Mong ước lâu bền- Chương 16 Part 2

Dương Phàm kể lại từ đầu đến cuối toàn bộ câu chuyện, từ chuyện trái tim anh
rung động đến những do dự, lo lắng trong thời gian đó, cuối cùng không kiềm chế
được tình cảm của mình và rồi nói dối Khả Nhi…

-Anh cứ tưởng rằng đó là một lời
nói dối thiện chí, chỉ cần xử lí thích hợp, sau này sẽ chọn thời cơ nhất định
để nói rõ cho em hiểu, như vậy sẽ không khiến em bị tổn thương. Tất cả những
điều này anh đều nghĩ là việc đương nhiên nên đã coi nhẹ quyền lợi và sự lựa
chọn của em. Anh vươn người qua chiếc bàn, nắm chặt lấy tay Khả Nhi:-Khả Nhi,
anh xin lỗi em, anh sai rồi!

Khả Nhi khẽ ngước hàng mi lên, Dương Phàm đang chăm chú nhìn cô, ánh mắt anh
chất đầy sự tha thiết và áy náy:

-Anh xin em, hãy cho anh cơ hội sửa sai!

Đôi mắt cô từ từ bao phủ bởi một lớp sương mù. Một dao chém đứt mớ bòng bong
chính là sự lựa chọn sáng suốt nhất. Nhưng trái tim con người giờ rối như tơ
vò, nếu dùng dao mà chặt sẽ chảy máu, có thể vết thương ấy cả đời này sẽ không
sao liền miệng được.

-Hinh Hinh là con dâu do mẹ anh chọn…- cuối cùng thì anh cũng nói rõ những
điều anh vẫn giấu kín, dù sao đã chọn sẽ cùng sống với Khả Nhi trọn đời, những
điều này anh nên nói rõ ràng với cô: -Anh và Hinh Hinh lớn lên bên nhau. Lúc
còn nhỏ anh thường gọi cô ấy là chị. Bọn anh cùng luyện đàn, cùng học nhảy, có
thể coi là một cặp. cô ấy tính tính cởi mở, vui vẻ, rất dễ gần, quan hệ của bọn
anh có thể nói là không đến nỗi tồi. Lương phu nhân và mẹ anh là bạn bè thân
thiết, nên đã sắp đặt chuyện hôn sự này. Quan hệ giữa anh và Hinh Hinh chỉ giới
hạn trong quan hệ anh chị em thông thường, không hề có chút tình cảm nam nữ nào.
Còn về Hinh Hinh, cô ấy đã từng chính miệng nói với anh là cô ấy thích những
mối tình xuyên quốc gia, anh hoàn toàn không phù hợp với điều kiện của cô ấy.
Hơn nữa thực sự cô ấy đã có rất nhiều bạn trai nước ngoài. Cô ấy có quyền lựa
chọn phương thức sống của mình, anh không có bình luận gì cả. Nhưng cho dù có
sự xuất hiện của em hay không cô ấy cũng không phải là người mà anh cần, còn
anh cũng không phải là người phù hợp với cô ấy. Cho dù người lớn có cách nghĩ
như thế nào đi chăng nữa, giữa anh và Hinh Hinh là trong sáng, không bao giờ có
thể nảy sinh tình cảm được!

Nói hết suy nghĩ của mình, Dương Phàm thở dài:

-Khả Nhi… đừng bỏ anh!

Khả Nhi nhìn Dương Phàm, nhìn thấy sự căng thẳng trong mắt anh, căng thẳng
chờ đợi một phán quyết cực kì quan trọng. Hóa ra anh đã nhìn thấu tâm can của
cô trước đó. Cô khẽ nhếch môi định mỉm cười với anh, sau đó cô nghe thấy tiếng
nói rất khẽ của mình:

-Ừ!

Dương Phàm nhoẻn miệng cười, thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ở
trong lòng. Cô ngẩn người suy nghĩ, rõ ràng lí trí mách bảo cô không được làm
như vậy, nhưng cô lại không khống chế được tình cảm của mình mà thốt ra câu trả
lời ấy!

Hai người cuối cùng không chia tay nhau nhưng Khả Nhi không còn đến nhà trọ
của Dương Phàm nữa. Cứ đến thứ sáu hàng tuần là Dương Phàm lại chạy đến trường
để gặp Khả Nhi. Cô không hỏi Dương Phàm rằng người trong gia đình anh có thái
độ gì đối với mối quan hệ của hai người, anh cũng không chủ động nhắc đến. Hai
người ai nấy đều cố gắng né tránh bàn luận đến vấn đề này.

