còn dám đến làm phiền hai mẹ con cô ấy, cẩn thận tôi cho người
đánh gãy chân anh!

Lâm Huy tức quá hóa điên: -Tần Khả Nhi, cô có quyền
gì mà cấm đoán tôi! Có giỏi thì về nhà quản lí chồng mình đi, cô tưởng chồng cô
trong sạch lắm đấy! Đúng, trước đây là tôi có lỗi với Tương Vũ, nhưng so với
tôi chồng cô chắc gì đã bằng!

Khả Nhi mặt mày biến sắc nhưng Tương Vũ vốn dĩ hiền
lành lúc này cũng nổi cơn thịnh nộ, cô chỉ thẳng vào mặt Lâm Huy mà quát: -Anh
đừng có ở đây mà cắn bậy như chó điên nữa! Tôi sẽ không bao giờ chấp nhận anh nữa
đâu! Tôi nói cho anh biết, nhìn thấy anh là tôi đã thấy buồn nôn rồi! Cả đời
này tôi thà ở góa chứ không bao giờ đồng ý quay lại với anh đâu! Anh đừng có mơ
nữa!

Lâm Huy vội vàng chuồn thẳng. Tương Vũ nhìn thấy Khả
Nhi đứng bần thần liền vội vàng kéo tay Khả Nhi: -Cậu không phải không tin chồng
mình mà lại đi tin Lâm Huy đấy chứ?

Khả Nhi định thần lại, vỗ vai Tương Vũ: -Không đâu,
giữa vợ chồng phải biết chung thủy và tin tưởng lẫn nhau. Cho dù người khác có
nói gì đi chăng nữa thì ít nhất cũng nên hỏi anh ấy một câu. Nếu như anh ấy nói
là anh ấy không làm chuyện gì có lỗi thì tớ sẽ tin anh ấy!

Nghe Khả Nhi nói vậy, Tương Vũ yên tâm hơn nhiều:
-Thế thì tốt, tớ không hi vọng hai chị em mình lại gặp cùng một cảnh ngộ! Nói
tóm lại, cậu nhất định phải hạnh phúc!

Khả Nhi nắm lấy tay Tương Vũ: -Chúng ta đều sẽ hạnh
phúc! Điều này quyết định ở bản thân chúng ta chứ không phải ở bất kì người đàn
ông nào cả!

Lúc nhận được điện thoại của Khả Nhi, Chu Chính Hạo
đang ăn đồ ăn Pháp với Diệp Lệ Sa. Nghe Khả Nhi nói sẽ đến Bắc Kinh, Chu Chính
Hạo phát hiện ra mình lại có thể bình thản đáp: -Được, chuyến bay lúc mấy giờ?
Anh sẽ đến đón em!

Diệp Lệ Sa vẫn giữ nguyên nụ cười kiêu sa trên môi,
vừa thư thái dùng bữa vừa lắng tai nghe trộm nội dung cuộc điện thoại của Chu
Chính Hạo. Con gái đẹp nhất là vào lúc 18 đến 23 tuổi, năm nay Diệp Lệ Sa vừa
tròn 23 tuổi, nếu như số phận không thể cho cô trở thành một minh tinh quốc tế,
vậy thì phải nhân cơ hội còn sắc đẹp để câu kéo thành công một con rùa vàng.
Người đàn ông ngồi trước mặt cô đây chính là một đối tượng lí tưởng: đẹp trai
tuấn tú, phong độ phi phàm, cực kì hào phóng, điều quan trọng nhất là gia cảnh
của anh vô cùng mỹ mãn, điểm không lí tưởng nhất là anh đã có vợ. Nhưng không
sao, đây là một xã hội cạnh tranh, mạnh được yếu thua, người mới thay thế người
cũ. Trong hôn nhân cũng như vậy.

Diệp Lệ Sa biết rõ ưu thế của mình: tuổi trẻ, xinh đẹp,
dịu dàng, quan tâm, là một ngôi sao mới nổi trong làng giải trí, cô tự tin là
mình có thể đánh bại Tần Khả Nhi mặc dù Khả Nhi không phải là một người phụ nữ
tầm thường. Diệp Lệ Sa thường nhìn thấy tin tức và hình ảnh về Tần Khả Nhi ở
trên đài báo, ti vi, ai nấy đều khen ngợi rằng Tần Khả Nhi là một tài năng
trong giới kinh doanh với một trí tuệ thông minh và nhạy bén. Diệp Lệ Sa cười
nhạt, trí tuệ làm cái gì, cũng đâu có giữ được trái tim chồng mình?

Chu Chính Hạo đặt điện thoại xuống nói: -Anh có việc
gấp phải đi đây. Trong thời gian này đừng đến tìm anh!

-Ok!- Diệp Lệ Sa dịu dàng mỉm cười, không hỏi tại
sao cũng không hỏi bao giờ gặp lại. Cô tự cho rằng tất cả đàn ông đều thích những
cô gái không quá mạnh mẽ nhưng cũng không quá ủy mị, luôn tạo ra một khoảng
cách nhất định, lúc gần lúc xa, thêm vào đó là sự dịu dàng, duy trì cảm giác thần
bí…có như vậy mới có thể nắm bắt được trái tim đàn ông.

Sau khi thanh toán, Chu Chính Hạo đi thẳng không
thèm ngoảnh đầu nhìn lại, dường như chẳng có chút lưu luyến nào cả. Diệp Lệ Sa
không hổ danh là diễn viên, vào khoảng khắc cái bóng của Chu Chính Hạo hoàn
toàn biến mất, nụ cười kiêu sa trên môi cô tắt lịm, ánh mắt lạnh lùng đến đáng
sợ. Cô nhận ra được sự vui mừng để lộ ra trong ánh mắt của Chu Chính Hạo khi
anh nhận được điện thoại. Mặc dù không muốn nhưng cô vẫn phải thừa nhận, Tần Khả
Nhi thực sự rất xinh đẹp, nhất là khí chất cao quý tỏa ra từ con người cô luôn
khiến cho người khác phải ngước nhìn.

Suy nghĩ hồi lâu, Diệp Lệ Sa nhấc máy gọi điện:
-Giúp tôi điều tra xem vợ của Chu Chính Hạo thường đến những nơi nào!- thời đại
này muốn mình được sống sung sướng thì phải tàn nhẫn với người khác một chút.
Cô biết bản thân mình hiểu loại phụ nữ như Tần Khả Nhi: loại người tính cách mạnh
mẽ và kiêu ngạo như Tần Khả Nhi không thể chấp nhận chuyện xấu xa này của chồng
mình. Chỉ cần nghĩ cách để cho Tần Khả Nhi nhìn thấy Chu Chính Hạo ở bên cạnh
cô, vậy thì chẳng cần phải làm gì thêm, Tần Khả Nhi chắc chắn sẽ chủ động rời bỏ
Chu Chính Hạo.

Báo cáo nội dung xấu