Dương Phàm hình như ngày càng mệt mỏi, mỗi lần gặp mặt đều thấy mắt anh đỏ
vằn. Có lần ngồi trong phòng làm việc của Khả Nhi, Dương Phàm vừa nói chuyện
với cô vừa nằm bò ra bàn ngủ. Nhìn thấy anh gầy đi trông thấy, cô cảm thấy vô
cùng lo lắng:

-Công việc quá mệt mỏi hay là anh khó chịu trong người?

Dương Phàm cười thản nhiên:

-Không còn cách nào khác, phải thể hiện cho lãnh
đạo xem. Đợi khi nào chính thức kí được hợp đồng sẽ không phải mệt mỏi như thế
này nữa!

Nhận được tháng lương thứ hai, Dương Phàm lại mua tặng Khả Nhi một đôi giày.
Khả Nhi xót xa nói:

-Lần sau anh đừng mua những thứ đắt tiền cho em làm gì!-
mặc dù đôi giày không quá đắt nhưng lương thực tập có đáng bao nhiêu, mua đôi
giày này cũng khiến cho anh phải vét sạch túi.

-Anh đã nói lĩnh được tháng lương này sẽ mua giày cho em mà! Những gì đã hứa
nhất định phải làm…- Dương Phàm trìu mến nhìn Khả Nhi, bổ sung thêm một câu:
-Cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa!

Khả Nhi trầm ngâm, nhiều khi nửa đêm bừng tỉnh, Khả Nhi trằn trọc không ngủ
lại được, trong lòng cô vô cùng khủng hoảng. Những ngày này cô sống như kẻ ăn
trộm, lúc nào cũng thắc thỏm không yên, không biết tương lai sau này sẽ đi về
đâu.

Nhận được điện thoại hẹn gặp của Hoa Chỉ Huyên, Khả Nhi không hề bất ngờ.
Chiều thứ sáu không có tiết, chú Lưu lái xe đến trường đón cô. Đó là một chiếc
xe hơi màu đen bình thường, không hề gây sự chú ý của những người khác.

Trên đường đi, Khả Nhi phát hiện ra chú Lưu mấy lần nhìn trộm cô qua gương
chiếu hậu, miệng định nói gì đó nhưng lại thôi. Khả Nhi liền hỏi:

-Chú Lưu, chú
định nói gì với cháu sao?

-Cháu gái à…- chú Lưu thở dài: -Theo lí mà nói, chuyện của cháu và Dương
Phàm chẳng đến lượt chú lên tiếng. Nhưng mà, chú thấy Tiểu Phàm đúng là đứa có
thể chịu khổ. Cháu có thể khuyên bảo cậu ấy đừng giận dỗi người nhà nữa được
không?

Khả Nhi nghi hoặc: -Giận dỗi người nhà ạ?- kể từ sau bữa tiệc tháng trước,
Dương Phàm không còn nhắc đến chuyện gia đình với cô nữa. Mặc dù có thể đoán ra
được chuyện bố mẹ anh ấy phản đối quan hệ của hai đứa, nhưng mâu thuẫn rốt cuộc
đến mức nào thì Khả Nhi đâu có biết.

-Tiểu Phàm đã cả tháng nay không về nhà rồi, cũng không chịu nhận tiền của
gia đình. Cậu ấy vẫn là sinh viên, không có chu cấp của bố mẹ, chỉ sống dựa vào
đồng lương thực tập còn chưa đủ trả tiền phòng. Mấy hôm trước chú đi gặp cậu
ấy, hai mắt Tiểu Phàm đỏ ngầu, người gầy rạc đi. Lúc ấy chú mới biết cậu ấy
nhận thiết kế bản vẽ cho người ta, ban ngày lại đi làm, tối đến lại thức đêm
làm thêm- chú Lưu xót xa: -Lớn bằng ngần ấy rồi mà cậu ấy có bao giờ phải chịu khổ
như vậy đâu. Thằng bé này tính tình ương bướng, người khác khuyên thế nào nó
cũng không nghe. Giờ chắc chỉ có cháu mới có thể khuyên nhủ được cậu ấy!

Khả Nhi hoang mang, cuối cùng thì cô cũng hiểu vì sao Dương Phàm lại mệt mỏi
như vậy. Nếu như cô thực lòng quan tâm đến anh thì đáng nhẽ cô phải biết được
những điều này từ lâu rồi. Thế mà cô cứ mải đắm chìm trong sự khủng hoảng của
mình, bỏ mặc anh khổ sở chống chọi với mọi thứ. Cô cúi đầu nhìn xuống đôi giày
dưới chân mình, là đôi giày mà Dương Phàm đã mua tặng cho cô, một đôi giày bằng
da rất đẹp, có lẽ là đôi giày đắt nhất trong tất cả những đôi giày cô đã đi.
Hiện giờ khả năng kinh tế của anh rất khó khăn, thế mà lại bỏ tiền ra mua cho
cô đôi giày đắt như vậy? Cô cảm thấy bản thân mình nên tức giận nhưng trái tim
cô lại như có ai đó bóp nghẹt. Chỉ vì một lời hứa hứng lên thì nói ra, cô cũng
đâu có để ý đến, vậy mà anh vẫn thực hiện cho bằng được. Vậy thì cô có lí do gì
để không tin tưởng anh?

Xe dừng lại ở một ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Một chiếc xe hơi Juaguar từ phía
sau trờ tới, đỗ ngay bên cạnh xe chở Khả Nhi. Chu Chính Hạo quay sang mỉm cười
với cô gái ngồi cạnh, bỗng nhiên ánh mắt anh phát hiện ra một khuôn mặt cực kì
quen thuộc. Định thần nhìn lại, quả nhiên là Khả Nhi. Cô đang ghé mặt ra ngoài
cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn ra xa. Chu Chính Hạo vẫy vẫy tay với Khả Nhi nhưng
đôi mắt cô vẫn mơ hồ, không hề nhìn thấy anh.

Đèn xanh bật sáng, chiếc xe đang chở Khả Nhi khởi động rồi phóng vọt đi. Chu
Chính Hạo đưa mắt nhìn vào biển hiệu xe, dường như phát hiện ra điều gì đó. Cô
bạn gái ngồi cạnh bực mình nhắc nhở anh:

-Anh định đỗ xe mãi ở đây à?

Lúc này Chu Chính Hạo mới nhớ ra phải khởi động xe. Anh lái xe mà đầu óc để
đi đằng nào, cô bạn gái nói gì anh cũng không để ý. Cô bạn gái bực mình mỉa
mai:

-Gặp phải tiếng sét ái tình à? Ban nãy sao không đuổi theo, có khi có thể
tán đổ cô ta đấy!

Chu Chính Hạo đỗ xe vào lề đường:

-Ở đây rất dễ bắt taxi, anh sẽ trả tiền xe
cho em!

Cô gái ngây người nhìn Chu Chính Hạo, hồi lâu mới sực tỉnh, xấu hổ và phẫn
nộ hiện rõ trên khuôn mặt. Cô ném đống giấy bạc anh đưa vào mặt anh rồi nói:
-Chu Chính Hạo, anh là đồ khốn kiếp!

Chu Chính Hạo không hề nổi giận, cũng không nói nửa lời, rút một điếu thuốc
ra và châm lửa, trầm ngâm nhìn vào đám khói nghi ngút bay ra. Cuối cùng anh
cũng nhớ ra người lái xe có khuôn mặt quen quen ấy chính là chú Lưu, lái xe nhà
Dương Phàm. Dương Phàm ngồi ở trên xe nhưng không thấy Dương Phàm, chắc không
phải là đi gặp phụ huynh chứ? Chu Chính Hạo cầm điện thoại lên, tìm đến số của
Dương Phàm và ngẩn người nhìn vào những con số ấy.

Chiếc xe lái vào trong một cái sân nhỏ ở một khu vực tương đối heo hút, ở
cửa có người đứng gác. Từ bên ngoài nhìn vào, khu nhà cũ kĩ này chẳng hề bắt
mắt. Đi sâu vào bên trong, đập vào mắt là một bãi cỏ xanh mượt, những hàng liễu
rủ thơ mộng, những hàng cây san sát nối đuôi nhau.

Hoa Chỉ Huyên mặc một bộ quần áo ở nhà, ngồi đọc sách ở dưới giàn hoa, trông
có vẻ thư thái, thân thiện, hoàn toàn khác với dáng vẻ sang trọng và cao quý
lần trước. Thấy Khả Nhi đến gần, bà liền đóng sách lại, mỉm cười hiền hòa:

-Nào, lại đây ngồi uống trà!

Mùi hương của trà xanh thật thơm mát, uống có vị đắng. Hoa Chỉ Huyên rót cho
Khả Nhi một cốc nước chè:

-Ta từng học trà đạo, trà mới lọc ra, thử xem sao!-
cử chỉ của bà cực kì nho nhã, hành động và lời nói vô cùng chuẩn mực, khiến cho
người khác cảm thấy thật nhiệt tình và gần gũi!

Khả Nhi dùng hai tay bưng cốc trà lên:

-Cám ơn bác!- Nếu nhất định phải
giống như mẹ Dương Phàm mới có thể trở thành người vợ lí tưởng của anh, Khả Nhi
hi vọng bản thân mình có được tất cả phong thái thanh tao này. Vì Dương Phàm,
cho dù có phải cúi đầu một lần cũng đâu có sao.

Nhấp một ngụm trà, Khả Nhi khẩn
khoản nói:

-Thưa bác, có thể có rất nhiều chuyện cháu làm chưa được tốt, là bởi
vì cháu không hiểu. Xin bác hãy cho cháu chút thời gian, cho cháu một cơ hội.
Cháu sẽ cố sức học cho bằng được! Cháu cũng sẽ kính trọng và hiếu thuận với bác
như anh Dương Phàm.

Hoa Chỉ Huyên mỉm cười không nói, đặt tay lên cuốn sách đặt trước mặt, những
ngón tay gõ gõ lên bìa cuốn sách!

Khả Nhi cúi xuống nhìn, là cuốn tiểu thuyết “Gia tộc Kim Phấn” của Trương
Hận Thủy.

Hoa Chỉ Huyên hỏi:

-Cuốn sách này rất hay! Cháu đã xem chưa?

Khả Nhi cúi đầu, cuốn tiểu thuyết này đã được dựng thành phim, nhưng cô cảm
thấy đọc truyện vẫn hay hơn nhiều. Phim có hay đến đâu cũng không thể so sánh
được.

-Ta cũng là một người từng thích văn học. Khi còn trẻ ta đã đọc cuốn truyện
này rồi, cảm thấy chàng công tử đào hoa Kim Yên Tây và cô gái dịu dàng, xinh
đẹp Lãnh Thanh Thu là một đôi trời sinh, đặc biệt là khi Kim Yên Tây và Lãnh
Thanh Thu phá bỏ rào cản, hai người yêu thương nhau cuối cùng cũng trở thành
người một nhà, ta càng cảm thấy tình yêu của họ thật là tuyệt vời, có thể bền
lâu đến trọn đời. Nhưng đến cuối cùng, ta hận thấu xương Bạch Tú Châu vì cho
rằng chính cô ấy là người phá vỡ tình cảm của Lãnh Thanh Thu và Kim Yên Tây,
khiến cho hai người tan đàn sẻ nghé…- một chiếc lá khô chao liệng trong không
trung rồi rơi xuống bìa cuốn sách che mất hai chữ ‘Kim Phấn”. Hoa Chỉ Huyên gạt
chiếc lá ra rồi nói: -Nhưng nhiều tuổi hơn một chút, đọc lại cuốn sách này ta
mới hiểu ra, nguyên nhân dẫn đến bị kịch của Kim Yên Tây và Lãnh Thanh Thu
không phải là ở Bạch Tú Châu mà là ở chính bản thân họ. Hai người ở hai thế
giới hoàn toàn khác nhau, lúc tình cảm nồng nhiệt nên quên hết mọi thứ khác
biệt. Nhưng hôn nhân là chuyện lâu dài, tình cảm có nồng nàn đến đâu cũng sẽ có
một ngày mờ nhạt đi. Đối diện với những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng
ngày: cách cư xử của vợ chồng, chuyện sinh con đẻ cái…mâu thuẫn tự nhiên sẽ
phát sinh. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời. Hai người có tư tưởng, thói quen
sống hoàn toàn khác nhau sao có thể dung hòa? Một đứa được nuông chiều, cung
phụng từ nhỏ, một người đa sầu đa cảm, cậy tài khinh người…ai sẽ nhường nhịn ai
đây? Mới bắt đầu đã vun trồng một hạt giống sai lầm, đôi bên oán hận lẫn nhau,
thế thì kết cục mỗi người mỗi ngả là điều chắc chắn. Khả Nhi, cô nói xem có
đúng không?

Một sự ám chỉ vô cùng khéo léo. Khả Nhi cũng nói đầy hàm ý:

-Mỗi người có
một quan điểm khác nhau, cháu không thể đoán là đúng hay sai một cách phiến
diện như vậy được. Nhưng theo cháu, nguyên nhân gây ra bi kịch của Kim Yên Tây
và Lãnh Thanh Thu thực sự là nằm ở chính bản thân họ, suy cho cùng là bởi vì
tình yêu của họ chưa đủ sâu sắc. Kim yên Tây đã trao cho Lãnh Thanh Thu bao
nhiêu là chân tình, còn Lãnh Thanh Thu lại hoàn toàn chẳng đếm xỉa. Con người
vốn không hoàn toàn giống nhau, nếu như yêu không đủ sâu sắc làm sao có thể tin
tưởng lẫn nhau, khoan dung cho nhau?

Hoa Chỉ Huyên lắc đầu:

-Cái gọi là tình yêu chẳng qua cũng chỉ là những tình
cảm quá khích nhất thời của thanh niên. Cho dù tình yêu có nồng nàn cỡ nào cũng
phải trở lại với cuộc sống bình thường của hôn nhân. Thử nghĩ mà xem, nếu như
Kim Lãnh hai người chỉ yêu nhau mà không lấy nhau, Kim Yên Tây lấy một người vợ
môn đăng hộ đối như Bạch Tú Châu thì có lẽ hai người đã ở bên nhau đến răng
long đầu bạc, còn mối tình sâu đậm với Lãnh Thanh Thu lại trở thành một hồi ức
đẹp trong quá khứ. Cũng như vậy, nếu như Lãnh Thanh Thu được gả cho một trí
thức môn đăng hộ đối có lẽ hai người đã yêu thương nhau trọn đời, thỉnh thoảng
nghĩ lại mối tình với Kim Yên Tây lại mỉm cười mãn nguyện. Một kết cục như vậy
chẳng phải tốt hơn nhiều so với một kết cục đầy những oán hận hay sao? Cuối cùng
người đáng thương nhất lại chính là đứa con vô tội của họ.

Khả Nhi thở dài:

-Lãnh Thanh Thu cuối cùng quyết định bỏ đi, nhưng Kim Yên
Tây và Bạch Tú Châu cũng đâu có đến với nhau?

-Đó là bởi vì nhà họ Kim đã suy tàn, nhà họ Kim và nhà họ Bạch không còn môn
đăng hộ đối nữa.

-Môn đăng hộ đối?- Khả Nhi cười nhạt và hỏi thẳng:- Đây là nguyên nhân bác
ghét cháu phải không?

-Ta không ghét cô, ngược lại, ta thích cô còn hơn cả Hinh Hinh- Hoa Chỉ
Huyên đưa mắt nhìn lại Khả Nhi. Cô gái trước mặt bà vừa xinh đẹp, vừa thông
minh lại tự lập, không sợ uy quyền,chẳng trách mà con trai bà lại thích cô đến
vậy. Ngay cả tình cảm của bà đối với cô gái này khá phức tạp, sự yêu thích và
cảm giác loại trừ cùng song song tồn tại. Nhưng vợ Dương Phàm không cần quá
xinh đẹp, cũng không cần quá thông minh, thậm chí có thể là một kẻ chẳng biết
gì, chỉ cần cô ta có thể đứng sau lưng hỗ trợ cho sự nghiệp của Dương Phàm, cam
tâm tình nguyện cung phụng cho chồng.

-Ta tin con ta là người có con mắt, người có thể khiến cho nó yêu thích chắc
chắn là người tốt. Nhưng với cô, Dương Phàm chỉ là Dương Phàm, cho dù có hay
không có bối cảnh gia đình thì Dương Phàm cũng chỉ là người cô yêu. Còn đối với
nhà họ Lương, Dương Phàm là đại diện cho một gia đình có thế lực. Không có gia
đình thế lực như vậy thì Hinh Hinh cũng chẳng thèm để ý đến Dương Phàm. Tất cả
những điều này ta đều hiểu rất rõ, nhưng không sao, nếu Hinh Hinh không có gia
đình thế lực thì nó cũng không thể bước vào gia đình nhà họ Dương. Đó chính là
hiện thực. Hôn nhân chính là một cuộc trao đổi, môn đăng hộ đối chính là chân
lí không thay đổi….-Hoa Chỉ Huyên đẩy cuốn “Gia tộc Kim phấn” đến trước mặt Khả
Nhi rồi bảo: -Cuốn sách này rất hay, tặng cho cháu. Nếu có hứng thú có thể đọc
lại một lần nữa!

Khả Nhi nhìn vào bốn chữ “Gia tộc Kim phấn” trên trang bìa cuốn sách, một
hồi lâu sau mới khẽ nói rõ ràng:

-Vận mệnh của con người rất khó mà đoán trước
được. Giờ cháu mới có 20 tuổi đầu, làm sao bác có thể đoán được cháu mãi mãi
không thể ngóc đầu lên?

-Ta biết cô rất có tài năng, nhưng đáng tiếc thời đại “làm nên sự nghiệp từ
hai bàn tay trắng” đã không còn tồn tại, giờ đã là thời đại tư bản rồi. Những
người không có tài nhưng có tư bản có thể thuê những nhân tài đến gánh vác công
việc cho mình. Nhưng những người có tài mà không có tư bản chỉ có thể đi làm
thuê cho người khác mà thôi. Có thể cô sẽ là một ngoại lê, nhưng thời gian tích
lũy tư bản là bao nhiêu năm? Mười năm, hai mươi năm hay là ba mươi năm?

Khả Nhi trầm ngâm. Nói đến đây thì chẳng còn gì để cho cô bàn cãi nữa. Có
hay không có quyết tâm cô cũng chẳng còn cách nào để có thể trở thành người có
địa vị và quyền lực ngang hàng với nhà họ Dương. Dùng tình cảm chân thành để
làm cảm động bề trên? Những chuyện kì tích như vậy chỉ có ở trên phim ảnh.
Người ta đã nói rấtrõ: tôi biết tình cảm thật sự của cô, nhưng nó không đáng
đồng tiền!

-Trường cô năm nay có ba suất học bổng toàn phần. Cô có kết quả học tập xuất
sắc, có thể giành được một trong ba suất học bổng ấy- Hoa Chỉ Huyên dùng lời lẽ
đầy cám dỗ ra để nói với Khả Nhi: -Học viện thương mại Colombia là một học viện
không tồi. Ta biết cô là một người ôm chí lớn. Nếu có thể đạt được học bổng ấy
sẽ rất có lợi cho tương lai của cô sau này.Đừng bỏ phí mất cơ hội!

Khả Nhi cúi đầu nhìn xuống đôi giày của mình. Ngày hôm ấy, anh đã nhìn sâu
vào đôi mắt của cô và nói:

-Cho dù có thế nào đi chăng nữa, anh sẽ không bỏ rơi
em. Khả Nhi à, em đừng bỏ rơi anh nhé!- Sống mũi Khả Nhi chợt thấy cay cay, cô
hít một hơi thật sâu, nén chặt những xót xa trong lòng rồi kiên định lắc đầu:
-Dương Phàm chưa bao giờ bỏ rơi cháu, vì vậy cháu cũng sẽ không bỏ rơi anh ấy
đâu!

Hoa Chỉ Huyên mỉm cười:

-Cả gia đình ta cùng một thái độ. Nếu như cô kiên
quyết ở bên cạnh Dương Phàm, nó sẽ mất đi tất cả những gì mà nó vốn có, sẽ
không nhận được bất kì sự hỗ trợ nào của gia đình. Cuộc sống nghèo hèn sẽ lắm
mâu thuẫn phát sinh. Cô có dám chắc sau này sống trong cảnh nghèo nàn nó sẽ
không oán hận cô không?

-Nếu như thật sự có một ngày như vậy, anh ấy vẫn có thể quay đầu lại. Cháu
sẽ không cản anh ấy. Anh ấy là con độc nhất của nhà họ Dương, chắc chắn các bác
sẽ không từ chối.

-Còn cô thì sao? Giống như Lãnh Thanh Thu, hoàn toàn tay trắng, cô đơn không
nơi nương tựa, hao phí phần đời còn lại trong oán hận?

Khả Nhi ôm cuốn “gia tộc Kim Phấn” lên rồi nói:

-Con đường mà cháu đã chọn,
cho dù có kết cục ra sao cháu cũng sẽ chấp nhận, quyết không hối hận!

Dương Phàm không ngờ người cha đã lâu không gặp lại đến tìm anh. Ông đứng
giữa nhà, đưa mắt nhìn khắp gian phòng. Một gian phòng nhỏ gọn gàng và sạch sẽ,
trên bục cửa sổ còn có một chậu thủy tiên, rõ ràng là của con gái. Ánh mắt của
ông dừng lại trên khung ảnh nhỏ đặt trên bàn máy tính. Bên trong là tấm ảnh của
Dương Phàm và Khả Nhi. Ông cầm khung ảnh lên quan sát, một cô gái rất xinh đẹp:

-Nó tên là Tần Khả Nhi đúng không? Bố đã xem qua tài liệu về nó…

Báo cáo nội dung xấu